"Tại sao chị lại đi như thế?" Pandora hỏi khi cô và chồng, Gabriel, đi cùng Cassandra xuống nhà ăn tối.
"Kiểu nào cơ?" Cassandra hỏi.
"Kiểu chúng ta từng làm khi còn nhỏ và chiến đấu với diễn viên ba lê."
Điều đó khiến Gabriel cười toe toét. "Một cuộc chiến đấu với diễn viên ba bê á?"
"Một trò chơi để xem ai có thể đứng bằng mũi chân lâu nhất," Pandora giải thích, "mà không hạ gót hay ngã nhào. Cassandra luôn là người chiến thắng".
"Chị không cảm thấy mình là người chiến thắng vào lúc này," Cassandra rầu rĩ nói. Cô dừng lại bên cạnh hành lang, dựa lưng vào tường, kéo gấu váy trước lên đến mắt cá chân. "Chị đi cái kiểu đó vì đôi giày mới của chị."
Pandora cúi xuống để xem xét, phần vạt váy dạ hội bằng lụa màu oải hương của cô cuộn lại và gấp xếp như một cây dã yên thảo khổng lồ.
Đôi giày sa tanh màu xanh dương thiết kế ngón chân hẹp và nhọn, đính ngọc trai và hạt cườm. Nhưng cho dù Cassandra có thường xuyên đi chúng xung quanh nhà để đôi giày rộng ra, thì lớp lót da cứng vẫn không mềm đi chút nào.
"Ôi, nó đẹp quá," Pandora thốt lên.
"Ừ, phải không?" Cassandra phấn khích nói, sau đó cô hơi nhăn mặt khó chịu. Buổi tối thậm chí còn chưa bắt đầu, mà các đầu ngón và gót chân cô đã phồng rộp lên rồi.
"Gót giày cao quá," Pandora quan sát, trán nhăn lại.
"Phong cách Louis Quinze," Cassandra nói với cô. "Bọn chị đặt hàng chúng từ Paris, vì vậy chị phải đi đôi giày này."
"Ngay cả khi chúng không thoải mái à?" Gabriel hỏi, với tay xuống để đỡ Pandora đứng dậy.
"Đôi giày này quá đắt để không thoải mái," Cassandra buồn bã nói. "Bên cạnh đó… người thợ may váy nói rằng giày cao gót sẽ khiến chị trông mảnh mai hơn."
"Tại sao chị vẫn cứ lo lắng về điều đó thế nhỉ?" Pandora gặng hỏi.
"Bởi vì tất cả những chiếc váy của chị đều quá chật, và sẽ mất rất nhiều thời gian và tiền bạc để thay tất cả." Cô thở dài. "Ngoài ra… chị tình cờ đã nghe được một vài chuyện phiếm cánh đàn ông nói với nhau trong các buổi khiêu vũ hoặc tiệc tùng. Họ chỉ ra tất cả những khiếm khuyết trên cơ thể của một cô gái và tranh luận xem cô ấy quá cao hay quá thấp, hoặc liệu làm da của cô ấy có đủ mịn màng hay không, hay liệu vòng ngực của cô ấy có đầy đủ hay không".
Pandora cau có. "Tại sao bản thân họ thì không cần phải hoàn hảo?"
"Bởi vì họ là đàn ông."
Pandora có vẻ kinh tởm. "Đây là mùa lễ hội London dành cho chị: Đúc gái trước lợn7." Quay sang chồng, cô hỏi, "Đàn ông thực sự nói về phụ nữ theo cách đó à?"
"Đàn ông thì không," Gabriel nói. "Mấy thằng ngu thì có."
Ba giờ sau, Cassandra khập khiễng bước vào khu nhà kính vắng lặng. Những tia sáng mềm mại lay động xuyên khắp căn phòng phản chiếu từ dòng suối trong nhà, xuyên qua cả vào những bóng cây dương xỉ và lá cọ. Nó làm căn phòng lung linh trông giống một cung điện dưới nào đó nước.
