Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1895 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Khi Tom chờ câu trả lời của cô, anh nhẹ nhàng đưa hai tay lên ôm lấy khuôn mặt của Cassandra. Ngón tay cái của anh vuốt ve làn da mịn màng đang nhuốm màu hồng sau những giọt nước mắt trên hai má cô. Hàng mi của cô dài và ướt như tia sáng của những vì sao.

"Bảo ai xuống địa ngục cơ?" cô bối rối hỏi.

"Cả thế giới." Tom chợt hiểu rằng sau những lời cầu hôn, khả năng thể hiện của anh đã tốt hơn một chút. "Hãy để anh nhắc lại-" anh bắt đầu, nhưng cô đã quay đi khỏi anh. Anh thầm nguyền rủa.

Cassandra đi đến một tủ sách gần đó và chăm chú nhìn vào một hàng sách bọc da. "Chúng ta đều hiểu được lý do tại sao hôn nhân không phù hợp với chúng ta," cô lo lắng nói.

Tom biết cô đang không trong trạng thái tốt nhất để thảo luận. Không bằng một nửa bình thường. Và với vấn đề đó thì anh cũng không. Nhưng anh khá chắc là chờ đợi sẽ chẳng ích gì cho anh, và cả cho cô.

Bộ não anh ngay lập tức so sánh và lựa chọn một danh sách lập luận. "Anh nghĩ nó sẽ hiệu quả với chúng ta. Hoàn cảnh đã thay đổi rồi".

"Không phải của em," Cassandra phản bác. "Dù có chuyện gì xảy ra, hay ai nói gì đi nữa, hôn nhân không phải lựa chọn duy nhất của em".

"Em đang thảo luận về nó với Ripon mà," Tom nói, khá bực bội.

Quay mặt về với anh, Cassandra xoa trán trong một cử chỉ ngắn ngủi, mệt mỏi. "Em không muốn cãi nhau với anh. Vì chuyện đó như thể cố gắng đối mặt với một đầu máy xe lửa đang lao tới vậy. "

Nhận ra cử chỉ của mình quá hiếu chiến, Tom dịu giọng và thả lỏng hai tay. "Nó không phải là một cuộc cãi vã," anh nói hồn nhiên, hợp lý. "Anh chỉ muốn có một cơ hội giống như em đã trao cho Lord Ripon."

Khóe miệng Cassandra cong lên vẻ thích thú miễn cưỡng. "Anh đang cố tỏ ra vô hại như một con cừu non. Nhưng cả hai chúng ta đều biết là anh không phải".

"Có những lúc anh khá giống cừu non đấy". Tom nói. Trước cái nhìn hồ nghi của cô, anh khẳng định thêm, "Và anh đang như thế ngay bây giờ đây. Anh một trăm phần trăm là cừu non đó".

Cassandra lắc đầu. "Em thực sự biết ơn lời đề nghị của anh, nhưng em không có hứng thú với cuộc sống cuồng nhiệt, hối hả ở giữa một thành phố lớn nhất thế giới, với một người chồng không bao giờ có thể yêu em."

"Đó không phải là cái anh đang đề nghị," Tom nhanh chóng nói. "Ít nhất, đó không phải là tất cả những gì anh có thể cung cấp cho em. Ít nhất em nên tìm hiểu thêm về những gì em định từ chối. " Quay lại nhìn những chiếc ghế trống và đồ đạc ở phía bên kia thư viện, anh thốt lên, "Trà. Hãy uống trà nào, trong khi anh đề cập một vài điều khoản để em cân nhắc. "

Cassandra tiếp tục nhìn anh hoài nghi.

"Tất cả những gì em phải làm là lắng nghe thôi," Tom dỗ dành. "Chỉ trong thời gian uống một tách trà. Em có thể làm thế vì anh mà, phải không? Làm ơn?"

"Vâng, được," Cassandra miễn cưỡng nói.

