Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1905 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

"Em đã nghĩ là anh không bao giờ dậy muộn," Cassandra nói vào sáng hôm sau, khi cô nhìn chồng mình cựa quậy trên giường. Cô đứng trước cánh cửa kiểu Pháp mở ra một ban công riêng, khẽ rùng mình trước làn gió lành lạnh sáng sớm.

Tom lười biếng vươn vai, như một con mèo lớn. Anh xoa mặt và ngồi dậy, giọng ngái ngủ. "Vợ anh đã khiến anh thức gần như cả đêm."

Cassandra yêu cái vẻ ngoài với đôi mắt thâm quầng và mái tóc bù xù của anh. "Đó không phải là lỗi của em," cô nói với anh. "Em đã định đi ngủ ngay lập tức đấy chứ."

"Vậy thì em không nên đi ngủ trong một chiếc váy ngủ màu đỏ."

Nuốt lại nụ cười với nhận xét đó, Cassandra quay lại để ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp của Vịnh St. Aubin, với bãi cát trắng tinh trải dài và làn nước trong xanh. Có một hòn đảo đá nhỏ ở cuối vịnh, nơi là tàn tích của lâu đài Tudor mà nhân viên chăm sóc khách hàng của khách sạn cho biết họ có thể đến thăm khi thủy triều xuống.

Đêm qua cô đã bạo dạn mặc một bộ đồ ngủ có thiết kế khá khiếm nhã mà Helen đã tặng cho tuần trăng mật. Nó thực sự không thể được gọi là một chiếc váy ngủ được - thực ra nó còn khó để mà so sánh với một chiếc áo lót . Nó được làm bằng lụa và ren lưới màu đỏ hạt lựu, thắt nút phía trước bằng một vài sợi dây ruy-băng khêu gợi. Helen đã sử dụng một từ tiếng Pháp cho nó… xuyên thấu14… và đã quả quyết với cô rằng đó chính xác là thứ mà các ông chồng thích nhất.

Chỉ với một cái nhìn vào cô vợ không mặc gì ngoài vài mảnh lụa và khuôn mặt ửng hồng, Tom đã quăng cuốn tiểu thuyết trên tay sang một bên và vồ lấy cô ngay lập tức như một chú ngựa hăng máu. Anh đã dành một quãng thời gian dài để vuốt ve và mơn trớn cô trên lớp vải mỏng, liếm láp làn da của cô qua lớp ren lưới mỏng manh. Miệng và tay anh định hình những nơi nhạy cảm trên cơ thể cô, khám phá nó từng milimet cho đến khi cô run rẩy vì sung sướng.

Nhẹ nhàng, nhưng cũng tàn nhẫn, anh khiêu khích cô vào trạng thái gợi tình mất phương hướng cho đến khi cô cảm thấy mình giống như một chiếc đồng hồ bị lên dây quá chặt. Nhưng anh vẫn chưa để cô được trọn vẹn, thì thầm rằng cô vẫn còn quá đau, rằng họ sẽ phải đợi đến ngày mai.

Cô rên rỉ và ép mình vào anh, chật vật tìm kiếm khoái cảm khó nắm bắt ấy, trong khi anh cười nhẹ nhàng vì vẻ thiếu kiên nhẫn của cô. Anh gỡ những sợi dây buộc ruy băng nhỏ của chiếc váy trên người cô bằng răng, và luồn lách chiếc lưỡi quỷ quái xuống giữa hai đùi cô. Anh liên tục thúc đẩy và mơn trớn tinh tế cho đến khi những dây thần kinh của cô bị kích thích quá mức đến bùng cháy trong sự giải phóng sâu và nứt toác sau đó. Anh đã vuốt ve cô rất lâu sau đó, cái chạm của anh nhẹ nhàng như một chiếc chăn mềm mại, cho đến khi bóng tối như đang di chuyển trên cô, nhẹ nhàng trượt vào giữa hai đùi cô, phe phẩy trên đầu ngực cô.

