Học viện Kropp thực sự không tồn tại.
Không thể có một địa điểm bí mật mà người ta đưa bọn trẻ giết người đến. Chẳng ai sẽ gọi chúng là những kẻ sát nhân, nhưng bản chất của chúng chính là như vậy, Marcus thầm nghĩ.
“Cứ như thể sống trong một câu chuyện cổ tích… Nhưng không thể thoát ra.” Nicola Gavi đã miêu tả như thế.
Không tìm thấy dấu vết của viện tâm thần dành cho trẻ em này ở bất cứ nơi đâu. Không một địa chỉ hay một lời đề cập chóng vánh trên Internet, nơi mà những thông tin bảo mật nhất thường để lại dư âm mờ ảo nào đó.
Và trên mạng cũng có rất ít thông tin về Joseph Kropp, ông bác sĩ người gốc Áo đã lập ra nơi đó để cải tạo những đứa trẻ gây tội ác kinh hoàng nhưng thường không nhận thức được tính trầm trọng của sự việc. Kropp được nhắc tới với tư cách là tác giả của một vài ấn phẩm về quá trình phát triển tội lỗi ở tuổi thiếu nhi và khả năng phạm tội của trẻ vị thành niên. Ngoài ra không có gì thêm, chẳng có tiểu sử cũng như lý lịch nghề nghiệp.
Manh mối duy nhất mà Marcus tìm được nằm trong một bài báo ca ngợi giá trị giáo dục của những câu chuyện cổ tích.
Linh mục ân giải tin rằng lý do cho sự bảo mật kỹ lưỡng đó là mong muốn bảo vệ quyền riêng tư cho những vị khách nhỏ tuổi của học viện. Sự tò mò bệnh hoạn của con người sẽ khiến mọi cơ hội cải tạo tiêu tan. Nhưng chỗ đó nhất định phải được biết đến. Chắc chắn phải có những đơn vị cung cấp mọi thứ cần thiết, phải có giấy phép và chứng từ thuế má chứng minh cho những hoạt động này. Và ắt hẳn ở đó phải có nhân viên được tuyển dụng và trả lương như thông thường. Vậy thì cách lý giải duy nhất có vẻ hợp lý là nó mang một cái tên khác, một cái tên vỏ bọc để tránh bị dòm ngó.
Và thế là Marcus tình cờ tìm thấy Trung tâm hỗ trợ thiếu nhi Hamelin.
Đó chính là tên của thành phố trong câu chuyện cổ tích của anh em Grimm mà một ngày nọ Chàng Thổi Tiêu Thần Kỳ đã biến mất. Truyện kể rằng, với cây tiêu của mình anh chàng đã giải phóng người dân khỏi nạn chuột và ruồi. Vẫn nhờ âm thanh của nó, anh ta đã làm những đứa trẻ biến mất để trả thù cho việc không được trả công.
Đó là một sự lựa chọn kỳ cục, Marcus nhận định. Chẳng có gì tốt đẹp trong câu chuyện cổ tích đó cả.
Trường Hamelin nằm trong một tòa nhà được xây dựng vào những năm đầu thế kỷ 20 ở khu vực Tây Nam của thành phố. Bao quanh nó là một công viên dưới ánh chớp để lộ những dấu hiệu không được chăm chút. Tòa nhà bằng đá màu xám không lớn lắm và chỉ có hai tầng. Những ô cửa sổ ở mặt tiền bị chắn bằng những tấm gỗ sậm màu. Rõ ràng mọi thứ đang trong tình trạng bị bỏ hoang.
Đứng dưới trời mưa, Marcus quan sát ngôi nhà từ phía sau cánh cổng sắt hoen gỉ. Anh nghĩ lại những miêu tả khái quát của Nicola Gavi về đứa trẻ muối. Tóc và mắt màu hạt dẻ, ngoại hình bình thường. Yếu đuối và khép kín, nhưng lại có khả năng gieo rắc một nỗi sợ hãi kỳ lạ. Tại sao nó ở đó? Nó đã phạm phải tội gì nghiêm trọng đây? Lời giải đáp có lẽ nằm trong tòa nhà ấy. Vào giờ đó trong đêm, địa điểm đẩy lùi những cặp mắt tò mò bởi dáng vẻ dữ tợn nhưng cũng u sầu của nó. Như thể một bí ẩn của những đứa trẻ.
Marcus không thể chờ đợi thêm.
Anh trèo qua cánh cổng sắt và rơi xuống một thảm lá khô ẩm ướt. Gió vẫn đủ sức thổi chúng bay từ bên này sang bên kia khu vườn, như bóng ma của những đứa trẻ đang chơi trò đuổi bắt. Trong cơn mưa có thể nghe thấy những tràng cười của chúng làm từ những tiếng xào xạc.
