Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1892 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

"Thưa ngài," Barnaby quan ngại nói khi bất ngờ đi đến trước cửa văn phòng của Tom, "chúng đã trở lại rồi."

Tom không rời mắt khỏi những trang giấy ước tính công trình nề và nối bắc cầu trước mặt anh. "Ai đã trở lại cơ?" anh lơ đãng hỏi.

"Những con chấy."

Chớp mắt, Tom ngẩng đầu lên. "Gì cơ?"

"Mấy con chấy của Bazzle ấy," Barnaby nói rõ ràng, trông có vẻ dữ tợn.

"Bazzle có đang ở đây với chúng không, hay là chúng quyết định tự mình trở lại?"

Người trợ lý của anh đã quá bối rối để tìm thấy sự hài hước trong tình huống này. "Tôi đã nói Bazzle không được vào. Giờ nó đang đợi bên ngoài."

Tom thở dài bực bội và đứng dậy. "Tôi sẽ xử lý nó, Barnaby."

"Nếu tôi có thể chỉ ra, thưa ngài," Barnaby liều lĩnh nói, "cách duy nhất để loại bỏ đám chấy là loại bỏ cả Bazzle."

Tom sắc bén liếc anh ta. "Bất kỳ đứa trẻ nào, dù giàu hay nghèo, đều có chấy rận."

"Đúng thế, nhưng ... chúng ta có nhất định phải có một đứa trong văn phòng không?"

Tom phớt lờ câu hỏi và đi xuống cầu thang trong tâm trạng bực bội.

Chuyện này phải dừng lại. Anh không thể chịu đựng sự gián đoạn, ký sinh trùng hoặc trẻ em, và Bazzle là tổ hợp của cả ba. Vào lúc này, những người đàn ông khác ở vị trí của anh đang lao đầu vào công việc kinh doanh của họ, như anh nên làm. Anh nên ném cho thằng bé một vài đồng và bảo nó đừng quay lại nữa. Bazzle không phải là mối bận tâm của anh. Cậu bé sẽ không được tốt hơn hay tệ hơn hàng nghìn đứa trẻ côn đồ khác lang thang trên phố.

Khi Tom đi qua tiền sảnh lát đá cẩm thạch, anh thấy một người thợ đang ở trên một chiếc thang xếp cao, xếp những dây trang trí hoa lên phần gờ tường và các cửa sổ với những vòng cây xanh được thắt nơ đỏ.

"Cái đó để làm gì thế?" Tom hỏi.

Người thợ nhìn xuống anh và nở nụ cười. "Chào buổi sáng, Mr. Severin. Tôi đang trang trí Giáng sinh ".

"Ai bảo anh làm thế?"

"Giám đốc của tòa nhà, thưa ngài."

"Tháng Mười một chết tiệt," Tom phản đối.

"Bên Winterborne vừa công khai cửa sổ ngày lễ của họ rồi."

"Tôi thấy rồi," Tom lẩm bẩm. Rhys Winterborne, với ham muốn thu lợi nhuận không mệt mỏi của mình, đã một tay bắt đầu mùa mua sắm Giáng sinh sớm hơn bao giờ hết. Điều đó có nghĩa là Tom sẽ phải chịu đựng cái lễ hội này nguyên một tháng mà không có cơ may thoát ra. Mọi ngôi nhà và các tòa nhà sẽ bị nhồi nhét những cây thường xanh và đồ trang trí mạ bạc, mọi ô cửa đều treo những chùm tầm gửi hôn nhau. Sẽ có hàng chồng thiệp Giáng sinh trong hòm thư, và các trang bài quảng cáo cho Giáng sinh lộn xôn trên các mặt báo, và những màn trình diễn không ngừng của đấng Messiah9. Hàng loạt nhóm người hát bài mừng Giáng sinh sẽ đi lang thang trên phố và tấn công những người đi bộ vô tội bằng những giọng hát lệch tông để đổi lấy những đồng xu nhỏ.

