Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1890 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Mặc dù vào mùa thu không có các sự kiện tầm cỡ như mùa lễ hội, nhưng vẫn có một loạt các bữa tối và bữa tiệc có các quý ông trong thị trấn đến tham dự. Lady Berwick đã đề ra chiến lược được bắt đầu sớm, để Cassandra có thể gặp được những quý ông độc thân hứa hẹn mới nhất trong khi nhiều cô gái khác vẫn đang ở lại điền trang của gia đình trong thời điểm săn bắn mùa thu.

Mùa lễ hội năm nay dường như rất khác, giờ đây Pandora không còn tham gia nữa. Không có sự đồng hành của cô em song sinh và sự hài hước tinh quái, những vòng quay liên tục của bữa tối, những buổi dạ hội và khiêu vũ bắt đầu làm Cassandra cảm thấy cực nhọc. Khi cô nói những điều đó với Devon và Kathleen, họ đã hiểu và thông cảm.

"Quá trình săn chồng thường thì không tự nhiên đối với anh." Devon nhận xét:  "Em bị rơi vào tình trạng phải gần gũi với một số lượng đàn ông hạn chế, và bị kèm cặp quá chặt chẽ để có bất kỳ kiểu tương tác thực sự nào. Và chỉ sau một khoảng thời gian cố định, em lại được mong chờ sẽ chọn một trong số họ làm bạn đời".

Kathleen rót thêm trà mà không hề tập trung. "Quá trình này có những cạm bẫy của nó," cô đồng ý, biểu cảm trầm ngâm.

Cassandra biết chính xác Kathleen đang nghĩ gì.

Một thời gian trước, Kathleen đã kết hôn với anh trai của Cassandra, Theo, chỉ sau một vài hành động tán tỉnh nhanh như cơn gió lốc. Bi kịch thay, Theo đã chết trong một tai nạn cưỡi ngựa chỉ vài ngày sau đám cưới. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Kathleen đã phát hiện ra có một nét tính cách khác bên dưới chàng trai trẻ quyến rũ, người đã tán tỉnh cô cực kì lịch sự trong suốt Mùa lễ hội. Phần tính cách đó không ổn định và mang tính lạm dụng.

Devon cúi xuống để ấn một nụ hôn sâu vào những lọn tóc xoăn đỏ mềm mại của vợ mình. "Không ai trong gia đình này sẽ bị bỏ lại với ơn huệ của một người không đối xử tốt với họ," anh nói khẽ. "Anh sẽ chiến đấu đến chết vì từng người cuối cùng trong các em."

Kathleen quay lại và mỉm cười dịu dàng với anh, những ngón tay cô đưa lên vuốt ve gò má gầy của anh. "Em biết anh sẽ làm thế, anh yêu."

Trong tâm tư, Cassandra đã tự hỏi liệu cô có bao giờ tìm được một người đàn ông sẵn sàng hy sinh bản thân vì cô không. Tất nhiên, không phải là cô muốn anh ta làm thế. Nhưng có điều gì đó trong cô vẫn khao khát được yêu và cần điều đó mãnh liệt.

Vấn đề là, cô đã bắt đầu cảm thấy hơi tuyệt vọng. Và sự tuyệt vọng cuối cùng có thể khiến cô đuổi theo tình yêu như thể cô ấy đang tham gia cuộc đua lợn mỡ ở hội chợ hạt.

"Chỉ có một cách chắc chắn để bắt được một con lợn mỡ." West đã từng nhận xét. "Hãy cho nó một lý do để đến với em."

Vì vậy, nếu cô muốn có tình yêu, cô sẽ phải kiên nhẫn, bình tĩnh và tử tế. Cô phải để nó tìm thấy cô bằng cách riêng của nó và vào lúc thích hợp.

Vì ‘Tình yêu là một con lợn mỡ’ không phải là một khẩu hiệu đặc biệt trang nghiêm, cô quyết định dùng bản dịch tiếng Latinh để nghe thanh lịch hơn: ‘Amor est uncta porcus’.

"Vậy còn Mr. Sedwick? " Cassandra hạ giọng hỏi Lady Berwick, trong khi đang tham dự buổi khiêu vũ cuối cùng vào tháng 10. Đây là một sự kiện xa hoa và đông đúc, nhằm ghi dấu sự ra đời của cháu gái Công tước Queensberry, Miss Percy, được tổ chức tại một ngôi nhà lớn ở Mayfair.

"Ta e rằng còn thiếu thông tin của anh ta," người phụ nữ lớn tuổi trả lời. "Vì ta không muốn khuyến khích sự chú ý của anh ta."

"Nhưng ít nhất thì anh ấy đang khiêu vũ," Cassandra thì thầm phản đối. "Hầu như không có bất kỳ người đàn ông đủ điều kiện nào khác ở đây."

"Đó là một sự nhục nhã," Lady Berwick nói dứt khoát. "Tôi định nói chuyện với những bà chủ tiệc khác ở London về những tên vô lại đó, và đảm bảo rằng họ sẽ không được một lời mời nào kể từ bây giờ."

