Cánh cửa mở ra vừa đủ để Devon nói vọng vào. "Tất cả chúng tôi đều đang đợi trong phòng khách mà không làm gì cả. Anh đã có đủ thời gian để nói chuyện rồi."
Bất chấp vẻ hoảng sợ mù mờ của Cassandra, Tom vẫn để tay giữa đùi cô, mơn trớn và trêu chọc cô hết lần này đến lần khác. Cao trào của cô đã bắt đầu, và chết tiệt anh đi nếu anh để nó bị hủy hoại. "Trenear," anh nói với vẻ bình tĩnh chết người, "Giờ thì tôi có rất ít bạn bè. Và tôi rất ghét phải giết anh. Nhưng nếu anh không để chúng tôi - "
"Lady Berwick đang chuẩn bị giết tôi nếu tôi không đưa Cassandra quay lại phòng khách," Devon nghẹn giọng báo cho anh biết. "Nếu tôi được chọn thì tôi thà chấp nhận cơ hội của mình với anh hơn. Ngoài ra, hãy nhớ rằng bất kể điều gì hai người có thể đang cố gắng quyết định, đều sẽ không thể xảy ra trừ khi tôi đồng ý. Điều mà rất khó xảy ra, với những gì tôi biết về anh sau mười năm quen biết."
Tom gần như không thể trả lời rõ ràng bạn mình với Cassandra đang nằm run lên bên dưới anh. Cô bị sốc và cong người, vùi mặt vào áo khoác của anh để giữ im lặng. Anh luồn ngón tay vào bên trong cô, tận hưởng cảm giác kẹp chặt mạnh mẽ của các múi cơ xung quanh anh. Anh thấy ngày càng nóng bỏng khi nghĩ đến việc được tham gia cùng cô và cảm thấy da thịt cô đang co rút và siết chặt vào anh -
"Chúng tôi vẫn chưa quyết định cái gì cả," anh nói với Devon. "Tôi có thể yêu cầu sự đồng ý của anh sau này, nhưng ngay bây giờ, điều tôi muốn là sự vắng mặt của anh thôi, anh bạn."
"Thế còn Cassandra muốn gì?" Devon hỏi.
Tom định trả lời thay cho cô ấy, nhưng Cassandra giật mình quay lại, cắn chặt môi sau một cái rùng mình, và nói với giọng bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Anh họ Devon, nếu anh có thể cho phép chúng em thêm năm phút…?"
Một khoảng lặng ngắn trôi qua. "Tốt thôi," Devon nói. Canh cửa đóng lại hoàn toàn.
Cassandra úp mặt vào ngực Tom, không nén được những tiếng thở hổn hển. Những ngón tay đầy kinh nghiệm của anh xoa dịu những cơn co giật và run rẩy, ngón tay cái của anh đảo qua chiếc nụ nhỏ, ngón giữa anh vẫn vuốt ve sâu bên trong cô. Cuối cùng anh cũng rút ngón tay ra và nhẹ nhàng vuốt ve những lọn tóc thô mềm mượt.
"Anh xin lỗi, Buttercup" anh thì thầm, ôm lấy cơ thể đang run rẩy trước mặt anh của cô . "Em xứng đáng có thời gian và sự riêng tư, và cân nhắc. Chứ không phải bị mơn trớn trong thư viện lúc dùng trà."
Cassandra làm anh ngạc nhiên với một nụ cười khúc khích không đúng mực. "Em đã yêu cầu nó mà," cô nhắc nhở anh. Trước sự hài lòng của anh, cô vẫn bình tĩnh và rạng rỡ, những dấu hiệu căng thẳng biến mất trên khuôn mặt cô. Cô hít một hơi sâu và từ từ thở ra. "Ôi chao," cô nói yếu ớt.
