Một tháng sau, Tom bắt chuyến tàu đến ga Saffron Walden - Essex, và sau đó thuê một chiếc xe ngựa đến điền trang Clare. Chuyến đi hoàn toàn không thoải mái và riêng tư như toa tàu riêng của anh. Anh thích đến thăm mọi người mà không phụ lòng tốt của họ, duy trì việc đến và đi theo ý muốn của anh, ăn bất cứ thứ gì vào bất cứ khi nào anh thích, tắm rửa bằng xà phòng yêu thích của anh, ngủ mà không bị quấy rầy bởi tiếng ồn của người khác.
Tuy nhiên nhân dịp đám cưới của West Ravenel, Tom định thử một cái gì đó mới. Anh sẽ là một phần của cuộc tụ họp. Anh sẽ ở trong một căn phòng mà những người hầu sẽ đến vào những giờ phiền phức nào đó vào buổi sáng để cời cái lò sưởi chết dẫm. Anh sẽ đi xuống cầu thang để ăn sáng với những vị khách khác, và nghiêm túc đi dạo cùng họ để ngắm nhìn quang cảnh đồi núi, cây cối và ao hồ. Ngôi nhà sẽ bị những đứa trẻ quấy phá tanh bành trong khi anh chỉ có thể phớt lờ hoặc chịu đựng chúng. Vào buổi tối, sẽ có các trò chơi trong phòng khách và các trò giải trí nghiệp dư mà anh sẽ phải giả vờ thích thú.
Quyết định bắt bản thân chấp nhận thử thách sắp tới là do bị ảnh hưởng bởi lời khuyên của Rhys Winterborne: hãy làm theo bản năng của mình. Cho đến nay, nó đã không diễn ra tốt đẹp như anh mong đợi. Nhưng Tom đã quá mệt mỏi với những tháng ngày tê liệt, trống rỗng đến nỗi ngay cả cảm giác hoàn toàn bực tức này cũng có vẻ như là một sự cải thiện.
Ở phía xa xa, một trang viên kiểu Georgia cổ điển với những hàng cột trắng chiếm một ngọn đồi thoai thoải được bao bọc với những hàng cây thường xanh và những bức tường phủ đầy những bụi cây thường xuân thấp. Những cuộn khói bốc lên nghi ngút từ một dãy ống khói xếp hàng ngay ngắn, liên tục tan ra vào bầu trời quang đãng của tháng mười một. Những lùm cây gỗ gần đó đã rụng hết lá, chỉ còn lại những cành cây trơ trụi vạt thành những bó đen. Một làn sương mù buổi chiều dày đặc bắt đầu phủ lên những cánh đồng đang thu hoạch ở phía xa.
Chiếc xe ngựa thuê dừng lại ở phía trước cổng vòm. Ba người hầu bao quanh xe anh, mở cánh cửa bóng loáng ra, đặt bậc thềm đi xuống và dỡ hành lý. Tom đi xuống con đường rải sỏi và hít một hơi thật sâu bầu không khí có mùi lá ướt và sương giá. Không khí ở nông thôn có mùi tuyệt vời hơn thành phố, anh phải công nhận điều đó.
Những dãy cửa sổ khung kính trượt lờ mờ hiện ra khung cảnh một đám đông đang di chuyển trong các căn phòng. Âm nhạc bao trùm và những tiếng cười bị nhấn chìm bởi tiếng réo rắt vui vẻ của trẻ em. Rất nhiều trẻ em, anh có thể nói thế, từ độ lớn của những tràng âm thanh.
"Tiệc gia đình nho nhỏ thôi cái mông tao ấy," Tom lẩm bẩm khi bước lên những bậc thềm trước. Anh đi đến tiền sảnh, nơi một người quản gia đứng đón lấy mũ, áo khoác và găng tay của anh.