Gần đây, trong giới các quý ông độc thân hoàng kim đã có một thói quen hợp thời là đi tha thẩn tới các ô cửa và góc phòng, khoác lên mình điệu bộ màu mè cao sang và từ chối khiêu vũ. Thay vào đó, họ tiến đến phòng ăn tối chính ngay khi cửa vừa mở, nuông chiều bản thân với đồ ăn ngon và rượu, sau đó tiếp tục đến một vũ hội hoặc dạ hội khác và lập lại điều tương tự. Trong khi đó, hàng dài các cô gái không có ai để khiêu vũ ngoài những quý ông hoặc chàng trai đã lập gia đình.

"Những con công đực ngạo mạn," Cassandra nhăn nhở nhận xét, nhìn lướt qua một đám con đực trẻ có đặc quyền. Có một người đặc biệt đẹp trai, thon gọn và có mái tóc vàng óng, đang thơ thẩn gần dàn chậu cây cọ. Anh ta có điệu bộ hiên ngang ngay cả khi đang đứng yên. Và khi anh ta liếc nhìn một nhóm các cánh hoa bên bề đang buồn phiền trong góc, môi anh ta nhếch lên với vẻ khinh thường thích thú.

Lady Berwick thu lại sự chú ý của mình. "Ta được biết là Mr. Huntingdon sẽ tham dự tối nay. Khi anh ta đến, cháu phải làm thân với anh ta hơn. Anh ta sẽ được thừa hưởng địa vị bá tước từ người chú - người đang bị bệnh khá nặng và sẽ không qua khỏi năm nay."

Cassandra cau mày. Cô đã gặp Mr. Huntington hai dịp trước, và anh ta đã đánh giá cô là người dễ chịu nhưng chậm chạp. "Cháu e rằng anh ấy không dành cho cháu, thưa quý bà."

"Sẽ không cái gì cơ? Tước vị bá tước được tạo ra bởi Nữ hoàng Mary vào năm 1565. Người ta sẽ khó tìm thấy một phẩm giá cổ xưa hơn. Cháu từ chối việc trở thành bà chủ của một điền trang lộng lẫy ở vùng quê à? Thuộc về vòng tròn xã hội tốt nhất à? "

"Không ạ, thưa phu nhân."

"Vậy thì vấn đề là gì?"

"Anh ta tẻ nhạt và ngu đần. Không có gì vui khi nói chuyện với anh ta - "

"Một người có những người bạn để trò chuyện, không phải chồng."

"- và bộ râu dây buộc mũ đó thật kinh khủng. Một người đàn ông nên cạo phéng nó đi hoặc để một kiểu thích hợp. Bất cứ thứ gì ở giữa đều có vẻ tình cờ".

Lady Berwick nghiêm nghị. "Một cô gái trong Mùa lễ hội thứ hai không đủ khả năng để trở nên đặc biệt, Cassandra."

Cassandra thở dài và gật đầu, tự hỏi khi nào thì phòng ăn tối sẽ mở cửa.

Nhìn theo ánh mắt của cô, Lady Berwick nói khẽ, "Đừng có lao vào làm đầy đĩa của cháu khi họ rung chuông đấy. Ta có thể thấy phần lưng trên của cháu bắt đầu phồng lên ở phần đầu áo nịt ngực của cháu rồi đấy. Cháu có thể nuông chiều cảm giác thèm ăn sau khi kết hôn, nhưng trước đó thì không. "

Thấy xấu hổ, Cassandra muốn phản đối rằng cô không phải đứa háu ăn. Chỉ là Pandora không còn ở đây để làm cô bận rộn, và thật khó để giảm cân khi tham gia vô số những vòng tròn của bữa tối và dạ hội, và phải ngủ cả ngày. Giá như cô đã nhìn lại phần đằng sau của mình trước khi rời khỏi nhà vào đêm nay. Nó thực sự đã phồng lên à?

Đầu óc cô trở nên trống rỗng khi cô nhìn thấy một hình dáng cao lớn và đen tối bước vào phòng khiêu vũ. Đó là Tom Severin, đang hộ tống một phụ nữ tóc đen mảnh mai, người đang khoác chặt lên cánh tay anh. Cassandra có cảm giác chìm xuống và buồn nôn trong dạ dày. Cô chưa bao giờ thấy Tom trong những sự kiện này trước đây, và cô chỉ có thể cho rằng anh làm thế để tán tỉnh người phụ nữ kia.

"Ồ, đó là Mr. Severin," cô cố gắng thản nhiên nói, trong khi sự ghen tuông độc địa đang cuồn cuộn bên trong. "Anh ấy đi với ai vậy nhỉ?"

Lady Berwick liếc nhìn cặp đôi. "Đó là Miss Adelia Howard. Một trong những cô con gái của Lord Beaumont. Khó khăn tài chính của gia đình đó phải thực sự rất nghiêm trọng nên họ mới sẵn sàng hy sinh cô ta cho một người không có địa vị trong xã hội thượng lưu".

Cassandra thấy mình ngừng thở trong giây lát. "Họ đã đính hôn rồi à?" cô cố gắng để hỏi.

