Lễ cưới của họ được tổ chức ở Eversby Priory, trong một buổi lễ riêng tư của gia đình. Hóa ra, đám cưới vào ngày Giáng sinh là hoàn toàn phù hợp với sở thích của Tom. Thay vì có những chùm hoa dày đặc quánh bầu không khí với mùi hương nặng trĩu của chúng, cả ngôi nhà và nhà nguyện đều được trang trí bằng những cánh cây thường xanh tươi: cây nhựa thơm, cây nhựa ruồi và cây thông Scotland. Toàn bộ gia đình đều trong một tâm trạng cực kì vui vẻ, với những bàn đồ ăn thức uống dồi dào nóng hổi ngon lành. Thời tiết bên ngoài xám xịt và ẩm thấp, đối lập hoàn toàn với khung cảnh ấm cúng và sáng sủa bên trong ngôi nhà, với những ngọn lửa bập bùng lên trong mỗi chiếc lò sưởi.
Thật không may, tầm mười tiếng trước khi buổi lễ bắt đầu, bầu trời đột nhiên vang rền một tiếng sấm báo hiệu một cơn bão đang đến gần. Vì căn nhà nguyện cổ kính nằm tách biệt hẳn khỏi căn nhà chính, nên họ nhà gái và các thành viên trong gia đình sẽ phải đi bộ dưới mưa để đến được đó.
Winterborne, người đã đồng ý làm phù rể cho Tom, tự nguyện đi ra để xem xét nhà nguyện và quay trở lại thư viện, nơi Tom đang đợi với Ethan Ransom, St. Vincent và Devon. Trong khi những người phụ nữ ở trên lầu để đồng hành cùng sắm sửa trang điểm cho Cassandra.
"Trời sắp đổ mưa khá nặng hạt," Winterborne kể lại, những giọt nước lấp lánh trên tóc và vai áo khoác anh. Anh với lấy một ly sâm panh từ một cái khay bạc đặt trên bàn, và giơ nó về phía Tom. "Chúc may mắn cho ngày cưới nhé."
"Chính xác là tại sao vậy?" Tom hỏi, bất bình.
"Một cái nút thắt bị ướt sẽ khó tháo ra hơn." Winterborne nói "Mối quan hệ hôn nhân sẽ bền chặt và lâu dài hơn."
Ethan Ransom tự động giải thích, "Mẹ tôi luôn nói mưa trong ngày cưới sẽ cuốn trôi tất cả nỗi buồn trong quá khứ."
"Sự mê tín không chỉ phi lý," Tom nói, "mà chúng còn bất tiện. Nếu anh tin vào một điều, thì anh phải tin tất cả chúng, thứ đòi hỏi một nghìn nghi lễ vô nghĩa".
Ví dụ như, không được phép gặp cô dâu trước buổi lễ. Anh đã không được kể cả là một cái nhìn thoáng qua Cassandra vào sáng hôm đó, và anh muốn biết cảm giác của cô như thế nào, liệu cô ngủ có ngon không, hay liệu cô có cần gì không.
West bước vào phòng, tay cầm mấy chiếc ô được gấp cẩn thận. Với Justin mặc một bộ vét nhung nhỏ bé, đi ngay sau anh.
"Cháu không định ở phòng cho trẻ trên lầu với em trai cháu à?" St. Vincent hỏi đứa cháu trai năm tuổi của anh.
"Cha cần cháu giúp đỡ," Justin tự mãn nói và đưa cho anh một chiếc ô.
"Chúng ta sắp có một cơn mưa to," West nói nhanh. "Chúng ta sẽ phải đưa mọi người đến nhà nguyện càng sớm càng tốt, trước khi mặt đất nhão ra thành bùn. Đừng mở một trong những cái này trong nhà nhé: Rất xui xẻo đấy. "
"Tôi không nghĩ là anh mê tín," Tom phản đối. "Anh tin tưởng vào khoa học cơ mà."
West cười toe toét với anh. "Tôi là nông dân, Severin. Khi nói đến mê tín dị đoan, thì nông dân luôn dẫn đầu. Nhân tiện, người dân địa phương nói rằng nếu có mưa vào ngày cưới thì có nghĩa là khả năng sinh sản tốt. "
Devon nhận xét khô khan, "Đối với một người dân Hampshire, gần như mọi thứ đều là dấu hiệu của khả năng sinh sản. Đó là một mối bận tâm ở xung quanh đây. "
"Khả năng sinh sản là gì?" Justin hỏi.
