Theo Đuổi Cassandra

Lượt đọc: 1888 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Cassandra chán nản liếc nhìn anh khi Tom Severin bước vào nhà kính. "Làm sao anh biết được có gì đó không ổn?" cô hỏi. "Em biểu hiện rõ ràng như vậy à?"

Mr. Severin dừng lại đứng cách cô vài bước chân. "Không, em đã giấu khá tốt. Nhưng em đã nhăn mặt khi đứng lên khỏi ghế, và em đi chậm hơn tốc độ bình thường."

Một phần nào đó trong cô thấy ngạc nhiên rằng anh nhận thấy cả những chi tiết nhỏ như vậy, nhưng cô quá bận tâm để theo tiếp suy nghĩ đó. "Anh có tìm thấy chiếc giày bị mất của em không?" cô lo lắng hỏi.

Để trả lời, anh với tay vào túi trong của áo khoác và rút ra chiếc giày.

Cô thấy hoàn toàn nhẹ nhõm. "Ồ, cảm ơn anh. Làm thế nào mà anh lấy được nó vậy?"

"Tôi nói với người hầu rằng tôi muốn nhìn vào dưới gầm bàn, vì một trong những bản lề không hoàn toàn thẳng hàng."

Cô nhướng mày. "Anh đã nói dối vì lợi ích của em ư?"

"Không, tôi đã nhận ra điều đó vào bữa tối, lượng rượu và nước trong các chiếc ly hơi nghiêng về một phía. Một trong những tấm ván đã không được đặt đúng vị trí, vì vậy tôi đã điều chỉnh nó trong khi tôi cúi xuống dưới. "

Cassandra mỉm cười và đưa tay ra nhận lấy chiếc giày. "Vậy thì anh đã làm được hai việc tốt."

Nhưng Mr. Severin đã dừng lại trước khi đưa nó cho cô. "Em cũng sẽ ném nó đi à?"

"Có lẽ thế," cô nói.

"Tôi nghĩ tốt hơn hết là tôi nên giữ nó cho đến khi tôi chắc chắn rằng em có thể tin tưởng vào nó."

Cassandra chầm chậm thu tay lại, mắt vẫn nhìn vào đôi mắt lấp lánh của anh. Khi cô và Mr. Severin đứng đó dưới ánh trăng và những chiếc bóng nhảy múa quanh họ, dường như họ đã bước ra khỏi thời gian. Như thể họ là hai người duy nhất trên thế giới, được tự do làm hoặc nói bất cứ điều gì họ muốn.

"Anh sẽ đến ngồi cạnh em chứ?" cô liều lĩnh hỏi.

Mr. Severin do dự một lúc lâu, anh đưa mắt nhìn xung quanh như thể anh thấy mình đang đứng giữa một bãi mìn. Anh gật đầu một cái và tiến về phía cô.

Cô túm gọn chiếc váy để nhường một chỗ trên bậc thềm, nhưng một vài vạt lụa màu xanh nước biển lấp lánh vẫn phủ lên đùi anh khi anh ngồi xuống. Mùi hương của anh tươi mát với xà phòng và hồ bột, và chút ngọt ngào tuyệt vời của nhựa khô.

"Chân của em sao rồi?" anh ấy hỏi.

"Nó đau quá," Cassandra nhăn mặt đáp.

Mr. Severin nghiên cứu kỹ chiếc giày, xoay nó trong bàn tay từ bên này qua bên kia. "Tôi không ngạc nhiên cho lắm. Thiết kế này có một lỗi kỹ thuật. Phần gót giày quá cao khiến em bị mất trọng tâm".

"Cái gì của em cơ?"

"Hơn nữa," anh tiếp tục, "không ai có hình dạng bàn chân có như này. Tại sao phần các ngón chân lại nhọn như thế này? "

"Bởi vì nó hợp thời trang."

Mr. Severin hoàn toàn bối rối. "Không phải giày là tạo ra cho bàn chân chứ không phải ngược lại à?"

