Ân Tử Du vội vã chạy đến sân bay, bước chân hối hả. Giữa dòng người qua lại tấp nập, cô không thấy bóng dáng người mình đang tìm kiếm. Lo sợ đã lỡ mất thời gian đón máy bay, cô càng rảo bước nhanh hơn, chẳng may lại bị trẹo chân.
Cô nén cơn đau nhói ở cổ chân, cởi đôi giày cao gót nửa tấc cầm trên tay, cứ thế chân trần chạy đi giữa sân bay rộng lớn. Mọi người xung quanh đều đổ dồn ánh mắt dò xét về phía người phụ nữ có khí chất cao quý, thanh lịch này, không hiểu vì sao cô lại đi chân trần.
Ân Tử Du lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến những ánh nhìn soi mói đó, cô cũng mặc kệ hình tượng của bản thân, chỉ muốn nhanh chóng tìm ra người mình đang mòn mỏi đợi chờ giữa đám đông.
Cô chạy đến mức thở không ra hơi, những hạt mồ hôi li ti rịn ra trên trán, mái tóc dài bết dính vào gò má, trông vô cùng nhếch nhác. Cuối cùng, tại một cửa ra máy bay, cô cũng nhìn thấy dáng người cao lớn, tuấn tú ấy. Anh mặc một bộ đồ đen, đeo kính râm che khuất một nửa khuôn mặt điển trai, trông vừa lạnh lùng lại vừa bí ẩn.
Người qua đường đi ngang qua anh đều phải ngoái nhìn, vài cô gái còn kinh ngạc che miệng, bàn tán xem người đàn ông vừa đẹp trai vừa có khí chất thế này là xuất thân từ đâu.
Khóe môi Ân Tử Du dần nở một nụ cười, gương mặt thanh tú ngẩng lên. Cô đang định lao tới để dành cho Lục Thiên Kỳ một bất ngờ, đồng thời để tất cả mọi người biết rằng, người đàn ông này là của Ân Tử Du cô!
Thế nhưng, chưa kịp để Ân Tử Du bước tới, một người phụ nữ xinh đẹp, vóc dáng cao ráo từ phía sau đuổi theo, nắm lấy cánh tay Lục Thiên Kỳ, cười nói với anh: "Đi nhanh như vậy làm gì? Tưởng tôi không đuổi kịp anh sao?"
Lồng ngực Ân Tử Du bỗng nhói đau, mọi cảm giác trong khoảnh khắc này đều mất sạch. Cô ngẩn ngơ nhìn cặp đôi trai tài gái sắc vừa bước ra từ sân bay. Ân Tử Du không quen người phụ nữ kia. Cô ta cao khoảng 1m75, vóc dáng tuyệt đẹp, mặc bộ đồ bó sát màu đen, trên người không chút mỡ thừa, gương mặt tinh xảo, ánh mắt sáng quắc, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, toát lên vẻ oai phong lẫm liệt mà phụ nữ bình thường không có.
Màu đen... cũng là màu đen giống hệt Lục Thiên Kỳ! Là đồ đôi sao?
Ân Tử Du lùi lại một bước, nỗi đau xót tràn ngập lồng ngực, khóe mắt dần ướt đẫm, tầm nhìn trở nên mờ ảo. Thế nhưng cô vẫn nhìn thấy rõ ràng, khoảnh khắc người phụ nữ kia khoác lấy cánh tay Lục Thiên Kỳ, trong mắt cô ta lóe lên tia sáng rực rỡ. Ân Tử Du hiểu rất rõ, ánh mắt một người phụ nữ nhìn người đàn ông của mình, nếu bừng sáng và dồn hết vẻ rạng rỡ vào anh ta, thì chứng tỏ người phụ nữ đó yêu anh sâu đậm đến nhường nào.
Lục Thiên Kỳ cúi đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh, rút tay mình ra. Anh đeo kính râm nên Ân Tử Du không thấy được ánh mắt hay biểu cảm trên mặt anh, nhưng anh không hề đẩy người phụ nữ đang bám lấy mình ra một cách chán ghét. Anh chỉ rút tay lại, sải bước đi phía trước.
"Thiên Kỳ!" Người phụ nữ lại đuổi theo, một lần nữa khoác lấy cánh tay anh. Thấy anh lại rút tay ra, cô ta cười sảng khoái: "Còn chạy nữa, tôi sẽ quật ngã anh đấy!"
Lục Thiên Kỳ vẫn rút tay mình ra, không quay đầu lại mà tiếp tục bước đi. Cảnh tượng này rơi vào mắt Ân Tử Du, chẳng khác nào họ đang tán tỉnh nhau. Ân Tử Du đẫm lệ, tự giễu cợt bản thân. Mọi thứ đã rõ ràng! Quả nhiên anh đã có người phụ nữ khác bên ngoài!
Mọi người nói không sai, một người đàn ông cứ bí ẩn biến mất, chính là vì đã có người khác bên ngoài, đó là lời giải thích hợp lý nhất. Dù Ân Tử Du đã sớm quyết định quên đi Lục Thiên Kỳ, nhưng vào giây phút này, trái tim vẫn đau như bị kim châm, toàn thân chỉ còn lại nỗi đau.
