Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3669 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

Trong lịch sử mười lăm năm của mình, trường Hamelin là nơi ghé chân của khoảng ba mươi đứa trẻ.

Chúng đều phạm cùng một tội. Sát nhân. Cho dù không phải đứa trẻ nào cũng thực sự giết người. Một vài đứa chỉ có biểu hiện khuynh hướng sát nhân rõ rệt hay đã bị ngăn chặn trước khi đạt được mục đích hoặc chúng thực hiện không thành công.

Xét về độ tuổi của trẻ phạm tội, ba mươi là một con số đáng kể. Bản kê khai về những gì chúng phạm phải không có ảnh đính kèm, cũng chẳng có tên khai sinh.

Danh tính của mỗi đứa trẻ được che giấu bằng một câu chuyện cổ tích.

“Khi giết người, bọn trẻ còn tàn độc hơn cả người lớn: Sự ngây thơ là vỏ bọc của chúng.” Joseph Kropp viết. “Khi tới đây, có vẻ như chúng hoàn toàn không nhận thức được mức độ trầm trọng của việc chúng đã và sắp thực hiện. Nhưng sự ngây thơ trong hành vi của chúng có thể đánh lừa. Như trường hợp của đứa trẻ tra tấn một con côn trùng nhỏ. Người lớn sẽ phạt nó nhưng lại nghĩ đó là một trò chơi vì luôn cho rằng đứa bé không có nhận thức đầy đủ về sự khác biệt giữa tốt và xấu. Nhưng một phần trong đứa trẻ biết rằng việc nó làm là sai trái và nó cảm thấy vui thú khi hành hạ người khác.”

Marcus bắt đầu chọn đọc ngẫu nhiên.

Đứa trẻ bằng rơm mười hai tuổi và không có tình cảm. Trên thực tế, người mẹ đơn thân đã giao nó cho vợ chồng người dì vì không có khả năng chăm sóc. Một ngày nọ, trong một công viên trò chơi, nó đã gặp một đứa bé năm tuổi và lợi dụng lúc cô trông trẻ của cậu bé sao nhãng, nó đã thuyết phục cậu bé đi theo mình vào một nhà kho bỏ hoang. Ở đó, nó đã dẫn cậu bé tới gần miệng của một bể chứa sâu hàng mét và đẩy cậu bé xuống dưới. Đứa bé bị gãy cả hai chân nhưng chưa chết ngay. Hai ngày sau đó, trong khi mọi người đổ xô tìm kiếm và nghĩ rằng nó bị một người lớn bắt cóc, hung thủ thực sự đã nhiều lần quay lại nhà kho, ngồi trên miệng bể chứa để nghe tiếng khóc và những lời cầu cứu từ bên dưới vọng lên như một con ruồi bị cầm tù trong một cái lọ. Cho đến ngày thứ ba, những lời van nài chấm dứt.

Đứa bé bằng bụi lên bảy tuổi. Trong một thời gian dài, nó là đứa con duy nhất, vì thế nó không chấp nhận sự xuất hiện của em trai mình – một kẻ lạ mặt đáng ghét đã phá hủy chuỗi tình cảm gia đình. Một ngày nọ, lợi dụng lúc bà mẹ không để ý, nó đã lấy đứa trẻ sơ sinh ra khỏi cũi và mang vào phòng vệ sinh, dìm em nó xuống bồn tắm đầy nước. Bà mẹ đã phát hiện ra khi nó đang lặng ngắm đứa em trai chết đuối và bà ta đã kịp cứu đứa nhỏ vào phút cuối cùng. Dù bị bắt quả tang nhưng đứa trẻ bụi luôn miệng nói là mình vô tội.

Theo Kropp, việc giết người đôi khi được thực hiện trong một trạng thái tâm thần phân liệt. “Khi thực hiện hành vi, đó thực sự là một cuộc chạy trốn thực tại mà trong đó nạn nhân được xem như một đồ vật chứ không phải con người. Điều đó giải thích cho việc tên tội phạm sau đó thường bị mất trí nhớ. Sát thủ trẻ thơ không thể nhớ được việc mình đã làm, thấy thương cảm hay hối hận.”

