"Lúc này, mọi thứ dễ dàng hơn nhiều so với em mong đợi," Cassandra nói, đưa tay sắp xếp ngăn nắp lại một chồng giấy theo tiêu đề, phần và tiểu mục của chúng. "Em bắt đầu nghĩ anh gần như qúa quắt trên bàn thương lượng như anh họ Devon đã từng miêu tả."
"Không, anh đã từng thôi," Tom rầu rĩ nói. "Nếu anh phải làm việc đó, anh sẽ xử lý tình hình theo cách hoàn toàn khác."
"Anh sẽ ư? Tại sao?"
Tom nhìn xuống tờ giấy trước mặt, dùng bút chì nguệch ngoạc lên lề trang giấy. Cassandra nhận thấy anh có thói quen vẽ các hình thù và viết nguệch ngoạc khi nghiền ngẫm một cái gì đó: bánh răng, bánh xe, mũi tên, đường ray xe lửa, sơ đồ bé xíu của các đồ cơ khí mà không có mục đích rõ ràng. "Anh luôn muốn cạnh tranh," anh thừa nhận. "Anh quá tập trung vào chiến thắng để quan tâm đến các thiệt hại phụ. Nó không xảy ra với anh khi anh xem nó là một trò chơi, Trenear đang chiến đấu cho các gia đình tá điền của anh ta. "
"Không có thiệt hại nào xảy ra cả." Cassandra nói. "Anh đã không thành công trong việc giành quyền khai thác khoáng sản."
"Không phải vì không đủ cố gắng." Chiếc bút chì kim vẽ hai đường thẳng song song móc với vài dấu chéo, vẽ thành hình đường ray xe lửa. "Anh thấy biết ơn vì Trenear đã chọn không chống lại anh. Anh ấy khiến anh nhận ra được rằng có nhiều điều quan trọng hơn là chiến thắng - đó là bài học anh cần phải học."
Chống cằm lên một bàn tay, tay còn lại Cassandra với ra chỉ vào một trong những nét vẽ nhỏ ở lề giấy. "Anh làm thế để làm gì?" cô hỏi.
Tom nhìn theo tầm mắt của cô đến trang giấy. Nụ cười bối rối làm anh giống như một cậu bé, và nó làm cô nhói lên thích thú. "Xin lỗi. Nó giúp anh suy nghĩ."
"Đừng xin lỗi mà. Em thích những thói quen của anh. "
"Em sẽ không thích tất cả chúng đâu," anh cảnh báo. "Tin anh đi."
11:00 SÁNG
"Anh không thể chịu đựng sự lộn xộn," Tom nói. "Đó là bao gồm những bức màn cửa dài đầy dính bụi, và những bức tượng nhỏ bằng sứ, và những miếng vải lót bàn có mấy cái lỗ nho nhỏ -"
"Khăn lót á?"
"Đúng, chúng đấy. Và tỉa tua rua trên nó. Anh ghét tua rua ".
Cassandra chớp mắt khi anh viết, 7D: Không có khăn lót hay tua rua.
"Chờ đã," cô nói. "Không có bất kì cái tua rua nào á? Thậm chí không trên cây chụp đèn? Hay trên gối à? "
"Đặc biệt là không phải trên mấy chiếc gối."
Cassandra khoanh hai tay lên bàn và cho anh một cái liếc bực tức nhưng vẫn dịu dàng. "Có tai nạn liên quan đến mấy cái tua rua à? Tại sao anh lại ghét nó thế?"
"Bởi vì nó xấu xí và không ổn định. Nó lủng lẳng như chân đám sâu bướm ấy".
Cô nhíu mày. "Em hoàn toàn có quyền được đeo tua rua lên viền mũ hoặc quần áo của em. Nó tình cờ là thời trang của năm nay đó."
"Chúng ta có thể không có nó trên đồ ngủ và áo choàng không? Anh không muốn nó chạm vào anh." Đối mặt với sự bế tắc khó hiểu của cô, Tom hơi bẽn lẽn nhìn xuống tờ giấy. "Một số thói quen anh không thể khắc phục."
11:30 SÁNG
"Nhưng tất cả mọi người đều thích chó," Cassandra phản đối.
"Anh không ghét chó. Anh chỉ không muốn có một con trong nhà anh."
"Nhà chúng ta chứ." Cô chống khuỷu tay lên bàn và xoa bóp hai bên thái dương. "Em luôn luôn nuôi chó. Pandora và em không thể sống sót qua thời thơ ấu mà không có Napoleon và Josephine. Nếu sự sạch sẽ là điều làm anh lo lắng, thì em đảm bảo rằng con chó sẽ được tắm rửa thường xuyên, và các vụ rủi ro sẽ được xử lý ngay lập tức. "
Điều đó làm anh nhăn mặt. "Anh không muốn có mấy vụ tai nạn ngay từ đầu. Bên cạnh đó, em sẽ có quá nhiều thứ khiến em bận rộn - em sẽ không có thời gian cho một con thú cưng."
"Em cần một con chó."