"Em nghĩ là nó nên như thế, nhưng một đôi giày thì phải hợp thời trang. Đặc biệt là bây giờ khi mùa lễ hội đã bắt đầu. "

"Tầm này ư?"

"Không chính thức," Cassandra thừa nhận, "nhưng Quốc hội đang có một phiên họp nữa, vì vậy sẽ có những buổi khiêu vũ và giải trí riêng tư, và em không thể bỏ lỡ bất kỳ cái nào được."

Mr. Severin vô cùng cẩn thận đặt chiếc giày xuống và quay sang để đối mặt thẳng với cô. "Tại sao em không thể bỏ lỡ bất kì cái nào thế?"

"Vì đây đã là mùa lễ hội thứ hai của em rồi. Em phải tìm được một người chồng trong năm nay. Nếu em vẫn tham gia mùa thứ ba, mọi người sẽ nghĩ rằng có điều gì đó không ổn với em".

Nét mặt của anh trở nên khó hiểu. "Vậy hãy cưới Lord Foxhall đi. Em sẽ không thể tìm thấy một triển vọng nào tốt hơn đâu, dù là năm nay hay bất kì năm nào khác".

Mặc dù anh nói đúng, nhưng lời đề nghị đó vẫn chọc tức cô. Cô cảm thấy như thể mình vừa bị từ chối và loại bỏ. "Anh ấy và em không phù hợp," Cassandra nói ngắn gọn.

"Hai người đã trò chuyện suốt bữa tối - hai người đã khá ổn đấy chứ."

"Anh và Lady Grace cũng vậy mà."

Anh cân nhắc câu nói đó. "Cô ấy là một người bạn đồng hành thú vị trong bữa tối."

Cảm thấy khó chịu, Cassandra nói, "Có lẽ anh nên tán tỉnh cô ấy."

"Và có một người cha vợ như Lord Westcliff ư?" anh hỏi mỉa mai. "Tôi không thích cái ý tưởng sống dưới ngón tay cái của ông ấy."

Bây giờ thì cô cảm thấy bồn chồn và ủ rũ, Cassandra nghe thấy những âm thanh tuyệt vời mà ban nhạc thính phòng đang chơi khi nó truyền tới từ khung cửa sổ lưới thép. "Phiền quá," cô lẩm bẩm. "Em ước mình có thể quay trở lại để khiêu vũ."

"Hãy đổi một đôi giày khác và làm thế," anh đề nghị.

"Em không thể với những vết rộp này. Em nên băng chân lại và đi ngủ ". Cô cau mày nhìn những ngón chân trần lộ ra bên dưới vạt váy. "Anh nên tìm Lady Grace và mời cô ấy cho nhảy một điệu valse."

Cô nghe thấy anh cười. "Em ghen à?"

"Vớ vẩn," cô mất tự nhiên nói, thu chân lại. "Không, hoàn toàn không; Em không đòi hỏi sự chú ý của anh. Thật ra, em rất vui vì anh đã trở thành bạn bè với cô ấy".

"Thật à?"

Cô buộc bản thân phải thành thật. "Chà, thực ra không hẳn là vui lắm, nhưng em sẽ không ngại nếu anh thích cô ấy. Nó chỉ là… "

Severin thắc mắc nhìn cô.

"Tại sao anh lại không muốn làm bạn với em?" Vì hơi thất vọng, Cassandra đã không chủ định giọng điệu câu hỏi có phần giống than vãn, giống như trẻ con. Cô nhìn xuống và sắp xếp lại nếp váy, bồn chồn vuốt những hạt pha lê.

"Quý cô của tôi," anh thì thầm, nhưng cô không chịu nhìn anh. Một tay anh đặt lên má cô quay cô sang nhìn thẳng anh.

Đây là lần đầu tiên anh chạm vào cô.

Ngón tay anh mạnh mẽ nhưng vẫn nhẹ nhàng, làn da mát lạnh chạm vào gò má nóng bỏng của cô, cảm giác này tuyệt vời đến mức khiến cô run lên. Cô không thể cử động hay nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt góc cạnh, sắc sảo như sói của anh. Ánh trăng lừa dối đã biến đôi mắt màu xanh lá cây lam của anh trở nên óng ánh mềm mại hơn.