Bên trong trang viên Clare rộng rãi và thoáng mát, được sơn bằng các tông màu trầm gồm trắng, xanh nước biển nhạt và xanh lá cây nhạt. Ai đó đã rất khôn ngoan khi chọn cách trang trí nội thất bên trong ngôi nhà phù hợp với mặt tiền tân cổ điển sạch sẽ của nó, thay vì lấp đầy các căn phòng bằng một loạt các bức tượng bằng sứ và những tấm đệm thêu.
Trong một hoặc hai phút sau đó, West Ravenel và Phoebe, Lady Clare, đến để chào đón anh. Họ là một cặp đôi đẹp, West cao và rám nắng, trong khi nàng góa phụ tóc đỏ thì mảnh mai trắng trẻo. Một kết nối vô hình bí ẩn dường như đã liên kết hai người họ, một cảm giác tình yêu đặc biệt không liên quan gì đến sự gần gũi hay thậm chí là hôn nhân. Bối rối và thích thú, Tom nhận ra người bạn của mình không còn là một cá thể hoàn toàn độc lập nữa mà đã là một nửa của một vật thể mới.
Phoebe duyên dáng khẽ nhún gối. "Chào mừng anh, Mr. Severin."
Người phụ nữ đã trải qua một sự biến đổi xuất sắc kể từ lần cuối Tom nhìn thấy cô trong đám cưới của Pandora. Lúc đó anh đã nghĩ cô là một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng có chút yếu đuối dễ vỡ trong sự điềm tĩnh của cô, chút mỏng manh và u sầu. Bây giờ cô đã thư giãn và cực kì rạng rỡ.
West đưa tay ra để trao đổi một cái bắt tay nồng nhiệt với Tom. "Chúng tôi rất vui vì anh đã đến," anh nói đơn giản.
"Tôi gần như đã định không đi," Tom trả lời. "Nhưng thật vui khi tôi đi đâu đó mà tôi được mời."
West cười toe toét. "Xin lỗi, nhưng tôi vẫn phải đưa anh vào danh sách khách mời. Tôi vẫn còn nợ anh vì những gì anh đã làm trong mùa hè vừa rồi. "
"Sửa cái lò hơi đó à?"
"Không, việc khác." Nhìn thấy biểu hiện bối rối của Tom, West giải thích, "Anh đã giúp tôi lén đưa một người bạn ra khỏi London."
"Ồ, việc kinh doanh thôi. Đó chẳng là gì hết. "
"Anh đã chấp nhận một rủi ro lớn khi giúp chúng tôi cứu Ransom," West nói. "Nếu các nhà chức trách phát hiện ra sự tham gia của anh, anh có lẽ sẽ phải trả một cái giá địa ngục cho việc đó."
Tom cười vu vơ. "Rủi ro khá nhỏ, Ravenel."
"Anh có thể sẽ đánh mất các hợp đồng với chính phủ và cuối cùng phải ngồi tù."
"Sẽ không với tất cả các chính trị gia trong túi của tôi," Tom nói với vẻ tự mãn. Thấy West nhướng mày, anh giải thích, "Tôi đã phải bôi mỡ vào lòng bàn tay các lãnh chúa và dân chúng của họ nhiều hơn là lông cằm của anh, anh bạn. Và cái gọi là chi phí quốc hội nằm trong ngân sách của mọi nhà phát triển đường sắt. Hối lộ là cách duy nhất để đẩy một dự luật tư nhân thông qua quy trình của ủy ban và có được các giấy phép cần thiết. "
"Anh vẫn đã chấp nhận rủi ro," West nhấn mạnh. "Và tôi nợ anh nhiều hơn anh nghĩ. Trước đây tôi đã không kể với anh, nhưng Ethan Ransom có mối quan hệ bí mật với gia đình Ravenel. "
Tom nhìn anh cảnh giác. "Loại quan hệ nào thế?"
"Hóa ra, anh ta là đứa con trai không mong muốn của ông bá tước già - điều đó khiến anh ta trở thành anh cùng cha khác mẹ của Cassandra và Pandora. Nếu anh ấy muốn hợp pháp hóa thì tước hiệu và điền trang sẽ là của anh ta thay vì của anh trai tôi".
