Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1907 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

"Nếu em không thích căn nhà này," Tom nói khi chiếc xe ngựa dừng lại ở Quảng trường Hyde Park, "em có thể chọn một căn khác. Hoặc chúng ta sẽ xây một căn. Hoặc chúng ta sẽ tìm một căn khác trên thị trường".

"Em quyết tâm thích căn này," Cassandra nói, "còn hơn là phải chuyển cả gia đình đi chỗ nào đó khác."

"Em sẽ có thể muốn trang trí một vài chỗ."

"Em có thể sẽ thấy khá hài lòng với những gì có sẵn rồi." Cô dừng lại. "Mặc dù em chắc chắn rằng nó đang khóc than vì tua rua."

Anh mỉm cười và đỡ cô xuống xe.

Quảng trường Hyde Park là một khu vực thanh lịch và thịnh vượng chạm trán với đối thủ Belgravia. Nó chiếm một con đường đầy những khu vườn tư nhân, những dãy nhà trát vữa màu kem, và những căn biệt thự rộng rãi bằng gạch và đá.

Cassandra nhìn đến mặt tiền của ngôi nhà đẹp như trong tranh vẽ. Nó rộng lớn và tuyệt đẹp, với những khung cửa sổ lồi nhìn ra mặt thảm cỏ công viên. Có một ngôi nhà dành cho xe khách ở liền kề với tiện nghi ổn định hiện đại, và một nhà kính trồng kinh gắn liền với tòa nhà chính.

"Có tám phòng ngủ ở tầng một và năm ở tầng hai," Tom lẩm bẩm khi hộ tống cô đi qua lối vào tiền sảnh rộng được đóng khung bằng các cây cột và gạch trang trí. "Sau khi mua căn nhà này, anh đã cho lắp thêm một số phòng tắm với vòi cấp nước nóng và lạnh".

Họ bước vào một đại sảnh hình vuông với trần cao ngất sừng sững và mái nhà lợp bằng kính màu. Một hàng dài những người hầu đã đứng lên để chào đón họ. Ngay khi họ nhìn thấy Cassandra, tại hiện trường đã nổi lên vô số những tiếng xì xào, và thậm chí là những tiếng kêu ré bị bóp nghẹt của mấy cô hầu gái trẻ tuổi.

"Họ luôn rất hào hứng khi gặp anh," Tom nhạt nhẽo nhận xét, đôi mắt lóe sáng thích thú. Một người quản gia thấp, nghiêm trang trong bộ váy bằng vải chéo go màu đen tiến đến gần họ và khẽ nhún gối chào. "Chào mừng ông về nhà, ông chủ," bà thì thầm nói.

"Lady Cassandra, đây là Mrs. Dankworth, người quản gia có năng lực cực kỳ xuất chúng của chúng ta -" Tom bắt đầu.

"Chào mừng, thưa quý bà," người phụ nữ kêu lên, nhún gối thêm một lần nữa, khuôn mặt vuông vắn của bà rạng rỡ. "Tất cả chúng tôi đều rất vui mừng – quá là vui mừng, thực tế là thế! – vì có bà ở đây."

"Cảm ơn bà, Mrs. Dankworth," Cassandra nồng nhiệt nói. "Mr. Severin đã đánh giá rất cao bà. Ông ấy đã ca ngợi khả năng của bà có thể sánh với thiên đường. "

"Bà thật quá tốt bụng, thưa phu nhân."

Tom nhướng mày khi anh nhìn người quản gia. "Bà đang cười kìa, Mrs. Dankworth," anh sửng sốt nhận xét. "Tôi không biết là bà có thể làm thế đấy."

"Nếu bà cho phép tôi được giới thiệu những người hầu," người quản gia vẫn tiếp tục nói với Cassandra, "thì họ sẽ cảm thấy rất vinh dự."

Cassandra đi cùng với bà đến hàng người hầu đang đứng chờ, lần lượt gặp từng người bọn họ. Khi cô trao đổi vài lời với từng người, và cố gắng ghi nhớ tên họ, cô thấy xúc động trước sự thân thiện và háo hức của họ.

