Như Cassandra đã mong đợi, toa tàu riêng xa hoa hơn bất cứ thứ gì cô có thể tưởng tượng ra được. Cơ bản thì đó là hai toa tàu được nối với nhau bằng một phần mui bằng cao su có thể tùy chỉnh tạo ra một lối đi kín ở giữa. Tom giải thích đây là một thiết kế thử nghiệm để có thêm tiện ích là giúp chuyến đi nhịp nhàng và êm ái hơn. Một toa chứa một nhà bếp hẳn hoi, với một chạn để đồ bát đĩa và một tủ đựng thức ăn, và chỗ ở cho nhân viên.
Toa chính là một căn biệt thự trên bánh xe, với một phòng khách đôi và phòng thay đồ riêng, nhà vệ sinh với 2 vòi nước nóng và lạnh, một phòng làm việc, một phòng khách và thậm chí có một phòng vẽ. Nó được trang trí hào phóng với cửa sổ rộng, trần phòng cao bọc da nổi và tấm thảm Wilton dày trên sàn.
Trái ngược với mốt trang trí công phu và dùng đồ mạ vàng hiện nay, cả toa xe được trang trí với sự thanh lịch và nhấn mạnh sự khéo léo. Các khung gỗ óc chó ghép trên tường không được đánh véc-ni để tăng cường độ bóng, mà thay vào đó chúng chà bằng tay để tạo ra một lớp phủ trầm nhưng vẫn đủ sang trọng và lộng lẫy.
Sau khi đi tham quan toa tàu và gặp gỡ nhân viên, đầu bếp, Cassandra quay về phòng ngủ, trong khi Tom đang thảo luận vài điều với kỹ sư. Đó là một căn phòng tuyệt đẹp với trần cao, tủ âm tường, một chiếc giường ngủ rộng bằng gỗ hồng sắc và những cửa sổ con bằng kính màu đang mở rộng thông thoáng. Người hầu riêng của cô, Meg, đang mở chiếc vali chứa hành lý mà Cassandra đã yêu cầu sắp xếp đầy đủ khi họ lên tàu vào sáng mai.
Meg đã chớp lấy cơ hội được đồng hành cùng Cassandra đến một nơi mới, dứt khoát nói rằng cô ta thích cuộc sống thị trấn hơn là ở đồng quê. Cô ta là một người có năng lực và nhanh trí, với bản tính sôi nổi khiến cô ta là một người bạn đồng hành dễ chịu.
"Thưa bà," Meg kêu lên, "bà đã bao giờ nhìn thấy một chiếc tàu như vậy chưa? Có một cái bồn tắm trong nhà vệ sinh – MỘT CÁI BỒN TẮM ĐẤY - người quản lý tàu nói là theo những gì ông ta được biết, thì đây là chiếc tàu duy nhất trên thế giới có một chiếc đấy nhé. " Như thể sợ Cassandra có thể không hiểu, cô lặp lại, "Trên toàn thế giới đấy." Meg bận rộn bày biện đồ đạc lên chiếc tủ nhỏ: một chiếc hộp đựng găng tay và khăn tay đi du lịch, một hộp trang điểm chứa bàn chải, lược, giá ghim tóc, những chiếc lọ sứ đựng kem và phấn phủ, và một lọ nước hoa hồng. "Người khuân vác nói với tôi là chiếc tàu được thiết kế đặc biệt để chuyến đi sẽ di chuyển êm như nhung. Một cái trục đặc biệt nào đó… và bà biết ai đã phát minh ra nó không? "
" Mr. Severin à?" Cassandra đoán.
" Chính là Mr. Severin đó đó," Meg dứt khoát khẳng định. "Anh ta nói rằng Mr. Severin có thể là người đàn ông thông minh nhất còn sống."
"Không phải về tất cả mọi thứ đâu," Cassandra nói với một nụ cười nhỏ bí mật, "nhưng đúng là về khá nhiều thứ."
Meg đặt chiếc vali xuống bên cạnh chiếc tủ. "Tôi đã treo quần áo và áo choàng của bà trong tủ, và để đồ-không-thể-nói-đến13 của bà vào tủ rồi. Bây giờ bà có muốn thay váy cưới ra không? "
"Tôi nghĩ là…" Cassandra ngập ngừng, mặt cô nóng bừng. " Mr. Severin sẽ hỗ trợ tôi việc đó".
