Gió bốc lên từng cơn dữ dội. Rồi giảm dần.
Theo dự báo, tình hình thời tiết tối hôm đó sẽ có xáo trộn. Giữa những tán cây có thể nhìn thấy một bầu trời trắng đục và nặng mưa. Rồi cái lạnh ngày càng thêm khắc nghiệt, như thể một điềm báo.
Còn cô mặc một cái mini juýp chết tiệt.
“Cô có nghĩ là chúng ta nên hôn nhau không?”
“Xéo ngay, Stefano,” cô đáp.
Thế nào mà trong số những đồng nghiệp có thể cộng tác để thực hiện nhiệm vụ đó cô lại phải chạm trán với gã Carboni khốn kiếp.
Họ đã tới giữa vùng thôn quê trên chiếc Fiat 500 màu trắng. Họ phải đóng giả một cặp đôi trốn khỏi thành phố để tìm chút riêng tư, nhưng cô cảnh sát Pia Rimonti không thể ngồi yên. Cô không thích ý tưởng của chiến dịch lá chắn, cô cho đó chỉ là sự lãng phí nhân lực và nguồn lực. Kiểm soát toàn bộ ngoại ô của Roma chỉ với chưa đầy bốn mươi xe mồi là một nhiệm vụ bất khả thi.
Dùng cách đó để tóm con quái vật chẳng khác nào tìm cách trúng Xổ số ngay lượt đầu tiên.
Chưa nói tới vấn đề phân biệt đối xử về giới khi người ta tuyển cô. Như những nữ cảnh sát khác, cô được chọn chủ yếu vì ngoại hình. Trong khi người ta lại áp dụng một tiêu chí khác để lựa chọn đối tác cho họ. Ví dụ điển hình là Stefano Carboni, thể loại kém hấp dẫn và ghê tởm nhất trong số những nam đồng nghiệp tại trụ sở cảnh sát.
Ngày mai cô sẽ phải nói chuyện này với những nữ đồng nghiệp khác làm nhiệm vụ đêm nay. Họ sẽ phản ánh lên nghiệp đoàn.
Nhưng có một sự thật khác mà Pia Rimonti không dám thú nhận. Cô đang sợ hãi. Một cơn rùng mình đang chạy dọc hai chân cô, nhưng không phải do chiếc váy ngắn.
Thi thoảng cô lại sờ tay vào ngăn đựng đồ ở cửa xe để tìm khẩu súng. Cô biết nó ở đó, nhưng cô thấy an tâm hơn khi chạm vào nó.
Carboni thì có vẻ rất hoan hỉ. Anh ta thấy thật khó tin khi chỉ có một mình trong xe với nữ cảnh sát mà anh ta theo đuổi hơn hai năm rưỡi nay. Chẳng lẽ anh ta thực sự ảo tưởng rằng tình huống đó sẽ làm mọi thứ thay đổi? Thật ngu ngốc! Anh ta đang tiếp tục khiêu khích cô bằng lối nói nước đôi.
“Cô không thấy sao? Tôi có thể nói rằng chúng ta đã qua đêm cùng nhau,” anh ta cười vang.
“Sao anh không thôi đi và tập trung vào công việc?”
“Việc nào?” Carboni nói, chỉ ra xung quanh. “Chúng ta đang ở đồng không mông quạnh và sẽ chẳng có ai tới. Con công Moro chẳng hiểu cái quái gì hết, tin tôi đi. Nhưng tôi vui vì được ở đây.” Rồi anh ta quay về phía cô nhếch miệng cười: “Đằng nào thì cũng đáng để tận dụng cơ hội.” .
Pia lấy tay đẩy ngực anh ta ra. “Tôi không biết anh sẽ thấy sao nếu tôi nói chuyện này với Ivan.”
Ivan, người yêu cô, cực kỳ ghen tuông. Nhưng giống những người đàn ông khi ghen, trong tình huống đó anh ta sẽ giận cô là chính. Anh ta sẽ trách cô là không thông báo với sếp và không cố tìm cách để họ sắp xếp cho mình một đồng nghiệp khác. Anh ta sẽ kết tội cô là ngấm ngầm thích trò tán tỉnh đó như bao phụ nữ khác. Nói tóm lại, cuối cùng chỉ có cô là có lỗi. Thật khó để giải thích cho anh ta hiểu là ngoài những khó khăn khác trong nghề nghiệp, một nữ cảnh sát cũng luôn phải chứng tỏ rằng mình không hề thua kém cánh đàn ông. Bởi vậy cô không thể lúc nào cũng tới than vãn với sếp mỗi khi ai đó không đối xử với mình như công chúa. Cô thà để Ivan đứng ngoài chuyện này thì hơn.