"Em không nên hỏi …" Ngón tay cái của anh chậm rãi lướt trên làn da cô, làm cô muốn ngừng thở và rồi nó bắt đầu tăng tốc, nghe như một tiếng nấc cụt khe khẽ. Trải nghiệm được anh chạm vào là không thể nhầm lẫn, khiến khoái cảm lẫn cơn ớn lạnh chạy dọc gáy và sống lưng cô. "Em có thực sự muốn trở thành bạn bè không?" Giọng nói của anh nay mềm mại như tấm nhung đen.

"Vâng," cô cố gắng nói.

"Không, em không đâu." Trong sự tĩnh lặng, anh lại gần cô hơn, khuôn mặt của anh sát ngay trước cô, và trái tim cô đập thình thịch khi cô cảm thấy hơi thở ấm áp của anh phả vào cằm cô. Tay còn lại của anh đưa ra siết chặt sau cổ cô. 'Anh ấy sẽ hôn mình', cô nghĩ, và bụng cô thắt lại vì phấn khích, hai tay cô dao động giữa cơ thể họ như những con ngài đang hoảng loạn.

Cassandra đã từng được hôn trước đây, trong những khoảnh khắc vụng trộm ở những buổi khiêu vũ hay dạ hội. Những nụ hôn vụng về và vội vàng, mỗi lần đều kéo dài không quá một nhịp tim. Nhưng trước giờ chưa từng có người cầu hôn nào chạm vào cô như thế này, đầu ngón tay anh nhẹ nhàng khám phá đường cong trên má và quai hàm của cô. Cô bắt đầu thấy run rẩy, những cảm xúc xa lạ chạy đua trong mạch máu, và cô chào đón nhận sự nâng đỡ của cánh tay anh đang trượt quanh cô. Đôi môi của anh vững chắc và mềm mịn khi anh lại gần môi cô.

Tuy nhiên, trước sự mất can đảm của cô, nụ hôn mà cô mong đợi đã không xảy ra.

"Cassandra," anh thì thầm, "trước đây, tôi đã làm nhiều phụ nữ không hạnh phúc. Tôi không bao giờ cố ý làm thế. Nhưng vì một lý do tôi không muốn nhắc đến, tôi không muốn làm thế với em".

"Một nụ hôn sẽ không thay đổi bất cứ điều gì hết," cô phản đối, và mặt đỏ bừng khi nhận ra câu nói đó nghe trẽn như thế nào.

Mr. Severin lùi lại đủ để cúi xuống nhìn cô, những đầu ngón tay của anh vẫn nghịch những lọn tóc nhỏ ở gáy cô. Một cơn rùng mình lướt qua cô trước sự vuốt ve tinh tế của anh.

"Nếu em đi chệch chỉ một độ hàng hải," anh nói, "thì em sẽ chệch hướng khoảng 5 feet khi em đi được một trăm thước. Và trong một dặm tiếp theo em sẽ đi lạc cách quỹ đạo ban đầu khoảng 92 feet. Nếu em lên đường từ London đến Aberdeen, em có thể thấy bản mình đang ở giữa Biển Bắc." Nhìn thấy cô cau mày khó hiểu, anh giải thích, "Theo hình học cơ bản, một nụ hôn có thể thay đổi cuộc đời em."

Xoay người khỏi phải đối mặt với anh, Cassandra cáu kỉnh nói, "Anh có thể không biết điều này, nhưng nói về toán học sẽ loại bỏ bất kỳ khả năng hôn hít nào ngay từ đầu đấy."

Mr. Severin cười toe toét. "Đúng vậy, tôi biết điều đó." Đứng dậy, anh đưa một tay ra với cô. "Em có muốn khiêu vũ không?" Giọng điệu của anh bình tĩnh và thân thiện, như thể anh không bị ảnh hưởng bởi ánh trăng và những khoảnh khắc lãng mạn và những phụ nữ trẻ bốc đồng.

