Tom cúi xuống thấp hơn, và áp lực nhẹ nhàng, gợi tình của miệng anh lan truyền từng đợt sóng khoái cảm ra khắp người cô. Mỗi khi cô nghĩ nụ hôn sẽ kết thúc, anh lại khám phá ra một góc mới, một hương vị sâu kín hơn. Cơ thể cô nóng bỏng từ trong ra ngoài, như thể anh đang trút tất cả ánh nắng ngoài kia vào cô. Ngất ngây vì sung sướng, Cassandra vòng tay qua cổ anh. Cô luồn bhững ngón tay vào những lọn tóc dày, cắt sát mềm mại như sa tanh đen trong lòng bàn tay.
Không hề vội vàng, anh đưa tay xuống viền vạt áo lót của cô và nắm chặt nhúm vải để kéo nó lên trên. Cô nâng cánh tay lên để giúp anh, thở hổn hển khi cảm thấy luồng không khí mát lạnh trên bộ ngực trần trụi của mình. Anh dễ dàng đặt cô nằm ngửa xuống giường và nhẹ nhàng trượt một bàn tay xuống người cô trước khi bắt đầu cởi nút quần. Trái tim cô đập dữ dội khi anh cởi bỏ quần áo. Lần đầu tiên trong đời, cô nhìn thấy một người đàn ông khỏa thân, bị khuấy động và khỏe mạnh tuyệt vời. Cô không thể không nhìn chằm chằm vào thứ cương cứng mạnh mẽ của anh, dựng đứng lên trong một góc độ dễ thấy.
Tom thoáng nở một nụ cười khi anh nhìn thấy vẻ mặt của cô. Anh hoàn toàn thoải mái với tình trạng khỏa thân của mình, trong khi cô là một tập hợp những ức chế kìm nén đi cùng với sự thẹn thùng. Leo lên giường như một con mèo đang đi vơ vẩn, anh hạ thấp mình xuống bên cạnh cô, một chân đầy lông đặt nằm giữa hai chân cô.
Cô không chắc mình phải đặt tay ở đâu. Một tay cô chạm đến hàng cơ săn chắc trên ngực anh, đầu ngón tay thì đặt ở bên kia xương sườn.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, Tom hướng nó xuống háng anh. "Em cũng có thể chạm vào anh," anh khuyến khích, giọng khàn khàn quyến rũ.
Do dự nhưng cũng sẵn sàng, cô vuốt ve chiều dài mượt mà và cứng rắn của anh, khám phá ra những nhịp đập không ngờ trong cái thứ cứng rắn căng phồng ấy. Cô chớp mắt ngạc nhiên khi phần đầu bóng mượt rỉ ra chút ẩm ướt.
Rời rạc hít vào một hơi, Tom giải thích, "Điều đó ... xảy ra khi cơ thể anh đã sẵn sàng cho em."
"Nhanh như vậy à?" cô hỏi, cảm thấy luống cuống.
Miệng anh mím lại thành một đường thẳng, như thể đang cố gắng để không bật cười. "Đàn ông thường nhanh hơn nhiều so với phụ nữ." Anh lười nhác đặt một vài lọn tóc của cô trong các ngón tay. "Cần thêm một chút thời gian và nỗ lực để giúp em sẵn sàng cho anh."
"Em xin lỗi."
"Không đâu - đó là phần thú vị mà."
"Em cảm thấy như thể em đã sẵn sàng ngay bây giờ rồi," cô mạo hiểm nói.
Tom lạc lối trong cuộc đấu tranh nội tâm, và nở một nụ cười. "Em chưa đâu," anh nói, kéo quần lót của cô xuống qua hông và chân cô.
"Làm sao anh biết ?"
Trong một khoảnh khắc, tim cô như ngừng đập, đầu ngón tay anh lướt xuống bụng cô rồi trượt xuống những lọn lông nơi vùng tam giác riêng tư. Anh mỉm cười khi nhìn thấy đôi mắt cô giãn ra. "Anh sẽ biết khi em ướt ở đây," anh thì thầm. "Anh sẽ biết khi em run rẩy và cầu xin anh."
"Em sẽ không cầu xin đâu," Cassandra phản đối.
