Thành Roma ra đời từ một vụ ám sát.
Theo truyền thuyết, Romolus đã giết người em trai Remus, lấy tên mình làm tên thành phố và trở thành vị vua đầu tiên ở đây.
Nhưng đó chỉ là sự việc đầu tiên trong một chuỗi những vụ việc đẫm máu. Trang sử thi của Thành phố Vĩnh hằng được điểm xuyết bởi vô số những vụ giết người, và thường khó mà phân biệt được cái nào là kết quả của truyền thuyết và cái nào là những đứa con chân thực của lịch sử. Thành thực mà nói sự vĩ đại của Roma được nuôi dưỡng bằng máu. Trong nhiều thế kỷ qua, triều đại giáo hoàng cũng góp công không nhỏ vào việc này.
Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi đến tận ngày nay thành phố vẫn ngấm ngầm tổ chức ăn mừng cái chết bất đắc kỳ tử.
Cosmo Barditi đã giữ lời: gã giúp Marcus tìm ra cách thức tham gia buổi tiệc kín diễn ra vào đêm hôm đó với chủ đề ma quái là chuyện vừa xảy ra ở Ostia. Marcus vẫn chưa biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng từ một bốt điện thoại ở bến xe Tiburtina anh chăm chú lắng nghe tin nhắn Cosmo để lại ở hộp thư thoại.
“Mỗi vị khách đều có một mật mã riêng. Anh phải học thuộc nó và nhất định không được viết nó ra.”
Không thành vấn đề vì Marcus không bao giờ ghi chép, tránh để lại dấu vết về sự tồn tại của mình.
“689A473CS43.”
Marcus nhắc lại trong đầu.
“Cuộc hẹn vào nửa đêm.”
Rồi Cosmo cung cấp cho anh một địa chỉ ở phố Appia Antica. Anh cũng ghi nhớ nó.
“Còn một việc nữa: có lẽ tôi có một manh mối khả quan… Tôi phải kiểm chứng nguồn thông tin của mình, nên chưa muốn nói trước với anh điều gì.”
Marcus băn khoăn không biết đó có thể là gì. Nhưng giọng nói thoáng chút hài lòng của Cosmo làm anh hy vọng.
Lời nhắn kết thúc bằng một câu dặn dò: “Nếu quyết định đến biệt thự, anh sẽ không thể đổi ý. Một khi bước vào, sẽ không còn đường lui”.
Khu Appia Antica mang tên con đường mà vị giám quan và quan chấp chính La Mã Appius Claudius Mù lòa xây dựng vào năm 312 trước Công nguyên.
Người Latin gọi nó là Đường Nữ hoàng vì, không giống với những con đường khác, nó thực sự là một tuyệt tác của kỹ thuật xây dựng, mang tính tiên phong vào thời đại đó. Đường được lát từ đá phiến, cho phép mọi loại phương tiện có thể lưu thông và dưới bất cứ điều kiện thời tiết nào. Trong trường hợp mưa, hệ thống thoát nước sẽ giúp bánh xe tránh bị lầy lội. Con đường nguyên bản rộng bốn mét và cho phép các phương tiện đi lại cả hai chiều, ngoài ra còn có vỉa hè cho người đi bộ.
Công trình tiên tiến đến mức ngày nay ở phố Appia vẫn còn sót lại những đoạn đường rộng lớn và trong tình trạng hoàn hảo. Xung quanh dấu tích là những ngôi biệt thự tuyệt đẹp giờ đang là nơi ở của những người giàu sang và có nhiều đặc ân.
Ngôi biệt thự Marcus quan tâm nằm ở chỗ hẻo lánh nhất.
Mặt tiền của nó mang kiến trúc Liberty, một nửa bị che phủ bởi rặng thường xuân trơ trụi lá, trông như thể bộ xương của một con rắn khổng lồ thời tiền sử. Có một tòa tháp, trên cùng là đài quan sát ngự ở sườn phía tây. Những ô kính lớn và tối thui. Thi thoảng đèn xe đi qua chiếu rọi những ô cửa sổ, để lộ những bức họa lớn đầy màu sắc về phong lan, mộc lan, công và vẹt.
