Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1891 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Cassandra quyết định mặc dù cô không chắc cảm giác của mình đối với Lord Lambert là gì, thì cô vẫn không ham muốn anh ta. Cô nợ anh ta, và cả bản thân cô điều đó, cô phải tìm ra liệu có một chút gì, dù chỉ là thoáng qua, sự hòa hợp giữa họ hay không.

Và cơ hội đó đến khá sớm, khi một bữa tiệc từ thiện được gọi là sự kiện của tháng được tổ chức tại nhà Belgravia của Lord Delaval.

Buổi tối bao gồm một cuộc triển lãm nghệ thuật tư nhân và bán đấu giá để ‘Gây quỹ từ thiện cho các nghệ sĩ’. Gần đây, một họa sĩ phong cảnh tài năng nhưng chỉ thành công ở mức độ vừa tên là Erskin Gladwine đã qua đời, để lại một người vợ và sáu đứa con không thể tự nuôi sống bản thân. Số tiền thu được từ việc bán các tác phẩm nghệ thuật sẽ được chuyển vào quỹ cho gia đình Gladwine và gia đình của các nghệ sĩ đã không may qua đời khác.

Sau khi Lady Berwick thoái lui nhiệm vụ vì đã kiếm được một khoản lớn từ việc kèm cặp cô, Cassandra đã tham dự quỹ từ thiện cùng Devon và Kathleen.

"Bọn chị sẽ cố gắng trông chừng em đúng cách," Kathleen nói với chút lo lắng chế giễu, "nhưng chị sợ rằng chúng ta không đủ nghiêm khắc, nên chắc chắn chúng ta cần một người đi kèm chúng ta."

"Chúng ta là những Ravenel," Devon đã chỉ ra. "Sẽ chỉ toàn những hành động và cư xử tốt mà mọi người sẽ thấy đáng tin cậy."

Ngay khi họ vừa đến, Cassandra bị lúng túng khi thấy cha của Lord Lambert, Hầu tước Ripon, cũng tham dự sự kiện. Mặc dù cô biết sớm muộn gì cô cũng sẽ phải gặp ông ta, nhưng cô vẫn chưa chuẩn bị tốt. Ít nhất, cô sẽ mặc một chiếc váy đẹp hơn chiếc này, loại lụa moiré cô ít yêu thích nhất. Cô đã tăng ít cân nên cần phải giải phóng phần eo, nhưng phần vòng ôm được cắt vuông vắn nên không thể thay đổi mà không làm hỏng nó, vì vậy những đường cong trên đỉnh ngực cô căng tròn theo đường viền cổ áo. Và loại vải vân gợn sóng có màu nâu vàng, tạo cho nó vẻ không thích hợp của vân gỗ.

Lambert giới thiệu cô với cha anh, ngài hầu tước, người có ngoại hình trẻ hơn cô mong đợi. Ông ta hơi đen mặc dù con trai ông thì trắng trẻo, mái tóc đen nhánh bóng bẩy đã điểm vài sợi bạc, đôi mắt thì có màu nâu đặc như sô cô la đắng. Các đường nét trên khuôn mặt ông ta đẹp đẽ nhưng quá cứng rắn, giống như miếng đá cẩm thạch bị phong hóa. Khi Cassandra khẽ nhún gối chào và đứng dậy, cô hơi giật mình khi bắt gặp ánh mắt ông ta đang lướt lên bầu ngực cô.

"Quý cô," ông ta nói, "những lời miêu tả về vẻ đẹp của cô không hề phóng đại chút nào."

Cassandra mỉm cười cảm ơn. "Tôi rất vinh dự được làm quen với ngài, thưa ngài."

Hầu tước cẩn trọng nhìn cô với ánh mắt đầy toan tính. "Cô đến đây với tư cách là một người yêu nghệ thuật, phải không Lady Cassandra?"

"Tôi chỉ biết khá ít về nghệ thuật, nhưng tôi hy vọng sẽ học hỏi được nhiều hơn. Ngài sẽ đấu giá một bức tranh tối nay chứ, thưa ngài? "

"Không, tôi định sẽ quyên góp, nhưng tác phẩm của tên họa sĩ đó không hơn gì là một thứ tầm thường. Tôi không định treo nó trong phòng rửa bát của mình."

