Dù theo bất kì tiêu chuẩn nào Tom cũng là một kẻ lừa đảo trong hầu hết mùa thu. Anh biết thế. Nhưng kiên nhẫn và khoan dung đòi hỏi quá nhiều nỗ lực. Anh đã hành xử sống sượng và cáu bẳn với Barnaby, với những thư ký riêng, kế toán, luật sư và những người đứng đầu các bộ phận điều hành của anh. Công việc là tất cả. Anh không dành thời gian cho bạn bè và từ chối những lời mời xã giao trừ khi nó liên quan đến công việc kinh doanh. Chỉ đồng ý những bữa sáng và bữa trưa thảo luận chính trị với những nhà tài phiệt đã đồng ý cấp vốn để tiếp tục đường dây ngầm của anh.
Gần giữa tháng 10, Tom đã sắp xếp để thu mua một điền trang có diện tích hai trăm năm mươi mẫu Anh ở phía bắc London. Người bán là Lord Beaumont, một tử tước đang chìm trong nợ nần, giống như rất nhiều quý tộc địa chủ ngày nay. Có rất ít người đủ khả năng mua những khu đất rộng lớn như thế, hơn nữa Tom đã thu mua được nó với giá khá hời, với ý định phát triển nó thành các cửa hàng và chỗ ở cho khoảng ba mươi nghìn cư dân. Anh luôn luôn muốn có một thị trấn của riêng mình. Thật hài lòng khi thấy rằng nó đã được lên kế hoạch và bố trí hợp lý.
Tất nhiên, gia đình tử tước vẫn khinh miệt Tom dù anh đã mua lại mảnh đất của tổ tiên họ truyền lại. Tuy nhiên, thái độ khinh khi đó vẫn không ngăn cản được suy nghĩ giới thiệu anh với một trong những cô con gái nhỏ của họ, Miss Adelia Howard, với hy vọng anh sẽ cưới cô ấy và bổ sung lại gia tài.
Thấy thích thú với cuộc đấu tranh rõ ràng của họ để giữ cái mũi trước viễn cảnh có anh là con rể, Tom đã nhận lời mời tới ăn tối. Bữa ăn diễn ra khá lâu, giả tạo và trang trọng… nhưng Adelia tốt bụng đã thật sự gây ấn tượng với anh. Cô dường như chia sẻ sự hiểu biết của anh về hôn nhân như một mối quan hệ hợp tác kinh doanh, trong đó vai trò của mỗi bên là riêng biệt và được xác định rõ ràng. Anh sẽ kiếm tiền và thanh toán các hóa đơn. Cô sẽ có con cái và quản lý gia đình. Sau khi đã sản xuất đủ số lượng con cái, họ sẽ theo đuổi những thú vui riêng và giả vờ nhìn theo hai hướng khác nhau. Không có bất kì ảo tưởng ngu ngốc lãng mạn nào về những ngôi nhà tranh ấm cúng và nắm tay nhau đi dạo qua những đồng cỏ ở nông thôn. Không có những vần thơ, không có mật đường ngọt ngào.
Không có điệu valse dưới ánh trăng.
"Tôi là khách hàng triển vọng nhất mà anh từng có," Adelia đã nói với anh bằng giọng thiếu cường điệu đáng ngưỡng mộ khi họ nói chuyện riêng tại phòng khách của gia đình cô. "Hầu hết các nhà như gia đình tôi sẽ không bao giờ mơ đến việc trộn lẫn dòng máu tốt với cổ phiếu tầm thường."
"Còn cô sẽ không phiền ư?" Tom hoài nghi hỏi cô.
"Tôi sẽ không phiền, còn hơn là phải kết hôn với một tên nghèo khổ và sống trong một nhà tù nhỏ xíu chỉ có hai hoặc ba người hầu." Adelia lạnh lùng nhìn anh. "Anh giàu có và chỉn chu, và anh trông như thể anh sẽ để tóc. Điều đó khiến anh vượt lên trên hầu hết những người cầu hôn tiềm năng của tôi."
Tom nhận ra rằng, giống như một trái đào, vẻ ngoài mềm mại của cô che giấu một phần cốt lõi cứng rắn - điều khiến anh càng thích cô hơn nữa. Họ sẽ tốt thôi khi ở cùng nhau.
Đây là một cơ hội sẽ không đến trong một thời gian dài nữa, nếu có.
Nhưng anh vẫn chưa thể dâng hiến bản thân mình cho cô, bởi vì anh vẫn không thể ngừng khao khát Lady Cassandra Ravenel. Mẹ kiếp.
Có lẽ anh đã phá hỏng điệu valse của cô, nhưng cô đã phá hỏng nhiều hơn thế với anh.
Lần đầu tiên trong đời, Tom đã thực sự quên một chuyện: cảm giác thế nào khi hôn những người phụ nữ khác. Giờ trong anh chỉ còn ký ức về khuôn miệng ngọt ngào, mềm mại của Cassandra, những đường cong của cơ thể cô nép vào chiều dài cơ thể anh hoàn hảo như thế nào. Giống như một giai điệu cứ liên tục lặp đi lặp lại trong suốt một bản giao hưởng, cô là một ý nghĩ cứ ở mãi trong đầu anh, ám ảnh anh dù lúc mơ hay tỉnh.
Tâm trí anh ra lệnh cho anh phải đuổi theo Cassandra và làm bất cứ điều gì để giành lấy cô. Nhưng nếu anh thành công, anh sẽ phá hủy tất cả những gì làm nên giá trị của cô.
Không thể tự mình giải quyết nghịch lý này, Tom quyết định tham khảo ý kiến của chuyên gia thực sự về những vấn đề này: Jane Austen. Anh đã mua cuốn tiểu thuyết 'Thuyết phục' như Phoebe giới thiệu, hy vọng sẽ tìm ra câu trả lời để đối phó với tình huống khó xử cá nhân của mình.
Khi Tom đọc cuốn tiểu thuyết, anh thấy nhẹ nhõm khi phát hiện ra giọng văn của Miss Austen không quá hoa mỹ hay ủy mị. Ngược lại, giọng điệu của cô ấy lại khá khô khan, mỉa mai và hợp lý. Thật không may, anh không thể chịu đựng được câu chuyện hay bất kỳ nhân vật nào. Anh sẽ ghét cái cốt truyện nếu anh có thể tìm thấy nó, vì cuốn tiểu thuyết chỉ đơn giản là mọi người nói chuyện từ chương này qua chương khác.
Nhân vật nữ chính, Anne Elliot, người bị gia đình thuyết phục hủy bỏ lời hứa hôn với Đại tá Wentworth, cô đã tỏ ra thụ động và kiềm chế một cách đáng kinh ngạc. Về phần mình, Wentworth lại tỏ ra xa cách đáng cảm thông.
Tuy nhiên, Tom phải thừa nhận rằng anh đã có một vài giây phút cảm thấy thân thiết với Anne, người gặp khó khăn trong việc xác định và thể hiện cảm xúc của mình. Anh hiểu điều đó quá rõ.
Và rồi anh đến đoạn mà Wentworth trút hết cảm xúc trong một bức thư tình: 'Em xuyên thấu tâm hồn tôi. Tôi nửa đau đớn, nửa hy vọng'. Vì một vài lý do nào đó, Tom đã thực sự cảm thấy nhẹ nhõm khi Anne phát hiện ra bức thư và nhận ra Wentworth vẫn yêu cô. Nhưng làm sao Tom có thể trải nghiệm cảm giác thực sự về một người chưa bao giờ tồn tại và những sự kiện chưa bao giờ xảy ra? Câu hỏi đó khiến anh thấy bối rối và bị cuốn hút.
Tuy nhiên, ý nghĩa sâu xa hơn của cuốn tiểu thuyết vẫn còn là một bí ẩn. Theo như Tom có thể nhận xét, điểm chính của 'Thuyết phục' là không bao giờ để người thân can thiệp vào việc đính hôn của mình.
Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, Tom thấy mình quay lại hiệu sách và yêu cầu người bán sách giới thiệu một vài cuốn tương tự. Anh trở về nhà với ‘Đôn Ki Hô Tê’, ‘Những người khốn khổ’, và ‘Chuyện về hai thành phố’, mặc dù anh không chắc tại sao mình lại bắt buộc phải đọc chúng. Có thể đó là do anh cảm giác tất cả chúng đều chứa manh mối về một bí mật khó nắm bắt nào đó. Có lẽ nếu anh đọc đủ cuốn tiểu thuyết về những vấn đề của những người hư cấu, anh có thể tìm ra manh mối để có cách giải quyết vấn đề của chính mình.
"Bazzle," Tom lơ đễnh nói trong khi đọc một bản hợp đồng ở bàn làm việc của anh, "dừng cái kiểu gãi ngứa địa ngục đó lại đi."
"Vâng, thưa ông," cậu bé tôn kính trả lời. Rồi tiếp tục quét tước quanh rìa văn phòng với một cái chổi và hót rác.
Có nhiều thứ về Bazzle mà Tom đánh giá cao trong vài tuần qua. Không phải do cậu bé đặc biệt thông minh - cậu bé không có giáo dục và chỉ có đủ trình độ toán học để đếm những đồng tiền nhỏ. Bazzle cũng không phải là một chú bé đẹp trai, với cái hàm ngắn và nước da xanh xao tái nhợt đặc trưng của khu ổ chuột. Nhưng tính cách của cậu bé đúng là vàng ròng, là một sự kỳ diệu đối với bất kỳ ai đến từ khu ổ chuột nguy hiểm và đầy bệnh tật.
Cuộc sống không hề tử tế với Bazzle, nhưng nó vẫn nhận lấy cách cuộc sống diễn ra mỗi ngày và duy trì một kiểu vui vẻ lì lợm mà Tom khá thích. Thằng nhóc không bao giờ đến muộn, ốm đau, hay không trung thực. Nó sẽ không lấy kể cả những thứ nhỏ bé như một cái vỏ bánh mỳ nếu nó nghĩ rằng cái đó thuộc về người khác. Có mấy lần trợ lý của anh Barnaby, đã liều lĩnh bỏ ăn để đi làm những việc lặt vặt khác, và để lại những thứ còn sót lại trong bữa trưa của anh ta - một nửa chiếc bánh sandwich, hoặc một chiếc bánh tự nướng, hoặc một vài mẩu bánh mì và pho mát - nằm lăn lóc trên bàn làm việc. Tom thấy thói quen này cực kỳ khó chịu vì thức ăn thừa có xu hướng thu hút nhiều sâu bọ. Anh ghét côn trùng và loài gặm nhấm kể từ những ngày anh còn làm việc trên tàu, khi căn phòng duy nhất anh được cấp cho là một cái lán sân vận chuyển hàng đầy sâu bọ.
"Hãy ăn nốt bữa trưa của Barnaby đi," Tom nói với Bazzle, đứa trẻ có khung xương khẳng khiu cần được nâng đỡ. "Không có ích gì khi để lãng phí nó."
"Cháu không phải một kẻ trộm," cậu bé đáp, gửi một cái liếc nhanh, trống rỗng vào đống đồ ăn bỏ đi.
"Nó không phải là trộm cắp nếu tôi bảo cháu lấy nó."
"Nhưng đó là của Mr. Barnaby."
"Barnaby biết rõ là bất kỳ đồ ăn nào anh ta bỏ lại đều sẽ bị vứt đi trước khi anh ta trở về. Anh ta sẽ là người đầu tiên nói cháu lấy nó thôi." Khi thằng bé liên tục ngập ngừng, Tom nói cụt lủn, "Hoặc là nó đi vào thùng rác hoặc là vào dạ dày cháu, Bazzle. Cháu quyết định đi."
Cậu bé đã ngấu nghiến chiếc bánh nhanh đến mức Tom sợ rằng nó có thể xuất hiện lần nữa.
Một lần khác, Tom đã thử nhưng không thành công để đưa cho Bazzle một chiếc bánh xà phòng bọc giấy từ tủ đồ gần một trong những nhà vệ sinh của tòa nhà.
Bazzle nhìn cục xà phòng như thể nó là một thứ gì đó rất nguy hiểm. "Không cần đâu, thưa ông."
"Rõ ràng là, con trai, cháu cần nó." Khi Tom thấy cậu bé ngửi ngửi dưới cánh tay mình, anh sốt ruột nói thêm, "Không ai có thể nhận thấy được mùi của chính mình, Bazzle. Cháu phải tin tôi khi tôi nói rằng nếu nhắm mắt lại, tôi có thể dễ dàng nhầm cháu với một chiếc xe đẩy bên bến tàu ".
Cậu bé vẫn từ chối chạm vào nó. "Kể cả nếu cháu tắm hôm nay, cháu sẽ lại trở nên bẩn thỉu."
Tom cau mày nhìn nó. "Cháu không bao giờ tắm rửa à, Bazzle?"
Thằng bé nhún vai. "Cháu chạy dưới cái máy bơm ở chuồng ngựa, hoặc tự té nước vào người từ cái máng xối."
"Lần cuối là khi nào thế?" Sau khi nhìn thấy cậu bé đấu tranh để đưa ra câu trả lời, Tom ngửa mặt lên trời. "Đừng nghĩ nữa, cháu sắp làm trặc cái gì đó rồi."
Sau đó, vì Tom bận rộn với một số dự án, nên vấn đề vệ sinh của Bazzle đã dễ dàng bị bỏ qua.
Tuy nhiên, vào sáng nay, sau khi nghe thấy một tràng điên cuồng gãi gãi lén lút, Tom ngẩng đầu lên và hỏi: "Bazzle, cháu có vấn đề gì à?"
"Không, thưa ông," cậu bé trấn an. "Chỉ là một vài con chấy thôi."
Tom đứng hình, một cảm giác gớm ghiếc, đáng sợ chạy qua anh. "Vì Chúa, đừng di chuyển."
Bazzle đứng yên tại chỗ, tay cầm cây chổi, nhìn anh chằm chằm dò hỏi.
Bước ra từ phía sau bàn làm việc, Tom đi kiểm tra đứa trẻ. "Không có cái gì gọi là 'một vài con chấy' cả", anh nói, thận trọng nhấc từng đám tóc trên đầu cậu bé, quan sát những nốt mụn nhỏ màu đỏ rải rác trên chiếc cổ gầy và phần chân tóc. Đúng như anh đoán, vô số mớ trứng chấy gớm ghiếc đang rải rác bên dưới mớ tóc rối nùi xoăn tít. "Địa ngục thánh thần ơi. Nếu chấy là người, thì đầu của cháu sẽ là nơi chứa tất cả dân số của Southwark."
Bối rối, cậu bé lặp lại, "Nếu chấy là người ...?"
"Phép so sánh tương tự," Tom cộc lốc nói. "Một cách để làm một chủ đề rõ ràng hơn bằng cách so sánh vật này với vật khác."
"Nhưng chẳng có gì rõ ràng khi ông nói chấy là người."
"Đừng bận tâm. Hãy đặt cây chổi dựa vào tường và đi cùng tôi." Tom đi qua quầy tiếp tân trong tiền sảnh và đến văn phòng trợ lý của mình. "Barnaby, dừng tất cả việc anh đang làm lại. Tôi có một nhiệm vụ dành cho anh đây."
Trợ lý của anh, người đang đánh bóng kính của mình bằng một chiếc khăn tay, chăm chú nhìn anh qua một chồng sách, sổ kê toán, bản đồ và những kế hoạch. "Thưa ông?"
"Cậu bé này đang bò xung quanh với lũ chấy," Tom nói. "Tôi muốn anh đưa nó đến một nhà tắm công cộng để nó tắm rửa."
Kinh hoàng, Barnaby theo phản xạ đưa tay lên gãi những lọn tóc nâu xoăn dày của mình. "Họ sẽ không cho nó tắm ở đó nếu nó có chấy."
