Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1909 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

Nghi khi họ trở lại từ Đảo Jersey, Cassandra bị bao vây bởi một loạt các thiếp mời dự tiệc, yêu cầu cô phải quay lại với vòng quay xã hội ngay sau đó. Tom đã bị kinh ngạc trước sự phức tạp của các quy tắc xã hội mà vợ anh đã điều khiển tài tình. Cô biết chính xác khi nào và làm thế nào để gửi thư mời cho mọi người, và những người nhận thư sẽ đến thăm vào những ngày nào. Cô biết lời mời nào có thể từ chối, và cái nào phải cố gắng mà chấp nhận trừ khi chúng ta đang ở ngưỡng cửa của tử thần. Các loại thiếp mời đa đạng đến choáng váng để yêu cầu đến thăm và được đến thăm ... thiếp cá nhân của Tom và của cô, một tấm thiếp lớn hơn một chút có khắc tên cả hai bên trên, thiếp in địa chỉ của họ và ngày nhận được ưu tiên, thiếp để lại sau một chuyến thăm bất ngờ và những tấm thiếp được để lại khi không có ý định ghé thăm.

"Tại sao em lại đến nhà ai đó nếu em không muốn gặp họ?" Tom hỏi.

"Khi anh nợ một người bạn một chuyến thăm, nhưng không có thời gian để ở bên cô ấy, anh để lại một tấm thẻ trên bàn ở đại sảnh để cho cô ấy biết là anh đã ở đó."

"Chính xác hơn là em đã ở đó nhưng không muốn gặp cô ấy."

"Chính xác."

Tom không thèm cố hiểu điều đó, từ lâu nay anh đã chấp nhận một sự thật rằng một nhóm nhỏ các cá nhân có địa vị cao đã quyết định làm cho hoạt động tương tác giữa con người trở nên phức tạp và không tự nhiên nhất có thể. Anh không bận tâm đến điều đó bằng cái sự đạo đức giả của cái xã hội sẽ lên án ai đó về một hành vi vượt quá giới hạn bé xíu nào đó, trong khi tảng lờ quay đi để một người trong số họ không gặp rắc rối vì đã làm điều tồi tệ hơn thế nhiều.

Anh đã ghê tởm - nhưng hầu như không ngạc nhiên - bởi phản ứng của tầng lớp thượng lưu khi tờ London Chronicle bóc trần sự thật về Hầu tước Ripon và con trai ông ta, Lord Lambert, là những tên khốn dối trá xấu xa, những kẻ cố tình hủy hoại danh tiếng của Cassandra. Bạn bè và các cộng sự của Ripon đã vội vàng bào chữa cho hành động của ông ta và đổ lỗi lại nhiều nhất có thể cho người phụ nữ trẻ mà ông ta đã công khai làm nhục.

Ngài hầu tước đã phạm sai lầm trong khi chỉ trích, họ nói, trong khi ông bị quẫn trí vì hành vi sai trái của con trai mình. Những người khác lại cho rằng đó là một sự hiểu lầm đáng tiếc, nhưng cuối cùng thì mọi chuyện đã kết thúc khá tốt đẹp. Họ kết tội sai trái rằng Lady Cassandra đã nhận được một lời đề nghị kết hôn, vì vậy đã không thực sự có tác hại nào cả.

Vòng tròn xã hội thượng lưu thường nhất trí rằng mặc dù hành vi của ngài hầu tước là đáng hối tiếc, nhưng những sự sai sót phải được bỏ qua với một quý ông có địa vị đảm bảo như vậy. Một số người chỉ ra rằng Ripon đã bị trừng phạt đủ rồi vì sự xấu hổ về hành vi đáng hổ thẹn của con trai mình, cũng như cái bóng phủ lên danh tiếng của ông ta. Do đó, gánh nặng trách nhiệm đổ dồn lên cho vị Lord Lambert đang vắng mặt, người có vẻ như đã quyết định sẽ tiếp tục chuyến du lịch vĩ đại của mình đến lục địa trong một khoảng thời gian vô hạn định. Ripon, về phần mình, sẽ được chào đón trở lại khi vụ bê bối đã nhạt dần.

Trong khi chờ đợi, các chuyên gia sành sỏi xã hội đã quyết định rằng sẽ không có hại gì nếu đến thăm Lady Cassandra và người chồng giàu có của cô ấy, và nuôi dưỡng một mối quan hệ thuận lợi với họ.

Tom muốn trung thành với kế hoạch ban đầu của mình là bảo tất cả bọn họ xuống địa ngục, nhưng Cassandra lại có vẻ hài lòng với những chuyến thăm. Anh sẽ chịu đựng bất cứ điều gì, cho dù có bực bội đến thế nào, chỉ cần điều đó khiến cô hạnh phúc.

Kể từ năm lên mười, công việc đã là một phần chính trong cuộc sống của Tom, và nhà chỉ là nơi tạm nghỉ ngắn ngủi nhưng cần thiết, nơi anh thực hiện các nghi lễ ngủ, ăn, tắm và cạo râu một cách hiệu quả nhất có thể. Giờ đây, lần đầu tiên anh thấy mình đang phải xới nát đống công việc này để có thể nhanh chóng trở về nhà, nơi tất cả những điều thú vị dường như đang diễn ra.

