Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3640 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

Lũ chim đánh thức anh vào buổi bình minh.

Marcus mở mắt và nhận ra tiếng hót. Nhưng ngay sau đó anh cảm thấy một cơn đau thắt xuyên qua hộp sọ. Anh cố hiểu xem nỗi đau từ đâu tới nhưng anh thấy toàn thân nhức nhối.

Và lạnh.

Anh đang ở dưới mặt đất, trong một tư thế bất tiện. Mặt bên phải đập xuống nền đất cứng, hai cẳng tay thõng bên hông, một chân duỗi dài, một chân gập lại oái ăm nơi đầu gối.

Anh hẳn đã ngã bổ nhào, đập mặt xuống đất, không kịp chống đỡ bằng tay.

Đầu tiên anh cố nhấc hông. Rồi chống hai khuỷu tay, anh bắt đầu đứng dậy. Anh thấy mọi thứ quay cuồng. Anh phải kháng cự với cám dỗ nhắm mắt. Nỗi sợ bị ngất thêm lần nữa còn mạnh hơn bất cứ cơn chóng mặt nào.

Cuối cùng anh cũng ngồi được và nhìn xuống. Trên mặt đất chỉ còn lại cái bóng sẫm màu của anh, xung quanh là một thảm sương đêm. Anh thấy ẩm toàn thân, trên lưng, mặt trên của tay, chân, và sau gáy.

Gáy, đúng rồi. Đó là nơi bắt nguồn của cơn đau.

Anh lấy tay chạm vào nó để xem liệu ở đó có bị thương. Nhưng ở chỗ anh bị đánh không thấy máu. Chỉ có một cái u to đùng và một vết trầy xước nhẹ. Lo sợ sẽ lại đánh mất ký ức, anh thử điểm lại thật nhanh những gì mình còn nhớ.

Không rõ tại sao nhưng thứ đầu tiên hiện lên trong đầu anh là hình ảnh thi thể bà sơ bị cắt thành từng đoạn trong vườn của Vatican vào năm ngoái. Nhưng anh lập tức xua đuổi nó bằng ý nghĩ về Sandra, nụ hôn cô ấy trao cho người đàn ông mình yêu, về cuộc gặp của họ trong rừng thông ở Ostia. Rồi phần còn lại cũng tới… Máy ghi âm ở nhà thờ Thánh Apollinare, những lời nói của Clemente: “Có một mối đe dọa nghiêm trọng đang sắp ập xuống Roma. Sự việc xảy ra vào đêm hôm trước đang làm mọi người hoang mang tột độ.” Đứa trẻ muối… Và cuối cùng là bữa tiệc truy hoan bệnh hoạn anh tham dự vào đêm qua, cái bóng người mang theo máy ảnh, cuộc rượt đuổi trong cơn phê ma túy và cú đánh vào đầu. Nhưng hình ảnh cuối cùng mà anh nhớ được là đôi chân của kẻ tấn công anh khi hắn bỏ đi. Hắn mang một đôi giày màu lam.

Ai đó đang bảo vệ cái bóng. Tại sao vậy?

Cuối cùng Marcus cũng đứng dậy được. Anh cảm thấy những dấu hiệu đầu tiên của sự giảm thân nhiệt. Ai biết được vào thời điểm nào trong quá khứ, trước khi xảy ra chứng mất trí nhớ, cơ thể anh đã học được cách kháng cự với giá rét.

Ánh sáng nhợt nhạt của bình minh khiến khu vườn trong biệt thự mang vẻ ma quái. Linh mục ân giải quay trở lại chỗ cửa sổ sát đất nơi anh đi ra nhưng giờ nó đã đóng. Anh thử đẩy cánh cửa nhưng không đủ sức. Vậy là anh nhặt một hòn đá và ném vỡ tấm kính. Rồi anh luồn tay qua và mở chốt.

Bên trong không còn dấu vết của bữa tiệc. Ngôi nhà như thể bị bỏ hoang hàng thập kỷ nay. Nội thất được phủ vải trắng và trong không khí có mùi tù túng. Chẳng lẽ anh thực sự tưởng tượng ra tất cả? Loại ma túy mà anh uống lại ghê gớm đến vậy sao? Nhưng rồi anh chợt nhận ra một chi tiết – điều bất thường – giúp anh phát hiện ra mọi chuyện đều có thật.

Không có bụi.

Tất cả quá sạch sẽ, lớp màn của sự hoang hóa vẫn chưa phủ lên mọi vật.

Anh kéo một tấm vải phủ sofa và choàng nó lên vai để sưởi ấm. Rồi anh thử bật công tắc nhưng không có điện. Thế là anh dò dẫm bước lên cầu thang dẫn lên tầng trên tìm một phòng vệ sinh.

Anh thấy nó trong một phòng ngủ.