Linh mục ân giải bước về phía lối vào.
Phần phía dưới mặt tiền đầy những dòng chữ sơn xì, dấu vết nữa cho sự hoang hóa của nơi đây. Cửa ra vào bị bịt kín bởi những thanh gỗ. Marcus đành đi xung quanh ngôi nhà để tìm cách vào bên trong. Một ô kính cửa sổ tầng trệt mở toang. Anh trèo bằng cả hai chân lên gờ tường trơn tuột bởi nước mưa xối xả không ngừng. Anh bám lấy bậu cửa sổ để nâng người lên, cẩn thận để không bị trượt ngã, rồi chui vào cái lỗ hẹp.
Cuối cùng anh đã sang được bên kia, người nhỏ nước tong tong xuống sàn. Đầu tiên, anh lục túi tìm đèn pin. Anh bật nó lên. Trước mắt anh là một kiểu phòng ăn tập thể. Có khoảng ba mươi chiếc ghế bằng mica, giống y hệt nhau, nằm xung quanh những chiếc bàn tròn và thấp. Sự sắp xếp ngăn nắp đối nghịch với vẻ hoang hóa của ngôi nhà. Cứ như thể những chiếc ghế, chiếc bàn vẫn còn đang đợi chờ ai đó.
Marcus xuống khỏi bậu cửa và chiếu đèn vào sàn nhà. Những viên gạch khảm đã phai màu theo thời gian. Anh bước đi để khám phá những căn phòng khác.
Tất cả các phòng đều giống nhau. Có thể bởi vì ngoại trừ phần khung của đồ đạc, trong đó trống rỗng. Không có cửa và tường trắng nhợt, nơi những mảng vữa không bị bong tróc vì ẩm ướt. Có một mùi ẩm mốc dai dẳng và tiếng nước mưa đang rỏ âm vang khắp ngôi nhà. Ngôi trường như thể xác của một con tàu xuyên Đại Tây Dương nằm trong tâm điểm của cơn bão.
Những bước chân của Marcus mang lại tiếng động mới cho không gian – những bước chân buồn bã và cô đơn như của một vị khách đã tới quá trễ. Anh tự hỏi chuyện gì đã xảy ra ở nơi đây, điều tồi tệ nào đã khiến nó phải gánh chịu một kết cục không đáng như vậy.
Nhưng linh mục ân giải có thể cảm thấy một sự rung động lạ lùng. Một lần nữa, anh lại ở rất gần với sự thật. Hắn ta đã ở đây, anh tự nhủ khi nhớ lại cái bóng người trong bữa tiệc ở khu Appia Antica. Con đường của hắn đã từng ghé qua đây nhiều năm trước khi giao với con đường của anh vào đêm hôm đó.
Anh bắt đầu bước lên cầu thang dẫn lên tầng trên. Những bậc thang có vẻ khá ọp ẹp, như thể chỉ cần một lực rất nhỏ cũng có thể làm chúng đổ sập. Anh dừng lại ở chỗ chiếu nghỉ. Một hành lang nhỏ trải dài từ phải qua trái. Anh bắt đầu khám phá không gian.
Những chiếc giường tầng đã hoen gỉ, một vài cái ghế gãy. Có cả một phòng vệ sinh lớn với những vòi hoa sen đặt cạnh nhau và một phòng thay đồ. Nhưng sự chú ý của Marcus lại hướng về căn phòng trong cùng. Bước qua ngưỡng cửa, anh thấy mình ở trong một không gian khác hẳn những chỗ còn lại. Những bức tường được phủ giấy dán tường.
Xung quanh anh là những bức vẽ minh họa một số cảnh tượng trong các câu chuyện cổ tích.
Anh nhận ra Hansel và Gretel đang đứng trước ngôi nhà làm bằng bánh kẹo. Bạch Tuyết. Lọ Lem đang khiêu vũ. Cô bé quàng khăn đỏ với giỏ thức ăn. Cô bé bán diêm. Những nhân vật như bước ra từ một quyển sách cũ đã phai màu. Nhưng có thứ gì đó rất lạ lùng. Lia đèn qua một lượt, cuối cùng Marcus đã hiểu.
Trên gương mặt của chúng không có nét gì vui tươi.
Chẳng ai cười, như người ta vẫn thường trông đợi trong một câu chuyện cổ tích. Điều duy nhất có thể thấy là sự lo âu và bứt rứt.