Giờ đây, khi nhớ lại sự thích thú phóng đãng của mình với những hành vi thân mật mà họ đã chia sẻ, Cassandra cảm thấy hài lòng nhưng vẫn ngại ngùng trong ánh sáng ban ngày. Cô chỉnh lại đai áo choàng nhung của mình và hoàn toàn không nhìn vào anh khi cô rạng rỡ gợi ý, "Chúng ta gọi bữa sáng nhé? Và sau đó đi ra ngoài để khám phá hòn đảo xinh đẹp này? "

Anh cười toe toét khi thấy cô cố ý tỏ ra thản nhiên. "Thế nào cũng được."

Bữa sáng đơn giản nhưng đầy đủ được mang lên và sắp xếp trên một chiếc bàn giống một trong những cửa sổ kính rộng. Có những quả trứng chần, nửa quả bưởi nướng, một đĩa thịt xông khói, và một cái giỏ có những bánh nhỏ hình thuôn xoắn dài và quay một phần bên trong ra trước khi được chiên giòn thành màu vàng nâu.

"Chúng gọi là gì thế?" Cassandra hỏi người phục vụ.

"Đó được gọi là Kỳ quan Jersey, thưa bà. Người ta đã sáng tạo ra món này trên đảo từ trước khi tôi còn là một cậu bé. "

Sau khi người phục vụ dọn đồ ăn ra xong và rời đi, Cassandra cầm một chiếc bánh lên và cắn một miếng. Vỏ ngoài giòn nhẹ, nhân bên trong mềm và thơm vị gừng và nhục đậu khấu. "Hmmmm."

Tom cười khúc khích. Anh đi đến chỗ cô, và cúi xuống hôn lên thái dương cô. "Một cái bánh hình chiếc giày," anh thì thầm. "Thật hoàn hảo cho em."

"Nếm thử nó đi anh," cô thúc giục, đưa nó lên miệng anh.

Anh lắc đầu. "Anh không thích đồ ngọt."

"Thử đi mà," cô nài nỉ ra lệnh.

Mủi lòng, Tom cắn một miếng nhỏ. Nhìn thấy sự mong đợi trong đôi mắt cô, anh biết lỗi nói, "Nó giống một miếng bọt biển rửa bát chiên."

"Ôi thôi đi," cô thốt lên và cười. "Có loại đồ ngọt nào anh thích không?"

Anh cúi gần hơn vào cô, đôi mắt anh mìm cười. "Em," anh nói, và trộm vội một nụ hôn.

Họ đi dạo dọc theo con đường trống trải, tận hưởng ánh nắng mặt trời và hít thở không khí mát mẻ của biển. Sau đó họ đi vào vùng nội địa đến thị trấn St. Helier với nhiều cửa hàng và quán cà phê. Cassandra đã mua một vài món quà lưu niệm để mang về Anh, trong đó có một vài bức tượng nhỏ chạm khắc bằng đá granit địa phương có màu hồng và trắng, và một chiếc gậy chống cực kì sang trọng cho Lady Berwick, làm từ thân của một cây bắp cải Jersey khổng lồ, đã được sấy khô và đánh bóng vecni.

Trong khi người chủ cửa hàng bọc các món đồ lại để chuyển đến khách sạn La Sirène sau vào buổi chiều, Tom đi xem qua một số món hàng hóa được trưng bày trên các kệ và bàn. Anh mang một thứ đồ nhỏ đến quầy tính tiền, một chiếc thuyền đồ chơi bằng gỗ chạm khắc hình một thủy thủ đang cầm mái chèo. "Cái này có thể nổi trong bồn tắm chứ?" anh hỏi.

"Vâng, thưa ngài," người bán hàng đáp với một nụ cười tươi rói. "Các nhà sản xuất đồ chơi địa phương đã cân nó để đảm bảo rồi. Một chiếc thuyền từ Jersey không thể nổi ngang được! "

Tom đưa nó cho ông ta,để bọc nó cùng với đống đồ còn lại.