Mặc dù Cassandra cảm thấy bối rối trước lời nói thẳng thừng về công việc của Mr. Gladwine quá cố - chỉ vì lợi ích quyên góp từ thiện dành cho người vợ góa và các đứa con của ông ta, nhưng cô vẫn cố không phản ứng.

Dường như nhận ra lời nói của ngài hầu tước nghe có vẻ khá tồi tệ, Lambert vội vàng xen vào. "Cha tôi hiểu biết rất sâu sắc về nghệ thuật, đặc biệt là phong cảnh."

"Theo những gì tôi thấy," Cassandra nói, "Tôi ngưỡng mộ kỹ năng truyền tải ánh sáng của Mr. Gladwine - một cảnh trăng sáng chẳng hạn, hoặc ánh sáng của ngọn lửa".

"Thủ thuật đánh lừa thị giác không giống như giá trị nghệ thuật," ngài hầu tước miễn cưỡng nói.

Cô mỉm cười và nhún vai. "Dù sao thì tôi cũng thích công việc của anh ta. Có lẽ một ngày nào đó ông có thể tử tế giúp tôi bằng cách giải thích điều gì làm nên giá trị của một bức tranh, và sau đó tôi sẽ biết rõ hơn mình cần tìm những gì."

Ngài hầu tước chằm chằm nhìn cô đánh giá. "Cô có cách thức khác lạ, cô gái. Có những lời đồn là cô sẽ chú ý đến ý kiến của một người đàn ông và hiểu quan điểm của anh ta." Môi ông ta hơi cong lên khi ông ta nhận xét, "Thật đáng tiếc là tôi đã không gặp cô sớm hơn con trai tôi. Vì khi điều đó xảy ra, tôi cũng đang tìm kiếm một người vợ".

Mặc dù câu đó có vẻ như là một lời khen, nhưng Cassandra vẫn nghĩ câu nói đó khá kỳ quặc, đặc biệt là trước mặt Lord Lambert. Bị nhiễu loạn, cô cố gắng suy nghĩ để tìm ra câu trả lời phù hợp. "Tôi chắc chắn rằng bất kỳ người phụ nữ nào cũng rất vinh dự được có sự quan tâm của ngài, thưa ngài."

"Cho đến nay tôi vẫn chưa tìm thấy ai xứng đáng với nó." Ánh mắt ông ta lướt qua toàn thân cô. "Tuy nhiên, cô sẽ là một sự bổ sung quyến rũ cho gia đình tôi."

"Như là cô dâu của con," Lambert cười khúc khích nói. "Không phải của cha, thưa Cha."

Cassandra giữ im lặng. Cô thấy bùng lên cảm giác bực mình và lo lắng, cô nhận ra cả hai người đàn ông này đều coi hôn nhân là một thứ để thực hiện và không thể thay đổi, như thể tán tỉnh và sự ưng thuận thậm chí là không cần thiết.

Cái cách mà ngài hầu tước nhìn cô thật kinh khủng. Có điều gì đó trong đôi mắt sắt đá ấy khiến cô cảm thấy vừa thô kệch vừa tầm thường.

Lord Lambert đưa cánh tay của mình cho cô. "Lady Cassandra, chúng ta sẽ đi xem phần còn lại của bức tranh chứ?"

Cô lại gần ngài hầu tước một lần nữa và đi cùng Lambert.

Họ chầm chậm đi lang thang vòng quanh các căn phòng chung trên tầng chính của ngôi nhà, nơi các tác phẩm nghệ thuật đã được treo lên để trưng bày. Họ dừng lại trước một bức tranh vẽ ngọn núi Vesuvius trong cơn thịnh nộ phun trào những màu đỏ và vàng.

"Đừng bận tâm đến sự ngạo mạn của cha tôi," Lord Lambert thản nhiên nói. "Ông ấy thường không chọn lựa từ ngữ khi bày tỏ ý kiến của mình. Điều quan trọng là ông ấy đã chấp thuận em".

"Thưa ngài," Cassandra lặng lẽ nói, ý thức được có người đi phía sau họ, "hình như bằng cách nào đó, chúng ta dường như đã hiểu lầm… một giả thuyết… là đã kết luận sẽ bỏ qua việc đính hôn."

