Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3665 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

Căn hộ của Astolfi được gắn mác điểm 23.

Lý do của con số đó là sự tịnh tiến. Và Moro đang giải thích điều đó tại cuộc họp bí mật diễn ra vào tối muộn trong phòng của cảnh sát trưởng.

Người tham dự rất hạn chế và được lựa chọn. Ngồi xung quanh bàn họp, ngoài cảnh sát trưởng còn có một quan chức của Bộ Nội vụ, Tổng chỉ huy lực lượng cảnh sát, đại diện của Viện Kiểm sát và thanh tra Crespi.

“Hai mươi ba trường hợp,” phó cảnh sát trưởng nói. “Trường hợp đầu tiên là vào năm 1987. Một đứa trẻ ba tuổi ngã từ ban công tầng năm của một tòa chung cư. Người ta nghĩ đó là một tai nạn thảm thương. Vài tháng sau, một bé gái nhỏ tuổi hơn cũng chịu chung số phận từ một tòa nhà cùng khu phố. Trong cả hai vụ đều có một chi tiết lạ lùng: hai thi thể đều thiếu chiếc giày bên phải. Chuyện gì đã xảy ra? Theo bố mẹ của những đứa trẻ, giày không rớt khi chúng ngã và ở nhà cũng không thấy. Chỉ là một sự tình cờ? Người ta đã bắt giữ cô trông trẻ cho cả hai gia đình. Trong đồ đạc của cô ta lộ ra hai chiếc giày và trong sổ nhật ký của cô ta phát hiện thấy thứ này.”

Moro cho những người dự họp xem bản photocopy một trang sổ. Hình người hiện ra trong bóng tối tại nhà của Astolfi. Người đầu sói.

“Cô ta đã thú nhận làm ngã hai đứa trẻ từ ban công, nhưng không biết giải thích cái hình vẽ đó từ đâu mà ra. Cô ta nói rằng nó không phải của mình. Cuộc điều tra đã dừng lại khi có lời thú tội. Chẳng ai tìm hiểu thêm về chi tiết này, cũng bởi vì những điều tra viên sợ rằng nó có thể là một cái cớ để chạy tội do mắc bệnh tâm thần.”

Những khán giả ít ỏi chăm chú theo dõi câu chuyện, không ai dám ngắt lời.

“Từ đó trở đi, hình ảnh ấy xuất hiện lúc trực tiếp lúc gián tiếp, thêm hai mươi hai lần nữa,” Moro nói tiếp. “Năm 1994, nó được tìm thấy trong nhà của người đàn ông đã giết vợ và con trước khi tự vẫn. Cảnh sát không nhận ra nó ngay lập tức, chính đội khoa học hình sự đã phát hiện ra nó trong quá trình điều tra bổ sung theo yêu cầu của tòa án để xác minh xem tên sát nhân hành động một mình hay có tòng phạm. Những chất phản ứng hóa học đã làm nó hiện lên trên chiếc gương trong phòng vệ sinh nhưng không ai biết nó đã được vẽ từ lúc nào trên hơi nước.” Moro lấy từ trong đống giấy tờ bức ảnh chụp tại hiện trường đó. Nhưng vẫn chưa hết. “Chúng tôi đã tìm thấy hình ảnh này được vẽ bằng sơn xì cả trên bia mộ của một tên ấu dâm bị một tù nhân khác sát hại vào năm 2005. Điều lạ lùng là tấm bia không có tên vì nhà chức trách lo ngại những hành động phá hoại và trả thù. Chẳng ai biết danh tính của người đã chết. Chẳng lẽ đây cũng là trùng hợp?”

Không ai biết câu trả lời.

“Tôi có thể giữ các vị ngồi lại đây thêm tiếng nữa, nhưng sự thật là câu chuyện về hình ảnh tái diễn này được giữ kín để tránh những hành động sao chép ngu ngốc hay thậm chí tệ hơn là kẻ nào đó có thể lợi dụng nó để phạm tội rồi ký tên bằng ký hiệu đó.”