Sau khi họ rời khỏi cửa hàng, Cassandra hỏi, "Cái đó dành cho Bazzle à?"

"Có lẽ thế."

Mỉm cười, Cassandra dừng lại trước ô cửa sổ của cửa hàng bên cạnh, bày biện đầy các loại nước hoa. Cô bị thu hút sự chú ý bởi những chai thủy tinh màu vàng và được chạm khắc cầu kì. "Anh có nghĩ em nên thử một mùi hương mới không?" cô vẩn vơ hỏi. "Hoa nhài, hay hoa linh lan?"

"Không." Tom đứng sau và nói nhỏ vào tai cô, như thể đang truyền đạt một thông tin bí mật cao nào đó. "Không có gì trên thế giới này tuyệt vời bằng hương thơm hoa hồng trên làn da em".

Hình phản chiếu của họ hòa vào nhau trong ô kính mờ khi cô dựa lưng vào cơ thể cứng rắn của anh. Họ đứng bên nhau, cùng nhau hít thở, trong một vài khoảnh khắc mơ hồ trước khi họ tiếp tục đi.

Ở góc của một con đường hẹp lát đá granit phân nhánh ra Quảng trường Hoàng gia, Cassandra dừng lại trước một ngôi nhà bằng đá tuyệt đẹp. "Một viên đá có khắc ngày tháng," cô thốt lên, nhìn chằm chú vào cái rầm đỡ trên cửa do những khối đá granit được đục đẽo xếp thành. "Em đã đọc về nó trong sách hướng dẫn trong trong phòng của chúng ta."

"Nó là gì thế?"

"Đó là một truyền thống cổ xưa của Đảo Jersey : khi một cặp vợ chồng kết hôn, họ khắc tên viết tắt của họ lên một tấm đá granit, cùng với ngày lập gia đình và đặt nó trên cửa. Đôi khi họ kết hợp tên viết tắt của mình với một biểu tượng, chẳng hạn như một cặp trái tim lồng vào nhau, hoặc một cây thánh giá của Cơ đốc giáo ".

Họ cùng nhau xem xét kỹ lưỡng viên đá khắc trên rầm cửa.

J.M. 8 G.R.P.

1760

"Em tự hỏi tại sao có số 8 giữa tên của họ?" Cassandra thắc mắc.

Tom nhún vai. "Chắc là nó có ý nghĩa cá nhân nào đó với họ."

"Họ có thể có 8 đứa con," cô gợi ý.

"Hoặc chỉ còn 8 silling sau khi họ xây dựng ngôi nhà."

Cassandra bật cười. "Có lẽ họ có tám Kỳ quan Jersey cho mỗi bữa ăn sáng."

Tom đi lại gần hơn phần rầm cửa, chăm chú nhìn công trình xây dựng. Sau một lúc, anh nhận xét, "Nhìn vào hình hoa văn trên khối đá granit này xem. Hình cắt gân, có các đường sọc nằm ngang xếp dọc trên bề mặt. Nhưng trên khối trung tâm có khắc số 8, các đường sọc lại nằm dọc, và phần vữa mới hơn. Ai đó đã sửa lại nó và đặt nó vào lại sai cách".

"Anh nói đúng," Cassandra nói, xem xét khối đá. "Nhưng điều đó có nghĩa là lúc đầu nó là một số 8 nằm ngang. Nhưng điều đó thì không có ý nghĩa gì cả. Trừ khi… "Cô dừng lại khi chợt hiểu ra. "Anh nghĩ rằng nó là biểu tượng vô cực à?"

"Đúng thế, nhưng không phải biểu tượng bình thường. Một biến thể đặc biệt. Em có thấy đường kẻ vạch kia không hoàn toàn kết nối ở giữa không? Đó là biểu tượng vô cực của Euler. Sự thiếu hụt tuyệt đối15. "

"Nó khác với cái thông thường như thế nào?"