Trong hai tuần đầu tiên sau kì trăng mật của họ, Cassandra đã chịu trách nhiệm về ngôi nhà tại Quảng trường Hyde Park với sự chú ý ấn tượng đến từng chi tiết. Bất chấp tất cả những điều cô đã nói về sự lần lữa và trở thành một phu nhân nhàn hạ, cô là một cơn gió lốc trong lớp bọc ngụy trang. Cô biết mình muốn gì, và cách để đưa ra những chỉ thị, cũng như cách tiếp cận mạng lưới phức tạp của các trách nhiệm và các mối quan hệ trong gia đình.

Cô đã thuê thêm một phụ bếp cho người đầu bếp cao tuổi, và từ đó các món ăn mới luôn được dọn sẵn trên bàn. Sau khi cùng Mrs. Dankworth xem xét công việc hàng ngày trong gia đình, cô cũng đồng ý thuê thêm hai người hầu nữ và một người hầu nam để giảm bớt khối lượng công việc cho người hầu. Cassandra đã giải thích với Tom rằng họ có quá ít thời gian nghỉ mỗi tuần, điều này khiến họ mệt mỏi và khó chịu. Cô và bà quản gia cũng đã đồng ý nới lỏng một số quy tắc để cuộc sống của những người hầu bớt giới hạn luật lệ và không thoải mái. Ví dụ, những người giúp việc sẽ không còn bắt buộc phải đội những chiếc mũ hình vỏ sò ngớ ngẩn chẳng phục vụ cho mục đích nào khác ngoài để chỉ rõ ra họ là những người giúp việc. Những nhượng bộ nhỏ đó dường như đã làm phấn chấn tinh thần bầu không khí chung của ngôi nhà.

Cassandra đã trưng dụng căn phòng khách phụ để làm văn phòng riêng của cô, lấp đầy nó với những cuốn sách mẫu về sơn, giấy, thảm và vải, vì cô đã quyết định thay thế những phần trang trí nội thất mà cô cho là tồi tàn hoặc lỗi thời. Bao gồm cả khu của người hầu, cô đã thay khăn trải giường, chăn và khăn tắm đã sờn, cũng như một số đồ đạc ọp ẹp hay hỏng hóc. Cô còn đặt cả những chiếc bánh xà phòng có chất lượng tốt hơn cho nhu cầu cá nhân của họ, thay loại xà phòng thô ráp cũ khiến da khô và tóc dễ gãy.

Tom thấy khó chịu vì có những chi tiết trong cuộc sống của họ anh lại chưa bao giờ biết đến, cũng như chưa từng nghĩ đến việc hỏi. "Chưa ai từng đề cập đến việc những người hầu của anh lại phải dùng loại xà phòng rẻ nhất có thể," anh cau có nói với Cassandra. "Có quỷ biết anh chưa bao giờ là một tên keo kiệt."

"Tất nhiên là không rồi," cô xoa dịu. "Mrs. Dankworth chỉ cố gắng tiết kiệm."

"Bà ta đã có thể đã nói với anh."

Cassandra nói giọng ngoại giao, "Em không chắc là bà ấy thấy thoải mái để nói chuyện với anh về bánh xà phòng gia dụng. Có thể anh đã nói với bà ấy rằng anh không muốn bị làm phiền bởi những chi tiết đó, và bảo bà ấy hãy tự đi sử dụng phán đoán của riêng mình ".

"Rõ ràng là anh đã đánh giá quá cao những phán đoán của bà ấy," Tom lẩm bẩm. "Anh không muốn để người hầu của mình phải gột rửa thô bằng kiềm sô đa và xà phòng dầu mỏ".

Trong khi phải thực hiện một loạt các hoạt động náo nhiệt ấy, Bazzle vẫn không hề bị lãng quên mất. Cassandra đã đưa thằng bé đến một nha sĩ để được làm sạch chuyên nghiệp, sau đó đến một bác sĩ nhãn khoa để kiểm tra mắt và ông đã tuyên bố thị lực của nó rất tốt. Sau đó, cô đưa thằng bé đến một thợ may để may đo những bộ quần áo mới. Mặc dù Cassandra vẫn chưa tìm được một gia sư riêng để nâng cao trình độ học vấn của Bazzle lên bằng những đứa trẻ khác cùng tuổi, cô đã đảm nhận trách nhiệm dạy bảng chữ cái cho thằng bé. Nó thấy việc học hành khá uể oải và mệt mỏi, cho đến khi cô mua một bộ bảng chữ cái in hoa có kèm tranh minh họa. Trong giờ ăn, cô dạy thằng bé những cách cư xử cơ bản, bao gồm cả cách sử dụng đồ dùng đúng cách.

Mặc dù Bazzle rất yêu mến Cassandra, nhưng sự quan tâm không ngừng của cô có lẽ là phần lớn lý do khiến cậu bé khăng khăng muốn tiếp tục đi cùng Tom đến văn phòng vào những buổi sáng. Tuy nhiên, khi đã tìm được một gia sư, các chuyến đi của Bazzle sẽ phải hạn chế lại.

"Ngón tay cũng tốt như nĩa ấy," Bazzle càu nhàu khi đi cùng Tom đến một quán ăn để ăn trưa vào một ngày nọ. "Không cần dùng dụng cụ, và cũng không cần bảng chữ cái."

