Ông quản gia, người đang chờ cơ hội để xen ngang thông báo về sự xuất hiện của vị khách mới, rõ ràng là khá bất bình vì đã bị chặn đứng trước khi ông có thể thực hiện đúng nghĩa vụ của mình. "Thưa ngài," ông nói với Devon, "Mr. Severin đến ạ."
Không giống như ngài hầu tước, Tom đã tháo mũ và găng tay của mình ra, như thể anh ta định ở lại một thời gian.
Devon đi đến chỗ và khéo léo cản đường anh. "Severin… không phải bây giờ. Chúng tôi đang giải quyết một vấn đề gia đình. Tôi sẽ gặp anh sau và giải thích -"
"Ồ, anh sẽ muốn tôi ở đây đấy," Tom lãnh đạm đảm bảo với anh, và đi vòng qua anh để bước vào thư viện. "Chào buổi chiều, tất cả mọi người. Hoặc là buổi tối, tôi có thể nói thế. Mọi người đang uống trà à? Rất tốt, tôi cũng có thể uống một chén. "
Devon quay lại cau mày bối rối nhìn anh, tự hỏi bạn mình đang định làm gì.
Tom trông thoải mái và cực kỳ tự tin, người đàn ông luôn nghĩ trước năm bước so với những người khác. Cảm giác trêu ngươi về một thứ gì đó nguy hiểm trong kho dự trữ, một sự không ổn định ẩn bên dưới vẻ lạnh lùng, vẫn còn đó.
Thấy yếu đi vì khao khát, Cassandra nhìn chằm chằm vào anh, nhưng anh hoàn toàn không nhìn cô.
" Mr. Severin, "Kathleen thân mật hỏi, với lấy một chiếc tách chiếc và đĩa mới từ khay trà," anh thích uống trà kiểu nào?"
"Sữa, không đường."
Devon bắt đầu màn giới thiệu. "Lord Ripon, tôi muốn giới thiệu -"
"Không cần đâu," Tom ngẫu nhiên nói. "Chúng tôi đã quen nhau rồi. Ngài Ripon đây tình cờ có một chỗ trong một ủy ban chọn lọc trao hợp đồng cho các nhà phát triển đường sắt. Khá kỳ cục là những hợp đồng sinh lời béo bở nhất lại có xu hướng đến một công ty đường sắt mà ông ấy đầu tư rất nhiều ".
Ripon nhìn anh với vẻ lạnh lùng khinh bỉ. "Anh dám nghi ngờ sự liêm chính của tôi à?"
Tom phản ứng lại câu nói đó với vẻ ngạc nhiên giả tạo. "Ồ không, giọng tôi có vẻ chỉ trích à? Tôi định tỏ vẻ ngưỡng mộ cơ. Liên minh hối hộ tư nhân khá là đẹp với dịch vụ công cộng. Giống như rượu Bordeaux với thịt bò lâu năm vậy. Tôi chắc chắn rằng tôi cũng không thể cưỡng lại sự cám dỗ hơn ông đâu".
Lady Berwick phẫn nộ và nói thẳng với Tom. "Chàng trai trẻ, anh không chỉ là một vị khách không mời đang mất trí, mà anh còn cư xử như một con dê."
Điều đó lại làm Tom nở một nụ cười rạng rỡ. "Tôi xin bà thứ lỗi, thưa quý bà, và xin bà cho tôi thêm một hoặc hai phút. Tôi ở đây là có lý do chính đáng".
Lady Berwick cáu kỉnh và ngờ vực nhìn anh.
Sau khi nhận lấy tách trà từ Kathleen và từ chối chiếc đĩa, Tom đi đến tựa vai vào mặt lò sưởi. Ánh lửa phản chiếu qua mái đầu tóc cắt ngắn của anh làm nó trở nên lấp lánh khi anh liếc nhìn quanh phòng.
"Tôi cho rằng chủ đề về sự mất tích của Lord Lambert đã được đưa ra rồi," anh nhận xét. "Có bất kì dấu hiệu nào của anh ta không?"