"Vẫn chưa, theo như ta được biết. Không có thông báo chính thức nào được đưa ra, cũng như bị cấm đăng tải. Tuy nhiên, nếu anh ta đã công khai hộ tống cô ấy, thì chuyện đó sẽ không lâu nữa. "

Cố gắng để trấn tĩnh, Cassandra gật đầu. "Mr. Severin không phải là kẻ -không-là-ai-cả," cô cả gan nói. "Anh ấy là một người đàn ông rất quan trọng."

"Trong tầng lớp của anh ta thôi," Lady Berwick công nhận. Đôi mắt bà nheo lại khi bà đánh giá cặp đôi tham gia vào một nhóm khách khứa trò chuyện. "Mặc dù anh ta và Miss Howard không phù hợp về mặt xã hội, nhưng không thể phủ nhận họ là một cặp đôi rất nổi bật."

Đúng là như vậy, Cassandra đau khổ nghĩ. Cả hai đều cao, mảnh khảnh và tóc đen, đều mang biểu cảm kín đáo lạnh lùng giống hệt nhau.

Tom cong vai, như thể để chống lại một cơn thắt đột ngột, và đưa mắt nhìn quanh phòng. Anh bắt gặp cái nhìn của Cassandra và nhìn lại chằm chằm vào cô giống như đóng đinh, cho đến khi cô quay đi. Cô siết chặt đôi bàn tay run rẩy của mình vào lòng, và cố nghĩ ra một cái cớ để rời khỏi buổi khiêu vũ sớm. Đã một tuần trôi qua kể từ cuộc gặp gỡ với anh tại phòng khám của Garrett Gibson, và cô đã u sầu và nản lòng kể từ đó. Không, cô không thể đi được - điều đó thật hèn nhát, vì nó có thể khiến buổi tối dễ dàng hơn cho anh, điều mà cô không định làm. Cô sẽ ở lại và phớt lờ anh, và tỏ ra như thể mình có một khoảng thời gian tuyệt vời.

Bên kia phòng, có một người đàn ông trẻ tóc vàng đang bực bội với chiếc khuy cài ở cổ tay áo trái của mình. Dường như nó bị lỏng ra bên dưới tay áo khoác của anh ta, và anh ta không thể buộc chặt lại nó. Chắc là có cái khuy nào đó bị hỏng hoặc bị thiếu. Cô kín đáo quan sát anh, chú ý tới tình thế khó xử nho nhỏ của anh.

Bị thôi thúc, cô quyết định làm gì đó để giải quyết nó. "Thưa quý bà," cô thì thầm với Lady Berwick, "Cháu có việc cần thiết phải đi."

"Ta sẽ đi với cháu –" người phụ nữ lớn tuổi bắt đầu, nhưng dừng lại vì đôi bạn lâu năm của bà đến bên cạnh họ. "Ồ, đây là Mrs. Hayes và Lady Falmouth."

"Cháu sẽ nhanh thôi," Cassandra trấn an bà ấy, và chuồn đi trước khi Lady Berwick kịp trả lời.

Cô bước qua một trong những mái vòm mở và đi dọc theo hành lang bên cạnh, trước khi quay trở lại phòng khiêu vũ từ phía sau bức bình phong ở chậu cây cọ. Đưa tay vào chiếc túi may kín của chiếc váy, cô lấy ra một chiếc hộp đựng kim chỉ nhỏ bằng gỗ. Cô đã luôn mang theo nó kể từ một buổi khiêu vũ vào năm ngoái, khi một quý ông già cận thị giẫm lên gấu váy của cô và làm rách phần diềm áo.

Mở chốt an toàn, cô siết vào đầu hộp kim và để nó lại vào túi. Đến gần phía sau quý ông tóc vàng, cô nói nhỏ, "Đừng quay lại. Đưa tay trái ngài ra sau lưng".

Người đàn ông im lặng.

Cassandra vô cùng thích thú chờ xem anh ta sẽ làm gì. Một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt cô khi anh ta chậm rãi tuân theo. Đẩy mấy lá cọ sang một bên, cô nắm lấy phần mép của dải quấn lỏng lẻo và xếp các lỗ gắn kết của dải quấn còn trống.

Người đàn ông quay đầu sang một bên để lẩm bẩm, "Cô đang làm gì vậy?"

"Tôi đang đính lại chiếc khuy cài của ngài để nó không quấn quanh cổ tay ngài nữa. Không phải vì ngài xứng đáng với sự giúp đỡ của tôi đâu đấy. Giữ yên nào." Cô khéo léo mở chốt an toàn và xuyên một nhúm vải qua nó.

"Tại sao cô lại nói tôi không xứng đáng được giúp đỡ?" cô nghe thấy anh hỏi.

Cassandra đáp lại bằng một giọng khô khan. "Nó có thể liên quan đến cách ngài và những quý ông độc thân khác chỉ đứng làm dáng. Tại sao lại tham dự một vũ hội nếu ngài không định khiêu vũ với ai đó? "

"Tôi đã chờ để tìm một người xứng đáng để mời."

Bực mình, cô nói với anh, "Mọi cô gái trong căn phòng này đều đáng được mời khiêu vũ. Ngài và những người đàn ông khác không được mời tới đây để tự làm hài lòng bản thân, ngài ở đây với nghĩa vụ làm một bạn nhảy. "

"Vậy thì cô sẽ chứ?"