Cô hầu gái chớp mắt. Vì có một sự thật mà AI CŨNG BIẾT là một người đàn ông không thể xoay sở được sự phức tạp của những nút thắt quần áo phụ nữ, bất kỳ sự "hỗ trợ" nào mà Tom cung cấp cũng sẽ chỉ giới hạn trong việc cởi bỏ quần áo. Và một khi Cassandra không mặc gì, thì không nghi ngờ gì về điều sẽ xảy ra tiếp theo.
"Nhưng…" Meg đánh bạo nói, "… còn chưa đến giờ ăn tối mà."
"Tôi biết," Cassandra khó chịu nói.
"Và bên ngoài trời vẫn còn sáng đấy."
"Tôi biết mà, Meg."
"Bà có nghĩ rằng ông ấy thực sự sẽ muốn -" cô hầu gái bắt đầu, nhưng im ngay trước cái nhìn bực tức của Cassandra. "Tôi sẽ đi sắp đồ trong phòng mình, thưa bà," Meg nói với sự nhanh trí giả tạo. "Nó ở toa kế tiếp. Người quản lý tàu nói có một phòng khách tươm tất và một phòng ăn cho nhân viên." Cô ta tránh nhìn vào mắt cô trong khi tiếp tục vội vàng nói, "Và ngoài ra… sau khi chị gái tôi kết hôn… chị ấy nói với tôi rằng sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu. Ý tôi là, các quý ông và những việc họ làm ấy. Chị ấy nói là nó nhanh như một con chó chạy nước rút một dặm ấy mà".
Hiểu được những từ đó là để trấn an cô, Cassandra gật đầu và thì thầm với cô ta, "Cảm ơn cô, Meg."
Sau khi người hầu riêng của cô rời đi, Cassandra mở khóa tủ đựng đồ trang điểm của cô ra và nhấc phần nắp có gắn một chiếc gương lên. Cô gỡ những chiếc ghim tóc ra, và tháo chiếc vương miện kim cương trên đầu xuống. Khi cô đặt nó lên mặt tủ, có một chuyển động ngoài tầm nhìn đã thu hút sự chú ý của cô.
Tom đã đến đứng ở ngưỡng cửa, ánh mắt anh nhìn cô cực kì ấm áp.
Một cảm giác hồi hộp tràn qua cô, và những ngón tay cô run lên một chút khi cô chải qua tóc để tìm kiếm những chiếc ghim còn sót lại. Mặc dù họ đã từng ở một mình với nhau trước đây, nhưng nói tương đối ra thì đây là lần đầu tiên họ ở một mình với tư cách là một cặp vợ chồng. Không có tiếng kim đồng hồ để báo từng phút trôi qua, không có tiếng gõ cửa rầm rầm cảnh báo.
Người đàn ông này đẹp trai đến không thể bàn cãi, chồng cô, xuất hiện cao lớn hơn bình thường trong căn phòng này. Kín đáo, tự tin đến lạnh lùng, và không thể đoán trước như một thế lực của tự nhiên. Nhưng cô cảm nhận được sự chu đáo trong hành động của anh, khi anh không muốn làm cô lo lắng hay sợ hãi, và điều đó khiến cô tràn đầy sung sướng.
"Em vẫn chưa cảm ơn anh vì chiếc mũ miện," cô nói. "Em đã suýt ngã khi em mở nó ra vào sáng nay. Nó thật đẹp."
Tom đi đến sau lưng cô, anh vuốt ve làn vải phủ sa tanh trên cánh tay cô, môi anh nhẹ nhàng ve vuốt vành tai cô. "Em có muốn phần còn lại nữa không?"
Cô nhướng mày ngạc nhiên khi ánh mắt họ chạm nhau trong chiếc gương trang điểm nhỏ. "Vẫn còn nữa ạ?"
Để trả lời, anh đi đến chiếc tủ nhỏ khác, lấy một chiếc hộp trơn nhẵn bằng gỗ gụ, và đưa nó cho cô.
