Thiên Hồn

Lượt đọc: 442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương đầu
Vận mệnh

Tôi vừa uống một cốc nước có độ cứng rất cao.

Nhiều người hiểu nhầm về nước cứng, cho rằng nó rất tồi tệ, lại có thể gây ra sỏi niệu đạo hoặc sỏi thận. Nhưng thực tế đó toàn là lời dối trá của nhân viên kinh doanh các hãng nước tinh khiết, khoáng chất trong nước bình thường không thể gây hại lớn cho chúng ta. Thỉnh thoảng uống một cốc nước có độ cứng rất cao không gây ra tác dụng phụ đối với cơ thể con người. So sánh ra, muối trong thức ăn còn có khả năng khiến chúng ta mắc các bệnh về sỏi hơn. Bởi vậy, vấn đề của nước cứng chỉ là lời nói dối với mục đích bán hàng mà thôi.

Điều này tôi đọc được trong sách.

Tôi từng đọc rất nhiều sách, cực kỳ nhiều. Tôi thấy những thứ được in ấn thành sách, bên trong ít nhiều sẽ có ích lợi, chúng ta gọi là: tri thức.

Đúng rồi, tôi tên Chu Khởi Dương. Ba chữ này chính là tên tôi.

Không cần hỏi bố mẹ, tôi cũng biết cái tên này đại diện cho điều gì, vì tôi sinh vào buổi sáng. Ngoài ra, nó chẳng có bất cứ ý nghĩa nào khác. Bởi vậy tôi rất hâm mộ những người có tên xuất phát từ một điển cố trong sách cổ nào đó, nó khiến người sở hữu cái tên được quyền giải thích một tràng. Nhưng tên tôi chẳng có nội hàm gì để tôi được giải thích cả.

Dưới cái tên bình thường này, tôi sống một cuộc sống bình thường đến mức chẳng thể bình thường hơn được nữa. Tuy tôi không thực sự thích cuộc sống này. Nhưng biết làm thế nào được? Tôi như một hạt cát trong sa mạc, không gây chú ý tới ai, cũng chẳng được ai coi trọng, thậm chí lần đầu tiên đọc sách về tôn giáo, tôi còn cho rằng mình là người bị Chúa quên lãng.

Một Chủ nhật rảnh rỗi đến mức nhàm chán nọ, tôi mất vài phút để làm một phép tính đơn giản. Giả sử tôi có thể sống đến năm bảy mươi tuổi, vậy sinh mệnh của tôi có khoảng 25550 ngày.

5475 ngày trước khi mười lăm tuổi có thể gạch bỏ, vì lúc đó tôi chẳng biết gì cả, cơ bản luôn trong tình trạng ngây ngây ngô ngô.

Sau khi nghiêm túc suy nghĩ, tôi cho rằng mười lăm năm từ năm mười lăm tuổi đến bảy mươi tuổi cũng có thể gạch bỏ. Chắc hẳn phần lớn thời gian của giai đoạn này tôi đang đấu tranh với đủ các vấn đề lão hóa - ví dụ viêm khớp thoái hóa. Bởi vậy không có thời gian quan tâm đến những chuyện khác nữa.

Như vậy cuộc đời tôi còn 14600 ngày.

Thời gian làm việc bản thân tôi không thể tự chi phối được, đoạn này cũng phải gạch bỏ. Vậy gạch bỏ bao nhiêu nhỉ? Một nửa? Không, chắc chắn nhiều hơn, dù đã giảm đi 10000 ngày, có lẽ vẫn còn ít. Dẫu vậy sinh mệnh tôi vẫn còn 4600 ngày.

Hơn 4000 ngày này thực sự hoàn toàn thuộc về tôi? Tôi cho là không. Chắc chắn sẽ có rất nhiều thời gian lãng phí cho những việc lặt vặt như đi đường, ăn uống, tiếp khách! Tính ra rất có thể cả đời tôi sẽ bị trói buộc trong những chuyện nhạt nhẽo vô bổ, cuối cùng chỉ còn lại vài năm mà thôi! Ý tôi là thời gian bản thân tôi thực sự có thể chi phối.

