Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3670 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

Cơn mưa đã xối xả trút xuống Roma cả đêm qua, sáng nay chỉ còn là ký ức mơ hồ.

Ánh mặt trời nhàn nhạt chiếu vào Vương cung thánh đường Thánh Paolo bên ngoài tường thành – nhà thờ lớn thứ hai chỉ sau Vương cung thánh đường Thánh Pietro.

Nơi đây có hầm mộ của Thánh Paolo Tông đồ – theo truyền thuyết, là người đã tử vì đạo và bị chém đầu cách đó ít mét. Nhà thờ nằm ở mạn trái của con sông Tevere và bên ngoài bức tường thành Aureliane, vì vậy nó mang cái tên ấy. Nhà thờ thường là nơi cử hành những nghi lễ trang trọng như tang lễ cấp nhà nước. Vào lúc này, ở đây đang diễn ra lễ tang của Pia Rimonti và Stefano Carboni, hai cảnh sát đã bị con quái vật Roma sát hại một cách dã man hai đêm trước.

Nhà thờ đông nghẹt người đến nỗi không thể vào thêm. Có nhiều nhà chức trách và những vị quan chức cấp cao trong ngành cảnh sát. Nhưng cũng có cả những người dân đến để tiễn đưa hai nạn nhân của một tội ác kinh hoàng.

Phía dưới hàng cột mái vòm bao quanh bốn mặt bên ngoài nhà thờ, phóng viên truyền hình đang túc trực để đưa tin về sự kiện trên các bản tin thời sự của quốc gia. Trước lối vào, một đội cảnh sát danh dự mặc quân phục đã sẵn sàng gửi lời chào tiễn biệt cuối cùng cho linh cữu.

Sandra ở bên ngoài cùng rất nhiều đồng nghiệp, quan sát mọi thứ với tâm trạng cam chịu và chắc chắn rằng tên sát nhân đang thỏa mãn với màn trình diễn được dàn dựng nhờ công lao của hắn.

Cô mặc thường phục và mang theo mình một chiếc máy ảnh kỹ thuật số cỡ nhỏ để chụp hình những người hiện diện. Đồng nghiệp của cô trong đội chụp ảnh hiện trường trà trộn trong đám đông bên trong và bên ngoài nhà thờ cũng đang làm nhiệm vụ tương tự. Họ tìm kiếm một gương mặt hoặc một thái độ khả nghi. Họ hy vọng là tên quái vật quyết định tham gia buổi lễ để tận hưởng men say khi vẫn còn tự do và chưa bị trừng phạt.

Hắn ta không ngu ngốc như thế, Sandra tự nhủ. Hắn không ở đây.

Lần cuối cùng cô tham dự lễ tang là khi chồng cô qua đời. Nhưng ký ức gắn chặt với cái ngày xa xưa đó không liên quan gì đến nỗi đau mất mát. Khi tham dự tang lễ của David, cô không tài nào xóa khỏi đầu suy nghĩ rằng mình chính thức trở thành một góa phụ. Một từ không phù hợp với cô, đặc biệt với độ tuổi trẻ trung của cô. Từ đó làm cô đau lòng. Chưa ai dùng nó trước mặt cô, nhưng cô không thể ngăn người khác nhìn mình theo cách đó.

Cho đến khi chưa tìm ra lời giải cho bí ẩn về cái chết của người cô yêu, cô không thể tự giải thoát khỏi tên gọi đó. Cũng như thoát khỏi sự hiện diện nhức nhối của anh. Chẳng ai dám thừa nhận điều đó, nhưng sự ra đi của những người ta yêu thương đôi khi đeo bám chúng ta như một món nợ không thể trả. Vì vậy cô vẫn còn nhớ cảm giác tự do khi David của cô đã để cô thanh thản.

Tuy nhiên vẫn cần thời gian để chấp nhận một người đàn ông khác bước vào cuộc sống của mình. Một tình yêu hoàn toàn khác và một cách yêu hoàn toàn khác. Một chiếc bàn chải đánh răng mới trong phòng tắm, một mùi mới trên chiếc gối cạnh gối của cô.

Nhưng giờ cô không còn chắc chắn về Max và cô không biết nói điều đó với anh như thế nào. Càng cố tự thuyết phục mình rằng anh là người đàn ông phù hợp và nhắc nhở bản thân rằng anh mới hoàn hảo làm sao, cô càng thấy cần phải chấm dứt mọi thứ.

Những suy nghĩ đó trở nên quyết liệt hơn chính vào lúc này, trong đám tang của cô đồng nghiệp Pia Rimonti. Điều gì sẽ xảy ra nếu cô ở vị trí của cô ấy trong chiếc xe được dùng làm mồi nhử để tóm con quái vật? Cô sẽ nhìn thấy hình ảnh gì và tiếc nuối gì trong những khoảnh khắc cuối cùng của sự sống?