"Vào thế kỷ thứ 18, có vài phép tính toán học chắc chắn không ai có thể giải được vì chúng liên quan đến các chuỗi số vô hạn. Tất nhiên, bài toán với vô cực là em không thể đưa ra câu trả lời cuối cùng khi những con số cứ mãi mãi tăng lên. Nhưng một nhà toán học tên là Leonhard Euler đã tìm ra cách để coi vô hạn như là một số hữu hạn - cách đó cho phép ông ta làm được những phân tích toán học mà trước đây chưa ai từng làm được." Tom nghiêng đầu về phía viên đá có khắc ngày tháng. "Vì vậy anh đoán người khắc ký hiệu đó là một nhà toán học hoặc một nhà khoa học."

"Nếu đó là viên đá khắc ngày tháng của em," Cassandra khô khan nói, "Em thích hình trái tim đan vào nhau hơn. Ít nhất em sẽ hiểu ý nghĩa của nó."

"Không, cái này hay hơn mấy hình trái tim nhiều," Tom thốt lên, nét mặt anh nghiêm túc hơn cô từng thấy bao giờ trước đây. "Kết nối tên của họ với biểu tượng vô cực của Euler có nghĩa là…" Anh dừng lại, cân nhắc cách tốt nhất để giải thích. "Hai người họ đã tạo thành một khối hoàn chỉnh… một sự đồng hành… chứa đựng sự vô tận. Cuộc hôn nhân của họ có bắt đầu và kết thúc, nhưng mỗi ngày của nó đều sẽ mãi mãi đầy đủ. Đó là một khái niệm đẹp đẽ. " Anh dừng lại trước khi lúng túng nói thêm, "Nói một cách toán học thì là thế."

Cassandra đã rất xúc động và bị quyến rũ và cũng ngạc nhiên, cô không thể nói được gì. Cô chỉ có thể đứng đó, nắm chặt lấy bàn tay Tom. Cô không chắc mình đã tìm kiếm bàn tay anh, hay anh đã đã nắm lấy tay cô trước.

Người đàn ông này đã từng rất hùng hồn về tất cả mọi chủ đề ngoại trừ cảm xúc của anh ấy. Nhưng có những lúc như lúc này đây, khi anh cho phép cô có một cái nhìn thoáng qua trái tim anh, mà dường như anh lại không hề hay biết.

"Hôn em đi," cô nói, gần như không thể nghe thấy.

Tom nghiêng đầu dò hỏi theo cách mà cô đã rất yêu thích, trước khi anh kéo cô vào một bên của ngôi nhà. Họ dừng lại núp sau một giàn hoa nhài mùa đông che chở với những bông hoa vàng li ti. Đầu anh cúi thấp xuống, miệng anh tìm kiếm cô. Muốn nhiều hơn nữa, cô để đầu lưỡi mình nghịch ngợm đường viền môi anh. Anh mở ra cho cô, và cô hôn anh khắng khít hơn, cho đến khi lưỡi của họ quấn lấy nhau và cánh tay anh giữ chặt lấy cô.

Cô cảm nhận được chứ không hoàn toàn cảm thấy cơ thể anh thay đổi khi cô ở gần anh. Tim cô đập rộn ràng vì phấn kích với ý nghĩ về những gì đang xảy ra với anh. Cô muốn cảm nhận toàn bộ làn da của anh trên da cô, và đưa anh vào sâu bên trong mình.

Tom kết thúc nụ hôn và từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt nảy lửa của anh nhìn chằm chằm vào mắt cô. "Giờ thì sao?" anh khàn khàn hỏi.

"Mang em về La Sirène đi," cô thì thầm. "Em muốn có vài phút vô tận với anh."

Vào buổi chiều yên tĩnh trong căn phòng khách sạn êm ái của họ, Cassandra từ từ cởi quần áo Tom, đẩy tay anh sang hai bên khi anh bắt đầu đáp lại. Cô muốn ngắm nhìn anh, khám phá anh, mà không bị xao lãng vì trạng thái trần truồng của chính mình. Khi những bộ quần áo được thiết kế riêng lần lượt tuột xuống, Tom vẫn kiên nhẫn, phục tùng hành động của cô với một nụ cười thoáng qua.