Cassandra đã rất ham muốn từ chối anh, để chứng minh rằng cô không quan tâm đến bất cứ lời mời nào của anh. Nhưng trên nền nhạc điệu valse của Strauss, giai điệu sôi nổi và khao khát, và nó vang vọng hoàn hảo đến cảm xúc của cô đến nỗi cô cảm nhận được nó từ tận xương tủy. Ôi, cô rất muốn khiêu vũ với anh. Nhưng mặc dù ngay cả khi cô sẵn sàng hy sinh lòng kiêu hãnh của mình, thì vẫn có một vấn đề là đôi giày hỏng của cô. Cô không thể xỏ lại chúng vào chân.

"Em không thể," cô nói. "Em không có giày."

"Tại sao lại để điều đó ngăn cản em chứ?" Anh hơi ngừng lại có chủ ý rồi mới tiếp lời. "Ahh. Tôi hiểu rồi. Tất cả những quy tắc em muốn tuân theo - em sẽ vi phạm quá nhiều quy tắc đó trong cùng một lúc. Ở một mình với một người đàn ông, không người đi kèm, không giày - "

"Không phải là em thích tuân theo các quy tắc, mà là em không có lựa chọn nào khác. Hơn nữa, sự thỏa mãn tạm thời là không đáng để mạo hiểm."

"Làm sao em biết được, khi em chưa từng khiêu vũ với tôi?"

Cô vỡ ra một tràng cười kích động. "Không ai giỏi như một vũ công cả."

Anh nhìn cô chằm chằm, bàn tay vẫn đưa ra. "Thử với tôi đi."

Tiếng cười tan biến trong cổ họng cô.

Tâm trí cô rối loạn, giống như những con chim đang lao đi và cắt ngang đường bay của nhau. Cô đưa tay ra với những đầu ngón tay run rẩy, và anh dứt khoát kéo cô đứng lên. Anh ôm lấy cô giữ trong tư thế một điệu valse, tay phải đặt ngay giữa lưng cô. Tay trái cô tự động đặt lên vai anh, cánh tay cô nhẹ nhàng đặt lên cánh theo anh. Anh ôm cô chặt hơn bình thường, hông của họ hơi lệch nhau, vì vậy bước tiến đầu tiên của anh sẽ trượt chính xác vào giữa hai chân cô.

Khi anh tiến về phía trước, áp lực ở phía sau cô giảm bớt, và anh đỡ cô cú xoay đầu tiên. Anh rất giỏi trong việc này, cơ thể anh là một khung sườn nâng đỡ hoàn hảo, từng chuyển động hiệu lệnh của anh rõ ràng đến mức cô có thể bước theo mà không cần cố gắng. Nó cũng giúp phần vai áo của anh không bị độn lên, như nhiều quý ông khác, vì vậy cô có thể cảm nhận được sự linh hoạt của cơ bắp anh trong mỗi lần xoay.

Thật thú vị và một chút xấu hổ khi cảm nhận sàn nhà bằng những ngón chân trần của cô, khi anh cuốn cô tan vào sự lộng lẫy này. Tất nhiên, cảm giác khiêu vũ với chân trần không hoàn toàn là mới: Cô đã từng nhảy valse một mình trong phòng ngủ của mình, tưởng tượng bản thân đang trong vòng tay của người cầu hôn nào đó. Nhưng cảm giác rất khác khi lần này bạn nhảy của cô lại là một người đàn ông bằng xương bằng thịt. Cô đã thoải mái và mặc kệ bản thân đi theo sự hướng dẫn của anh mà không cần nỗ lực hay suy nghĩ gì.

Mặc dù họ bắt đầu chậm lại, Me. Severin đã điều chỉnh nhịp độ của họ để phù hợp với nền nhạc. Điệu valse trôi chảy và mau lẽ, mỗi lần quay đều làm cho vạt váy của cô xoay tròn như những dải lụa và lấp lánh. Nó giống như đang bay. 