Mái đầu đen của anh cúi xuống ngực cô, hơi thở của anh như làn hơi nước phả vào làn da non mềm của cô. Sau khi bắt lấy một bên đỉnh nhọn bằng đôi môi tội lỗi, chiếc lưỡi mềm như nhung của anh quét qua bầu ngực run rẩy phấn khích của cô, và nhẹ nhàng dùng răng bắt lấy nó.
"Kể cả nếu em có…" cô nói thêm, vặn vẹo bên dưới anh, "thì nó sẽ rất ngắn gọn, và… nó sẽ giống như yêu cầu…"
"Em không cần phải cầu xin," Tom thì thầm, kéo hai bầu ngực của cô vào gần nhau và hôn vào phần thung lũng sâu xa giữa chúng. "Đó là một gợi ý, không phải là một yêu cầu."
Anh trượt xuống thấp hơn xuống cơ thể cô, miệng anh lướt qua lười biếng, chải chuốt, kéo mạnh, liếm láp, và dày vò.
Những tiếng lách cách xen kẽ êm ái của đoàn tàu đang chạy xuyên suốt màn đêm đến những mảnh cuối cùng của hoàng hôn. Trong bóng tối này, chồng cô như một nhân vật trong giấc mơ, hình dáng mạnh mẽ của anh in bóng khi anh di chuyển trên cô. Anh ấn hai đùi cô tách ra và đặt mình vào giữa. Từng sợi lông trên người cô đều dựng đứng lên khi cô cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh trên bụng mình. Lưỡi anh chạm vào mép rốn mỏng manh của cô, lần theo đường cong tròn trịa ấy. Ham muốn thắt chặt bên trong cô và làm những múi cơ của cô xoắn lên cho đến khi cô cảm thấy đầu gối mình nhấc lên. Cô thở hổn hển khi anh liếm bên trong rốn cô, nóng bỏng và mềm mại như lụa. Lưỡi anh xoáy tròn và đâm vào nhẹ nhàng khiến cô không thể ngừng vặn vẹo.
Sự thích thú dày lên trong giọng anh. "Nằm yên nào, bông hoa nhỏ."
Nhưng khi lưỡi anh lướt qua lần nữa, cơ thể cô lại quằn quại vì cảm giác nhột nhạt.
Tay anh ôm lấy mắt cá chân cô, âu yếm kềm giữ cô nằm yên, và từng bắp cơ nhỏ nhắn, riêng tư bên trong cô rộn ràng và siết chặt để đáp lại. Trước sự ngạc nhiên của cô, anh di chuyển xuống thấp hơn nữa, lần theo mép của làn da mềm mại và những lọn lông xoăn bồng bềnh… và cô bắt đầu có ý niệm mơ hồ về cái mà em gái cô đã nói về những bộ phận cơ thể không nên liên kết với nhau. Miệng và mũi anh thúc vào cô qua những sợi lông xoăn, hít lấy mùi hương thân mật.
"Tom…" cô nói, giọng than vãn.
"Hmm?"
"Anh có nên… oh, Chúa ơi… Anh có nên làm điều đó không?"
Câu trả lời của anh bị bóp nghẹt nhưng khẳng định dứt khoát.
"Em chỉ hỏi bởi vì… anh thấy đấy… em nghĩ em biết mình phải chờ đợi cái gì, nhưng mà…" Cô cứng người khi cảm nhận được cú vuốt ve ướt át của lưỡi anh đang tách mở đôi môi biểu tượng giới tính của cô ra. "Không ai từng đề cập bất kì điều gì về cái này …"
Tom dường như không hề lắng nghe cô với sự chăm chú gần như thường ngày của anh. Mọi sự tập trung của anh đều dồn vào nơi mềm mại giữa hai đùi cô, cái lưỡi không ngơi nghỉ của anh xoáy qua những nếp gấp phức tạp và hai bên cánh hoa như thể anh không quyết định được mình nên đặt lưỡi ở đâu. Anh gặm nhẹ hai mép ngoài sưng tấy, rồi khéo léo khẽ giật nhẹ nó làm cô run rẩy.