"Thế không phải vậy à?" anh hỏi, có vẻ thích thú.

"Không." Nghe thấy sự sắc nhọn trong giọng nói của mình, cô điều chỉnh nó trước khi tiếp tục một cách bình tĩnh hơn, "Chúng ta chưa chính thức tán tỉnh nhau. Mùa lễ hội thậm chí còn chưa bắt đầu. Tôi sẽ không sẵn sàng đồng ý bất cứ điều gì trước khi chúng tôi trở nên quen thuộc với nhau hơn. "

"Tôi hiểu rồi."

"Thật ư?"

"Tôi hiểu em muốn gì rồi."

Cassandra thấy thoải mái, nhẹ nhõm vì dường như anh không định làm gì xúc phạm. Họ đi dọc theo hàng dãy những bức tranh tranh… vẽ cảnh những lâu đài đổ nát vào ban đêm… vụ cháy nhà hát Drury Lane cũ… ánh trăng soi chiếu xuống cửa sông. Tuy nhiên, cô không thể tập trung vào các bức tranh. Tâm trí cô quay cuồng với nhận thức khó chịu rằng cô càng nhìn thấy Lord Lambert thường xuyên bao nhiêu thì cô càng không thích anh ta bấy nhiêu. Triển vọng cô có thể có những suy nghĩ và ước mơ của riêng mình dường như là không thể với anh. Anh ta sẽ mong đợi - như cha anh ta đã nói - để cô hiểu được quan điểm của anh ta. Làm sao anh có thể yêu thương cô nếu anh không quan tâm đến con người thật của cô?

Nhưng lạy Chúa, nếu cô từ chối người đàn ông này, người có dòng dõi tầng lớp quý tộc cao quý, người được mọi người coi là hoàn hảo…

Mọi người sẽ nói rằng cô bị điên. Họ sẽ nói rằng không có gì có thể làm cô hài lòng. Rằng lỗi không phải là ở anh, mà là ở cô.

Có lẽ là họ đúng.

Đột ngột, Lord Lambert kéo mạnh cô ra khỏi con đường chính dẫn đến các căn phòng và đi vào hành lang lạ lẫm.

Suýt ngã, Cassandra bật ra một tràng cười ngạc nhiên. "Ngài đang làm gì đấy?"

"Em sẽ thấy." Anh kéo cô vào một căn phòng riêng nhỏ và ấm cúng, kiểu phòng để lẩn tránh thường được dùng như thư phòng, rồi đóng cửa lại.

Mất phương hướng vì đột ngột bị bao trùm trong bóng tối , Cassandra mò mẫm giơ tay lên để giữ thăng bằng. Hơi thở của cô hơi ngừng lại khi vòng tay của Lord Lambert ôm lấy cô.

"Bây giờ," anh ta rên rỉ tự mãn, "Tôi sẽ cho em những gì em yêu cầu."

Vừa bực mình vừa buồn cười, Cassandra chỉ ra, "Tôi không hề yêu cầu bị kéo vào một căn phòng tối và bị cư xử thô bạo."

"Em muốn trở nên thân thiết hơn với tôi mà."

"Ý tôi không phải là -" cô phản đối, nhưng miệng anh ta đã áp lên miệng cô mạnh bạo hơn mức cần thiết, môi anh ta vặn vẹo trên môi cô với áp lực ngày càng nhanh.

Vì Chúa, anh ta không hiểu rằng cô muốn dành thời gian để nói chuyện với anh ta và khám phá những sở thích và sở ghét của cả hai sao? Anh có bất kì hứng thú nào với bản thân cô không vậy?

Sức ép từ nụ hôn của anh ta rất mạnh mẽ, gần như hơi tham chiến, và cô đưa tay lên má anh ta, vuốt nhẹ với hy vọng có thể xoa dịu anh ta. Khi thấy điều đó không hiệu quả, cô quay mặt đi và thở hổn hển, "Thưa ngài… Roland… đừng mạnh bạo như thế. Hãy nhẹ nhàng thôi. "

"Tôi sẽ làm thế. Em yêu… em yêu… "Miệng anh ta lại tìm thấy môi cô, và áp lực chỉ giảm nhẹ đi một chút.

