Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1899 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Vào lúc 8 giờ sáng, Tom đi đến Ravenel House, mặc một bộ quần áo tối màu gọn gàng và một chiếc cà vạt thắt đơn giản. Khi anh bước vào phòng ăn sáng và cúi chào, anh rõ ràng là thấy rất hài lòng với tất cả mọi thứ, đến nỗi ngay cả West cũng miễn cưỡng cảm thấy thích thú.

"Tôi đã mong anh sẽ có thái độ kiểu một con mèo vừa nuốt chửng một con chim hoàng yến," West nói, đứng lên để bắt tay Tom, "nhưng giờ anh lại trông giống một con mèo vừa nuốt trọn một con mèo khác hơn".

Theo lời mời của Kathleen, Tom đi đến tủ búp phê và tự rót một ly cà phê từ chiếc bình hãm bằng bạc. Anh ngồi xuống chiếc ghế trống giữa Cassandra và Phoebe. "Chào buổi sáng," anh thì thầm.

Cassandra khó có thể nhìn thẳng vào mắt anh. Cô cảm thấy xấu hổ và choáng váng một cách lố bịch, và xấu hổ khi nhớ về sự thân mật giữa họ… những nụ hôn mải mê và ám ảnh… những ngón tay thăm dò đầy tội lỗi của anh…

"Chào buổi sáng," cô đáp, và nhanh chóng uống một ngụm trà. Cô lỡ đãng nhận thấy những cuộc trò chuyện đang diễn ra xung quanh mình, một vài nhận xét hài hước, và một câu hỏi thăm dò từ Phoebe về nơi anh và Cassandra sẽ ở sau đám cưới.

"Lời hứa hôn vẫn còn chưa chính thức," Tom nghiêm túc trả lời. "Và sẽ không cho đến khi Cassandra thấy hài lòng với kết quả của cuộc đàm phán của chúng tôi."

"Nhưng giả sử anh đạt được một thỏa thuận thì…?" Phoebe nhấn mạnh.

"Bây giờ," Tom nói, vẫn nhìn Cassandra, "Anh đang sống ở Quảng trường Hyde Park. Chúng ta có thể đến sống trong căn nhà đó nếu em thích. Nhưng kể cả em muốn chuyển sang một căn khác thì vẫn rất dễ dàng."

Cassandra chớp mắt vì bối rối. "Anh có nhiều hơn một ngôi nhà à?"

"Bốn căn," Tom trả lời bằng một giọng kiểu thực-tế-là-thế. Nhìn thấy vẻ mặt của cô, lúc này anh dường như mới nhận ra cô thấy điều đó khá kỳ quặc, và anh tiếp tục giọng thận trọng hơn, "Anh cũng có một vài lô khu dân cư chưa phát triển ở Kensington và ở Hammersmith, gần đây anh mới mua một điền trang ở Edmonton. Nhưng sẽ không thực tế nếu sống xa văn phòng của anh. Vì vậy… anh nghĩ anh có thể biến cái đó trở thành một thị trấn. "

"Anh sẽ bắt đầu một thị trấn á?" Kathleen ngơ ngác hỏi.

"Vì tình yêu của Chúa," West nói, "đừng đặt tên nó theo tên con bé nhé."

Một cảm giác băn khoăn khó chịu mơ hồ len lỏi trong tâm trí Cassandra. "Tại sao anh có rất nhiều ngôi nhà như thế?" cô hỏi Tom.

"Đôi khi khi một tài sản có quyền sở hữu vô thời hạn được tung ra thị trường với một mức giá phù hợp, anh sẽ mua nó như một khoản đầu tư."

"Vậy, tuyến đường sắt London Ironstone không phải là nguồn thu nhập duy nhất của anh," Cassandra nói, cố gắng để hiểu thông tin đó . "Anh cũng giao dịch kinh doanh bất động sản."

"Có, và anh có một số công trình đầu cơ ở nhiều nơi."

"Anh có bao nhiêu doanh nghiệp vậy?" cô ấy hỏi.