"Vẫn chưa," Winterborne trả lời. "Ransom đã phái người đi tìm anh ta rồi."
Cassandra nghi ngờ Tom biết điều gì đó mà không ai khác biết được. Anh đang chơi trò gi đó giống như mèo vờn chuột. "Anh có thông tin về nơi ở của anh ta à, Mr. Severin?" cô lo lắng hỏi.
Sau câu nói đó, Tom nhìn thẳng vào cô, và chiếc mặt nạ hờ hững nhất thời rơi ra. Ánh mắt tìm kiếm, mãnh liệt của anh bằng cách nào đó đã đốt cháy sự chết lặng trong suốt hai mươi bốn giờ qua. "Không đâu, em yêu," anh nói nhẹ nhàng, như thể không còn ai khác trong phòng này. Câu nói âu yếm cố ý đó gây ra một vài tiếng thở gấp, bao gồm cả của cô.
"Tôi rất tiếc vì những gì Lambert đã làm với em," Tom tiếp tục. "Không có gì kinh tởm hơn một người đàn ông ép buộc sự chú ý của hắn vào một người phụ nữ. Hành động công khai phỉ báng em chỉ chứng tỏ hắn là kẻ nói dối và là một thằng du côn. Tôi không thể nghĩ đến hơn hai phẩm chất đáng nguyền rủa ấy ở một người đàn ông".
Khuôn mặt Ripon tối sầm lại. "Con trai tôi tốt đẹp hơn anh, về mọi mặt," ông cáu kỉnh nói. "Con trai tôi có thể có óc phán đoán sai lầm, nhưng nó vẫn là tinh túy của vụ mùa."
Tom nhếch miệng. "Vậy thì tôi có thể nói là cái tinh túy ấy bị thiu rồi."
Ripon quay sang Devon. "Anh cứ để yên cho anh ta đứng đó gáy như con gà trống trên đồi phân của mình à?"
Devon bắn cho Tom một cái nhìn gần như bực tức. "Severin, chúng ta có thể đi thẳng vào vấn đề không?"
Khá miễn cưỡng, Tom hớp hai ngụm trong tách trà và tiếp tục. "Sau khi đọc cái thứ vu khống rác rưởi đó trong tờ Chronicle, tôi thấy khá khó hiểu. Lord Lambert đã gây ra đủ thiệt hại khi phao cái tin đồn nhảm đó rồi… tại sao lại phải phết bơ lên thịt bằng cách viết một bài trên cột báo xã hội chứ? Điều đó là không cần thiết. Nhưng nếu anh ta không viết nó, thì ai đã làm? " Anh đặt tách trà rỗng xuống mặt lò sưởi và lững thững đi quanh phòng khi nói thêm. "Và tôi liền nghĩ ra một giả thuyết: Sau khi thấy con trai mình đã vô vọng làm hỏng bất kỳ cơ hội nào để có được em, Lord Ripon đã quyết định tận dụng tình huống này. Ông ta không giấu giếm mong muốn được kết hôn lần nữa, và Lady Cassandra là một ứng viên lý tưởng. Nhưng để có được cô ấy, trước tiên ông ta phải phá hủy triệt để danh dự cô ấy đến mức khiến cô ấy không còn nhiều lựa chọn thích hợp. Sau khi đã hạ cô ấy xuống mức đủ thấp, ông ta sẽ bước đến và giới thiệu bản thân là giải pháp tốt nhất".
Sự im lặng bao trùm cả căn phòng. Tất cả mọi người đều nhìn ngài hầu tước, người có nước da đang chuyển sang màu tím. "Anh điên rồi," ông ta cáu tiết. "Giả thuyết của anh hoàn toàn là vớ vẩn, và nó cũng xúc phạm danh dự của tôi. Anh không bao giờ có thể chứng minh điều đó đâu."
Tom nhìn St. Vincent. "Tôi cho rằng biên tập viên của tờ Chronicle đã từ chối tiết lộ danh tính của nhà văn đó?"