"Hãy nhìn nó theo hướng này nhé," Tom chỉ ra một cách hợp lý. "Nếu cháu đang ăn trên bàn cạnh một gã biết sử dụng nĩa đúng cách, và cháu lại chỉ có thể ăn bằng ngón tay, thì mọi người sẽ nghĩ tên đó thông minh hơn cháu."

"Không quan tâm."

"Cháu sẽ thấy quan tâm khi họ giao cho anh ta một công việc tốt hơn."

"Vẫn không quan tâm," Bazzle sưng sỉa nói. "Cháu thích quét tước."

"Thế còn việc điều khiển một cái máy xúc lớn, và đào cả một con phố lên thay vì quét nó thì sao?"

Trước sự buồn cười của Tom, khuôn mặt Bazzle sáng bừng lên với vẻ thích thú.

"Cháu, đào xới một con phố lên á?"

"Một ngày nào đó, Bazzle, cháu có thể phụ trách một đoàn những chiếc máy to lớn. Cháu có thể sở hữu các công ty làm đường mới và đào đường hầm. Nhưng những công việc đó sẽ đến với những người đàn ông biết sử dụng nĩa và biết bảng chữ cái của họ".

Vào cái ngày mà Tom đưa Cassandra đến văn phòng của anh, anh đã không ngờ đến việc tất cả những nghi thức đâu ra đấy lại bị bỏ qua hoàn toàn bởi tất cả mọi người từ trưởng bộ phận đến các thư ký và kế toán. Đám đông vây quanh cô và xun xoe bợ đỡ như thể cô đang đến thăm hoàng gia. Cassandra đã rất hòa nhã và quyến rũ giữa đám đông chen chúc ấy, trong khi Bazzle níu lấy một bên Tom và ngước lên nhìn anh với chút cảnh giác. "Tất cả họ đều thành ngu rồi," cậu bé nói.

Tom giữ một cánh tay bảo vệ quanh thằng bé, với lấy Cassandra, và xoay sở đưa cả hai đến văn phòng riêng của anh ở tầng trên cùng. Ngay khi họ đến nơi an toàn, Bazzle nhìn lên Cassandra với vòng tay vẫn ôm lấy hông cô. "Cháu bị đè bẹp này," nó nói với cô.

Cô vuốt ve mái tóc nó và chỉnh thẳng lại chiếc mũ lưỡi trai. Cô định trả lời nhưng bị đón đầu khi ai đó tiến đến gần và vấp vào chiếc ghế, suýt vấp ngã.

Đó là Barnaby, vừa bước vào văn phòng và nhìn thấy Cassandra. Tom tự động đưa tay ra để giúp anh ta đứng vững.

"Ồ không," Bazzle rên rỉ, "không phải như cháu chứ!"

Barnaby, với danh vọng của mình, đã cố gắng khôi phục lại sự bình tĩnh, nhưng khuôn mặt anh giờ đã tràn ngập những màu sắc rực rỡ và những lọn tóc xoăn lộn xộn như bị nhiễm điện đang xòe ra khắp hướng trên đầu. "Thưa bà," anh nói, và cúi đầu lo lắng, với một chồng sổ cái và giấy tờ giữ chặt trong một cánh tay.

"Đây có phải là Mr. Barnaby - người không thể thiếu được đúng không?" Cassandra mỉm cười hỏi.

"Đúng vậy," Tom trả lời thay cho trợ lý của mình, người giờ đã quá bối rối.

Cassandra tiến lên phía trước, với Bazzle vẫn đang đeo bám trên hông và đưa tay ra. "Thật vui khi cuối cùng tôi đã được làm quen với ông. Theo lời của chồng tôi thì quanh đây sẽ chẳng có gì được trọn vẹn nếu không có anh ".

"Đó là những gì anh đã nói à?" Tom khô khan hỏi, trong khi Barnaby nắm lấy bàn tay Cassandra như thể đó là một vật thiêng liêng. "Barnaby," Tom tiếp tục, "anh đang cầm cái gì thế?"

Barnaby nhìn anh đầy cáu gắt. "Cái gì… à… chồng này hả." Anh ta thả tay Cassandra ra và chất đống tài liệu lên bàn Tom. "Thông tin về Quỹ Bảo vệ Charterhouse, thưa ông, cũng như các doanh nghiệp và cư dân địa phương, một bản tóm tắt về những báo cáo đang chờ xử lý của Hội đồng Hoàng gia về Giao thông London, và bài phân tích của ủy ban lựa chọn chung sẽ bỏ phiếu cho phép dự luật của ông."

"Dự luật nào thế?" Cassandra hỏi.

Tom vẽ cho cô xem lên một tấm bản đồ London treo trên tường. Bằng một đầu ngón tay, anh kẻ một đường dọc từ dưới phố Charterhouse về hướng phố Smithfield. "Anh đã đề xuất một dự luật xây dựng một tuyến đường sắt ngầm kết nối với tuyến hiện có sẵn đang kết thúc tại Farringdon."