"Thật là thú vị," Tom thì thầm. "Và anh không xem anh ta là một mối đe dọa à?"
West nhìn anh mỉa mai. "Không, Severin, Ransom không có hứng thú với bất kỳ tài sản nào. Thực ra, anh ấy rất thận trọng về mối liên hệ của mình với gia đình Ravenel, tôi đã phải phỉnh phờ và đe dọa khá nhiều để anh ta đồng ý tham dự sự kiện của gia đình. Anh ấy ở đây chỉ vì vợ anh ấy muốn đến". Anh dừng lại. "Tôi chắc là anh nhớ bác dĩ Gibson chứ."
"Bác sĩ Garrett Gibson? " Tom hỏi. "Cô ấy kết hôn với anh ta à?"
West cười toe toét trước sự ngạc nhiên của anh. "Thế anh nghĩ ai đã chăm sóc Ransom giúp anh ấy hồi phục ở điền trang?"
Chú ý đến biểu hiện bối rối của Tom, Phoebe nhẹ nhàng hỏi: "Anh có hứng thú với Bác sĩ Gibson phải không, Mr. Severin?"
"Không, nhưng…" Tom dừng lại. Garrett Gibson là một phụ nữ phi thường, người đã trở thành nữ bác sĩ đầu tiên được cấp phép ở Anh sau khi lấy bằng tại Sorbonne. Bất chấp tuổi đời còn khá trẻ, cô vẫn là một bác sĩ phẫu thuật có tay nghề cao, đã được đào tạo phương pháp kỹ thuật khử trùng bởi thầy cố vấn của cô - Ngài Joseph Lister. Vì cô là bạn bè với Winterbornes và đã thiết lập một phòng khám y tế ngay cạnh cửa hàng của anh trên phố Cork để giúp ích cho nhân viên của anh, Tom đã gặp cô một vài lần và cực kì thích cô.
"Thực ra Bác sĩ Gibson là một phụ nữ dễ chịu, "Tom nói. "Ransom thật may mắn khi có một người vợ để cả hai chân trên mặt đất và không quan tâm đến những điều vô nghĩa lãng mạn."
West cười toe toét và lắc đầu. "Tôi xin lỗi vì đã phá hỏng ảo tưởng của anh, Severin, nhưng Bác sĩ Gibson bị mụ mị vì chồng cô ấy và tôn thờ những điều vô nghĩa lãng mạn của anh ta."
West định nói thêm, nhưng anh bị gián đoạn khi một cậu bé lao tới chỗ Phoebe và đụng vào cô. West đưa tay ra để giữ cả hai theo phản xạ.
"Mẹ ơi," đứa trẻ kêu lên, thở hổn hển và kích động.
Phoebe lo lắng nhìn cậu bé. "Justin, sao vậy con?"
"Galoshes đã mang cho con một con chuột chết. Nó thả con chuột xuống sàn ngay trước mặt con! "
"Ôi, con yêu." Phoebe dịu dàng vuốt mái tóc bù xù và đen tuyền của cậu con trai. "Mẹ e rằng đó là những gì một con mèo sẽ làm. Nó nghĩ đó là một món quà tuyệt vời".
"Bà vú không chịu chạm vào nó, và người hầu thì hét lên, và con đã đánh nhau với Ivo."
Mặc dù Ivo - em trai của Phoebe chính xác mà nói thì là chú của Justin, nhưng các cậu bé ở độ tuổi khá gần nhau để cùng nhau chơi đùa và cãi vã.
"Về con chuột à?" Phoebe thông cảm hỏi.
"Không, trước chuyện về con chuột cơ. Ivo nói rằng sắp có một tuần trăng mật và con không thể đi cùng vì cái đó là dành cho người lớn". Cậu bé ngửa đầu nhìn cô, môi dưới run lên. "Mẹ sẽ không đi tuần trăng mật mà không có con, phải không, mẹ?"