Cô cảm thấy khó thở, bàn tay dao động lên xuống mái đầu đen của anh khi cuộc thăm dò tinh vi nhưng đầy nài nỉ ấy cứ tiếp tục. Anh tìm thấy lối vào cơ thể cô với những cái vuốt ve ướt át đầy trêu chọc, bộ râu mới cạo của anh châm chích lên làn da non nớt. Khi lưỡi anh đến để xoa dịu sự kích thích nhất thời, cô không thể kìm được một tiếng rên rỉ. Anh đang tháo dỡ sự tự chủ của cô, quyến rũ cô, muốn cô để lộ một bản năng thiếu suy xét nào đó của chính mình. Cái lưỡi dài ngoằn nghèo tìm đường chui vào bên trong cơ thể cô. Thật không thể tưởng tượng được. Càng không thể cưỡng lại. Mỗi lần nó xô đẩy ra vào, một đợt khoái cảm trào dâng lên sống lưng cô. Các múi cơ bên trong cô co thắt theo một nhịp độ bất lực, như thể đang cố gắng bắt lấy và giữ lại sự xâm nhập trơn mượt ấy.
Anh từ từ đắp lên sự căng cứng của cô, không ngừng nghỉ, trong khi những cảm giác xối xả tràn ngập cô cho đến khi cô run rẩy. Bất lực, cô cố gắng ngọ nguậy hông để đưa miệng anh vào nơi cô cần nhất. Anh bắt cô phải chờ đợi, đầu lưỡi anh vẫn nhảy múa và hành hạ cô không thương tiếc, không hề chạm vào cái nụ nhỏ đang im lặng đau đớn mong được vuốt ve. Cô đã rất ướt rồi... tất cả là của cô, hay là một chút từ anh?
Mồ hôi túa ra khắp người. Và cô để bật ra những tiếng khóc vỡ vụn nghẹn ngào. Cô cảm thấy một ngón tay của anh đang tiến vào trong cô… không, hai ngón… Hơi chùn người lại để thoát khỏi cảm giác căng chặt khó chịu, nhưng anh lại trượt chúng vào sâu hơn mỗi khi da thịt cô rung động và thả lỏng. Cô bắt đầu thấy đau, đặc biệt là khi khớp ngón tay của anh nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực kéo căng lối vào ngọt ngào. Anh áp chặt miệng lên nụ hồng cứng ngắc ấy, đầu lưỡi liếm nhẹ và nhanh, và rồi chỉ còn lại những khoái cảm. Cô căng thẳng và thở hổn hển, hông nâng cao lên trên ngọn lửa nóng bỏng sảng khoái, cơ thể kẹp chặt lấy những ngón tay đang nhẹ nhàng xâm nhập, một lần rồi lại một lần, nhịp co bóp mạnh dần hơn.
Sự nhẹ nhõm căng tràn trong cô, từng cơn sóng rùng mình tràn qua, cho đến khi cô mềm rũ và bình tĩnh lại. Cái đụng chạm cẩn thận của anh rút ra, để lại da thịt cô run rẩy và đóng lại trong trống rỗng. Cô kêu lên một tiếng không rõ ràng, với tay tìm kiếm anh, và anh ôm lấy cô vào ngực, lẩm bẩm rằng cô đáng yêu ra sao và cô làm anh hài lòng như thế nào, và anh khao khát cô đến nhường nào. Lớp lông trên ngực anh cảm thấy vui thích ngọt ngào trên bộ ngực trần của cô, cọ xát từng cái nhẹ nhàng như trêu chọc.
"Thư giãn nào em," Tom thì thầm khi anh đặt mình vào cái nôi giữa hai đùi cô.
"Em không có sự lựa chọn," Cassandra cố gắng nói. "Em cảm thấy như thể em đang chạy qua một cái máy cán giặt."
Tiếng cười khàn khàn của anh như vuốt ve lên tai cô. Bàn tay anh cẩn thận định hình bộ phận nữ tính của cô, vuốt ve nơi ẩm ướt đang run rẩy. "Cô vợ bé bỏng ngọt ngào của anh... bây giờ em có để anh vào bên trong em không?"
Cô gật đầu, bị mê hoặc bởi sự dịu dàng của anh.
Nhưng anh do dự, úp mặt vào những lọn tóc đang xõa ra của cô. "Anh không muốn làm tổn thương em. Anh không bao giờ muốn làm em đau".
Cô đưa tay ra sau lưng anh, vuốt ve dọc theo những múi cơ. "Đó là lý do cho việc nó sẽ ổn thôi."
