Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1893 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Ô NHỤC CÔNG KHAI, Cassandra chết lặng nghĩ, cảm thấy bản thân đang chìm trong một vùng nước sâu. Một khi bạn biến mất dưới bề mặt, bạn sẽ tiếp tục chìm.

Đã hai mươi bốn giờ trôi qua kể từ khi Pandora và Gabriel đến Ravenel House. Thông thường, một chuyến thăm không mong đợi sẽ là một bất ngờ thú vị, nhưng ngay từ lúc Cassandra nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Pandora, cô đã biết có điều gì đó rất không ổn. Sai lầm sẽ thay đổi cuộc sống.

Tất cả họ đang tập trung trong phòng khách gia đình, Kathleen và Devon ngồi ở hai bên của Cassandra. Pandora thì quá kích động để ngồi yên, cô đi đi lại lại quanh phòng và thỉnh thoảng nhả ra những câu cảm thán lớn, trong khi Gabriel cẩn thận giải thích tình hình.

Khi nhận ra những gì Lord Lambert đã làm để nhấn chìm cô, Cassandra cảm thấy lạnh buốt vì sốc và sợ hãi. Devon đã mang cho cô một ly brandy và nài nỉ yêu cầu cô uống nó, đôi bàn tay to lớn của anh ôm lấy cô để giữ vững khi cô đưa nó lên môi. "Em có một gia đình," anh nói chắc nịch. "Em có nhiều người yêu thương và bênh vực em. Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau".

"Chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách giết Lord Lambert!" Pandora bắt đầu khóc, mạnh mẽ xông tới lui trong phòng. "Theo cách lâu dài, đau đớn nhất có thể. Chúng tôi sẽ cắt nhỏ anh ta ra từng chút một. Em sẽ ám sát anh ta bằng nhíp. "

Trong khi người em song sinh của cô vẫn la hét, Cassandra đã lui vào vòng tay của Kathleen và thì thầm, "Nó sẽ giống như chiến đấu với làn khói vậy. Không có cách nào để giành chiến thắng cả".

"Lady Berwick có thể giúp đỡ chúng ta nhiều hơn bất cứ ai," Kathleen bình tĩnh nói. "Bà ấy sẽ tranh thủ sự đồng cảm và ủng hộ của bạn bè - tất cả những mệnh phụ có ảnh hưởng trong xã hội - và cho chúng ta những lời khuyên cách tốt nhất để vượt qua cơn bão này".

Nhưng giống như hầu hết các cơn bão, nó sẽ để lại đống đổ nát sau khi thức giấc.

"Chị sẽ có sự ủng hộ hoàn toàn của cả gia đình em," Gabriel đảm bảo với cô. "Họ sẽ không khoan nhượng với bất kì sự khinh thường nào chống lại chị. Bất cứ điều gì chỉ cần chị yêu cầu, họ sẽ cung cấp đầy đủ".

Cassandra vụng về cảm ơn anh, không muốn chỉ ra rằng ngay cả công tước và nữ công tước quyền lực, sẽ không thể mạo hiểm hủy hoại tất cả mọi người bằng cách buộc danh tiếng của họ vào với cô.

Cô nhấm nháp chỗ brandy còn lại cho đến hết, trong khi những người còn lại đang thảo luận nên làm gì. Họ đều đồng ý rằng Devon sẽ tranh thủ gọi Ethan Ransom để tìm Lord Lambert, người có lẽ đã chuồn sâu vào lòng đất sau những tàn phá mà hắn ta đã gây ra. St.Vincent sẽ đến văn phòng của tờ London Chronicle vào buổi sáng và gây áp lực buộc người biên tập tiết lộ danh tính của người phụ trách chuyên mục ẩn danh. Kathleen sẽ gọi Lady Berwick, người sẽ đưa ra một chiến lược để chống lại những tin đồn thất thiệt.

Mặc dù Cassandra đã cố gắng để giữ chú ý, nhưng sự mệt mỏi u ám đã bao trùm lấy cô, làm cô ngồi đó với đầu và vai rũ xuống.

"Cassandra bị kiệt sức rồi," Pandora thông báo. "Chị ấy cần phải nghỉ ngơi."

Kathleen và Pandora đi cùng cô lên lầu, trong khi Devon và Gabriel tiếp tục nói chuyện trong phòng khách.