Cô hơi đỏ mặt khi cố gắng mở cúc quần anh. Anh bị kích thích đến nỗi cạp quần vướng vào phần nhô ra cương cứng bên dưới. Cô đưa tay vén tháo móc lớp vải khỏi đỉnh chóp sưng phồng, và cẩn thận đẩy chiếc quần dài xuống qua hông anh. Cơ thể của anh được chạm khắc rất thanh lịch, đường nét múi cơ cân đối và đẹp đẽ, các khung xương dài và đối xứng hoàn hảo, như thể được quay bằng máy tiện. Một màu đỏ chầm chậm lan ra, bắt đầu ở bộ ngực cơ bắp trần trụi, rồi dâng lên đến làn da trắng ở cổ họng và mặt.

Đến đứng trước mặt anh, Cassandra lần theo những đường nét mạnh mẽ trên xương đòn của anh, và ấn lòng bàn tay cô vào những múi cơ cứng rắn trên ngực anh. "Anh là của em," cô nói khẽ.

"Đúng thế." Có một tia thích thú trong giọng nói của anh.

"Tất cả của anh."

"Đúng thế."

Cassandra chầm chậm kéo lê ngón tay mình hướng xuống qua đám lông trên ngực anh, để đầu móng tay cô nhẹ nhàng cạo qua điểm nho nhỏ trên núm vú anh. Hơi thở của anh thay đổi, trở nên thô ráp hơn, sâu hơn. Cô vuốt ve nơi căng thẳng cương cứng của anh, và nhẹ nhàng nắm lấy nó bằng cả hai tay. Anh rậm rạp, dày dặn, và rộn ràng vì sẵn sàng.

"Và cái này cũng là của em," cô nói.

"Đúng vậy." Không còn buồn cười hay thích thú nữa. Giọng anh đã dày lên vì sự kích thích, cơ thể anh cứng đờ với nỗ lực kiềm chế bản thân.

Tế nhị, như đang thực hiện một nghi lễ, cô ôm lấy hai hòn ngọc nặng nề mát lạnh bên dưới của anh, cẩn trọng xóp bóp và cảm nhận chuyển động bên trong chúng. Ngón tay cô nhích dần lên mũi giáo phấn khích giờ đã cứng như đá. Cô để bụng ngón tay cái êm ái lướt qua đầu mút mịn như tơ, và liếc nhìn anh khi anh phát ra những âm thanh dữ dội, như thể anh đang bị đau.

Mặt anh giờ đã đỏ bừng. Đôi mắt anh đã giãn ra và tối sầm lại.

Vẫn nhìn vào mắt anh, cô cuộn những ngón tay của mình quanh chiều dài dày dặn của anh, và vuốt ve lên xuống.

Cô cảm thấy anh giật lỏng vài chiếc ghim cố định trên tóc cô. Ngón tay anh luồn vào mái tóc xõa tung và nhẹ nhàng xoa nắn da đầu cô, và từng sợi dây thần kinh trên người cô đều râm ran vì thích thú. Bên dưới những lớp váy, cô khép chặt hai đùi vào nhau vì cơn kích thích rộn ràng. Bốc đồng, cô quỳ xuống trước mặt anh, và nắm chặt mũi giáo thẳng đứng ấy bằng hai tay. Cô không chắc mình đang làm gì, nhưng cô biết cảm giác của những nụ hôn thân mật mà anh dành cho cô sung sướng như thế nào. Cô muốn mang lại cho anh niềm vui giống như thế.

"Em có thể không?" cô thì thầm, và anh thốt ra với một vài từ gì đó, mặc dù không thực sự mạch lạc, nhưng là sự đồng ý nhiệt tình. Cẩn thận và hăng hái, cô phủ lên hai khối nặng nề mềm mại, rậm rạp bên dưới trước khi chạy lưỡi lên chiều dài như sa tanh của anh. Kết cấu của nó mềm mại hơn, trơn nhẵn hơn những gì cô từng nghĩ làn da có thể có được, và nóng bỏng hơn nữa.