St. Vincent trông khá phiền muộn. "Một cách khá dứt khoát. Tôi sẽ phải tìm cách cạy được nó ra khỏi anh ta mà không đưa toàn bộ ngành báo chí Anh vào để bênh vực anh ta".
"Đúng vậy," Tom trầm ngâm, gõ nhẹ vào môi dưới bằng đầu ngón tay, "họ có xu hướng rất nhạy cảm trong việc bảo vệ nguồn tin của mình."
"Trenear," Lord Ripon nghiến răng nói, "anh có thể vui lòng ném anh ta ra không?"
"Tôi sẽ tự đi ra ngoài," Tom thản nhiên nói. Anh quay người lại như thể định rời đi, và dừng lại như thể vừa xảy ra chuyện gì đó với anh. "Mặc dù… với tư cách là bạn của anh, Trenear, tôi thấy khá thất vọng khi bạn không hỏi thăm về ngày hôm nay của tôi. Nó làm tôi cảm thấy như thể là anh không quan tâm tôi".
Trước khi Devon có thể trả lời, Pandora đã nhảy vào. "Tôi sẽ làm điều đó," cô xung phong hăm hở hỏi. "Ngày hôm nay của ông thế nào, Mr. Severin?"
Tom cười nhẹ với cô. "Bận bịu. Sau sáu tiếng đàm phán kinh doanh khá nhạt nhẽo, tôi đã đến gặp tổng biên tập của tờ London Chronicle. "
St. Vincent nhướng mày. "Sau khi tôi đã gặp ông ta à?"
Cố gắng tỏ ra ăn năn, Tom trả lời, "Tôi biết anh đã nói không. Nhưng tôi có một chút lợi thế mà anh không có. "
"Ồ?"
"Tôi nói với ông ta rằng chủ sỡ hữu tờ báo sẽ đuổi việc và ném ông ta ra vỉa hè nếu ông ta không cho tôi cái tên của người viết ẩn danh đó."
St. Vincent buồn cười nhìn anh chằm chằm. "Anh đã lừa ông ta à?"
"Không, đó là kết quả của cuộc đàm phán kinh doanh hôm nay. Tôi là chủ sở hữu mới. Và kể cả trong khi tổng biên tập tình cờ là một người ủng hộ nhiệt thành tư tưởng tự do báo chí, thì ông ta cũng là một người ủng hộ trung thành để không bị mất việc."
"Anh vừa mua tờ London Chronicle," Devon chầm chậm nói, để chắc chắn rằng anh không nghe nhầm. "Hôm nay."
"Không ai có thể làm điều đó trong chưa đầy một ngày," Ripon chế nhạo.
Winterborne cười nhẹ. "Anh ta thì có thể dấy," anh ấy nói, với một cái gật đầu về phía Tom.
"Tôi đã làm thế đấy," Tom xác nhận, lười nhác dứt một sợi xơ vải trên cổ tay áo của mình. "Tất cả những gì phải làm là một thỏa thuận mua bán dẫn nhập và một khoản thu nhập. Và không hề ngạc nhiên với ông, Ripon, người biên tập đã xác định ông chính là người tác giả ẩn danh đó."
"Tôi phủ nhận việc đó! Tôi sẽ tố cáo ông ta, và cả anh nữa! "
Tom rút một mảnh giấy da gấp gọn từ túi áo khoác bên trong ra và đánh giá nó. "Vât chất nguy hiểm nhất trên trái đất là bột gỗ được đóng thành những trang giấy mỏng. Tôi thà đối mặt với một lưỡi đao thép còn hơn là những mảnh báo này". Anh hơi nghiêng đầu, ánh nhìn kiên định dán chặt vào ngài hầu tước. "Bản gốc của bài báo đó," anh nói với một tấm giấy da. "Trong tay ông."