Cassandra mở nắp hộp, cô ngạc nhiên trừng mắt khi nhìn thấy những viên kim cương to và một chiếc dây chuyền kết lại bằng bạch kim. "Một chiếc vòng cổ? Và hoa tai nữa ư? Ồ, thứ này hẳn là đắt lắm. Anh thật hào phóng. "
"Để anh chỉ cho em cách dùng," Tom nói, nhặt chiếc mũ miện lên. "Viên kim cương lớn nhất có thể tách ra được, và có thể đeo lên như một chiếc trâm cài hoặc cài thêm vào vòng cổ." Anh khéo léo tháo rời viên kim cương chính ra, điều khiển các chốt và dây nối nhỏ. Nó thật giống anh, Cassandra nghĩ với tình cảm dâng trào, tặng cô một món đồ trang sức có thể tháo rời và lắp ráp lại, gần giống như một câu đố.
Cô đeo thử đôi bông tai hình ngôi sao, và khẽ lắc đầu để chúng nhảy múa. "Anh đã đưa cho em một chòm sao," cô nói với một nụ cười, nhìn vào hình ảnh phản chiếu lấp lánh của mình trong mắt anh.
Tom để cô đối mặt với anh, bàn tay anh vuốt ve nhẹ nhàng mái tóc cô, để những lọn tóc vàng mềm mại tràn qua kẽ ngón tay. "Em là ngôi sao sáng nhất trong đó."
Cassandra kiễng chân lên để hôn anh, và Tom ôm chặt cô vào lòng. Anh như đang đắm chìm trong nụ hôn, muốn từng chi tiết hương vị, kết cấu, và mùi hương của cô. Anh chầm chậm vuốt ve bên dưới mái tóc, lên xuống dọc sống lưng cô. Sức nặng của đôi bông tai lủng lẳng trên dái tai, một vài viên kim cương chạm nhẹ vào cổ khiến cô rùng mình.
Dứt miệng khỏi anh, Cassandra khó nhọc nói, "Em có một món quà cho anh."
"Vậy à?" Môi anh sượt qua làn da non mềm bên dưới quai hàm của cô.
"Một món quà nhỏ thôi," cô rầu rĩ nói. "Em e là nó không thể so sánh với một bộ trang sức kim cương của anh."
"Khi em đồng ý kết hôn với anh đã là món quà của cả cuộc đời rồi," anh nói. "Anh không cần gì khác nữa."
"Tuy nhiên…" Cô đi lấy chiếc vali để bên cạnh chiếc tủ nhỏ, và lấy ra một cái gói được bọc bằng giấy lụa và buộc ruy băng đỏ. Một hạt cườm trang trí nhỏ màu xanh nước biển treo trên dải ruy băng. "Chúc mừng Giáng sinh," cô nói, và đưa nó cho anh.
Tom tháo dây ruy-băng và giơ đồ trang trí lên cao để nhìn kỹ hơn. "Em làm cái này à?"
"Vâng, cho cây của chúng ta vào năm tới."
"Nó thật đẹp," anh nói, ngưỡng mộ những mũi khâu nhỏ gắn chặt những hạt cườm. Anh bắt đầu mở gói quà, đó là một cuốn sách được đóng bằng vải đỏ với tiêu đề là một dòng chữ đen mạ vàng. "Tom Sawyer," anh đọc to, "của Mark Twain."
"Bằng chứng việc người Mỹ cũng viết sách," Cassandra vui vẻ nói. "Nó đã được xuất bản ở Anh vài tháng trước, và bây giờ mới ra mắt ở Mỹ. Tác giả là một nhà văn khôi hài, và người bán sách nói cuốn tiểu thuyết là một luồng gió mới".
"Anh chắc anh sẽ thích nó thôi." Tom đặt cuốn sách lên tủ và kéo cô vào lòng. "Cảm ơn em."
Cassandra tan chảy trong vòng tay anh, tựa đầu vào vai anh. Mùi hương thơm ngát của rượu rum cologen vùng vịnh, với những nốt hương đặc biệt của lá nguyệt quế, đinh hương và cam quýt, chầm chậm len lỏi vào cô. Đó là một mùi hương cổ điển, rất nam tính và mạnh mẽ. Cô không ngờ anh lại truyền thống đến mức này, cô nghĩ với một chút thích thú.