Cassandra cố gắng giữ mình để chịu đựng những nụ hôn của anh ta hơn là tận hưởng chúng. Cô cố gắng để bản thân cảm thấy một loại khoái cảm nào đó, bất cứ thứ gì ngoại trừ cảm giác ghê tởm đang ngày càng tăng thêm này. Cánh tay của anh ta như đang kìm kẹp cô. Trong cơn phấn khích, bề mặt lồng ngực của anh ta liên tục phồng lên như ống thổi lò sưởi.

Thực ra, nó đã trở nên khá lố bịch, một cảnh mô tả một thằng hề sôi nổi cố gây ấn tượng bản thân với một trinh nữ bị xúc phạm. Xứng đáng với Molière8. Có một cảnh như thế này trong vở The Love-Tiff không nhỉ? Hay là vở Tartuffe…

Việc cô nghĩ về một nhà viết kịch của thế kỷ XVII vào lúc này không phải là một dấu hiệu tốt.

Tập trung nào, cô tự nói với bản thân. Thực ra miệng của anh ta không hề khó chịu. Tại sao cô lại cảm thấy rất khác khi hôn một người đàn ông đối lập với anh ta nhỉ? Cô rất muốn thích điều này, nhưng nó hoàn toàn không giống với đêm đó trong khu vườn mùa đông… không khí mát mẻ ban đêm có mùi của bóng tối và cây dương xỉ xanh… đứng trên những ngón chân trần khi cô tìm kiếm áp lực ngon lành từ miệng Tom Severin … nhạy cảm nhưng khẩn cầu… và những luồng hơi ấm bắt đầu thoát ra bên trong.

Nhưng sau đó Lord Lambert buộc môi cô tách ra, và lưỡi giáo ẩm ướt của anh ta lấp đầy miệng cô.

Lắp bắp, Cassandra giật mình quay đầu lại. "Không… chờ đã… không." Cô cố gắng đẩy anh ta ra, nhưng anh ta đang ôm cô quá chặt để cô có thể chèn tay vào giữa họ. "Gia đình tôi sẽ tìm kiếm tôi."

"Họ sẽ không chú ý đến sự vắng mặt của em đâu."

"Bỏ ra đi. Tôi không thích thế này ".

Họ vật lộn một lúc, và anh đè nghiến cô vào tường. "Một hai phút nữa thôi," anh ta nói, thở hổn hển vì phấn khích. "Tôi xứng đáng với điều này sau những bông hoa và món quà mà tôi đã gửi."

Xứng đáng ư?

"Ngài có nghĩ thế khi anh mua chúng cho tôi không?" cô hoài nghi hỏi.

"Em muốn điều này mà, dù em có giả vờ như thế nào đi nữa. Với một cơ thể như của em… mọi người đều biết điều đó, chỉ cần nhìn vào em thôi".

Cô thấy sốc kinh khủng.

Lúc này anh ta đang mò mẫm ngực của cô, kéo mạnh vào phần cổ áo và đút tay vào trong vạt áo. Cô cảm thấy một cái bóp thô lỗ và thô bạo trên bầu ngực.

"Đừng mà, nó đau quá!"

"Chúng ta rồi sẽ kết hôn. Có vấn đề gì nếu tôi muốn nếm thử nó bây giờ chứ?" Anh ta nhéo vào một bên núm vú của cô, mạnh đến mức làm thâm tím làn da nhạy cảm.

"Dừng lại." Cô thấy sợ hãi và bị xúc phạm. Theo phản xạ, cô nắm lấy các ngón tay của anh ta và mạnh mẽ bẻ cong chúng. Anh ta buông cô ra với một tiếng kêu đau đớn.

Hơi thở gấp gáp của họ phá tan màn đêm tăm tối. Sau khi kéo lại vạt áo lên, Cassandra lao ra cửa, nhưng sững người khi nghe thấy giọng nói điềm tĩnh của anh ta.

"Trước khi em định hối hả đi ra trong bộ dạng đó, hãy nghĩ đến danh tiếng của em. Một vụ bê bối như thế, dù không phải do em tạo ra, cũng sẽ hủy hoại em đấy."