"Tôi sẽ làm gì cơ?"

"Nhảy với tôi."

Cassandra bật ra một tràng cười dài. "Với một người đàn ông quá coi trọng bản thân à? Không, cám ơn." Cô đóng chốt an toàn và kéo tay áo khoác của anh ta xuống để che đi.

"Cô là ai?" anh ta hỏi. Khi cô không trả lời, anh cầu xin, "Hãy nhảy với tôi."

Cô cân nhắc mất một lúc. "Đầu tiên, hãy khiêu vũ với một trong số những cô gái ở trong góc. Sau đó thì ngài có thể mời tôi. "

"Nhưng họ là những cánh hoa bên lề."

"Thật không hay khi gọi họ như vậy."

"Nhưng đó là họ mà."

"Rất tốt," Cassandra nói nhanh. "Tạm biệt."

"Không, chờ đã." Một khoảng lặng dài. "Tôi phải khiêu vũ với bao nhiêu người trong số họ chứ?"

"Tôi sẽ cho ngài biết khi nào đủ. Ngoài ra, đừng tỏ vẻ trịch thượng khi ngài mời họ. Hãy quyến rũ, nếu có thể. "

"Tôi rất quyến rũ," anh phản đối. "Cô có ấn tượng sai về tôi rồi."

"Chúng ta sẽ thấy." Cassandra bắt đầu lùi lại, nhưng anh quay lại để bắt lấy cổ tay cô.

Anh gạt một chiếc lá cọ sang một bên, thở gấp khi họ đối mặt nhau.

Ở khoảng cách gần như thế này, cô thấy anh không lớn tuổi hơn cô mấy. Anh có đôi mắt màu hạt dẻ và nước da mềm mại như sứ mới, ngoại trừ một vài vết lốm đốm mụn vừa mới lành trên trán. Khuôn mặt điển trai bên dưới mái tóc vàng được cắt tỉa hoàn hảo, kiểu người chưa từng trải qua khó khăn hay mất mát. Một người luôn được đảm bảo rằng mọi lỗi lầm của anh ta sẽ được giải quyết êm đẹp trước khi anh ta phải đối mặt với hậu quả.

"Chúa ơi," anh thở. "Em đẹp quá."

Cassandra trách móc nhìn anh. "Thả tôi ra, làm ơn," cô nói nhẹ nhàng.

Anh buông cô ra ngay lập tức. "Tôi đã thấy em đi qua phòng trước đây - tôi đang định giới thiệu mình."

"Cảm ơn chúa," cô nói. "Tôi đã lo sốt vó lên được, tự hỏi liệu ngài có làm thế không."

Khi anh nghe thấy ý mỉa mai tinh tế trong giọng nói của cô, vẻ sững sờ thoáng qua khuôn mặt anh. "Em không biết tôi là ai à?"

Phải gom hết ý chí, Cassandra mới kìm lại được một tràng cười. "Tôi e là không. Nhưng tất cả mọi người ở đây đều nghĩ rằng ngài là một người đàn ông nói chuyện với một cái cây trồng trong chậu ". Cô quay lưng và sải bước đi.

Ngay khi cô đi đến bên Lady Berwick, cô đã nhanh chóng được Mr. Huntingdon tiếp cận, người đã đảm bảo là vị trí tiếp theo trên thẻ khiêu vũ của cô. Chỉnh trang lại một nụ cười vui vẻ trên mặt, Cassandra cùng anh đi lên tầng chính. Họ đã nhảy điệu valse Chopin, và sau đó cô được người đàn ông nữa yêu cầu một điệu trên thẻ khiêu vũ của cô, và sau đó nữa. Cô đi từ vòng tay này sang vòng tay khác, cười đùa và tán tỉnh.

Nó không có gì là mệt mỏi hết.

Cô nhận thức được sự hiện diện của Tom trong suốt thời gian đó. Và trong lúc đó, cô đau đớn nhận ra rằng không điều gì trong số này có thể so sánh được với buổi tối hôm đó trong khu vườn mùa đông ở Clare, khi Tom khiêu vũ với cô trong bóng tối và ánh trăng như thể đôi cánh lúc nửa đêm. Cô chưa bao giờ trải qua một điều như vậy, gần như là sự say mê của chuyển động, dù là trước đây hay là sau này. Cơ thể cô vẫn nhớ đến cái chạm của bản tay anh, rất vững chãi và nhẹ nhàng, hướng dẫn cô mà không cần đẩy hay kéo cô. Thật dễ dàng.

Cô đã rất cố gắng để cảm thấy điều gì đó, bất cứ điều gì, từ bất kỳ người đàn ông đủ tư cách hay tử tế nào. Nhưng cô không thể.

Tất cả là lỗi của anh.

Cuối cùng khi cô đã có một khoảng trống trên thẻ khiêu vũ của mình, Cassandra từ chối những lời mời tiếp theo, vẻ mệt mỏi. Cô quay trở lại bên Lady Berwick để nghỉ ngơi trong giây lát. Khi cô đang quạt lên phần mặt và cổ nóng bừng của mình, cô thấy rằng sự chú ý của người đi kèm cô đang tập trung vào một người nào đó ở giữa đám đông.