Tom không thay đổi nét mặt, nhưng anh cảm thấy thỏa mãn. Trong các cuộc đàm phán thương lượng, anh luôn cố gắng thuyết phục đối tác nói đồng ý càng sớm và càng thường xuyên càng tốt. Nó khiến họ nhiều khả năng đồng ý nhượng bộ hơn sau này.

Họ đi đến trường kỷ và chiếc bàn thấp. Trong khi Tom vẫn đứng đó, còn Cassandra lấy một số món từ xe để trà và pha một bình trà mới. Cô ra hiệu về phía chỗ trên ghế trường kỷ mà cô muốn anh ngồi, và anh vâng lời ngay lập tức.

Cassandra ngồi xuống bên cạnh anh và sắp xếp lại váy của cô, và với lấy ấm trà. Với sự khéo léo, quý phái, cô rót trà qua một cái rây bạc nhỏ và dùng thìa bạc khuấy sữa vào các cốc. Khi hoàn tất trình tự đó, cô nâng cốc của mình lên môi và nhìn anh đầy mong đợi qua vành sứ mạ vàng. Ánh nhìn ươn ướt của cô khiến trái tim anh đập loạn. Anh thấy mình bị kích động và khao khát. Cô là tất cả những gì anh từng ham muốn, và mặc dù khó có thể thành công, anh cũng sẽ có một nửa cơ hội có được cô nếu anh chỉ cần tìm được vài từ đúng, và lập luận đúng…

"Em đã từng nói với anh rằng ước mơ của em là giúp đỡ mọi người," anh nói. "Là phu nhân của một trang viên, em sẽ bị giới hạn công việc, chỉ được đan tất và mũ cho người nghèo, và mang giỏ thức ăn cho các gia đình ở địa phương, tất cả những điều tốt và phù hợp nhất. Nhưng là vợ anh, em có thể nuôi sống và giáo dục hàng ngàn người. Mười nghìn người. Em có thể giúp đỡ mọi người trên phạm vi mà em chưa bao giờ dám tưởng tượng. Anh biết em không quan tâm đến tiền của anh, nhưng em chắc chắn có quan tâm đến những gì nó có thể làm. Nếu kết hôn với anh, em có thể không thuộc về vòng tròn lựa chọn của giới thượng lưu, nhưng quyền lực chính trị và sức mạnh tài chính của em sẽ vượt xa họ".

Tom dừng lại, ngầm đánh giá phản ứng của Cassandra. Cô có vẻ lúng túng hơn là nhiệt tình, cố gắng hình dung cuộc sống mà anh đang mô tả. "Và em có cả..." anh nói thêm đầy ẩn ý, "… những đôi giày không giới hạn."

Cassandra lơ đãng gật đầu, với lấy một cái bánh, nhưng rồi rụt tay lại.

"Em cũng sẽ có sự tự do," Tom tiếp tục. "Nếu em không làm băn khoăn về việc đến và đi của anh, anh cũng sẽ không làm phiền em. Hãy viết ra các quy tắc của riêng em. Sắp xếp lịch trình của riêng em. Nuôi dạy con cái theo cách em muốn. Ngôi nhà sẽ là lãnh thổ của em, và nó sẽ vận hành theo bất kì cách nào em lựa chọn". Anh dừng lại để nhìn cô đầy mong đợi.

Không có phản ứng.

"Hơn nữa," Tom nói, "Anh muốn cho em tất cả những lợi ích của tình bạn với không có sự khó khăn của tình yêu. Không thăng trầm, không xáo trộn, không cản trở kỳ vọng. Em sẽ không bao giờ phải lo lắng về việc chồng em sẽ hết yêu em hoặc yêu ai khác. "

"Nhưng em muốn được yêu thương," Cassandra nói, cau mày nhìn xuống.