Các ngón tay của Tom run rẩy khi chúng di chuyển nhẹ trên tóc cô. Cô tiếp tục khám phá hình dạng rắn chắc của anh, hôn và vuốt ve nó bằng lưỡi mình, sau đó cố gắng để miệng mình bao quanh anh.

"Cassandra… Chúa ơi…" Thở hổn hển, Tom kéo cô lên và dò dẫm với những chiếc móc ở phía sau váy cô, và một hàng dài những chiếc cúc ẩn bên dưới. Anh say sưa và bị kích thích mãnh liệt, giật mạnh cho đến khi vài chiếc cúc áo bung ra.

"Chờ đã," cô nói, run rẩy và vui cười. "Hãy kiên nhẫn nào, để em -" Cô cố gắng với ra sau để tự mình tháo chúng ra. Nhưng cô không thể. Chiếc váy được thiết kế chỉ dành cho những phụ nữ có người hầu riêng và có nhiều thời gian rảnh rỗi. Còn Tom không có tâm trạng để chờ đợi lúc này.

Anh bế cô lên và đặt cô xuống mép giường, thô bạo tìm kiếm bên dưới đống bùi nhùi những lớp váy của cô. Với một vài cái giằng giật phức tạp, anh lột bỏ được quần lót và tất chân của cô. Hai chân cô bị kéo dạng ra và giữ lại đủ rộng để anh tạo một khoảng trống cho mình. Cô rùng mình khi cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh phả vào làn da mềm mại ở đùi… cú sượt nhẹ của lưỡi anh qua nụ đỉnh nhỏ. Một tiếng thở dài mắc kẹt trong cổ họng cô và tan chảy như mật ong, và cô dần dần đặt lưng nằm hẳn xuống. Mỗi cú đánh của lưỡi anh đều mang đến một cảm giác cuộn tròn ngon lành lên bụng cô. Anh liếm vào nhịp đập nhoi nhói khi nó ngày càng mạnh hơn, khi trọng lượng của khoái cảm tích tụ bên trong cô, tìm kiếm sự giải phóng. Các bắp thịt trên cánh tay và bộ ngực đầy lông của anh đè lên đôi chân trần của cô, giữ cho cô mở ra, neo chặt lấy cô.

Anh trèo hẳn lên người cô, đặt mình nằm vào giữa hai đùi mở rộng của cô. "Anh không thể đợi được," anh khàn khàn nói.

Cô với tay về phía anh, rên rỉ, nâng hông lên. Đó là áp lực mịn màng, cứng rắn mà cô thèm muốn, anh ấn phần đầu cán giáo tiến vào trong cô, kéo căng vùng da thịt ẩm ướt. Rùng mình vì phấn khích, cô lướt tay trên cơ thể trần truồng của anh, yêu cái cách anh lún xuống đầy trên cô, trong cô, đi vào sâu hơn. Hông anh rung chuyển và xoay tròn nhẹ nhàng, thứ dày dặn ấy vuốt ve những nơi khác nhau trong cô. Anh ấn sâu vào cô bằng những cú đánh dài, dùng sức nặng của mình để ấn xuống cô đúng cách. Cảm thấy sung sướng tột cùng, mỗi cú va chạm tạo ra nhiều áp lực hơn, nhiều khoái cảm hơn, cho đến khi không có gì tồn tại ngoại trừ những cú đâm đều đặn giữa hai đùi cô. Cô cong người và trải mình ra rộng hơn, muốn nhiều hơn nữa, và anh đưa nó cho cô.

"Có mạnh quá không em?" anh khàn khàn hỏi.

"Không… không… cứ như vậy…"

"Anh cảm thấy em đang siết chặt lấy anh ... mỗi khi anh đi vào."

"Thêm nữa đi… làm ơn…" Cô cong gối và nhấc chân lên, rên rỉ khi anh đi vào sâu hơn.