"Em không có ý nghe như tự thương hại," Cassandra lặng lẽ nói, ngồi vào bàn trang điểm trong khi Kathleen chải tóc cho cô, "nhưng em không nghĩ được mình đã làm gì để xứng đáng phải chịu như thế này."

"Em không xứng đáng bị vậy," Kathleen nói, nhìn vào mắt cô xuyên qua tấm kính phản chiếu. "Như em biết đó, cuộc sống là không công bằng. Em đã không may mắn khi thu hút Lord Lambert, và em không thể biết được anh ta sẽ làm gì."

Pandora đi đến quỳ bên cạnh ghế cô. "Em ở lại đây với chị đêm nay nhé? Em không muốn xa chị".

Câu nói đó làm đôi môi khô nứt của Cassandra hơi nhếch lên thành một nụ cười. "Không, brandy khiến chị thấy buồn ngủ. Tất cả những gì chị muốn là nghỉ ngơi. Nhưng chị cần phải gặp em vào ngày mai. "

"Em sẽ quay lại vào sáng sớm."

"Em có nhiều việc phải làm mà," Cassandra phản đối. Pandora đã thành lập một công ty bảng trò chơi của riêng mình và đang trong quá trình hoàn thiện một nhà máy nhỏ và gặp gỡ các nhà cung cấp. "Hãy trở lại vào trong ngày, sau khi em đã hoàn thành trách nhiệm của mình."

"Em sẽ ở đây vào giờ uống trà." Nhìn Cassandra kỹ hơn, Pandora nhận xét: "Chị không cư xử như em đã mong đợi. Em đã làm tất cả những việc khóc lóc và la hét, và chị thì đã rất yên lặng. "

"Chị chắc rằng cuối cùng chị sẽ khóc thôi. Tuy nhiên, ngay bây giờ, chị chỉ cảm thấy khá ốm và buồn bã. "

"Em có nên im lặng không?" Pandora hỏi.

Cassandra lắc đầu. "Không, hoàn toàn không. Cảm giác như thể em đang khóc và la hét vì chị khi mà chị thì không thể".

Pandora áp má mình vào cánh tay của Cassandra. "Đó là những gì chị em làm cho nhau."

Sáng nay bầu không khí trong nhà im ắng đến đáng sợ. Devon đã rời đi, và Kathleen đang bận rộn viết một đống ghi chú và thư từ, tranh thủ sự ủng hộ của bạn bè trong khi vụ bê bối đang tích tụ. Những người hầu khẽ khàng bất thường, Napoléon và Josephine thì bơ phờ, và ngay cả những tiếng ồn ào thường lệ của giao thông bên ngoài cũng ngơi nghỉ. Cảm giác như thể ai đó đã chết.

Theo một cách nào đó, từ ai đó. Cassandra thức giấc vào một cuộc sống mới với một tương lai khác. Cô vẫn chưa tìm ra những cách mọi thứ đã thay đổi, và mức độ bẽ mặt của cô. Nhưng mặc kệ mọi người đối xử với cô ra sao, cô cũng phải nhận trách nhiệm của mình trong mớ hỗn độn này. Cô ít nhất cũng có một phần trách nhiệm. Đây là lý do nên học tất cả các quy tắc của Lady Berwick.

Tất cả những sự tán tỉnh nhỏ nhặt và những nụ hôn trộm mà Cassandra từng hưởng thụ trong quá khứ giờ đã biến thành một góc nhìn khác. Vào lúc đó, nó có vẻ như là một trò đùa ngây thơ, nhưng cô đã đùa với lửa. Nếu cô ở lại an toàn bên cạnh người giám hộ hoặc người quen của cô và cư xử đúng mực, Lord Lambert sẽ không bao giờ có thể kéo cô sang một bên và bắt cô làm theo cách của anh ta.

Lợi ích duy nhất của việc bị hủy hoại là, Cassandra nghĩ thầm khi cô mặc quần áo với sự giúp đỡ của người hầu riêng, cô đã chán ăn. Có lẽ cuối cùng cô sẽ giảm được số cân nặng đã thêm từ đầu mùa hè.

Khi gần đến giờ uống trà, Cassandra háo hức bước xuống cầu thang, vì biết rằng Pandora sẽ đến sớm. Bữa trà chiều muộn là một nghi lễ thiêng liêng đối với nhà Ravenel, dù khi họ ở Hampshire hay London. Và ở đây tại Ravenel House, trà được phục vụ trong thư viện đôi, một căn phòng hình chữ nhật dài rộng rãi, được sắp xếp bằng hàng mẫu những giá sách bằng gỗ gụ và những đồ nội thất bọc nệm màu trầm ấm cúng.