Ánh sáng yếu ớt của ban ngày lọt qua những kẽ mành. Marcus rửa mặt nhiều lần ở lavabo. Rồi anh ngước lên nhìn mình trong gương. Đôi mắt thâm quầng vì cú đánh. Không biết anh có bị chấn thương sọ não hay không.

Anh chợt nhớ tới Cosmo Barditi và tin nhắn của gã ở hộp thư thoại. “Còn một việc nữa: có lẽ tôi có một manh mối khả quan… Tôi phải kiểm chứng nguồn thông tin của mình, nên chưa muốn nói trước với anh điều gì.”

“Cosmo,” Marcus thầm nhắc lại. Gã đã nói với anh về bữa tiệc, rồi tìm cách để anh vào được biệt thự. Liệu có phải chính gã đã phản bội anh? Nhưng điều gì đó nói với anh rằng Cosmo không có liên quan. Chuyện xảy ra vì anh bám theo cái bóng. Nhưng có lẽ chuyện đó cũng không đáng để anh bị đập vào đầu, mà có khi vì anh đã khiêu khích hắn bằng việc làm dấu thánh ngược. Nhưng cái bóng không biết cắt nghĩa cử chỉ đó. Dù không thể nhớ được khuôn mặt hắn do cơn mê man nhưng Marcus vẫn nhớ là đã nhận thấy vẻ bất ổn trong cái cách hắn dừng lại nhìn anh.

Nhưng có kẻ khác cũng cảm thấy điều đó. Giày màu lam.

Anh sẽ phải thông báo cho Clemente, rồi xem xem liệu Cosmo có tin gì mới cho anh không. Nhưng giờ anh phải rời biệt thự.

Một lát sau anh bước vào quán bar của một trạm dừng đỗ. Người phụ nữ đứng sau quầy nhìn anh như thể vừa thấy một xác chết.

Marcus vẫn chưa đứng vững, anh đã rất khó khăn để lái xe tới đó. Bộ dạng của anh hẳn rất kinh khủng. Anh lần trong túi tìm vài đồng xu rồi đặt hai euro lên quầy thanh toán.

“Cho tôi một tách cà phê loãng.”

Trong lúc chờ đợi người ta phục vụ đồ uống, anh ngước mắt nhìn màn hình tivi đặt ở một góc phòng.

Phóng viên thời sự đang ở một nơi hẻo lánh, giữa làng quê. Sau lưng anh ta, nhân viên cảnh sát qua lại tấp nập. Marcus nhận ra Sandra.

“… Hai cảnh sát bị giết hại đêm qua là Stefano Carboni và Pia Rimonti,” phóng viên nói. “Con quái vật ra tay với họ với cách thức gần giống lần đầu: hắn bắn vào ngực của người đàn ông rồi vào bụng của người phụ nữ, có thể vì hắn nhận ra cô ấy có mang súng. Nhưng hắn không giết cô ấy ngay lập tức: sau khi bắn cô ấy bị thương, hắn trói cô vào một cái cây và dùng dao đâm cô. Theo thông tin mà chúng tôi nhận được, bác sĩ pháp y cho rằng cơn tra tấn có vẻ như được kéo dài. Chúng tôi sẽ cung cấp cho quý vị những chi tiết khác vào những bản tin sau…”

Marcus nhìn thấy bốt điện thoại công cộng ở một góc. Quên cả tách cà phê, anh vội bước về phía đó. Anh ấn số hộp thư thoại và khi đang định để lại một lời nhắn, anh thấy có thông báo về một tin nhắn khác cần nghe.

Linh mục ân giải ấn mật mã và chờ đợi. Anh chắc mẩm sẽ nghe thấy giọng của Clemente, nhưng hóa ra lại là Cosmo Barditi. Gã đã để lại cho anh một tin nhắn thứ hai sau tin nhắn vào tối hôm qua. Nhưng khác với tin nhắn đầu tiên, giọng gã lần này không còn bình tĩnh: nó mang vẻ lo lắng tột độ và thực sự kinh hoàng.

“… Chúng ta phải gặp nhau ngay lập tức…” gã hổn hển. “Chuyện tôi tệ hơn tôi tưởng rất nhiều…” Gã lo sợ như thể sắp khóc. “Chúng ta đang gặp nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm.” Gã nhắc lại. “Giờ tôi không thể nói với anh, nên anh hãy đến chỗ tôi ngay khi nhận được tin nhắn này. Tôi sẽ đợi anh ở đó cho đến 8 giờ, rồi sẽ đón bạn gái và con tôi và đưa họ rời khỏi Roma.”

Tin nhắn kết thúc. Marcus nhìn giờ: 7 giờ 10 phút. Anh vẫn có thể tới kịp nhưng phải rất khẩn trương.

Lúc này điều mà anh quan tâm không phải việc Cosmo đã khám phá ra chuyện gì mà là lý do tại sao gã lại hoảng loạn như vậy.

« Lùi
Tiến »