"Con yêu, chúng ta vẫn chưa lên kế hoạch đi du lịch. Có quá nhiều việc phải làm ở đây, và tất cả chúng ta đều cần thời gian để ổn định cuộc sống. Có lẽ vào mùa xuân -"
"Cha sẽ không muốn để con ở nhà. Con biết ông ấy sẽ không đâu! "
Bầu không khí liền trở nên im lặng, Tom liếc một cái nhìn nhanh sang West, người đang như ngây ra và bị hoảng hốt.
Phoebe chầm chậm cúi người xuống cho đến khi khuôn mặt cô ngang bằng với con trai mình. "Ý con là chú West phải không?" cô nhẹ nhàng hỏi. "Đó có phải là cách con gọi anh ấy bây giờ không?"
Justin gật đầu. "Con không muốn ông ấy là chú của con nữa - con đã có quá nhiều chú rồi. Và nếu con không có cha, con sẽ không bao giờ học được cách buộc dây giày của mình".
Phoebe bắt đầu mỉm cười. "Tại sao con không gọi anh ấy là cha nhỉ?" cô đề nghị.
"Nếu con gọi thế, mẹ sẽ không biết con đang nói về người nào," Justin nói một cách hợp lý, "người ở trên thiên đàng hay người ở đây".
Phoebe thở ra một hơi thích thú. "Con nói đúng, cậu bé thông minh của mẹ."
Justin ngước nhìn người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh mình với một chút không chắc chắn. "Con có thể gọi ông là cha không… con có thể không? Ông có thích cái tên đó không? "
Khuôn mặt West thay đổi tức thì, màu da anh hơi đỏ lê, các cơ bắp thì co rúm lại với một cảm xúc mạnh mẽ nào đó. Anh bế Justin dậy, một tay anh ôm chặt lấy cái đầu nhỏ khi anh hôn lên má thằng bé. "Ta thích cái tên đó lắm," West run rẩy nói. "Ta thích nó, con trai ạ." Và cậu bé vòng tay qua cổ anh.
Tom - người rất ghét những cảnh tượng ủy mị thì cảm thấy khó chịu vô cùng. Anh liếc nhìn xung quanh tiền sảnh, tự hỏi liệu anh có thể lẩn đi và tự tìm phòng của mình không.
"Chúng ta có thể đến châu Phi để hưởng tuần trăng mật không, cha?" anh nghe Justin hỏi.
"Được," và giọng nói nghẹn lại của West trả lời.
"Con có thể nuôi một con cá sấu làm thú cưng không, cha?"
"Được."
Phoebe lấy ra một chiếc khăn tay từ đâu đó và kín đáo nhét nó vào tay West một cách. "Em sẽ chăm sóc Mr. Severin," cô thì thầm, "nếu anh làm gì đó với con chuột chết đó."
West gật đầu với một cái khịt mũi, trong khi Justin phản đối rằng cậu bé đang bị đè bẹp.
Phoebe quay sang Tom với một nụ cười sáng chói. "Đi với tôi nào," cô mời.
Nhẹ nhõm vì được thoát khỏi cảnh tượng sầu thảm đó, Tom bước đến đi bên cạnh cô.
"Xin thứ lỗi vì con trai tôi," Phoebe phiền muộn nói khi họ băng qua đại sảnh. "Với trẻ con thì không có gì gọi là khoảnh khắc bất tiện."
"Không cần thiết phải xin lỗi," Tom trả lời. "Vì đây là một đám cưới nên tôi đã mong đợi một số sự kịch tính và khóc lóc. Tôi chỉ không nghĩ rằng tất cả chúng sẽ đến từ chú rể".
Phoebe mỉm cười. "Vị hôn phu tội nghiệp của tôi đã lao đầu vào vai trò làm cha mà không có sự chuẩn bị nào. Tuy nhiên, anh ấy đang làm rất tốt. Các con trai của tôi yếu mến anh ấy".
"Đó không phải là một mặt tính cách mà tôi vẫn thường thấy của anh ấy," Tom thừa nhận và trầm ngâm dừng lại. "Tôi chưa bao giờ nhận ra anh ấy muốn có một gia đình. Anh ấy luôn khẳng định sẽ không bao giờ kết hôn ".