Cả đời tôi chỉ có mấy năm thôi ư? Hình như vậy.

Tôi rất sợ hãi, chẳng biết nên làm thế nào. Nhưng tôi thực sự không muốn tiếp tục làm một hạt cát giữa sa mạc mênh mông nữa, chẳng ai muốn sống như vậy cả đời.

Tôi không rõ vì sao có những người lại được để mắt đến, được coi trọng, được chú ý, được quan tâm. Tôi rất tò mò, những con người giỏi giang đó đã làm gì trong vài năm ngắn ngủi của cuộc đời họ, tại sao tôi không thể làm được.

Tuy tôi từng nghiêm túc suy nghĩ nhưng vẫn chẳng thể tìm ra câu trả lời. Bởi vậy tôi đọc rất nhiều sách, có lẽ những nội dung được in thành sách ẩn chứa một số đạo lý, chưa biết chừng trong đó thực sự có câu trả lời.

Cũng chính từ khi ấy, mỗi năm tôi đều ép mình đọc rất rất nhiều sách, bất kể có thích hay không, ít nhất tôi cũng đọc hết.

Nhưng mãi mà tôi vẫn chưa tìm được câu trả lời.

Càng đọc nhiều sách tôi càng nghi ngờ: Rốt cuộc vận mệnh có quy tắc riêng không? Con người có ý chí tự do thật không?

Nếu có hoặc không, vậy nên làm thế nào?

Một hôm, tôi đọc được cuốn sách về tôn giáo, trong đó phét lác rất nhiều chuyện linh tinh lộn xộn, tuy không hoàn toàn chú tâm nhưng tôi vẫn kiên nhẫn đọc hết. Nói thật, cuốn sách rất chán, nhưng một đoạn trong đó đã để lại ấn tượng sâu đậm với tôi, tôi photo đoạn đó ra, cất vào một cái kẹp tài liệu đầy các loại giấy tờ photo, vì khi đọc được nó, một thứ khó diễn tả bằng lời bắt đầu loang ra trong lòng tôi, giống như giọt mực nhỏ vào nước sạch vậy.

Tôi chẳng nói rõ được đó là gì, chỉ giữ lại theo trực giác. Khi ấy tôi không ý thức được nó và vận mệnh của tôi lại có liên hệ mật thiết với nhau.

Tám trăm năm trước

Đêm, ngày 2 tháng 7 năm 1203 sau Công nguyên.

Constantinopolis, thủ đô Đế quốc Byzantine.

“Bọn Viking tham sống sợ chết! Ta nguyền rủa các ngươi!” Một cụ già đứng giữa con đường rộng lớn giận dữ hét lên với những người Viking đi qua. Cụ già giơ cao nắm đấm phẫn nộ vùng vẫy trên không trung, tay kia để trước ngực, ôm chặt thứ gì đó được gói kín bằng vải thô. Trông rất giống một cuốn sách dày và nặng.

Đôi mắt cụ già vằn đỏ vì phẫn nộ: “Lũ hải tặc vô sỉ! Tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa! Bọn nhát gan nhu nhược! Đàn bà còn dũng cảm hơn các ngươi!” Nói rồi cụ già chộp lấy một người Viking vừa chạy ngang qua, lớn tiếng nguyền rủa, còn nhổ nước bọt lên người anh ta.

Người Viking cao to thô bạo đẩy cánh tay cụ già ra, bực mình giễu cợt: “Câm miệng đi! Con quạ già! Vua của các ngươi, Alexius Đệ Tam mới là kẻ nhu nhược thực sự, cả Địa Trung Hải đều cảm nhận được sự run rẩy sợ hãi của hắn! Chẳng trách đám đồ tể vác thập tự giá lại tấn công thành trì của hắn!” Nói rồi người Viking chạy về phía cuối đường, chẳng buồn quay đầu lại.