"Cháu sẽ không đến những căn nhà có vách ngăn đâu," Bazzle phẫn nộ nói. "Cháu sẽ lấy một cục xà phòng đến chuồng ngựa và tắm rửa ở đó."
"Cũng không có cái chuồng ngựa nào sẽ cho phép cháu vào," người trợ lý thông báo với nó. "Cháu có tin rằng họ muốn đàn ngựa của họ bị khổ sở không?"
"Tìm chỗ nào đó để nó tắm rửa đi," Tom thẳng thừng nói với trợ lý của mình.
Barnaby đứng dậy, giật chiếc áo ghi lê xuống trên phần thân trên săn chắc của mình, và thu vai lại. "Mr. Severin," anh kiên quyết nói," như ông biết đấy, tôi đã làm nhiều việc không được liệt kê trong số các yêu cầu công việc của tôi, nhưng điều này- "
"Yêu cầu công việc của anh là bất cứ điều gì tôi nói."
"Đúng vậy, nhưng -" Barnaby dừng lại để chọn một tập hồ sơ xếp gọn và đuổi Bazzle đi. "Cậu bé, cậu làm ơn đứng xa bàn của tôi hơn một chút được không?"
"Đó chỉ là một vài con chấy thôi," Bazzle phản đối. "Mọi người đều có nó."
"Tôi thì không," Barnaby nói, "và tôi muốn giữ nó y như thế." Anh quay lại nhìn Tom. "Mr. Severin, tôi đã quên đề cập đến chuyện này sớm hơn, nhưng… hôm nay tôi phải rời văn phòng sớm hơn thường lệ. Bây giờ, hiển nhiên là thế."
"Thật à," Tom nói, mắt anh nheo lại. "Tại sao thế?"
"Đó là …. ừm, bà tôi. Bà ấy bị ốm. Có một cơn sốt rét. Tôi phải về nhà và chăm sóc cho bà."
"Tại sao mẹ anh không thể làm việc đó thế?" Tom hỏi.
Barnaby suy nghĩ một lúc. "Bởi vì bà ấy cũng bị sốt rét."
"Có phải bà ấy bị lây từ một vách ngăn không?" Bazzle nghi ngờ hỏi.
Tom gay gắt nhìn người trợ lý của mình. "Barnaby, anh có biết điểm chung giữa việc nói dối có với đấu bò tót không?"
"Không, thưa ông."
"Nếu anh không thể làm tốt, tốt hơn hết là đừng làm điều đó".
Trợ lý của anh ngượng ngùng. "Sự thật là, Mr. Severin, tôi rất sợ chấy. Chỉ cần nghe đến nó thôi cũng khiến tôi thấy ngứa ngáy khắp người. Có lần tôi bị gàu bám và tưởng là chấy, và tôi đã quẫn trí đến mức mẹ tôi phải pha thuốc giảm đau cho tôi. Tôi nghĩ vấn đề của tôi bắt đầu từ khi - "
"Barnaby," Tom cộc lốc ngắt lời, "anh đang nói về cảm xúc của mình. Vấn đề bây giờ là tôi, nhớ không? "
"Ồ, vâng. Xin lỗi, Mr. Severin. "
"Tôi sẽ giải quyết với cậu bé này. Trong khi đó, hãy sắp xếp để mọi căn phòng trên tầng này đều được làm sạch kỹ lưỡng, và từng inch của tấm thảm được làm xốp bằng benzen. "
"Tôi làm ngay, thưa ông."
Tom liếc nhìn Bazzle. "Đi nào," anh nói, và ra khỏi văn phòng.
"Cháu sẽ không tắm," cậu bé lo lắng tuyên bố khi làm theo. "Cháu sẽ chạy!"
"Tôi e rằng bất cứ ai làm việc cho tôi phải thông báo trước hai tuần - bằng văn bản - trước khi họ muốn nghỉ việc". Điều này sẽ làm lung lay những điều luật khắt khe về sự trung thực của anh, nhưng Tom sẽ tạo ra ngoại lệ cho cậu bé đang bị ký sinh trùng ăn sống này.
"Cháu là một đứa con hoang," cậu bé phản đối.
"Và điều đó thì liên quan gì?"
"Có nghĩa là cháu không thể viết một thông báo."
"Từ đó là 'mù chữ' chứ'. Tom nói "Trong trường hợp đó, Bazzle, có vẻ như cháu sẽ làm việc cho tôi vô thời hạn."
Thằng bé liên tục kêu ca và tranh cãi theo từng bước chân khi Tom đưa nó đến Phố Cork. Phần lớn con đường đã bị chiếm giữ bởi cửa hàng bách hóa Winterborne, với mặt tiền bằng đá cẩm thạch và những tấm cửa sổ kính khổng lồ phô ra những hình ảnh xa hoa. Phần nhà tròn trung tâm nổi tiếng của cửa hàng, với mái vòm kính nhiều màu chói lọi, phát sáng rực rỡ trên nền trời tháng mười một xám xịt.
Họ đi đến một tòa nhà nhỏ và kín đáo hơn ở cuối phố. Đó là một phòng khám y tế và phẫu thuật, được thành lập vì lợi ích của hàng nghìn nhân viên của Winterborne.
Hai năm trước, Rhys Winterborne đã thuê Bác sĩ Garrett Gibson làm nhân viên y tế của phòng khám, bất chấp sự nghi ngờ của mọi người rằng một phụ nữ không phù hợp với công việc đòi hỏi khắt khe như vậy. Garrett đã tận tâm chứng minh là họ đã sai lầm, và chỉ trong một thời gian ngắn, cô đã chứng tỏ mình là một bác sĩ phẫu thuật cũng như bác sĩ tài năng ưu tú. Tất nhiên, cô vẫn được coi là một thứ gì đó mới lạ, nhưng danh tiếng và sự nghiệp của cô đã phát triển ổn định.
Khi họ đến gần cửa trước của phòng khám, cậu bé dừng lại và nhón gót. "Đây là chỗ nào vậy?"
"Một phòng khám y tế."
"Cháu không cần một người phẫu thuật," Bazzle nói cảnh giác.
"Đúng vậy, tôi biết. Chúng ta chỉ ở đây để sử dụng các phương tiện y tế. Cụ thể, là bồn tắm vòi hoa sen". Phòng khám là nơi duy nhất Tom có thể nghĩ đến để đưa thằng bé đến. Ở đây có các căn phòng lát gạch, được trang trị đầy đủ nước nóng, thuốc men và chất tẩy uế. Hơn nữa, Garrett sẽ không dám đuổi cổ họ đi trước sự ưu ái của Tom cho chồng cô ấy.
"Có một vách ngăn để tắm à?" Bazzle hỏi.
"Đó là một căn phòng nhỏ có rèm che xung quanh. Nước đổ xuống như mưa từ một vật cố định ở trên cao. "
"Mưa sẽ không làm cháu sợ đâu," cậu bé nói với anh.
"Chà bằng xà phòng hàn the sẽ có tác dụng tốt." Tom đẩy cửa và dắt đứa trẻ vào trong. Anh đặt tay lên vai Bazzle, ngờ rằng cậu bé có thể chạy mất. Khi anh đến chỗ bàn lễ tân ở khu vực chờ, một phụ nữ đứng tuổi nhanh nhẹn và làm việc tốt, Tom nói, "Chúng tôi cần một cuộc hẹn với Bác sĩ Gibson."
"Tôi e rằng Bác sĩ Gibson hôm nay đã kín lịch. Tuy nhiên, Bác sĩ Havelock có thể có thời gian, nếu ông chờ. "
"Tôi quá bận để chờ đợi," Tom nói. "Làm ơn nói với Bác sĩ Gibson là tôi đang ở đây."
"Tên ông, thưa ông?"
"Tom Severin."
Cái cau mày của người lễ tân biến mất, đôi mắt bà mở to như sợ hãi. "Ồ, Mr. Severin, chào mừng đến phòng khám! Tôi rất thích phiên chợ và màn trình diễn pháo hoa mà ông đã tổ chức cho công chúng khi ông khai trương tuyến đường sắt ngầm. "
Tom mỉm cười. "Tôi rất vinh hạnh." Như anh đã dự định, việc chi trả cho các lễ kỷ niệm trên toàn thành phố không chỉ nâng cao hình ảnh của anh mà còn làm lóa mắt người dân khiến họ không chú ý tới vô số những sự cố trầm trọng mà dự án xây dựng đường sắt đã gây ra.
