Lục Dực Thần nấu một bát mì hành lớn, còn có hai quả trứng ốp la cháy cạnh vàng ươm, một đĩa thịt băm xào thơm nức.
Chỉ là ăn một bát mì đơn giản mà anh cũng có thể làm long trọng đến thế, đúng là biết cách hưởng thụ cuộc sống. Nhìn sang Kỳ Thiếu Cẩn, so sánh ra thì thật đáng thương, đồ ăn trong nhà hắn ngoại trừ rượu và nước máy ra, cái nào cũng hết hạn sử dụng.
Cố Nhược Hy gõ gõ vào đầu mình, dạo này chắc chắn mình có vấn đề rồi, sao trong đầu toàn là chuyện ăn uống thế này.
Lục Dực Thần ngồi vào bàn ăn, thong thả thưởng thức.
Cố Nhược Hy nhìn những sợi mì óng ánh mà anh gắp, điểm xuyết vài cọng hành xanh mướt, lại không nhịn được nuốt nước miếng, cảm thấy hương thơm đậm đà của nước dùng càng khiến người ta thèm thuồng.
Lục Dực Thần liếc nhìn Cố Nhược Hy qua khóe mắt, thấy rõ ràng đôi mắt cô đang sáng rực lên nhìn bát mì của anh, còn nuốt nước miếng cái ực. Thế nhưng khi phát hiện anh đang nhìn mình, cô liền vội vàng quay mặt đi chỗ khác, giả vờ như không hề quan tâm.
Khóe môi Lục Dực Thần khẽ nhếch, anh gắp vài sợi mì, thổi thổi rồi húp một hơi, phát ra tiếng kêu ngon lành. Anh luôn nhìn chằm chằm Cố Nhược Hy, cố tình tạo ra tiếng đũa va vào bát đĩa một cách không tao nhã chút nào.
Cố Nhược Hy vẫn cố gắng nhịn không lên tiếng, nước miếng trong miệng cô đã tràn trề như muốn nuốt chửng lấy cô.
Lục Dực Thần đặt đũa xuống, không muốn trêu chọc cô nữa, bèn đi vào bếp lấy thêm một bộ bát đũa đặt sang bên cạnh. Anh múc một bát mì, còn cho thêm chút thịt băm và một quả trứng ốp la lên trên. Anh gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn đá cẩm thạch đắt tiền, thành công thu hút sự chú ý của Cố Nhược Hy.
"Một mình ăn mì chán lắm." Anh nói.
Cố Nhược Hy mím chặt môi, liếc mắt một cái rồi tiếp tục làm ngơ.
"Nếu em không đói thì tôi ăn hết vậy, vừa hay tôi cũng không nấu nhiều." Lục Dực Thần cầm đũa lên, tiếp tục ăn mì một cách ngon lành.
Cố Nhược Hy thật sự không chịu nổi nữa, cô cố tình không nhìn anh, đi tới ngồi xuống ghế rồi cầm đũa lên: "Tôi chỉ thấy anh ăn một mình buồn chán quá nên mới tốt bụng qua bầu bạn với anh thôi đấy!"
Lục Dực Thần nhướng mày, gật đầu: "Thật sự rất buồn chán, rất cảm ơn em đã qua ăn cùng tôi."
Cố Nhược Hy thấy anh nói vậy liền đường hoàng bắt đầu ăn. Nhưng cô vẫn muốn giữ chút tôn nghiêm, giả vờ như không để tâm mà dùng đũa khuấy khuấy trong bát. Mì anh nấu thực sự rất kích thích vị giác, nước dùng trắng đục, hành lá xanh mướt, trứng vàng ươm... nhìn thôi đã thấy thèm. Cô liếc nhìn Lục Dực Thần đang ăn rất ngon miệng qua khóe mắt, thấy anh không nhìn mình nữa mới bắt đầu ăn một miếng thật to.
Không ngờ, mì anh nấu không chỉ bắt mắt mà hương vị còn ngon đến thế! Chẳng biết anh cho gì vào, nước dùng đậm đà nhưng ăn lại thanh đạm, không hề ngấy. Đặc biệt là mì được nấu vừa chín tới, sợi dai, rất ngon miệng. Tay nghề này của anh tuyệt đối có thể mở tiệm, hơn nữa còn là kiểu tiệm bán rất chạy.
Đây là lần đầu tiên cô được ăn đồ anh nấu, trong lòng vừa thấy ngọt ngào lại vừa thấy sống mũi cay cay. Tại sao vào lúc cô quyết định buông tay, anh lại khiến cô được ăn cơm anh nấu chứ? Người đàn ông biết nấu ăn đều là người đàn ông của gia đình, mà người đàn ông vừa có sự nghiệp thành đạt lại vừa biết nấu ăn, chính là người đàn ông tuyệt vời nhất.
Người phụ nữ có được trái tim anh, chắc chắn là người hạnh phúc nhất lịch sử.
Cố Nhược Hy vừa bắt đầu ăn là không dừng lại được.
Cứ tưởng chỉ ăn vài miếng là no, không ngờ cô ăn đến cạn sạch bát mà vẫn thấy chưa đủ.
Lục Dực Thần vốn luôn ăn uống từ tốn, không giống kiểu ăn ngấu nghiến như Cố Nhược Hy. Anh vừa mới ăn xong một bát thì Cố Nhược Hy đã giải quyết xong hai bát, còn muốn đi múc thêm.
Anh không khỏi khẽ nhíu mày, mì đúng là nấu không nhiều lắm, nhưng theo bình thường thì cũng đủ cho hai người ăn, không ngờ Cố Nhược Hy lại trở nên ăn nhiều hơn trước.