Thấy đau đớn, cô lê bước đến bậc thềm của một cây cầu đá nhỏ và ngồi lên lớp vạt váy lụa màu xanh nước biển. Những hạt pha lê li ti nằm rải rác giữa những lớp vải mỏng manh, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trải khắp sàn nhà. Cô ngồi thở phào nhẹ nhõm và đưa tay xuống gỡ chiếc giày khỏi bàn chân trái đau nhói của mình.
Thực ra, bữa tối rất tuyệt, bầu không khí tràn ngập sự dí dỏm và phấn khởi. Mọi người đã chân thành chúc phúc cho West và Phoebe, cặp đôi dường như đang choáng váng vì hạnh phúc. Bản thân những món ăn cũng rất đẹp mắt, bắt đầu với những khoanh gan ngỗng phong phú được bày trên băng xếp xuống giữa chiếc bàn dài hàng dặm. Một loạt các món ăn diễu dành kéo dài vô tận đã tạo nên những hợp âm hoàn hảo của muối, bơ, khói và sự phong phú.
Nhưng dù được thưởng thức một bữa ăn xa hoa như thế, Cassandra vẫn bị khốn khổ vì những đường viền đục đẽo của đôi giày đang cắt vào phía sau gót chân cô và làm rách đôi tất của cô. Cuối cùng cô phải dùng đến cách trượt đôi giày xuống dưới gầm bàn, và để không khí lưu thông quanh bàn chân đang co thắt và nóng rát của mình.
May mắn là cô được xếp ngồi cạnh Lord Foxhall, người bầu bạn duyên dáng đã giúp cô giảm bớt sự khó chịu. Anh cực kì phù hợp và đủ tư cách, và rất tốt bụng… nhưng anh không gợi được sự quan tâm của cô hơn là của cô với anh.
Trong khi Tom Severin và tất cả những sự phức tạp của anh dường như đã bị bắt lại và mắc kẹt, không rõ ràng đối với nhận thức của cô. Anh đã được xếp ngồi gần đầu bên kia của chiếc bàn, bên cạnh Lady Grace, một trong những cô con gái xinh đẹp rạng ngời của Lord và Lady Westcliff. Cô có mái tóc đen bóng và cái miệng rộng gợi cảm với hàm răng trắng sáng. Cô ấy vẻ thích thú với Severin hơn mọi người khác, thường xuyên cười đùa và khá để tâm đến cuộc trò chuyện của họ.
Severin trông thật tuyệt trong trang phục trang trọng buổi tối. Một người đàn ông như một lưỡi dao… bóng bẩy và cứng rắn, ánh mắt với tia nhìn sắc bén và thông minh. Ngay cả trong một căn phòng đầy những người đàn ông thành đạt và mạnh mẽ, anh vẫn rất nổi bật. Anh chưa một lần liếc nhìn về phía Cassandra, nhưng cô có cảm giác anh nhận ra cô và đang cố tình phớt lờ cô.
Mỗi khi Cassandra liếc nhìn chiếc cặp đôi đó, thức ăn trong miệng cô lại trở nên đắng ngắt và thật khó khăn để nuốt xuống. Tâm trạng của cô, từ đầu đã không được đặc biệt, bây giờ thì xẹp xuống như món trứng rán phồng mát lạnh.
Sự sỉ nhục tuyệt đối là khi bữa tối cuối cùng cũng kết thúc, và khi Cassandra cố xỏ chân vào lại đôi giày ghê tởm đó. Một trong số chúng đã biến mất. Cô trượt một hoặc hai phân thấp xuống ghế và tìm kiếm chiếc giày một cách kín đáo nhất có thể, nhưng thứ đáng nguyền rửa đó đã biến mất.
Trong một lúc cô đã cân nhắc việc nhờ Lord Foxhall giúp đỡ. Nhưng có lẽ sau này anh sẽ không thể cưỡng lại sự cám dỗ và kể cho ai đó nghe về điều này - ai có thể trách cứ anh chứ? - và cô không thể chịu đựng được ý nghĩ bị cười nhạo.