Dạ dày cô nhẹ nhàng, như thể cô đang ở trên một chiếc xích đu trong vườn, bay lên quá cao một chút và lao xuống theo một vòng cung choáng váng. Cô đã không cảm thấy tự do kể từ khi còn là một cô bé, liều lĩnh chạy chơi qua những cao nguyên ở Hampshire cùng với người em gái song sinh của mình. Thế giới lúc này không có gì khác ngoài ánh trăng và âm nhạc khi hai người họ lả lướt trong nhà kính trống vắng với làn sương mỏng mang theo hương gió biển.

Cô không biết đã qua bao lâu trước khi bản thân thở hổn hển vì gắng sức, các cơ bắp của cô run lên vì mong muốn được nghỉ ngơi. Mr. Severin bắt đầu giảm chậm tốc độ lại.

Cô phản đối, tay vẫn bám lấy anh, miễn cưỡng giữ cho phép thuật này không tan vỡ. "Không, đừng."

"Em đang mệt," anh chỉ ra, có vẻ thích thú.

"Em muốn tiếp tục," cô nhấn mạnh, ngay cả khi cô đang lảo đảo.

Mr. Severin bắt lấy cô với một tiếng cười nhẹ, vững vàng ôm lấy cô. Không giống cô, anh hầu như không bị ảnh hưởng mấy. "Hãy đợi cho đến khi em thở lại bình thường được."

"Đừng dừng lại," Cassandra ra lệnh, giật mạnh ve áo khoác của anh.

"Không ai có thể ra lệnh cho tôi cả," anh thì thầm, nhưng giọng anh như đang trêu chọc cô, và anh chạm vào cô thật nhẹ nhàng khi anh vuốt lại một lọn tóc rối xõa tung ra một bên mắt của cô.

Nghẹt thở vì cười, cô cố gắng nói với anh, "Anh phải nói là 'Ước muốn của nàng là mệnh lệnh của tôi' chứ.'"

"Mệnh lệnh của em là gì?"

"Hãy khiêu vũ với em, và không bao giờ dừng lại."

Mr. Severin không trả lời, anh chăm chú nhìn vào khuôn mặt đỏ bừng của cô. Anh vẫn giữ lấy cô, chắc chắn và gần gũi, trong một vòng giữ mà không thể phủ nhận đã trở thành một cái ôm. Ngay cả với những đám lụa cuồn cuộn và vạt váy voan giữa hai người, cô vẫn cảm nhận được sức mạnh cứng rắn của anh áp vào cô, sự nâng đỡ rắn chắc của cánh tay anh. Đây là điều mà cô chưa bao giờ biết đến nhưng vẫn luôn khao khát… được bao bọc, được neo đậu, thèm muốn… chính xác như thế này. Lí trí nhẹ nhàng rời khỏi cô, chân tay cô như rã rời và mất hết sức lực.

Ngay khi Mr. Severin cảm nhận được cơ thể mềm mại của cô, hơi thở của anh thay đổi. Ánh mắt anh chăm chú lướt đến khuôn miệng cô. Một cảm giác căng thẳng mới xâm chiếm từng múi cơ ở cánh tay và ngực anh, như thể anh đang vật lộn chống lại một xung động mạnh mẽ nào đó.

Cassandra nhìn thấy khoảnh khắc anh tan vỡ, khi anh muốn cô quá nhiều, hơn bất cứ điều quan trọng gì khác. Anh cúi xuống, miệng anh tìm kiếm môi cô, và cô nhắm mắt lại trước áp lực cẩn thận và đầy dụ dỗ. Nhẹ nhàng bàn tay anh đưa lên ôm lấy gáy cô, miệng anh di chuyển trên môi cô với sự gợi tình nhẹ nhàng… từng giây phút… từng hơi thở. Sự ấm áp bao trùm lan tỏa trong cô, như thể mạch máu của cô đã được lấp đầy bằng tàn lửa.