Trong sự im lặng đột ngột đó, mọi đôi mắt đều đổ dồn về phía West, anh phòng thủ hỏi, "Tại sao mọi người lại nhìn tôi?"
"Là cha mới của Justin," St. Vincent trả lời, không cố gắng che giấu sự thích thú, "câu hỏi đó là lĩnh vực của anh."
West nhìn xuống khuôn mặt đầy mong đợi của Justin. "Chúng ta hãy hỏi mẹ con sau nhé," anh đề nghị.
Đứa trẻ hơi lo lắng. "Cha không biết sao?"
Tom đi đến ô cửa sổ gần đó, cau mày khi những giọt nước mưa rơi xuống còn nhanh hơn cả lực hút của trọng lực, như thể chúng đang được bắn ra từ một khẩu súng trường. Cassandra có thể đang buồn phiền về cơn bão. Đôi giày và viền váy cưới của cô sắp ướt nhẹp và dính bùn, điều mà anh sẽ không thèm đếm xỉa, nhưng nó có thể sẽ làm cô buồn khổ. Anh muốn ngày này phải hoàn hảo với cô. Tức thật, tại sao nhà Ravenel không xây một lối đi có mái che đến nhà nguyện chứ?
Winterborne đi đến đứng cạnh anh bên cửa sổ. "Trời đang mưa nặng hạt hơn, "anh nói.
"Nếu đây là điềm báo của may mắn," Tom chua chát nói, "Tôi có thể làm với ít hơn một chút." Anh thở dài một hơi. "Dù sao thì tôi cũng không tin vào may mắn."
"Anh cũng từng không tin vào tình yêu," Winterborne nhắc nhở anh với chút chế nhạo thân thiện. "Nhưng giờ anh đang đứng đây với trái tim trong bàn tay."
Cụm từ này là một trong những từ tiếng Wales nghe có vẻ như là một tuyên bố sai lầm, nhưng khi suy ngẫm lại thì khá có nghĩa. Một người đàn ông đeo trái tim trên tay áo là để thể hiện cảm xúc của mình… nhưng một người đàn ông nắm trái tim trong bàn tay là để chuẩn bị dâng nó cho ai đó.
Nếu là trước đây không lâu, Tom đã đáp lại bằng một trò giễu cợt nào đó. Nhưng giờ đây, thay vào đó, anh lại thấy mình trả lời với một sự nhún nhường non nớt mà anh hiếm khi cho phép bản thân mình thể hiện với ai. "Chúa ơi, Winterborne… Tôi không biết là mình tin điều gì nữa. Tôi có những cảm xúc mà tôi thậm chí còn không biết tên. "
Đôi mắt đen huyền bí của Winterborne lấp lánh ấm áp. "Anh sẽ xử lý được chúng thôi." Anh lấy ra một thứ từ trong túi áo khoác và đưa cho Tom. "Đây. Một phong tục của xứ Wales." Đó là một cái nút chai rượu sâm banh, với một đồng bạc 6 penni nhét vào một cái rãnh ở trên nó. "Vật lưu niệm cho ngày này," anh giải thích, "và một lời nhắc nhở rằng một người vợ tốt là sự tài sản thực sự của một người đàn ông."
Tom mỉm cười, nắm lấy nó trong lòng bàn tay. "Cảm ơn, Winterborne. Nếu tôi tin vào may mắn, tôi sẽ nói rằng tôi thật may mắn đến chết tiệt khi có anh làm bạn".
Một tia sét dài khác quất ngang qua màn đêm tăm tối, mang theo một cơn mưa lớn hơn.
"Cassandra làm sao có thể đi đến nhà nguyện mà không bị ướt chứ?" Tom rên rỉ hỏi. "Tôi sẽ bảo Trenear và Ravenel -"
"Hãy để họ chăm sóc cô ấy lúc này," Winterborne khuyên. "Chẳng bao lâu nữa cô ấy sẽ thuộc về anh." Anh dừng lại trước khi ranh mãnh nói thêm, "Và rồi anh sẽ thắp ngọn lửa của anh cho một lò sưởi mới."
Tom liếc nhìn anh khó hiểu. "Cô ấy sẽ chuyển đến sống ở nhà tôi mà."
Winterborne cười to hơn và lắc đầu. "Ý tôi là đêm tân hôn của anh ấy, tên dở người."
