Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3620 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mở đầu
Thợ săn bóng tối
1

Chúng ta sinh ra trên đời, rồi chết đi và lãng quên.

Chuyện xảy ra với anh cũng vậy. Anh được sinh ra lần thứ hai, nhưng trước đó anh đã phải chết. Giá của nó là lãng quên mình là ai.

Tôi không tồn tại, anh vẫn tiếp tục nhắc lại điều ấy vì đó là sự thật duy nhất mà anh biết. Viên đạn xuyên thủng thái dương đã mang theo cả quá khứ và danh tính của anh. Nhưng nó không hủy hoại trí nhớ tổng thể và vùng ngôn ngữ, và thật lạ là anh nói được nhiều thứ tiếng khác nhau.

Năng khiếu đặc biệt về ngôn ngữ là điều duy nhất anh chắc chắn về bản thân.

Khi đó, ở Praha, một đêm đang nằm trên giường bệnh chờ khám phá ra mình là ai, anh tỉnh giấc và thấy bên đầu giường là một người đàn ông có dáng vẻ hòa nhã, tóc đen rẽ ngôi lệch và khuôn mặt của một cậu thiếu niên. Cậu ấy mỉm cười với anh và nói đúng một câu.

“Tôi biết anh là ai.”

Câu nói đó đáng lẽ có thể giải phóng cho anh thì hóa ra nó chỉ là khúc dạo đầu cho một bí ẩn mới, vì đúng lúc ấy người đàn ông mặc đồ sẫm màu đưa cho anh hai phong bao dán kín.

Cậu ta giải thích với anh rằng một phong bao có chứa tấm séc trị giá hai mươi ngàn euro và một cuốn hộ chiếu mang tên giả, thiếu mỗi ảnh.

Còn trong phong bao kia là sự thật.

Cậu ta cho anh thoải mái thời gian để quyết định. Vì hiểu hết về mình không phải lúc nào cũng tốt, anh thậm chí còn được trao cơ hội thứ hai.

“Hãy nghĩ cho kỹ,” cậu ta khuyên anh. “Bao nhiêu người khao khát được như anh? Bao nhiêu người muốn chứng mất trí nhớ sẽ xóa đi mãi mãi mọi sai lầm, thất bại hay đau đớn trong quá khứ để bắt đầu lại từ đầu, ở bất cứ nơi đâu mà họ thích? Nếu anh chọn cuộc sống này, hãy vứt bỏ phong bao còn lại và đừng mở nó ra, hãy nghe tôi.”

Để giúp anh quyết định dễ dàng hơn, cậu ta tiết lộ rằng ở ngoài kia không có ai tìm kiếm cũng như chờ đợi anh. Vì anh chẳng có tình thương, cũng chẳng có gia đình.

Rồi cậu ta bỏ đi, mang theo những bí mật của anh.

Anh thì ở đó quan sát hai cái phong bao trong suốt phần đêm còn lại và cả những ngày sau đấy. Điều gì đó mách bảo anh rằng xét cho cùng người đàn ông ấy đã biết điều anh sẽ chọn.

Vấn đề là chính anh lại không rõ.

Lời đề nghị lạ lùng đó ngụ ý rằng anh sẽ không thích nội dung của phong bao thứ hai. “Tôi không biết mình là ai.” Anh nhắc lại, nhưng đã sớm hiểu một phần con người mình: anh không thể sống nốt phần đời còn lại với mối nghi ngờ đó.

Bởi vậy, tối hôm trước khi xuất viện, anh đã vò nát cái phong bì đựng tấm séc và cuốn hộ chiếu mang danh tính giả mạo để không thể đổi ý. Rồi anh mở cái phong bao sẽ tiết lộ mọi bí mật.

Trong đó có một vé tàu tới Roma, một ít tiền và địa chỉ của một nhà thờ.

Thánh Luigi dei Francesi.

Anh đã mất trọn một ngày để tới đó. Anh ngồi xuống một trong những dãy ghế dưới cùng trong gian chính của tuyệt tác ấy – một sự tổng hòa hoàn hảo giữa phong cách Phục hưng và Baroc – và ở đó hàng giờ liền. Khách du lịch tràn ngập giáo đường, đắm chìm trong nghệ thuật thu hút và không để ý tới sự hiện diện của anh. Ngay cả anh cũng rất đỗi ngạc nhiên khi những thứ xung quanh mình lại đẹp đến thế. Trong số những kiến thức mới mẻ mà bộ nhớ tinh khôi của anh nuôi dưỡng, kiến thức về các tác phẩm nghệ thuật đang ở quanh đây sẽ không dễ phai nhòa, anh chắc chắn như vậy.

Nhưng anh vẫn chưa biết chúng liên quan gì đến mình.

Khi trời xẩm tối, những đoàn du khách bắt đầu rời khỏi nhà thờ, chạy trốn một cơn dông đang tới, còn anh ẩn mình trong một phòng xưng tội. Anh không biết chỗ nào khác để đi.