"Bà đang nhìn ai vậy, thưa bà?" cô hỏi.

"Ta đang quan sát Lord Lambert," Lady Berwick trả lời. "Một trong những quý ông độc thân mà ta đã phàn nàn trước đó."

"Người nào cơ?"

"Quý ông tóc vàng vừa kết thúc điệu valse với Miss Conran nhỏ bé nhút nhát. Ta tự hỏi điều gì đã thôi thúc anh ta mời cô ấy ".

"Cháu không thể tưởng tượng được."

Người phụ nữ lớn tuổi gửi cho cô một cái nhìn mỉa mai. "Có thể là điều gì đó mà cháu đã nói với anh ta khi đứng sau đám cây cọ chăng?"

Đôi mắt Cassandra mở to, và màu ửng đỏ tội lỗi lướt qua khuôn mặt cô.

Lady Berwick trông hơi tự mãn. "Ta có thể đã già, cô gái, nhưng ta không mù. Cháu đi ngược lại hướng nhà vệ sinh ".

"Cháu chỉ đề nghị ghim lại chiếc khuy cài trên cổ tay áo anh ta," Cassandra vội vàng giải thích. "Cái khuy của anh ta bị rơi mất."

"Cư xử quá táo bạo," người đi kèm của cô nhận xét. Một bên lông mày màu thép nhướng lên. "Và cháu đã nói gì với anh ta?"

Cassandra kể lại cuộc trò chuyện đó, và cô thấy nhẹ nhõm vì Lady Berwick có vẻ thích thú thay vì phản đối nó.

"Anh ta đang đến bên này đấy," người phụ nữ lớn tuổi nói. "Ta sẽ tha thứ cho chuyến thám hiểm câu cá nhỏ của cháu, vì nó có vẻ như đã làm nên được mánh khóe."

Cassandra cúi đầu để giấu nụ cười toe toét. "Đó không phải là một chuyến thám hiểm câu cá. Cháu chỉ đơn thuần là tò mò về anh ta thôi, "cô thừa nhận.

"Là người thừa kế của Hầu tước Ripon, Lord Lambert ở một tiêu chuẩn cao hơn. Gia đình đó có những mối quan hệ tốt và đáng kính trọng, và điền trang của tổ tiên được tự hào là một trong những đông hoang gà gô tốt nhất ở nước Anh. Họ đang phải chịu áp lực nợ nần, như mọi người trong xã hội quý tộc ngày nay, và do đó hầu tước sẽ rất hài lòng khi con trai mình kết hôn với một cô gái có của hồi môn hào phóng như cháu. "

"Lord Lambert trẻ hơn với sở thích của cháu," Cassandra nói.

"Điều đó không nhất thiết làm giảm giá trị. Đối với phụ nữ ở vị trí của chúng ta, lựa chọn quan trọng duy nhất trong cuộc đời mà chúng ta được phép làm là chọn người đàn ông sẽ quản lý chúng ta. Việc duy trì thế thượng phong với một người chồng trẻ sẽ dễ dàng hơn so với một người đã sẵn sàng biết làm theo cách của anh ta".

"Thưa bà, thứ lỗi cho cháu, nhưng đó là một cách nói đáng sợ."

Lady Berwick mỉm cười với vẻ thích thú ghê rợn. "Sự thật thường luôn khủng khiếp." Bà ấy dường như định nói thêm, nhưng ngay lúc đó Lambert đã tiến đến chỗ họ và tự giới thiệu mình với cái cúi đầu chào thông minh.

"Roland, Lord Lambert, xin được phục vụ quý cô."

Roland. Nó hoàn toàn phù hợp với anh ta, một cái tên dành cho một hoàng tử trong truyện cổ tích hoặc một hiệp sĩ dũng cảm trong cuộc săn lùng Anh cao hơn cô vài inch, dáng người thon gọn và hoàn hảo. Bất chấp cái cúi đầu đã được luyện tập và tư thế tự tin của anh ta, có chút gì đó ở cách anh nhìn cô hơi khác thường, như là kỳ vọng cho một giải thưởng sau khi thực hiện thành công một trò lừa nào đó.

Sau khi Lady Berwick giới thiệu Cassandra, và trao đổi vài lời nhận xét lịch sự, Lambert hỏi, "Tôi có vinh hạnh được mời cô điệu tiếp theo không?"

Cassandra do dự trước khi trả lời.

Có một sự thật kinh hoàng là, cô thực ra không đặc biệt quan tâm liệu mình có nhảy với anh ta hay không. Tại sao cô lại không thấy hứng thú với người đàn ông trẻ tuổi này và vẻ điển trai tươi mới nguyên chất của anh ta được nhỉ? Có thể đó là do mùi của ‘đặc quyền’ đã bám lấy anh ta như một loại nước hoa mạnh mẽ. Có lẽ vì cô thấy là không quan trọng liệu cô sẽ kết thúc với Lambert, hay Huntingdon và bộ râu dây buộc mũ của anh ta, hay bất kỳ quý ông nào khác nào khác ở đây. Không ai trong số họ có thể lay động cô. Chắc chắn không ai trong số họ sẽ dập khuôn được cô hay là người mà cô muốn bị họ quản lý.