“Bọn Viking nhu nhược!” Cụ già vẫn tức giận chửi bới nhưng ánh mắt lại có thêm sự tuyệt vọng, bất lực.

Một lát sau, người Viking đã chạy hết sạch, con đường trở nên trống vắng. Cụ già nhìn con đường, mặt đầy vẻ bi thương: “Một nghìn năm rồi, đã một nghìn năm rồi, thành phố vinh quang này... đế quốc vĩ đại này lần đầu tiên bị công phá, nhưng đây chắc chắn không phải lần duy nhất, sau này sẽ còn nhiều cường đạo, đồ tể khác tới... Rồi sẽ có một ngày, tất cả không còn tồn tại nữa, biến mất chẳng chút dấu tích, chỉ có thể tồn tại dưới ngòi bút của các nhà sử học, trong câu hát của nghệ sĩ hát rong... Đi hết đi, chạy hết đi, Đế quốc Byzantine sẽ sụp đổ, đế quốc vĩ đại này sẽ tan thành mây khói...” Cụ già khẽ lẩm bẩm, đi về phía cuối con đường theo hướng người Viking tới, nhìn ra vịnh biển đằng xa.

Nhìn từ sườn núi nơi có con đường, mấy nghìn chiến thuyền đủ mọi hình dáng lớn nhỏ đang đỗ trong vịnh biển. Những cánh buồm trắng trên cột gỗ cao to gần như phủ kín mặt biển.

“.. Đồ tể... bọn kị sĩ gieo rắc cái chết...” Cụ già đau khổ cúi đầu, nhìn chằm chằm viên gạch dưới chân, một lúc sau, nước mắt cụ rơi lã chã.

Trong sắc đêm phía xa xuất hiện một chàng trai trẻ để râu vội vã đi tới trước mặt cụ già ân cần hỏi: “Sao cha lại đến đây? Nguy hiểm lắm. Con nghe nói người Viking lúc tháo chạy còn tiện tay cướp của một số cửa hàng đấy, bọn man di mọi rợ! Bọn chúng đến vì tiền...” Nói rồi chàng trai dìu cụ già tới một hoa viên nhỏ phía bên đường, ngồi xuống băng ghế dài. “Vị vua nhu nhược, bất tài vô dụng của chúng ta thuê một bọn dã thú để chống lại một bọn dã thú khác... Ôi... Cha vẫn ổn chứ?”

Cụ già gật đầu, lau nước mắt, nhìn chàng trai trẻ: “Con trai ta, nghe nói bọn đồ tể viễn chinh đó đã phái mật thám và thích khách đột nhập kinh thành, có thật không?”

“Thật ạ, nghe nói quan viên quân sự đã bị tấn công, rất có thể bọn thích khách và mật thám đang gieo rắc hoảng sợ, hỗn loạn khắp nơi.”

“Bọn Cựu La Mã đáng chết, đám ngụy tín vô tri... Đáng buồn, đáng hận, đám chính trị gia Cựu La Mã lại dám kích động bọn tín đồ và nông dân ngu muội tới tham gia cướp đoạt! Lũ ma quỷ đáng xuống địa ngục! Ma quỷ! Nếu ta vẫn còn mặc được áo giáp, nếu ta vẫn còn vung được kiếm sắc, ta nhất định sẽ đích thân đuổi hết lũ ma quỷ hèn hạ đó về địa ngục!” Cụ già lại giơ nắm đấm lên đầy phẫn nộ, vung vẩy cánh tay vào không khí.

“Cha bớt giận, giờ đường phố trong thành cũng không còn an toàn nữa, chúng ta về đi.” Chàng trai trẻ bất an nhìn quanh, tiếp tục khuyên nhủ cụ già.

“Ôi... đế quốc vĩ đại...” Cụ già ủ rũ hạ tay xuống, đau khổ co rúm trên ghế.