Những bước chân của Cassandra chậm lại khi cô đến gần thư viện và nghe thấy rõ ràng âm điệu sắc sảo quen thuộc của Lady Berwick hòa quyện với giọng nói dịu dàng của Kathleen. Ôi, Chúa ơi… đối mặt với Lady Berwick sẽ là phần tồi tệ nhất trong toàn bộ cuộc khủng hoảng này. Người phụ nữ lớn tuổi đó sẽ rất cứng rắn và không tán thành, và cũng sẽ rất thất vọng.

Khuôn mặt của Cassandra nóng bừng lên vì xấu hổ khi cô đi tới ngưỡng cửa và nhìn qua khung cửa.

"… trong thời của ta, sẽ có một cuộc đấu tay đôi," Lady Berwick nói. "Nếu ta là một người đàn ông, ta sẽ gọi tên đó ra."

"Làm ơn đừng nói điều đó trong khi chồng cháu đang nghe," Kathleen khô khan nói. "Anh ấy không cần một sự khuyến khích đâu. Ngoài mặt thì anh ấy khá là văn minh, nhưng nó chỉ đến thế thôi".

Ngập ngừng Cassandra bước vào phòng và khẽ nhún gối. "Thưa bà," cô cố gắng thốt ra. "Cháu rất xin lỗi, cháu -" Cô nghẹn họng và không thể nói gì được.

Lady Berwick vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình trên ghế trường kỷ. Vâng lời bà, Cassandra đi đến. Cô ngồi và ép mình nhìn vào mắt của người phụ nữ lớn tuổi, mong chờ một sự khiển trách và lên án. Nhưng trước sự ngạc nhiên của cô, đôi mắt xám màu thép ất lại rất tử tế.

"Chúng ta đã bị xử lý một bàn tay khốn khổ, thân yêu," Lady Berwick bình tĩnh nói. "Cháu không hề đáng trách. Cách cư xử của cháu không tệ hơn bất kỳ cô gái nào khác ở vị trí của cháu. Thực ra là tốt hơn hầu hết, và tôi đã tính cả hai cô con gái của mình vào đó đấy".

Cassandra nghĩ mình sẽ khóc, nhưng vì điều đó sẽ khiến người phụ nữ lớn tuổi, người được đánh giá cao về khả năng tự chủ, thấy cực kỳ khó chịu. "Cháu nên mang nó theo," cô khiêm tốn nói. "Cháu không nên bỏ qua bất kỳ quy tắc nào của bà, dù chỉ là một giây."

"Và cả Lord Lambert cũng không nên bỏ cách hành xử ra vẻ giống quý ông đi," Lady Berwick thốt lên với sự phẫn nộ lạnh lùng. "Hành vi của anh ta thật đáng khinh. Tất cả bạn bè và tri kỷ của tôi ngoài xã hội đều đồng ý thế. Hơn nữa, họ biết tôi mong đợi họ có thái độ như thế nào đối với Lambert." Sau một khoảng dừng ngắn, bà ấy nói thêm, "Tuy nhiên, điều đó là không đủ."

"Ý bà là để cứu lấy danh tiếng của cháu?" Cassandra cố gắng hỏi.

Lady Berwick gật đầu. "Chúng tôi sẽ làm thế mà không do dự - cháu đang gặp rắc rối, cháu yêu. Chuyện đó cần phải thực hiện ngay."

"Có lẽ," Kathleen thận trọng đề nghị, "có nên cân nhắc đến một chuyến đi ra nước ngoài không? Chúng ta có thể gửi Cassandra đến Mỹ. Chúng ta có nhiều mối quan hệ ở New York thông qua gia đình Lord St. Vincent. Cháu chắc chắn rằng họ sẽ để cô ấy ở lại lâu đến chừng nào còn cần thiết ".

"Nó sẽ làm dịu đi sức nóng của vụ bê bối," Lady Berwick đồng ý, "nhưng Cassandra sẽ trở thành vô giá trị khi cô ấy trở lại. Không, không có lối thoát nào đâu. Cô ấy phải có sự che chở của một người chồng có tên tuổi đáng kính". Bà trầm ngâm mím môi. "Nếu St. Vincent sẵn sàng nói chuyện với bạn của anh ta, Lord Foxhall một cách tế nhị, và thuyết phục tinh thần hiệp sĩ của anh ấy… Ta tin rằng trước đó đã có một số sự quan tâm đến Cassandra -"

"Làm ơn, dừng," Cassandra rên rỉ, một làn sóng của sự nhục nhã cuộn lấy cô.

