Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3645 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

Chiến dịch lá chắn đã bị giới truyền thông phát hiện.

Trong những giờ tiếp theo sau vụ án mạng kép thứ hai, cánh nhà báo đã chỉ trích gay gắt đội SCO, đặc biệt là phó cảnh sát trưởng Moro. Công việc của đội đặc nhiệm đã bị kết tội là không phù hợp thiếu hiệu quả . Trong dư luận, niềm tiếc thương cho sự ra đi của hai cảnh sát đã biến thành một cơn thịnh nộ cao chất ngất.

Chính nỗi sợ hãi đã tác động đến mọi người. Con quái vật đang giành chiến thắng.

Moro bị buộc phải chấm dứt chiến dịch lá chắn để tránh những tranh cãi khác. Rồi anh ta cố thủ ở sở cảnh sát cùng những người tâm phúc, tìm kiếm một ý tưởng điều tra mới.

“Chuyện gì thế?” Câu hỏi của Max ẩn chứa sự lo lắng nhất định. “Em có gặp nguy hiểm không đấy?”

“Anh đừng tin vào cánh nhà báo,” Sandra trả lời. “Họ không biết đang nói gì đâu, họ chỉ muốn bán tin tức cho công chúng nên dùng giọng điệu giật gân vậy thôi.” Cô biết rằng nhận định đó không hoàn toàn đúng sự thật nhưng cô không biết cách nào tốt hơn để trấn an anh.

“Khi nào em về nhà?”

“Ngay khi bọn em xong việc ở đây.” Đó cũng là một lời nói dối. Trên thực tế họ không có nhiều việc để làm, họ chỉ đang đơn giản phân tích lại những chi tiết trong vụ án và tìm những đối tượng có tiền án xâm hại tình dục để thẩm vấn. Phần còn lại, họ đang mò mẫm trong bóng tối.

“Em ổn chứ?”

“Em ổn.”

“Không đúng, Vega. Giọng của em nói cho anh biết điều đó.”

“Anh có lý,” cô thú nhận. “Là do cuộc điều tra. Em không còn quen với bạo lực kiểu này.”

“Em lảng tránh mấy ngày nay rồi.”

“Xin lỗi anh nhưng giờ em không thể nói cho anh được.” Cô đã trốn ngoài sảnh để gọi cú điện thoại đó. Không thể tiếp tục ở cùng những người khác, cô đã tranh thủ lúc sở cảnh sát thưa dần người khi trời tối để tìm một chút riêng tư. Nhưng giờ cô hối hận vì đã gọi cho Max. Cô sợ rằng anh sẽ hiểu lý do chính làm cô ra nông nỗi đó. “Em không thể lúc nào cũng ổn trăm phần trăm được. Anh hiểu mà, đúng không?”

“Vậy tại sao em không buông bỏ?”

Họ đã từng nói về chuyện đó. Theo anh, giải pháp cho tất cả là Sandra chuyển việc. Anh hoàn toàn không thể hiểu được làm sao một người lại có thể lựa chọn công việc ở giữa một đống xác chết.

“Anh có trường lớp, giờ dạy lịch sử, học trò của mình… Em thì có công việc này.” Cô trả lời anh, cố tỏ ra kiên nhẫn.

“Anh tôn trọng việc em làm, anh chỉ nói rằng có lẽ em nên cân nhắc một cuộc sống khác. Vậy thôi.”

Sandra tin chắc rằng anh ấy cũng có lý phần nào. Cô cảm thấy lòng trĩu nặng như thể trong đó là một con ký sinh trùng đang trú ngụ, nó rút dần sức mạnh của cô và đổi lại bằng sự phiền muộn. “Khi chồng em mất, tất cả đều nói rằng em nên chuyển nghề. Gia đình em, bạn bè của em. Em đã ngang bướng khi trả lời rằng mình sẽ làm được. Trên thực tế, từ ba năm nay em tìm cách trốn tránh những vụ án thảm khốc nhất. Khi nào không thể, em đành giấu mình sau máy ảnh. Kết quả là em muốn trốn chạy khỏi cảnh máu me và không thể hoàn thành công việc như đáng ra phải làm: chính vì thế em đã không sớm nhận ra rằng Diana Delgaudio vẫn còn sống. Là lỗi của em, Max à. Em đã ở hiện trường đó nhưng cứ như thể em không có mặt.”

