Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3642 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

Sandra biết Pia Rimonti.

Họ thường nói chuyện với nhau. Lần cuối cùng họ đã trao đổi quan điểm về một cửa hàng bán đồ thể thao. Cả cô ấy cũng đi tập gym và có ý định bắt đầu một khóa pilates.

Cô ấy chưa kết hôn, nhưng từ những câu chuyện của cô ấy, Sandra hiểu rằng cô ấy mong muốn lập gia đình với anh người yêu, nếu cô không nhớ nhầm thì tên anh ta là Ivan. Cô ấy kể rằng anh chàng hay ghen và có tính sở hữu cao, chính Ivan đã yêu cầu cô ấy phải chuyển từ tác nghiệp tại hiện trường sang công việc bàn giấy, để ít ra anh ta luôn có thể biết cô đang ở đâu. Pia là một cô gái lụy tình, dù luôn mơ ước khoác trên mình bộ quân phục nhưng cô vui vẻ chấp nhận sự thay đổi. Sandra không bao giờ quên nụ cười trong trẻo của cô ấy và thói quen uống cà phê với một viên đá nhỏ tại quán bar ở sở cảnh sát.

Sau khi chụp hình cơ thể trần trụi và tan nát của cô ấy sáng nay, cô không tài nào suy nghĩ sáng suốt. Cô đã tiến hành công việc chụp ảnh hiện trường như một cái máy, như thể một phần trong cô bị tê liệt bởi nỗi kinh hoàng. Cô không thích cảm giác ấy nhưng thiếu tấm áo giáp bất ngờ đó cô sẽ không thể trụ được quá vài phút.

Đêm đó khi con quái vật hiểu rằng hắn đang đối diện với hai cảnh sát, hắn đã tấn công Pia vô cùng tàn bạo. Sau khi bắn vào bụng để vô hiệu hóa cô, hắn đã lột quần áo của cô ấy và tra tấn cô ít nhất trong nửa giờ đồng hồ. Họ đã tìm thấy xác cô ấy đang ôm quanh gốc cây, tay bị còng. Con quái vật đã dùng con dao săn để đâm vào da thịt cô ấy. Stefano Carboni thì khá hơn. Theo bác sĩ pháp y, tên sát nhân đã bắn trúng một động mạch trên ngực anh ta. Anh ta chết ngay lập tức.

Khi tổng đài điều hành tìm cách liên lạc với hai cảnh sát qua radio, như họ vẫn làm trung bình mỗi giờ một lần, không thấy có câu trả lời. Và thế là một đội tuần tra đã tới kiểm tra và phát hiện ra cảnh tượng kinh hoàng đó.

Giới truyền thông đã hay tin mọi chuyện diễn ra, bất chấp những biện pháp cẩn trọng mà sở cảnh sát áp dụng để tránh rò rỉ tin tức.

Án mạng kép đã xảy ra gần phố Appia Antica, nơi người ta ghi nhận một sự lưu thông phương tiện bất thường vào đêm qua: đến giờ, đó là điều lạ lùng duy nhất cảnh sát có thể bám vào.

Phó cảnh sát trưởng Moro vô cùng tức giận. Chiến dịch lá chắn đã biến thành một thảm họa. Và cái chết của hai sĩ quan được xem như thất bại nặng nề nhất của lực lượng cảnh sát.

Hơn nữa, con quái vật đã hành hạ thi thể của Pia Rimonti, dùng phấn son để trang điểm. Có lẽ cả lần này hắn cũng chụp ảnh để ghi lại tác phẩm của chính mình. Dù mục đích của nghi lễ đó là gì đi chăng nữa, Sandra cũng thấy thật ghê tởm.

Và cả lần này, chẳng có dấu vân tay hay ADN của kẻ giết người.

Cùng với đồng nghiệp trong đội SCO do Moro dẫn đầu, Sandra bước qua cánh cổng của sở cảnh sát sau khi trở về từ hiện trường vụ án. Ở đó có một đám đông nhà báo và phóng viên ảnh đứng sẵn để chờ vị phó cảnh sát trưởng. Moro khó chịu lách qua họ cho tới tận chỗ thang máy mà không tuyên bố lời nào.

Trong số những người có mặt tại sảnh, Sandra nhận ra mẹ của Giorgio Montefiori. Người phụ nữ đã nằng nặc đòi cảnh sát trao lại cho bà bộ quần áo của cậu con trai, giờ đang ở đó và cầm trong tay một chiếc bao nilon, tìm cách thu hút sự chú ý của Moro.