Qua khóe mắt, cô nhìn thấy một thân hình nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn đang bay qua hàng và sà vào Tom, người đang đứng ở một bên.

"Đó là Bazzle, cậu bé làm việc đại sảnh," Mrs.Dankworth buồn bã nói. "Một cậu bé ngoan, nhưng còn nhỏ quá, như bà thấy đấy, và rất cần được trông nom. Tất cả chúng tôi đều đang cố gắng hết sức để chăm sóc cho cậu bé, nhưng chúng tôi có công việc hàng ngày phải làm. "

Cassandra nhìn vào mắt người phụ nữ và gật đầu, hiểu được nhiều hơn những điều không được nói ra. "Có lẽ sau này," cô nói, "tôi và bà có thể thảo luận riêng về tình hình của Bazzle."

Người quản gia nhìn cô vừa biết ơn cũng vừa nhẹ nhõm. "Cảm ơn bà, thưa bà. Điều đó giúp ích rất nhiều. "

Sau khi Cassandra gặp gỡ tất cả người hầu, và giới thiệu người hầu riêng của mình với họ, cô đi về phía Tom, người đang ngồi hẳn xuống để nói chuyện với Bazzle. Cô bị ấn tượng bởi tình cảm yêu thương rõ ràng giữa hai người họ, điều mà cô chắc chắn là Tom thậm chí còn không nhận ra. Cậu bé cứ huyên thuyên không ngừng, rõ ràng là rất vui khi thấy anh chú ý đến mình. Tom với tay vào túi lấy ra một chiếc cốc và trò chơi bóng có tay cầm, một trong những món quà anh đã mua cho Bazzle trên đảo.

"Để đánh vào đầu ai đó ạ?" Bazzle hỏi, xem xét quả bóng được gắn bằng một sợi dây.

Tom cười khúc khích. "Không, nó không phải là vũ khí, nó là một món đồ chơi. Đung đưa quả bóng và cố gắng để cho nó rơi vào cốc ".

Cậu bé vật lộn với trò chơi, liên tục thình lình giật quả bóng lên và không thể bắt được nó. "Nó không hoạt động."

"Đó là bởi vì cháu tác động quá nhiều lực hướng tâm vào quả bóng. Với tốc độ đó, lực hấp dẫn không đủ mạnh để - "Tom dừng lại khi anh nhìn vào khuôn mặt trống rỗng của cậu bé. "Ý ta là, hãy xoay nó nhẹ nhàng hơn." Anh cầm lấy tay của cậu bé, để chỉ dẫn cho cậu. Họ cùng nhau xoay quả bóng lên trên. Ở chỗ đỉnh điểm của nó chầm chậm được đẩy cao lên, quả bóng dường như bay lượn giữa không trung, sau đó rơi hẳn vào chiếc cốc.

Bazzle kêu ré lên thích thú.

Cassandra tiến đến cặp đôi và cúi xuống bên cạnh họ. "Xin chào, Bazzle," cô nói, mỉm cười. "Cháu có nhớ tôi không?"

Cậu bé gật đầu, có vẻ như chết lặng đi khi nhìn thấy cô.

Việc được ăn uống lành mạnh thường xuyên, nghỉ ngơi đầy đủ và vệ sinh sạch sẽ, đã mang đến một sự thay đổi cực kì đáng kinh ngạc kể từ lần cuối cô gặp Bazzle. Cậu bé đã tròn trịa hơn, tay chân bây giờ cứng cáp khỏe mạnh hơn thay vì gầy guộc đáng sợ như trước kia, đôi má căng đầy bóng bẩy. Đôi mắt đen trong veo và tươi sáng, và làn da mịn màng ấm áp ánh lên sắc bóng khỏe khoắn. Hàm răng trắng và sạch đến từng chi tiết, và mái tóc cũng được cắt thành từng tầng cẩn thận sạch sẽ lấp lánh. Một cậu bé nhìn khá ổn, và đang trên con đường trở nên đẹp trai.