Nhận ra những ánh nhìn quan tâm chăm chú đang tập trung vào mình, Tom khó chịu hỏi, "Không phải chúng ta nên kìm nén ham muốn thảo luận điều này ở bàn ăn sáng sao?"

"Anh không bao giờ tuân theo các quy tắc mà," Cassandra nhắc nhở anh.

Anh rõ ràng là khá miễn cưỡng. Tuy nhiên, ít nhất Tom đã thành thật trả lời. "Anh có một tập đoàn gồm những công ty khác và London Ironstone. Vận tải hàng hóa, sản xuất thép và bê tông, các nhà máy sản xuất máy bơm thủy lực, máy nạo vét và máy đào đất, một công ty thiết kế và kỹ thuật, kiểu đó. Khi anh xây dựng một tuyến đường sắt mới, anh không cần phải thuê các nhà thầu ngoài, anh tự làm hết. Anh cũng có các công ty dịch vụ bảo trì, truyền thông và tín hiệu, và thiết bị an toàn - "Anh dừng lại khi thấy cô tái mặt. "Có chuyện gì sao?"

"Em chợt nhận ra," Cassandra nói với giọng bị nghẹt lại, "anh không chỉ có một tuyến đường sắt, anh có cả một đế chế."

"Anh không nghĩ về nó như thế," Tom hơi cau mày nói.

"Bất kể dùng từ gì… thì anh cũng phải gần như giàu bằng Mr. Winterborne."

Tom đột nhiên dành hết sự chú ý cho việc phết bơ lên lát bánh mì nướng.

Đọc được sự im lặng của anh, Cassandra bứt rứt hỏi, "Anh có giàu hơn Mr. Winterborne không?"

"Có rất nhiều cách khác nhau để tính toán sự giàu có," Tom lảng tránh nói, tay với lấy hũ mứt.

Sợ hãi, cô nói. "Ôi, Chúa ơi, giàu hơn bao nhiêu?"

"Tại sao anh phải so sánh với Winterborne chứ?" Tom trả lời. "Anh ta làm tốt việc kinh doanh của mình, và anh cũng vậy. Hãy để nó như thế đi."

Devon cũng trả lời Cassandra bằng một giọng thực-tế-là-thế, "Thực ra không thực sự có thể so sánh độ giàu có của hai người họ được đâu. Mặc dù Winterborne là một thế lực thống trị trong thương mại, thì hoạt động kinh doanh của Severin có sức ảnh hưởng đến mọi thứ: vận tải, thương mại, sản xuất, thông tin và phát triển đô thị. Anh ta không chỉ thay đổi cách thức kinh doanh, mà còn cả cách và nơi sinh sống của người dân". Devon nhìn Tom suy đoán khi anh tiếp tục. "Tôi đoán, tài sản của Severin nhiều bằng một nửa của Winterborne, và chẳng bao lâu nữa sẽ xấp xỉ gấp đôi."

Tom liếc xéo anh, nhưng không phủ nhận điều đó.

"Em hiểu," Cassandra uể oải nói, nghĩ ngợi về cuộc sống êm ả, ấm cúng của cô ở vùng nông thôn, với những chú chó, những khu vườn và những chiều đi dạo thanh thản.

"Em sẽ không phải bị đè nặng vì công việc kinh doanh của anh," Tom nói với cô, nhíu mày. "Tất cả những thứ đó sẽ được giữ tách biệt với cuộc sống gia đình của anh."

"Câu hỏi đặt ra là," Devon nói khẽ, "sẽ có cuộc sống gia đình chứ? Anh chỉ là một người đàn ông, Tom, và làm công việc của ít nhất mười người - và anh sẽ yêu cầu được làm nhiều hơn theo thời gian. "

"Đó là chuyện riêng của tôi."

West lên tiếng, không cố gắng che giấu sự lo ngại của mình. "Tôi nói điều đó để vợ tương lai của anh thấy lo lắng."