"Nhiều quá à?" anh hỏi giọng như vỡ ra, nhưng cô không thể trả lời, chỉ kẹp chặt anh hơn vào giữa hai đùi khi những làn sóng của sự phóng thích cuốn lấy cô, nhào vào cô, gột sạch các cảm giác của cô với trạng thái mê ly. Anh trở nên cứng ngắc, sự nóng bỏng của anh bơm vào bên trong cô, và cảm giác đó cứ lặp đi lặp lại cho đến khi những cơn run rẩy lan ra khắp khắp cơ thể cô.

Sau đó Tom tiếp tục công cuộc cởi hẳn quần áo cô ra, lăn cô nằm áp bụng xuống nệm và làm việc với hàng nút nhỏ, cứng đầu. Việc đó mất một lúc lâu, đặc biệt vì anh liên tục dừng lại để mò mẫm vào bên trong khe hở của váy cô, hoặc lần xuống bên dưới những lớp váy nhăn nhúm, vuốt ve cô bằng miệng hoặc bằng các ngón tay. Cô yêu giọng nói của anh lúc này, thỏa mãn và trầm ấm, như thể anh nói với cô tróc lúc uể oải buồn ngủ. "Em đẹp tuyệt vời ở khắp mọi nơi, Cassandra. Dọc sống lưng em, có một đường màu vàng nhàn nhạt, giống như một quả đào… và bờ mông lộng lẫy của em… thật đầy đặn và ngọt ngào… thật chắc chắn trong tay anh. Em làm anh phát điên lên mất. Nhìn cách những ngón chân nho nhỏ của em đang co chặt vào này. Chúng làm thế ngay trước khi em đến với anh… siết chặt và chuyển sang màu hồng, mọi lúc… "

Sau khi Tom cởi chiếc cúc cuối cùng ra, chiếc váy bị anh thô lỗ quăng xuống sàn. Anh hôn cô ở khắp mọi nơi, và làm tình với cô bằng một nhịp độ chậm chạp độc ác. Sau khi vỗ về cô nằm sấp hẳn xuống, anh ôm lấy cô từ phía sau, cơ thể anh là một khung sườn vững chắc bao lấy cô. Anh luồn tay ra đằng trước để khum lấy hai bầu ngực nặng trĩu và véo nắn nhẹ nhàng hai đầu vú cô, trêu chọc cho đến khi chúng cứng lên vì khoái cảm. Trong lúc đó, anh vẫn đâm thẳng vào trung tâm cơ thể cô, sâu hơn, lao xuống bể dục vọng.

Cảm giác thật thỏa mãn, khi được bao chụp lấy như thế. Nó giống như một cái gì đó mà cô không nên quá tận hưởng như vậy. Mặt cô nóng bừng lên, bên trong cô siết chặt lại vì ham muốn. Anh với xuống vùng tam giác ẩm ướt giữa hai đùi cô, xoa bóp nhẹ nhàng, đều đặn. Cùng lúc đó, cô cảm nhận được miệng anh trên đầu vai, hàm răng khép lại trong một cái cắn yêu nhẹ nhàng. Cô rùng mình mạnh mẽ, cả cơ thể cô siết chặt xung quanh thứ mạnh mẽ của anh, kích nổ làm anh giải phóng. Anh đẩy thật sâu vào trong và giữ lại ở đó, trong khi cô vùi mặt vào gối để kìm nén những tiếng khóc đột ngột.

Cuối cùng, Tom thả lỏng và để cả hai nằm nghiêng sang một bên, cơ thể anh vẫn ôm chặt lấy cô. Cô thở dài thỏa mãn khi hai cánh tay rắn chắc của anh vẫn bao lấy cô.

Môi anh chải lướt qua làn da mềm mại sau tai cô. "Âu yếm ôm lấy em như thế này thì sao?" anh hỏi.

"Anh đang học rồi đó," cô nói với anh, và nhắm mắt lại hài lòng.

« Lùi
Tiến »