Lục Thiên Kỳ bỗng dừng bước, tháo kính râm xuống, nhìn về phía Ân Tử Du đang đứng ngẩn ngơ không xa. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Lục Thiên Kỳ tràn đầy kinh ngạc. Anh tuyệt đối không ngờ rằng mình sẽ gặp Ân Tử Du ở sân bay!
Ân Tử Du lùi lại từng bước, trong tầm nhìn mờ ảo, gương mặt Lục Thiên Kỳ ngày càng trở nên không rõ ràng. Cô xoay người, vội vã chạy trốn. Lục Thiên Kỳ vội đuổi theo, nhưng bị người phụ nữ phía sau kéo lại. Lục Thiên Kỳ lật tay, ngay khi sắp thoát khỏi cô ta, người phụ nữ kia bất ngờ lấy ra một chiếc còng tay lạnh lẽo, khóa chặt vào cổ tay mình và Lục Thiên Kỳ.
Lục Thiên Kỳ nghiến răng: "Ngụy Tân Ân."
Ngụy Tân Ân ngẩng đầu, mỉm cười kiêu hãnh: "Lục Thiên Kỳ, xem anh trốn thế nào!"
"Cô buông tôi ra!"
"Không buông!"
Tiếp đó, cô ta nhìn Lục Thiên Kỳ bằng ánh mắt sắc bén, đầy vẻ thẩm vấn nghiêm nghị: "Cô ta là ai? Anh và cô ta có quan hệ gì?"
"Đây là chuyện riêng của tôi, cô không có quyền hỏi."
"Lục Thiên Kỳ, ở chỗ tôi, anh không có chuyện riêng!"
Lục Thiên Kỳ ánh mắt lạnh lẽo, dùng sức giãy giụa nhưng không thể bứt ra khỏi chiếc còng tay lạnh lẽo. Anh căng mặt nhìn Ngụy Tân Ân, giọng lạnh lùng: "Tôi ra lệnh cho cô buông ra ngay!"
Trong ánh mắt sáng ngời của Ngụy Tân Ân thoáng qua tia tuân lệnh, rồi cô ta cười: "Lục Thiên Kỳ, người phải nghe lệnh lúc này là anh! Đừng quên anh đang mang thân phận gì!"
Ngụy Tân Ân quát khẽ, giọng điệu nghiêm nghị như một quân lệnh sắc bén. Lục Thiên Kỳ nghiến chặt răng, gương mặt càng thêm cứng đờ. Ngụy Tân Ân ngẩng đầu cười khẽ: "Đi thôi! Đưa tôi về nhà."
"..."
Ngụy Tân Ân dùng áo khoác che chiếc còng tay, kéo Lục Thiên Kỳ rời khỏi sân bay. Lục Thiên Kỳ bất ngờ dùng sức, kéo Ngụy Tân Ân đi về phía bãi đỗ xe khiến cô ta tức giận hét lớn: "Lục Thiên Kỳ, anh đi đâu? Đứng lại! Đứng lại cho tôi!"
Đến bãi đỗ xe, Lục Thiên Kỳ không thấy xe của Ân Tử Du, cũng không thấy bóng dáng cô đâu, ánh mắt dần trở nên u ám. Xem ra, cô đã đi rồi!
"Tưởng Minh Tuấn." Lục Thiên Kỳ nghiến răng đầy căm hận. Tin anh trở về chỉ có Tưởng Minh Tuấn biết, chắc chắn là Tưởng Minh Tuấn đã làm lộ lịch trình chuyến bay của anh.
"Lục Thiên Kỳ, tôi ra lệnh cho anh, lập tức đưa tôi về nhà anh!" Ngụy Tân Ân nghiêm giọng quát.
Lục Thiên Kỳ liếc nhìn Ngụy Tân Ân bên cạnh, hừ lạnh một tiếng, rồi bắt taxi đưa cô ta lên xe. Ngụy Tân Ân rất tận hưởng cảm giác có thể sai khiến Lục Thiên Kỳ, nụ cười trên môi cô ta không hề tắt.
Về đến nhà họ Lục, xuống xe, Lục Thiên Kỳ đứng trước cổng lớn, nhìn chiếc còng tay trên cổ tay, gương mặt lạnh lẽo. Lúc này Ngụy Tân Ân mới lấy chìa khóa ra: "Anh đảm bảo sẽ không chạy trốn chứ?"
Lục Thiên Kỳ không nói gì.
"Lục Thiên Kỳ, anh phải hiểu rõ, hiện tại anh đang là đối tượng bị điều tra! Nếu anh dám không nghe lời tôi, chỉ cần tôi gọi một cuộc điện thoại về trụ sở, kết cục của anh chính là ngồi tù!"
"Dám uy hiếp tôi!" Giọng Lục Thiên Kỳ trầm đục.
Ngụy Tân Ân cười: "Đừng tưởng tôi làm nhiệm vụ giám sát anh chỉ là làm cho có lệ, sẽ nương tay với anh! Trước kỷ luật quân đội, tất cả mọi người đều phải công tư phân minh."
Lục Thiên Kỳ nghiến răng, từng chữ thốt ra lạnh như băng: "Ngụy Tân Ân, tốt nhất cô đừng có quá đáng."
"Xem biểu hiện của anh đã." Ngụy Tân Ân cuối cùng cũng mở còng tay ra.