Tom nheo mắt. "Bất cứ điều gì vợ tôi cần hay mong muốn ở tôi," anh nói với sự kiêu ngạo lạnh lùng," cô ấy đều sẽ có nó. Tôi có thể sắp xếp lịch trình của mình theo bất cứ cách nào tôi muốn. Tôi có thể làm việc ít hay nhiều tùy thích, đi bất cứ đâu tôi muốn, ở lại hoặc rời đi phù hợp với thời gian của tôi. Không ai sở hữu tôi hay thời gian của tôi hết. Đó mới là điểm chính."

Thông thường, Devon hoặc West sẽ đáp lại câu gì đó chế nhạo, nhưng lần này cả hai đều im lặng. Có điều gì đó trên khuôn mặt Tom cho thấy rằng anh đã đến ngưỡng chịu đựng rồi. Lần đầu tiên, Cassandra có một ý niệm mơ hồ về việc anh đã phải xuất hiện như thế nào trước những người khác: một người được tôn trọng và thậm chí là được sợ hãi. Một người đàn ông sở hữu sức mạnh rộng lớn và uy quyền bao la, và hoàn toàn thoải mái khi sử dụng nó. Đây là một mặt tính cách mà anh hiếm khi, nếu có từng bao giờ, thể hiện với nhà Ravenel. Anh luôn sẵn sàng chịu đựng một vài cú đâm mạnh và trêu chọc từ bạn bè mình với thái độ thiện chí… nhưng anh không cần phải làm vậy.

Thực ra, có rất ít lần Tom Severin phải chịu đựng.

Anh gần như không thể xoay sở được, Cassandra lo lắng nghĩ. Họ có thể đang cố gắng khai thác ra một cơn bão. Nhưng anh đã thú nhận rằng anh cần cô, điều mà cực kỳ khó khăn đối với anh. Đó không phải là sự đảm bảo cho bất cứ điều gì… nhưng đó không phải là một khởi đầu tồi tệ.

Khi kết thúc bữa ăn sáng, Kathleen đi cùng Cassandra và Tom đến thư viện, người hầu đã chuẩn bị bình nước và ly tách trên chiếc bàn dài, cùng với một chồng giấy da, bút và một lọ mực.

"Rung chuông gọi người hầu nếu em cần gì nhé." Kathleen nói. "Chị sẽ để cửa khép hờ thôi nhé, và chị nghĩ ai đó có thể sẽ đến kiểm tra em bây giờ hoặc lát nữa. Nhưng người đó sẽ không phải là chị đâu. "

"Cảm ơn chị," Cassandra đáp, mỉm cười trìu mến sau người phụ nữ đã luôn là một sự hiện diện kiên định và yêu thương trong cuộc đời mình.

Khi họ đã ở một mình, cô quay sang Tom. Trước khi cô có thể nói gì, anh đã vòng tay ôm lấy cô, kéo cô dựa vào anh và hôn cô nồng nàn. Cô bất lực đáp lại anh, nâng cánh tay vòng qua cổ anh, áp chặt mình vào cơ thể rắn chắc của anh. Anh tạo ra một âm thanh như thèm khát và thay đổi góc độ để khiến nụ hôn sâu hơn, thân mật hơn.

Tom dứt khỏi nụ hôn khá vội vàng, đôi mắt anh trở nên sáng đến lấp lánh, khuôn miệng anh như đang nghiền ngẫm. "Em sẽ không lấy phải một nửa người chồng đâu," anh sống sượng nói. "Hoàn toàn ngược lại. Em sẽ có nhiều của anh hơn là em mong muốn."

"Gia đình em -" cô bắt đầu biện giải.

"Ừ. Anh biết mối lo ngại của họ." Bàn tay anh vuốt ve lưng cô, bàn tay đưa lên xuống theo chiều dài của xương sống. "Công việc rất quan trọng đối với anh," anh nói. "Anh cần những sự thử thách, nếu không anh sẽ phát điên lên vì buồn chán. Nhưng nó không phải là tất cả. Ngay sau khi đạt được những mục tiêu, thì anh thấy không còn thử thách nào cả. Tất cả bắt đầu có vẻ giống hệt nhau. Không có gì là thú vị hay được thỏa mãn trong nhiều năm qua. Tuy nhiên, với em, mọi thứ đều mới mẻ. Tất cả những gì anh muốn là được ở bên em ".