"Ông đã làm rất nhiều cho thành phố London," người phụ nữ tiếp tục. "Ông là một ân nhân công cộng, Mr. Severin."
"Cô quá tốt bụng, Miss…"
"Mrs. Brown," bà cười rạng rỡ sửa lại. "Thứ lỗi, thưa ông, tôi sẽ tìm Bác sĩ Gibson ngay lập tức."
Khi người phụ nữ vội vã rời đi, Bazzle nhìn Tom đầy suy đoán. "Ông có phải là người đàn ông quan trọng nhất ở London không, thưa ông?" thằng bé hỏi, gãi đầu.
"Không, người đó là tổng biên tập của tờ The Economist. Tôi ở vị trí thấp hơn trong danh sách đó, ở đâu đó giữa ngài ủy viên cảnh sát và thủ tướng. "
"Làm thế nào ông biết ai ở trên và dưới?"
"Khi hai sinh vật gặp nhau trong rừng, cả hai phải quyết định xem con nào sẽ giết con kia trong một cuộc chiến. Người chiến thắng là người quan trọng hơn."
"Phép tương tự," Bazzle nói.
Điều đó làm Tom ngạc nhiên cười toe toét. "Đúng vậy." Cậu bé sắc sảo hơn anh nghĩ.
Một phút trôi qua, Garrett Gibson đã đến khu vực chờ. Mặc một chiếc áo blu phẫu thuật trắng tinh hoàn hảo khoác ngoài chiếc váy tối màu, mái tóc màu nâu hạt dẻ được búi lại trong kiểu tóc tết gọn gàng phía sau. Khuôn mặt cô tươi tắn và cô mỉm cười khi đưa tay ra bắt lấy bàn tay anh như một người đàn ông. "Mr. Severin. "
Anh cười tươi với cô và lắc lắc bàn tay. "Bác sĩ Garrett Gibson,"anh nói, "chàng trai trẻ này, Bazzle, là một trong những nhân viên của tôi. Cậu ấy cần sự chăm sóc chuyên môn của cô. "
"Cậu Bazzle," Garrett thì thầm, cúi đầu trong một cái nhún gối ngắn gọn.
Cậu bé bối rối nhìn cô, gãi gãi đầu và cổ.
"Chỉ là Bazzle thôi," Tom nói, "cúi chào quý bà… như thế này."
Đứa trẻ nghe theo một cách nửa vời, vẫn nhìn chằm chằm Garrett. "Bà ấy là một người phẫu thuật à?" nó hoài nghi hỏi Tom.
"Cho đến nay, cô ấy là nữ bác sĩ được cấp phép duy nhất ở Anh."Tom nói
Garrett mỉm cười, ánh mắt sắc bén của cô lướt qua Bazzle khi nó gãi gãi. "Lý do cho chuyến thăm của ông đã nhanh chóng trở nên rõ ràng rồi." Cô liếc nhìn Tom. "Tôi sẽ nhờ một y tá đưa cho ông những vật dụng cần thiết và giải thích cách để cậu bé có thể tự ở nhà -"
"Việc đó phải được làm ở đây," Tom ngắt lời. "Thằng bé sống trong một xóm nghèo, vì vậy nó không thể tự làm ở đó được."
"Tại sao không làm ở nhà của ông nhỉ?" Garrett đề nghị.
"Chúa ơi, quý bà, tôi sẽ không đưa thằng bé qua ngưỡng cửa nhà tôi."
"Chỉ là vài con chấy thôi mà," Bazzle phản đối. Vừa vỗ vỗ vào cẳng tay, cậu bé vừa nói thêm, "Có lẽ cũng cả một đôi bọ nữa."
"Bọ á?" Tom lặp lại, giật mình và theo phản xạ phủi tay áo anh. "Cậu có bọ chét ư?"
Garrett nhìn mỉa mai. "Tốt thôi, tôi sẽ gọi một y tá đến với thằng bé. Chúng tôi có một căn phòng lát gạch với bồn tắm vòi hoa sen và bồn rửa, nơi thằng bé hoàn toàn có thể... "
"Không, tôi muốn cô làm, vì tôi biết chỉ có thế công việc mới có thể hoàn thành đúng."
"Tôi?" Đôi lông mày gọn gàng của cô nhíu lại. "Tôi chuẩn bị ăn trưa với em dâu của tôi."
"Đây là trường hợp khẩn cấp," Tom nói với cô. "Thằng bé đang đau khổ. Tôi đang đau khổ". Anh dừng lại. "Vậy nếu tôi đóng góp một khoản lớn cho tổ chức từ thiện mà cô chọn thì sao? Chỉ cần nói tên nó ra thôi, và tôi sẽ viết séc trước khi rời đi."
"Mr. Severin," cô nói rõ ràng từng chữ,"có vẻ ông nghĩ rằng tiền của ông là liều thuốc bách bệnh cho mọi vấn đề."
"Nó không phải thuốc cho bách bệnh, nó là dầu thơm. Một loại dầu dưỡng thơm tho êm dịu, đặc biệt là khi thoa một lớp dày. "
Trước khi Garrett có thể trả lời, một giọng nói đã tham gia cuộc trò chuyện, và nó phát ra từ phía sau Tom.
"Chúng ta có thể hoãn bữa trưa của mình, Garrett, hoặc để lúc khác. Chuyện này quan trọng hơn. "
Tom nổi da gà toàn thân. Hoài nghi, anh quay lại và thấy Lady Cassandra Ravenel đang đứng phía sau anh. Cô vừa bước vào phòng khám và tiến đến khu vực lễ tân, trong khi một người hầu của nhà Ravenel đứng đợi bên cạnh cửa.
Trong vài tuần qua, Tom đã cố gắng thuyết phục bản thân rằng ký ức của anh về cô trở nên sâu sắc hơn theo thời gian. Ngay cả bộ não của anh, chính xác như nó vốn có, có khả năng thay đổi một cách tinh vi nhận thức của anh về các sự kiện.
Nhưng Cassandra thậm chí còn hấp dẫn hơn những gì anh nhớ. Vẻ đẹp rực rỡ dưới ánh nắng vàng của cô đã chiếu sáng toàn bộ môi trường vô trùng của phòng khám. Cô mặc một chiếc váy nhung đi đường hoàn hảo màu xanh lá cây và khoác một chiếc áo choàng có mũ được trang trí bằng lông trắng hợp thời. Mái tóc của cô, sáng chói như kim loại nóng chảy, đã được ghim cao trong một khối cuộn phức tạp và phối với một chiếc mũ kiểu hơi tán tỉnh. Sự hiện diện của cô như một cú sốc với anh, làm anh cảm thấy từng dây thần kinh như rạo rực.
"Tiểu thư," Tom cố gắng để nói, dứt khoát nhận ra anh đã bị rơi vào thế bất lợi. Anh thấy xấu hổ khi để cô nhìn thấy anh đứng đây với một đứa trẻ rách rưới, trầy xước vào giữa một ngày làm việc, khi mà lẽ ra anh phải bận rộn với một việc gì đó xứng đáng và giống việc kinh doanh. "Anh không biết là em - anh sẽ không tước mất bữa trưa của em -" Anh dừng lại, thầm rủa bản thân vì đã ăn nói nghe như một thằng ngu ba hoa.
Nhưng không có sự chế nhạo hay chê trách nào trong ánh mắt của Cassandra khi cô đến gần anh. Cô đang mỉm cười như thể cô thấy rất vui khi gặp anh. Cô đưa một bàn tay đeo găng mỏng ra cho anh, một cử chỉ của sự gần gũi và thân quen.