"Mr. Severin có nói với cháu là tôi sẽ sống ở đây không?" cô hỏi.

Bazzle gật đầu. "Bây giờ bà là bà chủ rồi," nó ngại ngùng nói.

"Đúng thế."

"Cháu thích bài hát về con lợn mà bà đã hát cho cháu nghe," nó đánh bạo nói. Cassandra bật cười. "Tôi sẽ lại hát cho cháu nghe sau. Nhưng trước tiên tôi cần thú nhận một chuyện." Cô ngoắc ngoắc ngón tay để gọi nó lại gần, và nó cũng thận trọng tuân theo. "Tôi hơi lo lắng khi phải chuyển đến một ngôi nhà mới," cô thì thầm. "Tôi không biết mọi thứ ở quanh đây."

"Nó to khủng khiếp luôn ấy," thằng bé mạnh mẽ nói với cô.

"Đúng vậy," cô đồng ý. "Cháu sẽ đưa tôi xem xét xung quanh chứ?"

Cậu bé gật đầu, và nở một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.

Tom đứng và kéo Cassandra đứng lên cùng anh. Anh nhăn mặt khi nhìn xuống cô. "Em yêu, em nên để anh giới thiệu ngôi nhà cho em thì hơn. Hoặc Mrs. Dankworth, nếu em thích. Em sẽ không có được một chuyến đi toàn diện từ một cậu bé chín hay mười tuổi. "

"Anh có thể chỉ cho em xem sau nhé," cô thì thầm và kiễng chân lên hôn vào cằm anh. "Lúc này em không cố gắng tìm hiểu về ngôi nhà, mà là về Bazzle."

Anh bối rối nhìn cô. "Có gì để mà biết chứ?"

Cassandra nắm lấy bàn tay đưa ra sẵn sàng của Bazzle, và cậu bé kéo cô đi quanh căn nhà, bắt đầu từ tầng dưới cùng. Họ đi vào nhà bếp và cậu bé chỉ cho cô chiếc tủ âm tường mà một tầng của ngăn tủ được nối với nhau bằng một hệ thống có thể kéo lên từ nhà bếp đến phòng ăn. "Họ đặt thức ăn vào đó," Bazzle giải thích, "và kéo sợi dây cáp này để nâng nó đi lên. Nhưng mọi người không thể đi vào đó được, dù là họ bị mỏi chân ". Nó nhún vai. "Quá tệ."

Sau đó, thằng bé chỉ cho cô phòng để thức ăn kết hợp với tủ đựng đồ. "Họ khóa nó lại mỗi đêm," nó cảnh báo cô. "Vì vậy, hãy ăn sạch thức ăn của bà trong bữa tối, kể cả củ cải, vì bà không thể ăn gì sau đó đâu." Nó dừng lại trước khi nói thì thầm đầy âm mưu, "Nhưng bà đầu bếp sẽ để lại một món ăn nhẹ cho cháu trong hộp bánh mì. Cháu có thể chia sẻ nếu bà bị đói."

Họ đến cả phòng rửa bát và đại sảnh của người hầu, nhưng đi vòng qua phòng của bà quản gia, vì Mrs. Dankworth dường như luôn bất thình lình nhảy ra và bắt thằng bé đi rửa tay và cổ trong phòng rửa bát.

Họ đến phòng để giày nơi chứa các kệ và hàng móc mũ, giá để ô và một cái bàn để đồ làm sạch và đánh bóng giày dép. Trong không khí ngập mùi thơm của sáp da và xi đánh ủng. Một khung cửa sổ nhỏ hai cánh trên gần trần nhà để đón ánh sáng bên ngoài. "Đây là phòng của cháu," Bazzle tự hào nói.

"Cháu làm gì ở đây?" Cassandra hỏi.

"Mỗi đêm cháu đánh rửa bùn dính trên những đôi giày và ủng, đánh bóng chúng, rồi cháu đi ngủ."