"Tình yêu là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với những người trong tiểu thuyết," Tom phản đối. "Heathcliff và tất cả những sự say đắm nồng nàn sủi bọt trên miệng anh ta đã làm được điều tốt đẹp gì cho Cathy chứ? Hãy nhìn Sydney Carton xem - nếu anh ta chỉ yêu Lucie ít đi một chút, anh ta sẽ đợi đến khi chồng cô ấy bị chém đầu và kết hôn với cô ấy, và tiếp tục thành công với nghề luật sư. Nhưng không, anh ta đã làm nững điều cao thượng, bởi vì tình yêu đã khiến anh ta trở nên ngu ngốc. Và hãy nhìn Jane Eyre, một người phụ nữ nhạy cảm khác đã bị lóa mắt khi giao hợp, và cô ấy đã không tình cờ nhận ra sự hối hả của một bà điên trên đầu. Sẽ có nhiều kết thúc có hậu hơn trong tác phẩm văn học nếu mọi người ngừng yêu ".

Cassandra há miệng vì kinh ngạc. "Anh đang đọc tiểu thuyết à?"

"Đúng. Vấn đề là, nếu em có thể bỏ qua vấn đề nhỏ về sự bất lực hình thành tình cảm gắn bó với người khác của anh, thì chúng ta sẽ rất hạnh phúc bên nhau."

Cô vẫn tập trung vào những cuốn tiểu thuyết. "Anh đã đọc được bao nhiêu rồi?"

Tom đếm lướt trong đầu. "Mười sáu. Không, mười bảy. "

"Tác giả yêu thích của anh là ai?"

Anh cân nhắc câu hỏi, đan các ngón tay vào nhau và uốn cong vài lần. "Đến giờ thì là Charles Dickens hoặc Jules Verne, mặc dù Gaskell khá hay. Những cốt truyện về hôn nhân của Austen thì tẻ nhạt, Tolstoy quá bận tâm tới sự đau khổ, và không có gì viết bởi người có tên Brontë mang một nét gì giống với cuộc sống thực."

"Ồ, nhưng Jane Eyre và Mr. Rochester," Cassandra thốt lên, như thể cặp đôi này là hình ảnh thu nhỏ của sự lãng mạn.

"Rochester là một thằng khốn vô lý," Tom thẳng thắn nói. "Anh ta có thể chỉ đơn giản nói với Jane sự thật và đưa vợ mình vào một phòng khám Thụy Sĩ tử tế."

Môi Cassandra giật giật. "Phiên bản cốt truyện của anh có thể là hợp lý hơn, nhưng nó gần như không thú vị bằng. Anh đã đọc thử bất kỳ tiểu thuyết gia người Mỹ nào chưa? "

"Họ viết sách à?" Tom hỏi, và hài lòng khi Cassandra cười khúc khích. Nhận thấy giờ anh đã hoàn toàn thu hút sự chú ý của cô, anh chậm rãi hỏi: "Tại sao việc đọc tiểu thuyết của anh lại làm em thích thú thế?"

"Em không biết nữa. Em cho rằng nó khiến anh có vẻ giống con người hơn một chút. Với tất cả những gì anh nói về kinh doanh và hợp đồng, thật khó để -"

"Hợp đồng," anh thốt lên với một cái búng tay.

Cassandra, người đang với lấy một chiếc bánh trà lần nữa, giật nảy người và rút tay lại. Cô thắc mắc liếc nhìn anh.

"Chúng ta sẽ thương lượng một bản hợp đồng, em và anh," Tom nói. "Những điều khoản của các kỳ vọng trong hôn nhân của cả hai bên sẽ được sử dụng để tham khảo và được bổ sung hay sửa đổi khi chúng ta tiến hành."

"Ý anh là… một tài liệu thật do luật sư soạn thảo…?"