Tom giữ cây bút chì giữa hai ngón tay, xoay tròn để đầu bút chạm vào bàn. "Hãy xem xét vấn đề này một cách hợp lý - em không thực sự cần một con chó. Em không phải là một người chăn cừu hay bắt chuột. Chó gia đình không phục vụ cho bất kì mục đích có ích nào".
"Chúng mang đồ cho em," Cassandra chỉ ra.
"Em có cả một đoàn người hầu lấy bất cứ thứ gì em muốn."
"Em muốn có một bạn đồng hành cùng em đi dạo và ngồi vào lòng khi em cưng nựng."
"Em có anh để làm chuyện đó."
Cassandra chỉ tay vào bản hợp đồng. "Một con chó," cô nhấn mạnh. "Em e rằng chuyện này là không thể thương lượng."
Tom cầm lấy cây bút chì. Cạch. Cạch. "Hay nuôi cá?" anh đề nghị. "Chúng rất dễ chịu. Và không phá những tấm thảm".
"Người ta không thể cưng nựng một con cá."
Im lặng một lúc lâu. Tom cáu kỉnh khi anh đọc được sự quả quyết trên mặt cô. "Đây là một nhượng bộ khá lớn về phía anh, Cassandra. Nếu anh nhân nhượng về điểm này, anh muốn đổi lại một cái gì đó lớn tương xứng với nó."
"Em đã nhường anh mấy cái tua rua rồi mà," cô phản đối.
"Con chó sẽ là bạn đồng hành của em, không phải của anh. Anh không muốn bị nó làm phiền".
"Anh sẽ khó mà biết nó ở đó."
Tom khịt mũi hoài nghi và chỉnh lại đầu cây bút chì kim. Anh chạm chiếc bút vào tờ giấy và dừng lại. "Chết tiệt," anh lẩm bẩm.
Cassandra giả vờ như không nghe thấy.
"Vợ sẽ không được có nhiều hơn một con chó nhà làm bạn," Tom nói dứt khoát khi anh viết. "A: Chiều cao cơ thể không được quá 12 inch, được chọn từ danh sách các giống chó được chấp nhận sẽ xác định sau. B: Chó đồng hành sẽ ngủ ở những khu vực được chỉ định vào ban đêm, và C: "- giọng anh cứng rắn hơn -" Không được phép ngủ trên giường hoặc đồ nội thất nhồi bông trong mọi trường hợp."
"Thế còn những chiếc ghế rỗng có đệm thì sao?"
Đầu của chiếc bút chì than đá gãy rắc một cái và bay khỏi bàn với một tiếng 'ping'.
Cassandra hiểu điều đó nghĩa là KHÔNG.
12:00 TRƯA
"…Em sẽ phải dậy sớm nếu em muốn ăn sáng với anh," Tom nói. "Hầu hết người trong tầng lớp của em thức quá nửa đêm ở các vũ hội và tiệc tùng, và không bao giờ dậy trước buổi trưa."
"Tầng lớp của em à?" Cassandra lặp lại, nhướng mày lên.
"Anh đến văn phòng muộn nhất là 8 giờ rưỡi. Tầng lớp lao động London giữ thời gian khác với tầng lớp quý tộc London".
"Em sẽ thức dậy sớm nếu cần thiết," Cassandra nói.
"Em có thể không thấy nó xứng đáng để nỗ lực."
"Tại sao chứ? Anh cộc cằn vào buổi sáng à?"
"Không, nhưng anh luôn thức dậy trên đường đi. Anh không thích nấn ná lại để ăn sáng".
"Anh không được làm thế chứ. Đôi khi nấn ná khá là đáng yêu mà. Em làm thế suốt." Cô kéo căng hai cánh tay và vai, đồng thời uốn cong phần lưng trên nhức nhối ra sau, làm phần ngực ưỡn cao lên theo chuyển động đó.
Tom nhìn chằm chằm vào cô như bị mê hoặc. "Anh có thể ở lại chỉ để xem em nấn ná trên giường."
1:00 CHIỀU
"Sắp xếp chỗ ngủ là thế nào?"
Cassandra cảm thấy dạ dày nhộn nhạo khó chịu, và mặt cô bắt đầu nóng lên. "Có lẽ chúng ta nên có phòng riêng, và anh có thể ghé thăm?"
"Dĩ nhiên." Tom nghịch cây bút chì. "Anh muốn đến thăm thường xuyên."
Cô liếc nhìn ô cửa trống trải trước khi chuyển sự chú ý lại phía anh. "Thường xuyên thế nào?"
Tom đặt chiếc bút chì xuống và gõ gõ các ngón tay lên mặt bàn. "Trước đây, anh đã có một thời gian dài mà không ... treo nó, từ lịch sự dành cho nó là gì nhỉ?"
"Em không nghĩ là có một từ lịch sự nào đâu."
"Có thể nói là kể cả trong những lúc khô cạn nhất, anh vẫn luôn tập trung hết sức lực vào công việc. Nhưng khi có người sẵn sàng… đó là, ừm… khi anh tìm thấy một người phụ nữ phù hợp… anh có xu hướng trở nên… "Tom dừng lại, thầm lựa chọn từ ngữ trong đầu. "… khá đòi hỏi. Em có hiểu không?"
"Không."