Không phải là Tom ghét lễ Giáng sinh. Thường thì anh sẽ cố gắng chịu đựng nó … nhưng năm nay anh cảm thấy ít muốn ăn mừng hơn mọi năm.

"Tôi có nên dừng treo mấy chùm cây không, Mr. Severin?" người thợ hỏi.

Tom cười hời hợt. "Không, Meagles. Làm công việc của anh đi. "

"Ông nhớ tên tôi," người thợ vui mừng thốt lên.

Tom đã bị cám dỗ để trả lời, ‘Anh không đặc biệt đâu: Tôi nhớ tên tất cả mọi người’, nhưng anh đã cố gắng kiềm chế bản thân.

Cơn gió buốt lạnh thấu xương khi anh bước ra ngoài. Đó là kiểu lạnh rút ngắn khoảng cách giữa mỗi lần thở, và làm cho phổi có cảm giác giòn đến mức có thể vỡ tan.

Anh nhìn thấy thân hình bé nhỏ của Bazzle đang co ro bên bậc thềm đá, với một cây chổi đặt ngang đầu gối. Cậu bé mặc một đống vải bọc giống như được lấy thẳng ra từ túi đựng giẻ lau, và đầu đội một chiếc mũ vải mòn xác xơ. Trong khi vẫn ngồi quay mặt lại với Tom, thằng bé đưa tay lên gãi gáy và đầu bằng một điệu bộ quá đỗi quen thuộc.

Đó là bản chất nhỏ nhặt, vụn vặt của con người, đang bám vào bờ vực của sự sống còn. Nếu Bazzle đột nhiên biến mất khỏi trái đất này, sẽ rất ít người quan tâm hay thậm chí là để ý đến. Mẹ kiếp anh đi nếu anh hiểu được tại sao số phận của cậu bé này lại quan trọng với anh như thế.

Nhưng nó có quan trọng.

Chết tiệt.

Anh từ từ tiến đến bên Bazzle và ngồi trên bậc thềm bên cạnh nó.

Cậu bé bắt đầu quay lại nhìn anh. Có gì đó rất khác lạ trong ánh mắt của Bazzle hôm nay, đôi con ngươi như trung tâm tăm tối của những ô cửa sổ vỡ. Và khi một cơn gió thổi qua cầu thang, anh run lên vì lạnh.

"Quần áo mới của cháu đâu?" Tom hỏi.

"Chú Batty nói rằng chúng quá màu mè với cháu."

"Ông ta đã bán chúng đúng không," Tom nói thẳng.

"Vâng, thưa ngài," đứa trẻ nói với hàm răng lập cập.

Trước khi Tom có thể đưa ra ý kiến của mình về thằng khốn trộm cắp ấy, một cơn gió lạnh buốt đã khiến cậu bé rắn lại với một cơn rùng mình.

Không sẵn lòng lắm nhưng Tom vẫn cởi chiếc áo khoác ngoài bằng len đen siêu mịn và lót bằng lụa của mình ra, chiếc áo vừa được giao tuần trước từ thợ may của anh tại hiệu Strickland and Sons. Nó được cắt theo phong cách mới nhất, một bên ngực không có đường may ở eo, và phần cổ tay áo cố định sâu dưới ống tay. Dĩ nhiên hôm nay anh đã mặc chiếc áo khoác mới này chứ không phải cái cũ. Kìm lại một tiếng thở dài, anh đặt chiếc áo sang trọng lên cơ thể bẩn thỉu của cậu bé.

Bazzle hơi ngạc nhiên khi được bao bọc bằng một cái kén ấm áp bằng len và lụa. Thằng bé giữ chặt chiếc áo khoác quanh mình và co đầu gối lùi vào trong áo.

"Bazzle," Tom nói, cảm thấy như thể từng chữ đang được cạy ra khỏi anh bằng một chiếc nhíp thép, "cháu có muốn đến làm việc cho tôi không?"

"Cháu đã làm việc cho ông rồi, thưa ông."