"Tôi sẽ không bao giờ kết hôn" là bài hát của mọi kẻ phóng đãng và là đoạn điệp khúc của mọi kẻ trác táng. Tuy nhiên, cuối cùng hầu hết chúng đều không thể tránh khỏi được". Phoebe tinh quái liếc nhìn anh. "Có lẽ tiếp theo sẽ đến lượt anh."
"Tôi chưa bao giờ là một kẻ trác táng hay phóng đãng." Tom khô khan nói. "Những từ đó là dành cho những kẻ máu xanh với quỹ tín thác dồi dào. Nhưng tôi đang công khai khả năng kết hôn ".
"Ồ, thật tuyệt. Anh có ứng viên nào trong đầu chưa? "
Tom sắc sảo liếc nhìn cô, tự hỏi liệu cô có đang chế giễu anh không. Chắc chắn West đã nói với cô về mối quan tâm của anh dành cho Cassandra. Nhưng không có tia nhìn ác ý nào trong đôi mắt xám nhạt của cô, chỉ có sự tò mò thân thiện.
"Hiện tại thì không," anh trả lời. "Tôi không nên cho rằng bà có thể giới thiệu ai đó đâu nhỉ?"
"Tôi có một người em gái, Seraphina, nhưng tôi sợ cô ấy có thể quá trẻ so với anh. Anh thấy kiểu phụ nữ nào là phù hợp với anh?"
Một giọng phụ nữ đột ngột cắt ngang câu chuyện. "Mr. Severin muốn một người vợ độc lập và thực tế. Dễ chịu nhưng không được hay tâm sự… thông minh nhưng không được nói quá nhiều. Cô ấy sẽ đi khi anh ấy muốn, xuất hiện khi anh ấy muốn và không bao giờ phàn nàn khi anh ấy không về nhà ăn tối. Phải vậy không, Mr. Severin?"
Tom dừng lại khi anh thấy Cassandra đang đi đến từ phía đầu bên kia của hành lang. Cô xinh đẹp không thể tả nổi trong chiếc váy nhung màu hồng với vạt áo trễ sâu ôm sát lấy đường cong mơ màng của eo và hông. Đường viền chân váy trước hơi tung lên trong một lớp diềm xếp nếp đăng ten lụa trắng gợn theo từng bước chân nhịp nhàng của cô. Miệng anh khô rang đi vì phấn khích. Trái tim anh quặn thắt và lộn nhào như thể anh vừa bẫy được một vật thể sống nào đó vào trong ngăn kéo tủ quần áo.
"Không hẳn thế," anh đáp, đứng bất động trong khi cô tiến về phía anh. "Tôi hầu như không muốn kết hôn với một người máy."
"Nhưng nó sẽ tiện lợi, phải không?" Cassandra lỡ đễnh nói, đến đứng cách anh chỉ một hoặc hai bước chân. "Một người vợ bằng máy móc sẽ không bao giờ chọc tức hoặc làm phiền anh," cô tiếp tục. "Không cần tình yêu đến từ đôi bên. Và ngay cả với khoản phí sửa chữa những lỗi nhỏ và hạn bảo trì, cô ấy vẫn khá là tiết kiệm."
Giọng điệu thanh nhã của cô thể hiện sự lạnh lùng như tảng băng. Rõ ràng là cô vẫn bực mình về cách anh đột ngột rời Eversby Priory.
Chỉ một phần nhỏ bộ não của Tom vẫn hoạt động bình thường. Phần còn lại của nó thì đang bận rộn thu thập các chi tiết: mùi hương của làn khói bụi, đôi mắt xanh biếc dữ dội của cô. Anh chưa bao giờ nhìn thấy một nước da nào giống như của cô, tươi tắn và có màu trắng sữa mờ, giống như ly sữa tươi có ánh nắng hồng chiếu qua. Liệu làn da cô có luôn như vậy không? Anh nghĩ đến thân thể và những đường cong bên dưới lớp váy của cô, và trong anh tràn ngập ký ức về cảm giác lạnh và nóng, hoặc một cơn bỏng có thể cảm thấy ớn lạnh.