Câu trả lời của cô làm anh cười nhăn nhở. Tom hơi cúi đầu xuống, sau đó lại ngước lên nhìn cô. Đôi mắt màu xanh lá cây của anh sáng long lanh như những tia lửa và lấp lánh như mắt mèo. "Điều anh đang cố nói là, anh hy vọng anh sẽ khiến em bận rộn hàng đêm, trong một thời gian."
Cassandra gật đầu, trầm ngâm. "Rốt cuộc thì đó là quyền của người chồng."
"Không," anh nói ngay lập tức. "Như anh đã từng nói, cơ thể của em là của riêng em. Em không có nghĩa vụ phải nằm với anh, nếu em không muốn. Không bao giờ. Đó là lý do tại sao anh đồng ý với chuyện ngủ phòng riêng. Nhưng anh muốn yêu cầu em một chuyện… "Anh ngập ngừng.
"Vâng?"
Một loạt các cảm xúc đan xen trên mặt anh… tự giễu… chán nản… không chắc chắn. "Là bất cứ khi nào em tức giận hay khó chịu với anh ... em sẽ không sử dụng sự im lặng làm vũ khí. Anh không thể chịu đựng được nó. Anh sẽ chọn bất kỳ sự trừng phạt nào khác. "
"Em sẽ không bao giờ làm thế," Cassandra nghiêm túc nói.
"Anh không nghĩ vậy. Nên anh muốn đưa nó vào hợp đồng, nếu có thể."
Cassandra cẩn trọng nhìn anh một lúc. Chút bóng gió về nơi yếu ớt của anh mà cô vừa thấy… đó là một cái gì đó mới mẻ. Và cô rất thích nó.
Cô lặng lẽ đưa tay ra với lấy cây bút chì, và Tom đưa nó cho cô. Cô viết, ‘Vợ không bao giờ được quay vai lạnh lùng với chồng’, và bốc đồng vẽ một bức tranh nho nhỏ bên cạnh.
Hàng mi dày của Tom cụp xuống khi anh nhìn vào trang giấy. "Cái gì thế?" anh hỏi.
"Vai của em. Đây là xương đòn của em, và đây là cổ của em."
"Anh nghĩ đó là một chú chim đang đập mạnh vào một tòa nhà." Anh mỉm cười với cô, giả vờ cau mày và lấy lại cây bút chì kim. "Vai của em gần như không quá cứng," anh nói, vẽ một đường cong mượt mà. "Phần cơ trên đỉnh tạo thành một độ dốc rất đẹp… như thế này. Và đường xương đòn của em dài thẳng ... hướng lên trên ... giống như các góc của cánh bướm."
Cassandra ngắm nhìn bức tranh. Chỉ bằng một vài nét bút tài tình, anh đã thổi hồn sống động hoàn toàn chính xác đường nét của vai và cổ họng cô, và đường cong mềm mại của phần cổ lên đến xương cằm. " Thực ra nghề chính của anh là họa sĩ, đúng không ?" cô hỏi.
"Không." Nụ cười của anh chạm vào của cô. "Nhưng anh đã luôn mơ về hình ảnh của em trong chiếc váy xanh dạ hội đó mỗi đêm kể từ khi chúng ta khiêu vũ trong khu vườn mùa động".
Xúc động, Cassandra cúi xuống để hôn anh.
Cây bút chì ngã xuống bàn, quay tròn rồi rơi xuống thảm.
Thời gian như dừng lại, phút giây này như kéo dài ra, và thế giới hoàn toàn bị lãng quên. Tom kéo cô vào lòng anh, và cô vòng tay qua cổ anh như thể cô muốn bao bọc cơ thể mình quanh anh. Trước sự thích thú của cô, anh để cô làm người chỉ dẫn, ngả người ra sau khi cô thử nghiệm những nụ hôn, kéo rê môi mình qua môi anh, khóa chặt miệng trên miệng anh và chậm chạp thưởng thức anh. Cô yêu sự ấm áp mượt mà của miệng anh… cách cơ thể anh cong lên và căng chặt bên dưới cô… tiếng rên khoái cảm trầm lặng mà anh không thể kìm lại. Anh buông cô ra và siết chặt lấy phần tay cầm của chiếc ghế, thật ngạc nhiên là phần gỗ không nứt ra.
"Cassandra," anh thì thầm, thở hổn hển. "Anh không thể… tiếp tục làm thế này nữa."
Cô cụng trán mình vào trán anh, ngón tay cô lướt qua những lọn tóc đen dày của anh. "Thêm một nụ hôn nữa à?"
Khuôn mặt Tom đỏ bừng, đôi mắt như giãn ra. "Thậm chí không một lần."
"E hèm." Ai đó hắng giọng ở cửa vào khiến cả hai giật mình. West đứng ngay trên ngưỡng cửa, tựa một bên vai vào khung cửa. Nét mặt của anh không biểu hiện sự phản đối, chỉ kinh ngạc và chút chết giễu. "Tôi chỉ đến để hỏi xem cuộc đàm phán diễn ra như thế nào rồi."
Tom lầm bầm hoang dại và quay mặt úp vào cổ họng Cassandra.