“Chúng ta đi thôi.” Nói rồi chàng trai đứng dậy định dìu cha mình về.

“Không, con về trước đi.” Cụ già nhìn chàng trai vẻ cầu xin, “Để ta ngồi đây thêm lúc nữa, một lúc thôi. Để ta được nhìn đô thành của đế quốc vĩ đại này thêm chút nữa, có lẽ nó sắp thất thủ rồi.”

“Không đâu, cha, lo lắng của cha...”

“Đi đi.” Cụ già vỗ vỗ lên lưng chàng trai.

Chàng trai do dự một lúc, lặng lẽ gật đầu: “Có cần con cầm giúp cha không?” Chàng trai chỉ bọc vải cụ già vẫn đang ôm chặt trong lòng.

“Không, để ta tự cầm.”

Chàng trai không để ý thấy khi từ chối, trong ánh mắt cụ già thấp thoáng vẻ cảnh giác.

“Được thôi, vậy con về trước đây.” Chàng trai trẻ vừa thẳng hướng con đường phía xa vừa quay lại nhìn cha mình, một lát sau đã biến mất trong sắc đêm.

Cụ già đưa mắt nhìn con trai, rầu rĩ co người trên ghế, lẩm bẩm: “Mình có nên sử dụng không? Mình nên làm thế nào đây? Mình có nên sử dụng nó không? Mình có nên mượn sức mạnh của ác ma không? Chúa ơi, hãy giúp con... Lẽ nào người thực sự muốn con dâng linh hồn của những người vô tội cho ác ma? Xin người ban cho con ánh sáng và hy vọng, xin người đừng để con sa đọa đến mức phải mượn sức mạnh bóng tối...”

Cụ già lẩm bẩm một mình, không để ý thấy trong bóng tối phía xa, mấy bóng người nhanh nhẹn đang từ từ bao vây mình.

“Ai? Ai trong bóng tối đấy? Lũ đạo tặc bẩn thỉu!” Cụ già vừa kịp phát giác ra, mấy bóng người đã hoàn toàn bao vây cụ trong góc vườn.

“Thầy vẫn ổn chứ ạ?” Một bóng đen từ từ bước tới, cúi gập người một cách khoa trương.

Cụ già ngơ ngác nhìn người trước mặt, đối phương ngẩng đầu lên, biểu cảm của cụ từ ngạc nhiên dần chuyển thành phẫn nộ, khinh bỉ: “Rắn độc! Ngụy quân tử miệng toàn nói những điều khiêm nhường, cam tâm làm nô bộc cho ma quỷ! Ngươi về làm gì? Sao không ở Cựu La Mã của ngươi mà hưởng vinh hoa phú quý? Lẽ nào chủ nhân ngươi đã nhìn rõ bộ mặt thật của ngươi, đuổi ngươi ra khỏi đế đô xưa rồi à?”

Người trước mắt kéo mũ xuống, để lộ gương mặt anh tuấn tươi cười. Đó là một chàng trai trẻ tầm khoảng hơn ba mươi tuổi, mái tóc vàng xinh đẹp, mấy lọn tóc hờ hững rủ xuống vầng trán cao đầy đặn mịn màng. Dưới sống mũi cao và thẳng, đôi môi với những đường nét rắn rỏi như dao khắc mím lại giống trẻ con, chòm râu màu vàng nhạt hai bên má khiến làn da trắng bóc trông càng trắng như tuyết đầu mùa. Nụ cười mỉm vẽ ra nét hoàn hảo cho gương mặt tựa thiên thần này... Nhìn thế nào cũng thấy đó là một người đàn ông tuấn tú dễ khiến các cô gái rung động. Nhưng có một vấn đề nhỏ khiến người ta cảm thấy không hài hòa: Thấp thoáng đâu đó ánh sáng tham lam, xảo trá sâu trong cặp mắt xanh xinh đẹp kia.

