Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

"Tất cả những gì bọn anh có thể cho em là những lời khuyên," Devon nói với Cassandra vào ngày hôm sau. "Quyết định cuối cùng là ở em."

"Vì Chúa," West cáu kỉnh nói, "đừng nói thế với cô ấy."

Devon chế nhạo liếc nhìn em trai. " Thế đấy không phải là quyết định của Cassandra à?"

"Không khi mà cô ấy rõ ràng là không trong tình trạng tỉnh táo để làm thế. Anh có để cô ấy nhảy múa ở rìa sân ga khi cô ấy say rượu không? "

"Em không uống rượu," Cassandra phản đối. "Em cũng không bao giờ ngớ ngẩn đến mức nhảy múa ở rìa một sân ga."

"Anh không nói câu đó theo nghĩa đen," West vặn lại.

"Nó vẫn là một ví dụ sai lầm. Anh đang ám chỉ là em không biết mình đang làm gì, trong khi em tình cờ lại hiểu rõ hoàn cảnh của chính mình hơn anh nhiều".

"Anh không nhất thiết phải đồng ý -" West bắt đầu, nhưng im lặng ngay khi Phoebe thúc nhẹ cùi chỏ vào xương sườn anh.

Cả năm người họ - gồm Devon, Kathleen, West, Phoebe, và Cassandra - đang đi dạo qua Hyde Park, cảm thấy nhu cầu muốn được thoát khỏi sự hạn chế của Ravenel House. Với một chủ đề thảo luận đầy sức biến động như vậy, thì thư viện đôi lớn của căn nhà dường như có áp suất cao như một cái ấm đun nước ở nhiệt độ sôi.

Sau khi nhận được một bức điện từ Devon ngày hôm trước, West và Phoebe đã đón chuyến tàu đầu tiên xuất phát từ Essex vào sáng nay. Không ai thấy ngạc nhiên khi West cực kì nóng nảy và khao khát muốn trả thù Ripon và con trai ông ta vì đã dám vu khống một Ravenel.

Những người còn lại trong gia đình sẽ đến muộn hơn để ăn tối, nhưng bây giờ chỉ cần xử lý West và Devon là đủ, cả hai đều phản đối quyết liệt ý muốn kết hôn của cô với Tom Severin. Kathleen ít nhất có vẻ khá cởi mở, trong khi Phoebe đang duy trì chính sách thái độ trung lập chặt chẽ.

"Thế những người khác nói gì?" West hỏi, với tâm thế của một đại tướng đang đánh giá sức mạnh của đội quận. "Anh hy vọng là không ai ủng hộ ý tưởng ngu xuẩn này."

"Mr. Winterborne và Lord St. Vincent từ chối đưa ra ý kiến," Cassandra trả lời. "Helen nói cô ấy ủng hộ bất cứ thứ gì em mong muốn. Pandora thì thích Mr. Severin và cho rằng đó là một ý tưởng tuyệt vời - "

"Tất nhiên là cô ấy thích rồi," West lẩm bẩm.

"—Và Lady Berwick nói rằng đó là một thảm họa, và bà ấy sẽ không tham gia vào bất kỳ phần nào trong đó."

West nhăn nhó. "Đây là lần đầu tiên chiếc rìu chiến già ấy và tôi đều đồng ý về một quan điểm."

Cả nhóm đi lang thang ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên rộng lớn của Hyde Park. Vào mùa xuân và mùa hè, công viên đầy ắp những cỗ xe ngựa, người cưỡi ngựa và người bộ hành, nhưng trong cái giá lạnh của mùa đông, thì công viên gần như vắng vẻ. Những luống hoa đã ngủ đông, những cành cây thì trơ trụi, và những bãi cỏ đã bị giẫm nát sau những cuộc giễu hành đã được quay lại sự bình yên để chờ được phục hồi. Một đàn quạ ầm ĩ giữa một lùm cây sồi cổ thụ, tái hiện một cách hoàn hảo tâm trạng của các Ravenel lúc này đến nỗi Cassandra cảm thấy thích thú mặc dù cô không muốn thế.

"Hãy tạm gác lại chủ đề về Tom Severin một chút nào," West nói với Cassandra. "Phoebe và tôi đã có một kế hoạch."

"Đó là kế hoạch của West," Phoebe sửa lại.