Mặc dù Cassandra đang ửng hồng vì xấu hổ, nhưng cô vẫn ranh mãnh liếc West . "Bọn em đang xúc tiến khá tốt," cô nói với anh.
West hơi nhướng mày. "Mặc dù có vẻ là tôi đã bắt được hai người trong vị trí thỏa hiệp, nhưng cái bệ đạo đức của tôi thì, chà, quá ngắn để cho tôi một tầm nhìn rõ ràng về việc ai đang làm gì với ai. Vì vậy, tôi sẽ miễn cho hai người đoạn vẫy tay mộ đạo của tôi."
"Cảm ơn," Tom nói với một giọng bị bóp nghẹt, không thoải mái điều chỉnh Cassandra trên đùi mình.
"Phoebe và anh sẽ khởi hành đến Essex trong vòng một giờ nữa," West tiếp tục. "Anh đến chào tạm biệt em thay cho cô ấy cũng như là của anh nữa. Và Tom này -"Anh đợi đến khi Tom quay đầu lại nhìn anh với ánh mắt dò hỏi đầy ẩn ý. "Tôi xin lỗi," West nói đơn giản. "Tôi nhận ra mình đã đạo đức giả đến thế nào: Quá khứ của tôi còn kinh khủng hơn anh nhiều. Và có Chúa biết anh chưa bao giờ tự công khai làm mình hổ thẹn như tôi đã thường xuyên làm thế. Anh đã là một người bạn tốt, và anh đến đây với một mục đích ngay thẳng. Chết tiệt tôi đi nếu tôi cho rằng mình có quyền xét đoán sự thích hợp của anh với vai trò một người chồng tiềm năng. Nếu Cassandra quyết định là con bé muốn anh, cả hai người sẽ có sự ủng hộ hoàn toàn của tôi."
"Cảm ơn," Tom nói lần nữa, lần này nghe như là anh thật sự có ý như vậy.
"Còn một điều nữa," West tiếp tục. "Ransom vừa gửi tin rằng anh ta đã tìm thấy Lord Lambert và hắn đang bị giam giữ ở Northumberland."
Cassandra cảm thấy sự căng thẳng của Tom. Anh ngồi thẳng dậy, tập trung nhìn vào West. "Tên đó vẫn còn ở đó chứ?"
"Tôi không nghĩ thế. Ransom đã đến nói chuyện với anh ta. Theo kiểu bí ẩn thường ngày thì Ransom viết rằng Lambert giờ đã 'ra khỏi đất nước" rồi".
"Nghĩa là cái quỷ gì vậy?" Tom hỏi cộc lốc.
"Ai biết? Đó là Ransom mà. Nó có thể nghĩa là Lambert đã bỏ sang Pháp, hoặc đã bị ép phải làm thế, hoặc là… tôi sợ phải suy đoán về điều đó. Tôi sẽ cố gắng lấy thêm thông tin từ Ransom, nhưng làm thế giống như nhổ răng cá sấu vậy. Nhưng vấn đề là, Lambert sẽ không thể làm phiền ai trong một thời gian dài." West đẩy cửa. "Tôi sẽ để hai người tiếp tục tự đàm phán. Nếu đó là những gì chúng ta đang gọi thế."
3:00 CHIỀU
"Nhưng anh phải dành thời gian cho lũ trẻ," Cassandra nhấn mạnh. "Chúng sẽ cần sự ảnh hưởng của anh."
"Sự ảnh hưởng của anh sẽ là điều cuối cùng mà chúng cần, trừ khi em đang có ý định nuôi dưỡng một đám quỷ nhỏ vô đạo đức."
Cô với lấy cây bút chì và bắt đầu viết một mục nhỏ. "Ít nhất, anh sẽ phải tham gia vào ‘khoảng thời gian cho gia đình’ ở phòng khách hàng đêm sau bữa tối, đi chơi vào Chủ nhật, và các dịp sinh nhật, lễ hội -"
"Anh không ngại những đứa đã lớn, kể cả chúng có thể bị đe dọa khi học tại các trường nội trú ở Scotland." Tom nói "Nhưng còn những đứa còn nhỏ, chúng luôn khóc lóc, la hét và đi chập chững từ thảm họa này sang thảm họa khác. Chúng cũng là nguồn cơn của những mối lo âu và sự mệt mỏi."
"Có sự khác biệt khi nó là con cái của anh."
"Nên anh đã đồng ý với em đấy." Tom ngồi xuống, lơ đãng nhìn cô. "Anh sẽ làm theo bất cứ điều gì em nghĩ là thích hợp, nhưng đừng kêu gọi anh khép chúng vào kỷ luật . Anh sẽ không quất hay đánh chúng, ngay cả là vì lợi ích của chúng".
"Em cũng không yêu cầu anh làm thế," Cassandra vội vàng nói. "Có nhiều cách để dạy chúng đúng sai."
"Tốt. Cuộc sống đã mang lại cho mỗi chúng ta đủ nỗi đau không thể tránh khỏi rồi - các con của anh không cần thêm sự giúp đỡ từ anh đâu."
Cô cười với anh. "Em nghĩ anh sẽ làm một người cha tốt."
Anh nhếch môi. "Phần duy nhất anh mong đợi là sự thụ thai của chúng."