“Thầy vẫn nói năng hà khắc như xưa.” Chàng trai trẻ tóc vàng tháo dây buộc ở cổ, vén áo choàng ra phía sau, để lộ bộ giáp bạc vẫn sáng lấp lánh trong bóng đêm.

Đó là một kị sĩ trẻ tuổi.

Cụ già lạnh lùng quan sát kị sĩ tóc vàng, ánh mắt dừng lại ở thanh kiếm chỗ thắt lưng.

“Kẻ lừa lọc bán rẻ linh hồn, cuối cùng ngươi đã trở thành thành viên của lũ đồ tể thập tự quân.” Cuối chuôi kiếm của kị sĩ tóc vàng khảm hình cây thánh giá bằng bạc ròng tinh xảo.

“Ồ, thầy đã thấy rồi ư? Đúng vậy, ta là kị sĩ thập tự quân vinh quang, chiến đấu vì Chúa và tín ngưỡng. Đây chính là cuộc sống ta muốn.” Kị sĩ tóc vàng đắc ý.

“Vịt biển dù có học được cách đập cánh cũng chẳng thể trở thành đại bàng cao quý, mãi mãi chỉ là một con vịt biển biết đập cánh mà thôi.” Cụ già chế giễu chàng trai trẻ trước mặt.

Kị sĩ tóc vàng tức giận: “Ông! Đồ cáo già, kẻ hùng biện đáng chết! Con mọt sách chỉ giỏi võ mồm!” Nói rồi đặt tay lên chuôi kiếm.

Sau đó kị sĩ tóc vàng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhìn cụ già: “Ông cứ thoải mái giễu cợt đi, đằng nào các tướng sĩ thập tự quân cũng sẽ nhanh chóng san bằng phồn hoa giả tạo ở đây thôi, để ánh sáng của Chúa hủy diệt mọi giả dối khoe khoang. Trước khi điều đó xảy ra, ông cứ nói thoải mái đi, nói những lời khó nghe hơn nữa cũng được, thầy của ta.”

Cụ già từ từ đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt kị sĩ tóc vàng: “Ngươi tưởng đám đồ tể ngoài vịnh có thể dễ dàng chinh phục được nơi này à? Con vịt biển non dại kia, hãy tỉnh lại đi! Đây là Tân La Mã [1] ! Nhìn lực lượng phòng hộ bờ biển đi! Nhìn ba lớp tường thành của Constantinopolis đi! Hãy nhìn những pháo đài và cứ điểm được bao nhiêu binh lính bảo vệ đi! Ngươi tưởng chỉ cần đội quân toàn đám nông phu và thợ thủ công man rợ đó mà có thể công phá được nơi này sao? Để ta nói ngươi biết, các ngươi sẽ phải hao tổn lực lượng cho đến khi mùa đông tới, lúc đó sự giận dữ của Thượng Đế sẽ giáng xuống đầu các ngươi! Cuối cùng ngươi và đám chủ nhân của ngươi sẽ phải ra về tay trắng! Các ngươi đừng hòng dương oai diễu võ trên những con đường của thành phố ánh sáng này! Đừng hòng! Trong mấy tháng tới, các ngươi sẽ phải tiếp tục ngâm mình trong nước biển, chịu đủ mọi giày vò khổ sở thôi!!!”

Kị sĩ tóc vàng mỉm cười: “Thầy nói không sai, thưa thầy, tôi đến chính vì điều đó.”

Cụ già nhìn mấy kẻ nãy giờ vẫn im lặng đứng xung quanh: “Chỉ dựa vào các ngươi ư? Chỉ dựa vào mấy tên thích khách thất bại các ngươi ư? Hãy đợi đấy, trời sáng là các ngươi sẽ bị quân đội bắt giữ, các ngươi đừng hòng thoát khỏi đây!”

“Có vẻ thầy vẫn chưa hiểu...”