Phó cảnh sát trưởng quay về phía một trong số những người của mình và nói nhỏ với anh ta nhưng Sandra vẫn nghe lỏm được.

“Đưa bà ta ra khỏi chỗ này. Nhẹ nhàng thôi nhưng phải kiên quyết.”

Sandra thấy thương cảm cho bà ta, nhưng cô cũng hiểu sự nóng giận của Moro. Hai đồng nghiệp của họ đã bị sát hại, họ không có thời gian để chiều lòng cơn đồng bóng của một bà mẹ cho dù nó được biện minh bởi nỗi đau.

“Cuộc điều tra này trở về vạch xuất phát,” một lát sau Moro tuyên bố trước cuộc họp tại phòng điều hành. Rồi anh ta bắt đầu cập nhật vào tấm bảng những manh mối nổi bật, bổ sung thêm những thứ tìm được tại hiện trường vụ án mới.

>

Án mạng tại rừng thông ở Ostia

— Đồ vật: ba lô, dây thừng leo núi, dao săn, súng lục ổ quay Ruger SP101.

— Dấu vân tay của nam thanh niên trên dây thừng và trên con dao để lại xương ức của cô gái: hắn đã ra lệnh cho anh ta trói cô gái và đâm cô nếu muốn được cứu mạng.

— Hắn giết cậu thanh niên bằng một phát súng vào gáy.

— Hắn tô son cho cô gái (để chụp ảnh cô ấy?).

— Hắn để lại một đồ thủ công bằng muối gần chỗ nạn nhân một con búp bê?)

Án mạng hai cảnh sát Rimonti và Carboni

— Đồ vật: dao săn, súng lục ổ quay Ruger SP101.

— Hắn giết sĩ quan Stefano Carboni bằng một phát súng vào ngực.

— Hắn bắn bị thương sĩ quan Pia Rimonti vào bụng. Rồi lột quần áo của cô ấy. Hắn còng tay cô ấy vào một cái cây, tra tấn và giết cô bằng một con dao săn. Hắn trang điểm cho cô ấy (để chụp ảnh?).

Trong khi Moro viết, Sandra nhận ngay ra sự khác biệt giữa những thứ họ tìm thấy ở hiện trường vụ án thứ nhất và thứ hai. Trong hiện trường thứ hai có ít thứ hơn và có vẻ như cũng ít quan trọng hơn.

Và lần này tên sát nhân không để lại cho họ thứ gì. Chẳng có vật thờ cũng chẳng có chữ ký.

Sau khi nói xong, phó cảnh sát trưởng hướng về những người tham dự. “Tôi muốn mọi người truy tìm tất cả những kẻ đồi trụy, điên rồ từng có tiền án xâm hại tình dục ở thành phố này. Phải tra hỏi, bắt chúng khai ra tất cả những gì chúng biết. Chúng ta phải đọc lại hồ sơ của chúng, từng từ một, kiểm tra mọi hoạt động của chúng trong những tháng trở lại đây, thậm chí cả những năm gần đây nếu thấy cần. Tôi muốn biết nội dung trong máy tính của chúng, những trang web chúng truy cập và những thứ dơ dáy nào chúng cần để thủ dâm. Hãy tìm kiếm nhật ký cuộc gọi và gọi tới từng số một cho đến khi phát hiện ra điều gì đó. Chúng phải bị dồn vào chân tường, hoảng sợ tột độ. Con quỷ đó không thể sinh ra từ hư vô, ắt hẳn hắn phải có một quá khứ nào đó. Vì vậy, mọi người hãy đọc lại báo cáo của các cuộc thẩm vấn, săm soi từng chi tiết nhỏ mà chúng ta đã bỏ qua. Và cho tôi biết điều gì đó về tên khốn ấy.” Moro kết thúc bài diễn thuyết của mình bằng một cú đấm xuống bàn. Cuộc họp kết thúc.

Sandra xác nhận họ thực sự chẳng có gì trong tay. Ý nghĩ đó bỗng làm cô thấy bất an. Cô chắc chắn mình không chỉ là người duy nhất cảm nhận như vậy. Vẻ lo lắng cũng lộ rõ trên gương mặt của những người đồng nghiệp.