Ở đầu dây bên kia, Max thở dài. “Anh yêu em, Vega, và anh biết có thể em thấy anh ích kỷ nhưng anh phải nói rằng em đang lẩn trốn. Anh không biết em lẩn trốn thứ gì nhưng em đang như vậy đó.”

Sandra biết rằng Max nói vậy vì muốn tốt cho cô, vì anh đang thực sự lo lắng cho tương lai của họ. “Có lẽ anh đúng, em hơi quá phóng đại. Nhưng em hứa sẽ nói chuyện lại với anh khi mọi thứ kết thúc.”

Những lời nói đó đủ sức để trấn an anh. “Về nhà sớm nhé, anh đợi em.”

Sandra dập máy, nhưng sau đó cô nán lại nhìn chiếc điện thoại trong lòng bàn tay. Cô có thực sự ổn? Lần này người đặt câu hỏi là cô, chứ không phải Max. Nhưng cũng như lúc trước không biết trả lời anh thế nào, cô cũng không thể trả lời nổi chính mình.

Đó là một ngày rất dài và cũng đã muộn. Nhưng chẳng ai trong đội của Moro rời văn phòng mà không hết sức với cuộc điều tra giờ hướng về cả hai người đồng nghiệp đã chết.

Khi Sandra đang định quay về phía thang máy để trở lại phòng điều hành của SCO, cô bỗng nhận ra mẹ của Giorgio Montefiori vẫn còn ngồi ở chỗ ghế nhựa dành cho khách ở sảnh. Bà ấy có vẻ điềm tĩnh và kiên nhẫn. Trên đùi bà là cái bao nilon mà bà đã cố đưa cho Moro vài giờ trước đây.

Sandra quay lưng đi vì sợ rằng bà ấy đã nhìn thấy cô đi cùng với Moro nên sẽ tìm tới cô. Cô ấn nút gọi thang máy. Nhưng khi cửa thang máy mở ra trước mặt, cô không thể bước vào. Nó đóng lại và Sandra quay gót, đi thẳng tới chỗ người phụ nữ. “Chào bà Montefiori, tôi là Sandra Vega, làm việc cùng đội SCO. Tôi có thể giúp gì bà chăng?”

Bà ta bắt tay cô hờ hững, có lẽ vì không tin rằng ai đó có thể tin tưởng mình. “Tôi đã nói chuyện với một vài đồng nghiệp của cô, họ bảo tôi chờ nhưng tôi không thể chờ được,” bà thanh minh.

Bà ấy nói lạc cả giọng. Sandra e rằng bà ấy có thể ngất bất cứ lúc nào. “Quầy bar của sở cảnh sát đã đóng cửa nhưng vẫn còn máy bán hàng tự động, sao bà không ăn thứ gì đó?”

Người phụ nữ hít một hơi thật sâu. “Mất con thật đau xót.”

Sandra không hiểu sự liên hệ, nhưng bà ta nói tiếp. “Nhưng chẳng ai nói cho cô sự thật, và điều đó mới thực sự mệt mỏi.” Ánh mắt của bà ấy mang vẻ cay đắng nhưng cũng có cả sự minh mẫn. “Mệt mỏi khi phải thức dậy vào buổi sáng, đi lại và thậm chí là vào phòng tắm hay chỉ đơn giản nhìn vào tường. Khi nhìn cô, tôi thấy khó nhọc trong cả việc chớp mắt, cô tin chứ?”

“Vâng, tôi tin bà.” Sandra đáp.

“Vậy thì đừng hỏi tôi liệu tôi có cần ăn thứ gì không và hãy nghe điều tôi muốn nói với cô.”

Sandra đã hiểu: người mẹ ấy không cần sự cảm thông mà là sự chú ý. “Vâng, tôi đây, bà cứ nói đi.”

Người phụ nữ đưa cô phong bao nilon. “Có một sự nhầm lẫn.”

“Nhầm lẫn ư? Tôi không hiểu…”

“Tôi đã yêu cầu người ta trả lại đồ cá nhân của Giorgio.”