“Nhân lúc ta còn chút tình thầy trò, ngươi cút đi.” Cụ già lại ngồi xuống băng ghế dài, hướng ánh mắt đầy căm ghét về phía khác.

“Không, ta nói rồi, thầy thân yêu, thầy không hiểu. Ta vốn định đến thẳng nhà tìm thầy nên mới dẫn theo tùy tùng. Giờ xem ra bọn ta không cần đi nữa rồi. Hơn nữa...” Kị sĩ tóc vàng nhìn chằm chằm bọc vải trong tay cụ già, ánh mắt lộ vẻ tham lam. “Thực ra một mình ta là đủ... ta không ngờ thầy lại mang thứ này theo người. Thật đấy, ta thực sự không ngờ, thầy luôn mang đến cho ta niềm vui bất ngờ...”

Cụ già nãy giờ vẫn rất điềm tĩnh đột nhiên tỏ ra hơi hoảng loạn “Ngươi...”, vô thức ôm chặt bọc vải trước ngực.

“Đưa ta đi, ta biết đó là thứ gì, ta sẽ sử dụng nó thay thầy, ta cũng biết tại sao hôm nay thầy lại mang thứ này ra. Ta biết hết thầy ạ.”

“Ngươi là đồ ác ma, đây là... Không! Ngừng tay!” Kị sĩ tóc vàng chộp lấy bọc vải, còn cụ già liều mạng bảo vệ, dùng tất cả sức lực đè lên cánh tay kị sĩ tóc vàng, quyết không để mất bọc vải trong tay.

Giật mạnh vài lần không được, kị sĩ tóc vàng thẹn quá hóa giận rụt tay lại, ánh mắt trở nên hung tợn, giơ chân đá bừa vào người cụ già.

“Giao ra đây, ông không xứng được sở hữu nó!”

“Ma quỷ, ngươi là ma quỷ từ địa ngục!” Cụ già ngã khỏi ghế, một tay vẫn ôm trước ngực, tay kia chổng người bò dậy định bỏ chạy. “Người đâu! Mau tới đuổi cổ tên súc sinh độc ác này đi!” Tiếng kêu vô vọng vang khắp hoa viên vắng vẻ.

Kị sĩ tóc vàng nở nụ cười dữ tợn, đạp mạnh mấy cái vào cụ già đang bò dưới đất, giẫm lên cái lưng yếu ớt của cụ, cuối cùng rút thanh kiếm ở thắt lưng ra, chỉ mũi kiếm lên trời: “Chúa ơi, để bảo vệ vinh quang và ánh sáng của người, con sẽ mượn sức mạnh từ bóng tối, xin người cho phép con làm vậy, con sẽ cứu rỗi hàng triệu sinh mạng của các tín đồ thành kính với người! Xin người hãy thương xót kẻ phàm nhân dưới chân con đây, ông ta không biết sử dụng sức mạnh chân chính, ông ta không thể hiểu được. A men!” Hai tay hắn ta cầm chuôi kiếm đâm mạnh vào cổ cụ già.

Tiếng xương gãy rất khẽ, mũi kiếm va vào nền đá phát ra tiếng vang trầm trầm.

Cụ già đau đớn giơ thẳng cánh tay, lặng lẽ cào cào mấy phút trên mặt đất rồi bất động.

Kị sĩ tóc vàng rút kiếm ra, dùng mũi chân lật xác chết lại, máu tươi trào ra từ cổ họng và miệng cụ già. Hắn cúi xuống nhìn chằm chằm gương mặt đang dần mất đi sức sống của cụ già, nở nụ cười mê hoặc: “Thầy của ta, thầy nói sai rồi, ta đã vượt qua thầy lâu rồi.” Nói rồi hắn ta rút bọc vải trong tay cụ già ra.

Không kịp lau máu, hắn đút kiếm vào bao, cẩn thận mở bọc vải. Lớp vải gai màu vàng nhạt được vén lên, để lộ một cuốn sách, cuốn sách bìa da màu đen rất dày và nặng.