Một tiếng sấm to hơn mọi lần. Linh mục ân giải thấy cần phải ra khỏi ngôi nhà. Nhưng khi đang chuẩn bị, đế giày anh bỗng giẫm vào một thứ gì đó. Anh chiếu đèn xuống và thấy trên sàn nhà có những giọt sáp nến. Chúng xếp thành hàng ngay ngắn và dẫn ra phía ngoài. Marcus tìm thấy chúng cả ở chỗ hành lang, dẫn xuống dưới. Anh quyết định đi theo dấu của chúng.
Chúng dẫn anh tới tận một hốc nhỏ dưới chân cầu thang nơi dấu sáp kết thúc ở trước một cánh cửa nhỏ bằng gỗ. Ai mạo hiểm tới tận đó với một cây nến trên tay hẳn đã đi vào trong. Marcus thử vặn tay cầm. Cửa mở.
Anh rọi đèn pin. Trước mặt anh là một mê cung những hành lang và phòng nhỏ. Tính ra chúng chiếm một diện tích rộng hơn rất nhiều so với hai tầng phía trên, cứ như thể ngôi nhà thực tế chìm sâu dưới đất và những gì trông thấy được chỉ là một phần khiêm tốn của nó.
Anh bước tiếp. Những giọt sáp nến là cách định hướng duy nhất dưới đó, nếu không chắc chắn anh sẽ lạc đường. Dưới mặt đất, sỏi thế chỗ cho những viên gạch. Và anh thấy có một mùi dầu lửa khá mạnh giống như mùi thường bốc ra từ những nồi hơi cổ.
Ở dưới đó chồng chất các đồ nội thất của ngôi trường cũ. Những tấm đệm mốc meo trong bóng tối và những đồ đạc bị độ ẩm âm thầm ăn mòn. Không gian dưới lòng đất như một dạ dày khổng lồ đang chậm rãi làm việc để xóa dần mọi dấu vết của nó.
Nhưng cũng có rất nhiều đồ chơi. Những con rối lò xo đã hoen gỉ, những chiếc ô tô đồ chơi, một con ngựa bập bênh, bộ xếp hình bằng gỗ, một con gấu bông đã trụi lông nhưng đôi mắt vẫn còn sáng quắc. Hamelin là nơi trung gian giữa một nhà tù và một viện tâm thần, nhưng những đồ vật gợi Marcus nhớ rằng đó cũng là một địa điểm dành cho trẻ em.
Một lát sau, dấu sáp nến dẫn vào một trong các căn phòng. Marcus chiếu đèn vào phía bên trong. Anh không thể tin nổi.
Đó là một phòng lưu trữ.
Trong đó chứa hàng tập hồ sơ và chồng văn bản. Chúng được xếp dọc theo những bức tường và choán đầy trung tâm của căn phòng cho đến tận trần nhà. Nhưng rất lộn xộn.
Linh mục ân giải đưa đèn pin lại gần để đọc biển gắn trên những ngăn kéo. Trên đó chỉ ghi mỗi ngày tháng. Nhờ chúng anh có thể suy luận ra rằng trường Hamelin hoạt động trong mười lăm năm. Rồi, vì vài lý do không rõ ràng nào đó, nó đã bị đóng cửa.
Marcus bắt đầu kiểm tra đống văn bản, lấy ra vài cái ngẫu nhiên và tin rằng chỉ cần ngó qua anh sẽ biết liệu nó có đáng quan tâm hay không. Nhưng sau khi đọc vài dòng ngẫu nhiên từ hai trang giấy, anh nhận ra thứ lộn xộn trước mặt không chỉ đơn thuần là một phòng lưu trữ bệnh án và giấy tờ hành chính.
Đó là nhật ký của giáo sư Joseph Kropp.
Ở đó có đáp án cho mọi câu hỏi. Nhưng sự mênh mông của kho thông tin đó chính là trở ngại lớn nhất cho việc tìm kiếm sự thật. Thiếu một tiêu chí logic, Marcus đành phó mặc cho sự tình cờ. Anh bắt đầu kiểm tra những quyển sổ của Kropp.
“Giống như người lớn, những đứa trẻ cũng sở hữu thiên hướng sát nhân bẩm sinh,” ông bác sĩ tâm thần viết, “điều này chỉ bộc lộ ở tuổi dậy thì. Quả thực những đứa trẻ vị thành niên phải chịu trách nhiệm về những vụ thảm sát bằng súng và đầy tính máu lạnh tại các trường học. Bên cạnh những sát thủ trường học còn có những sát nhân băng đảng – các thanh niên gia nhập băng nhóm và phạm tội giết người với niềm an ủi là chúng có đồng bọn.”
Nhưng Kropp không chỉ dừng lại ở đó, ông ta còn phân tích hiện tượng giết người ở tuổi ngây thơ và trong trắng.
Tuổi thơ ấu.