Ngày hôm nay lập tức trở thành ngày tốt nhất mà anh có được trong nhiều tuần qua. Trái tim anh đập rộn ràng vui sướng trước sự gần gũi của cô. Hình dáng bàn tay của cô vừa vặn với anh như thể mọi khớp xương, từng múi cơ khỏe mạnh và dây chằng mềm mại đã được thiết kế để có sự liên kết hoàn hảo. Nó đã từng như vậy khi họ khiêu vũ, khi cơ thể họ khớp với nhau, chuyển động cùng nhau, với sự phối hợp kỳ diệu.
"Em khỏe chứ?" anh hỏi, nắm lấy tay cô thêm vài giây trước khi buông ra.
"Khá tốt, cảm ơn anh." Ánh mắt lấp lánh của cô rơi xuống Bazzle. "Anh sẽ giới thiệu em với người bạn đồng hành của anh chứ?"
"Lady Cassandra, đây là -" Tom dừng lại khi thấy cậu bé lùi lại. "Bazzle, đến đây và cúi chào quý cô này đi."
Cậu bé không hề nhúc nhích.
Tom hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh nhớ mình đã choáng ngợp như thế nào vào lần đầu tiên anh nhìn thấy vẻ đẹp rực rỡ và lộng lẫy của Cassandra. Cô chắc chắn không giống những người mà Bazzle đã từng thấy trước đây.
"Vậy cũng được," Tom nói với Cassandra. "Em nên giữ khoảng cách với cậu bé."
"Cháu có chấy," giọng nói như bị bóp nghẹt của Bazzle từ phía sau anh.
"Không sao," Cassandra nói giọng thông cảm. "Nó có thể xảy ra với bất cứ ai."
Không có câu trả lời.
Cassandra tiếp tục nói với Tom, mặc dù những lời đó rõ ràng là dành cho cậu bé. "Rõ ràng là anh đã đưa cậu bé đến đúng chỗ. Bác sĩ Gibson là một quý bà tốt bụng và biết phải làm gì với chấy. "
Bazzle thận trọng nghiêng người về phía Tom. "Cháu thấy ngứa ngáy kinh khủng," nó nói.
"Cậu bé tội nghiệp." Cassandra cúi xuống để giữ khuôn mặt của cô ngang với nó, và mỉm cười. "Cháu sẽ sớm thấy tốt hơn nhiều." Cô tháo găng và đưa tay ra. "Tôi là Lady Cassandra. Cháu sẽ bắt tay chứ, Bazzle?" Những ngón tay nhẹ nhàng của cô khép lại với một bàn tay nhỏ bé và sần sùi. "Đó ... bây giờ chúng ta đã là bạn."
Tom, người đang sợ hãi rằng cô sẽ bị lây thứ gì đó từ bệnh dịch biết đi - Bazzle, quay sang với Garrett. "Cô ấy có nên chạm vào thằng bé không?" anh hỏi cộc lốc. Đồng thời, ánh mắt cầu xin và ra lệnh cho cô 'Hãy làm gì đó đi'.
Garrett thở dài và hỏi Cassandra, "Em có phiền không nếu chúng ta hẹn lại bữa trưa? Chị phải chăm sóc cho cậu bé này, và chị nghĩ sẽ khá mất thời gian."
"Em sẽ ở lại và giúp đỡ chị," Cassandra đề nghị, đứng thẳng dậy và tiếp tục mỉm cười với cậu bé.
"Không," Tom nói, thấy kinh hoàng vì ý tưởng này.
"Điều đó được đánh giá cao đấy," Garrett nói với Cassandra. "Chị sẽ bắt đầu điều trị cho Bazzle, còn em sẽ đến cửa hàng Winterborne với Mr. Severin và giúp anh ấy chọn một số đồ may sẵn cho con trai. Chúng ta phải vứt những thứ nó đang mặc đi."
"Tôi không cần giúp đỡ," Tom nói.
"Lady Cassandra quen với cách bố trí của Winterborne," Garrett nói với anh ta, "và cô ấy sẽ biết chính xác những gì Bazzle cần. Nếu ông đi một mình, có chúa mới biết ông sẽ mất bao lâu ".
Cassandra đưa mắt đánh giá hình dáng nhỏ bé của Bazzle. "Kích thước của đồ trẻ em được dán nhãn theo độ tuổi. Em nghĩ bảy đến chín tuổi là phù hợp."
"Nhưng cháu mười bốn tuổi rồi," Bazzle buồn bã nói. Khi ánh mắt của cả ba người lớn hướng về phía khuôn mặt cậu, cậu nở một nụ cười toe toét với họ, cho thấy đó chỉ là một trò đùa. Đây là lần đầu tiên Tom thấy nó cười. Hiệu quả này rất đáng quý, mặc dù nó cho thấy một nhu cầu cấp thiết là thoa bột đánh răng và chải răng tốt.
Garrett cười. "Nào, chàng trai trẻ, hãy loại bỏ những vị khách không mời này nào."
"Em thật sự không cần phải đi cùng anh," Tom lẩm bẩm khi cùng Cassandra đi đến khu quần áo may sẵn tại Winterborne's. "Anh hoàn toàn có thể nhờ một nhân viên bán hàng tìm quần áo cho Bazzle."
Tom biết anh đang cư xử như một thằng khốn cáu kỉnh, khi lẽ ra anh nên tận dụng tối đa mọi cơ hội để cố gắng quyến rũ cô. Nhưng tình huống này không phải là cách anh muốn Cassandra kết hợp với anh.
Lần cuối cùng họ bên nhau, họ đã khiêu vũ trong khu vườn mùa đông. Bây giờ, họ đang diệt chấy cho một con nhím dịch bệnh đường phố.
Nó không chính xác là sự tiến triển.
Hơn thế nữa, nó khiến Tom trông thậm chí còn tệ hơn khi so sánh với những quý ông được nuôi dạy tốt, những người chắc chắn đang theo đuổi cô.
Không phải anh đang cạnh tranh cô. Nhưng một người đàn ông có sự kiêu hãnh.
"Em rất vui được giúp đỡ," Cassandra đảm bảo với sự vui vẻ khó chịu. Cô dừng lại ở một chiếc bàn để đồ trưng bày, được phân loại từng chồng đồ gấp nhỏ. "Em có thể hỏi làm thế nào anh gặp được Bazzle không?"
"Nó đang thu thập những mẩu xì gà cũ từ máng xối bên ngoài tòa nhà của anh. Gió thổi bay chiếc mũ của anh, và nó đã trả lại cái mũ cho anh thay vì chạy biến đi với chiếc mũ. Anh đã thuê nó quét dọn và phủi bụi các văn phòng của anh".
"Và bây giờ anh đang chăm sóc cho thằng bé," cô thốt lên, rạng rỡ.
"Đừng làm quá lên như thế," Tom lẩm bẩm.
"Anh đã dành thời gian quý báu trong ngày làm việc để tự mình đưa nó đến chỗ bác sĩ," cô chỉ ra.
"Chỉ bởi vì trợ lý của anh không chịu làm việc đó. Anh chỉ đang cố gắng giảm thiểu số lượng sâu bọ ở nơi làm việc của mình ".
"Dù anh nói thế, nhưng anh đang giúp một đứa trẻ rất cần sự giúp đỡ, và em nghĩ điều đó thật tuyệt vời."
Khi Tom nhìn cô đi lại khu bán quần áo, anh phải thừa nhận rằng Cassandra biết cô đang làm gì. Cô nhanh chóng đi qua các quầy và kệ, gọi tên một nhân viên cửa hàng và xác định được thứ mình cần mà không hề do dự.
"Cách em mua sắm rất hiệu quả," anh ghen tỵ nói.
"Nhờ luyện tập," cô trả lời.
Cô chọn một chiếc quần tây, một chiếc áo sơ mi cotton, một chiếc áo khoác len rộng màu xám, một đôi tất đan dày, một chiếc mũ len và một chiếc khăn quàng cổ. Một đôi giày da chắc chắn được thêm vào đống quần áo, sau khi Cassandra ước tính kích thước để quyết định bên nào lớn hơn là nhỏ hơn.