“Một người trong số chúng ta có liên quan, một bác sĩ pháp y. Thật kinh tởm.” Cảnh sát trưởng nhắc nhở mọi người về tính nghiêm trọng của vụ việc vừa khám phá ở nhà của Astolfi.

“Anh nghĩ hình người đó có liên quan đến kẻ sát hại những cặp đôi?” Viên quan chức của bộ – người có chức danh cao nhất ở đó – hỏi.

“Nhất định có mối quan hệ, dù chúng tôi vẫn chưa biết cụ thể.”

“Theo anh, dấu hiệu này có nghĩa gì?”

Moro biết trả lời câu hỏi đó là mạo hiểm, nhưng anh thấy không còn lựa chọn nào khác. Sự thật đã bị né tránh quá lâu rồi. “Một kiểu biểu tượng huyền bí.”

Tới lúc đó, Tổng chỉ huy lực lượng cảnh sát Ý lên tiếng. “Thưa các ngài, tôi không muốn bị hiểu nhầm nhưng tôi nghĩ chúng ta nên thận trọng. Vụ án của con quái vật Roma đã dấy lên rất nhiều tranh cãi. Công luận đang lo lắng, họ không thấy an toàn và truyền thông đang thổi phồng sự việc, không ngừng tìm cách đưa chúng ta vào thế bất lợi.”

“Để giải quyết một vụ án như thế này, cần phải có thời gian.” Thanh tra Crespi nhấn mạnh.

“Tôi biết điều đó nhưng vụ này rất nhạy cảm.” Tổng chỉ huy nhắc lại. “Người dân đơn giản và thực dụng. Họ không muốn đóng thuế nhiều nhưng lại muốn chắc chắn rằng khoản tiền đó được sử dụng đúng mục đích bắt tội phạm. Họ muốn có câu trả lời ngay lập tức mà không cần quan tâm cuộc điều tra được tiến hành như thế nào.”

Quan chức của bộ tán thành. “Nếu chúng ta quá tập trung vào thể loại huyền bí này và thông tin bị lan truyền, truyền thông sẽ nói rằng vì chẳng có gì để điều tra nên chúng ta phải lần theo những thế lực ma quái và chuyện nhảm nhí. Họ sẽ cười nhạo sau lưng chúng ta.”

Moro im lặng ngồi nghe cuộc tranh luận vì anh biết rằng đó chính là lý do mà trong quá khứ, chẳng ai muốn tìm hiểu vấn đề một cách thấu đáo. Họ không chỉ lo sợ sẽ trở thành trò nực cười mà còn những yếu tố khác. Chẳng cảnh sát nào muốn tiến thân lại chọn hướng điều tra về những điều huyền bí: nguy cơ là sẽ không tìm ra câu trả lời, cuộc điều tra sẽ bị ách lại và sự nghiệp của họ sẽ bị hủy hoại. Thêm nữa, chẳng vị quan chức hay chỉ huy nào sẽ cho phép một cuộc điều tra như vậy: nguy cơ là mất lòng tin và quyền lực. Nhưng còn có một yếu tố con người hơn, một sự chùn bước tự nhiên trước một số chủ đề nhất định. Có thể là nỗi lo sợ vô lý và không thể thổ lộ rằng có một phần sự thật trong đó. Vì thế người ta thường bỏ qua nó. Và đó là một sai lầm. Nhưng lúc này, phó cảnh sát trưởng không muốn xáo trộn mọi việc, nên anh tán thành với những vị cấp trên. “Tôi chia sẻ nỗi lo lắng với các ngài. Tôi xin đảm bảo sẽ hành động thận trọng.”

Cảnh sát trưởng đứng dậy khỏi bàn họp và đi thẳng về phía cửa sổ. Bên ngoài một cơn bão đang hình thành. Những tia chớp lóe sáng đường chân trời ban đêm, báo hiệu một cơn mưa đang tới. “Chúng ta có ADN của con quái vật, phải không? Vậy thì hãy tập trung vào việc đó. Chúng ta sẽ tóm được tên sát nhân của những cặp đôi và quên đi tất cả câu chuyện này.”