Nhưng sự không chắc chắn trong đôi mắt màu nâu hạt dẻ của Lambert khiến cô mềm lòng. Hãy công bằng với anh ấy, cô tự nhủ. Hãy tử tế và cho anh ấy một cơ hội.

Mỉm cười ấm áp hết mức có thể, cô nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên cánh tay anh ta. "Tôi rất thích điều đó," cô nói, và để anh ta dẫn cô đến giữa căn phòng.

"Tôi đã hối lỗi," Lord Lambert nhận xét. "Thực ra, tôi đã chọn những cô gái giản dị nhất để khiêu vũ với hộ."

"Ngài thật tử tế với họ," Cassandra trả lời, và thầm nhăn nhó khi cô nghe thấy sự châm chọc trong câu nói đó. "Tôi xin lỗi," cô nói trước khi anh có thể trả lời. "Tôi thường ăn nói khá sắc sảo."

"Không sao," Lambert trấn an cô ngay lập tức. "Tôi đã mong đợi điều đó ở một phụ nữ có vẻ ngoài như em."

Cô chớp mắt ngạc nhiên. "Gì cơ?"

"Ý tôi là, đó là một lời khen," anh vội vàng nói. "Đó là… khi một phụ nữ xinh đẹp như em… em không cần phải, ừm…"

"Vui vẻ? Lịch sự?"

Môi anh ta hơi hé ra vì mất hết hết can đảm, và một màu ửng hồng dần nổi lên trên làn da trắng ngần.

Cassandra lắc đầu và đột nhiên cười tươi. "Chúng ta sẽ khiêu vũ chứ, thưa ngài, hay chỉ đơn giản là đứng đây để lăng mạ nhau?"

Lambert trông có vẻ nhẹ nhõm. "Chúng ta nên khiêu vũ," anh nói, và đưa cô vào một điệu valse.

"Nhìn kìa," một trong những quý ông trong nhóm của Tom thốt lên ngạc nhiên. "Một cặp đôi vàng." Tom nhìn theo tầm mắt của anh ta đến trung tâm của phòng khiêu vũ, nơi Cassandra đang khiêu vũ với một người đàn ông tóc vàng đặc biệt đẹp trai. Ngay cả khi không biết người đàn ông đó là ai, Tom vẫn không nghi ngờ gì về việc anh ta có xuất thân cao quý. Anh ta trông như là kết quả của nhiều thế hệ lai tạo có chọn lọc, qua nhiều bước tinh luyện và chất lượng cho đến khi cuối cùng tạo ra được mẫu vật lý tưởng.

"Đó là Lambert và Lady Cassandra," một người khác ở trong nhóm, Mr. George Russe nói. Anh ta khô khan nói thêm, "Một sự kết hợp quá hoàn hảo. Họ không bao giờ nên tách rời. "

Tom cảnh giác nhìn anh ta, nhận ra cái tên đó. Cha của Lambert là Hầu tước Ripon, một trong những giao dịch chứng khoán hối lộ nhiều hơn trong Nhà của các Lãnh chúa, với những khoản đầu tư lớn vào ngành kinh doanh đường sắt.

"Tuy nhiên, quý cô đó có xu hướng lựa chọn khá cẩn thận," Russell tiếp tục. "Năm lời cầu hôn vào mùa lễ hội trước, như tôi được nghe thế, và cô ấy đã từ chối tất cả chúng. Lambert có thể sẽ không may mắn hơn đâu".

"Một người đàn bà đẹp như thế có thể được lựa chọn bao nhiêu tùy thích." Một người khác nói thêm.

Adelia nói ngay, giọng cô như những nốt nhạc được gắn bằng dao cạo nhọ hoắt. "Cô ấy là thứ mà tất cả các ngài đều mong muốn," cô cười với lời buộc tội các quý ông trong nhóm. "Đàn ông có thể tuyên bố rằng họ khao khát tìm được một cô gái khiêm tốn và biết điều để kết hôn. Nhưng không ai trong các ngài có thể cưỡng lại việc theo đuổi một tạo vật ve vãn tóc vàng với dáng người quyến rũ trời phú, má lúm đồng tiền và tiếng cười khúc khích - mà không hề nghĩ đến việc cô ta có thể não phẳng ngu ngốc như thế nào. "

"Có tội như bị cô buộc tội," một trong những người đàn ông thừa nhận, và tất cả họ đều cười khúc khích.

"Cô ấy không hề não phẳng," Tom nói, không thể tiếp tục im lặng.

Adelia nhìn anh có vẻ sâu sắc, nụ cười của cô vẫn kiên định. "Tôi quên mất - ông quen biết với gia đình đó. Đừng nói với tôi Lady Cassandra là một người trí thức bí ẩn nhé? Một thiên tài chưa được thời đại hiện đại công nhận của chúng ta à?"

Một tràng cười khúc khích khác, nhưng lần này nhỏ hơn.

"Cô ấy rất thông minh," Tom lạnh lùng trả lời, "và nhanh trí. Cô ấy cũng đặc biệt tốt bụng. Tôi chưa bao giờ nghe cô ấy nói xấu ai cả ".