"Miss Clark, cô có thể bọc chúng lại ngay lập tức không?" cô hỏi một nhân viên bán hàng. "Chúng tôi khá eo hẹp về thời gian."
"Tôi làm ngay, thưa Lady Cassandra!" người phụ nữ trẻ đáp.
Trong khi nhân viên bán hàng liệt kê các món đồ lên phiếu bán hàng và tính tổng chúng, Cassandra tiếc nuối liếc nhìn lối vào cầu thang. "Gian hàng đồ chơi ở ngay bên dưới chúng ta," cô nói với Tom. "Em ước gì chúng ta có thêm thời gian để mua một món đồ chơi cho nó."
"Nó không cần đồ chơi," Tom nói.
"Mọi đứa trẻ đều cần đồ chơi."
"Bazzle sống trong một xóm nghèo ở phố Giles. Bất kỳ món đồ chơi nào em đưa cho nó đều sẽ bị ăn trộm ngay lập tức ".
Sự vui vẻ của Cassandra xẹp xuống như một món trứng rán phồng bị nguội. "Thằng bé không có gia đình để trông nom đồ đạc của nó à?"
"Nó là trẻ mồ côi. Nó sống với một nhóm những đứa trẻ khác và một người đàn ông mà chúng gọi là chú Batty ".
"Anh biết thế, nhưng anh vẫn để nó quay lại đó ư?"
"Thằng bé ở đó còn tốt hơn là ở trại tế bần hoặc trại mồ côi."
Cô gật đầu, trông bối rối.
Tom quyết định thay đổi chủ đề. "Mùa lễ hội của em như thế nào?"
Cassandra có vẻ dịu đi, theo sự dẫn dắt của anh. "Em nhớ ánh nắng mặt trời," cô nói nhẹ nhàng. "Em đã sinh hoạt theo giờ giấc của một con nhím. Bữa tối không bao giờ bắt đầu trước chín giờ tối, tiệc chiêu đãi không bao giờ trước mười giờ, và các buổi khiêu vũ thường bắt đầu lúc mười một giờ. Sau đó, em về nhà vào lúc bình minh, ngủ gần như cả ngày và thức dậy trong tình trạng mụ mẫm".
"Em đã để mắt đến ai chưa?"
Nụ cười của cô không thật chút nào. "Tất cả bọn họ đều giống nhau. Cũng giống như năm ngoái ".
Tom cố gắng cảm thấy tồi tệ khi nghe thế. Nhưng anh không thể không cảm thấy một sự day dứt ban sơ, nhịp tim của anh đang đập ổn định trong một nhịp điệu hài lòng… Vẫn là của mình… vẫn là của mình.
Họ quay trở lại phòng khám với một cái gói lớn từ cửa hàng Winterborne. Một y tá chỉ cho anh lối đi vào một căn phòng lát gạch trắng với vòi hoa sen, bồn tắm và bồn rửa bằng thép, bàn thép và tủ dự trữ, và một cống thoát nước trên sàn. Mùi cay xè châm chích của chất khử trùng bay lơ lửng trong không khí, cùng với mùi hương không thể nhầm lẫn của hàn the và xà phòng cacbon. Bazzle đang cúi xuống cái bồn rửa trong góc, trong khi Garrett đang gội đầu cho nó bằng chiếc vòi xịt và một cái ống cao su gắn vào vòi.
"Tôi đã bôi dung dịch hóa học lên da đầu của cậu bé." Garrett nói, dùng khăn thấm lên đầu của đứa trẻ. "Tôi cần sự giúp đỡ để cắt tóc cho nó. Tôi e rằng đó không phải là một trong những kỹ năng của tôi".
"Em có thể làm được," Cassandra tình nguyện.
Garrett gật đầu về phía tủ dự trữ. "Áo bờ lu, tạp dề và găng tay cao su ở đằng kia. Em có thể sử dụng bất kỳ chiếc kéo nào trên cái khay, nhưng hãy cẩn thận: chúng đều cực kỳ sắc đấy. "
"Chị muốn cắt ngắn đến tầm nào?"
"Để dài khoảng một inch là được."
Bazzle than vãn dưới chiếc khăn. "Cháu không muốn cắt tóc."
"Tôi biết đây không phải là một quá trình dễ chịu," Garrett hối lỗi nói với cậu bé, "nhưng cháu đã cư xử rất tốt và điều đó giúp mọi thứ diễn ra nhanh hơn nhiều." Cô bế Bazzle lên một chiếc ghế đẩu kim loại, trong khi Cassandra mặc một chiếc tạp dề dài màu trắng.
Khi Cassandra đến gần Bazzle và nhìn thấy nét mặt nó trở nên lo lắng, cô mỉm cười và đưa tay nhẹ nhàng đẩy vài lọn tóc xỉn màu ra khỏi trán nó. "Tôi sẽ rất cẩn thận," cô hứa. "Cháu có muốn nghe một bài hát trong khi tôi cắt tóc cho cháu không? Bài hát do em gái Pandora của tôi và tôi đã viết, nó tên là 'Con lợn trong nhà'."
Nghe có vẻ hấp dẫn, Bazzle gật đầu.
Cassandra cất lên một bài hát cực kì lố bịch về trò hề của hai chị em đang cố gắng giấu con lợn cưng của họ khỏi những người nông dân, người bán thịt, đầu bếp, và một địa chủ địa phương người đặc biệt thích thịt xông khói. Trong khi cô hát, cô di chuyển quanh đầu Bazzle, cắt những mớ tóc dài và thả chúng vào một cái xô Garrett đang cầm.
Bazzle ngồi yên lắng nghe như bị bỏ bùa mê, thỉnh thoảng cười giòn trước những lời bài hát ngớ ngẩn. Ngay sau khi bài hát kết thúc, nó lại yêu cầu thêm một bài khác, và ngồi yên trong khi Cassandra tiếp tục với ‘Con chó của tôi nghĩ nó là Gà’, tiếp theo là ‘Tại sao những con ếch thì nhớt còn những con cóc thì lại khô’.
Nếu Tom có khả năng để yêu, anh sẽ ngay lập tức có nó vào lúc đó, ngay khi anh chứng kiến Lady Cassandra Ravenel hát khúc nhạc cho một thằng bé đầu đường xó chợ trong khi cắt tóc cho nó. Cô thật giỏi giang và thông minh và đáng yêu, nó khiến ngực anh đau nhói với một áp lực nóng bỏng đến mức có thể làm rạn nứt thứ gì đó.
"Cô ấy có cách thức kỳ diệu với trẻ em," Garrett thì thầm với anh tại một lúc nào đó, rõ ràng là vui mừng trước tình hình này.
Cô ấy có cách với tất cả mọi người. Đặc biệt là anh. Anh chưa bao giờ bị mụ mẫn như thế này.
Nó thật không thể chịu đựng được.
Sau khi Cassandra chải và tỉa tóc cho Bazzle xong, cô đứng yên nghiêm túc xem xét thành quả của mình. "Mọi người nghĩ sao?" cô hỏi.
"Hoàn hảo," Garrett thốt lên.
"Chúa ơi," Tom nói. "Có một cậu bé bên dưới đống len đó."
Một mớ tóc bù xù thắt nút, rối nùi đã được cắt gọn để lộ ra một cái đầu có hình dáng khá đẹp, một cái cổ gầy và một đôi tai nhỏ. Đôi mắt của Bazzle lúc này trông to gấp đôi khi chúng không nhìn qua một nùi tóc dày.
Bazzle thở dài chán nản. "Tiếp theo là gì?" nó hỏi.
"Phòng tắm," Garrett trả lời. "Tôi sẽ giúp cháu tắm rửa."
"Cái gì?" Cậu bé có vẻ bị xúc phạm trước lời đề nghị. "Mọi người không thể giúp cháu."
"Tại sao không?"
"Bà là một cô gái!" thằng bé nhìn Tom đầy phẫn nộ. "Cháu không bao giờ để một cô gái nhìn thấy dương vật của cháu."
"Tôi là một bác sĩ, Bazzle," Garrett nhẹ nhàng nói, "không phải cô gái".