Cassandra đến cổng nhà nguyện nhờ có sự trợ giúp của hàng loạt những chiếc ô, khăn tắm dài, và thứ gì đó có vẻ là một tấm vải bạt nhựa. Tom có thể nhìn thấy một chút từ vị trí thuận lợi của anh ở phía trước nhà nguyện, nhưng West, sau khi gấp tấm bạt lại, đã bắt gặp được cái nhìn của anh và cho anh một cái gật đầu ngắn. Anh hiểu điều đó nghĩa là họ đã xoay sở để đưa được Cassandra đến nhà nguyện trong trạng thái tốt đẹp, Tom thấy thư giãn hơn hẳn.
Trong hai phút, Winterborne đến trước nhà nguyện để đứng cạnh Tom, và âm nhạc bắt đầu nổi lên. Một ban nhạc gồm bốn nhạc công địa phương đã được tuyển chọn để chơi hành khúc đám cưới bằng cách sử dụng những quả chuông lắc bằng vàng nhỏ, với những âm thanh tinh tế tuyệt vời. Có một lần từng nghe bản ‘Wagner Bridal Chorus’ trên đàn organ, Tom đã luôn nghĩ rằng đây là một bản nhạc áp bức, nhưng tiếng chuông đã tạo cho nó một giai điệu tinh tế, gần như vui tươi, hoàn hảo cho dịp này.
Pandora, với tư cách là một mệnh phụ danh vọng, đã từ tốn bước đến dọc theo lối ở giữa, và gửi cho Tom một nụ cười trước khi ngồi vào chỗ của cô ấy.
Sau đó là đến sự xuất hiện của Cassandra, cô đang đi về phía anh với tay khoác lên cánh tay của Devon. Cô mặc một chiếc váy bằng sa tanh trắng, tao nhã và đặc biệt bởi sự đơn giản của nó, không có những đường viền xếp nếp cầu kỳ che đi đường cong đáng yêu của cô. Thay vì đội mạng che mặt kiểu truyền thống, cô đã vén tóc ở hai bên lên chiếc mũ miện trên đỉnh đầu và để phần còn lại xõa tung đổ xuống như thác nước đằng sau lưng trong những lọc tóc xoăn dài màu vàng. Trang sức duy nhất của cô là một chiếc mũ miện bằng những viên kim cương to tròn xếp lớn dần ở giữa, cái Tom đã gửi lên lầu vào sáng nay như một món quà Giáng sinh. Sự sang trọng của những viên đá quý cắt hoa hồng lấp lánh rực rỡ dưới ánh nến, nhưng chúng không thể che khuất được đôi mắt lấp lánh và khuôn mặt rạng rỡ của cô. Cô trông giống như một nữ hoàng tuyết đang đi qua một khu rừng mùa đông, quá xinh đẹp và lộng lẫy để có thể là một con người bình thường.
Và anh đứng đó, với trái tim trong bàn tay anh.
Cảm xúc này tên là gì nhỉ? Như thể anh đã đào sâu hơn lớp bề mặt cuộc sống của mình và tiến vào một vùng lãnh thổ mới lạ lẫm nào đó, một nơi đã luôn tồn tại mặc dù anh không hề hay biết gì về nó. Tất cả những gì anh biết là khoảng cách thận trọng mà anh đặt ra giữa bản thân và những người khác cuối cùng đã bị ai đó vượt qua… và sẽ không còn gì giống như trước được nữa.
Sau bữa tiệc Giáng Sinh diễn ra khá lâu, cả gia đình đi xuống cầu thang để khiêu vũ trong sảnh của người hầu, một truyền thống hàng năm lúc mọi người trong nhà đều tự do hòa vào nhau, nhảy múa cùng nhau, và cùng uống rượu vang và rượu rum nóng. Cassandra, người đã cẩn thận chỉ uống vài ngụm nhỏ trong bữa tối, lúc này lại nuông chiều bản thân bằng một ly rượu pân nóng trong lúc khiêu vũ, và cảm thấy nó đi thẳng xuống đầu gối cô. Cô cảm thấy hạnh phúc nhưng mệt lử, hết sức sau tất cả những cuộc trò chuyện và vui vẻ đùa giỡn, má cô đang nhói lên vì mỉm cười, Trớ trêu hơn nữa là mặc dù đây là ngày cưới của họ nhưng cô và Tom thực ra không có thời gian ở bên nhau. Cô phóng mắt nhìn quanh sảnh và thấy anh đang khiêu vũ với Mrs. Bixby, người đầu bếp. Người phụ nữ lớn tuổi mập mạp đang đỏ mặt và cười khúc khích như thiếu nữ. Tom dường như vẫn sôi nổi và mạnh mẽ như những giờ trước đó, với nguồn năng lượng tràn đầy không biết mệt mỏi. Cassandra phiền muộn nhận ra cô sẽ rất khó theo kịp anh.