Một tay anh đưa lên vuốt tóc cô. "Em mệt mỏi rồi, buttercup," anh thì thầm. "Em cần nghỉ ngơi."
"Giờ em đã cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, khi chúng ta tránh xa mọi ồn ào ở Eversby Priory." Bầu không khí yên lặng bao quanh họ, dễ dàng và thoải mái. Cô không ở trong vòng tay một chàng trai trẻ thiếu kiên nhẫn, mà là một người đàn ông từng trải, người sẽ đối xử rất, rất tốt với cô. Cảm giác mong đợi đã lấp đầy khoảng trống giữa các nhịp đập của trái tim cô. "Anh giúp em thay đồ nhé?" cô bạo gan hỏi.
Tom do dự một lúc lâu trước khi anh đi đến đóng rèm cửa lại. Bụng cô chợt thót lại nhẹ hẫng như một chiếc xe ngựa lao nhanh băng qua đường. Vén mái tóc mềm mại của cô qua một bên vai, cô đợi anh đi tới sau lưng mình. Lưng váy được buộc bằng một sợi dây satin dài chắc chắn và thắt nơ ở phía dưới. Cô cân nhắc có nên giải thích cách mở chùm cúc áo ẩn bên dưới đường xẻ hay không, nhưng cô ngờ rằng anh sẽ thích tự mình tìm ra hơn.
Tom nhẹ nhàng kéo chiếc nơ ra. "Em trông giống một nữ hoàng khi em bước vào nhà nguyện," anh nói. "Em đã lấy đi hơi thở của anh." Sau khi tháo chiếc dây sa tanh ra, anh vuốt ve phần đường xẻ váy chạy dọc sống lưng cô và cảm nhận đường viền của những chiếc cúc phẳng nhỏ xíu. Anh tìm kiếm những chiếc móc nhỏ để giữ chặt phần vạt váy và tháo chúng ra còn điêu luyện hơn cả một cô hầu gái. Khi anh tháo từng chiếc cúc, vạt trên áo bằng sa tanh lỏng ra và bắt đầu tuột xuống khỏi người cô men theo sức nặng của chiếc váy.
Cassandra nhấc tay ra khỏi ống tay áo và để chiếc váy nặng nề tự do rơi xuống sàn. Sau khi bước ra khỏi đống quần áo tỏa sáng lung linh ấy, cô nhặt nó lên và cất vào tủ. Cô quay lại và thấy anh đang uống lấy từng chi tiết của cô, từ đường viền xếp nếp trang trí trên ngực chiếc áo lót đến đôi giày màu xanh nhạt của cô.
"Một thủ tục mê tín," Cassandra nói khi cô thấy anh nhìn chằm chằm vào đôi giày thêm một lúc. "Cô dâu phải mặc ít đồ cũ, ít đồ mới, ít đồ mượn và đồ màu xanh nước biển".
Tom bế bổng cô lên, đặt cô lên giường và cúi xuống để nhìn kỹ hơn đôi giày được thêu bằng chỉ bạc và vàng và đính những viên pha lê nhỏ. "Chúng thật đáng yêu," anh nói, và gỡ chúng ra.
Cô cong những ngón chân trong đôi tất đùi, thấy hơi nhói sau một ngày dài bận rộn. "Thật tuyệt khi em đã được thoát khỏi nó."
"Anh cũng rất vui vì em đã cởi nó ra," Tom nói. "Mặc dù có lẽ vì những lý do khác nhau." Anh vòng tay quanh người cô để nới lỏng dây áo nịt ngực của cô, và cẩn thận hơi ấn cô xuống, để tháo phần độn cooxe của cô. "Anh ngửi thấy mùi hoa hồng," anh nói, tán thưởng hít vào.
"Sáng nay Helen đã đưa cho em một chai dầu thơm," Cassandra trả lời. "Nó là tinh dầu của bảy loại hoa hồng. Em đã nhỏ mấy giọt vào bồn tắm". Cô run rẩy khi Tom cúi xuống hôn lên bầu ngực của cô qua lớp vải lanh nhàu nát.
"Bảy là con số yêu thích của anh," anh nói.