Trong sự im lặng đến nghẹt thở sau đó, Tom liếc qua trang giấy trên tay. "Tôi có rất nhiều kế hoạch thú vị cho tờ báo của mình," anh trầm ngâm. "Ví dụ, trong ngày mai, chúng tôi sẽ chạy một bài báo đặc biệt về cách một quý tộc bất lương thông đồng với đứa con trai phế phẩm mất dạy của mình để hủy hoại tên tuổi của một cô gái trẻ vô tội, tất cả chỉ vì sự tham tham và dâm đãng. Tôi đã để biên tập viên của mình viết một bài khá hay rồi đó. " Anh chế nhạo nhìn tên hầu tước. "Ít nhất bây giờ sự vu khống sẽ có đi có lại."
"Tôi sẽ kiện anh tội phỉ báng," Lord Ripon kêu lên, những dây thần kinh trên mặt ông ta co giật, và ông ta xông ra khỏi thư viện.
Mọi người ngồi im lặng đến choáng váng trong nửa phút.
Sau khi từ từ thở ra, Devon tiến đến và chân thành bắt tay Tom. "Cảm ơn anh, Severin."
"Nó vẫn không thể thay đổi được tất cả những thiệt hại đã xảy ra," Tom điềm tĩnh nói.
"Nó sẽ giúp, bởi Chúa."
"Công khai dưới bất kỳ hình thức nào đều gây khó chịu," Lady Berwick nghiêm nghị nói, quắc mắt nhìn Tom. "Tốt hơn hết là anh nên giữ im lặng và hạn chế in bất kỳ loại chuyện nào về Cassandra."
Helen khẽ khàng lên tiếng. "Xin thứ lỗi cho cháu, thưa bà, nhưng cháu nghĩ rằng chúng ta đều muốn sự thật được lan truyền rộng rãi như những điều dối trá trước đó chứ."
"Nó sẽ chỉ gây ra tranh cãi mà thôi," Lady Berwick chỉ rõ.
Tom nhìn Cassandra. Có gì đó trong mắt anh gây làm cô thấy ấm áp. "Anh sẽ làm bất cứ điều gì em nói," anh nói.
Cô không thể suy nghĩ được lúc này. Thật khó để tin rằng anh đang đứng đây, xuất hiện cường điệu hơn bình thường, rằng anh đã không quên cô, rằng anh đã làm tất cả những điều này để bảo vệ cô. Nó có nghĩa là gì? Anh muốn gì? "Công bố nó đi, làm ơn," cô ấp úng nói. "Anh …"
"Ừ?" Tom nhẹ nhàng nhắc nhở khi cô ngập ngừng.
"Anh đã mua cả một tờ báo ... vì lợi ích của em à?"
Tom suy nghĩ một lúc lâu trước khi trả lời. Bây giờ giọng anh không còn giống như cô từng nghe, trầm lắng hơn và thậm chí hơi run rẩy. "Những gì tôi sẽ làm vì em là không có giới hạn."
Cassandra không nói nên lời.
Khi cô ngồi đó và yếu đuối im lặng, cô nhận ra rằng, không một ai trong gia đình biết phải làm gì. Tất cả đều chết lặng trước tuyên bố của Tom, cũng như bắt đầu hiểu được lý do anh đứng ở đây.
Khi Tom đưa mắt nhìn các khuôn mặt trống rỗng trước anh, anh liền nhếch mép nở một nụ cười tự giễu cợt. Anh đút tay vào túi và bước đi. "Tôi tự hỏi," anh bày tỏ sau một lúc, "nếu mọi người có thể cho phép Lady Cassandra và tôi -"
"Chắc chắn là không," Lady Berwick kiên quyết nói. "Không thêm cuộc trò chuyện không có người đi kèm nào nữa với… một quý ông". Bà thận trọng dừng lại trước khi nói từ cuối, ngụ ý rằng bà nghi ngờ liệu từ đó có áp dụng được cho anh hay không.
"Severin," Devon nói, không hề mủi lòng, "Cassandra đã phải chịu đựng đủ cho hôm nay rồi. Bất cứ điều gì anh muốn nói có thể chờ được."