Adelia đỏ mặt trước lời quở trách tinh tế. "Có lẽ anh nên tán tỉnh cô ấy," cô nói nhẹ nhàng. "Nếu anh nghĩ rằng cô ấy chịu."

"Hãy tin rằng cô ấy sẽ sáng suốt hơn thế," Tom nói, và cả nhóm cười lớn.

Sau đó anh đã khiêu vũ với Adelia, và nghiêm túc thực hiện vai trò hộ tống cô ta cho đến lúc kết thúc buổi tối, và cả hai đều giả vờ như cuộc trao đổi đó chưa từng xảy ra. Nhưng bên trong, cả hai đều nhận thức được rằng bất kỳ triển vọng tán tỉnh nào cũng đã bị cắt tả tơi bằng một vài lời lẽ sắc bén.

Và suốt những giờ còn lại của buổi tối hôm đó và trong suốt tháng tiếp theo, Lambert gần như đã nhấn chìm Cassandra trong cơn đại hồng thủy sự chú ý của anh ta. Anh ta xuất hiện tại mọi sự kiện xã hội mà cô tham dự, và thường xuyên ghé thăm Ravenel House, phung phí gửi những bông hoa và bánh kẹo lộng lẫy trong hộp thiếc mạ vàng. Mọi người bắt đầu bình luận về sự thân thiết ngày càng tăng giữa họ và đùa cợt rằng họ là một cặp đẹp đôi như thế nào. Cassandra đã để bản thân trôi theo vì dường như không có lý do chính đáng nào để không làm vậy cả.

Roland, Lord Lambert, là tất cả những gì cô nên mong muốn, hoặc gần như vậy. Cô không có bất kỳ khó chịu đáng kể nào đối với anh, chỉ có một số sự bất bình nho nhỏ nghe khá nhỏ mọn nếu cô bày tỏ chúng thành tiếng. Ví dụ như cách anh ta ám chỉ mình là thành viên của "giai cấp thống trị", và nói rằng anh ta mong đợi sẽ chuyển sự chú ý sang bộ ngoại giao một ngày nào đó - mặc dù anh ta không có bất kỳ trình độ chuyên môn nào về quản lý quan hệ quốc tế.

Công bằng mà nói, có rất nhiều điều để thích ở Lord Lambert: Anh được giáo dục và ăn nói khéo léo, và có những câu chuyện thú vị kể về những trải nghiệm của anh ta trong chuyến Grand Tour năm ngoái. Anh cũng rất ấm áp và tình cảm, anh đã chứng minh điều đó khi kể với cô về bà mẹ đã qua đời ba năm trước của anh ta. Cô thích cách anh tỏ ra dịu dàng khi nói về mẹ mình, và anh có vẻ rất yêu thương hai người chị gái. Anh mô tả cha mình - Hầu tước Ripon, là người nghiêm khắc nhưng không hê xấu xa, một người cha luôn muốn điều tốt nhất cho anh ấy.

Lambert thuộc về cái được gọi là xã hội "kiểu cách", trong đó các quý ông có dòng máu xanh nhất, áo gilê trắng nhất và chiếc mũi hếch nhất. Những quy tắc phức tạp của giới thượng lưu tự nhiên như việc thở với anh. Nếu cô kết hôn với anh, họ sẽ dành thời gian ở lại thành phố trong suốt mùa lễ hội, và dành phần còn lại của năm tại điền trang gia đình ở Northumberland, với tất cả những vùng đất hoang sơ tuyệt đẹp giáp với Scotland. Nơi đó sẽ rất xa xôi với gia đình cô, nhưng luôn có tàu chạy, sẽ rút ngắn đáng kể thời gian đi lại . Sẽ có những buổi sáng bận rộn và những buổi tối yên tĩnh. Nhịp điệu quen thuộc của cuộc sống nơi miền quê - cày cấy, trồng trọt, vàthu hoạch theo mùa – kiểu những ngày tháng sắp tới của cô.

Sẽ có sự thân mật trong hôn nhân, tất nhiên rồi. Cô không chắc mình cảm thấy thế nào về điều đó. Khi cô để Lord Lambert trộm một nụ hôn sau chuyến đi dạo bằng xe ngựa vào một buổi chiều, áp lực đôi môi anh đã rất nhiệt tình – rất mạnh mẽ, đến nỗi không có chỗ để cô đáp lại. Nhưng bất kể phần đó của mối quan hệ của họ diễn ra như thế nào, đều sẽ có sự bù đắp. Đặc biệt là những đứa trẻ.

"Kết hôn trước và tình yêu sẽ theo sau," cô đã nói với Pandora trong một cuộc trò chuyện riêng như thế. "Nhiều người đều đi theo thứ tự đó. Chị cho rằng mình sẽ là một trong số họ".

Có vẻ bối rối, Pandora hỏi, "Chị có cảm thấy bất kì sự thu hút nào với Lord Lambert không? Như những chú bướm đang xoáy tít bên trong ấy?"