"—Và nếu Foxhall không muốn cô ấy," Lady Berwick không bị lay chuyển và tiếp tục, " thì em trai của anh ta có thể."

"Cháu không thể chịu đựng được ý tưởng phải cầu xin ai đó cưới cháu chỉ vì thương hại." Cassandra nói

Người phụ nữ lớn tuổi cho cô một cái nhìn không hề mủi lòng. "Dù chúng ta có mạnh mẽ tuyên bố cháu vô tội đến thế nào và vạch mặt Lambert là kẻ đáng khinh ra sao, thì vị trí của cháu vẫn rất bấp bênh. Theo các nguồn tin của tôi, cháu đã bị nhìn thấy lướt ra khỏi phòng khiêu vũ với Lambert. Ta đang cố gắng cứu cháu khỏi bị tẩy chay hoàn toàn trong xã hội. Cô bé ạ, nếu cháu không kết hôn ngay lập tức, cháu sẽ cản trở không kể xiết cho gia đình và bạn bè cháu. Cháu sẽ bị tảng lờ và hắt hủi ở bất cứ nơi nào cháu đi. Cháu sẽ ngày càng ít mạo hiểm đi ra ngoài, để tránh làm bản thân bị tổn thương và xấu hổ, cho đến khi cháu trở thành tù nhân trong chính ngôi nhà của mình. "

Cassandra im lặng, để cuộc thảo luận tiếp tục mà không có cô. Cô cảm thấy nhẹ nhõm khi Helen và Winterborne đến, cả hai đều an ủi và thông cảm, sau đó Devon đến cùng với Pandora và St. Vincent. Cô cảm thấy thoải mái khi được bao quanh bởi gia đình cô, những người đều muốn những gì tốt nhất cho cô, và sẽ làm bất cứ điều gì họ có thể để giúp đỡ.

Thật không may, có rất ít tin tức tốt để động viên. Devon nói rằng Ethan Ransom đang trong truy tìm Lord Lambert, người cho đến nay vẫn bặt vô âm tín.

"Ethan sẽ làm gì khi anh ấy tìm thấy Lord Lambert?" Cassandra hỏi.

"Anh ta không thể làm được gì nhiều," Devon thừa nhận, "nhưng ít nhất, Ransom sẽ tống hết trí khôn của hắn ra."

"Nếu có thể," Cassandra nói, thật khó để hình dung Lambert kiêu ngạo đang sợ hãi bất cứ điều gì.

Winterborne nói tiếp, vì anh quen Ethan lâu hơn bất kỳ ai trong số họ. "Khi Ransom còn là một đặc vụ của chính phủ," anh nói khẽ, "anh ấy là người mà họ cử đến để làm khiếp hãi những kẻ khủng bố."

Điều đó khiến Cassandra cảm thấy tốt hơn một chút.

Devon chuyển sự chú ý sang Lord St. Vincent. "Còn chuyện ở London Chronicle thì sao? Em có tìm ra người đã viết chuyên mục đó không? "

"Vẫn chưa," St. Vincent thừa nhận. "Em đã cố gắng hối lộ và đe dọa những hành động pháp lý và tổn hại thân thể, nhưng tổng biên tập vẫn vẫy 'quyền tự do báo chí' trước mặt em như một lá cờ diễu hành. Em sẽ gây áp lực bằng nhiều cách khác nhau cho đến khi hắn ta nhượng bộ, nhưng sẽ mất một khoảng thời gian. "

"Như thể 'quyền tự do báo chí' là cho ai đó quyền được bôi nhọ người khác vậy," Helen phẫn nộ thốt lên.

"Rất khó để chứng minh tội phỉ báng," Winterborne nói, nắm tay vợ và chơi đùa nhẹ nhàng với các ngón tay của cô ấy. "Nếu một ý kiến không được công bố dựa trên việc cố ý làm sai sự thật, thì đó không phải là bôi nhọ. Kẻ viết chuyên mục đó đã rất cẩn thận trọng việc lựa chọn từ ngữ".