Tuy nhiên, khi cân nhắc đến tình trạng khó xử của mình, cô nhận ra điều đó là không thể tránh khỏi; cô sẽ bị cười nhạo. Nếu cô rời phòng ăn mà không có chiếc giày, một người hầu sẽ tìm thấy nó và nói với những người hầu khác, người sẽ nói với ông chủ và bà chủ của họ, và sau đó mọi người đều sẽ biết.
Ngón chân của cô điên cuồng tìm kiếm trên sàn nhà.
"Lady Cassandra," Lord Foxhall khẽ hỏi, "có chuyện gì làm phiền cô à?"
Cô nhìn vào đôi mắt đen láy thân thiện của anh và mím môi lại thành một nụ cười. "Tôi e rằng tôi không phải là người thích những bữa tối dài và không có cơ hội để đi lại." Tất nhiên, điều đó không đúng, nhưng cô khó có thể nói cho anh biết vấn đề.
"Tôi cũng vậy," Foxhall nói ngay. "Chúng ta đi dạo để duỗi chân nhé?"
Cassandra vẫn duy trì nụ cười của mình trong khi bộ não thì đang lựa chọn các cách trả lời. "Ngài thật tử tế khi đề nghị như vậy - nhưng các quý cô sẽ tụ tập để uống trà, và tôi không muốn sự vắng mặt của mình gây ra những lời bình luận."
"Tất nhiên rồi." Foxhall đã lịch sự chấp nhận lý do của cô và đứng dậy giúp cô ra khỏi ghế.
Với một chiếc giày còn và chiếc còn lại bị mất, Cassandra chỉ có một cách duy nhất là đi bằng mũi chân như múa ba lê, hy vọng chiếc váy xòe rộng của cô sẽ che giấu được sự thật cô đang thiếu một chiếc giày. Lướt về phía ngưỡng cửa, cô cố tỏ ra bình tĩnh trong khi đang toát mồ hôi vì lo lắng.
Khi cô nhăn mặt và khép nép giữa đám đông các vị khách vừa nói chuyện vừa bước ra khỏi phòng, cô cảm thấy một cái chạm nhẹ vào khuỷu tay trần của mình. Quay lại, cô thấy mình đang đối mặt với Tom Severin.
"Chuyện gì vậy?" anh trầm giọng hỏi. Lạnh lùng và vững vàng, người đàn ông này luôn tỏ ra như anh ta có thể sửa chữa tất cả mọi thứ.
Cảm thấy nóng nực, ngu ngốc và mất thăng bằng, cô thì thầm, "Em đã đánh mất một chiếc giày của mình dưới gầm bàn."
Severin ghi nhận thông tin đó mà không hề chớp mắt. "Tôi sẽ gặp em trong khu vườn mùa đông."
Và bây giờ cô ngồi đây, chờ đợi.
Cô cẩn thận kéo chiếc tất lụa đang dính vào sau gót chân ra. Nó khá nhức nhối và châm chích, và còn kéo theo vài vết máu nữa. Nhăn mặt, cô rà tay bên dưới vạt váy, cởi dây nịt bít tất và tháo chiếc tất bị rách ra. Cô nén chúng lại và nhét vào một chiếc túi kín của chiếc áo dài.
Thở dài, cô nhặt chiếc giày còn lại lên và quắc mắt nhìn nó. Những viên ngọc trai và cườm tinh xảo lấp lánh dưới ánh trăng. Thật đẹp, nhưng lại không đủ khả năng để trở thành một chiếc giày. "Ta đã đặt hi vọng khá lớn vào mày đó," cô buồn bã nói, và ném nó, không chủ định quá mạnh, nhưng đủ sức để chiếc giày đập vào một chậu cọ và khiến các hạt trang trí văng tung tóe.
Giọng nói khô khốc của Tom Severin cắt ngang sự im lặng. "Người ta không ném giày trong một ngôi nhà kính."