"Ngay cả thế," Cassandra nói, "sẽ luôn có những giọng nói kêu gọi sự chú ý của anh."

Anh lùi lại để nhìn cô. "Anh sẽ nghe thấy giọng em đầu tiên. Luôn luôn là thế."

Cô cười nhẹ. "Có lẽ chúng ta nên ghi điều đó vào hợp đồng."

Nghiêm túc tiếp thu nhận xét đó, Tom với tay vào trong túi áo khoác và lấy ra một cây bút chì. Anh cúi xuống chiếc bàn, viết gì đó lên tờ giấy da trước mặt họ và xong chỉ trong vài phút.

Khi anh quay lại với cô, Cassandra nhón chân lên để hôn anh. Anh nhận lấy phần thưởng của mình ngay lập tức, khít khao miệng mình với cô và thưởng thức hương vị nồng nàn, dai dẳng của cô. Cô thấy choáng váng, và cô hoan nghênh sự khám phá của lưỡi anh. Anh nhấm nháp và thiêu đốt cô, với một nụ hôn táo bạo và mạnh mẽ hơn bất kỳ nụ hôn nào trước đây của anh. Nó làm đầu gối cô yếu ớt và cả cơ thể như mềm nhũn. Cả cơ thể cô nghiêng về anh và ngay lập tức cô bị chôn chặt lại trong vòng tay khẩn trương giục giã của anh. Ham muốn cuốn lấy cô trong những tua dây leo nóng bỏng khiến họ chìm đắm trong những nơi sâu kín và riêng tư. Cô phát ra tiếng rên rỉ phản đối khi miệng anh rời khỏi miệng cô.

"Tốt hơn hết là chúng ta nên bắt đầu đàm phán," anh dứt khoát nói. "Vấn đề đầu tiên là em sẽ muốn dành bao nhiêu thời gian cho anh."

"Tất cả," Cassandra nói, và đòi hỏi đôi môi anh một lần nữa.

Tom cười khúc khích. "Anh sẽ. Anh… ồ, em thật ngọt ngào… không, anh… Chúa ơi. Em phải dừng lại đi. Thật đó." Anh áp chặt miệng mình vào tóc cô để tránh những nụ hôn của cô. " Không thì em sắp bị cưỡng dâm trong thư viện mất."

"Không phải điều đó đã xảy ra rồi à?" cô hỏi, và cảm nhận được nụ cười của anh.

"Không," anh thì thầm, "em vẫn còn là một trinh nữ. Mặc dù là đã có kinh nghiệm nhiều hơn một chút so với hai ngày trước." Anh áp miệng lại gần tai cô. "Em có thích những gì anh làm không?"

Cô gật đầu, mặt đỏ bừng đến mức cô có thể cảm thấy đôi má đang rung lên. "Em muốn nhiều hơn nữa."

"Anh cũng muốn cho em nhiều hơn nữa. Sớm nhất có thể." Tom thả cô ra với một tiếng thở dài. Anh để cô ngồi xuống, và thay vì ngồi xuống chiếc ghế ở phía đối diện của chiếc bàn, anh ngồi ngay bên cạnh cô. Nhấc chiếc bút chì kim lên, anh dùng ngón tay cái ấn xuống phần đầu của nó, tạo ra một tiếng 'cạch' khi nhả một ít than chì bên trong ra. "Anh sẽ ghi lại các mục thỏa thuận khi chúng ta tiếp tục, và bạn có thể viết bản thảo cuối cùng bằng mực."

Cassandra quan sát khi anh ghi vài chú giải trên trang giấy bằng những chữ in nhỏ và gọn gàng. "Cách viết thật thú vị."

"Phông chữ phác thảo đấy," anh nói. "Các kỹ sư và người phác thảo được dạy để viết kiểu này, để các bản vẽ kỹ thuật và thông số kỹ thuật dễ đọc hơn."