Marcus hiểu tại sao nhà chức trách lại giấu kín những vụ án ấy. Đó là vì sự cấm kỵ. Công bố những câu chuyện đó có thể làm dư luận hoang mang. Vì thế người ta dựng lên những tòa án đặc biệt, văn bản được giữ kín và tất cả thông tin đều tuyệt mật.

Có ba đứa bé gió, tất cả đều mười tuổi. Nạn nhân của chúng là một người đàn ông năm mươi tuổi, nhân viên kinh doanh, có một vợ và hai con, đang đi trên cao tốc để về nhà trong một tối mùa đông thường lệ. Từ trên cầu vượt, ai đó đã quăng một tảng đá vào chính giữa kính chắn gió của xe ông ta, làm người đàn ông bị vỡ hộp sọ, để lại một lỗ sâu trên mặt. Ba đứa trẻ phạm tội đã bị nhận diện sau khi người ta kiểm tra lại băng ghi hình của một camera an ninh đặt ở trên cầu. Theo đó, trò chơi tử thần của chúng đã diễn ra trong nhiều tuần. Chúng đã phá hoại rất nhiều phương tiện mà không bị ai phát hiện ra.

Đứa trẻ lửa tám tuổi. Khi cánh tay nó bị bỏng do pháo, bố mẹ nó cho đó là một vụ tai nạn, nhưng thực ra chính nó muốn thí nghiệm trên cơ thể mình sức mạnh bí ẩn của lửa – có thứ gì đó ngọt ngào trong tận cùng sự đau đớn đó. Từ lâu nó đã để mắt tới một người vô gia cư thường qua đêm trong một ô tô bị bỏ tại bãi đậu xe. Nó đã đốt xe bằng một can xăng ăn cắp từ gara của ông bố. Người đàn ông đó đã bị bỏng nghiêm trọng trên 60% cơ thể.

Bình luận về những vụ phạm tội đó, Joseph Kropp không hề khoan nhượng mà chỉ rõ những động cơ ẩn sâu bên trong. “Rất nhiều người tự hỏi làm thế nào một đứa trẻ, một con người được coi là trong trắng, lại có thể thực hiện một hành vi vô nhân tính như giết người. Dẫu vậy, không giống với những án mạng mà hung thủ là người trưởng thành và có thể phân biệt được hai nhân vật: hung thủ và nạn nhân, trong những vụ phạm tội của trẻ em, hung thủ cũng chính là nạn nhân. Thường chúng có một ông bố thường xuyên vắng mặt, dữ đòn hoặc ít tình cảm. Hay chúng có một bà mẹ lấn át, vô tình hoặc thể hiện ham muốn với con trai mình. Một đứa trẻ bị lạm dụng, bị bạo hành trong gia đình, hay bị bố mẹ khinh rẻ, thường có xu hướng cảm thấy mình có lỗi vì việc này, nghĩ rằng mình xứng đáng bị đối xử tệ bạc như vậy. Vì thế, nó chọn một đứa cùng trang lứa giống như mình, dễ bị tổn thương và không được bảo vệ, và nó giết đứa bé đó vì nó học được rằng kẻ yếu nhất phải luôn bị đánh bại. Trên thực tế, bằng cách này sát thủ trẻ thơ tự trừng phạt chính mình và trừng phạt sự bất lực của bản thân trước những hành hạ, nhục mạ.”

