Thiên Hồn

Thiên Hồn

Lượt đọc: 443 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời nói đầu

Có một quan điểm là “Những việc tôi chưa trải qua thì không tồn tại.” Tại sao lại có quan điểm này?

Chúng ta đều đọc sách, xem phim, bàn luận tin tức, quan tâm một sự kiện nào đó. Nhưng đa số không coi là sự thật thực sự. Sự thật thực sự tôi nhắc tới ở đây là: Vì bản thân chưa từng trải qua nên không hề có cảm xúc (không phải kiểu cảm xúc như kinh ngạc...) Bởi vậy, dù chúng kinh hoàng chấn động đến mấy, khiến chúng ta sửng sốt kinh ngạc ra sao, làm chúng ta xúc động rơi lệ thế nào, đối với chúng ta, đó cũng chỉ là một sự kiện mà thôi. Chúng không tồn tại trong phần ký ức về cái tôi, không trực tiếp ảnh hưởng đến chúng ta. Chúng ta không đặt mình vào trong sự việc. Cũng vì thế mà nhìn từ góc độ của chúng ta, chúng chỉ tồn tại trên tivi, trong sách vở, từ miệng người khác. Thế thôi.

Hình như là vậy.

Nhưng tôi lại cho rằng không hoàn toàn như thế.

Tuy chúng ta không trải qua cả quá trình, chỉ nhìn thấy một mặt của sự kiện - khoảnh khắc bị đông cứng. Nhưng bộ phận nâng đỡ khoảnh khắc đó rất phức tạp, vượt ngoài sức tưởng tượng của chúng ta. Giống như chúng ta chỉ nhìn thấy vỏ ngoài sạch sẽ bóng loáng của xe hơi, mà thường xuyên quên mất hệ thống linh kiện phức tạp bên dưới lớp vỏ ngoài - hệ thống đó do mười mấy vạn linh kiện hợp thành. Nói một cách tương đối, những sự kiện chưa từng trải qua vẫn có một giá trị nào đó, vì nó đã ảnh hưởng tới người khác.

Nhưng nếu chúng ta hoàn toàn trải qua một sự kiện nào đó thì sao? Vậy ý nghĩa tồn tại của sự kiện trong lòng chúng ta sẽ hoàn toàn khác. Không những bản thân sự kiện có cảm giác chân thật mãnh liệt hơn, mà chi tiết cũng phong phú hơn. Đồng thời rất nhiều cảm nhận từ góc độ cá nhân cũng được hòa lẫn vào bên trong. Thế là, sự kiện trở nên phức tạp hơn trong ký ức chúng ta. Tại sao vậy? Nguyên nhân là bởi: Chúng ta thay đổi vì nó.

Đó là sự thật ư? Lẽ nào vấn đề chủ quan mang lại thì có thể phớt lờ?

Tất nhiên là không. Bởi vậy chúng ta chẳng thể xác định được tính chân thực của nó, dù đã trở thành người đích thân trải qua một sự kiện nào đó.

Bây giờ vấn đề liền xuất hiện: Vậy thứ gì mới được coi là chân thực?

Quan điểm cá nhân của tôi là: Bất luận đã trải qua hay chưa, thứ đủ khả năng tạo ra sự thay đổi mới chân thực. Dù đó chỉ là chi tiết nhỏ đến mấy.

Ngoài ra, tất cả đều là hư ảo.

Giống như có một phi thuyền mang theo sinh vật ngoài hành tinh rơi xuống sa mạc không người, nếu những sinh vật đó chết, cả phi thuyền cũng bị gió cát vùi lấp, vậy thì dù những sinh vật ngoài hành tinh hình dáng kỳ lạ thế nào cũng chẳng nghĩa lý gì nữa.

Bởi vì không ai biết tất cả những điều đó, bản thân sự kiện cũng chẳng tạo ra bất cứ thay đổi trực tiếp nào đối với chúng ta.

Vậy là sự kiện này không tồn tại.

Có thể bạn không đồng ý với điều tôi nói, nhưng bạn không thể lật đổ điều tôi nói.

Bởi vậy tạm thời hãy chấp nhận quan điểm này của tôi. Trước mắt đó chính là câu trả lời. Được rồi, dài dòng vậy đủ rồi, giờ chúng ta nói tới vấn đề cốt lõi.

Nêu ý nghĩa của chân thực nằm ở sự thay đổi. Vậy thay đổi thứ gì mới quan trọng nhất? Vấn đề này quan hệ trực tiếp với việc có chân thực hay không, thay đổi càng lớn thì càng chân thực. Nên nhìn từ góc độ mỗi cá nhân, thay đổi vận mệnh bản thân mới là quan trọng nhất.

Tất nhiên, ý tôi là thay đổi vận mệnh bản thân theo ý muốn cá nhân. Nói cách khác là nắm giữ vận mệnh của mình.

Không có gì chân thực hơn thế, đối với mỗi người mà nói.

Tôi tin rằng có người cả đời vẫn đang làm chuyện này.

Tôi không tin có người cả đời chưa từng làm chuyện này.

« Lùi
Tiến »