"Đề xuất hiện đang được xem xét bởi một ủy ban lựa chọn chung bao gồm các quan chức cao cấp và hội đồng nhân dân. Họ sẽ có một cuộc họp vào tuần tới để thông qua một dự luật cho phép anh tiến hành xây dựng. Nhưng vấn đề là, một số cư dân địa phương và các chủ cửa hàng đang chống đối".

"Em chắc là họ e sợ những sự bất tiện và tiếng ồn xây dựng," Cassandra nói. "Chưa kể đến việc thua lỗ trong kinh doanh."

"Đúng vậy, nhưng cuối cùng thì tất cả họ sẽ được hưởng lợi khi có một nhà ga mới được xây dựng gần đó mà."

Barnaby tế nhị hắng giọng đằng sau họ. "Không phải tất cả họ đâu."

Cassandra khó hiểu liếc nhìn Tom.

Tom hơi nhếch miệng. Cưỡng lại thôi thúc gửi cho Barnaby một cái nhìn chết người, anh chỉ lên một điểm trên bản đồ. "Đây là phần còn lại của hẻm Charterhouse, bị bỏ lại sau khi phần lớn con đường lớn được chuyển thành đường Charterhouse. Ngay ở đây, có hai khu chung cư ổ chuột đáng lẽ đã bị xóa sổ từ nhiều năm trước. Mỗi khu được thiết kế để chứa ba chục gia đình, nhưng họ nhồi nhét ít nhất gấp đôi số đó. Không có đủ ánh sáng hay không khí, không phòng cháy chữa cháy, không có sắp xếp bố cục vệ sinh đúng đắn… đó là chỗ gần giống với địa ngục nhất em từng nhìn thấy trên thế giới này".

"Em hi vọng đó không phải là khu ổ chuột của anh đấy chứ?" Cassandra e ngại hỏi. "Anh không sở hữu họ chứ?"

Câu hỏi đó làm anh khó chịu. "Không, họ không phải của anh."

Barnaby lên tiếng cố gắng tỏ ra hữu ích. "Tuy nhiên, một khi dự luật được thông qua, Mr. Severin sẽ có quyền mua hoặc làm cơ sở cho bất kỳ tài sản nào mà ông ấy muốn để xây dựng tuyến đường sắt đi qua. Đó là lý do tại sao họ tổ chức Quỹ Bảo vệ Hẻm Charterhouse, để cố gắng ngăn chặn ông ấy." Trước cái lườm sắc lẹm của Tom, Barnaby nhanh chóng thêm vào, "Ý tôi là, chúng tôi."

"Vậy khu ổ chuột sẽ trở thành của anh," Cassandra nói với Tom.

"Những cư dân ở đó sẽ phải di chuyển," Tom phòng thủ nói, "bất kể tuyến đường sắt có được xây dựng hay không. Tin anh đi, đó sẽ là một sự thương xót cho những người ấy khi bị ép phải ra khỏi những cái hố địa ngục ấy".

"Nhưng họ sẽ đi đâu được chứ?" Cassandra hỏi.

"Đó không phải việc của anh."

"Nó là của anh khi anh mua các tòa chung cư ấy."

"Anh không mua các khu chung cư ấy, anh mua nền đất bên dưới chúng cơ." Cái nhìn cau có của Tom dịu đi đôi chút khi nhìn vào khuôn mặt hếch lên của Bazzle. "Tại sao cháu không lấy chổi của cháu và quét tước một chút đi nhỉ?" anh nhẹ nhàng đề nghị.

Cậu bé, người đang bị buồn chán vì những cuộc trò chuyện, liền háo hức chộp lấy gợi ý ấy. "Cháu sẽ bắt đầu từ bậc thang bên ngoài." Nó vội vã chạy đến chỗ Cassandra và kéo tay cô đến một trong những cửa sổ phía trước. "Mẹ, hãy nhìn xuống dưới đó và xem con quét nhé!"

Barnaby trông bị choáng khi Bazzle chạy ra khỏi văn phòng. "Thằng bé vừa gọi bà ấy là MẸ à?" anh ta ngây ra hỏi Tom.

"Bà ấy nói là cháu có thể đấy!" Bazzle hét lên từ phía xa xa.

Cassandra băn khoăn nhìn Tom từ ô cửa sổ. "Tom… anh không thể khiến họ thành những người vô gia cư bị ruồng bỏ được."

"Địa ngục chết dẫm đi," anh lẩm bẩm.

"Bởi vì - thêm vào lòng trắc ẩn tự nhiên sẵn có của anh -"

Một tiếng khịt mũi đặc biệt to phát ra từ hướng Barnaby.

"- thì đó sẽ là một thảm họa từ quan điểm của những mối quan hệ công chúng," Cassandra nghiêm túc tiếp tục, "phải không? Anh sẽ tỏ ra hoàn toàn nhẫn tâm, mà chúng ta đều biết anh không phải."

"Cư dân ở đó có thể xin trợ giúp từ vô số các tổ chức từ thiện ở London." Tom nói

Cô quở trách nhìn anh ta. "Hầu hết các tổ chức từ thiện đều không đưa ra được những giúp đỡ thực sự." Dừng lại một lúc, cô hỏi, "Anh muốn được biết đến như một ân nhân của công chúng, phải không?"

"Anh muốn được biết đến như thế, nhưng anh không nhất thiết phải lên kế hoạch để trở thành như thế."