"Không, không có điều khoản nào có hiệu lực pháp luật. Nó sẽ chỉ được sử dụng cho mục đích riêng. Hầu hết những gì chúng ta viết ra sẽ rất cá nhân đối với bất kỳ ai khác." Bây giờ anh có sự hoàn toàn chú ý của cô. "Nó cho cả hai chúng ta một ý tưởng tốt hơn về tương lai sẽ như thế nào," anh tiếp tục. "Nó có thể giúp giảm bớt một số lo lắng của em. Chúng ta sẽ cùng nhau bắt đầu thiết kế cuộc sống của mình trước cả khi nó bắt đầu."

"Thiết kế à," cô lặp lại với một tiếng cười nhạt, và nhìn anh như thể anh là một kẻ mất trí. "Như thể thiết kế một tòa nhà hay một cỗ máy à?"

"Chính xác. Sự sắp xếp đơn nhất của riêng chúng ta. "

"Và chuyện gì sẽ xảy ra nếu một trong hai không duy trì hợp đồng?"

"Chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau. Đó là một phần của hôn nhân". Thấy cô lại nhìn trộm chiếc bánh trà, Tom nhấc chiếc đĩa lên và đặt trước mặt cô. "Đây, em muốn một chiếc à?"

"Cảm ơn, nhưng không. Ừm, em muốn một chiếc, nhưng em không thể."

"Tại sao không?"

"Em đang cố gắng giảm bớt."

"Giảm cái gì?"

Cassandra đỏ mặt và hơi khó chịu, như thể anh đang cố ý chậm hiểu. "Cân nặng của em."

Tom đưa mắt nhìn lướt toàn bộ cơ thể đẹp đẽ và những đường cong tráng lệ của cô. Bối rối, anh lắc đầu. "Tại sao chứ?"

Cassandra thêm phần sầu thảm khi cô thừa nhận, "Em đã tăng thêm gần sáu cân kể từ đám cưới của Pandora."

"Và tại sao nó lại là vấn đề vậy?" Tom hỏi, ngày càng bối rối hơn. "Từng inch trên người em đều tuyệt đẹp."

"Không phải với tất cả mọi người," cô nhăn nhó nói. "Em quá to so với tỷ lệ cân đối khá nhiều. Và anh biết mọi người tám chuyện như thế nào về một người kém hoàn hảo mà."

"Tại sao em không thử chỉ trích nó nhỉ?"

"Chỉ có anh dễ dàng nói câu đó thôi, vì anh gầy."

"Cassandra," anh mỉa mai nói, "Anh có đôi mắt hai màu khác nhau. Anh biết tất cả những điều mọi người nói về một người kém hoàn hảo".

"Điều đó khác. Không ai nghĩ màu mắt là biểu hiện của việc thiếu tự giác".

"Cơ thể của em không phải vật trang trí được thiết kế cho niềm vui của người khác. Nó thuộc về một mình em. Em lộng lẫy như chính bản thân em. Dù em có giảm hay tăng cân, em vẫn sẽ rất lộng lẫy. Hãy ăn một chiếc bánh nếu em muốn."

Cassandra trông hoàn toàn không tin tưởng điều đó chút nào. "Anh đang nói là kể cả em có tăng thêm những sáu, hay thậm chí là gần mười hai cân, thì trên tất cả anh vẫn thấy em khêu gợi à?"

"Lạy chúa, đúng thế," anh nói không hề do dự. "Dù em có kích cỡ như thế nào, anh đảm bảo đều có vị trí cho mọi đường cong."

Cô nhìn anh chằm chằm, như thể anh đang nói một thứ tiếng nước ngoài nào đó và cô đang cố gắng để phiên dịch nó.