Một cánh cổng vĩ đại bằng sắt uốn, trông như thể một thảm hoa và cành cây, dẫn vào một con đường dọc hai bên là hàng thông La Mã cao hơn mười lăm mét, thân hình mảnh khảnh và hơi nghiêng, với tán lá tỉa thành hình quả địa cầu, nom như những bà già đội mũ ngày Chủ nhật.
Ngôi nhà có vẻ vô chủ từ nhiều thập kỷ nay. Nhưng để phát hiện ra sự có mặt của người lạ, trên một cây cột có gắn camera thi thoảng di chuyển kiểm tra con đường trước mặt đang được chiếu sáng bởi duy nhất một cột đèn tỏa ánh màu cam.
Marcus tới địa điểm khá sớm so với giờ hẹn. Anh đứng nấp trong một cái hốc tường thành, cách cổng khoảng ba mươi mét. Từ chỗ đó anh cẩn thận nghiên cứu ngôi biệt thự trong lúc chờ cho tới nửa đêm.
Một cơn rét dữ dội tràn xuống vùng quê và có vẻ như làm mọi thứ đông lại, kể cả âm thanh. Không khí bất động và tất cả ngưng trệ. Linh mục ân giải cảm thấy cô đơn cùng cực, như kẻ đang đứng trước thứ ẩn sau cái chết của chính mình. Cách anh ít mét là lối vào một thế giới bí ẩn, xa tầm mắt người thường.
Cũng đã đôi lần anh có cảm giác cách địa ngục chỉ một bước chân.
Chuyện xảy ra trên một chuyến charter⦾ khởi hành từ sân bay Ciampino thứ Ba hằng tuần vào lúc hai giờ sáng, hành khách trên đó toàn là nam. Đèn trên khoang máy bay được hạ xuống để tránh những ánh mắt nhìn nhau, ngay cả khi tất cả ở đó với cùng một mục đích. Ngang qua những dãy ghế, Marcus chăm chú nhìn khuôn mặt của những người đàn ông bình thường, tưởng tượng ra cuộc sống của họ dưới ánh mặt trời – những người dân lao động đáng kính trọng, những người cha trong gia đình, bạn bè cùng cổ vũ trong một trận đấu. Nếu nhìn bề ngoài, họ đang trên chuyến bay tới một xứ sở nhiệt đới, trên thực tế họ đang tới một vài quốc gia ở thế giới thứ ba để mua những mảnh đời trẻ tuổi nhằm thỏa mãn thói hư tật xấu mà những người mẹ, người vợ, bạn gái, người quen hay đồng nghiệp sẽ không bao giờ nghi ngờ hay được phép nghi ngờ.
← Chuyến bay thuê bao dành riêng cho du khách của một hãng lữ hành.
Marcus cũng bắt gặp sự hoảng sợ ấy trong ánh mắt mệt mỏi và cam chịu của những cô gái bán hoa người Nigeria, bị dụ dỗ tới phương Tây với lời hứa về việc làm nhưng rốt cuộc lại bị đưa vào hầm tối để bán thân với giá tùy theo năng lực và thậm chí cả khả năng chịu tra tấn. Marcus sẽ chẳng bao giờ quên cái cảm giác đờ đẫn và kinh hoàng khi truy cập vào những trang khiêu dâm cùng cực trên Internet. Một mạng lưới núp sau một mạng lưới. Một nơi những đứa trẻ không còn là trẻ con và bạo lực trở thành công cụ tiêu khiển. Một nơi mà ở đó bất cứ ai, trong tư gia của chính mình, thoải mái trong bộ đồ ngủ và dép đi trong nhà, có thể tìm thấy tư liệu để thỏa mãn bản năng thầm kín nhất và không thể giãi bày.
Nhưng giờ, anh sẽ tìm thấy gì trong ngôi biệt thự anh sắp bước vào?
Khi anh còn mải suy nghĩ thì đã tới nửa đêm. Đúng giờ, những vị khách lục tục tới bữa tiệc.