Cassandra quay lại đối mặt với anh. "Vậy thì, em sẽ làm," cô khẳng định nói. "Anh đã hứa là em có thể khởi động bất kỳ tổ chức từ thiện nào mà em muốn. Em sẽ tìm hoặc xây nhà ở giá rẻ cho những cư dân bị di dời của hẻm Charterhouse. "

Tom tập trung vào vợ mình một lúc lâu. Giây phút quyết đoán mới tìm thấy đó khiến anh thích thú. Làm anh thấy phấn khích. Anh từ từ tiến lại gần cô. "Anh cho là em sẽ muốn tận dụng một số lô đất chưa phát triển của anh ở Clerkenwell hoặc Smithfield nhỉ," anh nói.

Cô khẽ ngếch cằm. "Có thể đấy."

"Em có thể sẽ bịp một số người của anh làm việc cho em… các kiến trúc sư, kỹ sư, nhà thầu… với mức phí hạ giá."

Đôi mắt cô mở to hơn. "Em có thể à?"

"Anh thậm chí sẽ không ngạc nhiên nếu em ép buộc được Barnaby, người có quyền tham gia vào tất cả các mối quan hệ và các tài nguyên của anh, làm trợ lý bán thời gian của em."

Khi Tom nhìn chằm chú vào khuôn mặt xinh đẹp của vợ mình, anh nghe thấy Barnaby thốt lên bằng một giọng chân thành đằng sau họ, "Ồ, tôi phải làm thế à?"

"Anh có nghĩ em sẽ thành công không?" Cassandra thì thầm.

"Lady Cassandra Severin," Tom nói nhỏ, "sự thành công của em thậm chí không phải là một câu hỏi." Anh nhăn nhở liếc cô. "Câu hỏi đặt ra là, em có định dành phần còn lại của cuộc hôn nhân của chúng ta để cố gắng khiến anh sống theo tiêu chuẩn của em không?"

Đôi mắt cô láp lánh vẻ hài hước tinh quái. Cô định trả lời anh, nhưng cô tình cờ liếc nhìn ra bên ngoài những bậc thềm phía trước, nơi thân hình nhỏ bé của Bazzle đang đứng vẫy tay chào họ.

Vào lúc đó, một thân hình to lớn, lôi thôi lếch thếch chạy lên những bậc thềm và túm lấy đứa trẻ và nhấc nó lên.

Cassandra hét lên vì hoảng sợ. "Tom!"

Anh chỉ liếc nhanh một cái rồi phóng nhanh qua văn phòng như thể có ma quỷ đang rình rập.

Lúc Tom chạy đến được bậc thềm thì kẻ lạ mặt đã đi được nửa đoạn đường cùng với đứa trẻ đang khóc lóc trong tay, và đang cố gắng thô bạo xô thằng bé vào một chiếc xe ngựa xiêu vẹo do một tên đánh xe trẻ gầy gò có khuôn mặt nhợt nhạt vì sợ hãi cầm lái.

Tom phóng tới đầu con ngựa và nắm lấy dây cương. "Nếu mày cố gắng điều khiển chiếc xe này đi cùng tên đó," anh gay gắt nói với người lái xe với cái nhìn sát khí, "mày sẽ không còn sống để nhìn thấy ngày mai đâu. Tao thề đấy." Anh quay sang nói với Bazzle. "Ra khỏi chiếc xe nào, cậu bé."

"Mr. Severin, "Bazzle nức nở. "Đó là… đó là chú Batty…"

"Ra khỏi chiếc xe mau," Tom kiên nhẫn lặp lại.

"Vậy đây là Tom Severin cao quý và hùng mạnh à," gã vũ phu to lớn có mái tóc hoa râm chế nhạo. "Chẳng là gì ngoài một tên trộm thông thường! Ăn cắp cuộc sống của người khác! Đây là con chim bồ câu của tao. Nếu mày muốn có một đứa điếm nhỏ, thằng chó, thì mày phải trả tiền cho nó."

Bazzle đẫm lệ hét lên, "Tôi không phải là điếm! Để Mr. Severin yên! Tôi chẳng có gì để làm với ông cả."

"Mày đã cướp những khoản thu nhập hợp pháp đến hạn của tao", chú Batty vặn lại. Hắn nở một nụ cười khinh bỉ trên khuôn mặt méo mó. "Không ai có thể ăn cắp của tao được. Tao đang lấy lại tiền của mình." Vẫn không nhìn vào Bazzle, gã nói, "Coi chừng tao đấy, thằng nhóc, hoặc tao sẽ vặn xéo cái cổ lông mịn màng thượng lưu đấy như nhổ lông gà."

"Đừng có động vào ông ấy," cậu bé khóc.

"Bazzle," Tom nói, "hãy nghe ta nói. Leo ra khỏi chiếc xe ngựa chết tiệt này và quay trở lại tòa nhà văn phòng ngay. Chờ ta ở đó".

"Nhưng chú Batty sẽ -"

"Bazzle," Tom nói cộc lốc.

Trước sự nhẹ nhõm của Tom, cậu bé đã tuân theo, từ từ đi xuống khỏi xe ngựa và đi về phía các bậc thang. Tom buông dây cương ra và đi lên vỉa hè.