Sandra sợ phải tự trả lời. Nhưng có lẽ chính nhờ những suy nghĩ rắc rối đó, khi đưa máy ảnh lên để chụp một nhóm người, cô nhận ra trong khuôn hình có cả Ivan – người yêu của Pia – đang rời khỏi nhà thờ vội vàng một cách bất thường trước khi tang lễ kết thúc.

Sandra dõi mắt theo anh ta và nhìn thấy anh ta băng qua những hàng cột, đi vào một con đường nhỏ kế bên và lại gần một chiếc xe đang đậu ở đó. Dù ở khoảng cách ấy, anh ta cũng không giấu được vẻ tuyệt vọng. Ai biết được có khi không chịu nổi nỗi đau nên anh ta đã bỏ đi. Nhưng trước khi tới chỗ chiếc xe, anh ta có một cử chỉ làm Sandra chú ý.

Anh ta giận dữ rút điện thoại di động ra khỏi áo khoác và ném nó vào một thùng rác.

Sandra nhớ tới lời nói của linh mục ân giải về những điều bất thường. Và đó chắc chắn là một hành động không bình thường. Lưỡng lự trong giây lát, rồi cô quyết định đi tới nói chuyện với Ivan.

Trước khi thảm kịch đó diễn ra, cô thấy anh ta đúng một lần khi đang đợi Pia kết thúc ca làm việc. Nhưng trong hai ngày cuối cùng, anh ta thường tới văn phòng của sở cảnh sát. Anh ta có vẻ không chịu chấp nhận việc đã xảy ra, anh ta cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm phần nào vì đã không bảo vệ được người phụ nữ của mình.

“Chào anh. Anh là Ivan, phải không?” Sandra mở lời.

Người đàn ông quay sang nhìn cô. “Vâng, tôi đây.”

“Tôi là Sandra Vega, một đồng nghiệp của Pia.” Cô thấy có nghĩa vụ phải nói với Ivan vì sao mình lại tới gặp anh ta. “Tôi biết không dễ dàng gì. Chính tôi cũng trải qua cảm giác này vài năm trước khi chồng tôi ra đi.”

“Tôi lấy làm tiếc,” đó là những lời nói duy nhất của anh ta, vì có lẽ anh ta không biết phải nói gì khác.

“Tôi đã thấy anh vội vã rời nhà thờ.” Sandra nhận ra, trước câu nói đó Ivan bất giác nhìn chiếc thùng rác mà khi nãy anh ta vừa quẳng điện thoại vào.

“À, vâng… Tôi thực sự không chịu đựng nổi.”

Sandra đã nhầm, trong giọng nói của anh ta không có sự đau đớn hay giận dữ. Anh ta chỉ đơn thuần đang vội vã. “Chúng ta sẽ tóm được hắn,” cô nói. “Hắn sẽ bị trừng phạt. Cuối cùng, chúng ta luôn tóm được chúng.”

“Tôi biết sẽ là như vậy.” Ivan nói nhưng không hề có vẻ thuyết phục, như thể anh ta thực sự chẳng thèm bận tâm.

Giọng điệu và thái độ trái ngược với những gì cô nghĩ về anh ta cho đến thời điểm đó: một anh người yêu muốn tìm được công lý bằng mọi giá. Thế mà giờ đây Sandra có cảm giác rằng anh ta muốn che giấu điều gì đó. Cũng bởi lẽ anh ta không ngừng liếc mắt tới chỗ thùng rác. “Tôi có thể hỏi anh tại sao anh lại rời khỏi đám tang không?”

“Tôi đã trả lời cô rồi.”

“Lý do thực sự cơ.” Cô khăng khăng.

“Đó không phải việc của cô.” Anh ta giận dữ đáp lại.

Sandra đứng đó chăm chú và yên lặng nhìn Ivan trong vài giây mà cô chắc anh ta sẽ cảm thấy như vô tận. “Thôi được, xin lỗi anh,” cô nói trước khi rời đi. “Tôi lấy làm tiếc về những gì anh đang trải qua.”

“Khoan đã…”

Sandra dừng bước và ngoái lại.

“Cô biết Pia rõ chứ?” anh ta hỏi bằng một giọng điệu hoàn toàn khác, u sầu hơn.

“Không rõ như tôi muốn.”

“Gần đây có một quán bar.” Người đàn ông ngó xuống giày, rồi nói tiếp: “Cô không phiền nếu chúng ta nói chuyện một chút chứ?”