"Và phòng ngủ của cháu ở đâu?"

"Giường ở kia kìa," Bazzle rạng rỡ nói, và mở một cái tủ âm tường ra. Đó là một chiếc giường hộp, được xây chim vào chỗ trống trong tường, trải nệm và chăn.

Cassandra nhìn nó không chớp mắt. "Cháu ngủ trong phòng để giày à, cháu yêu?" cô hỏi rất nhẹ nhàng.

"Một chiếc giường nhỏ đẹp đẽ lắm," nó vui vẻ nói, đưa tay vỗ nhẹ lên tấm đệm. "Cháu chưa bao giờ có một cái trước đây. "

Cassandra đưa tay và từ từ kéo nó lại gần, nhẹ nhàng vuốt ve những lọn tóc bù xù sáng bóng của nó. "Cháu đang cao lớn hơn rồi," cô thì thầm, những ý nghĩ dồn dập trong đầu và cổ họng nghẹn lại vì phẫn nộ. "Tôi đảm bảo cái giường tiếp theo của cháu sẽ lớn hơn. Và đẹp hơn nữa. "

Bazzle ngập ngừng dựa đầu vào cô, và thở ra một hơi sâu, hạnh phúc. "Bà có mùi như những bông hoa ấy."

_____

"Không, anh không biết thằng bé ở phòng để giày," Tom cáu kỉnh nói khi Cassandra đối chất với anh trong phòng ngủ trên lầu. Anh bị sửng sốt và bực tức khi cô tiến đến anh với khuôn mặt kiềm chế sự không hài lòng, mọi dấu vết về kì trăng mật hạnh phúc của họ biến mất hoàn toàn. "Mrs. Dankworth nói với anh đó là một căn phòng gần với phòng bà ấy, để bà ấy có thể giúp đỡ nếu thằng bé cần gì đó trong đêm".

"Thằng bé sẽ không bao giờ tìm đến bà ấy để xin được giúp đỡ. Nó nghĩ rằng bà ấy chỉ cố gắng tắm rửa cho nó." Cassandra cứ đi lại không ngừng trong căn phòng ngủ trang nhã của họ, hai tay khoanh trước ngực. "Thằng bé đang ngủ trong một cái tủ chìm, Tom!"

"Trên một chiếc giường đẹp đẽ, sạch sẽ" anh phản bác. "Nó tốt hơn nhiều so với khu ổ chuột ĐẦY CHUỘT mà nó đã sống trước đây."

Cô cho anh một cái nhìn phán xét. "Thằng bé không thể trải qua phần đời còn lại của mình để tỏ ra biết ơn cái tối thiểu trần trụi đó và nói rằng 'Chà, ít ra thì nó tốt hơn một khu ổ chuột đầy chuột.'

"Em muốn gì chứ?" Tom hỏi với vẻ kiên nhẫn gượng gạo, tựa vai vào một trong những cọc giường bằng gỗ hồng sắc chắc chắn. "Có một phòng riêng trên tầng ba với những người hầu khác à? Xong. Bây giờ, chúng ta có thể tập trung vào thứ gì đó khác ngoài Bazzle không?"

"Thằng bé không phải một người hầu. Nó là một cậu bé, sống giữa những người lớn, làm việc như một người trưởng thành… bị cướp mất cơ hội cuối cùng để sống với tuổi thơ."

"Một số trong chúng ta không được phép có tuổi thơ," Tom cộc lốc nói .

"Thằng bé không thuộc về bất cứ nơi nào, của bất kỳ ai cả. Thằng bé không thể sống giữa các thế giới, không phải là cá hay gà, không bao giờ biết vị trí của mình ở đâu".

"Chết tiệt, Cassandra -"

"Và chuyện gì sẽ xảy ra khi anh và em có con chứ? Thằng bé sẽ phải lớn lên gần với một gia đình thật sự, chỉ được nhìn từ bên ngoài mà không bao giờ được mời vào. Thật không công bằng với thằng bé, Tom. "

"Nó chết tiệt là đủ tốt cho tôi đấy!" anh gắt lên, với sức mạnh của một phát súng trường.