"Và bây giờ," Tom mạnh mẽ tiếp tục, "về bản hợp đồng -"

Anh bị bất ngờ khi Cassandra quăng mình vào anh với một lực vừa đủ để làm anh mất thăng bằng và thụt lùi vào góc trường kỷ. Khuôn miệng mềm mại của cô dán chặt vào anh, cơ thể cô cũng ép vào anh. Nó làm anh đờ ra đến mức tay anh vẫn lơ lửng giữa không trung trong một, hai, ba giây, trước khi anh vòng tay ôm lấy cô. Lúng túng, anh định hình miệng mình vào cô, và cảm nhận được cái búng mềm mại của chiếc lưỡi bé nhỏ của cô chạm vào của anh, liều lĩnh lướt qua hàm răng, chạm vào má trong của anh. Anh thấy cứng lên ngay lập tức, cảm thấy bản thân như chết dần với nhu cầu ngấu nghiến, vuốt ve, siết chặt, hôn, và cảm nhận cô mọi nơi. Cô điều chỉnh cơ thể vào khoảng trống giữa hai đùi anh với một cái lắc nhỏ theo bản năng, và anh không thể kìm chế tiếng rên rỉ khi anh tự động bị một làn sóng khoái cảm vây lấy.

Cảm ơn Chúa vì họ đã nằm xuống: Anh không thể đứng được nữa. Một vầng sáng trắng nóng rực đang tràn ngập háng anh, lan ra quần áo trong những vòng tròn cảm giác: Sẽ là một phép màu nếu anh không tự làm mình xấu mặt khi việc này kết thúc. Vật lộn để tìm cách kiểm soát, anh nhấc chân phải lên ghế trường kỷ và chống chân trái xuống sàn để giữ thăng bằng. Anh lướt cả hai bàn tay lên cơ thể cô, cảm nhận đường cong thơm ngon của cô qua những lớp vải bóng và nhung sột soạt.

Bộ ngực trồi lên đầy đặn màu ngà của cô đang căng lên trên đường viền cổ áo. Cẩn thận anh trượt lòng bàn tay lên để siết chặt lấy vòm khung xương sườn của cô, và anh ôm lấy cô cao hơn vài inch trên ngực mình. Anh áp môi mình vào làn da mỏng manh trơn mượt như thủy tinh, mềm mại và ấm áp. Miệng anh lả lướt qua đường cong lộng lẫy của vú cô đến khi anh chạm đến khe ngực cô. Nhẹ nhàng, anh chôn đầu lưỡi của mình đi sâu vào bóng tối sâu thẳm, và thưởng thức cái rùng mình phản xạ chạy dọc cơ thể cô.

Luồn hai ngón tay vào vạt áo cô, anh tháo một bên vai xuống. Da thịt cô dần lộ ra từng chút một, đầu vú hồng hồng tuyệt đẹp như đang hé nở trong bầu không khí mát mẻ. Cô thật thanh nhã, thật ngọt ngào. Tất cả những khao khát mà anh từng có chẳng là gì so với điều này, nhu cầu được gặm nhấm từng đường cong của cô theo từng hơi thở. Anh đặt miệng mình lên trên cô, ngậm lấy phần đỉnh non mềm trong đôi môi, để cô cảm nhận được sự góc cạnh của răng anh, sự mềm mịn như nhung của lưỡi anh. Ngay sau đó anh tìm thấy một nhịp điệu của riêng mình, kéo dãn và vỗ về cô. Anh không thể ngăn mình không nhấp nhô khung xương chậu của mình lên trên cao trong những cú thúc dâm đãng và tinh tế, cọ xát chiều dài sưng phồng của mũi giáo hăm hở trước sức nặng ngọt ngào của cô. Cô quá khiêu gợi và quá tuyệt vời để anh có thể giữ mình nằm yên hoàn toàn.

Tuy nhiên, ngay sau đó, anh cảm thấy mình đã đến gần bờ vực bùng nổ và buộc phải dừng lại. Anh nhả ngực cô ra với một tiếng gầm gừ bực bội, thở hổn hển.

Cassandra thút thít phản đối. "Không, làm ơn… Tom… em cảm thấy…"

"Tuyệt vọng?" anh hỏi. "Phát sốt? Hay co thắt ở bên trong? "

Cô gật đầu và dữ dội chịu đựng, và tựa trán vào vai anh.