"Ở nhà tôi. Làm cậu bé đại sảnh, hoặc làm người hầu tập sự. Hoặc có thể sẽ cần cháu ở chuồng ngựa hoặc trong vườn. Vấn đề là, cháu sẽ sống ở đó. "

"Với ông à?"

"Tôi không nói là với tôi. Nhưng đúng vậy, trong nhà của tôi. "

Cậu bé ngẫm nghĩ. "Thế ai sẽ quét dọn văn phòng của ông?"

"Cháu có thể đến đây với tôi vào các buổi sáng, nếu cháu thích. Dù thực ra nó sẽ khiến Barnaby khó chịu lắm, nhưng tôi kiên quyết làm vậy". Trước sự im lặng của thằng bé, anh ta thúc giục, "Sao?"

Bazzle mãi không trả lời.

"Tôi không mong đợi cháu sẽ nhảy lên vì vui sướng, Bazzle, nhưng ít nhất cháu có thể cố gắng tỏ ra hài lòng."

Đứa trẻ lo lắng nhìn anh. "Chú Batty sẽ không thích thế đâu."

"Đưa tôi đến gặp hắn," Tom nói. "Tôi sẽ nói chuyện với ông ta." Trên thực tế, anh vô cùng háo hức với cơ hội được xé vài miếng trên da của chú Batty.

"Ồ, không, Mr. Severin… một người quý phái như ông… họ sẽ cắt sống gan ông như một cái 'tắt đèn.'

Tom nở một nụ cười ngạc nhiên . Anh đã dành phần lớn thời thơ ấu của mình trong các khu ổ chuột và bãi xe lửa, tự lo liệu cho bản thân, thường xuyên phô bày mọi hành vi đồi bại và nhân tính rác rưởi mà con người có thể có. Chiến đấu để tự vệ, chiến đấu vì thức ăn, vì công việc… vì tất cả mọi thứ. Rất lâu trước khi Tom đủ lớn để mọc râu, anh đã dày dạn và chăm chỉ như bất kỳ người đàn ông trưởng thành nào ở London. Nhưng tất nhiên, cậu bé này không thể nào biết được điều đó.

"Bazzle," anh nói, kiên định nhìn thằng bé, "cháu không cần phải lo lắng về khoản đó. Tôi có thể quản lý bản thân ở những nơi tồi tệ hơn cả phố Giles. Tôi cũng có thể bảo vệ cháu".

Cậu bé vẫn tiếp tục cau mày, và điên cuồng giày vò phần ve của chiếc áo len. "Thực ra không cần thiết phải hỏi ý của Batty. Ông ấy không phải chú của cháu."

"Thế cháu và hắn đã sắp xếp như thế nào? Hắn lấy thu nhập của cháu đổi lại là một chỗ ăn ở à? Bây giờ cháu đã làm việc riêng cho tôi. Tiện nghi ăn ở cũng tốt hơn, cháu sẽ luôn no bụng và cháu có thể giữ lại số tiền mình kiếm được. Cháu nói gì về điều đó nhỉ?"

Đôi mắt ướt át của Bazzle nheo lại đầy nghi ngờ. "Ông không định chơi mông cháu đó chứ? Cháu không phải đứa ngốc. "

"Sở thích của tôi không phải là trẻ con." Tom gay gắt nói: "Dù là giới tính nào. Tôi thích phụ nữ hơn ". Chỉ đặc biệt một người thôi.

"Không giao cấu chứ?" cậu bé vẫn kiên trì, chỉ để chắc chắn.

"Không, Bazzle, cháu không có nguy cơ bị giao cấu. Tôi không hứng thú với việc giao cấu với cháu, dù là bây giờ hay trong tương lai. Số lượng vụ gian dâm ở nhà tôi là bằng không. Tôi đã làm điều đó rõ ràng chưa? "

Một sự thích thú thoáng qua trong mắt cậu bé, và nó bắt đầu trông bình thường trở lại. "Vâng, thưa ông."