"Tại sao?"
Anh nhẹ nhàng rúc vào bụng cô. "Cầu vồng có bảy màu, bảy ngày trong tuần, và…" Giọng anh trầm thấp đầy quyến rũ, "… bảy là số tự nhiên thấp nhất không thể được biểu thị bằng tổng bình phương của ba số nguyên."
"Toán học," cô thốt lên, cười đến nghẹt thở. "Thật là khuấy động."
Tom mỉm cười và đẩy mình tách ra khỏi cô. Anh đứng để cởi áo khoác, áo gilê và cà vạt, sau đó nắm lấy một chân của Cassandra và bắt đầu chà xát nó. Cô quằn quại trong khoái cảm ngạc nhiên khi ngón tay cái mạnh mẽ của anh vuốt ve chỗ nhạy cảm của cô.
"Ồ," cô kêu lên, nặng nề nằm ngả lưng xuống nệm khi anh nhẹ nhàng ấn bóp lên xuống lòng bàn chân, tìm đến từng chỗ đau nhức và nhạy cảm. Cô bắt đầu tan ra trong hạnh phúc khi anh ngoáy ngoáy lắc lư ngón chân cô và kéo từng ngón một qua lớp tất lụa. Nó tuyệt vời hơn những gì cô có thể tưởng tượng, khoái cảm lan đến tất cả các bộ phận khác trên cơ thể cô. "Trước đây chưa có ai từng xoa chân cho em. Anh rất giỏi việc này đấy. Ôi. Đừng dừng lại. Anh sẽ không dừng lại đâu, phải không? "
"Không."
"Và anh sẽ làm với chân kia nữa nhé?"
Anh cười khẽ. "Ừ."
Khi anh tìm thấy một chỗ đặc biệt nhạy cảm, cô quằn quại và rên rỉ, và đưa tay lên qua đầu. Khi cô mở mắt ra, cô nhìn theo hướng của Tom, và nhận ra những đường may ở đũng quần cô đã hở ra. Với một tiếng thở hổn hển, cô nhanh chóng với tay xuống để che đi những lọn tóc tơ vàng.
Một vẻ liều lĩnh hiện ra trong mắt anh. "Đừng giấu nó," anh nói nhẹ nhàng.
Lời đề nghị đó khiến cô bị sốc. "Anh muốn em nằm yên và phơi bày ... âm … âm hộ .. của em cho anh à?"
Sự thích thú càng hằn sâu thêm trên những nếp nhăn mờ khóe mắt anh. "Nó sẽ cung cấp một động lực tuyệt vời để anh xop bóp chân kia của em."
"Dù sao thì anh cũng sẽ làm nó mà," cô phản đối.
"Vậy thì hãy coi đó là phần thưởng của anh đi." Anh cong người, và cô cảm thấy miệng anh chạm vào đầu ngón chân cái của cô, hơi thở nóng hổi của anh phả qua lớp lụa của tất. "Để anh kín đáo nhìn nó thôi," anh dỗ dành. "Đó là một cảnh đẹp mà."
"Đó hoàn toàn không phải là một cảnh đẹp nào hết," cô phản đối trong sự ngượng ngùng.
"Đó là cảnh tượng đẹp nhất trên thế giới."
Không ai có thể thẹn thùng hơn Cassandra trong giờ phút này, theo nghĩa đen. Trong khi cô run lập cập, Tom tiếp tục xoa bóp chân cho cô. Ngón tay cái của anh thức tỉnh từng phần của cô trong một áp lực leo thang từ lòng bàn chân lên đến đỉnh cột sống.
Nhắm mắt lại, Cassandra nhớ lại những gì Pandora đã khuyên cô ngày hôm qua.
"Chị có thể vứt cái phẩm giá của mình qua mạn tàu ngay lập tức," Pandora đã nói. "Nó rất là lúng túng, lần đầu tiên của chị ấy. Anh ấy sẽ muốn làm những việc liên quan đến các bộ phận cơ thể mà thực sự không thể liên kết được. Chỉ cần nhắc nhở bản thân những điều chị và anh ấy làm trong chỗ riêng tư là những bí mật chỉ chia sẻ giữa hai người, Không có gì đáng xấu hổ về một hành động tình yêu cả. Và ở một số thời điểm, nó không chỉ là về cơ thể, suy nghĩ hay lời nói, nó còn là những cảm giác… và nó rất đẹp đẽ ".