"Mọi người nhớ cô ấy có một đứa em trai tên là Raphael chứ," West tiếp tục. "Cậu ấy cao ráo, chưa kết hôn, và có hàm răng đẹp. Thật hoàn hảo".

"Cậu ấy không hề hoàn hảo chút nào," Phoebe nói. "Và làm thế nào anh biết được cậu ấy cao ráo và có hàm răng đẹp thế?"

"Cha mẹ của em rõ ràng là không có khả năng sản sinh ra một đứa con kém cỏi được. Chúng ta sẽ giới thiệu cậu ấy với Cassandra, cậu ấy sẽ muốn cưới con bé ngay lập tức, và mọi người đều sẽ hạnh phúc."

"Thế còn Tom thì sao?" Cassandra hỏi.

"Anh ta sẽ hạnh phúc ngay khi anh ta tìm ra một phụ nữ nào đó để hủy hoại cuộc đời cô ta."

Cô trách móc nhìn anh. "Em đã nghĩ rằng anh thích anh ấy cơ đấy."

"Anh có chứ, chắc chắn rồi. Anh ta chiếm một vị trí cao trong danh sách những thứ anh không tôn trọng bản thân mình như là sự ưa thích, nằm ngay giữa đống thức ăn đường phố và những bài hát rượu chè tục tĩu".

Cassandra nhận thấy thói quen của West - cũng như Devon và Winterborne - là luôn luôn nói ra những nhận xét châm biếm chế nhạo về Tom Severin, cách những người bạn lâu năm thường làm. Nhưng bây giờ nó khá là day dứt theo cách mà nó chưa từng có trước đây. "Sau tất cả những gì Mr. Severin đã làm cho gia đình chúng ta," cô nói khẽ, "anh ấy đáng được tôn trọng hơn thế."

Mọi người lặng ngắt, chỉ ngạc nhiên trố mắt chằm chằm nhìn cô . Từ trước tới nay, Cassandra chưa bao giờ dám thốt ra một lời trách móc West như thế.

West cân nhắc đến điểm đó và dịu giọng. "Em nói đúng," anh nói với một tông giọng khác. "Xin em tha thứ vì anh đã trở thành một thằng khốn xấu tính. Nhưng anh hiểu cả hai người đủ rõ để chắc chắn rằng hai người không thuộc về nhau ".

Cassandra không chớp mắt nhìn anh. "Có thể Mr. Severin và anh biết về nhau theo cách khác với cách mà em biết về một trong hai chúng em?"

"Đúng trọng tâm rồi đấy11. Có khi nào em nghĩ rằng có thể em hiểu anh ta ít hơn nhiều so với thực tế không?"

"Đúng thế," Cassandra miễn cưỡng đáp.

Khuôn mặt West dịu lại. "Hãy nghe anh, Cassandra: Nếu em dành đủ thời gian lượn quanh Severin, em sẽ yêu anh ta thôi. Đó là bản năng của em. Dù em biết đó là một ý tưởng tồi trong bất cứ hoàn cảnh nào, nhưng cuối cùng em vẫn sẽ làm nó, như cách anh từng hát trong bồn tắm thôi."

Phoebe ngạc nhiên nhìn chồng. "Đó là khi nào thế?"

"Khi anh còn sống một mình. Nhưng anh bị buộc phải dừng lại sau khi anh chuyển đến sống ở Eversby Priory, khi Kathleen nói với anh là anh khiến những người hầu sợ hãi ".

"Nghe nó không giống con người chút nào," Kathleen nói. "Tất cả chúng tôi đều nghĩ rằng ai đó đang biểu diễn một câu thần chú."

Thích thú với phát hiện đó, Phoebe cười toe toét và ôm lấy tay West.

West chuyển sự chú ý trở lại Cassandra. "Em gái yêu quý, không ai trong bọn anh có thể chịu đựng được cảnh phải nhìn thấy em trong cuộc hôn nhân từ một phía. Đừng mong đợi Severin sẽ thay đổi. Em không thể yêu một người để người ta yêu lại em. "

"Em hiểu," Cassandra nói. "Nhưng ngay cả khi Tom không bao giờ có thể đáp lại tình cảm của em, thì anh ấy cũng có những phẩm chất để bù đắp cho điều đó."

"Những phẩm chất nào thế?" Devon hỏi, rõ ràng là hoang mang. "Anh luôn nghĩ là mình hiểu rõ em, em gái, nhưng điều này… em và Severin… nó không có ý nghĩa gì đối với anh cả."