"Ai đã cho anh đến các lớp kỹ thuật vậy?"

"Ông chủ của công ty tàu điện của anh, Mr. Chambers Paxton."

"Đó là điều ông ấy nên làm."

"Động cơ của ông không phải là lòng vị tha," Tom khô khan nói. "Các kỹ năng của anh là để thiết kế và chế tạo các động cơ cho ông. Nhưng ông là một người tốt ". Anh dừng lại, nhìn xa xăm. "Ông đã thay đổi cuộc đời anh."

"Anh gặp ông ta vào lúc nào?"

"Khi anh 12 tuổi, đang làm nghề 'cậu bé trên tầu'. Mỗi tuần, Mr. Paxton đều đi chuyến tàu tốc hành 825 từ London đến Manchester và đi về. Ông đề nghị thuê anh làm việc riêng cho mình, và đưa anh đến sống với ông và gia đình ông. Gia đình đó có năm cô con gái, không có con trai".

Cassandra cẩn thận lắng nghe, cảm nhận được vô số các chi tiết quan trọng nằm đâu đó giữa những câu nói đơn giản đó. "Anh đã sống với họ trong bao lâu?"

"Bảy năm."

"Mr.Paxton hẳn là giống một người cha đối với anh. "

Tom gật đầu, nghiên cứu cơ chế của chiếc bút chì kim. Cạch. Anh thu lại phần ngọn bút chì vào trong.

"Anh sẽ mời ông ấy đến dự đám cưới chứ?" Cassandra hỏi.

Đôi mắt tối tăm của anh chiếu vào cô. "Ông ấy đã qua đời cách đây hai năm rồi. Bệnh về thận, như anh được nghe vậy. "

"Anh đã nghe…" Cassandra lặp lại, khá bối rối.

Cạch. Cạch. "Bọn anh không giữ liên lạc," Tom thản nhiên nói. "Anh đã không còn được chào đón ở gia đình Paxton nữa."

"Nói cho em biết chuyện gì đã xảy ra," cô nhẹ nhàng mời.

"Không phải bây giờ. Lúc khác đi."

Có gì đó trong thái độ dễ chịu của anh làm Cassandra cảm thấy nín lặng. Bị đẩy ra xa. Khi anh xếp gọn lại tập giấy viết, anh trông cô độc đến mức cô bất giác vươn tay đặt lên vai anh.

Tom cứng người trước sự đụng chạm bất ngờ đó. Cassandra định rụt tay lại, nhưng anh đã nhanh chóng bắt lấy. Anh kéo ngón tay cô lên môi và hôn chúng.

Cô nhận ra rằng anh đang cố gắng hết sức để chia sẻ quá khứ của mình với cô, tiết lộ những riêng tư và bí mật của anh… nhưng điều đó sẽ mất một chút thời gian. Anh không quen để bản thân dễ bị tổn thương trước bất kỳ ai, vì bất cứ lý do gì.

Không lâu trước đây, cô đã xem một vở hài kịch ở nhà hát Drury Lane, kể về một nhân vật đã lắp lên cánh cửa ngôi nhà của mình bằng nhiều loại khóa, chốt và bu lông lố bịch khắp từ trên xuống dưới. Bất cứ khi nào có một nhân vật mới bước vào cảnh đó, thì đều cần một quá trình mất công tìm kiếm các chìa khóa và cần cù mở chốt toàn bộ hàng khóa đó. Kết quả là sự thất vọng của tất cả các nhân vật đã khiến khán giả cười ngặt nghẽo.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu trái tim Tom không hoàn toàn bị đóng băng? Sẽ ra sao nếu nó chỉ được canh giữ… được bảo vệ quá mức đến nỗi mức nó đã trở thành một nhà tù?

Nếu vậy, sẽ cần thời gian và kiên nhẫn để giúp anh tìm ra lối thoát. Và tìm ra tình yêu.

Đúng. Cô sẽ để bản thân mình yêu anh… không phải như một người tử vì đạo, mà là một người lạc quan.

« Lùi
Tiến »