Tom ngẩng đầu lên, và anh nhìn chằm chằm vào cô, hơi thở của anh hơi run rẩy. Cô cảm thấy một áp lực tập trung vào nơi mở ra yếu ớt của cơ thể mình, cứng nhưng cũng chậm rãi, tiến tới về phía trước từng milimet. "Dễ thôi mà," anh thì thầm. "Chỉ cần em cố gắng mở cho anh."
Cái áp lực lấp đầy cô với một nhịp điệu đau đớn chậm rãi và liên tục. Anh đưa tay xuống để banh hai đùi cô ra rộng hơn, và ấn vào đôi môi của biểu tượng giới tính của cô. Nhẹ nhàng và liên tục, hông anh đưa về phía trước, ấn sâu hơn vào vòng cơ bắp siết chặt không có kinh nghiệm của cô. Bất chấp sự khó chịu của mình, cô say mê với những biểu hiện khoái cảm của anh, sự căng thẳng gợi tình trên khuôn mặt anh, tầm mắt mờ đi vì sự nóng bỏng, chỉ một lần, anh đã mất đi sự tỉnh táo. Cuối cùng thì cái quá trình cẩn thận cũng tạm dừng lại, và anh vẫn giữ yên như thế, chôn sâu một nửa vào trong cô. Miệng anh tìm đến cô trong một nụ hôn say đắm ngọt ngào, cho đến khi cô bắt đầu cảm thấy anh không còn uể oải nữa, từng dây thần kinh của cô rạo rực vì niềm hưng phấn mới.
"Đó là chỗ xa nhất anh có thể vào hả?" cô ngập ngừng hỏi khi môi họ tách ra, và cau mày trước áp lực dày đặc bên trong nơi họ đang hòa vào nhau.
"Đó là chỗ xa nhất cơ thể em cho phép anh đi vào," anh nói, đầu ngón tay vuốt ngược những lọn tóc trên trán và phần thái dương ẩm ướt của cô lên. "Cho tới lúc này."
Cassandra không thể kìm được mà thở ra một hơi nhẹ nhõm khi sự xâm chiếm cứng rắn ấy rút lui.
Tay anh dỗ dành cô nằm nghiêng sang một bên và quay mặt sang chỗ khác. Anh chậm rãi nói, như thể rất khó để nói nó thành lời. "Cassandra xinh đẹp của anh… hãy thử cái này… nếu em… đúng thế. Tựa vào anh." Anh đã kéo cô lui lại để cơ thể họ vừa khít như hai chiếc thìa trong ngăn kéo. Cô cảm thấy anh nâng một chân của cô lên và để nó tựa lại vào chân anh. Anh điều chỉnh vị trí của cô, hai tay vuốt ve cô thân mật. "Anh đã muốn có em rất nhiều đêm rồi ... Chúa ơi, anh mong điều này là thật. Đừng là một giấc mơ".
Phần đầu của thứ cứng rắn của anh trượt dọc theo khe hở mềm mại giữa hai đùi cô, trước vào sau, trước khi chui vào trong chỗ mở đau đớn một lần nữa. Anh ấn về phía trước chỉ một inch và giữ chặt, một sự hiện diện cực kì cứng rắn bên trong cô. Khi cô nằm trong vòng tay anh, anh vuốt ve phía trước của cô, đôi bàn tay khéo léo tìm kiếm những nơi có cảm giác mới, xua đuổi những cơn run rẩy trên làn da cô. Khi anh tiến đến nơi mà cơ thể họ đã hòa vào nhau, làn sóng khát khao lại lấp đầy cô, làm cô căng lên và cựa quậy áp sát vào anh. Anh chơi đùa với đôi môi mềm mại bên dưới của cô và mọi nơi dịu dàng bên trong nó. Rên rỉ vì sự nản lòng thèm muốn, Cassandra cố gắng ấn gần hơn vào những ngón tay trêu ngươi ấy, đi theo từng cái vuốt ve nhẹ nhàng của anh.
Tom gần như không thể hít thở đều được, chỉ hổn hển bên tai cô. Sâu bên trong, cô cảm nhận được ngọn nguồn khoái cảm cứng rắn nặng nề của anh, và cô nhận ra mình đã quằn quại để đẩy mình xuống hết chiều dài mũi giáo ấy. Ngón tay anh xoa nắn núm vú sưng tấy với kỹ thuật điên cuồng, bằng cách nào đó biết được chính xác nhịp điệu cô yêu thích. Cơ thể cô siết chặt lấy anh trong những cơn co thắt cuồng nhiệt khi cô đi đến ngưỡng, lạc lối trong cảm xúc mãnh liệt rung động. Anh thở gấp, và sau đó gầm gừ phát ra một âm nhỏ trong cổ họng, một tiếng gầm gừ nhẹ nhàng, trong khi hơi nóng của anh lan ra bên trong cô.