Điều đó thật bất công kinh khủng. Nhưng là sự thật. Không ngờ là toàn bộ tương lai của cô phụ thuộc vào việc rời khỏi căn phòng này một cách bình tĩnh, với anh ta, và không để lộ ra chút ám chỉ nào về những gì vừa xảy ra.

Bàn tay mở ra của cô cuộn lại thành nắm đấm và hạ xuống bên hông. Cô buộc mình phải chờ đợi, lờ mờ nhận ra anh đang chỉnh đốn lại quần áo, làm gì đó với phía trước quần anh ta. Môi cô khô rang và nhức nhối. Đầu vú cô thì đau đớn. Cô cảm thấy xấu hổ, đổ mồ hôi và hoàn toàn đau khổ.

Lord Lambert nói với một giọng nhẹ nhàng, bình thường. Cô rùng mình vì anh ta đã chuyển đổi tâm trạng như lật một đồng xu. "Có một điều em nên biết, em yêu. Khi em khiêu khích một người đàn ông vào một trạng thái và khiến anh ta thất vọng, vậy là không tốt đâu".

Lời buộc tội làm cô hoang mang. "Tôi đã làm gì để khiêu khích anh cơ?"

"Em mỉm cười và tán tỉnh, và lắc hông em khi em bước đi -"

"Tôi không có!"

"- và em mặc những chiếc váy bó sát đó với bộ ngực được đẩy cao lên dưới cằm. Em quảng cáo cái vốn có của mình, và sau đó phàn nàn khi tôi cung cấp cho em những gì em yêu cầu. "

Không thể chịu đựng thêm nữa, Cassandra lần mò phần tay nắm cửa. Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, và cô hít một hơi thật sâu, tuyệt vọng khi rời khỏi phòng.

Lord Lambert bước ngay bên cạnh cô. Ngoài tầm mắt của cô, cô thấy anh ta đã đưa cánh tay ra. Cô không bám lấy nó. Ý nghĩ chạm vào anh ta khiến cô phát ốm.

Khi họ quay trở lại căn phòng chung, cô nói mà không nhìn anh, giọng cô chỉ hơi run rẩy. "Anh là đồ điên nếu anh nghĩ rằng tôi sẽ còn muốn liên quan đến anh sau chuyện này."

Lúc họ xuất hiện trở lại trên ngưỡng cửa, Kathleen đang kín đáo tìm kiếm họ. Lúc đầu, cô trông rất nhẹ nhõm khi thấy Cassandra. Nhưng khi họ tiến lại gần hơn, cô thấy nét mặt Cassandra hơi căng thẳng, và khuôn mặt cô trở nên cực kì cẩn thận. "Em yêu," Kathleen nói nhẹ nhàng, "có một bức tranh cảnh mặt trời mọc mà chị đang tính trả giá – chị muốn nghe ý kiến của em." Kathleen liếc nhìn Lord Lambert khi cô nói thêm, "Thưa ngài, tôi sợ rằng tôi phải đòi lại trách nhiệm của mình, nếu không mọi người sẽ nói rằng kỹ năng đi kèm của tôi rất tệ."

Anh ta mỉm cười. "Tôi sẽ để bà chăm sóc cho cô ấy ."

Kathleen khoác tay Cassandra khi họ bước đi. "Chuyện gì đã xảy ra vậy?" cô hỏi nhẹ nhàng. "Em đã cãi nhau với anh ta à?"

"Vâng," Cassandra khó khăn trả lời. "Em muốn về nhà sớm. Không quá sớm để gây ra những tin đồn, nhưng càng sớm càng tốt ".

"Chị sẽ nghĩ ra một cái cớ nào đó."

"Và… đừng để anh ta đến gần em lần nữa."

Giọng nói của Kathleen bình tĩnh quá mức, trong khi bàn tay của cô giữ chặt lấy Cassandra. "Anh ta sẽ không đâu."

Họ đến chỗ Lady Delaval, bà chủ nhà, và Kathleen tiếc nuối nói rằng họ sẽ phải về sớm vì đứa trẻ bị đau bụng và cô ấy muốn về nhà với nó.