Họ bước xuống từ xe taxi hay ô tô có lái xe riêng, sau đó rời đi. Vài người đi bộ không biết từ đâu tới. Họ đi theo cặp hoặc một mình. Dưới lớp áo choàng và lông thú là trang phục dự tiệc. Họ mang mũ hoặc khăn che mặt. Hay chỉ đơn giản mặc áo bẻ cổ để không lộ diện. Tất cả bọn họ đều làm cùng một thao tác. Trước cánh cổng, họ ấn chuông và chờ âm thanh từ loa phát ra – một nốt nhạc ngắn. Rồi họ đọc mã số. Ổ khóa mở và họ bước vào.
Marcus chờ cho tới 1 giờ đêm và đếm được ít nhất một trăm người. Rồi anh ra khỏi bóng tối của chỗ ẩn nấp và bước về phía cổng.
“689A473CS43,” anh nhắc lại ở chỗ chuông cửa điện thoại sau nốt nhạc.
Ổ khóa mở, anh bước vào.
Ra đón anh là một gã cao to, chắc chắn là một nhân viên an ninh, không cần hỏi hắn đã dẫn anh đi dọc một hành lang. Họ chỉ có một mình, không có dấu vết của những người mà Marcus nhìn thấy đi vào biệt thự khi nãy. Nhưng điều làm anh ngạc nhiên nhất là trong nhà không có tiếng động nào.
Gã đàn ông mời anh bước vào một căn phòng, rồi đi theo anh và dừng lại sau lưng. Linh mục ân giải thấy mình đứng trước một cái bàn gỗ xà cừ Tây Ấn, phía bên kia là một người phụ nữ trẻ mặc trang phục dạ tiệc màu tím lệch vai. Cô ta có đôi tay búp măng và đôi mắt xanh lá như mắt mèo. Tóc đen được búi lại một cách thanh lịch. Ở gần cô ta là một cái khay bạc với một bình nước và rất nhiều cốc.
“Chào mừng anh,” cô ta cất tiếng cùng một nụ cười đồng lõa. “Đây là lần đầu tiên?”
Marcus gật đầu.
“Nguyên tắc rất đơn giản và chỉ có một: ở đây tất cả đều được phép khi người kia đồng ý. Nhưng khi người kia nói không là không.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Anh có mang điện thoại di động không?”
“Không.”
“Vũ khí hay vật có thể làm hại người khác?”
“Không.”
“Nhưng chúng tôi vẫn phải khám xét anh. Anh đồng ý chứ?”
Marcus biết là không có lựa chọn nào khác. Anh dang hai tay và chờ gã đàn ông sau lưng mình thực hiện bổn phận. Khi xong xuôi, hắn trở về chỗ của mình.
Tới lúc đó người phụ nữ rót đầy nước vào một trong số những cái cốc ở bên. Rồi cô ta mở một cái ngăn kéo, đóng nó lại và đặt trước mặt anh một viên thuốc đen bóng.
Marcus phân vân.
“Đây là chìa khóa,” cô ta cam đoan, đặt viên thuốc vào lòng bàn tay anh. “Anh phải uống nó nếu không sẽ không được vào.”
Linh mục ân giải vươn tay, tóm lấy viên thuốc bằng những ngón tay, đưa lên miệng và uống nó bằng cả cốc nước.
Anh chỉ vừa kịp đặt cái cốc đã cạn xuống thì một cơn sóng nóng và bất ngờ cuộn lên bên trong chạy dọc khắp cơ thể cho đến khi bùng nổ ở đôi mắt. Đường viền của tất cả những thứ xung quanh bắt đầu lắc lư. Khi đang mất thăng bằng anh bỗng thấy hai bàn tay rắn chắc đỡ lấy mình.
Anh nghe rõ ràng tiếng cười vang lên như pha lê. “Sau vài giây nữa anh sẽ quen thôi. Trong lúc đó hãy để cho nó phát huy tác dụng, đừng kháng cự lại,” người phụ nữ thích thú nói. “Nó sẽ kéo dài khoảng ba tiếng.”