Tom quay đầu và áp môi vào thái dương cô. Cô có mùi như một bông hoa bị ép nghiền và muối và bột talc ẩm. Mất kiểm soát và bị khuất động, anh hít một hơi sâu mùi hương của cô. "Có hai cách để làm nó tốt hơn," anh thì thầm. "Một là chờ đợi."

Trong một giây, anh nghe thấy giọng nói bị bóp nghẹt của cô. "Còn cách khác là gì?"

Bất chấp sự đau đớn của khao khát và ham muốn dồi dào, anh nở một nụ cười yếu ớt. Anh đỡ cô hạ thấp xuống ghế trường kỷ cho đến khi cô nằm đối mặt với anh, với cánh tay anh vẫn đặt bên dưới cổ cô. Ngậm lấy miệng cô, anh nhẹ nhàng thăm dò bằng lưỡi mình, vuốt ve và mơn trớn nơi sâu thẳm dịu dàng của cô. Anh với tay xuống dưới vạt áo nhung dày của cô và nhấc nó lên, cho đến khi anh tìm thấy đường cong bờ hông gợi cảm được bao phủ bởi lớp vải mỏng manh.

Cassandra dứt khỏi nụ hôn với một hơi thở gấp gáp.

Tom vẫn tiếp tục đi xuống, bàn tay còn lại ôm lấy hông cô. Anh nhìn vào gương mặt đỏ bừng của cô, đánh giá tâm trạng của cô, hơi thở gấp gáp hưng phấn của cô. Chúa ơi, anh khó có thể nhớ được một người phụ nữ nào lại từng có vẻ ngây thơ vô tội đến vậy.

"Anh sẽ không làm tổn thương em đâu," anh nói.

"Vâng, em… chỉ lo lắng…"

Tom nghiêng người về phía cô, môi anh lướt qua gò má cô và lướt nhẹ trên khuôn mặt cô. "Cassandra," anh thì thầm, "mọi thứ anh có, mọi thứ anh là, đều để phục vụ em. Tất cả những gì em phải làm là cho anh biết em muốn gì ".

Lúc này cô dần chuyển màu đỏ tươi đậm hơn, nếu có thể như thế. "Em muốn anh chạm vào em," cô bắt bản thân rụt rè nói.

Anh cẩn thận vuốt nhẹ phần vải lanh mịn trên qua hông cô bằng những vòng tròn chậm rãi trong lòng bàn tay. Phần mông của cô đầy đặn và săn chắc, và ngon lành như một trái đào tươi. Anh muốn cắn cô ở chỗ đó, nhẹ nhàng ấn răng anh vào bề mặt êm ái ấy. Bàn tay lang thang của anh lướt tới đằng trước cô, nơi mép áo nịt ngực cứng rắn đang thắt vào bụng cô. Tìm kiếm xuống thấp hơn, anh tìm thấy đường may nối của đũng chiếc quần lót của cô, và nhẹ nhàng chạm vào phần viền quần trang trí bằng ren. Các đốt ngón tay của anh trượt xuống bên dưới lớp vải lanh mịn đó, và tình cờ sượt qua một vài lọn tóc mềm mại. Cô hơi giật mình với cái chạm của anh. Anh dùng những đốt ngón tay nhẹ nhàng lướt dọc mỗi bên của nếp nhăn mềm mại ấy, cho đến khi anh nghe thấy một tiếng rên nhẹ. Cảm thấy được khuyến khích, anh luồn tay vào sâu hơn trong lớp vải quần, vuốt sâu hơn vào bộ phận nữ tính xinh đẹp của cô. Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng đi sâu vào bên trong những nếp gấp phức tạp mềm mại, vuốt ve qua lại giữa hai mép môi, tìm thấy làn hơi nóng hổi… mong manh dịu dàng… trơn mượt ẩm ướt.