Những cánh cửa đã cài then, đèn tắt, chỉ còn nến cầu nguyện soi tỏ không gian. Bên ngoài, mưa đã bắt đầu rơi. Tiếng đì đùng của mây đen làm rung chuyển không khí bên trong giáo đường.

Và khi ấy một giọng nói âm vang cất lên. “Lại đây mà xem, Marcus.”

Hóa ra đó là tên anh. Nghe người ta gọi tên, anh không thấy hiệu ứng như mong đợi. Đó chỉ là một âm thanh như bao âm thanh khác, chẳng có gì thân quen.

Marcus ra khỏi chỗ ẩn nấp và bắt đầu tìm kiếm người đàn ông anh gặp duy nhất một lần ở Praha. Anh thoáng thấy cậu ta ở phía bên kia một cây cột: trước một gian thờ. Cậu ta đang đứng quay lưng và bất động.

“Tôi là ai?”

Người đàn ông không trả lời. Cậu ta tiếp tục nhìn về phía trước: trên tường của gian thờ nhỏ có ba bức tranh lớn.

“Caravaggio phác họa những bức vẽ này trong khoảng từ năm 1999 đến 1602. Linh ứng, Lời ơn gọi Cuộc tử đạo của Thánh Matteo. Bức tranh tôi thích nhất chính là bức cuối cùng.” cậu ta chỉ vào bức bên phải. Rồi cậu ta quay lại phía Marcus: “Theo lịch sử của Thiên Chúa giáo, Thánh Matteo – tông đồ và người truyền giáo – đã bị sát hại.”

Trong bức tranh, vị thánh nằm sõng soài dưới mặt đất trong khi kẻ sát nhân đang vung gươm trước mặt ông, sẵn sàng hành quyết. Xung quanh, những người hiện diện kinh hoàng trốn chạy điều sắp xảy ra, nhường chỗ cho cái ác tác yêu tác quái. Thánh Matteo, thay vì trốn chạy số phận, ông dang tay chờ đợi nhát gươm sẽ ban tặng cho ông cuộc tử đạo và cùng với đó là sự linh thiêng bất diệt.

“Caravaggio là một kẻ chơi bời phóng túng, ông ta thường lui tới nơi tồi tệ và đồi bại nhất ở Roma và để thực hiện những tác phẩm của mình, ông ta thường lấy cảm hứng từ những gì nhìn thấy trên đường phố. Trong trường hợp này là sự bạo lực. Vì vậy, anh hãy cố tưởng tượng khi không có gì thiêng liêng hay cứu rỗi trong cảnh tượng này, hãy thử hình dung nó với những con người bình thường… Giờ anh thấy gì?”

Marcus nghĩ một lúc. “Một vụ giết người.”

Người kia gật đầu chậm rãi, rồi nói: “Có kẻ đã bắn vào đầu anh trong một phòng khách sạn ở Praha”.

Tiếng mưa mỗi lúc một dữ dội, cộng thêm cả hiệu ứng âm vang của nhà thờ. Marcus nghĩ rằng người đàn ông rõ ràng có ý đồ khi cho anh xem bức tranh đó: khiến anh tự hỏi mình có thể là ai trong cảnh tượng ấy. Nạn nhân hay tên đồ tể?

“Những người khác nhìn thấy trong bức tranh này sự cứu rỗi, nhưng tôi chỉ nhìn thấy mỗi cái ác.” Marcus nói. “Tại sao vậy?”

Trong lúc một tia chớp làm lóe sáng những ô kính màu, người đàn ông mỉm cười. “Tôi tên là Clemente. Chúng ta là linh mục.”

Tiết lộ làm Marcus bàng hoàng tận tâm can.

“Một phần trong con người anh – thứ anh đã lãng quên – có thể phát hiện ra những dấu hiệu của cái ác. Những điều bất thường.”

Marcus không thể tin mình lại sở hữu một tài năng như vậy. Tới lúc đó, Clemente đặt một tay lên vai anh. “Có một nơi mà ở đó, thế giới ánh sáng tiếp xúc với thế giới bóng tối. Và ở đó, xảy ra mọi việc trong vùng đất nhá nhem mọi thứ tan ra, lẫn lộn, mơ hồ. Anh là một người canh gác có nhiệm vụ bảo vệ biên giới đó. Vì thi thoảng cũng có thứ lọt được qua. Nhiệm vụ của anh là tống khứ nó trở lại bóng tối.”

Vị linh mục để âm thanh của câu nói hòa vào tiếng ầm ào của cơn bão.

“Nhiều năm trước đây, anh đã tuyên thệ: không ai được biết đến sự tồn tại của anh. Không bao giờ. Anh chỉ có thể nói mình là ai trong khoảng thời gian giữa tia chớp và tiếng sấm.”

Trong khoảng thời gian giữa tia chớp và tiếng sấm…

“Tôi là ai?” Marcus cố để hiểu.

“Đại diện cuối cùng của một nhiệm vụ thiêng liêng. Một linh mục ân giải. Anh đã quên thế giới, và cả thế giới cũng lãng quên các anh. Nhưng, đã có lần, người ta gọi các anh là thợ săn bóng tối.”

« Lùi
Tiến »