Marcus thử nghe theo lời khuyên… Một lát sau, không biết làm thế nào nhưng anh thấy mình đang tựa vào tường ở một căn phòng đầy tiếng nói. Chúng như những con chim bị cầm tù trong một cái lồng. Tất cả chìm đắm trong một không gian nhập nhoạng đang dần sáng tỏ. Anh hiểu rằng mắt mình chỉ đơn giản đang làm quen với sự thay đổi độ sáng.
Khi cảm thấy đứng đã đủ vững, anh bắt đầu di chuyển những bước đầu tiên trong căn phòng. Một điệu nhạc thanh tao lan tỏa khắp không gian – có thể là Bach. Những ánh đèn mờ ảo và như thể những quầng sáng xa vời. Mùi của sáp và nến, nhưng có cả mùi gắt của tình dục.
Cùng với anh có cả những người khác. Dù không thể thấy rõ mặt nhưng anh cảm nhận được.
Hẳn là anh đã uống một loại thuốc mê phóng đại cảm giác nhưng cùng lúc ngăn không cho anh nhớ lại những gì ở xung quanh. Anh nhìn một gương mặt và ngay lập tức quên. Đó chính là mục đích thứ hai của ma túy: chẳng ai sẽ nhận ra ai.
Những hình người ngang qua anh, lướt mắt qua hay mỉm cười với anh. Một người phụ nữ vuốt ve anh rồi bỏ đi. Vài người trần như nhộng.
Trên một cái sofa là một mớ hỗn độn những cơ thể vô diện. Chỉ thấy ngực, tay và chân. Và những cái miệng kiếm tìm nhau trong cơn khát hoan lạc. Tất cả chạy trước mắt anh như một bộ phim tua gấp và chóng vánh.
Nhưng nếu anh không thể nhận ra những con người đó, việc tới đây sẽ là vô ích. Anh phải tìm ra cách. Anh nhận ra rằng tổng thể tan biến nhưng những chi tiết thì không. Anh phải tập trung vào chúng. Nếu hạ tầm mắt, tầm nhìn của anh sẽ rõ hơn. Có thứ gì đó không biến mất.
Những đôi giày.
Marcus có thể ghi nhớ chúng. Có gót hoặc buộc dây. Đen, bóng, đỏ. Anh bước đi giữa chúng và để chúng dẫn dắt. Cho đến khi chúng bỗng chuyển động cùng lúc. Giống một dòng chảy, chúng đổ về trung tâm của căn phòng như bị thứ gì đó thu hút. Linh mục ân giải tìm đường theo lối đó. Vượt qua hàng rào những cái lưng, anh nhìn thấy một cơ thể trần truồng, nằm duỗi dài, mặt úp xuống đất. Có vẻ như máu đang chảy ra từ gáy.
Giorgio Montefiori, Marcus chợt nghĩ. Hai người phụ nữ quỳ bên cạnh đang vuốt ve anh ta.
“Đã đến thời của hắn… những đứa con đã chết…” con quái vật trong tin nhắn ở nhà thờ Thánh Apollinare đã nói vậy.
Cách đó không xa, một cô gái trần truồng đang bị trói vào một chiếc ghế xe, ngực bị siết chặt bởi dây thừng leo núi. Cô ta đeo một chiếc mặt nạ giấy: khuôn mặt mỉm cười của Diana Delgaudio, lấy từ một tờ báo hay trên mạng Internet.
“… những kẻ giả dối mang tình yêu giả dối…”
Cưỡi trên người cô gái là một gã đàn ông uy quyền. Cơ thể vạm vỡ bóng dầu. Hắn trùm một chiếc mũ da màu đen. Một tay đang vung một con dao lưỡi bạc.
“… và hắn tàn nhẫn với họ… của đứa trẻ muối…”
Cảnh hai thanh niên bị tấn công trong rừng thông ở Ostia là tâm điểm ác tà khởi nguồn cho tất cả những thứ còn lại. Một vài khán giả lần lượt tách khỏi đoàn và rời đi cùng nhau để truy hoan.
“… nếu không bị ngăn lại, hắn sẽ không dừng tay.”