Cassandra chớp mắt, phần nào cơn giận của cô tan biến. Cô quay lại để nhìn anh khi sự im lặng đè nặng lên căn phòng. Chồng cô đã ngoảnh mặt đi, nhưng cô vẫn thấy được sự giận dữ của anh. Anh đang căng lên từng thớ thịt, đấu tranh để kìm nén cảm xúc.

Khi anh có thể bắt mình nói chuyện trở lại, giọng anh rất lạnh lẽo và thận trọng. "Khi gia đình Paxton mang anh về, anh phải lựa chọn ở chung phòng với người hầu khác hoặc ngủ trên một tấm ván trong nhà bếp, gần bếp lò. Căn phòng của người hầu quá nhỏ. Anh đã phải chọn tấm ván. Anh đã ngủ trên đó mỗi đêm trong nhiều năm, và luôn gấp nó lại mỗi sáng, và anh rất biết ơn. Đôi khi, anh ăn cùng gia đình, nhưng hầu hết thời gian anh ăn một mình trong bếp. Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc yêu cầu thêm bất kì thứ gì từ ông Paxton. Chỉ cần có một nơi an toàn và sạch sẽ để ngủ là đủ, và không bị đói. Thế còn hơn là đủ rồi."

Không, không phải đâu, Cassandra nghĩ, trái tim cô quặn lại.

"Cuối cùng thì anh cũng có đủ tiền thuê để một phòng ở một nhà trọ," Tom tiếp tục. "Anh tiếp tục làm việc cho Mr.Paxton, nhưng anh bắt đầu quản lý các dự án và giải quyết các vấn đề kỹ thuật cho các công ty khác. Anh bắt đầu kiếm ra tiền. Gia đình Paxton liền thỉnh thoảng mời anh tới ăn tối." Anh phát ra một tiếng cười ngắn ngủi nhưng không hề hài hước. "Phần kỳ lạ là, anh chưa bao giờ cảm thấy thoải mái khi ngồi trên bàn ăn tối của họ. Anh cảm thấy như thể anh nên ăn trong nhà bếp."

Sau đó, anh im lặng một lúc lâu, hững hờ nhìn vào bức tường như thể những ký ức đang hiện diện trên đó. Mặc dù cơ thể anh có vẻ đã thả lỏng, nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt lấy cột giường cho đến khi các đầu ngón tay trắng bệch.

"Tại sao anh lại ra đi?" Cassandra đánh bạo hỏi, vẫn nhìn chằm chằm vào anh.

"Anh cảm thấy… điều gì đó… với một trong những cô con gái của gia đình Paxton. Cô ấy là một cô gái xinh đẹp, một chút tán tỉnh. Anh muốn… anh nghĩ…"

"Anh đã hỏi liệu anh có thể tán tỉnh cô ấy đúng không?"

Một cái gật đầu nhẹ.

"Và Mr. Paxton từ chối à?" cô thúc ép.

"Ông ta nổ tung," Tom nói, khóe miệng nhếch lên đầy thích thú. Tay anh siết chặt cột giường hơn nữa. "Anh không bao giờ đoán được ông ta sẽ phẫn nộ nhiều như vậy. Vì anh dám tiếp cận một trong những cô con gái của ông ấy… Mrs. Paxton thực sự, theo nghĩa đen, cần ngửi muối16. Nó làm anh nhận ra cách họ nhìn anh khác với cách anh nhìn thấy bản thân mình như thế nào. Anh không biết ai là người đã sai."