Cô phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt khi môi anh rời khỏi môi cô, rê xuống cổ họng. Lớp râu cứng trên má anh như phát ra điện khi anh rà môi hít vào làn da mềm mại của cô. Anh lướt xuống cổ, tìm kiếm nhịp đập điên cuồng của cô. Lòng bàn tay rộng và cứng rắn của anh lướt lên xuống làn da trần ở cánh tay của cô, xoa dịu nó, trong khi răng anh nhẹ nhàng chạm vào khối cơ mềm mại ở vai. Đầu lưỡi anh chạm nhẹ nhàng vào cô, như thể anh đang nếm thứ gì đó rất ngọt ngào.

Cảm thấy mất phương hướng và cả thăng bằng, cô chìm vào người anh, đầu ngửa vào cánh tay đang nâng đỡ của anh. Miệng anh trở lại cô với áp lực đầy đủ và ấm áp, dỗ dành cô mở miệng ra cho anh. Cô thở hổn hển trước sự vuốt ve của lưỡi anh, mượt mà và thân mật khi anh chậm rãi tìm kiếm, cho đến khi khoái cảm hình thành ở bụng dưới.

Anh ghì chặt cô vào người trong vài giây nhức nhối. "Đây là lý do tại sao chúng ta không thể là bạn," anh thì thầm dữ dội. "Anh luôn muốn điều này mỗi khi gặp em. Hương vị của em... cảm giác có em trong vòng tay anh. Anh không thể nhìn em mà không nghĩ muốn em là của anh. Lần đầu tiên anh nhìn thấy em, anh đã - "Anh dừng lại, nghiến chặt răng. "Chúa ơi, anh không muốn thế này. Anh muốn nghiền nát nó như than xỉ dưới ủng nếu có thể."

"Anh đang nói về cái gì vậy?" Cassandra lo lắng hỏi.

"Cảm giác... này." Anh thốt ra từ đó như thể đó là một cái gì đó thô tục. "Anh không biết gọi nó là gì. Nhưng em là một điểm yếu mà anh không thể chịu đựng."

Đôi môi cô đang nhức nhối, sưng mọng, và như thể bị bỏng. "Mr.. Severin, em - "

"Hãy gọi tên tôi," anh ngắt lời, như thể anh không thể tự kìm lại mình. "Chỉ một lần thôi." Sau một lúc do dự, anh nói với giọng nhẹ nhàng hơn, "Làm ơn đi."

Cả hai đều bất động ngoại trừ sự đồng điệu trong hơi thở của nhau.

"Nó... là viết tắt của Thomas à?" Cassandra ngập ngừng hỏi.

Anh lắc đầu, ánh mắt anh không rời khỏi mắt cô. "Chỉ là Tom thôi."

"Tom." Cô liều lĩnh đưa tay lên chạm nhẹ vào gò má hao gầy của anh. Cô nở một nụ cười buồn bã. "Em cho rằng chúng ta sẽ không bao giờ khiêu vũ nữa, có phải không?"

"Không bao giờ nữa."

Cô không muốn ngừng được chạm vào anh. "Điều đó thật đáng yêu. Mặc dù em… em nghĩ rằng anh có thể đã phá hỏng điệu nhảy của em rồi."

Khuôn mặt anh, nghiền ngẫm và trầm mặc bóng tối, khuôn mặt thuộc về một vị thần nào đó dưới một vương quốc xa hơn đỉnh Olympus. Mạnh mẽ, kín đáo, bí ẩn. Anh quay đầu lại để đôi môi anh thúc vào lòng bàn tay cô với sự dịu dàng mà cô biết - bằng cách nào đó - cô biết nó chỉ dành riêng cho mình.

Sau khi cô đã lấy lại được thăng bằng, anh buông tay và đi tìm lại chiếc giày cô đã ném đi trước đó.

Cảm thấy như thể vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ, Cassandra lần mò để chỉnh trang lại bản thân, vuốt váy và ghim lại một lọn tóc đã xõa ra khỏi búi tóc của mình.