Sau đó họ nằm đó, chậm rãi thư giãn thoải mái cùng nhau, da thịt dính da thịt trong một âm hưởng vang vọng của những cú thúc sâu và đầy khoái cảm.
Cassandra thở dài và rên rỉ khi bàn tay anh men qua cơ thể mệt mỏi của cô. "Em nghĩ em đã cầu xin," cô thừa nhận, "lúc gần cuối."
Tom rúc vào một bên cổ họng cô cười nhẹ, và hôn lên làn da đỏ bừng của cô. "Không, em yêu. Anh chắc chắn đó là anh."
Ánh sáng ban mai chiếu qua khung cửa sổ bé, từ từ xua đi màn đêm đen tối bên trong căn phòng trên toa xe lửa. Tom đã thức giấc với sự ngạc nhiên khi phát hiện ra Cassandra đang ngủ ngay bên cạnh anh. 'Mình có một người vợ', anh nghĩ, chống khuỷu tay lên cằm. Trạng thái dễ chịu và thú vị đến nỗi anh thấy mình đang nhìn xuống cô mỉm cười vu vơ.
Vợ anh trông thật yếu đuối và đáng yêu, như một nữ thần đang ngủ trong rừng. Mái tóc dày huyền ảo của cô giống như cái gì đó trong bức tranh thần thoại, những lọn tóc xoăn vàng trải rộng lộn xộn khắp nơi. Vào lúc nào đó trong đêm, cô đã mặc một chiếc váy ngủ. Anh thậm chí còn không nhận ra chuyện đó - anh, người luôn bật dậy ngay cả với một tiếng động nhỏ nhất. Nhưng anh cho là việc ngủ say sau nhịp độ sôi nổi của ngày cưới là chuyện bình thường, hơn nữa đêm qua còn là đêm thỏa mãn nhất mà anh từng trải qua.
Đối với Tom, khám phá điều khiến một người phụ nữ hài lòng và phấn khích, điều gì khiến cô ấy trở thành duy nhất, là một thử thách anh luôn thấy hấp dẫn. Anh chưa bao giờ ngủ với một người phụ nữ mà anh không thực sự có tình cảm, và anh luôn hăng hái trong việc làm hài lòng đối tác. Nhưng luôn có giới hạn cho sự thân mật mà anh chia sẻ với họ - anh chỉ hạ thấp sự cảnh giác của mình cho đến nay. Một vài mối quan hệ của anh đã kết thúc tồi tệ như là một kết quả tất nhiên, xói mòn thành sự cay đắng.
Nhưng, với Cassandra, anh đã hạ nhiều hàng rào phòng thủ của mình trước khi họ bước vào phòng ngủ. Anh không định làm thế; nó chỉ… tự nhiên xảy ra. Và trong khi anh chưa bao giờ có chút ức chế nào về sự lõa lồ của cơ thể, thì việc làm tình với cô đưa anh đến gần với sự lõa lồ của cảm xúc một cách nguy hiểm, điều khá là đáng sợ. Và đồng thời, cũng gợi tình đáng kinh ngạc. Anh chưa bao giờ biết bất cứ thứ gì giống như vậy, mọi cảm giác đều được khuếch đại và phản chiếu vô tận, giống như niềm vui lặp lại chính nó trong một hành lang toàn gương.
Sau đó, anh mang cho Cassandra một miếng gạc ấm để áp vào giữa hai đùi, và lấy một cốc nước nóng cho cô, rồi anh nằm xuống bên cạnh cô trong khi tâm trí anh bắt đầu quá trình phân loại các sự kiện trong ngày như bình thường. Trước sự ngạc nhiên của anh, anh cảm thấy cô nhích lại gần hơn từng chút một cho đến khi cô ép khít khao vào người anh. "Em lạnh à?" anh quan tâm hỏi.
"Không," cô lơ mơ trả lời khi ngả đầu vào vai anh, "em chỉ muốn ôm anh thôi."