"Ồ, Tom…" Cô đến sau lưng anh và vòng tay ôm lấy anh, đặt má mình lên lưng anh. Một giọt nước mắt chảy xuống một bên má cô và ngay lập tức thấm vào áo anh. "Họ đã sai. Anh biết là họ đã sai mà. Nhưng bây giờ… anh mới là người đang sai." Cô cảm thấy anh cứng đờ, nhưng cô kiên trì nói tiếp. "Anh đã tạo ra một hoàn cảnh mà Bazzle sẽ trải qua chính xác những gì anh đã từng trải - một cậu bé không có ai cả, lớn lên trong một ngôi nhà với một gia đình mà cậu ấy không bao giờ có thể là một thành viên. Đủ gần gũi để yêu thương họ, mà không được đáp lại tình yêu ấy."

"Anh không yêu họ," anh gầm gừ.

"Anh có. Đó là lý do tại sao nó đau đớn đến thế. Tại sao đến giờ nó vẫn đau đớn. Và bây giờ anh đang làm y như Mr. Paxton. Anh đang làm lại điều đó với Bazzle." Cô ngừng lại để nuốt nước mắt vào trong. "Tom, anh đã cưu mang cậu bé này vì anh nhìn thấy nhiều phẩm chất xứng đáng ở thằng bé. Anh đã để mình quan tâm đến nó dù chỉ một chút thôi. Bây giờ em yêu cầu anh hãy quan tâm nó nhiều hơn. Để thằng bé là một phần của gia đình, và đối xử với nó bằng tình cảm và sự tôn trọng mà nó xứng đáng có được".

"Điều gì khiến em nghĩ là thằng bé có xứng đáng chứ?" Tom cộc lốc hỏi .

"Bởi vì anh có," cô nói khẽ, buông anh ra. "Mọi đứa trẻ đều có."

Và cô lặng lẽ đi ra khỏi phòng, để anh đối mặt với những con quỷ của mình.

Cassandra sẽ mất một thời gian để Tom đối diện với quá khứ của mình và những cảm xúc mà anh đã chai sạn bấy lâu nay. Anh có thể phủ nhận tất cả những gì cô đã nói, hoặc từ chối nói về nó. Cô sẽ phải kiên nhẫn và thấu hiểu, và hy vọng anh sẽ dần dần thừa nhận rằng cô đã đúng.

Trong thời gian chờ đợi, cô sẽ thoải mái với ngôi nhà mới và bắt đầu xây dựng cuộc sống.

Với sự giúp đỡ của người hầu gái, cô đã dành thời gian còn lại của buổi chiều để cất quần áo, phụ kiện, giày dép và hàng ngàn món đồ cần thiết để một quý bà trở nên đứng đắn. Không có tiếng động nào trong căn phòng ngủ thông của Tom và phòng khách. Khi Cassandra liều lĩnh nhìn trộm vào trong, cô phát hiện ra phòng ngủ không có ai cả.

Có lẽ anh đã đến câu lạc bộ của mình, cô nghĩ với chút buồn rầu, hoặc một quán rượu, hoặc một nơi nào khác mà các quý ông đi đến để tránh né vợ của họ. Cô hy vọng anh sẽ trở lại để ăn tối. Anh sẽ không thiếu chu đáo đến mức bỏ lỡ bữa ăn tối mà không nói trước với cô, phải không? Không phải có điều khoản nào đó về điều đó trong hợp đồng à? Ồ vâng, cô sẽ tích cực ở điểm đó. Nếu anh vi phạm hợp đồng của họ chỉ sau một tuần kết hôn, cô sẽ làm gì đó thật sự quyết liệt. Vò nát nó trước mặt anh. Không - cô sẽ đốt nó. Hoặc có thể -

Suy nghĩ của cô bị cắt ngang bởi một tiếng gõ cửa nhỏ. Cô liếc nhìn ra ngưỡng cửa, và tim cô đập mạnh hơn khi cô nhìn thấy chồng mình đứng đó, to lớn và đen tối, với mái tóc hơi rối. "Anh có thể vào không?" anh hỏi khẽ.

"Ồ, có chứ," Cassandra bối rối nói. "Anh không cần phải hỏi, chỉ cần…" Cô quay sang người hầu gái của mình. "Meg, nếu cô không phiền."