Khi tất cả rời phòng họp, cô bắt gặp ánh mắt của thanh tra Crespi. Ông cảnh sát già có vẻ rất mệt mỏi, như thể những sự việc vào thời gian vừa qua đã đặt ông vào một thử thách cam go. “Cuộc điều tra ở tư gia của Astolfi thế nào rồi?” Cô hỏi ông.

Crespi phụ trách việc khám xét ở tư gia của ông bác sĩ pháp y đã tự vẫn. “Chẳng có dấu hiệu gì liên quan đến vụ án.”

Sandra ngạc nhiên. “Vậy ông lý giải thế nào về việc ông ta đã làm?”

“Tôi không rõ. Những người trong đội SCO đã xới tung cuộc sống của ông ta từ đầu đến cuối nhưng chẳng tìm ra thứ gì cả.”

Không thể thế được, cô không tin. “Ông ta đáng lẽ có thể giúp chúng ta cứu mạng Diana Delgaudio nhưng đằng này lại muốn để cho cô ta chết. Rồi che giấu và phi tang một bằng chứng. Chẳng ai trở thành tòng phạm của một tên tội phạm nếu như hắn không có lợi ích cá nhân nào đó.”

Crespi nhận ra cô đã quá cao giọng, ông vội cầm lấy tay và kéo cô ra xa những người khác. “Nghe này, tôi không biết điều gì nảy sinh trong đầu Astolfi nhưng nghĩ mà xem: tại sao ông ta phải phi tang một con búp bê bằng muối? Sự thật là ông ta chỉ là một người đàn ông đơn độc, khép kín và xét cho cùng chẳng gây thiện cảm với ai. Có lẽ ông ta có lý do để thù ghét cảnh sát hay nhân loại, ai mà biết được. Điều đó xảy ra với một số người mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội: họ làm những điều ghê rợn và không thể hiểu nổi.”

“Ý ông là Astolfi bị điên”

“Điên thì không, nhưng có thể ông ta không bình thường.” Ông thanh tra ngừng lại. “Có lần tôi đã bắt giữ một bác sĩ nhi khoa, cứ sau một trăm mười một lần kê đơn, ông ta lại kê sai thuốc. Những đứa trẻ tội nghiệp đó đã ốm nặng và người ta không thể hiểu nổi lý do.”

“Tại sao cứ phải là một trăm mười một?”

“Ai mà biết được. Nhưng chính sự chính xác này đã khiến hắn bị lộ tẩy. Xét cho cùng hắn là một bác sĩ giỏi, tỉ mỉ và cẩn trọng như một số ít người. Có thể đôi khi hắn cần phải giải phóng góc tối của chính mình.”

Nhưng Sandra không thấy thuyết phục bởi lời giải thích đó.

Crespi vỗ vào tay cô. “Tôi biết cô thấy khó chịu vì chính cô đã vạch mặt tên khốn đó. Nhưng những kẻ sát nhân hàng loạt không có tòng phạm, cô biết rồi đấy: chúng cô độc. Và hơn nữa, khả năng Astolfi biết con quái vật và được gọi tới làm việc đúng ở hiện trường của vụ án đầu tiên là vô cùng thấp.”

Dù miễn cưỡng nhưng Sandra phải thú nhận rằng lời của ông thanh tra có lý. Nhưng sự thật đó làm cô cảm thấy mình yếu ớt và bất lực hơn trước cái ác đã diễn ra. Cô tự hỏi liệu vị linh mục ân giải đang ở đâu vào lúc này. Cô muốn nói chuyện với anh để được an lòng.

Marcus tới câu lạc bộ SX chỉ vài phút trước lúc 8 giờ. Con phố nơi câu lạc bộ tọa lạc vào giờ đó buổi sáng vẫn còn hoang vắng. Anh tiến tới cổng và ấn chuông cửa điện thoại, chờ đợi một câu trả lời. Nhưng vô ích.

Anh tự hỏi liệu có phải vì không thấy anh tới, Cosmo đã quyết định trốn chạy sớm hơn cùng gia đình. Gã đang sợ hãi và rất khó đoán trước được một người bị đe dọa sẽ hành động thế nào.

Nhưng Marcus không thể bỏ qua bất cứ manh mối nào, dù là nhỏ nhặt nhất. Vì vậy sau khi chắc chắn rằng xung quanh đó không có ai, anh lấy trong túi chiếc tuốc-nơ-vít có thể tháo lắp mà anh luôn mang theo mình và dùng nó để mở ổ khóa.