"Không, nhưng… chị thích vẻ ngoài của anh ấy…"

"Vấn đề anh ta có đẹp trai không không hề quan trọng," em gái cô nói với vẻ uy quyền.

Cassandra cười gượng. "Pandora, nó không giống chuyện em kết hôn với một cái cầu trục."

Với một cái nhún vai và một nụ cười bẽn lẽn, em gái cô trả lời: "Em biết thế, nhưng ngay cả nếu Gabriel không đẹp trai, em vẫn muốn được ngủ chung giường với anh ấy."

Cassandra gật đầu với một cái nhíu mày. "Pandora, chị đã từng cảm thấy điều đó với một người trước đây. Những dây thần kinh và sự phấn khích và những con bướm. Nhưng… đó không phải là Lord Lambert. "

Đôi mắt của em gái cô mở tròn. "Thế đó là ai?"

"Không thành vấn đề. Anh ấy không sẵn sàng. "

Giọng Pandora hạ thấp thành một tiếng thì thầm đầy kịch tính. "Anh ấy đã kết hôn rồi à?"

"Chúa ơi, không. Anh ấy… à, đó là Mr. Severin. " Thở dài, Cassandra đợi em gái mình nói điều gì đó hài hước hoặc trêu chọc.

Chớp mắt, Pandora mất một lúc để tiếp nhận thông tin đó. Cô làm Cassandra ngạc nhiên khi trầm ngâm nói, "Em có thể hiểu tại sao chị lại thích anh ấy."

"Em có thể á?"

"Đúng vậy, anh ấy rất đẹp trai, và tính cách của anh ấy khá gai góc, khá thú vị. Và anh ấy là một người đàn ông rồi, không còn là cậu bé nữa ".

Làm thế nào mà Pandora có thể xác định chính xác lý do Cassandra thấy Tom Severin rất hấp dẫn, và Lord Lambert thì… không.

Lambert được sinh ra với những đặc quyền, và tính cách của anh ta vẫn chưa phát triển đầy đủ. Anh ta sẽ không bao giờ phải tự tìm đường trong cuộc sống, và có thể là sẽ không bao giờ. Ngược lại, Tom Severin đã bắt đầu từ bàn tay trắng, không có gì ngoại trừ trí thông minh và ý chí của mình, và đã trở nên mạnh mẽ theo tiêu chuẩn của bất kỳ ai. Lord Lambert tận hưởng một cuộc sống thoải mái lừ đừ, trong khi Tom bùng cháy dữ dội trong suốt những ngày tháng của mình bằng năng lượng không bao giờ ngừng lại.  Ngay cả tính cách lạnh lùng và tính toán của anh cũng rất kích thích. Rất khuấy động. Không nghi ngờ gì rằng trong suy nghĩ của Cassandra thì Lambert dễ sống cùng hơn… nhưng đối với người mà cô muốn ngủ chung giường thì…

"Tại sao anh ấy không sẵn sàng vậy?" Pandora hỏi.

"Vì trái tim anh ấy đã bị đóng băng."

"Người đàn ông tội nghiệp," Pandora nói. "Trái tim ấy hẳn là một tảng băng rắn chắc lắm thì anh ấy mới không thể yêu chị."

Cassandra mỉm cười và đưa tay ra ôm cô.

"Chị có nhớ khi chúng ta còn nhỏ không," cô nghe Pandora hỏi qua vai mình, "khi em làm bầm tím cẳng chân hoặc xước ngón chân chị, và em sẽ giả vờ cũng tự làm mình bị thương ở cùng một chỗ?"

"Đúng. Chị phải nói rằng khá khó chịu khi nhìn em đi tập tễnh trong khi chị mới là người bị thương ".

Pandora cười khúc khích và lùi lại. "Nếu chị cảm thấy đau đớn, em muốn chia sẻ với chị. Đó là những gì chị em gái làm cho nhau."

"Không ai cần phải cảm thấy tồi tệ hết," Cassandra nói với sự vui vẻ quả quyết. "Chị dự định sẽ sống một cuộc sống thật hạnh phúc. Thật đấy, không quan trọng chị có khao khát Lord Lambert hay không. Người ta thường nói rằng sức hút sẽ mất dần theo thời gian. "

"Nó sẽ mờ dần trong một số cuộc hôn nhân, nhưng không phải là với tất cả đâu. Em không nghĩ nó đã biến mất với cha mẹ của Gabriel. Và ngay cả khi cuối cùng thì nó cũng phai nhạt đi, nhưng ít nhất chị có muốn bắt đầu theo cách đó không?" Nhìn thấy vẻ do dự trên mặt Cassandra, Pandora đã có câu trả lời chắc chắn cho câu hỏi của cô. "Có, chị sẽ. Thật sự rất khó chịu khi phải ngủ với một người đàn ông mà chị không hề ham muốn. "

 Cassandra điên cuồng chà xát hai thái dương. "Liệu có thể bắt cảm xúc của chị đi theo hướng chị muốn không? Chị có thể ép mình phải muốn ai đó đặc biệt không?"

"Em không biết," Pandora nói. "Nhưng nếu em là chị, em sẽ tìm ra câu trả lời trước khi đưa ra quyết định về phần đời còn lại của mình."

« Lùi
Tiến »