4:00 CHIỀU
"Vì cái quỷ gì mà chúng ta phải đưa Bazzle vào hợp đồng này?"
"Em đã luôn lo lắng cho thằng bé kể từ ngày em gặp nó ở phòng khám," Cassandra nói. "Em muốn tìm cậu bé và đưa nó thoát ra khỏi tình trạng sống nguy hiểm như thế".
"Em không phải tìm đâu xa cả," Tom mỉa mai, "vì nó đang ở nhà anh."
"Gì cơ?" cô hỏi, vừa nghi ngờ cũng vừa nhẹ nhõm. "Rốt cuộc thì anh đã chăm lo cho cậu bé à?"
"Anh đã gửi nó về ngay ngày hôm đó," Tom thừa nhận, "và đúng như em đã dự đoán, nó lại bị nhiễm ký sinh ngay sau đấy. Anh nhận ra là để nó trở thành một phần của gia đình sẽ rẻ và thuận tiện hơn là cứ phải đưa nó quay lại phòng khám của Bác sĩ Gibson mỗi tuần."
"Thằng bé sống sao?" Cassandra háo hức hỏi. "Anh định sắp xếp như thế nào cho nó ? Anh đã tìm được gia sư hay trường học cho nó chưa? Em nghĩ chắc là anh vẫn chưa có thời gian để trang trí phòng của thằng bé, nhưng em - "
"Không. Em hiểu lầm rồi. Anh không bảo trợ cho thằng bé, nó là một người hầu trong nhà anh".
Cassandra im lặng, sự phấn khích của cô tắt dần. "Thế ai chăm sóc nó?"
"Thằng bé không cần ai chăm sóc cả. Anh đã chỉ thị cho quản gia sẽ không để nó đi đến bàn ăn trừ khi nó đã sạch sẽ, nên nó sẽ sớm học được cách khắc phục sự ngại ngùng với việc tắm rửa. Khi đã có đồ ăn tử tế và giấc ngủ đều đặn, anh nghĩ nó sẽ khỏe mạnh hơn nhiều ". Tom mỉm cười. "Vấn đề đã được giải quyết xong. Bây giờ, chuyển sang vấn đề tiếp theo nào."
"Có những đứa trẻ khác để nó chơi cùng không?"
"Không, anh thường không thuê trẻ em làm việc - anh đã cho Bazzle một ngoại lệ rồi."
"Nó sẽ làm gì cả ngày?"
"Đến giờ thì nó vẫn đến văn phòng với anh mỗi sáng để quét dọn và làm những công việc lặt vặt, sau đó anh đưa nó về nhà bằng xe ngựa thuê."
"Tự một mình thằng bé đi á?"
Tom mỉa mai nhìn cô. "Nó đã sống trong những khu vực nguy hiểm nhất London nhiều năm qua rồi."
Cassandra cau mày. "Thế nó làm gì vào thời gian còn lại trong ngày?"
"Thằng bé làm việc trong đại sảnh. Nó làm… những việc trong đại sảnh, thế thôi." Tom cáu kỉnh nhún vai. "Anh tin là đánh bóng giày là một trong những nhiệm vụ của nó. Cuộc sống của nó đã khá hơn trước đây rồi. Đừng làm quá lên như thế nữa."
Cassandra thận trọng gật đầu, im lặng. Vì lý do nào đó, đề tài về Bazzle luôn là lĩnh vực nhạy cảm. Cô nhận ra mình sẽ phải tiến lên cẩn thận khi đưa ra những quyết định về đứa trẻ đó. Nhưng cô vẫn quyết tâm hành động theo cách của mình, ngay cả khi nó có nghĩa là phải sử dụng cách tiếp cận ‘bàn tay sắt trong một chiếc găng tay nhung’12.
"Tom," cô nói, "anh thật tốt bụng, và rất hào phóng khi chăm sóc Bazzle."
Khoé miệng anh cong lên. "Em đang phóng đại kha khá đấy," anh khô khan nói. "Nhưng cứ tiếp tục đi."
"Em cảm thấy Bazzle chắc chắn phải được dạy đọc. Điều đó sẽ có lợi cho thằng bé trong suốt quãng đời còn lại, và cũng sẽ có ích cho anh nữa chừng nào thằng bé vẫn tiếp tục làm việc cho anh, dù là chỉ làm những công việc lặt vặt, kiểu kiểu thế. Chi phí cho việc giáo dục sẽ chỉ ở mức tối thiểu thôi, và nó sẽ cho phép thằng bé ở cùng với những đứa trẻ khác ".
Tom xem xét các luận điểm đó, và gật đầu. "Rất tốt."
"Cảm ơn anh." Cassandra cười rạng rỡ. "Em sẽ thu xếp việc đó, khi em có thời gian xem xét tình hình của thằng bé." Cô ngập ngừng trước khi cẩn thận bổ sung, "Em có thể sẽ muốn tạo ra một vài sự điều chỉnh, vì lợi ích cho tinh thần thằng bé. Tuy nhiên, nếu anh muốn ghi nó vào trong hợp đồng… Em muốn yêu cầu chậm một chút ở những vấn đề về thằng bé."