Anh đi dọc theo hành lang bằng xi măng dẫn tới chỗ cánh cửa màu đỏ. Chiếc đèn neon vẫn thường chiếu sáng ở đó đã bị tắt. Anh lặp lại động tác khi nãy với cánh cửa và bước vào câu lạc bộ.

Ánh sáng duy nhất đến từ sân khấu trung tâm.

Linh mục ân giải đi qua căn phòng, thận trọng để không đá phải bàn và sofa. Lát sau anh bước vào phần hậu nơi có văn phòng của Cosmo. Tới trước cửa, anh bỗng sững lại.

Có cái gì đó rất lạ trong sự tĩnh mịch hoàn toàn ấy.

Không cần phải sờ vào tay nắm, anh đã linh cảm thấy bên kia cánh cửa có một xác chết đang chờ mình. Cuối cùng khi đã bước qua ngưỡng cửa, anh thấy lấp ló trong bóng tối là thi thể của Cosmo Barditi đổ gập xuống bàn làm việc. Anh lại gần và bật đèn bàn: người đàn ông cầm một khẩu súng trong tay và bên thái dương có một lỗ thủng. Đôi mắt mở trừng trừng, má trái úp xuống một vũng máu đang chảy tới tận mép bàn và nhỏ giọt xuống sàn.

Xem ra là một vụ tự vẫn, nhưng Marcus không biết có phải thật thế hay không. Dù không thấy có dấu hiệu ẩu đả để làm người ta nghĩ tới khả năng có một hung thủ, nhưng Cosmo không đời nào lại tự vẫn. Giờ gã có một cô con gái và đã kể với anh đầy vẻ tự hào. Gã sẽ không bao giờ bỏ rơi con bé.

Cosmo bị giết vì khám phá ra điều gì đó rất quan trọng. Trong tin nhắn cuối cùng ở hộp thư thoại, gã đã nói những câu đầy lo lắng.

“Chuyện tồi tệ hơn tôi tưởng rất nhiều. Chúng ta đang gặp nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm.”

Barditi muốn nói tới điều gì? Điều gì đã làm gã hoảng sợ như vậy?

Marcus bắt đầu tìm kiếm xung quanh cái xác với hy vọng trước khi chết Cosmo có thể để lại manh mối. Sau khi đi găng tay cao su, anh mở các ngăn kéo bàn làm việc, lục túi của người chết, dịch chuyển đồ đạc và đồ trang trí, đổ thùng đựng giấy thải.

Nhưng anh có cảm giác rằng ai đó đã đến trước mình một bước.

Điều đó được xác nhận khi anh nhận ra chiếc điện thoại di động của Barditi đã biến mất. Hung thủ đã lấy nó đi chăng? Có thể trong đó còn lưu lại các cuộc gọi của Cosmo nhằm tìm kiếm thông tin. Có thể, chính nhờ những liên lạc trong thế giới đèn đỏ, gã đã phát hiện ra thứ gì đó nghiêm trọng đến mức nó khiến gã phải chết.

Có lẽ.

Marcus nhận ra tất cả chỉ là suy đoán của mình. Theo những gì anh biết, cũng có thể Cosmo chưa bao giờ sử dụng di động.

Nhưng trong văn phòng có một cái điện thoại cố định. Linh mục ân giải nhấc ống nghe và ấn phím gọi lại số liên lạc cuối cùng được thực hiện. Sau vài hồi chuông, một giọng phụ nữ trả lời anh.

“Anh đấy ư, Cosmo? Anh đang ở đâu vậy?”

Giọng nói có vẻ hoảng sợ. Marcus cúp máy. Có thể đó là bạn gái của Cosmo, vì không thấy gã tới nên giờ cô ấy đang lo lắng.

Marcus liếc mắt lần cuối khắp căn phòng nhưng không có gì làm anh chú ý. Trong lúc đang định đi ra, anh ngó lại lần nữa vào dấu chữ thập ngoặc xăm trên cổ của Cosmo.

Vài năm trước đây anh đã cứu mạng gã, thậm chí đã cho gã cơ hội để thay đổi. Biểu tượng của sự thù ghét đó không còn đại diện cho Cosmo Barditi nữa, nhưng bất cứ ai tìm thấy thi thể của gã sẽ nghĩ ngược lại và có khi còn chẳng thèm rủ lòng thương mà gã đáng được nhận.

Marcus đưa tay lên ban phước cho Cosmo. Thi thoảng anh vẫn nhớ mình là một linh mục.

« Lùi
Tiến »