Khi Cassandra cân nhắc lời lẽ để giải thích, cô nghe Phoebe chỉ ra với vẻ thích thú, "Nó không phải là không thể xảy ra, phải không nào? Mr. Severin là một người đàn ông rất hấp dẫn ".

Cả hai anh em nhà Ravenel đều ngơ ngác nhìn cô.

"Ồ, đúng thế," Kathleen đồng ý. "Không đề cập đến vẻ quyến rũ nữa."

West đảo mắt và nhìn Devon cam chịu. "Anh ta luôn luôn có nó," anh nói thẳng. "Đó là điều phụ nữ thích thú mà."

"Điều gì cơ?" Devon hỏi.

"Sự bí mật, bí ẩn mà em luôn mong ai đó sẽ giải thích để chúng ta cũng có thể giả vờ có nó."

Họ đến gần một cây sồi to lớn đang rủ xuống, các cành cây óng ánh như bạc rũ xuống mặt đất tạo thành một bộ khung hình chiếc ô đang xòe tán. Vào mùa hè, những tán lá sẫm màu dày dạn của nó đã biến cái cây thành một hang động sống, và khiến một số người gọi nó là "cây lộn ngược". Vào thời điểm này trong năm, chỉ có vài chiếc lá nâu nhạt vẫn còn bám vào cành, rung rinh và kêu răng rắc trong làn gió lạnh buốt.

Cassandra chậm rãi đi lang thang giữa những cành và nhánh cây nhỏ dài và mảnh như sợi chỉ khi cô cố giải thích. "Em luôn thấy Tom rất hấp dẫn," cô nói, và thấy biết ơn vì cái lạnh của không khí tháng Mười Hai đang phả vào đôi má nóng bừng của cô. "Bất chấp tính cách lập dị của anh ấy, hay thậm chí có lẽ là vì chúng. Trước đây em không thể mường tượng mình sẽ là vợ của một người đàn ông như vậy, nhưng hôm qua anh ấy đã đưa ra được một số lý lẽ khá thuyết phục. Và lúc mà anh ấy đề nghị có một hợp đồng, em đã biết chắc chắn rằng em muốn kết hôn với anh ấy".

"Có hợp đồng trời đánh thánh vật à?" Từ đó ngay lập tức khiến Devon nổi giận. "Severin không có quyền đề cập đến bất kì bản hợp đồng mà không có một ai ở đó để bảo vệ lợi ích tài chính của em -"

"Không phải loại hợp đồng đó," Cassandra nhanh chóng đáp lời. Cô tiếp tục giải thích đề nghị của Tom về việc cùng nhau viết ra một thỏa thuận, về những thứ họ quý trọng và thấy cần thiết, những thỏa hiệp mà họ sẵn sàng thực hiện, và những giới hạn được đặt ra.

"Nhưng nó không hề có tính chất hợp pháp." Devon nói

"Em nghĩ," Kathleen đánh bạo nói, "vấn đề là điều đó cho thấy suy nghĩ và cảm xúc của Cassandra là điều quan trọng đối với Mr. Severin."

"Có nghĩa là anh ta muốn lắng nghe cô ấy," Phoebe nói thêm, "và cân nhắc ý kiến của cô ấy."

"Thằng khốn ranh ma," West lẩm bẩm, mặc dù khóe miệng anh hơi giật vì sự thích thú thảm não.

Cassandra dừng lại để ôm lấy một cành sồi bàn tay đeo găng của mình. Cô nở một nụ cười tư lự khi nhìn vào gia đình mình. "Anh ấy không giống bất kỳ ai khác mà em từng gặp. Trí tuệ quá tài năng của anh ấy sẽ không cho phép anh ấy có nhận xét về bất cứ thứ gì, ngay cả vợ anh ấy theo cách thông thường được. Anh ấy nhìn thấy nhiều khả năng ở em hơn những gì em có thể tự tưởng tượng. Em phải thừa nhận, em rất ngạc nhiên vì mức độ thích thú của em với nó."

"Severin nói với em là anh ta chỉ có năm cảm xúc đúng không?" West mỉa mai hỏi.

"Anh ấy đã nói thế với em. Nhưng gần đây anh ấy buộc phải bổ sung một số cái, điều mà em thấy rất đáng khích lệ ".