Cassandra chỉ hờ hững nhận biết về cuộc trò chuyện xì xào xung quanh cô. Cô cảm thấy choáng váng, hơi mất thăng bằng, như khi cô rời khỏi giường trước khi hoàn toàn thức giấc. Tâm trí cô không ngừng suy nghĩ về mọi thứ mà Lord Lambert đã nói và làm.

… tất cả mọi người đều biết em muốn gì… em quảng cáo cái vốn có của mình…

Những lời nói đó thậm chí còn khiến cô cảm thấy còn tồi tệ hơn sự sờ soạng đó, nếu có thể. Những người đàn ông khác có nhìn cô theo cách đó không? Đó có phải là những gì họ nghĩ không? Cô muốn thu mình lại và trốn ở đâu đó. Thái dương cô nhói lên như thể có quá nhiều máu ở trong đầu. Và vú cô đau nhói ở những chỗ anh ta nắm chặt và véo mạnh.

Bây giờ Kathleen đang nói chuyện với Devon, yêu cầu anh gửi xe ngựa ra.

Anh còn không bận tâm đến việc đeo một chiếc mặt nạ xã hội dễ chịu lên mình. Khuôn mặt anh căng ra, đôi mắt xanh nheo lại. "Có điều gì mà anh nên biết ngay bây giờ không?" anh hỏi nhẹ nhàng, nhìn từ vợ mình sang Cassandra.

Cassandra khẽ lắc đầu để trả lời. Hơn hết, cô không thể mạo hiểm để xảy ra một trận cãi vã. Nếu Devon biết Lord Lambert đã xúc phạm cô như thế nào… và Lambert đang ở gần đây… thì kết quả có thể rất tai hại.

Devon nhìn cô chằm chằm, rõ ràng là không hài lòng khi phải rời đi mà không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra. Tuy nhiên, trước sự nhẹ nhõm của cô, anh đã dịu lại. "Em sẽ nói với anh trên đường về nhà nhé?"

"Vâng, anh họ Devon."

Sau khi họ bước vào xe ngựa và quay trở lại Ravenel House, Cassandra đã có thể thở dễ dàng hơn. Kathleen ngồi bên cạnh, nắm lấy bàn tay cô.

Devon, người đang ngồi ghế đối diện với họ, nhìn Cassandra với một cái cau mày. "Giờ thì nói đi nào," anh sống sượng nói.

Cassandra kể cho họ nghe tất cả mọi chuyện đã xảy ra, kể cả việc Lambert đã mò mẫm cô như thế nào. Mặc dù thật sự nhục nhã khi phải kể lại từng chi tiết, nhưng cô cảm thấy họ cần phải hiểu chính xác anh ta đã xúc phạm và xúc phạm với mức độ nào. Khi họ cẩn thận lắng nghe, nét mặt của Devon chuyển từ sững sờ sang điên tiết, trong khi mặt của Kathleen thì trắng bệch.

"Đó là lỗi của em khi không phản đối mạnh mẽ hơn ngay từ đầu," Cassandra đau khổ nói. "Và chiếc váy này - nó quá chật - không đủ quý phái, và -"

"Chúa giúp tôi." Mặc dù giọng của Devon khá điềm tĩnh, nhưng nó mang xúc cảm mãnh liệt của một tiếng hét. "Em không phải là lí do cho những gì thằng đó đã làm. Không phải do những gì em nói hay làm, và chắc chắn không có gì là do cách em ăn mặc."

"Em có thật sự nghĩ rằng chị sẽ để em đi ra ngoài trong khi em mặc cái gì đó không phù hợp không?" Kathleen hỏi cộc lốc. "Em tình cờ được trời phú cho lợi thế - và đó là một may mắn, không phải một tội ác. Chị muốn quay lại đó và quất roi ngựa lên thằng khốn đó vì đã gợi ý rằng đó là lỗi của em."

Không quen nghe những từ ngữ như vậy từ Kathleen, Cassandra tròn mắt ngạc nhiên nhìn cô.