"Không," Cassandra lo lắng nói. Cô hiểu rõ đánh giá của Devon về Tom, rằng mặc dù anh xứng đáng là một người bạn, nhưng anh sẽ là một người chồng không thể chấp nhận được. Nhưng sau những gì Tom vừa làm cho cô, cô không thể để gia đình mình đột ngột xua đuổi anh như vậy - điều đó thật là thô lỗ và vô ơn. Và mặc dù cô vẫn nhớ đánh giá của Devon về tính cách của Tom, thì giờ cô vẫn không đồng ý với điều đó.
Không hoàn toàn, ở bất kỳ mức nào.
Cố gắng để nghe có vẻ trang nghiêm, cô nói, "Ít nhất xin hãy cho phép em được cảm ơn Mr. Severin vì lòng tốt của ông ấy." Cô khẩn cầu liếc nhìn Kathleen ngồi sau lưng Lady Berwick.
"Có lẽ," Kathleen gợi ý kiểu ngoại giao, "Cassandra và Mr. Severin có thể nói chuyện ở góc kia của thư viện trong khi chúng ta vẫn ngồi ở đây?"
Lady Berwick dịu lại với cái gật đầu miễn cưỡng.
Devon khẽ thở dài. "Tôi không phản đối," anh lầm bầm.
Cassandra đứng dậy trên đôi chân yếu ớt và đưa tay vuốt lại những nếp gấp trên vạt váy. Cô đi cùng Tom đến góc bên kia của thư viện, nơi có một dãy cửa sổ cao và nhiều ô có rầm chia một cánh cửa kính mở lối đi vào một bên của ngôi nhà.
Tom kéo cô vào một góc phòng có những tia sáng yếu ớt từ bầu trời màu đá cuội chiếu qua những ô cửa sổ. Những ngón tay anh nhẹ nhàng chạm vào cánh tay cô, ngay trên khuỷu tay, cẩn thận áp vào một lực nhẹ mà cô hầu như không cảm nhận được qua ống tay áo.
"Em ổn chứ?" anh nhẹ nhàng hỏi.
Nếu anh bắt đầu theo cách khác, có lẽ cô đã có thể duy trì được vẻ bình tĩnh của mình. Nhưng chỉ bằng một câu hỏi đơn giản, cùng với sự quan tâm sâu sắc và vẻ âu yếm dịu dàng trong ánh mắt anh, đã làm cho cảm giác trống rỗng, khó chịu tan biến đi quá nhanh. Cassandra cố gắng để trả lời, nhưng không có âm thanh nào phát ra: Cô chỉ có thể thở ra, nhanh và nông. Và trong phút tiếp theo, cô bật khóc khiến cả hai người và tất cả những người khác trong thư viện bị sốc. Xấu hổ, cô đưa tay che mặt.
Rồi cô cảm thấy anh kéo cô vào trong vòng tay anh. Giọng anh trầm lắng và êm dịu bên tai cô. "Không… không… ổn rồi… bình tĩnh nào. Em yêu dấu. Bé Buttercup tội nghiệp ".
Cô nghẹn ngào nức nở, và mũi cô chảy nước. "K-khăn tay," cô thở khò khè.
Bằng cách nào đó Tom vẫn giải mã được từ bị nghẹt lại đó. Anh chỉ thả cô ra vừa đủ để với tay vào trong áo khoác, và lấy ra một mảnh vải lanh trắng gấp lại thành hình vuông. Cô lấy nó chấm nước mắt và xì mũi. Trước sự nhẹ nhõm của cô, Tom lại kéo cô lại gần. "Tôi có thực sự cần khán giả chứng kiến cảnh này không?" cô nghe thấy anh hỏi giọng cáu kỉnh đằng sau đầu. Sau một lúc, anh nói, "Cảm ơn", mặc dù giọng anh nghe có vẻ không biết ơn lắm.
Nhận ra gia đình cô đang rời khỏi thư viện, Cassandra đẩy anh ra.
"Em đang run rẩy," Tom nhẹ nhàng nói. "Em yêu… em đã đi qua địa ngục, phải không?"