"Điều đó nghe có vẻ giống như từ cuốn tiểu thuyết của Jules Verne," anh cố gắng để không ngập ngừng. "Nhân tiện, tôi đã đọc cuốn sách mà em giới thiệu."
Cassandra khoanh tay lại, một động tác khá gây khó chịu vì nó làm đường cong lộng lẫy của bộ ngực cô được tôn cao hơn một chút và khiến anh thấy đầu gối mình hơi sụm đi. "Làm sao lại thế được khi anh để nó lại ở Eversby Priory?"
"Tôi đã bảo trợ lý của mình mua một bản ở hiệu sách."
"Tại sao anh không lấy bản mà em đã đưa cho anh?"
"Tại sao em lại cho rằng tôi cố ý để nó lại?" Tom trả lời. "Tôi có thể đã quên mà."
"Không, anh không bao giờ quên bất cứ thứ gì." Cô không định để anh thoát đâu. "Tại sao anh không lấy nó đi?"
Mặc dù Tom có thể dễ dàng đưa ra một câu trả lời để lảng tránh, nhưng anh vẫn quyết định nói cho cô biết sự thật. Sau cùng thì, cho đến lúc này, dường như anh không thể mô tả sự quan tâm của anh dành cho cô.
"Anh không muốn nghĩ về em," anh nói cộc lốc.
Phoebe, người đang phải nhìn qua lại cả hai người họ, đột nhiên có hứng thú với cách cắm hoa trên chiếc bàn chân quỳ ở phía xa trên hành lang. Cô đi qua làm phiền chậu cây xanh, nhổ một cây dương xỉ và cắm nó vào phía bên kia của lọ hoa.
Đột nhiên biểu cảm của Cassandra dịu đi, và khuôn miệng cứng rắn của cô dịu lại. "Tại sao anh lại đọc nó?"
"Vì tôi tò mò."
"Anh có thích nó không?"
"Không đủ để biện minh cho bốn giờ đọc sách. Chỉ một trang là đủ để giải thích trọng tâm của cuốn tiểu thuyết. "
Cassandra hơi nghiêng đầu, ánh mắt khích lệ. "Và đó là?"
"Khi hành trình của Phileas Fogg là đi về phía đông, anh ta có bốn phút mỗi khi băng qua một kinh độ địa lý. Vào lúc anh ta trở lại điểm xuất phát của mình, anh ta đã tới sớm hơn một ngày - cách khiến anh ta thắng cược. Rõ ràng, bài học rút ra là khi một người đi theo hướng quay của trái đất trong chuyển động có quỹ đạo, chiếc kim đồng hồ đã được đẩy lùi lại tương ứng - và do đó thời gian bị trễ".
Vậy đó, anh tự mãn nghĩ.
Nhưng Tom bị bối rối khi Cassandra lắc đầu và bắt đầu mỉm cười. "Đó chỉ là tình tiết nút thắt bất ngờ thôi," cô nói, "nhưng nó không phải là mấu chốt của cuốn tiểu thuyết. Nó không liên quan gì đến những gì Phileas Fogg hiểu về bản thân anh ta. "
"Anh ta đã đặt ra mục tiêu và đã đạt được nó," Tom nói, tức giận trước phản ứng của cô. "Còn gì ngoài điều đó để mà hiểu nữa chứ?"
"Điều gì đó quan trọng," Cassandra thốt lên, cảm thấy sôi sục.
Không quen với việc sai lầm, về bất cứ điều gì, Tom lạnh lùng nói, "Em đang cười nhạo tôi."
"Không, em đang cười đùa với anh, nhưng theo một cách tốt hơn."