"Tốt," Tom mạnh mẽ nói, đứng lên và phủi bụi ở sau quần. "Tôi sẽ lấy lại chiếc áo khoác đó, và chúng tôi sẽ ghé thăm Bác sĩ Gibson. Tôi chắc là cô ấy sẽ vui mừng khôn xiết vì chúng ta có một chuyến thăm bất ngờ khác."

Mặt Bazzle xụ xuống. "Lại một phòng tắm có vách ngăn khác ạ?" nó sợ hãi hỏi. "Như lần trước à?"

Tom cười toe toét. "Tốt hơn hết là cháu nên làm quen với xà phòng và nước đi, Bazzle. Trong tương lai cháu sẽ phải dùng nó rất nhiều đấy. "

Sau khi Bazzle đã được tắm rửa sạch sẽ, bắt hết chấy rận và mặc quần áo mới, giày mới… một lần nữa… Tom đưa cậu bé về nhà mình tại Quảng trường Hyde Park. Anh đã mua ngôi biệt thự màu trắng có mặt tiền thạch cao vào bốn năm trước đó, và không hề đụng chạm đến hầu hết đồ nội thất. Nó có bốn tầng, với một mái nhà mansard kiểu Pháp, và một những khu vườn cá nhân mà anh hiếm khi đến thăm. Anh vẫn đã giữ lại hầu hết người hầu, những người đã miễn cưỡng điều chỉnh để phục vụ một chủ nhân ‘sinh ra bình thường’. Trước sự thích thú của Tom, đám người hầu của anh dường như cảm thấy họ đã trải qua một cuộc khủng hoảng trên thế giới, vì chủ nhân trước của họ từng là một nam tước đến từ phía Bắc Yorkshire.

Người quản gia, Mrs. Dankworth, là người lạnh lùng, có năng lực và có tính khách quan đặc biệt, điều đã khiến bà là người Tom yêu thích trong tất cả các người hầu. Mrs. Dankworth hiếm khi làm phiền anh, và bà gần như không bao giờ bị sửng sốt vì bất cứ điều gì, ngay cả khi Tom mời đến vài vị khách mà không báo trước. Bà thậm chí còn không thèm chớp mắt khi một trong những vị khách của anh – người đến từ một phòng thí nghiệm khoa học công nghiệp đã tiến hành một thí nghiệm hóa học ngay trong phòng khách và phá hỏng tấm thảm.

Tuy nhiên, lần đầu tiên sau bốn năm, Mrs. Dankworth đã bị bối rối - không, chết lặng - khi Tom giới thiệu bà với Bazzle và yêu cầu bà hãy hãy 45 "làm gì đó với thằng bé".

"Thằng bé cần một công việc ở đây vào các buổi chiều," Tom nói. "Nó cũng cần một nơi để ngủ và một ai đó giải thích cho nó những nghĩa vụ và các quy tắc trong nhà. Và cả dạy nó cách đánh răng đúng cách nữa".

Người phụ nữ thấp bé và chắc nịch nhìn Bazzle chằm chằm như thể bà chưa từng thấy một đứa con trai bao giờ. "Mr. Severin," bà nói với Tom,"ở đây không có ai biết cách chăm sóc một đứa trẻ cả. "

"Thằng bé không cần được chăm sóc," Tom đã đảm bảo với bà. "Bazzle khá độc lập. Chỉ cần đảm bảo rằng nó sẽ được cho ăn và tắm rửa thường xuyên thôi".

"Thằng bé sẽ ở lại bao lâu?" người quản gia e ngại hỏi.

"Vô thời hạn." Tom không khách sáo rời đi, và trở lại văn phòng cho một cuộc họp vào cuối ngày với hai thành viên của Ban công trình Metropolitan. Sau cuộc họp, anh phớt lờ ý muốn trở về nhà và xem Bazzle ra sao. Thay vào đó, anh quyết định sẽ ăn tối tại câu lạc bộ của mình.