"Rõ ràng là Lord Lambert đã viết nó," Pandora nói.

"Chị không nghĩ thế," Helen trầm ngâm nhận xét. "Nó không giống giọng điệu của một người trẻ tuổi. Cách mắng mỏ… thuyết giảng đó… giống một phụ huynh đang phản đối hơn".

"Hoặc một người đi kèm," Pandora nói thêm, cười to với Lady Berwick, người đang khiển trách liếc nhìn cô.

"Nhưng ai lại có động cơ để chọn Cassandra làm vật tế chứ?" Kathleen hỏi.

Lady Berwick lắc đầu. "Thật không thể hiểu được. Tôi không biết cô ấy có bất kì kẻ thù nào."

Trà được mang lên, cùng với những đĩa món ăn nhẹ: bánh trà chanh viền trứng, bánh nho nướng Hy Lạp, những lát bánh mì nhỏ xíu, và bánh nướng xốp với mứt. Cassandra ngắn gọn cân nhắc việc nhắm một chiếc bánh trà, nhưng cô sợ mình không thể nuốt nó mà không bị nghẹn.

Trong giữa tiệc trà, người quản gia bước qua ngưỡng cửa và thông báo có khách. "Thưa ngài… Hầu tước Ripon đến và mong được gặp ngài."

Căn phòng đột ngột trở nên im lặng.

Cassandra cảm thấy chiếc cốc và chiếc đĩa đang lạch cạch trong tay mình.

Lady Berwick ngay lập tức đỡ lấy chúng. "Thở đi nào, và bình tĩnh," bà thì thầm với Cassandra. "Cháu không cần phải nói gì với ông ta cả."

Devon đứng lên để chào ngài hầu tước, người vừa bước vào với mũ và găng tay để biểu thị rằng ông ta sẽ không ở lại lâu nếu mọi người không chào đón sự hiện diện của ông ta. "Ripon," anh cay độc nói, "thật là bất ngờ."

"Thứ lỗi cho tôi, Trenear. Tôi không có ý xâm phạm. Tuy nhiên, vì những sự kiện gần đây, tôi thấy cần phải nói chuyện với anh càng sớm càng tốt."

Ngài hầu tước có vẻ trầm trọng, tông giọng của ông ta đã không còn chế nhạo như trước đây. Cassandra liều lĩnh liếc nhìn ông ta. Ông ta có vẻ đẹp nhất định như diều hâu, dáng người mảnh dẻ và ăn mặc lịch sự, với mái tóc đen đã điểm bạc. "Tôi đến để nói với anh rằng tôi hoàn toàn chỉ trích hành động đáng lên án của con trai tôi," ông nói. "Tôi rất đau buồn và tức giận khi biết về hành vi của nó. Không có gì trong sự giáo dục của nó có thể giải thích hoặc bào chữa cho điều đó. Sau cùng thì tôi cũng không thể hiểu tại sao nó lại có thể ăn nói thiếu thận trọng như vậy".

"Tôi có thể trả lời cho điều đó đấy," Pandora vỡ ra vì giận dữ. "Anh ta bất chấp mọi thứ để tung tin đồn, bởi vì chị gái tôi không muốn anh ta."

Ripon nhìn thẳng vào Cassandra. "Tôi chân thành nhún nhường xin lỗi cô thay mặt cho con trai tôi."

Cô khẽ gật đầu, cô hiểu ông ta không phải là người thường hạ mình vì bất cứ lý do gì.

Lady Berwick giận dữ nói. "Chỉ có một mong muốn thôi, Ripon," bà nói, "rằng con trai của ông sẽ tự đứng ra xin lỗi cho bản thân mình."

"Đúng." Một dấu hiệu buồn rầu trong câu trả lời của ông ta "Thật là không may, tôi không biết nó đang ở đâu. Tôi chắc là con trai tôi sợ hãi với phản ứng của tôi trước những gì nó đã làm. "

"Vậy còn bài báo đó trong tờ Chronicle thì sao, Ripon?" St. Vincent hỏi, chăm chú nhìn ông ta. "Ông nghĩ ai đã viết nó?"