Ôm ấp chưa bao giờ là một phần trong danh sách tiết mục phòng ngủ của Tom. Tiếp xúc thể xác luôn là khúc dạo đầu cho một chuyện khác, và cũng không bao giờ là kết thúc. Sau một lúc, anh vụng về nhấc cánh tay còn tự do lên để xoa đầu cô. Anh cảm thấy một nụ cười trên vai.
"Anh không biết cách ôm ấp âu yếm," cô nói.
"Không," Tom thừa nhận. "Anh không chắc nó để làm gì."
"Chẳng để làm gì cả đâu," Cassandra ngáp dài nói. "Em chỉ muốn làm thế thôi." Cô rúc vào gần hơn, móc một cẳng chân mảnh mai lên một chân anh - và nhanh chóng chìm lại vào giấc ngủ.
Tom vẫn nằm yên, với sức nặng của đầu cô trên vai anh, nghiền ngẫm với nhận thức mình đã đánh mất bao nhiêu. Anh hạnh phúc đến chết tiệt khi được ở bên cô. Cô là nghĩa vụ tồi tệ nhất của anh, như anh luôn biết cô như vậy.
Giờ, khi vợ anh nằm đây được những tia nắng buổi sáng rọi vào, ánh nhìn mê hoặc của Tom lướt dọc theo ống tay áo ngủ viền ren dài đến bàn tay mảnh mai của cô. Những hình trăng lưỡi liềm màu trắng trên móng tay cô được mài nhẵn khiến bề mặt nó bóng lấp lánh như thủy tinh. Anh không thể cưỡng lại việc chạm vào một trong số chúng.
Cassandra cựa quậy và vươn vai, đôi mắt màu xanh thăm thẳm mất tập trung vào khuôn mặt đỏ bừng khi ngủ của cô. Chớp mắt, cô nhìn vào khung cảnh xa lạ xung quanh, và mỉm cười nhẹ nhàng. "Chào buổi sáng."
Tom nghiêng người về phía cô, chải môi mình lên cô, và cúi xuống thấp hơn để tựa đầu vào trên bầu ngực đẫy đà. "Anh đã từng nói với em là anh không tin vào phép màu," anh nói. "Anh rút lại câu đó. Cơ thể của em chắc chắn là một phép màu ". Anh chơi đùa với những nếp gấp và phần cổ áo xếp nếp phức tạp của chiếc váy ngủ. "Tại sao em lại mặc nó vào?"
Cô nằm dài bên dưới anh và ngáp. "Em không thể ngủ mà không mặc quần áo."
Anh tôn sùng giọng điệu đức hạnh của cô. "Tại sao lại không?"
"Em cảm thấy như bị phơi bày ấy."
"Em nên luôn luôn phơi trần ra, em yêu. Cơ thể em quá đẹp để bị quần áo che khuất". Anh định giải nghĩa chủ đề này, nhưng bị phân tâm bởi một tiếng réo trong bụng cô.
Đỏ mặt, Cassandra nói, "Chúng ta đã không ăn tối qua. Em chết đói rồi."
Tom mỉm cười và ngồi dậy. "Trên chuyến tàu này có một đầu bếp," anh nói với cô, "biết hơn hai trăm cách để chế biến món trứng." Anh cười toe toét trước vẻ mặt của cô. "Em có thể nán lại trên giường. Phần còn lại để anh lo".
Như Tom đã kỳ vọng, lịch trình đi lại do Rhys Winterborne sắp xếp thật tuyệt vời. Sau bữa sáng ở trên tàu, Tom và Cassandra được chuyên chở đến Cảng Weymouth để lên một chiếc du thuyền tư nhân chạy bằng hơi nước dài 250 foot. Vị thuyền trưởng đã tự mình dẫn họ đến dãy phòng thượng hạng của chủ sở hữu, bao gồm cả một phòng quan sát riêng tư bằng kính.
Mục tiêu của chuyến hành trình là địa hạt Jersey, nơi rộng lớn nhất và Là một vùng đất màu mỡ và phát triển thịnh vượng, chỉ có mười bốn dặm gần bờ biển của Pháp, đã nổi tiếng với canh tác nông nghiệp và phong cảnh hấp dẫn ngoạn mục, nhưng hầu hết là nổi tiếng với giống bò Jersey, một nòi giống sản xuất ra lượng sữa nhiều đến mức bất thường.