Tom không thể ngăn mình trộm một nụ hôn từ cô một lần nữa. "Em là thứ ngọt ngào nhất anh từng ôm trong tay," anh thì thầm. "Anh muốn trở thành người làm hài lòng em. Người mà em sẽ tìm đến mỗi đêm " Anh rúc và cắn nhẹ vào bề mặt mượt mà của đôi môi cô. "Anh muốn lấp đầy những chỗ trống trong em… cho em bất cứ thứ gì em cần. Cassandra xinh đẹp của anh… nói cho anh biết anh phải làm gì để được ở bên em. Anh sẽ chiều theo tất cả điều kiện của em. Anh chưa bao giờ nói điều đó với bất kỳ ai trong đời mình. Anh - "Anh dừng lại, đau đớn nhận ra sự không thỏa đáng trong những lời đó. Không gì có thể truyền tải được sự khao khát của anh đối với cô lớn nhường nào, và bao xa mà anh sẵn sàng đi để đến được đó.
Cassandra ngồi dậy, chậm chạp và uể oải, như thể cô đang ở dưới nước. Anh tiếc nuối nhìn cô chỉnh trang lại vạt áo, che đi bộ ngực tuyệt vời đó. Cô nghiêng mặt, nét mặt xa cách, như thể cô đang trầm tư.
"Anh họ Devon từng nói đàm phán với anh là một cơn ác mộng," cô nhận xét sau một khoảng dài im lặng. "Anh ấy nói anh ấy đã bị ngạc nhiên vì nó không kết thúc bằng một án mạng."
Với một tia hy vọng, Tom nhận ra cô đang cầu xin được trấn an.
"Nó sẽ không giống thế trong trường hợp của chúng ta vậy," anh trả lời ngay lập tức. "Em và anh sẽ có một cuộc thương lượng thiện chí."
Cô cau mày. "Anh sẽ không cố đánh lừa em? Anh sẽ không cố gian lận vào hợp đồng chứ10?"
Tom chợt nhận ra nét mặt nghi ngờ của cô rất giống với Bazzle khi nó hỏi Tom về việc giao cấu.
"Không gian lận," anh nói ngay lập tức. "Không trò bịp." Khi cô có vẻ không tin, anh thốt lên, "Chúa ơi, phụ nữ, làm sao anh có thể lừa dối vợ mình và sống hạnh phúc với kết quả đó chứ. Chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau."
"Đó là một phần của hôn nhân," Cassandra lơ đãng nói, lặp lại câu của anh trước đó vài phút. Cô nhìn về phía anh, khuôn mặt cô trở nên hồng hào và rạng rỡ như thể cô đã quyết định. "Vậy thì, vâng, được thôi."
Tim anh như ngừng đập. "Được cái gì?"
"Em chấp nhận lời cầu hôn của anh, tùy thuộc vào cuộc đàm phán của chúng ta, và tùy thuộc vào sự chấp thuận của gia đình em."
Cảm giác chiến thắng xen lẫn sợ hãi hòa vào nhau như một làn sóng bao trùm lấy Tom. Trong khoảnh khắc đó, tất cả những gì anh có thể làm chỉ là nhìn chằm chằm vào cô. Bất chấp những gì anh ấy ham muốn và hy vọng và nghĩ rằng có thể xảy ra, thì những lời đó gây bất ngờ sau cùng. Anh đã sợ phải tin rằng cô thực sự có ý đó. Anh muốn nó được viết ra, được khắc lên một cái gì đó, để sau này anh có thể tự trấn an rằng cô đã thực sự nói điều đó. Cô đã nói vâng. Tại sao cô lại nói vâng?
"Có phải là do những đôi giày không?" anh hỏi.
Điều đó làm cô phá ra cười. "Phần đó thì không đau," cô nói. "Nhưng đó là ý tưởng để đáp ứng các điều kiện của em. Và em rất muốn giúp đỡ mọi người bằng nhiều cách". Cô dừng lại, trở nên nghiêm túc hơn. "Chuyện này sẽ không dễ dàng. Cuộc sống chung của chúng ta sẽ là một bước nhảy thẳng vào những điều em chưa từng biết, và em chưa bao giờ thấy thoải mái với sự mới mẻ. Em lẽ ra nên chọn một người đàn ông kém hơn anh nhiều để không cảm thấy sợ hãi. Anh sẽ phải kiên nhẫn với em, vì em có ý định sẽ sống với anh."