Ánh mắt của cô như đang trêu chọc. Như thể cô đang tán tỉnh anh. Như thể anh ta là một gã cầu hôn non nớt nào đó chứ không phải là một người đàn ông thạo đời, người biết mọi chiến thuật của trò chơi mà cô đang cố gắng chơi. Nhưng Tom chỉ quen thuộc với những đối tác giàu kinh nghiệm, những người có chiến lược rõ ràng và có thể xác định được. Còn cô, anh không thể biết cô định làm gì.
"Hãy nói cho tôi câu trả lời," anh ra lệnh.
Cassandra nhăn mũi một cách đáng yêu. "Em không nghĩ vậy. Em sẽ để anh tự khám phá ra điều đó ".
Tom giữ khuôn mặt mình vô cảm, còn bên trong anh đang hòa tan những cảm xúc mà anh chưa từng biết đến trước đây. Nó giống như uống một ly sâm panh - một trong những sở thích của anh - trong khi giữ thăng bằng trên khung thép của một cây cầu đường sắt trên cao - một trong những điều anh ít thích nhất.
"Em không ngọt ngào như cách mọi người nghĩ về em," anh u ám nói.
"Em biết." Cassandra cười toe toét và quay đầu nhìn Phoebe qua vai cô, người đang sắp xếp lại ít nhất một nửa số hoa cỏ, "Em sẽ không trì hoãn chị thêm nữa, Phoebe. Chị đang chỉ cho Mr. Severin đến nhà dành cho khách phải không?"
"Đúng vậy, chúng ta đã sắp xếp cho vài quý ông không có người đi cùng tạm trú ở đó."
"Em sẽ được xếp ngồi gần Mr. Severin trong bữa tối chứ?" Cassandra hỏi.
"Chị đã nhận được chỉ thị giữ hai người cách càng xa nhau càng tốt," Phoebe khô khan nói. "Bây giờ chị đã bắt đầu hiểu tại sao rồi."
"Nhảm nhí," Cassandra nhạo báng. "Mr. Severin và em sẽ hoàn toàn thân thiện với nhau. Thực ra… "Cô ngước nhìn Tom với nụ cười nửa miệng đầy mời gọi khi tiếp tục, "… Em nghĩ chúng ta nên làm bạn bè. Anh có muốn thế không, Mr. Severin? "
"Không," anh chân thành nói.
Cassandra chớp mắt ngạc nhiên, biểu cảm lạnh lùng. "Vậy thì điều đó làm cho mọi thứ trở nên khá dễ dàng."
Khi cô bước đi, Tom nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô, bị mê hoặc bởi bước đi uyển chuyển và những chiếc nếp váy xếp phức tạp của cô.
Cuối cùng khi anh nghĩ phải nhìn về hướng Phoebe, anh nhận thấy ánh mắt suy đoán của cô đang nhìn anh.
"Thưa bà," Tom bắt đầu thận trọng nói, "nếu tôi có thể yêu cầu bà không đề cập đến -"
"Không một lời," Phoebe hứa. Có vẻ như đang chìm trong suy nghĩ, cô đi theo một tốc độ chậm dọc hành lang. "Tôi có nên thay đổi cách sắp xếp chỗ ngồi không," cô hỏi đột ngột, "và để anh ngồi bên cạnh Cassandra?"
"Chúa ơi, không. Tại sao bà lại đề nghị điều đó? "
Phoebe nhăn nhó và hơi ngượng ngùng. "Cách đây không lâu, tôi đột nhiên cảm thấy bị thu hút bởi một người đàn ông không thể không phù hợp hơn. Nó giống như một trong những cơn bão sấm sét vào mùa hè tấn công mà không báo trước. Tôi quyết định tránh mặt anh ấy, nhưng sau đó chúng tôi lại ngồi cạnh nhau trong bữa tối, và đó hóa ra lại là một trong những điều may mắn nhất từng xảy ra với tôi. Vừa rồi, nhìn thấy cậu và Cassandra, tôi nghĩ có lẽ ... "
"Không," anh nói ngắn gọn. "Chúng tôi không hợp nhau."