Anh nhấc cây bút chì lên và nhìn xuống tờ giấy. "Chậm trễ," anh ủ ê nói, "nhưng không phải bao lâu tùy thích đâu nhé. Bởi vì anh khá chắc chắn là quan niệm của em về tương lai của Bazzle không phù hợp với anh."
05:00 CHIỀU
"Còn Vương quốc Bỉ thì sao?" Tom hỏi. "Chúng ta có thể đi từ London đến Brussels trong khoảng bảy giờ thôi."
"Em không thể tận hưởng tuần trăng mật trong khi còn ngờ vực về nơi em sẽ sống sau này."
"Chúng ta đã đồng ý đến sống ở Quảng trường Hyde Park rồi."
"Em muốn dành chút thời gian ở đó, để làm quen với ngôi nhà và những người hầu. Em muốn thay đổi nó một chút. Chúng ta hãy đi hưởng tuần trăng mật đúng nghĩa sau vào mùa xuân hoặc mùa hè".
Tom cởi áo khoác và nới lỏng chiếc cà vạt. Ngọn lửa trong lò sưởi đã hâm nóng căn phòng . Anh ném chiếc áo khoác ra sau ghế và đi mở tung cửa sổ. Để chào đón một luồng gió lạnh lẽo băng giá cắt ngang bầu không khí ngột ngạt này. "Cassandra, anh không thể cưới em và vẫn đi làm bình thường vào ngày hôm sau. Vợ chồng mới cưới cần sự riêng tư".
Anh nói có lý. Nhưng vẻ mặt anh trông rất bất bình nên Cassandra không thể cưỡng lại việc trêu chọc anh. Nhìn anh với đôi mắt mở to tỏ vẻ ngây thơ, cô hỏi, "Để làm gì cơ?"
Tom ngày càng bối rối khi cố gắng đưa ra lời giải thích.
Cassandra vẫn chờ, cắn chặt môi để nín cười.
Tom sầm mặt khi anh nhìn thấy nét cười trong mắt cô. "Anh sẽ chỉ cho em để làm gì," anh nói, và lao về phía cô.
Cassandra hét lên bỏ chạy, nhanh nhẹn men quanh chiếc bàn, nhưng anh nhanh như một chú báo. Sau khi dễ dàng tóm gọn cô, anh đặt cô lên ghế trường kỷ và chụp lấy cô. Cô cười khúc khích và vặn vẹo khi trọng lượng đàn ông của anh đắm đuối đè nghiến cô.
Mùi hương của anh sạch sẽ nhưng mặn và ướt át, thứ mùi nguy hiểm pha trộn một chút hương nước hoa mạnh mẽ với hơi ấm của cơ thể. Khuôn mặt anh ở ngay trên cô, vài lọn tóc đen lòa xòa trước trán. Cười toe toét trước nỗ lực đánh bật anh của cô, anh đặt hai cánh tay mình vào hai bên đầu cô.
Cô chưa bao giờ chơi đùa kiểu này với một người đàn ông, và nó thật cực kì thú vị và vui vẻ, và ngay cả chút đáng sợ nhất cũng khiến cô phấn khích. Tiếng cười khúc khích của cô từ từ chậm lại, như chai sâm panh sủi hết bọt, và cô vặn vẹo như thể muốn xoay người thoát khỏi anh mặc dù cô không hề có ý định làm vậy. Anh phản đối bằng cách nhấn mạnh cơ thể hơn vào cái nôi tạo thành từ hông cô, ấn cô sâu hơn vào đệm. Ngay cả qua nhiều lớp váy, cô vẫn cảm thấy áp lực lạ lùng của sự thức tỉnh nơi anh. Phần đỉnh nhọn dày dặn ấy vừa khít với chỗ nối giữa đùi cô, áp vào thân mật với cô theo cách làm cô vừa xấu hổ vừa kích thích.
Sự thèm muốn đánh thẳng vào cô khi cô nhận ra nó sẽ như thế nào… sức nặng neo chặt chẽ của anh, tất cả các khối cơ bắp cứng rắn và nhiệt độ nóng bỏng ấy… đôi mắt anh nhắm hờ và nóng rãy khi anh nhìn chằm chằm xuống cô.
Ngạc nhiên, cô với tay và kéo đầu anh về phía cô. Cô phát ra một tiếng rên rỉ khoái lạc khi anh hôn cô cẩn thận, ướt át cảm giác được sự mềm mại của cô, anh liếm vào sâu hơn. Cơ thể cô chào đón anh theo bản năng, hai chân dang rộng hơn bên dưới vật váy. Bụng dưới cô quặn lên khi cô cảm thấy hông anh điều chỉnh theo phản xạ, và phần đầu nhọn cứng rắn ấy lại tìm kiếm phần gò nữ tính của cô, thúc vào và giữ nguyên ở đó.
Những tiếng gõ cửa mau lẹ liên tục phá tan làn sương mù khoái cảm. Khó chịu vì bị gián đoạn, Cassandra thở hổn hển và chớp mắt khi nhìn về phía ngưỡng cửa.