Mấy người đứng im lặng quanh hắn hiếu kỳ xích lại gần muốn nhìn xem đây là sách gì.

Chẳng đợi những người đó nhìn rõ, kị sĩ tóc vàng lẩm bẩm một câu rồi vội vàng mở sách ra, lật nhanh rất nhiều trang, hình như đang tìm kiếm thứ nào đó.

Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở một trang, chăm chú đọc.

Một lúc sau, hắn thở hắt ra hài lòng, gập sách lại, ngẩng đầu nhìn đám tùy tùng, gương mặt lộ vẻ mừng vui và trông đợi: “Vẫn chưa đủ, còn thiếu mấy người nữa. Nhưng ta chắc chắn thầy ta sẽ rất vui khi được đoàn tụ với người thân dưới âm phủ. Đi thôi, ta đưa các ngươi tới nhà ông ta xem thế nào. Ta đã nói sẽ không để các ngươi ra về tay trắng mà, tất cả vàng bạc ở đó đều là của các ngươi! Nhưng nhớ ra tay gọn lẹ đấy, đừng gây tiếng động lớn quá, dù sao thành phố giả dối này vẫn còn là lãnh địa của kẻ thù.”

Ánh mắt đám tùy tùng toát ra thứ tia sáng tham lam giống kị sĩ tóc vàng.

Trước bình minh, khi bầu trời tối nhất, kị sĩ tóc vàng trẻ tuổi hài lòng nhìn đám tùy tùng đẫm máu, nở nụ cười say đắm lòng người: “Rất tốt, rất rất tốt. Giờ thì đi đi các chàng trai dũng cảm, tất cả của cải trong căn nhà này là của các ngươi, các ngươi lấy được bao nhiêu thì cứ lấy. Nhưng đừng tham lam quá, chúng ta phải rời khỏi đây trước khi mặt trời lên.”

Nói xong, hắn nhìn đám tùy tùng hớn hở lao về phía các hòm kho báu và những món đồ bằng vàng bạc, khinh miệt nhướng mày, khẽ lẩm bẩm: “Lũ ngu ngốc.”

Kị sĩ tóc vàng đưa mắt nhìn quanh rồi tới trước bàn ăn gỗ khá lớn, khẽ đặt cuốn sách bìa da màu đen nặng trịch chưa từng rời khỏi tay lên bàn, lật đến trang đã đọc trước đó.

“Nên để sự huy hoàng của ta bắt đầu từ đâu nhỉ?” Kị sĩ tóc vàng khẽ cau mày, cẩn thận suy nghĩ.

Lúc này, một cái xác gần đó khẽ co giật, sự co giật càng lúc càng dữ dội, như thể được ban cho sinh mệnh thêm một lần nữa. Kị sĩ tóc vàng biết thời gian chẳng còn nhiều, hắn không muốn đám tùy tùng của mình nhìn thấy một số thứ không nên thấy. Hắn tiện tay cắm con dao ăn trên bàn lên, nheo mắt như nghĩ ngợi điều gì, chăm chú nhìn tấm thảm lông cừu họa tiết cảnh vịnh biển treo trên tường, khẽ tự nhủ: “Được rồi, bắt đầu từ đây đi”

Nói xong hắn tháo găng tay bên phải, nắm chặt lưỡi dao. Tay trái cầm chặt chuôi dao, từ từ rút dao ra.

Dòng máu đỏ tươi không ngừng nhỏ xuống mặt bàn.

Hắn nhìn lòng bàn tay đầy máu, ngẩng đầu nhắm mắt lại: “Chúa hãy tin con, con sẽ sử dụng thận trọng sức mạnh của mình.”

Sáng sớm ngày 19 tháng 7 năm 1203 sau Công nguyên, Constantinopolis thất thủ.

Byzantine, đế quốc ngàn năm huyền thoại lần đầu tiên bị công phá.

« Lùi
Tiến »