"Tôi hiểu." Sau một lúc lâu, Phoebe nói, "Có thể có gì đó thay đổi. Một số người không bao giờ biết được. Có một cuốn sách rất hay mà tôi có thể giới thiệu, có tựa đề là Thuyết phục - "
"Một cuốn tiểu thuyết khác à?" Tom hỏi, nhìn cô một cách đầy đau khổ.
"Có gì sai với các cuốn tiểu thuyết à?"
"Không có gì, miễn là người ta không nhầm chúng với sách cho lời khuyên."
"Nếu đó là lời khuyên tốt," Phoebe phản bác, "tại sao nó lại quan trọng việc nó đến từ đâu?"
"Thưa bà, tôi không muốn học bất kì điều gì từ những người hư cấu."
Họ ra khỏi dãy chính của ngôi nhà và ra ngoài lối đi trong vườn lát đá dẫn đến ngôi nhà tạm trú cho khách bằng gạch đỏ.
"Nào hãy chiều theo tôi một chút nào, giả vờ thôi cũng được." Phoebe nói. "Chỉ một lúc thôi mà." Cô đợi cái gật đầu miễn cưỡng của Tom trước khi tiếp tục. "Gần đây, một người bạn tốt của tôi, Jane Austen, đã nói với tôi rằng hàng xóm của cô ấy - Anne Elliot vừa kết hôn với một quý ông tên là Đại úy Frederick Wentworth. Họ đã được hứa hôn cách đây 7 năm, nhưng Anne đã bị gia đình thuyết phục chia tay anh ta".
"Tại sao?"
"Chàng trai trẻ đó không có tài sản và các mối quan hệ."
"Cô gái yếu đuối," Tom chế giễu.
"Đó là một sai lầm," Phoebe công nhận, "nhưng Anne luôn là một cô con gái biết nghe lời. Sau nhiều năm trôi qua, họ gặp lại nhau, khi đại úy Wentworth đã trở nên thành đạt. Anh ấy nhận ra mình vẫn yêu cô ấy rất nhiều, nhưng không may lúc đó Anne cũng đang được một người đàn ông khác tán tỉnh ".
"Wentworth đã làm gì?" Tom hỏi, hơi quan tâm hơn mình dự định.
"Anh ấy chọn cách im lặng và chờ đợi cô ấy. Cuối cùng, khi đến thời điểm thích hợp, anh ta đã viết một bức thư để bày tỏ cảm xúc của mình, và để lại cho cô ấy đi tìm".
Tom đen tối liếc nhìn cô. "Tôi không bị ấn tượng về bất kỳ ai trong câu chuyện này."
"Thế theo anh thay vì thế, đại úy Wentworth nên làm gì?"
"Theo đuổi cô ấy," anh nói dứt khoát. "Hoặc quyết định từ bỏ cô ấy hoàn toàn. Còn gì nữa mà chờ đợi trong im lặng ".
"Không phải là đôi khi theo đuổi đòi hỏi sự kiên nhẫn à?" Phoebe hỏi.
"Trong việc kinh doanh thì, đúng thế, có. Nhưng tôi chưa bao giờ muốn bất kỳ người phụ nữ nào đủ để chờ đợi cô ta. Luôn có rất nhiều phụ nữ ở xung quanh tôi".
Phoebe trông có vẻ thích thú. "Ồ, anh là một trường hợp khó khăn phải không? Tôi nghĩ anh nên đọc cuốn 'Thuyết phục' để tìm xem anh có thể có điểm chung gì với Đại úy Wentworth ".
"Có lẽ là không nhiều," Tom nói, "vì tôi tồn tại còn anh ta thì không."
"Dù sao thì hãy đọc nó đi," Phoebe thúc giục. "Nó có thể giúp anh hiểu ý của Cassandra về Phileas Fogg."
Tom hoang mang cau mày. "Anh ta cũng trong cuốn sách đó à?"
"Không, nhưng -" Phoebe phá lên cười. "Chúa ơi, anh luôn hiểu mọi thứ theo nghĩa đen à?"
"Tôi là một kỹ sư mà," anh phòng thủ nói, theo cô đi đến ngôi nhà dành cho khách.