Thoạt tiên, Sandra không biết trả lời thế nào.

“Tôi không định tán tỉnh cô đâu.” Anh ta nói, giơ hai tay lên để xin lỗi. “Nhưng tôi cần nói điều này với ai đó…”

Sandra quan sát kỹ anh ta. Dù Ivan đang mang gánh nặng gì đi chăng nữa, cũng nên có ai đó giúp anh ta giải phóng nó. Có lẽ với một người xa lạ sẽ dễ dàng hơn. “Tôi phải làm xong nhiệm vụ của mình. Nhưng anh cứ tới đó trước, tôi sẽ tới sau.”

Phải mất một tiếng nữa Sandra mới rảnh. Trong suốt quãng thời gian đó cô tự hỏi gánh nặng của Ivan là gì và liệu nó có tồi tệ hơn của cô mà cô không đủ can đảm để thổ lộ với Max. Rồi, như đã hứa, cô tới quán bar để gặp anh ta.

Cô thấy anh ta ngồi bên một chiếc bàn nhỏ, anh ta đã gọi một ly rượu nặng. Ngay khi nhìn thấy cô anh ta có vẻ như bừng tỉnh trở lại, ánh mắt chất chứa một sự mong mỏi lạ lùng.

Sandra ngồi xuống đối diện anh ta. “Thế nào, có chuyện gì vậy?”

Ivan đảo mắt như thể tìm lời. “Tôi là một tên khốn nạn. Cực kỳ khốn nạn. Nhưng tôi yêu cô ấy.”

Cô tự hỏi tại sao anh ta lại bắt đầu câu chuyện theo cách đó, nhưng cô để anh ta tiếp tục mà không ngắt lời.

“Pia là một cô gái tốt, cô ấy chưa bao giờ làm tôi tổn thương. Cô ấy thường nói rằng mối quan hệ của chúng tôi quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Cô ấy chỉ chờ giây phút tôi cầu hôn cô ấy. Nhưng tôi đã phá hỏng tất cả…”

Sandra nhận ra rằng Ivan không thể nhìn thẳng vào mắt cô. Cô đặt tay mình lên tay anh ta. “Nếu anh không yêu cô ấy nữa, đó không phải là lỗi của anh.”

“Nhưng tôi yêu cô ấy,” anh ta quả quyết. “Nhưng vào cái đêm cô ấy chết, tôi đã phản bội cô ấy.”

Sandra sốc trước phát hiện đó. Từ từ cô rụt tay lại.

“Tôi đã có quan hệ với một phụ nữ khác, chuyện cũng được một thời gian. Và không phải là lần đầu tiên.”

“Tôi nghĩ mình không nên nghe câu chuyện này.”

“Trái lại, cô nên nghe nó.” Có vẻ như anh ta đang cầu xin cô.

“Đêm hôm đó tôi biết là Pia phải làm nhiệm vụ và không thể gọi cho tôi nên tôi đã tranh thủ cơ hội để gặp người phụ nữ đó.”

“Thật sao, đủ rồi đấy.” Cô chẳng mảy may muốn nghe phần còn lại.

“Cô là cảnh sát phải không? Vậy thì cô phải nghe tôi nói.”

Sandra cảm thấy bối rối trước thái độ đó, nhưng cô để cho anh ta nói tiếp.

“Tôi không nói ra điều này trước đây vì tôi sợ người ta bảo tôi là thằng đểu cáng. Bạn bè tôi, bố mẹ cô ấy, họ sẽ nói gì về tôi? Và những người khác nữa? Câu chuyện này sẽ ầm ĩ trên tivi và tất cả mọi người không quen biết tôi sẽ thấy có quyền phán xét tôi. Tôi là một thằng hèn nhát.”

“Anh đã không nói điều gì?”

Ivan nhìn thẳng vào cô, đôi mắt anh ta đầy vẻ sợ hãi và Sandra e rằng anh ta có thể bật khóc.

“Tôi đã nhận được một cú điện thoại của Pia vào đêm cô ấy chết.”

Sandra bỗng thấy ớn lạnh từ chân tới tận sau lưng. Việc khẳng định rằng con quái vật đã không để lại gì cho họ tại hiện trường vụ án thứ hai là sai lầm. Có thứ gì đó. “Anh đang nói gì vậy?”

Người đàn ông lục trong túi, rồi anh ta đặt lên bàn một chiếc di động. Chắc chắn đó chính là cái điện thoại cô đã nhìn thấy anh ta quăng đi lúc trước. Anh ta từ từ đẩy nó lại chỗ cô. “Nó đã tắt. Nhưng sau đó tôi đã tìm thấy một tin nhắn trong hộp thư thoại.”

« Lùi
Tiến »