" Bà ấy có một bộ ngực siêu to." Bazzle nói với Tom, với sự thiếu kiên nhẫn của một người phải giải thích một sự thật hiển nhiên. "Điều đó làm cho bà ấy trở thành một cô gái."
Tom cố gắng kìm lại một nụ cười khi nhìn thấy biểu hiện của Garrett. "Tôi sẽ giúp nó," anh nói, và cởi áo khoác.
"Tôi sẽ chuẩn bị nước," Garrett nói, và đi sang phía bên kia của căn phòng.
Sau khi cởi bỏ áo gilê, Tom tìm chỗ để đặt quần áo.
"Đưa chúng cho em," Cassandra nói, tiến tới chỗ anh.
"Cảm ơn em." Anh đưa quần áo cho cô và bắt đầu tháo cà vạt. "Chờ đã – cả cái này nữa."
Đôi mắt Cassandra mở to khi anh bắt đầu cởi khuy áo sơ mi. "Anh định cởi thêm bao nhiêu lớp đồ nữa?" cô không thoải mái hỏi.
Tom cười, không bỏ lỡ cái liếc nhanh, thích thú của cô về phía anh. "Anh chỉ đang xắn tay áo lên." Anh dừng lại, tay lần tới nút trên cùng của cổ áo. "Nhưng nếu em cứ nài nỉ - "
"Không," cô nói nhanh, đỏ mặt trước sự trêu chọc của anh. "Thế là đủ rồi."
Một làn sương ấm áp đã bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng, làm những viên gạch trắng đọng nước. Làn da của Cassandra trở nên sáng bừng vì không khí ẩm ướt. Những sợi tóc mỏng trên trán cô rơi ra thành những lọn tóc mỏng manh mà anh ao ước được chơi cùng.
Thay vào đó, anh chuyển sự chú ý của mình sang Bazzle, người đang có nét mặt của một tù nhân đối mặt với giá treo cổ. "Cởi đồ sau tấm rèm đó đi, Bazzle."
Cậu bé miễn cưỡng đứng vào bên trong tấm màn lót cao su, và bắt đầu cởi từng phần quần áo của mình. Theo hướng dẫn của Garrett, Tom lấy từng chiếc quần áo rách rưới và thả vào một cái thùng có nắp đậy chứa một ít dung dịch carbolic.
Cơ thể xanh xao, gầy gò của Bazzle mỏng manh đến đáng ngạc nhiên. Tom ghi lại cảnh tượng này bằng một cảm giác xa lạ… tội lỗi? … sự liên quan? … Khi cậu bé bước xuống dòng nước chảy xuống, Tom kéo tấm màn tròn khép lại hoàn toàn.
Câu cảm thán của cậu bé vang vọng trong căn phòng lát gạch. "Woa, nó giống như cơn mưa vậy!"
Tom lấy chiếc bàn chải tắm từ Garrett, chà phần lông bàn chải vào bánh xà phòng, và đưa nó qua chỗ mở của chiếc rèm. "Cọ rửa cái khối thịt nhỏ của cháu bằng thứ này đi. Tôi sẽ giúp với những nơi cháu không thể tới được ".
Sau một lúc, giọng nói lo lắng của Bazzle vọng ra sau tấm rèm. "Da cháu đang bong ra."
"Đó không phải là da đâu," Tom nói. "Tiếp tục chà nó đi."
Chưa được mười giây trôi qua trước khi Bazzle nói, "Cháu xong rồi."
"Cháu vừa mới bắt đầu thôi mà," Tom bực tức trả lời. Khi Bazzle cố gắng trèo ra khỏi bồn tắm, anh đẩy cậu bé vào lại và cầm lấy bàn chải. "Cháu thật bẩn thỉu, Bazzle. Cháu cần phải cọ rửa, nếu không thì không sạch được cặn ".
"Cháu sẽ lại bẩn thỉu nữa thôi," cậu bé phản đối, bắn ra và chằm chằm nhìn anh anh một cách khổ sở.
"Đúng, cháu đã từng nói điều đó trước đây rồi. Nhưng một con người sẽ luôn giữ mình sạch sẽ, Bazzle. " Tom đặt tay lên bờ vai trơn, xương xẩu và xoa lưng đứa trẻ theo những vòng tròn nhẹ nhàng, đều đặn. "Đầu tiên, vì nó tốt cho sức khỏe của cháu. Thứ hai, đó là sự thương xót cho những người phải ở gần cháu. Thứ ba, phụ nữ không thích khi cháu trông và có mùi giống như xác chết từ năm ngoái. Tôi biết bây giờ cháu không quan tâm đến điều đó, nhưng một ngày nào đó - nó sẽ ngượng ngùng lắm, Bazzle, yên nào. " Bực bội, Tom gọi qua rèm, "Cassandra, em có biết bài hát tắm rửa nào không?"
Ngay lập tức cô bắt đầu hát một bài có tên là ‘Vài con vịt không thích vũng nước nhỏ’. Và Bazzle bắt đầu yên lặng dưới sự nhẹ nhõm của Tom.
Sau khi kỳ cọ và xả nước cho đứa trẻ ba lần, Tom gội đầu cho nó bằng hỗn hợp dầu gội hàn the cho đến khi các lọn tóc tối màu sạch bong. Lúc họ xong, toàn bộ phần trước của Tom ướt nhẹp, và tóc của anh thì đang nhỏ nước liên tục. Anh quấn cơ thể bây giờ đã trắng hồng của Bazzle trong một chiếc khăn khô dài, bế cậu bé và đặt lên ghế đẩu.
"Tôi cảm thấy như thể mình vừa đánh vật với một thùng đầy khỉ vậy," Tom nói, thở dốc.
Garrett bật cười khi dùng khăn lau khô tóc cho Bazzle. "Làm tốt lắm, Mr. Severin."
"Còn cháu thì sao?" Bazzle phản đối. "Cháu là con khỉ!"
"Cháu cũng làm tốt lắm," Garrett nói với nó. "Bây giờ, cháu phải kiên nhẫn thêm một chút nữa, trong khi tôi chải trứng chấy trong tóc cháu ra."
"Tôi sẽ quyên góp thêm một nghìn bảng Anh cho tổ chức từ thiện mà cô chọn," Tom nói với Garrett, "nếu cô cũng đánh răng cho nó luôn."
"Được luôn."
Tom quay đi và đưa tay lên vuốt tóc, và lắc đầu như một chú chó bị ướt.
"Chờ đã," anh nghe thấy Cassandra nói, sự thích thú lấp lánh trong giọng nói của cô. Cô vội vã đến chỗ anh với một ít khăn khô mới.
"Cảm ơn em." Tom lấy một chiếc khăn tắm và chà xát mạnh nó lên tóc.
"Chúa ơi, anh gần ướt bằng Bazzle đó." Cassandra dùng một chiếc khăn khác để chấm nhẹ lên mặt và cổ họng của anh. Mỉm cười, cô đưa ngón tay lên vuốt nhẹ mớ tóc còn ẩm ướt của anh.
Tom đứng yên trong khi cô chỉnh trang lại cho anh. Một phần trong anh muốn đắm chìm trong sự chú ý nhỏ nhặt này của cô, cảm giác gần giống như… một người vợ. Nhưng cơn đau trong ngực của anh ngày càng tệ hơn, và cơ thể anh đang như bốc hơi trong bộ quần áo ướt, và anh bắt đầu cảm thấy không hoàn toàn văn minh. Anh liếc qua đầu cô nhìn Garrett, người đang quay mặt đi chỗ khác, tỉ mỉ chải tóc cho Bazzle.
Ánh mắt anh quay trở lại khuôn mặt Cassandra, thứ sẽ ám ảnh anh đến phút cuối cùng của cuộc đời. Anh đã gom nhặt từng nụ cười của cô, từng nụ hôn, để tích trữ như một kho châu báu. Vài giây này với cô là tất cả những gì anh có, hoặc sẽ có.
Ngay lập tức anh cúi xuống và ấn mình vào miệng cô, nhẹ nhàng nhưng khẩn trương. Không có thời gian để kiên nhẫn.