"Vâng, thưa phu nhân." Cô hầu gái chuyển một chiếc hộp bọc vải đựng tất từ trên giường vào tủ đựng quần áo. Khi đi ngang qua Cassandra, đôi mắt cô ấy lóe lên vẻ tinh quái, và cô ta thì thầm, "Như những chú chó hăm hở đuổi theo mồi đúng không."

Cassandra cau mày, và nhìn cô ấy ra khỏi phòng.

Tom bước vào, mang theo mùi hương của không khí mùa đông và những chiếc lá khô theo cùng. Anh dựa lưng vào tủ quần áo và đút hai tay vào túi, nét mặt khó dò.

"Anh đã đi dạo à?" Cassandra hỏi.

"Đúng vậy."

"Em mong là nó dễ chịu."

"Không thực sự là thế." Anh hít vào một hơi dài và từ từ thở ra.

"Tom," cô băn khoăn nói , "những gì em đã nói lúc trước -"

"Các cảm xúc thật sự phiền phức," Tom nói. "Đó là lý do tại sao anh quyết định giới hạn cảm xúc của anh dừng ở con số 5. Khá dễ dàng giữ vững được điều đó trong phần lớn cuộc đời trưởng thành của anh. Rồi anh gặp em. Và bây giờ cảm xúc của anh cứ sinh sôi nảy nở nhanh như thỏ, và anh đang dường như có nhiều cảm xúc như những người bình thường khác. Đó là quá nhiều. Tuy nhiên… nếu một người đàn ông có bộ não trung bình có thể xoay sở để quản lý tất cả những cảm xúc ấy đủ tốt để hoạt động hiệu quả, vậy thì anh, với bộ não mạnh mẽ và vượt trội của mình, cũng có thể".

Cassandra gật đầu khích lệ, mặc dù cô không chắc anh đang nói về cái gì.

"Bazzle không còn phải làm việc trong đại sảnh nữa," anh nói. "Thằng bé có thể ngủ trong một căn phòng ở trên tầng này, và ăn cùng bàn với chúng ta. Chúng ta sẽ giáo dục thằng bé bằng cách em thấy phù hợp. Anh sẽ nuôi dạy nó như… như của anh. "

Cô kinh ngạc khi nghe anh nói, cô đã nghĩ đến một cuộc bao vây kéo dài và thay vào đó lại là sự đầu hàng bất ngờ. Đối với anh, hành động gạt bỏ niềm kiêu hãnh sang một bên như thế này không phải là điều gì đó có thể xem nhẹ. Hiểu được khó khăn của sự nhượng bộ ấy, và những thay đổi mà anh đã phải trải qua, Cassandra hăm hở áp mình vào thân hình bất động của anh. "Cảm ơn anh," cô nói. Đầu anh cúi xuống vai cô, và hai tay anh vòng ôm lấy cô.

"Anh không đưa ra quyết định này để chiều lòng em," Tom lẩm bẩm. "Em đã đưa ra một số điểm hợp lý mà anh tình cờ phải đồng ý."

Ngón tay cô chậm rãi lướt qua những từng sợi tóng màu đen bóng mượt mềm mại như chất lỏng trên đầu anh. "Và anh quan tâm đến thằng bé."

"Anh không định nói kiểu đó. Anh chỉ muốn thằng bé được an toàn và thoải mái và hạnh phúc, và không ai làm hại được nó".

 "Đó là sự quan tâm."

Tom không trả lời, nhưng vòng tay anh siết chặt hơn. Sau một lúc lâu, anh dựa vào vai cô hỏi, "Em có định thưởng cho anh không?"

Cassandra cười khúc khích. "Cơ thể em không phải là giải thưởng cho hành động đúng."

"Nhưng nó làm cho việc hành động đúng đắn dễ dàng hơn rất nhiều."

"Trong trường hợp đó…" Cô nắm lấy một tay anh, và kéo anh về phía chiếc giường.

« Lùi
Tiến »