Stefano Carboni là một tên khốn và dù không làm được việc gì vào đêm nay thì ngày mai hắn vẫn sẽ huyên thuyên với đồng nghiệp. Tốt hơn là cứ để hắn nói, cô chỉ cần giữ khoảng cách với hắn cho đến khi ca làm việc kết thúc.
Nhưng vấn đề thực sự lúc này lại là chuyện cô thấy mót tiểu.
Cô đã phải nhịn hơn một tiếng đồng hồ và có vẻ không sớm thì muộn cô cũng sẽ nổ tung. Do lạnh và căng thẳng. Nhưng cô tìm cách kháng cự bằng việc ngồi vắt chân và dồn sức nặng về phía hông bên trái. “Anh đang làm cái quái gì thế?”
“Tôi bật một chút nhạc, cô không thích sao?”
Carboni bật đài radio nhưng Pia tắt ngay lập tức.
“Tôi muốn nghe ngóng nếu có ai đó lại gần ô tô.”
Gã cảnh sát mặc thường phục cười hô hố. “Thôi nào Rimonti, cứ thoải mái đi. Cô cứ coi như là bạn gái của tôi ý.”
“Anh có người yêu chứ?”
“Dĩ nhiên là tôi có,” anh ta nóng nảy đáp.
Pia thấy thật khó tin.
“Đợi chút, tôi sẽ cho cô xem.” Carboni lôi điện thoại ra và cho cô xem hình nền. Anh ta đứng ở biển, ôm một cô gái.
Pia thấy cô gái khá dễ thương. Nhưng sau cô nghĩ: thật đáng thương. “Cô ấy sẽ không nổi giận nếu biết anh đang tán tỉnh tôi chứ?” cô khiêu khích anh ta.
“Ê này, một người đàn ông phải làm điều nên làm chứ,” anh ta phản pháo. “Nếu trong tình huống như thế này mà tôi không thể hiện thì đâu đáng mặt nam nhi. Tôi không tin là người phụ nữ của mình lại thích ở cùng một gã kém nam tính.”
Pia lắc đầu. Logic của anh ta thật vô lý. Nhưng thay vì buồn cười, cô nhớ tới Diana Delgaudio. Anh chàng mà cô ta cùng đi chơi tối hôm xảy ra vụ tấn công trong rừng thông ở Osita đã không bảo vệ cô. Thậm chí để cứu mạng mình, anh ta đã chấp nhận đâm dao vào giữa ngực cô ấy. Đàn ông như thế thì có mấy phần nam tính đây? Còn Ivan thì sẽ xử sự ra sao khi ở vị trí đó?
Còn Stefano Carboni?
Đó chính là câu hỏi cô tránh nghĩ tới suốt đêm hôm đó. Nếu thực sự họ bị con quái vật tấn công, liệu anh đồng nghiệp có đủ sức bảo vệ cô? Hay cái gã đàn ông tán tỉnh cô suốt hơn hai giờ đồng hồ sẽ sớm thuận theo tên sát nhân?
Khi cô đang mải miết với những suy nghĩ đó, một giọng nói vang lên từ tổng đài: “Rimonti, Carboni: mọi chuyện ở chỗ các bạn ổn chứ?”
Đó là tổng đài điều hành. Mỗi giờ họ lại gọi kiểm tra đội tuần tra rải rác ở các vùng quê để xem tình hình tiến triển thế nào. Pia tóm lấy máy phát tín hiệu: “Tôi xác nhận là ở đây không xảy ra gì cả”.
“Mọi người cảnh giác nhé: đêm vẫn còn dài.”
Pia ngắt cuộc gọi và thấy đồng hồ số trên bảng đồng hồ vừa mới chỉ 1 giờ. Tất nhiên là vẫn còn dài rồi, cô nghĩ. Đúng lúc đó, Carboni đặt một tay lên đùi cô. Thoạt tiên Pia trừng trừng nhìn anh ta, rồi thụi cho anh ta một cú vào cẳng tay.
“Ái!” anh ta kêu lên.
Pia không điên tiết vì cử chỉ này mà chủ yếu vì việc anh ta buộc cô phải thay đổi tư thế đang ngồi. Giờ nhu cầu đi tiểu trở nên vô cùng cấp bách. Cô túm lấy ve áo của Carboni. “Nghe này, tôi phải ra ngoài đó tìm một gốc cây.”
“Để làm gì?”
Pia không thể tin là anh ta lại ngu đến thế. Cô không trả lời mà vẫn tiếp tục: “Anh đứng cạnh xe và đừng có đi đâu cho đến khi tôi xong nhé. Rõ chưa?”