Devon đến gần Cassandra, nhìn cô quan tâm theo cách của một người anh trai . Anh cúi xuống để hôn lên má cô, và thở dài. "Từ kinh nghiệm của bản thân, anh có thể nói điều này với căn cứ đáng tin: Không có cách nào để trở nên thân thiết với Tom Severin tốt hơn cách đàm phán một hợp đồng với anh ta. Nếu em vẫn đàm phán với anh ta vào lúc cuối cùng… thì anh sẽ tham gia cùng em." Ở ngoài tầm nhìn của mình, anh thấy West đang bắt đầu phản đối và nói thêm chắc chắn, "Em có lời hứa của anh."

_____

"Thưa ngài, cái này vừa được một giao tới bởi một người hầu có mặc chế phục."

Barnaby đi đến bàn của Tom Severin với một lá thư được niêm phong cẩn thận trên tay, và có vẻ như là vô cùng tò mò về nội dung của nó. Mặc dù không phải là chưa từng có những lá thư đến văn phòng theo cách như vậy trước đây - Severin có giao dịch kinh doanh với mọi người từ mọi tầng lớp xã hội - chỉ hơi bất thường hơn vì địa chỉ được viết bởi nét chữ phụ nữ. Hơn nữ… lá thư còn thoang thoảng mùi thơm. Mùi hương thơm ngát gợi cho Barnaby nhớ đến một cánh đồng ngập tràn những bông hoa baby trắng, mỏng manh và cám dỗ đến nỗi anh phải kín đáo cúi đầu hít một chút trước khi đưa nó cho Severin.

Severin có vẻ bị thu hút khi nhìn thấy bức thư. Barnaby có thể thề rằng anh thấy tay ông chủ của mình hơi run lên khi anh ta đưa tay ra nắm lấy nó. Có điều gì đó đã thay đổi ở Severin. Nó bắt đầu với thương vụ với tờ London Chronicle ngày hôm qua, khi Severin bốc đồng quyết định mua tờ báo đó. Anh đã thực hiện thương vụ đó với quyết tâm điên cuồng, bỏ qua các biên bản và các thủ tục kinh doanh thông thường, và săn lùng các luật sư, kế toán và chủ ngân hàng để hoàn thành nó ngay lập tức. Và rồi sáng nay, Severin đã mất tập trung và cáu kỉnh đến khó tin, liên tục kiểm tra đồng hồ bỏ túi, cứ mỗi vài phút lại nhảy lên đứng ở một trong những khung cửa sổ và thẫn thờ nhìn xuống con đường.

Giờ thì khi đã ngồi vào bàn làm việc, Severin phá con dấu bằng sáp và lưỡng lự khó hiểu trước khi mở lá thư ra. Anh lướt mắt đọc nhanh những dòng thư. Một tay anh đưa lên chậm rãi xoa nắn hàm dưới khi anh đọc lại một lần nữa.

Mái đầu đen cúi xuống, như khi Severin đã vượt qua vì bệnh tật… hay cảm xúc, những điều không giống Severin… và Barnaby hoàn toàn bị hoảng sợ. Chúa ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy? Bức thư chứa tin tức khủng khiếp gì thế? Nhưng rồi Barnaby nhận ra với sự sửng sốt rằng Severin đang cúi xuống áp môi mình vào miếng giấy da thơm tho.

"Barnaby," giọng nói không ổn định của người chủ. "Hủy bỏ hết lịch trình những ngày còn lại trong tuần của tôi đi."

"Cả tuần ư? Bắt đầu vào ngày mai à?"

"Bắt đầu ngay bây giờ. Tôi phải chuẩn bị một số thứ. "

Không thể ngăn mình lại, Barnaby ngập ngừng hỏi, "Chuyện gì đã xảy ra à, thưa ngài?"

 Severin cười toe toét, một màu hồng dần lan ra trên làn da trắng bạch của anh. Đôi mắt anh sáng lên rực rỡ với màu xanh lá cây đậm. Sự phấn khích tột độ cực đoan như vậy không phải là bình thường đối với người đàn ông này, và nó khiến Barnaby thấy lo lắng. "Không có gì phải lo lắng đâu. Tôi chỉ bận rộn với vài cuộc đàm phán thôi."

"Còn nhiều việc phải làm với tờ Chronicle à?"

Severin lắc đầu. "Một vụ kinh doanh hoàn toàn khác." Một tiếng cười ngắn và đầy kinh ngạc thoát ra từ môi anh. "Sự hợp nhất của một đời người."

« Lùi
Tiến »