Tom gật đầu, tâm trí anh đã đánh giá xong những trở ngại tiềm ẩn. Không gì được phép ngăn điều này xảy ra. Anh phải ở bên cô. "Khi em nói rằng việc đính hôn của chúng ta phải được gia đình em chấp thuận," anh đánh bạo nói, "Anh hy vọng em không mong đợi sẽ có sự đồng thuận."
"Em mong thế. Nhưng nó không phải là một yêu cầu. "
"Tốt," anh nói. "Bởi vì ngay cả khi anh có cố gắng nói chuyện với Trenear, thì tranh luận với West sẽ giống như đấu thương với cối xay gió."
Cô cảnh giác nhìn anh. "Một trong những cuốn anh đã đọc là ‘Đôn Ki Hô Tê’ à?"
"Rất tiếc là, đúng thế."
"Và anh không thích nó à?"
Tom mỉa mai nhìn cô. "Câu chuyện về tên trung niên mất trí cố ý phá hoại một tài sản riêng à? Khó đấy. Mặc dù anh đồng ý với quan điểm của Cervantes rằng tinh thần hiệp sĩ không khác gì hơn một sự điên rồ ".
"Đó hoàn toàn không phải là những gì ông ấy nói." Cassandra phiền muộn nhìn anh. "Em bắt đầu thấy nghi ngờ là anh đã bỏ qua điểm cốt yếu của mọi cuốn tiểu thuyết anh đã từng đọc."
"Hầu hết chúng đều quá vô nghĩa. Giống như câu chuyện về tên trộm bánh mì người Pháp đã vi phạm lệnh ân xá của ông ta - "
"Những Người Khốn Khổ?"
"Đúng. Victor Hugo đã phải mất đến một trăm bốn mươi trang để nói câu, 'Đừng bao giờ để con gái của bạn kết hôn với một sinh viên luật cấp tiến người Pháp.' Điều mà tất cả mọi người đều đã biết rồi. "
Cô nhướng mày. "Đó là bài học mà anh rút ra từ cuốn tiểu thuyết à?"
"Không, tất nhiên là không," anh nói, ngay khi thấy nét mặt của cô. "Bài học của Những Người Khốn Khổ là…" Tom kín đáo dừng lại trước khi nói ra phỏng đoán tốt nhất của mình. "… 'Chúng ta thường sai lầm khi tha thứ cho kẻ thù."
"Cái đó thậm chí còn không gần đúng luôn." Sự thích thú lập ló khóe miệng cô. "Có vẻ như em đã có việc để làm rồi."
"Đúng đó," Tom nói, được khuyến khích bởi nhận xét đó. "Mang anh theo đi. Tác động lên anh vì những điều tốt hơn. Nó sẽ là một dịch vụ cho công cộng".
"Suỵt, im nào" Cassandra cầu xin, chạm lên môi anh bằng những ngón tay của cô, "trước khi em đổi ý."
"Em không thể đâu," Tom nói, biết rằng anh đang nghiêm túc hơn cô mong đợi. Nhưng ý tưởng đó giống như một cái tảng băng xói vào tim anh. "Đó là, ừm, đừng. Làm ơn. Bởi vì anh… "Anh không thể tránh nhìn vào mắt cô. Đôi mắt xanh thăm thẳm tối đen như màn đêm không mây của cô, dường như đang nhìn sâu được vào bên trong anh, nhẹ nhàng và lấy ra sự thật. "… cần em," cuối cùng anh lẩm bẩm.
Cảm giác ngượng ngùng khiến mặt anh đau nhói như thể bị bỏng. Anh không thể tin được những gì mình vừa nói, những từ nghe thật yếu đuối và tầm thường.