Carboni gật đầu.
Pia xuống xe, tay cầm súng, gã đồng nghiệp làm theo.
“Cứ yên tâm, đồng sự. Có tôi ở đây.”
Cô lắc đầu và bắt đầu rời đi. Phía sau lưng cô, Carboni bắt đầu huýt sáo và rồi cô nghe thấy tiếng nước chảy dưới mặt đất. Cả gã cũng bắt đầu đi tiểu.
“Lợi thế của cánh đàn ông là có thể tiểu tiện ở bất cứ chỗ nào họ muốn,” anh ta lớn tiếng tự đắc, trước khi lại huýt sáo.
Pia thì gặp khó khăn khi bước trên nền đất gồ ghề. Bọng đái cô đau rát và cái chân váy đáng nguyền rủa đó cản bước cô di chuyển. Chưa kể tới cơn gió chết tiệt như một bàn tay vô hình và phiền nhiễu giật mạnh cô lại.
Cô mang theo súng và điện thoại di động. Cô dùng ánh sáng màn hình để định hướng xem đi đâu. Cuối cùng cô cũng nhắm được một gốc cây và rảo bước.
Khi tới gần chỗ cái cây, cô nhìn kỹ xung quanh. Cô đặt súng và điện thoại xuống đất. Rồi, với đôi chút e ngại, cô kéo quần lót và tất xuống, kéo váy lên tận eo và ngồi xổm.
Cô thấy lạnh và bất tiện. Dù rất buồn nhưng cô không tài nào đi được. Cứ như thể nó bị chặn lại. “Đi đi mà, tao xin mày đấy,” cô tự nhủ.
Là do sợ hãi.
Cô cầm lại khẩu súng và giữ chặt nó trên bụng. Tiếng huýt sáo của Carboni ở đằng xa vang vọng trong khu rừng, làm cô thấy yên tâm hơn. Nhưng trước mỗi cơn gió mạnh nó lại biến mất. Và tới một lúc thì ngừng hẳn.
“Anh làm ơn cứ huýt sáo tiếp đi có được không?” cô nói và ngay lập tức thấy hối hận vì đã dùng giọng van nài.
“Dĩ nhiên rồi!” anh ta hét lớn và lại tiếp tục.
Cuối cùng nước tiểu cũng chịu tuôn. Pia nhắm mắt để tận hưởng sự giải thoát. Dòng nước nóng hổi tuôn ra ồ ạt.
Một lần nữa, Carboni lại ngừng huýt sáo.
“Tên khốn,” cô tự nhủ, dù sau đó anh ta lại tiếp tục.
Lúc cô gần xong thì một cơn gió mạnh nhất thổi tới làm cô lảo đảo. Đúng lúc đó cô nghe thấy một tiếng nổ.
Pia điếng người. Chuyện gì vậy? Thật hay chỉ là tưởng tượng. Nó quá nhanh và cơn gió đã làm nó giảm đi. Giờ cô muốn anh đồng nghiệp ngừng huýt sáo vì cô không nghe thấy âm thanh kia.
Cô bỗng thấy hoảng sợ một cách phi lý. Cô đứng dậy, cuống cuồng kéo tất. Cô lấy lại súng và điện thoại, rồi bắt đầu chạy với cái váy xốc đến tận rốn. Trong cơn hoảng loạn, cô chẳng thèm quan tâm đến hình thức.
Cô lao về phía trước liên tục trong trạng thái suýt té, chỉ định hướng theo tiếng huýt sáo của Carboni.
Làm ơn, đừng dừng lại.
Cô có cảm giác như ai đó đang đuổi theo. Có thể đó là kết quả trí tưởng tượng của cô, nhưng cô không quan tâm. Cô chỉ muốn quay lại chỗ chiếc xe.
Khi cuối cùng cũng chạy được tới khoảnh đất trống nơi xe đang đỗ, cô thấy Carboni ngồi trong ô tô và để cửa mở. Cô vội lao tới chỗ của mình. “Stefano, đừng huýt sáo nữa, có ai đó!” cô báo động.
Nhưng anh ta không dừng lại. Khi Pia tới trước mặt Carboni, cô định tát cho anh ta một cái vì sự ngu ngốc, nhưng cô bỗng khựng lại trước đôi mắt trừng trừng và cái miệng há hốc của anh ta. Máu đang tuôn ra đen ngòm và nhầy nhụa từ một cái lỗ trên ngực. Tiếng nổ đó là một phát súng.
Và ai đó vẫn tiếp tục huýt sáo, từ đâu đó xung quanh cô.