Đó là trường hợp của đứa trẻ thiếc, nó bị cả bố lẫn mẹ hành hạ từ tấm bé, họ trút mọi cơn giận dữ lên đầu nó. Họ được những người quen biết kính trọng quá đến nỗi không mảy may nghi ngờ. Dưới con mắt của người lạ, đứa con duy nhất của họ là một đứa trẻ vụng về hoặc chỉ đơn giản là kém may mắn và thường xuyên gặp tai nạn nhỏ gây ra những vết bầm tím và gãy xương. Cho đến khi, chính đứa trẻ đơn độc đó tìm được một người bạn thân. Mối quan hệ đó là một điểm tích cực trong cuộc sống của nó và nó bắt đầu cảm thấy hạnh phúc và thấy mình giống như bao đứa trẻ khác. Thế mà, một ngày nó đã lừa cậu bạn vào hầm nhà của người bà, trói cậu bé lại và làm gãy xương chân và cẳng tay bằng một cái búa. Rồi nó dùng lưỡi dao lam rạch lên khắp người cậu bé. Cuối cùng nó đã dùng một thanh sắt nhọn đâm thủng bụng cậu bạn – “Cháu phải làm thế vì nó thực sự không muốn chết.”

Do chứng mất trí nhớ đã xóa sạch cuộc đời trước đây của anh, kể cả thời thơ ấu, Marcus buộc phải tự vấn chính xác vào thời điểm nào lúc bé anh hiểu được ý nghĩa của cái thiện và cái ác, và liệu khi còn nhỏ anh cũng có bản năng bạo lực tương tự như vậy không. Nhưng anh không biết câu trả lời. Và thế là anh bắt đầu đi kiếm tìm câu chuyện mà anh quan tâm nhất.

Nhưng những văn bản đó vẫn chưa đề cập tới đứa bé muối lẫn tội ác mà nó phạm phải. Linh mục ân giải quan sát tủ hồ sơ và đống giấy tờ xung quanh thêm lần nữa. Cuộc tìm kiếm sẽ mất thời gian. Anh lia đèn pin ra khắp phòng, hy vọng thứ gì đó sẽ đập vào mắt. Anh dừng lại trước một cái ngăn kéo đóng hờ của một cái tủ gỗ. Anh lại gần, nó thứ gì đó ở bên trong. Anh đặt nó xuống sàn và cúi xuống để kiểm tra bên trong.

Trên gáy mỗi cuộn băng đều có dán mác – Loạn tâm thần bạo lực, Rối loạn nhân cách chống đối xã hội, Chậm phát triển tâm thần trầm trọng hơn do bị hành hạ. Có ít nhất khoảng ba mươi cuộn.

Marcus bắt đầu kiểm tra xem giữa những chứng bệnh đó liệu có cái nào trùng khớp với miêu tả của Nicola Gavi về đứa trẻ muối: rối loạn định dạng giới tính, hận thù ngấm ngầm, một khả năng đánh lừa đặc biệt, một chỉ số thông minh siêu đẳng. Anh tập trung vào công việc đến nỗi đánh rơi chiếc đèn pin xuống sàn. Nhưng khi vươn người ra để lấy nó, anh bỗng nhận thấy luồng sáng nhắm vào thứ gì đó trong góc.

Có một cái đệm bị quẳng dưới đất, một đống giẻ lau và một cái ghế dựng sát tường, trên đó có những cây nến và một cái bếp gas du lịch. Anh nghĩ ngay tới chỗ ngủ tạm bợ của một người vô gia cư, nhưng rồi anh nhận ra dưới chân ghế có một vật khác.

Một đôi giày. Màu lam.

Anh không kịp phản ứng vì thấy cái gì đó lướt qua sau lưng. Anh đưa đèn pin chiếu vào nó. Đó là một lão già. Tóc ông ta bạc trắng như ánh trăng và đôi mắt xanh da trời, sâu thẳm. Những nếp nhăn trên khuôn mặt làm ông ta trông giống một cái mặt nạ bằng sáp. Ông ta trừng trừng nhìn anh với một nụ cười lạ lùng trên môi.

Marcus đứng dậy, thật chậm. Nhưng lão già cũng di chuyển. Ông ta giấu một tay sau lưng.

Chính hắn là kẻ đã giết Cosmo Barditi, đâm Nicola Gavi và đánh vào gáy anh ở biệt thự trên phố Appia Antica. Và hắn có súng.

Lão già cuối cùng cũng tiết lộ thứ mình đang giấu.

Một cái bật lửa nhỏ bằng nhựa màu xanh da trời. Lão ta dùng nó làm dấu thánh ngược và chạy biến vào bóng tối.