“Vâng, tôi biết.” Sandra nhớ lại những cái gói bọc giấy bóng kính như ở tiệm giặt là, trong đó là trang phục của Diana và bạn trai cô ấy.

Moro đã cho cô xem và nói rằng chính mẹ của Giorgio đã nài nỉ để họ trả lại quần áo của cậu ấy. Phó cảnh sát trưởng đã miêu tả hành động đó như một trong những điều vô lý do nỗi đau gây ra.

“Tôi đã kiểm tra,” bà vừa nói vừa mở cái túi để lấy ra món đồ bên trong: một chiếc sơ mi trắng. “Cái này không phải của con trai tôi. Các vị đã đưa tôi áo của người khác.”

Sandra nhìn nó, chính là cái áo cô đã thấy vương vãi cùng những trang phục khác trên ghế sau của chiếc xe trong suốt quá trình chụp ảnh hiện trường vụ án mạng.

Nhưng người phụ nữ vẫn quả quyết. “Có thể đó là áo của một cậu thanh niên khác đã chết. Và giờ này mẹ cậu ấy đang băn khoăn tự hỏi áo của con mình đang ở đâu.”

Cô đã muốn nói với bà rằng không có thanh niên nào khác chết và cũng chẳng có bà mẹ nào đang tuyệt vọng. Điều mà nỗi đau đang gây ra cho người phụ nữ đó thật kinh khủng, vậy nên cô cố tỏ ra kiên nhẫn. “Tôi chắc chắn là không có sai sót gì ở đây, thưa bà.”

Nhưng bà Montefiori kéo chiếc áo ra khỏi túi. “Cô nhìn chỗ này xem: cái áo này cỡ M, còn Giorgio mặc cỡ L.” Rồi bà cho cô xem một tay áo. “Hơn nữa không thấy những chữ cái đầu tên của nó trên cổ tay. Áo của con trai tôi đều có những chữ cái đó vì tôi là người thêu chúng.”

Người phụ nữ rất nghiêm túc. Trong giây lát, Sandra định sẽ chuồn khỏi bà, lịch sự nhưng cương quyết. Thế nhưng cô lại có một linh cảm bất ngờ, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Thế nếu như đó không phải là một sai sót?

Chỉ có mỗi một lý giải cho điều đang diễn ra.

Cô chạy như bay về phòng điều hành của SCO và đi thẳng tới tấm bảng tóm lược những chi tiết nổi bật trong vụ án. Cô cầm bút và viết:

>

— Sau khi giết họ, hắn đã thay quần áo.

Đang ngồi gác chân lên bàn, Moro đứng phắt dậy và nhìn cô đầy vẻ thắc mắc. Cả những người hiện diện cũng không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

“Sao cô biết?” Anh ta hỏi.

Sandra đưa cái túi nilon với chiếc áo sơ mi. “Mẹ của Giorgio Montefiori đưa cho tôi, bà ấy nói rằng nó không phải của con trai mình. Bà ấy có lý khi cho đó là sự nhầm lẫn: chỉ có điều không phải chúng ta nhầm.” Cô phấn khích vì khám phá đó. “Chúng ta đã đưa cho bà ấy chính cái áo được tìm thấy trong xe của hai thanh niên ở rừng thông Ostia, nhưng nó đã bị đánh tráo trước đó trong bóng tối. Tên sát nhân đã cầm nhầm áo của Giorgio vì nghĩ là của mình. Và điều này chỉ có mỗi một cách lý giải…”

“Hắn ta đã cởi quần áo tại đó.” Moro nói. Một ý tưởng bỗng lóe lên, xua tan sự nản chí dằn vặt anh cả ngày hôm đó. “Có khi hắn làm vậy vì áo bị dính máu, hoặc để không bị ai chú ý tới sau đó.”

“Chính xác.” Sandra hăm hở xác nhận. Nhưng biện pháp cẩn trọng thường thấy ở những kẻ sát nhân khác trong trường hợp này lại mang đến một kết quả bất ngờ. “Bởi vậy, nếu trong túi này là áo của con quái vật…”

Phó cảnh sát trưởng cướp lời cô: “Thì trên đó sẽ có ADN của hắn.”

« Lùi
Tiến »