Vào thời điểm nào đó trong lúc Cassandra đang cân nhắc lời dặn dò của em gái mình, đoàn tàu đã khởi hành và đang tăng tốc êm ru. Không có những tiếng lạch cạch và những cú xóc nảy như thường lệ, toa tàu chuyển động êm ái dễ dàng, như thể nó lơ lửng trên đường ray chứ không phải đang lăn dọc theo chúng. Ngôi nhà thời thơ ấu của cô, gia đình của cô, mọi thứ quen thuộc, đều đang trôi tuột đi. Chỉ còn lại chiếc giường gỗ hồng sắc này, và người chồng có mái tóc đen quyến rũ của cô, và những bánh xe lửa đang chở họ đến một nơi nào đó mà cô chưa từng đến. Khoảnh khắc này, và bất cứ điều gì khác xảy ra đêm nay, sẽ trở thành bí mật giữa hai người.
Cô cắn môi và đầu hàng phẩm giá của mình, bỏ tay ra đường khỏi mép đũng quần.
Tom tiếp tục xoa bóp bàn chân của cô, ngón tay cái và các ngón tay khác của anh ấn những vòng tròn nhỏ tế nhị ở phần cuối các ngón chân cô. Sau một vài phút, anh chuyển sang chân còn lại của cô, và cô thoải mái rên rỉ.
Những tia sáng sau cơn mưa yếu ớt hơn, chiếu qua khung cửa sổ con thành những tia sáng bạc nhợt nhạt và những vệt lốm đốm cầu vồng sẫm màu. Mắt khép hờ, cô xem trò chơi im lặng của màu sắc và những bóng mờ trên áo Tom. Cuối cùng, đôi bàn tay dài và mạnh mẽ của anh trượt lên đầu gối cô và bên dưới chân cô. Anh cởi chiếc quần tất ren trắng của cô và cuộn chiếc tất lụa xuống thành những vòng tròn gọn gàng. Sau khi thả chúng xuống sàn, anh cởi áo sơ mi của mình và thả nó xuống, chầm chậm theo ý anh, để cô nhìn trọn vẹn vào anh.
Cơ thể của anh rất đẹp, với những đường nét dài, sắc bén của một thanh kiếm, từng inch cơ thể đều được chế tác với những múi cơ bắp dẻo dai. Những sợi lông phủ nhẹ lên ngực anh và hẹp dần xuống đến cơ hoành. Cassandra ngồi dậy trên nệm và chạm vào bộ lông xù màu đen, những đầu ngón tay cô xấu hổ và lướt nhanh qua như một con chim ruồi đang bay.
Vẫn đứng một bên giường, Tom với tay ôm cô vào ngực anh.
Cassandra rùng mình với cảm giác bị bao bọc bởi làn da trần và lông trên cơ thể anh, quá cứng rắn. "Anh đã bao giờ tưởng tượng chúng ta sẽ làm điều này chưa?" cô kinh ngạc hỏi.
"Em yêu… Anh đã tưởng tượng cảnh này sau khoảng mười giây khi chúng ta gặp nhau, và anh không dừng lại ở đó đâu."
Một nụ cười bẽn lẽn chạm đến môi cô, và cô can đảm hôn lên phần vai trần của anh. "Em mong mình sẽ không quá đáng thất vọng."
Tom nhẹ nhàng nâng mặt cô nhìn để lên anh, lòng bàn tay anh ôm lấy má và quai hàm của cô. "Không có gì để em phải lo lắng cả, Cassandra. Tất cả những gì em phải làm là thư giãn thôi". Anh kéo khuôn mặt nóng bừng ửng hồng của cô lại gần mình, và dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ nhịp đập điên cuồng trên cổ họng cô. Nụ cười uể oải gợi cảm của anh làm cô không thể suy nghĩ được nữa. "Chúng ta sẽ làm chuyện này từ từ thôi. Anh biết làm thế nào để tốt cho em. Em sẽ rời khỏi chiếc giường này như một người phụ nữ hạnh phúc."