Marcus cầm đèn đuổi theo và chỉ thấy một cái bóng vụt ra khỏi phòng. Sau một giây chần chừ, anh bám theo lão, nhưng ngay khi tới chỗ hành lang, anh ngửi thấy trong không khí mùi dầu lửa của những chiếc nồi hơi cổ bỗng chốc trở nên nồng nặc hơn. Một đốm lửa bốc lên từ đâu đó trong cái mê cung đó. Anh có thể nhận ra quầng sáng của nó.

Marcus do dự. Anh phải chạy ra khỏi đó ngay lập tức, nếu không anh sẽ bị kẹt lại và bị thiêu sống. Nhưng một phần trong anh biết rằng nếu ra đi mà không có lời giải đáp, sẽ không còn cách nào để ngăn chặn cái ác đang hoành hành ở Roma. Vì vậy, nhận thức được mối nguy trước mắt, anh trở gót, quay lại kho lưu trữ.

Anh lao xuống chỗ cái ngăn kéo nơi mình đang tìm kiếm, và bắt đầu lôi những cuộn băng ra, loại thật nhanh những cuốn không liên quan. Cho đến khi tìm được một cuốn thu hút sự chú ý của mình.

Trên mác của nó có ghi Bệnh thái nhân cách bác học.

Marcus nhét nó vào trong áo khoác và chạy ngay về phía lối ra.

Những hành lang dưới lòng đất trống đều giống nhau và đang bị khói cay đặc quánh nhanh chóng lấp đầy. Marcus lấy cổ áo che miệng và mũi, cố nhớ lại đường đi lúc nãy nhưng khỉ thật, không dễ chút nào. Luồng sáng của đèn pin giờ đã bị che khuất bởi một bức tường đen kịt muội than.

Anh bò trên mặt đất cho dễ thở hơn. Anh thấy hơi nóng dâng cao xung quanh mình và những ngọn lửa đang bám đuổi anh, vây hãm anh. Anh ngước mắt và nhận thấy khói bay về một hướng, như thể nó đã tìm được lối ra. Vậy là anh đứng dậy và đi theo nó.

Anh hổn hển và thi thoảng phải dừng lại dựa vào tường để ho. Nhưng sau một thời gian tưởng chừng như vô tận, cuối cùng anh đã tìm lại cái cầu thang dẫn lên tầng trên. Anh bước lên bậc, trong đống lửa vây hãm xung quanh.

Khi tới được tầng trệt, anh thấy khói đã sớm bủa vây cả nơi đây. Vì thế anh không thể chạy ra theo lối đã vào, anh có nguy cơ sẽ chết ngạt khi chỉ cách sự sống có ít bước. Lúc đó, anh mới nhận thấy một nghịch lý khó tin. Anh hiểu rằng nếu muốn sống sót, anh phải trèo lên cầu thang và đánh lừa khói, đi trước nó một bước.

Anh lại trở lại tầng một và với chút hơi thở còn lại, anh tới được chỗ căn phòng có những bức tường phủ kín cảnh tượng trong truyện cổ tích. Nhưng hơi nóng đã tới đó trước anh và đến mức không thể chịu nổi. Giấy dán tường với những bức vẽ đã bắt đầu bong tróc.

Marcus thấy không còn nhiều thời gian, vậy là anh bắt đầu tung chân đá vào những ván gỗ chặn cửa sổ. Một, hai, ba, trong khi quầng sáng báo hiệu sự xuất hiện của ngọn lửa đã lan tới hành lang. Cuối cùng, tấm ván cũng bật tung và bay vào không trung. Marcus bám vào bậu cửa và toan bay theo nó trong bóng tối của cơn bão, thì dưới lớp giấy dán tường với những hình vẽ trong truyện cổ tích bỗng xuất hiện một hình ảnh. Nó oai vệ và lừng lững như một cái bóng đầy hăm dọa.

Một con người nhưng không phải con người. Nó có đôi mắt trống rỗng và cái đầu của một con sói.

« Lùi
Tiến »