Tom đi đến bên cô với đôi giày, và cô đưa tay ra để nhận lấy chúng. Chúng vẫn như vậy, nối với nhau bằng một cái kẹp trên một vài mảnh vải sa tanh, da, gỗ và cườm.

"Em định đi chân trần trở về phòng à?" Tom hỏi.

"Em không có lựa chọn khác."

"Anh có thể giúp gì không?"

Cassandra lắc đầu. "Em có thể lẻn lên lầu một mình." Cô bật ra một tiếng cười nhỏ. "Giống như Cinderella bí ngô."

Anh nghiêng đầu hỏi khi anh thắc mắc. "Cô ấy có một quả bí ngô à?"

"Đúng, anh chưa bao giờ đọc câu chuyện đó à?"

"Tuổi thơ của tôi khá ngắn ngủi trong những câu chuyện cổ tích."

"Quả bí ngô đã trở thành cỗ xe ngựa của cô ấy," Cassandra giải thích.

"Tôi đề xuất em nên có một chiếc xe có hạn sử dụng dài hơn."

Cô biết mình không nên cố gắng giải thích một phép thuật trong truyện cổ tích cho một người đàn ông thực tế như anh. "Cinderella không có lựa chọn nào khác để di chuyển," cô nói. "Hoặc giày dép, cô gái tội nghiệp. Em chắc rằng đôi giày thủy tinh đó khá khổ sở ".

"Một đôi giày phải hợp thời trang," anh nhắc nhở cô.

Cassandra mỉm cười với anh. "Em đã thay đổi suy nghĩ về những đôi giày không thoải mái đó rồi. Tại sao lại phải đi khập khiễng trong khi em có thể nhảy múa?"

Nhưng anh không cười đáp lại cô, chỉ nhìn cô một cái rồi khẽ lắc đầu.

" Sao vậy?" cô thì thầm.

Anh hơi lưỡng lự nhưng cộc cằn trả lời. "Hoàn hảo là không thể xảy ra. Hầu hết các chân lý trong toán học đều không thể chứng minh được. Phần lớn các mối quan hệ toán học không thể khám ra ra. Nhưng em… đứng đây với đôi chân trần trong chiếc váy đó… em thật hoàn hảo. "

Anh cúi xuống cô, và lại hôn cô với khao khát nóng bỏng thuần khiết. Một cơn sốc của khoái cảm tràn qua cô, âm thanh của giai điệu từ xa xôi chìm trong tiếng trống đập nặng nề của trái tim cô. Đôi giày rơi khỏi những ngón tay yếu ớt của cô. Cô ngã vào người anh, biết ơn vì sự nâng đỡ của cánh tay rắn chắc của anh khi chúng quấn quanh cô, khóa lấy cô chặt chẽ.

Cuối cùng, khi anh ngẩng lên và trả tự do cho cô, Cassandra dựa trán vào vai anh. Lớp vải lụa và len mịn màng của chiếc áo khoác dạ của anh thấm đẫm lớp mồ hôi mịn màng trên da cô khi cô lắng nghe hơi thở hỗn loạn của anh.

"Anh sẽ không bao giờ quên được ngày hôm nay," cuối cùng cô nghe Tom nói. Giọng anh thực tế là có vẻ không hài lòng lắm. "Anh sẽ phải đi suốt cuộc đời này với em luôn luẩn quẩn trong trí óc."

Cassandra muốn trấn an anh, nhưng với cô thì giờ cố gắng để nghĩ thông suốt cũng giống như lội qua một bể mật vậy. "Anh sẽ tìm thấy một người khác thôi," cuối cùng cô nói, giọng cô không hoàn toàn là của mình nữa.

"Đúng thế," anh nói kịch liệt. "Nhưng đó không phải là em."

Nó nghe như một lời buộc tội.

 Rồi anh buông cô ra trong khi vẫn còn có thể, và bỏ cô lại khu vườn mùa đông với đôi giày dạ hội vứt chỏng chơ dưới chân.

« Lùi
Tiến »