"Thật là k-kinh khủng," cô sụt sịt. "Thật nhục nhã. Em sẽ không bao giờ được mời đến một bữa tối hay vũ hội nữa. Em không thể tin được Lord Lambert lại cư xử đáng g-ghê tởm đến vậy và tung ra những lời dối trá về em, và mọi người lại dễ dàng tin lời anh ta như vậy!"
"Anh có nên giết hắn vì em không?" Tom hỏi, giọng thành thật đến đáng báo động.
"Em không mong anh làm thế," cô nói với giọng sũng nước, và lại xì mũi tiếp. "Thật không hay ho gì khi giết người, ngay cả khi họ xứng đáng, và điều đó cũng không làm em cảm thấy tốt hơn."
"Thế điều gì sẽ khiến em thấy tốt hơn?" Giọng Tom nhẹ nhàng và thích thú, đôi tay anh an ủi khi chúng di chuyển quanh cô.
"Chỉ cần thế này thôi," cô nói với một tiếng thở dài rùng mình. "Chỉ cần anh ôm em như thế này."
"Bao lâu cũng được miễn là em muốn. Anh sẽ làm tất cả vì em. Bất cứ điều gì. Anh ở đây, và anh sẽ chăm sóc em. Anh sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương em".
Đôi khi có những lời phụ nữ cần phải nghe, ngay cả khi cô ấy không tin.
"Cảm ơn vì đã đến với em," cô thì thầm.
"Luôn luôn."
Hơi ấm từ môi anh lướt qua khuôn mặt cô, say mê hương vị nước mắt của cô. Mù quáng cô hơi hé miệng, muốn có thêm áp lực mềm mại, trêu ngươi ấy. Anh chậm rãi đưa nó cho cô, nhẹ nhàng tách môi cô. Thở dài do dự, cô đưa tay vòng qua cổ anh. Nụ hôn của anh định hình, vuốt ve và trêu chọc, chìm sâu hơn vào phản ứng của cô.
Ngón tay cô luồn vào những lọn tóc sạch sẽ, mềm mại như sa tanh của anh, thôi thúc đầu anh cúi xuống trên cô, muốn tăng thêm áp lực, tăng thêm sự gần gũi với anh. Và anh trao nó cho cô, trong một nụ hôn trọn vẹn và đói khát, khiến cô thấy yếu ớt, một luồng hơi nóng lan tỏa khắp người cô và tụ lại ở các đầu ngón tay và ngón chân. Cảm giác thể cô có thể chết vì nó.
Cả người Tom rung lên vì chấn động. Anh ép môi vào mái đầu rối bù của cô, gấp gáp phả ra những hơi nóng ẩm vào da đầu cô. Cô vặn vẹo, cố gắng quay lại miệng anh, nhưng anh chống lại ham muốn đó và nói. "Anh đã muốn em quá lâu rồi," anh cộc cằn nói. "Không có ai là dành cho anh cả, Cassandra. Kể từ khi - Không, đợi đã. Trước khi anh nói bất cứ điều gì khác - Em không nợ anh cái gì cả, em hiểu chứ? Anh sẽ nắm lấy bất cứ cơ hội nào để vạch trần Lord Ripon là một kẻ lừa đảo dối trá, ngay cả khi không có em tham gia vào. "
"Em vẫn rất biết ơn," Cassandra cố gắng nói.
"Chúa giúp anh, đừng biết ơn anh." Tom thở một hơi khó nhọc. "Anh sẽ giữ lấy em cho đến cuối đời, nếu đó là tất cả những gì em muốn ở anh. Nhưng còn rất nhiều điều anh có thể làm cho em. Anh sẽ trân trọng em. Tôi sẽ - "Anh dừng lại, cúi sát đến mức làm cô thấy như thể mình đã chết đuối trong màu xanh trong vắt của đại dương nhiệt đới trong mắt anh. "Cưới anh nhé, Cassandra - và chúng ta sẽ bảo tất cả bọn họ cùng cút xuống địa ngục đi."