Cô thở gấp. Môi cô ngập ngừng hé mở.
Anh hôn cô cho những nửa đêm và buổi sáng mà họ sẽ không bao giờ chia sẻ. Anh hôn cô với sự dịu dàng mà anh sẽ không bao giờ có thể diễn tả bằng lời, và cảm nhận được sự đáp lại của cô trong máu anh, như thể sự ngọt ngào của cô đã ngấm vào xương tủy anh. Miệng anh khẽ kéo môi cô, ngậm lấy một hương vị nồng nàn cuối cùng… rồi trượt đi.
Làn da trên má cô ẩm ướt và ngọt ngào, như thể cô vừa bước vào từ cơn mưa. Anh dùng môi chải lướt qua đôi mi đang nhắm nghiền của cô, bề mặt mỏng manh và mượt mà, đôi lông mi của cô giống như những chiếc khăn lông vũ.
Mù quáng anh buông cô ra và quay đi, bước đi vu vơ cho đến khi anh nhìn thấy áo khoác và áo gilê của mình nằm trên một chiếc bàn thép. Anh mặc đồ mà không nói một lời, và đấu tranh ổn định lại cảm xúc của bản thân.
Khi sự khao khát nồng nàn nguội lạnh, nó cứng lại thành sự cay đắng.
Anh đã bị cô tách ra thành từng phần và lắp ráp lại theo cách khác. Bề ngoài mọi thứ có vẻ như hoạt động tốt, nhưng bên trong anh thì lại không như vậy. Chỉ có thời gian mới nói lên được cách cô đã thay đổi anh. Nhưng anh khá chắc chắn rằng anh không phải là người tốt hơn cho việc đó.
Anh buộc tâm trí mình quay trở lại với những gì nó nên tập trung vào: việc kinh doanh. Nhớ lại rằng anh có một cuộc họp phải tham dự vào buổi chiều - và trước tiên anh phải về nhà để thay một bộ quần áo khô - anh liếc nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi và cau mày. "Thời gian của tôi không còn nhiều," anh cộc cằn nói với Garrett. "Cô có thể làm nhanh hơn chút không?"
"Hỏi lại tôi điều đó một lần nữa," Garrett trả lời điềm đạm, "và chiếc lược này sẽ sớm được đặt ở một nơi mà nó không nên đi."
Bazzle cười khúc khích, hiển nhiên là hiểu ý cô.
Cho tay vào túi, Tom đi loanh quanh trong phòng. Anh không thèm liếc nhìn Cassandra.
"Em nghĩ em nên đi bây giờ," anh nghe cô nói một cách không chắc chắn.
"Em là một thiên thần," Garrett nói với cô. "Chúng ta sẽ hẹn lại vào bữa trưa ngày mai nhé?"
"Vâng, sẽ là như thế." Cassandra đến với Bazzle, người vẫn đang ngồi trên ghế đẩu. Cô cười với nó, giữa khuôn mặt gần như ngang bằng với cô. "Rất vui được gặp cháu, Bazzle. Cháu là một cậu bé ngoan, và cũng đẹp trai nữa. "
"Tạm biệt," Bazzle thì thầm, nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt to, đen láy.
"Anh sẽ tiễn em," Tom nói ngắn gọn.
Cassandra im lặng cho đến khi họ rời căn phòng lát gạch và đóng cửa lại. "Tom," cô mạo hiểm hỏi khi họ tiến đến khu vực lễ tân, "anh định làm gì với Bazzle?"
"Anh sẽ đưa trả nó về ngôi nhà ở phố Giles," Tom trả lời bằng một giọng thực tế là vậy.
"Nếu anh để nó trở lại đó, nó sẽ sớm lại bị lây nhiễm như trước."
"Thế em muốn tôi làm gì chứ?" anh hỏi cộc lốc.
"Anh có thể bảo trợ cho nó, có lẽ thế."
"Có hàng ngàn đứa ngoài kia đều trong hoàn cảnh của nó hoặc thậm chí còn tệ hơn thế. Có bao nhiêu đứa trẻ mồ côi khốn khổ mà em nghĩ tôi nên giúp nó chứ?"
"Chỉ một thôi. Chỉ giúp Bazzle là được. "
"Vậy tại sao em không mang nó đi đi?"
"Em không có vị thế để làm vậy. Em vẫn chưa có nhà riêng, và em không được nhận của hồi môn cho đến khi em kết hôn. Anh có đủ của cải và khả năng để giúp đỡ thằng bé, anh và nó - "Cassandra dừng lại, rõ ràng là đang suy xét về những gì cô sắp nói.
Nhưng Tom biết điều đó là gì. Và anh thấy khó chịu hơn trong từng khoảnh khắc trôi qua. Anh dừng lại với cô trên hành lang, ngay trước khi họ đến khu vực chờ ở phía trước. "Em có đưa ra gợi ý tương tự như thế với những người cầu hôn thuộc tầng lớp thượng lưu của mình không?" anh sống sượng hỏi.
Cassandra ngơ ngác. "Em… ý anh là… giám hộ cho một đứa trẻ? Vâng, em sẽ -"
"Không, không phải một đứa trẻ nào đó. Là đứa trẻ này. Đứa trẻ gầy gò, bị bọ chét cắn, mù chữ với âm điệu ngọng nghịu này. Em có yêu cầu Lord Foxhall nhận và nuôi nấng nó không? "
Ngạc nhiên trước câu hỏi và dấu hiệu của sự nóng nảy của anh, cô chớp chớp mắt. "Lord Foxhall liên quan gì tới chuyện này?"
"Trả lời câu hỏi đi."
"Em không biết."
"Câu trả lời là không," Tom nói căng thẳng, "em sẽ không. Nhưng em lại gợi ý tôi làm thế. Tại sao?"
"Anh và Bazzle có hoàn cảnh giống nhau." Cô bối rối nhìn anh. "Anh có thể hiểu và giúp đỡ nó nhiều hơn bất cứ ai khác có thể. Em đã nghĩ rằng anh sẽ đồng cảm với nó".
"Đồng cảm không phải là một trong những cảm giác của tôi," Tom cáu kỉnh. "Và tôi có một cái tên, chết tiệt. Dù đó không phải là một danh tính cao quý, nhưng tôi không phải là một thằng khốn, và tôi chưa bao giờ là thằng bẩn thỉu. Bất kể em nghĩ gì, Bazzle và tôi không phải cùng một loại người. "
Cassandra tiêu hóa thông tin đó trong một khoảng lặng, và đôi lông mày của cô cụp xuống khi cô đi đến một kết luận. "Anh thực sự có một số điểm chung với Bazzle," cô nói khẽ. "Em nghĩ thằng bé nhắc anh về những điều anh không muốn nghĩ đến, và điều đó khiến anh không thoải mái. Nhưng tất cả điều đó không phải do em. Đừng cố biến em thành một kẻ hợm hĩnh nào đó. Em chưa bao giờ nói rằng anh không đủ tốt với em – Và có Chúa biết em chưa bao giờ nghĩ thế! Hoàn cảnh ra đời của anh, hay của em, không phải là vấn đề. Đây mới là vấn đề." Giận dữ nhìn anh, cô đập tay lên giữa ngực anh và để ở đó. "Trái tim anh bị đóng băng bởi vì anh muốn nó như vậy. Anh giữ nó an toàn hơn theo cách đó, và không bao giờ để bất cứ ai vào. Cứ để nó như vậy đi." Cô rụt tay lại. "Em định tìm kiếm một người có thể làm em hạnh phúc. Còn đối với Bazzle bé nhỏ tội nghiệp… thằng bé cần nhiều hơn là cái lòng tốt không thường xuyên của anh. Nó cần một ngôi nhà. Và bởi vì em không thể cho nó một cái, em sẽ phải phó mặc số phận của nó cho lương tâm của anh. "
Cô sải bước rời khỏi anh, đi về phía người hầu đang đợi gần ngưỡng cửa.
Và ngày hôm sau, Tom - người không có lương tâm - đã gửi cậu bé trở lại phố Giles.