"Dù sao thì cũng là chỉ là một con chuột với mày đúng không?" Chú Batty chế nhạo, đi vòng quanh anh. "Bazzle không đáng để mày mất thời gian."

Tom không trả lời, chỉ đi ngược lại với những bước đi của gã, giữ tia nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của gã đàn ông.

"Tao sẽ đánh cho mày nằm thẳng cẳng," chú Batty tiếp tục. "Giã mày thành bột nhão. Hoặc… nếu mày cho tao thấy là mày bị ngu, thì tao sẽ để mày yên."

"Tao sẽ không cho mày cái gì cả, thằng đít không có ruột." Tom nói:  "Đó là sự đảm bảo chắc chắn nhất mà mày sẽ quay lại để kiếm thêm."

"Như mong muốn của quý ông," gã đàn ông kia gầm gừ và lao tới. Tom tránh sang một bên, xoay qua nhanh chóng, và sẵn sàng tung ngược lại một cú móc trái cứng rắn và bất thình lình khi anh đứng thẳng lại.

Chú Batty suýt ngã quay lại và gầm lên giận dữ. Gã lại lao về phía trước, lãnh một cú đấm đau điếng vào hông và một cú khác vào bụng trước khi tung ra một cú trả lại từ trên xuống khiến Tom loạng choạng. Áp sát lên phía trước, Batty thụi anh bằng một cú đấm trên và một cú từ bên phải, nhưng Tom đã tránh sang một bên để làm chệch hướng lực của cú đánh. Càng lúc càng cáu tiết, Batty nhào vào anh, đẩy cả hai ngã xuống đất. Tom thấy như có một chùm pháo hoa đang nổ ra trước mắt anh, anh bị choáng váng khi đầu anh đập mạnh xuống mặt đường.

Khi Tom tỉnh táo trở lại, anh lăn tròn một vòng với thân hình đồ sộ áp bên trên, cố gắng trả đòn, sử dụng đầu gối, cùi chỏ, nắm đấm, bất cứ chỗ nào trên người để đạt được ưu thế. Anh tống mạnh một cú đấm vào mặt tên khốn nạn, làm máu phun ra giữa hai người. Cơ thể to lớn bên dưới anh lặng hẳn đi, rên rỉ trong sự thảm bại. Tom vẫn liên tục nện thình thịch vào cơ thể bất động của hắn, giống như một cỗ máy, từng hơi thở như xé ra từ phổi anh, các bắp cơ nóng bừng vì đau đớn.

Anh cảm thấy có vô số bàn tay túm lấy mình để kéo anh ra. Không thể nhìn rõ xung quanh, anh nâng ống tay áo để chùi mắt. Trong cơn náo động và giận dữ, anh nhận thức được một cơ thể nhỏ nhắn đang ép chặt lấy anh, cánh tay gầy guộc ôm lấy eo anh.

"Thưa ngài… ngài ơi…" Bazzle nức nở.

"Bazzle," Tom líu nhíu nói, đầu óc anh quay cuồng. "Cháu là con trai của ta. Không ai có thể mang cháu đi khỏi ta được. Không một ai hết."

"Vâng thưa ngài."

Chỉ một lúc sau, anh nghe thấy giọng nói dịu dàng và căng thẳng của Cassandra. "Tom. Tom, anh có nghe thấy em không? "

Nhưng tầm mắt anh vẫn xám xịt mông lung, và anh chỉ có thể lẩm bẩm vài từ mà anh biết là vô nghĩa. Cảm nhận được vòng ôm của cô, anh thở dài và quay mặt dựa vào hơi ấm mềm mại thơm mát trên ngực cô, và thả mình trôi vào bóng tối đầy mời gọi.

_____

"Tôi KHÔNG CÓ tên đệm," Tom gắt gỏng nói, khi Garrett Gibson cúi xuống đầu giường anh và di chuyển ngón tay cô qua lại trước mắt anh.

"Tiếp tục nhìn theo ngón tay của tôi nào. Ai là nữ hoàng?"

"Victoria."

Cassandra ngồi ở cuối giường và theo dõi cô ấy kiểm tra chồng mình. Sau những sự kiện của ngày hôm trước, khuôn mặt của chồng cô có tả tơi một chút, nhưng những vết bầm tím rồi sẽ lành lại, và rất may, anh chỉ bị chấn động nhẹ.

"Bây giờ là năm nào?" Garrett hỏi.

"1877. Cô đã hỏi tôi những câu hỏi tương tự vào ngày hôm qua rồi".

"Và anh cũng gắt gỏng y xì hôm qua đó," Garrett lấy làm lạ nói. Ngồi thẳng dậy, cô nói với Cassandra. "Chỉ là những sang chấn nhỏ thôi, và mọi dấu hiệu đều khá triển vọng, chị nghĩ anh ta sẽ được hoạt động hạn chế trong một hoặc hai ngày tới. Tuy nhiên, chị không muốn để anh ta bị quá sức. Anh ta nên để cho tâm trí và cơ thể nghỉ ngơi nhiều nhất có thể để đảm bảo sự hồi phục hoàn toàn". Cô nhăn mũi vui đùa với Bazzle, cậu bé đang cuộn tròn ở phía bên kia giường với một quả bóng lông màu đỏ đang nằm trên ngực anh. "Điều đó có nghĩa là chúng ta không được để chú chó con này quấy rầy giấc ngủ của Mr. Severin."