Marcus bỗng có cảm giác buồn nôn. Anh quay lại và khua tay mở đường, cuối cùng cũng tới được một góc phòng. Anh dựa một tay vào tường và hít thở thật sâu. Anh muốn nôn nhằm tống ra phần nào viên thuốc để có thể rời khỏi đó. Nhưng anh cũng biết rằng không dễ để cơ thể thoát nhanh ra khỏi trạng thái hôn mê. Hơn nữa, anh không thể quay lại ngay lúc này. Anh phải đi tới tận cùng, không còn cách nào khác.
Đúng lúc ấy, ngẩng đầu lên, anh nhận ra một bóng người đang quan sát màn trình diễn ở một góc. Người đó mặc một cái áo dài, hay có khi là một cái áo mưa, hoặc một cái áo khoác quá khổ. Nhưng điều làm anh chú ý là một vật lạ màu đen ló ra sau gấu áo. Cái bóng đang cố giấu nó. Có vẻ như là một khẩu súng.
Marcus tự hỏi làm thế nào hắn có thể mang nó vào bữa tiệc. Hắn không bị khám xét ở lối vào sao? Nhưng rồi anh nhận ra đó không phải là một thứ vũ khí.
Đó là một chiếc máy ảnh.
Anh nhớ lại lời nói của Sandra về việc con quái vật tô son lên môi của Diana Delgaudio.
“Tôi tin rằng hắn đã chụp ảnh cô ấy. Thật ra, tôi chắc chắn là như thế.”
Hắn tới đây để lấy đồ lưu niệm, Marcus tự nhủ. Vậy là anh rời bức tường và tiến về phía hắn. Trong lúc đi ngược lại chỗ hắn, anh cố tập trung vào những đường nét trên khuôn mặt hắn. Nhưng như thể nhìn vào một ảo ảnh: càng gần, càng mất hút.
Cái bóng nhận ra anh, vì hắn quay lại chăm chú nhìn anh.
Nguồn năng lượng của cặp mắt đen như hai đầu đinh ghim làm anh bất động – như một con sâu bướm bị găm vào hộp. Anh cố gắng bước về phía hắn, nhưng cái bóng lùi lại. Marcus cố rảo bước, nhưng không thể. Anh thấy mình như đang di chuyển trong một đại dương toàn nước và cát.
Cái bóng bắt đầu chuồn khỏi anh, thi thoảng ngoái lại để kiểm tra xem anh có còn ở đó.
Marcus cố bám theo nhưng thật khó nhọc. Anh vươn một cánh tay, ảo tưởng rằng có thể ngăn hắn lại. Nhưng anh hổn hển như đang leo một cái dốc đứng. Rồi một ý tưởng chợt lóe. Anh dừng lại và chờ cho cái bóng quay lại nhìn mình.
Khi hắn ta làm vậy, linh mục ân giải đưa tay làm một dấu thánh ngược.
Cái bóng bước chậm lại, như thể hắn ta hiểu ý nghĩa của cử chỉ đó. Nhưng rồi lại bước tiếp.
Marcus tiếp tục tiến tới và nhìn thấy hắn bước vào một cái cửa sổ sát đất dẫn ra bên ngoài biệt thự. Có lẽ hắn đột nhập vào nhà qua đường đó, tránh việc khám xét ở cổng. Lát sau, cả anh cũng băng qua biên giới ấy và trong phút chốc, cái giá lạnh tốt lành của ban đêm như thể đánh thức các giác quan của anh đã bị ma túy làm suy kiệt.
Cái bóng đi thẳng về phía khu rừng và giờ đã khuất xa. Marcus không có ý định để hắn ta chuồn mất.
“… nếu không bị ngăn lại, hắn sẽ không dừng tay.”
Nhưng đúng lúc những chức năng của anh đang hồi phục, một vật nặng bỗng đột ngột đập vào gáy anh. Nỗi đau như một tia chớp. Ai đó đã tấn công anh từ phía sau. Khi ngã xuống anh bị mất ý thức. Và đúng lúc đó, cách mặt anh ít mét, anh thấy kẻ tấn công mang đôi giày màu lam.