Ở câu lạc bộ Jenner luôn có những điều thú vị. Bầu không khí của câu lạc bộ huyền thoại sang trọng nhưng nhẹ nhàng, không bao giờ quá ồn ào, cũng không bao giờ quá yên tĩnh. Từng chi tiết, từ loại rượu đắt tiền được phục vụ trong những chiếc ly pha lê hoa văn, đến những chiếc ghế Chesterfield sang trọng và ghế sofa, đều được lựa chọn kĩ càng để làm say mê các thành viên câu lạc bộ và để họ cảm thấy được đối xử đặc biệt. Để trở thành một thành viên, người đó được yêu cầu đưa ra giấy giới thiệu tư cách từ các thành viên hiện tại, cung cấp hồ sơ tài chính và số dư tín dụng, đồng thời ghi tên mình vào cái danh sách dài đến nỗi sẽ phải chờ đợi trong nhiều năm. Việc mở lại danh sách chỉ xảy ra khi một thành viên qua đời, và bất kỳ ai đủ may mắn được mời vào vị trí tiếp theo đều biết rõ không nên lý sự về khoản phí cắt cổ hàng năm.

Trước khi dự tiệc buffet tối, Tom đi vào một trong các phòng của câu lạc bộ để làm một ly. Hầu hết những chiếc ghế đều đã có người ngồi, như mọi khi vào thời điểm này trong đêm. Khi anh đi qua vòng quanh các gian phòng thông nhau, nhiều bạn bè và người quen đều ra hiệu cho anh tham gia cùng họ. Anh chuẩn bị ra hiệu cho một người phục vụ mang thêm một chiếc ghế thì anh nhận thấy có một sự náo động nhỏ cách đó vài bàn. Ba người đàn ông đang có một cuộc thảo luận không ồn ào nhưng dữ dội, không khí căng thẳng bao trùm lên như làn khói.

Tom liếc nhìn cái nhóm nhỏ đó và nhận ra Gabriel, Lord St. Vincent, đang ngồi ở giữa. Không có gì ngạc nhiên khi nhìn thấy St. Vincent ở đây, vì gia đình anh ta sở hữu câu lạc bộ này, và ông ngoại của anh ấy chính là Ivo Jenner. Trong những năm gần đây, St. Vincent đã tiếp quản quyền điều hành câu lạc bộ từ cha mình. Và xét đến con số trong tất cả các tài khoản, anh có vẻ đã hoàn thành xuất sắc công việc đó, với phong thái điềm tĩnh và thoải mái như thói quen của mình.

Tuy nhiên lúc này không có gì thoải mái ở St. Vincent cả. Anh đẩy chiếc ghế lùi lại và đứng dậy, thả một tờ báo xuống bàn như thể nó đang bốc cháy. Mặc dù anh đã rất nỗ lực để trấn tĩnh bản thân, nhưng hàm của anh vẫn bạnh ra khi anh nghiến chặt răng.

"Thưa ngài," Tom bình thản nói, tiến lại gần hơn. "Ngài khỏe không?"

St. Vincent quay về phía anh và ngay lập tức đeo lên chiếc mặt nạ giả vờ lịch sự. "Severin. Chào buổi tối." Anh đưa tay ra bắt tay Tom và giới thiệu anh với hai người đàn ông cùng bàn, cả hai đều đã đứng dậy. "Lord Milner, Mr. Chadwick, hân hạnh được giới thiệu Mr. Severin, thành viên mới nhất của chúng ta."

Cả hai cùng cúi chào và nói lời chúc mừng anh.

"Severin," St. Vincent thì thầm, "Thông thường tôi sẽ mời anh uống một ly rượu mạnh với tôi, nhưng tôi e rằng tôi phải đi ngay bây giờ. Xin anh thứ lỗi."

"Tôi hy vọng không phải tin gì xấu chứ?"

Có vẻ mất tập trung, St. Vincent đáp lại với một nụ cười yếu ớt, nhạt nhẽo. "Đúng vậy, khá tệ. Chúa biết tôi có thể làm gì với nó. Và chắc là không nhiều đâu ".