Tom đã hơi ngờ vực khi Winterborne cho anh biết nơi hưởng tuần trăng mật. "Anh cho tôi đến một nơi nổi tiếng chủ yếu vì những con bò à?"
"Anh thậm chí sẽ không để ý khung cảnh xung quanh mà," Winterborne ngắn gọn chỉ ra điểm chính. "Anh sẽ ở trên giường hầu hết thời gian."
Sau khi Tom thúc giục để có thêm vài chi tiết, Winterborne đã tiết lộ rằng khách sạn La Sirène là một khu nghỉ mát bên bờ biển với những tiện nghi hiện đại và sự tiện lợi không tưởng. Với những khu vườn tách biệt và ban công riêng, được thiết kế để đảm bảo sự riêng tư cho những vị khách của mình. Một đầu bếp tài năng xuất sắc đến từ thành phố Paris đã tạo dựng được tên tuổi với nhà hàng của mình, khi tạo ra những món ăn tinh tế từ nguồn nông sản tươi sống dồi dào trên đảo.
Nhờ kỹ thuật khéo léo của vị thuyền trưởng và các thủy thủ đoàn, những người đã quen thuộc với dòng chảy mạnh và các gờ đá ngầm bao xung quanh quần đảo, chuyến đi diễn ra tương đối êm ái và suôn sẻ. Họ đến nơi sau 5 giờ đồng hồ, tiến đến mũi đá cao đầu tiên, sau đó vòng qua góc tây nam của hòn đảo. Mặt đất bên dưới ngày càng mềm mại và màu mỡ hơn, và được che phủ bằng một thảm cỏ xanh mơn mởn khi họ đến vịnh St. Aubin, nơi nổi tiếng với bờ biển cát trắng tinh khiết. Khách sạn La Sirène thanh bình làm điểm nhấn trên toàn bộ khung cảnh từ những khoảng sân vườn cao nhã.
Khi Tom và Cassandra lên bờ, Giám đốc cảng đã chào đón họ ở bến tàu với một sự tôn trọng tuyệt vời. Ông được hộ tống bởi một viên sảnh sát bảo vệ bờ biển, người đã trở nên cực kì bối rối khi được giới thiệu với Cassandra. Có vẻ hơi ngạc nhiên, viên cảnh sát trẻ bắt đầu nói chuyện với cô không ngừng nghỉ, cung cấp rất nhiều thông tin về hòn đảo, thời tiết, lịch sử của nó và bất cứ điều gì khác mà anh ta có thể nghĩ ra để giữ sự chú ý của cô.
"Cho cái lưỡi của cậu một kỳ nghỉ đi, chàng trai," ông giám đốc nói với vẻ cam chịu thích thú, "và hãy để cho người phụ nữ tội nghiệp này có một chút bình yên."
"Vâng, thưa sếp."
"Bây giờ, anh có thể hộ tống Lady Cassandra đến chỗ lan can có mái che ở kia, trong khi Mr. Severin xác nhận tất cả hành lý đã được mang ra khỏi tàu hay chưa."
Tom cau mày, liếc nhìn bến tàu đông đúc.
Ông giám đốc tóc bạc trắng dường như đọc được suy nghĩ của anh. "Chỉ là một đoạn đường ngắn thôi, Mr. Severin. Cô dâu của ông sẽ cảm thấy ở đó thoải mái hơn là đứng ở đây với đống hàng hóa được dỡ tải và liên tục chạy qua."
Cassandra gật đầu trấn an Tom. "Em sẽ đợi anh ở chỗ lan can," cô nói, và khoác lấy cánh tay của viên cảnh sát trẻ.
Ông giám đốc mỉm cười nhìn họ rời đi. "Tôi mong ông thứ lỗi cho chàng trai đó vì sự luyên thuyên không ngừng của anh ta, Mr. Severin. Một vẻ đẹp tuyệt vời như của vợ ông có thể khiến đàn ông thấy bồn chồn".
"Tôi nghĩ tốt hơn là tôi nên quen với nó," Tom phiền muộn nói. "Cô ấy gây náo động mỗi khi chúng tôi xuất hiện ở nơi công cộng."
