Lục Thiên Kỳ chặn lấy đôi môi của Ân Tử Du, hai tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, mảnh khảnh của cô, hoàn toàn khảm cô vào trong lồng ngực rộng lớn của mình.
Ân Tử Du muốn giãy giụa, nhưng hơi thở của anh bao trùm lấy chóp mũi và cánh môi cô, tựa như mọi thứ thuộc về anh đang từng chút một thấm sâu vào xương tủy cô, chậm rãi thôn tính tư tưởng của cô, khiến cơ thể cô cũng dần mềm nhũn trong vòng tay anh.
Cô cảm thấy mình chắc chắn đã trúng bùa phép của Lục Thiên Kỳ, nếu không thì tại sao mỗi lần bị anh cưỡng hôn, cô đều có phản ứng kỳ lạ là muốn giãy giụa nhưng lại chẳng thể nhấc nổi chút sức lực nào.
Lục Thiên Kỳ cảm nhận được sự đáp lại ngượng ngùng, non nớt của Ân Tử Du, khóe môi cong lên một nụ cười hài lòng.
Nụ hôn của anh càng thêm mãnh liệt, bá đạo, rút cạn mọi hơi thở của cô, mạnh mẽ như muốn biến cô hoàn toàn trở thành vật sở hữu của riêng mình.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
"Tiếu Tiếu, em có ở trong phòng không?" Người lên tiếng chính là Hoắc Minh Hào.
Ân Tử Du lúc này thân bất do kỷ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, nhưng tư tưởng đã bị kéo bừng tỉnh về thực tại, cô vội vàng dùng hai tay chống lên ngực Lục Thiên Kỳ, dùng sức giãy giụa.
Lục Thiên Kỳ siết chặt vòng tay, chút sức lực yếu ớt của cô lập tức bị anh nuốt chửng, cô không cách nào thoát khỏi anh.
Anh đè cô xuống ghế sofa, dây dưa không dứt...
"Tiếu Tiếu, anh biết em đang ở trong đó."
"Em mở cửa cho anh được không? Anh... anh... anh có chuyện muốn nói với em."
Tiếng gõ cửa vẫn chậm rãi vang lên từng hồi.
"Đã mấy ngày rồi em không gặp anh, anh muốn giải thích với em một chút."
Nói đoạn, giọng Hoắc Minh Hào nghẹn ngào.
"Mấy ngày nay, anh đã suy nghĩ rất nhiều, trong đầu cứ hiện lên hình ảnh chúng ta bên nhau ngày trước, anh nhận ra mình không thể rời xa em, anh yêu em..."
"Tiếu Tiếu, đừng giận anh nữa, anh thực sự biết mình sai rồi."
"Tiếu Tiếu, em mở cửa ra, gặp anh một lần đi."
Trong phòng vẫn không hề có bất kỳ hồi đáp nào dành cho Hoắc Minh Hào.
Ân Tử Du hiện giờ làm gì có thời gian để ý đến Hoắc Minh Hào, toàn bộ tinh lực của cô đều dồn cả vào người đang đè lên mình, kẻ đang cưỡng hôn cô không ngừng và nhất quyết không chịu rời khỏi môi cô - Lục Thiên Kỳ.
Lục Thiên Kỳ dường như cố ý, mặc kệ cô giãy giụa đấm đá, anh nhất quyết không chịu buông tha.
"Tiếu Tiếu, em bảo anh đến đảo Khinh Tuyết, anh vui sướng đến mức múa may quay cuồng, anh còn tưởng rằng, em đã tha thứ cho anh rồi..."
"Vậy mà em... vẫn không chịu gặp anh." Giọng Hoắc Minh Hào đau lòng đến mức khiến người ta xót xa.
Bên ngoài cửa mơ hồ truyền đến tiếng bước chân rời đi của Hoắc Minh Hào.
Môi Lục Thiên Kỳ đã bị Ân Tử Du cắn rách, cuối cùng anh cũng đau đớn buông Ân Tử Du ra, cúi mắt nhìn đôi môi hơi sưng đỏ cùng vệt máu nhàn nhạt trên môi cô, anh cười.
"Rõ ràng là em rất tận hưởng, vậy mà còn giãy giụa, cố tình tạo chút tình thú sao?" Anh nói.
Hai nắm đấm nhỏ của Ân Tử Du nện xuống người Lục Thiên Kỳ như mưa, "Lục Thiên Kỳ, đồ khốn kiếp, anh dám... anh coi tôi là gì? Anh vậy mà hết lần này đến lần khác đối xử với tôi như vậy."
Lục Thiên Kỳ nắm lấy nắm đấm nhỏ của cô, giọng trầm thấp, "Ân Tiếu Tiếu, em nghĩ tôi coi em là gì?"
Ân Tử Du nhìn vào đôi mắt đen láy của anh, bỗng chốc tim đập hẫng một nhịp.
Lục Thiên Kỳ nhìn thấy rõ trong đáy mắt Ân Tử Du có một loại cảm xúc mềm mại nào đó đang lay động, rồi ngay lập tức tan biến vào sâu trong đôi mắt đen thẳm pha sắc xanh u trầm của cô.
"Tôi không biết anh coi tôi là gì! Nhưng tôi không thích anh đối xử với tôi như vậy." Ân Tử Du cảm thấy mình luôn bị Lục Thiên Kỳ khinh nhờn, dường như trong mắt anh, cô là loại phụ nữ không được tôn trọng.
"Vậy em thích tôi đối xử với em thế nào?"