Chú chó con là một món quà của Winterborne và Helen, đã đến ngay sáng hôm đó. Họ đã nhận được một lá thư từ một người bạn nuôi chó poodle cảnh về một lứa mới sinh, và họ đã yêu cầu họ được chọn lựa khi chú chó đã sẵn sàng cai sữa. Bazzle như bị bỏ bùa mê với sinh vật nhỏ bé đó, sự hiện diện của nó đã giúp thằng bé không còn lo lắng về nỗi sợ hãi đó nữa.

"Có một cái nùi đầy bụi ở trên giường," đó là nhận xét của Tom khi anh lần đầu tiên nhìn thấy chú chó con. "Và nó có chân."

Bây giờ chú chó cảnh đang ưỡn người và ngáp dài, và tập tễnh đi theo bên cạnh Tom, nhìn chằm chằm vào anh với đôi mắt màu hổ phách sáng.

"Cái thứ này có trong danh sách được chấp thuận của chúng ta không ấy nhỉ?" Tom hỏi, miễn cưỡng đưa tay ra ve vuốt cái đầu đầy lông xoăn tít bằng hai ngón tay.

"Anh biết điều đó khá rõ mà," Cassandra nói, mỉm cười, "hơn nữa, là giống chó xù, Bingley sẽ ít rụng lông hơn."

"Bingley à?" Tom lặp lại.

"Từ cuốn ‘Kiêu hãnh và Định kiến’ đấy. Anh vẫn chưa đọc truyện đó sao?"

"Anh không cần phải đọc làm gì," Tom nói. "Nếu là Austen, anh đã biết rõ cốt truyện rồi: hai người yêu nhau sau khi họ có một sự hiểu lầm khủng khiếp và có nhiều cuộc trò chuyện dài hơi về nó. Sau đó họ kết hôn. Hết truyện."

"Nghe kinh thế," Bazzle nói. "Trừ khi đó là người với một con mực."

"Không, đó là một cuốn tiểu thuyết xuất sắc," Tom nói, "ta sẽ đọc cho con nghe, nếu con có thể tìm thấy nó."

"Con biết nó ở đâu," Bazzle háo hức nói, và nhảy khỏi giường.

"Mẹ sẽ đọc nó cho cả hai người nghe," Cassandra nói, "sau khi mẹ nói chuyện với Bác sĩ Gibson."

"Chị sẽ đi ngay bây giờ," Garrett nói chắc nịch. "Em hãy ở lại với bệnh nhân này đi, em thân yêu, và đừng để anh ta làm gì quá sức hôm nay." Cô đứng và thu dọn túi xách của mình. "Mr. Severin, chồng tôi đã nhờ tôi chuyển lời cho anh rằng ông chú Batty sẽ bị giam giữ trong một thời gian khá dài. Và lúc ông ta được thả ra, ông ta sẽ không là vấn đề cho anh hay bất cứ ai nữa. Trong thời gian đó, tôi cũng đang chữa trị cho những cậu bé sống cùng ông ta và cố gắng tìm nhà mới cho chúng".

"Cảm ơn cô," Tom nói, có vẻ bối rối khi Bingley rúc vào tay anh. "Này, mày không được phép ở trên giường," anh nói với chú chó con. "Theo hợp đồng thì việc đó bị cấm đấy."

Bingley dường như không quan tâm.

Cassandra nghiêng người về phía Tom. "Đầu của anh có đau không?" cô quan tâm hỏi. "Anh có cần thêm thuốc không?"

"Anh cần em nhiều hơn," anh nói và kéo cô xuống bên anh. Cô cẩn thận rúc vào người anh. "Cassandra," anh khàn khàn nói .

Cô quay mặt lại cho đến khi mũi họ gần như chạm vào nhau, và tất cả những gì cô có thể thấy là đôi mắt sâu thẳm màu xanh lá cây và xanh da trời của anh.

"Khi anh thức dậy vào sáng nay," Tom tiếp tục nói, "… Anh đã nhận ra một điều."

"Đó là gì vậy, anh yêu?" cô thì thầm.

"Điều Phileas Fogg học được sau khi đi du lịch vòng quanh thế giới."

"Ồ?" Cô chớp mắt và chống người dậy trên khuỷu tay để nhìn xuống anh.

"Cuối cùng thì tiền bạc cũng chẳng có ý nghĩa gì với anh ấy cả." Tom nói. "Dù anh ta thắng hay thua vụ cá cược… điều đó cũng chẳng có nghĩa lý gì hết. Tất cả những gì quan trọng là Aouda, người phụ nữ anh ta đã yêu suốt chặng đường và mang được cô ấy quay về bên anh. Tình yêu mới là điều quan trọng nhất". Anh chăm chú nhìn vào cô, một nụ cười hằn sâu trên khóe mắt anh. "Đó mới là bài học, có phải không?"

Cassandra gật đầu, lau đi giọt nước đột ngột làm mờ mắt cô. Cô cố gắng để mỉm cười lại, nhưng làn sóng cảm xúc thanh khiết quét qua cô, khiến miệng cô run rẩy.