"Tôi không biết gì nhiều về chuyện đó," Ripon nói, "ngoại trừ nó thật đáng trách." Ông ta quay sang Devon. "Đối với tôi, vấn đề quan trọng hàng đầu là làm sao để giúp Lady Cassandra được tốt nhất. Danh tiếng của cô ấy đã bị tổn hại… nhưng có lẽ thiệt hại không phải là không thể cứu vãn ". Hầu tước nhấc hai tay lên như thể đoán trước những tràng mũi nhọn chĩa vào ông. "Tôi cầu xin anh hãy cho phép tôi được giải thích." Ông ta dừng lại. "Lady Cassandra, nếu tôi có thể mang con trai tôi đến trước mặt cô, để tỏ sự ăn năn và hối hận sâu sắc -"

"Không," Cassandra nói, giọng căng thẳng. "Tôi không có hứng thú với anh ta. Tôi không bao giờ muốn gặp lại anh ta nữa".

"Như tôi đã nghĩ. Trong trường hợp đó, có một ứng cử viên khác mà tôi muốn đưa ra để cô xem xét: chính bản thân tôi. " Thấy sự ngạc nhiên trên mặt cô, Ripon cẩn thận tiếp tục. "Tôi là một người góa vợ. Lâu nay, tôi đã luôn tìm kiếm một người mà tôi có thể chia sẻ sự thỏa mãn yêu thích như với người vợ quá cố của mình. Và tôi thấy cô lý tưởng về mọi mặt. Kết hôn với tôi sẽ khôi phục danh tiếng của cô và nâng cô lên vị trí cao trong xã hội. Cô sẽ là mẹ của những đứa con trong tương lai của tôi, và là bà chủ của một điền trang rộng lớn. Tôi sẽ là một người chồng hào phóng. Vợ cũ tôi đã là một người phụ nữ rất hạnh phúc - bất kỳ ai biết cô ấy có thể chứng thực điều đó. "

"Làm sao tôi có thể trở thành mẹ kế của Lord Lambert được chứ?" Cassandra hỏi, thấy ghê tởm.

"Cô sẽ không bao giờ phải gặp nó nữa. Tôi có thể hoàn toàn trục xuất nó ra khỏi điền trang nếu cô muốn. Hạnh phúc và sự thoải mái của cô sẽ được ưu tiên hơn tất cả những thứ khác. "

"Thưa ngài, tôi không thể ..."

"Làm ơn," Ripon nhẹ nhàng ngắt lời, "không cần phải trả lời tôi ngay. Tôi thiết tha khẩn cầu cô cho tôi vinh dự được cô dành chút thời gian để cân nhắc ý tưởng đó."

"Cô ấy sẽ cân nhắc," Lady Berwick nói thẳng.

Cassandra thầm phản đối quay sang nhìn bà, nhưng vẫn cố gắng không nói ra lời. Cô nợ Lady Berwick vì không phủ nhận, bỏ rơi cô. Nhưng cô biết chính xác bà đang nghĩ gì. Lời đề nghị này, từ người đàn ông tầm cỡ như này, hoàn toàn không thể từ chối ngay lập tức.

"Tôi đã cô đơn rất lâu rồi, Lady Cassandra," Ripon nói khẽ. "Tôi đã bỏ lỡ có ai đó ở bên để chăm sóc tôi. Cô sẽ mang lại nhiều niềm vui trong cuộc sống của tôi. Tôi chắc chắn sự khác biệt về tuổi tác giữa chúng ta làm cô chần chừ. Tuy nhiên, có nhiều lợi thế khi có một người chồng chín chắn. Nếu cô là vợ của tôi, tôi sẽ xóa bỏ hoàn toàn mọi chướng ngại vật, mọi sự khó khăn và gian khổ trên đường đời của cô."

Cassandra liếc nhìn Lady Berwick, người đang nhướng mày lên một chút nhưng khá đáng kể, như thể muốn nói, 'Cháu thấy chưa? Rốt cuộc thì ông ấy cũng không quá khủng khiếp'.

 "Tất nhiên, cô sẽ có rất nhiều nghi ngờ và lo lắng," hầu tước nói. "Bất cứ khi nào cô muốn nói chuyện với tôi, tôi sẽ đến ngay lập tức. Và trong thời gian chờ đợi, tôi sẽ làm mọi cách có thể để công khai bảo vệ danh dự của cô".

Một giọng nói đột ngột tham gia vào cuộc đối thoại. "Ồ. Đó sẽ là một thay đổi mới mẻ đấy."

Cassandra cảm thấy trái tim nảy lên nhức nhối khi cô nhìn về phía ngưỡng cửa, nơi Tom Severin đang đứng.

« Lùi
Tiến »