Cơ thể Lục Thiên Kỳ lại đè xuống, gương mặt tuấn tú gần như dán sát vào má Ân Tử Du.
Ân Tử Du cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh, tim đập thình thịch, cả người không tự chủ được mà khẽ run lên.
Lục Thiên Kỳ nhìn dáng vẻ nai vàng ngơ ngác của cô, nhếch môi cười tà mị.
Anh có chút không nỡ trêu chọc cô thêm nữa, đang định lật người đứng dậy thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ của Hoắc Minh Hào.
"Tiếu Tiếu, rốt cuộc em có ở trong đó không?"
"Anh lo cho em quá, em trả lời anh một tiếng được không?"
"Tiếu Tiếu, Tiếu Tiếu..."
Ân Tử Du đang định lên tiếng thì Lục Thiên Kỳ dùng sức đè mạnh cô một cái, khiến toàn bộ âm thanh của cô biến thành một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
"Tiếu Tiếu, Tiếu Tiếu!"
Thật ồn ào!
Lục Thiên Kỳ không thèm đếm xỉa đến Hoắc Minh Hào bên ngoài, hắn càng gọi to, anh càng áp sát vào người Ân Tử Du, như thể muốn chứng minh trước mặt Hoắc Minh Hào rằng người phụ nữ dưới thân mình chính là của anh.
Ân Tử Du nhìn chóp mũi cao thẳng của Lục Thiên Kỳ chạm vào chóp mũi mình, anh sắp hôn xuống lần nữa, cô phát ra một tiếng hét chói tai.
"Có! Ở trong phòng! Có thể đừng ồn ào nữa được không!!"
Ân Tử Du tất nhiên nhìn ra, sự xấu xa của Lục Thiên Kỳ có liên quan trực tiếp đến Hoắc Minh Hào bên ngoài.
Hoắc Minh Hào vội vàng áy náy nói, "Em ở đó là tốt rồi, anh cũng chỉ vì lo cho em, sợ em xảy ra chuyện gì. Em ngủ đi, anh không làm phiền em nữa."
Ân Tử Du thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ Hoắc Minh Hào đi rồi thì Lục Thiên Kỳ sẽ buông tha cho mình.
Nào ngờ, Hoắc Minh Hào lại quay lại.
"Tiếu Tiếu, anh biết tâm trạng em không tốt, đừng nhốt mình trong phòng không ra ngoài."
"Sắp tối rồi, ra ngoài ăn cơm tối được không? Anh nghe nói mấy ngày nay em bị cảm sốt, anh lo đến chết mất..."
Hoắc Minh Hào vẫn lải nhải ngoài cửa.
Thế nhưng, Ân Tử Du lại không có cơ hội lên tiếng, vì Lục Thiên Kỳ lại cưỡng hôn xuống.
Lần này, anh hôn càng bá đạo mãnh liệt hơn, tựa như đang trừng phạt, cũng như đang tuyên bố quyền sở hữu của mình.
Lục Thiên Kỳ thực sự rất tức giận, ngoại trừ anh ra, không ai được phép tơ tưởng đến người phụ nữ nhỏ này.
Bởi vì, cô gái nhỏ này đã là của Lục Thiên Kỳ rồi.
Đột nhiên, Lục Thiên Kỳ nảy ra một ý, chậm rãi buông Ân Tử Du ra, cười tà ác nhìn Ân Tử Du đang như cá nằm trên thớt dưới thân mình.
"Anh... anh muốn làm gì?" Ân Tử Du nhìn thấy nụ cười xấu xa trên mặt anh, tim bỗng đập hụt nửa nhịp.
Giây tiếp theo, không đợi Ân Tử Du ngăn cản, giọng Lục Thiên Kỳ đã vang lên vô cùng dõng dạc.
"Đừng ồn nữa, chúng tôi đang ngủ!!"
"..."
Trong chớp mắt, tiếng lải nhải ngoài cửa dừng lại, hơi thở của Ân Tử Du cũng ngừng hẳn.
Lục Thiên Kỳ!!
Ân Tử Du vung nắm đấm định nện Lục Thiên Kỳ, anh khéo léo nắm lấy hai nắm đấm của cô, cố định trên đỉnh đầu, cô dùng sức vặn vẹo cơ thể giãy giụa nhưng vẫn không thể thoát ra.
Hoắc Minh Hào ngoài cửa nghe rõ mồn một tiếng trái tim mình tan vỡ, lập tức đau đớn gầm lên một tiếng.
"Tiếu Tiếu, em vậy mà..."
"Hai người vậy mà..."
Lục Thiên Kỳ thực sự không chịu nổi tiếng gào thét của Hoắc Minh Hào, lật người xuống khỏi ghế sofa, sải bước đi mở cửa phòng.
Lục Thiên Kỳ nhìn chằm chằm Hoắc Minh Hào đang đứng ngoài cửa với ánh mắt âm u, đôi mắt hắn tràn đầy đau thương và khổ sở.
Hoắc Minh Hào liếc nhìn Lục Thiên Kỳ, ban đầu là sự sợ hãi bản năng, sau đó ánh mắt hắn hướng về phía Ân Tử Du đang vội vàng đứng dậy từ ghế sofa, tất tả chỉnh đốn lại quần áo.
"Hai người, hai người..." Hoắc Minh Hào lùi lại từng bước.
Lục Thiên Kỳ tiến lên từng bước, "Đúng vậy! Chúng tôi chính là đang ở bên nhau, mắt cậu đã thấy rồi đấy, còn không mau cút đi."