"Tôi có thể giúp được gì được không?" Tom không do dự hỏi ngay.

St. Vincent sau đó tập trung nhìn vào anh, đôi mắt màu xanh nước biển mùa đông của anh ấm lên trước lời đề nghị đó. "Cảm ơn, Severin," anh chân thành nói. "Tôi không chắc cái gì là cần thiết vào lúc này. Nhưng tôi sẽ thuyết vọng anh sau nếu thấy cần thiết."

"Nếu anh cho tôi vài chi tiết để hình dung, tôi có thể đưa ra một số gợi ý."

St. Vincent đã trầm ngâm nhìn anh một lúc. "Đi với tôi nào."

Tom đáp lại bằng một cái gật đầu ngắn, và anh cực kì tò mò.

Gấp lại tờ báo trên bàn, St. Vincent thì thầm với bạn bè của mình: "Cảm ơn vì đã cung cấp thông tin, các qúy ông. Đồ uống và bữa tối của các ngài sẽ đến ngay."

Họ đáp lại bằng những nụ cười và những tiếng xì xào tán thưởng.

Khi St. Vincent rời đi với Tom, biểu cảm thân thiện của anh biến mất. "Anh sẽ sớm nghe được điều này thôi," anh nói. "Vấn đề liên quan đến chị gái của vợ tôi. Lady Cassandra. "

Tom thình lình hít một hơi. "Chuyện gì đã xảy ra? Cô ấy bị thương à?" Từ cái liếc nhanh qua người đàn ông bên cạnh, anh chợt nhận ra mình đã phản ứng quá mạnh mẽ.

"Không phải về thể chất." St. Vincent dẫn đường đến một phòng ngoài rộng rãi ở tiền sảnh. Căn phòng, được trang bị các thanh niken và kệ gỗ gụ, đã chất đầy áo khoác và đồ lặt vặt.

Một người canh gác đến gần họ ngay lập tức. "Thưa ngài?"

"Mũ và áo khoác của tôi, Niall." Trong khi người đó biến mất vào căn phòng ngoài, St. Vincent khe khẽ nói với Tom. "Lady Cassandra đã bị vu khống vì từ chối một người cầu hôn. Tin đồn đã bắt đầu lan truyền từ cách đây hai, ba ngày trước. Tên đàn ông đó đã mô tả với bạn bè của anh ta rằng cô ấy là một kẻ tán tỉnh vô tâm và bừa bãi - và anh ta đã đảm bảo điều đó ở câu lạc bộ của mình, trước sự chứng kiến của càng nhiều người càng tốt. Anh ta tuyên bố cô ấy đã cho phép anh ta được tự do tình dục và sau đó nhẫn tâm từ chối anh ta khi anh ta cố gắng giải cứu danh dự của cô ấy bằng một lời đề nghị kết hôn ".

Tom luôn coi cơn thịnh nộ là một cảm xúc khá châm chọc. Nhưng điều này còn vượt ra hơn cả thế… cảm giác này còn lạnh hơn cả băng.

Chỉ có một điều anh cần phải biết. "Thằng đó là ai?"

"Roland, Lord Lambert."

Tom đi ngay đến ngưỡng cửa của căn phòng ngoài. "Tôi cũng muốn lấy áo khoác của mình," anh thô bạo nói với người gác phòng.

"Tôi sẽ làm ngay, Mr. Severin," câu trả lời bị bóp nghẹt.

"Anh định đi đâu?" St. Vincent hỏi khi Tom quay lại với anh .

"Tôi sẽ đi tìm Lambert," Tom gầm gừ, "và nhét một cái cọc chết tiệt vào mông thằng đó. Sau đó, tôi sẽ kéo hắn đến sân trước của Tòa thị chính và dựng hắn lên cho đến khi hắn công khai rút lại mọi lời nói dối về Lady Cassandra."

