.
- Trương Lam : “Em nói đơn giản nhé, trên đời này có một cuốn sách...”
- Trần Bình : “Có lẽ chuyện này không đơn giản như lời đồn, bên trong hẳn còn những thứ chúng ta không biết.”
- La Chiêm : “Không biết, xác nhận xem chuyện này là thật hay giả trước hẵng tính, tôi bắt đầu nghi ngờ chuyện này có thật hay không rồi đấy.”
- Trương Chiêu Huy : “Rốt cuộc các người biết những gì?”
- Hoàng Hải : “Nói thật nhé, vận mệnh của chúng ta không hề nằm trong tay chúng ta. Nghe rất tồi tệ phải không? Nhưng có thứ còn tồi tệ hơn cơ, thậm chí chúng ta còn chẳng biết vận mệnh của mình nằm trong tay ai.”
- Mã Tiểu Điền : “Nhưng luôn có người muốn thay đổi vận mệnh của mình.”
- Trần Bình : “Anh ta đã chứng minh cho tôi thấy rồi.”
- Lý Vĩ Húc : “Sao bảo cuốn sách đó có thể đạt được nguyện vọng?”
- Chu Khởi Dương : “Tôi cảm thấy có chỗ nào đó không ổn...”
- Dương Phàm : “Nhưng họ muốn lấy cái xác làm gì?”
- Chu Khởi Dương : “Ý anh là cô ta vẫn còn sống?”
- Dương Phàm : “Người chết làm sao mà sống lại được?”
- Mã Tiểu Điền : “Anh đang nói chuyện với ai thế?”
- Trần Bình : “Muốn tìm được thứ đó phải thỏa mãn một số điều kiện thì sao?”
- Chu Khởi Dương : “Trăng tròn, trăng rất tròn.”
- Hoàng Hải : “Tôi biết cái gì thực sự có giá trị.”
- Dương Phàm : “Không phải do cháu giết.”
- Lý Vĩ Húc : “Tất cả đều không phải vấn đề!”
- Trương Chiêu Huy : “... Mất thuyền rồi... chúng ta bị nhốt ở đây rồi...”
- Lý Vĩ Húc : “Trước khi tìm thấy thuyền không ai có thể rời khỏi đây.”
- Chu Khởi Dương : “Anh sẽ đưa em rời khỏi đây.”
- Hoàng Hải : “Thế nào, cậu có hứng thú không? Quyết định tương lai của mình ấy?”
- Lý Vĩ Húc : “Không phải thay đổi vận mệnh của mình mà là bắt đầu nắm giữ vận mệnh của mình.”
- Dương Phàm : “Chú ấy chết chưa?”
- Lý Vĩ Húc : “Đó gọi là cái giá phải trả.”
- Trương Chiêu Huy : “Lấy đi... các người lấy đi... chỉ cần có thể giúp tôi tỉnh dậy khỏi... giấc mơ quái dị này là được...”
- Dương Phàm : “Bọn cháu thực sự không có ác ý.”
- Trần Bình : “Người đó là ai lát bàn sau, nói xem cuốn sách này rốt cuộc như thế nào trước đi.”
- Trương Lam : “Trần Bình đang nói dối, hoặc người cho anh ta biết chuyện này nói dối anh ta.”
- Trương Lam : “Nhìn em đi, em là thật, hòn đảo này là thật, rừng cây là thật, còn tất cả những gì anh nhìn thấy đều không phải là thật.”
- Hoàng Hải : “Cậu thật thú vị, nhưng cậu vẫn chưa hiểu, trò chơi này chắc chắn tôi là người thắng cuộc. Thật đấy, tôi nhất định sẽ là người thắng cuộc.”
“Chúa ơi hãy tin con, con sẽ sử dụng thận trọng sức mạnh của mình.”
Julian Otathizer Gort
Năm 1203 sau Công nguyên