Ông giám đốc già mỉm cười nhớ lại. "Khi tôi đến tuổi lấy vợ," ông ta nói, "Tôi đã phải lòng một cô gái trong làng. Một người đẹp không thể luộc một củ khoai tây. Nhưng tôi chìm đắm trong tình yêu với cô ấy. Cha tôi đã cảnh báo tôi, 'Đàn ông kết hôn với phụ nữ đẹp luôn luôn chuốc lấy rắc rối.' Nhưng tôi đã kiêu ngạo và nói với ông ấy rằng tôi quá cao ngạo để đánh giá cô ấy qua ngoại hình".
Cả hai cười khúc khích vì câu chuyện nhỏ đó.
"Ông đã cưới bà ấy chứ?" Tom hỏi.
"Tất nhiên," ông giám đốc thừa nhận với một nụ cười. "Và ba mươi năm sau nụ cười ngọt ngào ấy đã bổ sung thêm một miếng thịt cháy và một củ khoai tây khô."
Sau khi đã đếm đủ đống rương hòm hành lý, ba nhân viên khuân vác đã đến để bốc tất cả lên một chiếc xe ngựa bốn bánh từ khách sạn. Tom quay về phía khu vực có mái che của bến tàu để tìm kiếm Cassandra. Anh quắc mắt khi nhìn thấy một đám đông phu khuân vác tại bến tàu, đám bốc vác và đánh xe ngựa thuê đứng gần vợ anh. Một tên thợ gọi cô - "Cho tôi một nụ cười đi nào, miếng bánh ngon lành! Một nụ cười nhỏ thôi! Tên cô là gì?"
Cassandra cố gắng phớt lờ những tiếng huýt sáo, trong khi viên cảnh sát bảo vệ bờ biển đứng bên cạnh và không làm gì để che chở cho cô.
"Nào, nào, Mr. Severin -" người giám đốc già nói, đi theo sau Tom khi anh tiến về phía Cassandra với những sải chân dài, dậm mạnh xuống đất.
Tom tiến đến chỗ vợ anh, che chắn cô khỏi tầm nhìn của họ, và gửi một cái nhìn lạnh lẽo về phía tên thợ kia. "Vợ tôi không cảm thấy muốn cười. Có điều gì anh muốn nói với tôi không?"
Những tiếng huýt sáo nhạt dần, và tên thợ đó nhìn thấy ánh mắt của anh, sau khi đánh giá anh, … hắn quyết định lùi lại. "Chỉ một điều thôi : anh là tên khốn may mắn nhất còn sống đấy," người đàn ông táo tợn nói. Đám đông tan rã với một hỗn hợp những tiếng cười khúc khích và ha hả.
"Lên đường đi nào, các chàng trai," người giám đốc nói, nhanh chóng giải tán đám đông. "Đến lúc bắt đầu công việc của mọi người rồi đó."
Khi Tom quay sang Cassandra, anh cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy cô không có vẻ khó chịu. "Em ổn chứ?" anh hỏi.
Cô gật đầu ngay lập tức. "Không có hại gì đâu."
Viên cảnh sát ngượng ngùng. "Tôi nghĩ họ sẽ mất hứng với trò đùa của họ nếu chúng tôi phớt lờ họ đủ lâu."
"Phớt lờ không có tác dụng," Tom nói cộc lốc. "Nó cũng giống như sự cho phép. Lần sau, hãy chọn tên đầu sỏ và giải quyết hắn ta. "
"Hắn ta to gấp đôi tôi," viên cảnh sát phản đối.
Tom cáu tiết nhìn anh ta. "Thế giới trông đợi một người đàn ông có xương sống, anh bạn. Đặc biệt là khi một người phụ nữ đang bị quấy rối ".
Tên đàn ông trẻ cau kỉnh nói. "Xin thứ lỗi, thưa ông, nhưng đây là những người đàn ông thô bạo và cực kì nguy hiểm, và đây là một khía cạnh của cuộc sống mà anh không biết đâu."
Khi viên cảnh sát bước đi, Tom lắc đầu tỏ vẻ khó chịu. "Tên đó nói cái quỷ gì vậy?"
Cassandra vuốt phần ve áo khoác bằng bàn tay đeo găng, nhìn lên anh với một nụ cười trong đôi mắt. "Em nghĩ là, Tom thân yêu của em, anh vừa bị cáo buộc là một quý ông."