St. Vincent nhìn anh ta và bắt buộc mình kiên nhẫn. "Điều cuối cùng mà gia đình Ravenel cần là anh đi ra đó mà không suy nghĩ kĩ và làm những điều bốc đồng. Ngoài ra, anh còn chưa biết toàn bộ câu chuyện. Nó đã trở nên tồi tệ hơn ".

Tom tái nhợt. "Chúa ơi, nó còn có thể tệ hơn thế nào chứ?" Trong con mắt của xã hội, danh tiếng của một người phụ nữ là tất cả. Tất cả. Nếu danh dự của Cassandra có bất kỳ vết nhơ nào, cô ấy sẽ bị tẩy chay, và cả gia đình cô cũng bị ô nhục. Cô cũng sẽ không có bất kì cơ hội nào để kết hôn với những người cùng tầng lớp với cô ấy. Những người bạn cũ sẽ cắt đứt liên lạc với cô. Những đứa con trong tương lai cũng sẽ bị các bạn cùng địa vị khinh rẻ. Những hành động của Lambert là phần chóp của sự tàn ác: Anh ta biết rõ hành động báo thù nhỏ nhen của anh ta sẽ hủy hoại cuộc đời của Cassandra.

St. Vincent đưa cho Tom tờ báo mà anh đã kẹp dưới cánh tay. "Đây là ấn bản buổi tối của London Chronicle," anh nói ngắn gọn. "Hãy đọc cột trên cùng trên trang về xã hội."

Tom sắc bén nhìn anh trước khi đưa mắt xuống cái cột, cái mà, anh nhận thấy với sự kinh miệt, đã được viết bởi kẻ dám tự nhận mình là ‘Người ẩn danh’.

Đã đến lúc chúng ta phải suy ngẫm về một giống loài nổi tiếng ở London: Kẻ tán tỉnh vô tâm. Có khá nhiều sinh vật như vậy gần đây đã xuất hiện trong xã hội để làm mới sự khoái lạc của Mùa lễ hội, nhưng có một sinh vật đặc biệt là ví dụ khét tiếng nhất trong đồng loại của cô ta.

Thu thập những trái tim tan vỡ như những chiến lợi phẩm là một trò chơi đối với quý cô nào đó này, người mà chúng ta sẽ gọi là "Lady C." Cô ta đã nhận được nhiều lời cầu hôn hơn cả những phụ nữ trẻ được nuôi dạy tốt, và không hề bí mật về lý do tại sao. Cô ta chơi bời ân ái, đưa một cái liếc nhìn lên tầm hoàn hảo, thì thầm trêu chọc, và những hành động xúi giục khác đối với hăng hái của nam giới. Thói quen của cô ta là dỗ dành một người đàn ông đến một góc tối yên tĩnh nào đó, kích động anh ta bằng những nụ hôn trộm và những hành động thăm dò đùa giỡn, sau đó buộc tội anh chàng tội nghiệp là kẻ cơ hội.

Lady C, tất nhiên, sẽ quả quyết mình vô tội và tuyên bố rằng những thí nghiệm nhỏ của cô ta là vô hại. Cô ta sẽ hất những lọn tóc vàng và đi dạo trên con đường vui vẻ của mình, dẫn dắt nhiều người đàn ông tự biến mình thành thằng ngu để phục vụ cho thú vui riêng tư của cô ta. Bây giờ hành động không đúng đắn của cô ta đã bị phơi bày, những người trong xã hội tốt sẽ quyết định cái giá, mà nếu có, cô ta sẽ phải trả cho những hành vi vô liêm sỉ của mình. Hãy để sự phán xét của họ là một lời cảnh báo cho những người đàn bà khêu gợi trẻ trung khác rằng : là xấu xa - không, là tàn ác khi đùa giỡn với tình cảm và cảm xúc của những người đàn ông thanh niên ngay thẳng, và là tự hạ thấp bản thân trong quá trình đó.

Tóm lại, hãy lấy Lady C làm ví dụ. 