Đó là Kathleen, mang vẻ mặt hết sức hối lỗi, cô cẩn thận tránh nhìn thẳng vào hiện trường. "Thứ lỗi. Chị rất xin lỗi. Cassandra, em thân mến… những người hầu gái đang đẩy một xe trà mới đến. Em có thể sẽ muốn chỉnh trang lại, và… chị sẽ để cho em vài phút. " Rồi cô chạy trốn.
Cassandra gần như không thể nghĩ được gì nữa. Cả cơ thể cô nhói lên vì một nỗi thất vọng mà cô chưa từng biết đến. Cô vuốt nhẹ vào phần lưng chiếc áo chẽn mềm mại như sa tanh của Tom, rồi buông thõng yếu ớt hai tay xuống hai bên.
"Điều này," Tom nói và dữ dội nhìn về ngưỡng cửa, "là lý do tại sao chúng ta cần một tuần trăng mật."
6:00 CHIỀU
"Anh không nói là không bao giờ. Anh chỉ nói là không chắc chắn thôi". Tom đứng một tay chống trên bệ lò sưởi, nhìn chằm chằm xuống ngọn lửa đang cháy sáng dữ dội. "Nó không thực sự quan trọng, đúng không? Em sẽ chia sẻ cuộc sống với anh, không phải với gia đình anh. "
"Đúng thế, nhưng chẳng lẽ em sẽ không bao giờ gặp họ sao?" Cassandra hoang mang hỏi, đi lại quanh thư viện.
"Mẹ anh đã từ chối gặp anh trong nhiều năm rồi - và bà cũng sẽ không có hứng thú gặp vợ anh đâu." Anh dừng lại. "Anh có thể thu xếp để giới thiệu em với các chị gái anh vào một thời điểm nào đó trong tương lai."
"Em thậm chí còn không biết tên họ."
"Dorothy, Emily và Mary. Anh hiếm khi liên lạc với họ, và khi anh làm vậy, họ cũng không nói với mẹ anh vì sợ bà ấy buồn. Chồng chị gái út của anh là kế toán tại công ty kỹ thuật của anh - thỉnh thoảng anh có nói chuyện với anh ta. Anh ta có vẻ là một anh chàng tử tế ". Sau khi đi ra xa khỏi lò sưởi, Tom đi đến nửa ngồi, nửa dựa vào chiếc bàn. "Em không bao giờ được liên lạc với bất kỳ ai trong gia đình anh mà không cho anh biết - anh muốn có điều đó trong hợp đồng. Anh biết em chỉ có mục đích tốt. Nhưng lãnh thổ ấy gieo rắc đầy mìn".
"Em hiểu. Nhưng anh không định nói cho em biết lí do của sự rạn nứt ấy à?" Trước sự do dự của anh, cô nói, "Dù là gì thì em cũng đứng về phía anh."
"Nếu không thì sao? Nếu em quyết định là anh đã sai thì sao?"
"Vậy thì em sẽ tha thứ cho anh."
"Vậy nếu điều anh đã làm là không thể tha thứ?"
"Kể với em đi, và chúng ta sẽ tìm ra."
Im lặng. Tom đã đi đến cửa sổ, chống tay vào hai bên khung cửa.
Ngay khi Cassandra nghĩ rằng anh thực sự không muốn kể với cô, thì anh lên tiếng, nói với giọng đều đều không hề ngừng nghỉ, như thể thông tin ấy cần được giãi bày hiệu quả nhất có thể. "Cha anh đã đi đến văn phòng anh cách đây 5 năm. Anh đã không gặp hay nghe tin gì về ông ta kể từ ngày ông ta bỏ anh ở ga xe lửa. Ông ta nói ông ta muốn tìm mẹ anh. Anh đã chuyển bà ấy đến một ngôi nhà mới, khác xa những căn phòng thuê mà bọn anh đã từng ở. Ông ta nói tất cả những điều mà ai cũng mong đợi - ông ta xin lỗi vì đã bỏ rơi gia đình, muốn xin một cơ hội khác, đại loại như thế.”
"Có những giọt nước mắt cá sấu, tất nhiên rồi, và những cái siết tay chặt chẽ. Ông ta cầu xin anh cho một cơ hội. Anh không thấy gì ngoại trừ cảm giác như kiến bò sau gáy. Anh cho ông ta được lựa chọn: hoặc là ông ta có thể có địa chỉ của mẹ anh, hoặc anh sẽ trả cho ông ta một khoản tiền phong phú để biến mất, và không bao giờ được tiếp cận bà ấy hay các chị em của anh".
"Ông ta đã chọn tiền," Cassandra lặng lẽ đoán.
"Đúng thế. Ông ta thậm chí còn không dừng lại để suy nghĩ về nó. Sau đó, anh kể với mẹ anh chuyện đó. Anh nghĩ rằng bà ấy sẽ đồng ý việc loại bỏ ông ta. Nhưng thay vào đó, bà ấy đã suy sụp. Bà ấy trở nên điên loạn. Bác sĩ đã phải đến và cho bà ấy dùng thuốc an thần. Kể từ đó, bà ấy coi anh là nguồn gốc của mọi tội ác. Các chị gái anh tức giận với anh vì họ coi đó là sự phản bội, nhưng dần dần họ hoà hoãn hơn. Còn mẹ anh, tuy nhiên, trong tính cách của bà ấy không có sự tha thứ. Sẽ không bao giờ có. "
Cassandra đến bên anh nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cứng ngắc của anh. Anh không quay lại đối mặt với cô. "Bà ấy đổ lỗi cho anh vì đã mua chuộc ông ấy, chứ không phải vì ông ấy đã nhận nó à?" cô hỏi.