"Đừng nhầm lẫn," Kathleen tiếp tục nóng nảy, "đây là cách anh ta sẽ đối xử với em sau đám cưới. Ngoại trừ việc nó sẽ tồi tệ hơn thế này gấp nghìn lần, bởi vì lúc đó em đã là vợ anh ta, em sẽ phải phó mặc cho anh ta định đoạt. Những tên đàn ông như thế sẽ không bao giờ chịu trách nhiệm – hắn sẽ đánh đập em, và sau đó nói rằng do hắn bị ai đó kích động. ‘Xem mày đã bắt tao làm gì này'. Nhưng thực ra là hắn luôn có sự lựa chọn. Hắn làm người khác tổn thương và sợ hãi để hắn cảm thấy mình mạnh mẽ ".

Kathleen định tiếp tục nói, nhưng Devon đã nghiêng người về trước và nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối cô. Không phải để kiểm tra hay ngắt lời cô, mà vì dường như anh cảm thấy cần phải chạm vào cô. Đôi mắt anh ấm áp, đôi mắt có màu xanh nước biển đậm khi anh nhìn chằm chằm vào vợ mình. Hai người họ trao đổi thầm lặng chỉ bằng cái nhìn.

Cassandra biết cả hai đều đang nghĩ về anh trai cô, Theo… người chồng đầu tiên của Kathleen… người có tính khí bạo lực và thường xuyên bất ngờ tổn thương những người xung quanh bằng lời nói và thể xác.

"Em đã luôn là đối tượng phải chịu đựng cơn thịnh nộ của những Ravenel khi còn bé," Cassandra lặng lẽ nói. "Cha và anh trai em đôi khi thậm chí còn có vẻ tự hào về nó… cách nó khiến mọi người lo lắng. Em nghĩ họ muốn được coi là mạnh mẽ."

Devon nhạo báng. "Những người đàn ông mạnh mẽ không mất bình tĩnh. Họ sẽ kiềm chế trong khi những người khác đang la hét và nổ tung". Anh ngồi lại vào chỗ của mình, hít sâu và thở ra một hơi dài. "Nhờ ảnh hưởng của vợ anh, anh đã học được cách không dễ dàng khuất phục tính nóng nảy của mình như trước đây".

Kathleen dịu dàng nhìn anh. "Những nỗ lực và công lao để hoàn thiện bản thân anh đều là của anh, quý ngài của em. Nhưng ngay cả khi anh tồi tệ nhất, anh sẽ không bao giờ mơ đến việc đối xử với phụ nữ như cách mà Lord Lambert đã làm đêm nay. "

Cassandra ngước lên nhìn Devon. "Anh họ, chúng ta phải làm gì bây giờ?"

"Anh muốn bắt đầu bằng cách dần thằng đó thành bột," Devon đen tối nói.

"Ồ, xin đừng -" cô bắt đầu.

"Đừng lo, em yêu. Đó là những gì anh muốn làm, không phải những gì anh sẽ làm. Anh sẽ dồn thằng đó vào góc tường vào ngày mai và làm rõ rằng bắt đầu từ bây giờ, nó sẽ phải tránh mặt anh bằng mọi giá. Không đến thăm nhà, không hoa hoét, không tương tác dưới bất kỳ hình thức nào. Lambert sẽ không dám làm phiền em nữa".

Cassandra nhăn mặt và gục đầu vào vai Kathleen. "Mùa lễ hội thậm chí còn chưa diễn ra và nó sẽ rất kinh khủng. Em chắc chắn thế."

Bàn tay nhỏ nhắn của Kathleen đưa lên vuốt tóc cô. "Việc em biết được tính cách thật của Lord Lambert bây giờ tốt hơn là sau này mới biết, em yêu," cô thì thầm. "Nhưng chị rất tiếc vì sự việc đã thành ra thế này."

"Lady Berwick sẽ phát cuồng mất," Cassandra cười khúc khích nói. "Bà ấy đã rất hy vọng vào cuộc hôn nhân này."

 "Em thì không à?" cô hỏi nhẹ nhàng.

Cassandra khẽ lắc đầu. "Bất cứ lúc nào em cố gắng tưởng tượng về viễn cảnh tương lai với Lord Lambert, em không cảm thấy gì cả. Không có bất kì cái gì. Em thậm chí còn không có ý nghĩ căm ghét anh ta lúc này. Em nghĩ anh ta khá kinh khủng, nhưng… anh ta không đủ quan trọng để căm ghét. "

« Lùi
Tiến »