Tom chết lặng trước sự ác độc tuyệt đối của cột báo. Đó là một vụ ám sát danh tiếng. Anh chưa bao giờ nhìn thấy hay nghe nói về một cuộc tấn công công khai vào một cô gái vô tội như vậy. Nếu đó là sự trả đũa của Lord Lambert vì bị từ chối, thì đó là sự đáp lại không cân xứng cực kì dã man, người ta nên đặt câu hỏi về sự tỉnh táo của hắn. Và bây giờ khi tin đồn đã lan ra phạm vi công cộng, nó sẽ tiếp cận những người phụ nữ trong xã hội, những người thường không được biết đến là có thể thể hiện lòng thương xót đối với đồng loại của họ.

Trước khi hết tuần, Cassandra sẽ là kẻ bị xã hội bỏ rơi.

"Tại sao biên tập viên đồng ý xuất bản bài này?" Tom gặng hỏi, ném lại tờ báo cho St. Vincent. "Đây là một lời phỉ báng đẫm máu."

"Không nghi ngờ gì là anh ta tin rằng gia đình Cassandra sẽ không muốn vì cô ấy mà phải vượt qua thử thách của một vụ kiện. Hơn nữa, có thể tên 'Người ẩn danh' này chịu một số lực đòn bẩy để chống lại anh ta hoặc chủ sở hữu của tờ báo. "

"Tôi sẽ tìm ra ai là người đã viết bài báo này." Tom nói

"Không," St. Vincent nói ngay lập tức. "Đừng biến vấn đề này thành chuyện của riêng anh. Tôi sẽ chuyển đề nghị giúp đỡ của anh tới gia đình Ravenel. Tôi chắc chắn rằng họ sẽ đánh giá cao nó. Nhưng hãy để cho gia đình tự quyết định cách xử lý tình huống".

Người gác cổng đi đến với chiếc áo khoác của St. Vincent và giúp anh mặc vào, trong khi Tom vẫn đứng đó và nghiền ngẫm.

Anh không thể đứng yên và không làm gì cả. Thứ gì đó bên trong anh kêu gào được thoát ra khỏi lồng của nó, và nó sẽ không quay trở lại cho đến khi anh khiến cả thế giới phải trả giá vì đã làm tổn thương Cassandra.

Khi anh nghĩ đến những gì cô cô đang phải chịu đựng, cô đã bị sợ hãi và tức giận và bị tổn thương như thế nào… một cảm xúc kỳ lạ và khủng khiếp len lỏi trong anh. Anh muốn ôm Cassandra trong vòng tay. Anh muốn che chở, bảo vệ cô khỏi tất cả những sự xấu xa chết tiệt này.

Không kể đến việc anh không có quyền làm bất cứ điều gì với những mối lo ngại của Cassandra.

"Tôi sẽ không can thiệp đâu," Tom cộc cằn nói. "Nhưng tôi muốn anh hứa là anh sẽ thông báo cho tôi nếu tôi có thể làm gì đó. Kể cả những điều nhỏ nhất."

"Tôi hứa."

"Anh sẽ đến với họ bây giờ à?"

"Đúng, tôi sẽ đi đón vợ tôi và đưa cô ấy đến Ravenel House. Cô ấy sẽ muốn ở cạnh Cassandra." St. Vincent trông vừa tức giận vừa chán ngán. "Cô gái tội nghiệp. Chuyện Cassandra chỉ muốn một cuộc sống bình thường chưa bao giờ là bí mật. Nhưng chỉ với một vài từ hiểm độc đó, thằng khốn Lambert đã phá hỏng tất cả cơ hội của cô ấy".

"Không phải thế khi mà những tin đồn mà thằng đó phơi bày là lời nói dối trắng trợn."

St. Vincent mỉm cười giễu cợt. "Anh không thể giết một tin đồn theo cách đó, Severin. Anh càng ném ra nhiều sự thật vào một lời dối trá, thì càng khiến người ta khăng khăng tin vào điều đó ".

« Lùi
Tiến »