"Bà ấy biết anh có thể sắp xếp để ông ta quay lại. Bà ấy biết anh có thể cấp dưỡng cả hai bọn họ."
"Nhưng điều đó cũng sẽ không làm cho bà ấy hạnh phúc. Trong thâm tâm bà ấy sẽ luôn biết rằng ông ấy chỉ ở đó để lợi dụng bà ấy, và anh."
"Bất chấp điều đó bà ấy chỉ muốn ông ta trở lại," Tom dứt khoát nói. "Anh lẽ ra đã có thể biến điều đó thành hiện thực, nhưng anh đã chọn không làm vậy."
Cassandra ôm lấy tấm lưng gầy của anh và tựa đầu vào lưng anh. "Anh đã chọn bảo vệ bà ấy khỏi người từng làm tổn thương bà ấy trước đây, và chắc chắn sẽ làm tổn thương bà ấy một lần nữa. Em không gọi đó là sự phản bội ". Khi anh không phản ứng, cô thêm vào nhẹ nhàng, "Anh không được tự trách vì đã đuổi ông ấy đi. Kính trọng cha mẹ không có nghĩa là anh phải để họ đâm bổ vào mình hết lần này đến lần khác. Anh có thể kính trọng họ từ xa, bằng cách cố gắng trở thành 'ánh sáng cho thế giới.' "
"Anh cũng chưa từng làm vậy," cô nghe anh cay đắng nói.
"Bây giờ anh đã làm ngược lại rồi," cô nói. "Cho đến giờ anh đã làm được nhiều điều tốt cho người khác, và còn nhiều việc phải làm nữa, và anh sẽ làm".
Anh đặt một tay lên tay cô, ấn nó vào giữa ngực, nơi trái tim anh đang đập mạnh. Cô cảm thấy từng múi cơ bắp của anh dần thỏa hiệp và mềm mại lại dưới lòng bàn tay mình.
"Đàm phán đã gần xong chưa?" anh hỏi bằng một giọng khàn khàn. "Còn câu hỏi nào quan trọng nữa không? Anh đã trải qua quá nhiều ngày trong đời mà không có em rồi, Cassandra. "
"Một câu hỏi cuối cùng thôi." Cô áp má mình vào phần lưng áo gi lê mềm mại, trơn bóng của anh. "Vị trí của anh trong đám cưới Giáng sinh là gì nào?"
Tom vẫn đứng yên, sau đó hít sâu và thở phào nhẹ nhõm. Vẫn giữ tay cô, anh thò tay vào túi áo vest phía trước. Đôi mắt cô mở to khi cô cảm thấy anh trượt thứ gì đó trên ngón áp út của bàn tay trái, vật nặng đó mịn và mát.
Thả tay anh ra, Cassandra nhìn xuống một viên đá quý nhiều màu lạ lùng nằm gọn giữa một hàng kim cương nhỏ chạm bạch kim. Cô kinh ngạc nhìn nó chằm chằm, giơ tay lên cao để ánh sáng tràn qua món nữ trang tinh tế. Viên đá đẹp đẽ gồm những tia sáng đủ màu có thể tưởng tượng được, như thể có những bông hoa nhỏ được lồng dưới bề mặt. "Em chưa từng thấy thứ gì như thế này. Nó có phải là ngọc mắt mèo không?"
Đó là một loại đá mới, được phát hiện ở Úc vào năm ngoái. Một viên đá mắt mèo đen. Nếu nó quá khác thường so với sở thích của em, chúng ta có thể dễ dàng đổi loại khác."
"Không, em yêu nó," cô thốt lên, cười rạng rỡ với anh. "Anh có thể tiếp tục với câu hỏi."
"Anh có nên quỳ xuống không?" Anh trông khá phiền muộn. "Chết tiệt, anh đã làm không đúng thứ tự."
"Không, đừng quỳ," Cassandra nói, cảm thấy hơi mê sảng khi cô nhận ra điều này đang thực sự xảy ra; toàn bộ cuộc sống của cô sắp thay đổi. "Không có gì là sai thứ tự cả. Chúng ta tạo ra quy tắc của riêng mình, nhớ không?" Viên đá mắt mèo sáng lên những màu sắc huyền ảo khi cô đưa tay chạm quai hàm anh.
Tom nhắm mắt lại một lúc, như thể cái chạm nhẹ nhàng đó đang tàn phá anh. "Hãy cưới anh, Cassandra," anh khàn khàn nói. "Vì anh không biết mình sẽ xảy ra chuyện gì nếu em không làm vậy."
"Em sẽ." Một nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng khuôn mặt cô. "Em sẽ mà."
Miệng anh đi đến với cô, và từ đó trở đi, không còn nghe thấy một lời nào nữa.