Tom bắt gặp ánh mắt cô ngang qua căn phòng. Mặc dù anh đang mỉm cười, nhưng có gì đó vẻ ước định trong ánh mắt anh. Cassandra tự động thẳng lưng lên, nhưng anh đã kịp thấy dấu hiệu mệt mỏi của cô.
Trong vài phút, anh đi đến chỗ cô. "Em trông giống như một tia nắng nhỏ ấy, đứng ở đây nhé," anh thì thầm, vươn tay vuốt nhẹ một lọn tóc vàng xoăn dài của cô. "Em nói sao với ý tưởng rời đi sớm hơn một chút so với dự định của chúng ta?"
Cô gật đầu ngay lập tức. "Vâng, em muốn thế."
"Tốt. Anh sẽ đưa em ra khỏi đây sớm thôi. Không cần phải kéo dài khoảnh khắc tạm biệt đâu, vì chúng ta sẽ chỉ đi trong một tuần thôi. Tàu đã đến và sẵn sàng để khởi hành ".
Họ đã lên kế hoạch đến Weymouth bằng toa tàu riêng của Tom. Mặc dù anh đã đảm bảo họ sẽ được thoải mái, nhưng Cassandra không trông chờ sẽ trải qua đêm tân hôn của mình trên một chuyến tàu. Cho dù chất lượng của nó có tiện nghi như thế nào, thì xét cho cùng, nó vẫn là một phương tiện di chuyển. Tuy nhiên, cô không phản đối kế hoạch này, vì họ sẽ nghỉ lại trong một khách sạn sang trọng vào đêm hôm sau. Kỳ nghỉ trăng mật này là một món quà cưới của Winterborne và Helen, họ đã sắp xếp cho hai người một chuyến du lịch bằng du thuyền riêng từ Weymouth đến Đảo Jersey, cực nam của Quần đảo Channel.
"Theo lời Winterborne thì," Tom nói lại với cô, "khí hậu khá ôn hòa, và tầm nhìn ra Vịnh St. Aubin từ khách sạn thì tuyệt đẹp. Anh không biết gì về cái khách sạn ấy. Nhưng chúng ta sẽ phải tin tưởng Winterborne thôi."
"Bởi vì anh ấy là một người bạn tốt à?" Cassandra hỏi.
"Không, bởi vì anh ta biết anh sẽ giết chết anh ta ngay khi chúng ta trở về nếu khách sạn đó quá tồi tàn."
Bây giờ, Cassandra đứng cùng với Tom trong sảnh của người hầu, cô nói bâng quơ, "Em ước gì lúc này chúng ta đã ở trên đảo rồi." Ý nghĩ về tất cả những gì họ chuẩn bị phải chịu đựng… một chuyến tàu chạy và ít nhất sáu giờ trên tàu… nó khiến đôi vai cô trĩu xuống.
Tom nhìn cô âu yếm. "Em có thể nghỉ ngơi sớm." Anh áp môi mình vào tóc cô. "Hành lý của em đã được đưa đi trước, và người hầu riêng của em đã mang chiếc váy đi đường của em ra trên tầng rồi. Cô ta sẽ sẵn sàng giúp em thay váy ra bất cứ khi nào em muốn ".
"Làm sao anh biết được điều đó?"
"Cô ta đã nói với anh khi anh khiêu vũ với cô ta vài phút trước."
Cassandra mỉm cười với anh. Nguồn năng lượng vô hạn trước đây làm cô cảm thấy bị đe dọa giờ đây dường như khá an toàn và dễ chịu, giống như đang bao bọc lấy cô.
"Tất nhiên là," Tom nói nhẹ nhàng, "em có thể mặc nguyên chiếc váy cưới này, và đi thẳng với anh đến toa tàu… nơi anh có thể giúp em cởi nó ra."
Một cơn rùng mình lướt qua cô. "Anh có thích làm thế không?"
Lòng bàn tay anh vuốt nhẹ lớp sa tanh mềm mại trên ống tay áo cô, rồi nhẹ nhàng lướt dọc chà xát phần mép vải với hai ngón cái và ngón trỏ. "Là một người đàn ông thích tự tay mở gói quà của mình… thì CÓ."