Anh không thể tin là cô lại để anh chạm vào mình quá thân mật như vậy. Anh nhẹ nhàng chơi đùa với cô, nhạy cảm với từng cái co giật và nhịp đập của da thịt dễ bị tổn thương. Nắm lấy những cánh hoa mềm mại bên trong, anh dịu dàng kéo giật lần lượt chúng. Run rẩy, Cassandra quay mặt vào vai anh, ép hai đầu gối vào nhau.

"Không, hãy mở ra cho anh," Tom thúc giục, rúc vào lỗ nhỏ bên dưới tai cô.

Do dự, cô tách hai đùi ra, để anh trêu chọc và tìm kiếm cho đến khi anh tìm thấy hơi nóng tan chảy ở cửa lối vào của cô. Anh nhẹ nhàng vuốt ve nó, và cô cắn môi vì ngạc nhiên khi nhận ra mình đang ướt như thế nào. Dịu dàng, anh đưa đầu ngón tay ẩm ướt lên trên, xoay quanh phần nụ khuất nửa của âm vật cô, đánh thức những cảm giác nhưng không bao giờ chạm vào nơi cô muốn nhất.

Cassandra nhắm mắt lại. Một sợi tóc vàng lỏng ra và xòa trên má cô, rung động theo từng hơi thở thơm ngon khó chịu. Tom khơi gợi khoái cảm cho cô chầm chậm, không ngơi nghỉ, vuốt dọc xuống khe nứt ngọt ngào và xoa nắn khi anh quay ngược lại. Anh tập trung vào những phản ứng của cô, tha thiết cái cách cô thở hổn hển và quằn quại và đẩy mình áp vào anh. Cúi xuống, anh hút một đầu ngực của cô vào miệng và tinh vi nhấm nháp. Hông cô bắt đầu đưa đẩy bất lực, nâng lên và nâng lên cao hơn. Rất nhẹ nhàng, anh ấn đầu ngón tay giữa vào lối vào cơ thể cô. Các múi cơ của màng trinh co chặt chống lại anh, nhưng anh kiên nhẫn chờ đợi, đầu ngón tay luồn lách đi vào sâu hơn khi có dấu hiệu nhượng bộ đầu tiên. Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng đi vào trong khe rãnh mềm mượt. Sâu hơn ... đến đốt ngón tay ... và sâu hơn. Da thịt cô kéo anh vào sâu hơn, tham lam hút lấy như để chào đón sự xâm nhập.

Miệng anh đi đến bầu ngực còn lại của cô, dùng răng và lưỡi anh hôn lên phần núm vú đã sưng phồng. Anh tìm kiếm bên trong cô, nhẹ nhàng chọc ghẹo, tìm kiếm những nơi khiến cô quằn quại. Cô áp đôi môi hơi hé mở của mình lên cổ anh, thở hổn hển và hôn cuồng nhiệt lên làn da anh.

Từ từ anh rút ngón tay ra, chạm vào phần nụ nóng bỏng và ướt át trên cơ thể cô, vuốt ve viên ngọc trai nhỏ bằng những vòng xoay tròn đều đặn, mềm mại. Trong vài giây, cô thở hổn hển và quằn quại khi đến gần cực đỉnh. Miệng anh tìm thấy miệng cô, nuốt vào tiếng rên rỉ của cô, bú liếm âm thanh khoái cảm của cô như thể anh đang rút mật từ tổ.

 Một tiếng ồn đột ngột phá tan màn sương của dục vọng - một tiếng gõ kiên quyết lên cánh cửa - tiếp theo đó là núm tay nắm cửa xoay chuyển.

Cassandra sợ hãi kêu lên và cứng đơ trong vòng tay anh. Với một tiếng gầm gừ man rợ, Tom kéo cô vào bên dưới anh, che đi bộ ngực trần trụi của cô.

"Đừng có… mở… cánh cửa… đó ra," Tom cáu kỉnh hét lên với kẻ đột nhập.

« Lùi
Tiến »