Nhưng điều kỳ lạ là… Cassandra dường như không nghĩ anh kém cỏi hơn vì điều đó. Thực ra, lúc này cô đang nhìn anh với niềm tin vững chắc hơn, khẽ gật đầu, như thể lời thừa nhận đáng xấu hổ của anh vừa gắn thêm vào giao kèo.
Đây không phải lần đầu tiên Tom thấy rằng phụ nữ không phải là để hiểu. Không phải là do họ thiếu hợp lý. Ngược lại. Tính hợp lý của họ còn ở một mức cao hơn, quá phức tạp và quá cao cấp để có thể lập luận một phép chứng minh hoàn chỉnh. Phụ nữ ấn định những giá trị bí ẩn cho những chi tiết mà một người đàn ông sẽ bỏ qua, và họ có thể vẽ ra những kết luận xuyên suốt về những bí mật sâu kín nhất của anh ta. Tom ngờ rằng Cassandra, sau một vài cuộc gặp gỡ của họ, còn hiểu rõ về anh hơn cả những người bạn của anh trong hơn một thập kỷ qua. Rắc rối là anh không ngờ rằng cô lại hiểu về anh ngay cả khi anh không hề hay biết.
"Hãy để em nói chuyện với gia đình mình trước," Cassandra nói, đưa tay ra chỉnh lại cổ áo và cà vạt của anh, vuốt ve phần ve áo khoác. "Em sẽ gửi thư cho anh vào ngày mai, hoặc có thể là ngày kia, và sau đó anh có thể trình bày lý do của mình cho họ."
"Anh không thể xa em lâu như vậy được," Tom nói, vẻ bực bội. "Và chết tiệt anh đi nếu anh để em tự xử lý chuyện này."
"Anh không tin tưởng em à?"
"Không phải vậy! Chỉ là để em một mình chèo chống mà không có anh làm anh trông giống một thằng hèn".
"Tom," cô khô khan nói, "tình yêu của anh với sự đương đầu chiến đấu chưa bao giờ là một bí mật cả. Không ai dám buộc tội anh là kẻ hèn nhát hết. Tuy nhiên, không có điều gì anh nói sẽ thúc đẩy tiến triển thành công với gia đình Ravenel cho đến khi em thuyết phục được họ rằng đây là điều em mong muốn."
"Vậy à?" Tom hỏi trước khi anh có thể suy nghĩ kỹ hơn, và thầm nguyền rủa bản thân. Từng không quan tâm đến điều gì, bây giờ anh lại đang nài xin, như một con chó, để có được mảnh nhỏ của sự yên tâm. Anh không thể tin được sức mạnh của cô đối với anh. Đây là điều đã làm anh sợ hãi ngay từ đầu.
Cassandra, người luôn cảnh giác với mọi sự thay đổi của anh, đã vươn tới anh mà không hề do dự. Nắm chặt lấy phần ve áo khoác mà cô vừa mới vuốt phẳng lại, cô kéo anh lại gần và hôn anh, dịu dàng vỗ vễ niềm lo âu xù xì của anh. Anh hôn cô thật sâu, lấy đi hết mức anh có thể, trong khi sự đáp lại nồng nhiệt ngọt ngào của cô tạo ra một luồng cảm xúc mới mẻ trong anh. Cơ thể anh cứng rắn lên, phổi anh cử động với một áp lực mạnh mẽ và không đều. Sự tự chủ mà anh luôn tự hào đã sụp đổ thành đống vụn vỡ âm ỉ. Anh cảm thấy quá nhiều, tất cả trong cùng một lúc - đó là tất cả các màu sắc đang trộn lẫn vào nhau. Đó là sự điên rồ.
Cuối cùng khi đôi môi của họ tách ra, hơi thở của họ vẫn hòa quyện mãnh mẽ, Cassandra nhìn thẳng vào mắt anh và nói chắc chắn, "Em muốn anh. Em sẽ không đổi ý đâu. Nếu chúng ta tin tưởng nhau, Tom… thì chuyện đó phải bắt đầu ngay từ bây giờ.