Một tay anh tôn kính ôm lấy khuôn mặt cô. "ANH YÊU EM, Cassandra," anh nói, giọng run run.

"EM CŨNG YÊU ANH," cô nói, và giọng cô có chút thổn thức. "Em biết để nói ra những từ này không dễ dàng với anh."

"Không," Tom thì thầm, "nhưng anh định sẽ luyện tập nó. Khá thường xuyên." Tay anh vòng qua đầu cô để kéo cô xuống bới anh, và anh hôn cô nồng nàn. "Anh yêu em." Một nụ hôn khác dài hơn, chậm rãi hơn, dường như muốn kéo linh hồn cô ra khỏi cơ thể. "Anh yêu em…"

_

 

Tiếng kính vỡ khiến Kathleen giật mình khi cô đang bước qua đại sảnh ở Eversby Priory. Hay nói đúng hơn là đi lạch bạch, cô buồn bã nghĩ, một tay ấn vào đường cong của cái bụng đang căng tròn rõ rệt. Chỉ còn hai tháng nữa là đến ngày sinh, cô ngày càng trở nên nặng nề và chậm chạp hơn, từ những khớp xương kêu răng rắc cho đến dáng đi sắp sinh đều không thể nhầm lẫn được. Cô thấy dễ chịu khi được rời xa vòng xoáy quay cuồng của xã hội thượng lưu ở London, để trở về với khung cảnh thoải mái của Eversby Priory. Devon dường như cũng hạnh phúc không kém, nếu không muốn nói là còn hơn thế nữa, khi được quay trở về điền trang ở Hampshire, nơi làn gió mùa đông bắt chặt mùi khói gỗ, băng giá và cây thường xanh. Mặc dù cô không thể cưỡi ngựa được nữa, nhưng cô vẫn có thể đến thăm những con ngựa của mình trong chuồng, và đi dạo những quãng đường dài với Devon, và quay lại nép mình vào ngọn lửa đang bùng lên trong lò sưởi.

Họ vừa uống bữa trà chiều, trong khi Kathleen đọc to một bức thư được gửi đến vào sáng hôm đó. Bức thư từ Cassandra, vui vẻ trò chuyện và tràn ngập hạnh phúc. Không còn nghi ngờ gì nữa, cô và Tom Severin là hai mảnh ghép hoàn hảo cho nhau, và những cảm xúc của họ đang phát triển thành một mối quan hệ bền chặt và sâu sắc. Họ dường như đã tìm thấy sự hấp dẫn đáng chú ý đôi khi xảy ra giữa những người mà sự khác biệt của họ đã thêm gia vị và hứng khởi cho mối quan hệ đôi bên.

Khi Kathleen đi qua cửa phòng làm việc, cô nhìn thấy dáng người cao lớn, lực lưỡng của chồng mình đang cúi xuống trên đống thủy tinh vỡ sáng lấp lánh trên sàn nhà. "Có cái gì đó rơi à anh?" cô hỏi.

Devon liếc nhìn cô và mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt anh lấp lánh theo cái cách mà không bao giờ thất bại trong việc thúc đẩy nhịp tim của cô đập nhanh hơn. "Không chính xác là thế."

Cô lại gần hơn và thấy cái vật bị anh cố tình đập nát đang bọc trong tấm bạt vải, để tấm kính được nhấc lên và mang đi dễ dàng hơn. "Đó là gì thế?" cô hỏi với một nụ cười ngạc nhiên.

Sau khi lấy một thứ gì đó từ tấm bạt, Devon rũ rũ vài mảnh thủy tinh cuối cùng và đặt nó trước mắt cô.

"Ồ cái đó." Cô cong môi cười khi cô nhìn thấy ba chú chim nhồi bông nhỏ đang đậu trên cành cây. "Vậy là, anh quyết định cuối cùng thì cũng đã đến lúc rồi đúng không?"

"Đúng thế," Devon nói với vẻ hài lòng. Anh đặt chiếc đồng hồ, giờ đã tách phần mái vòm bằng kính ra, trở lại trên giá. Rồi cẩn thận kéo cô tránh xa khỏi đống thủy tinh. Một tay anh ôm lấy cô, trong khi bàn tay còn lại vuốt ve một cách bảo vệ trên bụng cô. Lồng ngực mạnh mẽ của anh nâng lên và hạ xuống đều đặn với một tiếng thở dài đầy mãn nguyện.

 "Hãy nhìn xem anh đã đưa bọn em đi được bao xa này, anh yêu," Kathleen thì thầm, tựa vào anh, "trong thời gian ngắn như vậy. Anh đã biến tất cả chúng ta thành một gia đình".

"Đừng chỉ ghi danh cho anh vì điều đó, em yêu," Devon nói, cúi đầu để áp nụ cười của anh vào một bên mặt cô. "Tất cả chúng ta đã làm điều đó cùng nhau."

Kathleen quay lại trong vòng tay anh để xem xét bộ ba chú chim sẻ thông vàng. "Em tự hỏi họ đang làm gì," cô trầm ngâm nói to, "có phải giờ họ đang ở ngoài kia, dưới bầu trời tự do không?"

Anh kéo cô lại vào mình, và rúc vào má cô. "Bất cứ điều gì họ muốn."

« Lùi
Tiến »