Crespi thấy mình có bổn phận phải lên tiếng. “Chúng tôi đã triệu tập tất cả những tên tội phạm có tiền án xâm hại tình dục và hành hung. Chúng tôi đang lấy mẫu nước bọt của tất cả bọn chúng và đối chiếu với bộ gen, hy vọng sẽ có một sự trùng khớp. Nhưng việc đó không thể nhanh được.”

Ông cảnh sát trưởng đấm tay vào tường. “Nhất định phải có, khỉ thật! Hoặc là cuộc điều tra này sẽ làm chúng ta tiêu tốn hàng triệu euro: Tôi đang nói tới những hơn hai mươi nghìn vụ chỉ tính riêng ở Roma và chỉ trong năm ngoái!”

Xâm hại tình dục là những vụ án phổ biến nhất, dù con số được giữ kín để tránh việc một vài tên biến thái nghĩ mình có thể không bị trừng phạt.

“Nếu tôi không nhầm thì ADN được tìm thấy trên chiếc áo sơ mi bỏ lại trong xe của hai thanh niên đầu tiên chỉ cho phép khẳng định rằng thủ phạm là nam giới,” viên quan chức của bộ tóm tắt lại. “Chẳng có gì bất thường trong gen khiến chúng ta nghĩ tới một loại người nhất định nào đó, phải vậy không?”

“Chính xác.” Crespi thừa nhận. Nhưng tất cả những người có mặt đều biết rằng cảnh sát Ý chỉ lưu trữ số liệu gen của đối tượng trong những vụ án cần phải tiến hành xét nghiệm ADN để tìm ra thủ phạm. Còn đối với những tội phạm thông thường, người ta chỉ lấy dấu vân tay vào thời điểm bắt giữ. “Cho đến giờ vẫn chưa có kết quả gì.”

Trong khi những người khác trở lại thảo luận về số liệu điều tra mang tính bảo đảm, Moro tiếp tục nghĩ về cái bóng anh nhìn thấy trên bức tường bên trong không gian bí mật ở nhà của Astolfi. Người đàn ông đầu sói là ý tưởng mà không ai trong căn phòng đó muốn đương đầu. Anh nghĩ về công trình bằng xương thú – tác phẩm của bác sĩ pháp y – không rõ ông ta đã tốn bao nhiêu thời gian để tạo ra nó. Vì thế, nếu sự việc chỉ là một tên sát nhân giết những cặp đôi, có lẽ Moro sẽ cảm thấy thanh thản hơn. Đằng này, có thứ gì đó kinh khủng đang lượn lờ xung quanh vụ án con quái vật thành Roma.

Điều mà chẳng ai muốn nghe nói tới.

Đứng trước cửa sổ phòng khách sạn khá khiêm tốn của mình, Battista Erriaga cầm trong tay một bức ảnh. Tia chớp của cơn bão đang tới rọi sáng trong phút chốc hình ảnh công trình bằng xương tìm thấy ở nhà Astolfi. Trên giường rải rác toàn bộ hồ sơ điều tra vụ quái vật Roma mà ông bạn Tommaso Oghi đã kiếm cho hắn theo yêu cầu. Có cả những tài liệu mật.

Erriaga lo lắng.

Tầng bí mật thứ nhất là đứa trẻ muối. Tầng thứ hai, người đầu sói. Nhưng những điều tra viên phải hiểu được ý nghĩa của hai tầng đầu để tới được tầng thứ ba.

Battista cố tự trấn an. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, hắn thầm nhủ. Nhưng trong đầu hắn văng vẳng giọng của Min – anh bạn khổng lồ của hắn – nói rằng cảnh sát đang tiến đến gần sự thật một cách đáng lo ngại. Từ nhiều năm nay, Min khôn ngoan đã thế chỗ phần nhận thức đó của hắn để tiên lượng về những tình huống tồi tệ nhất. Chính phần nhận thức của bản thân mà thời trẻ Battista thường né tránh một cách có hệ thống. Nhưng thời ở Philippines đã qua rồi, giờ hắn đã là một người khác. Vì vậy hắn thấy có trách nhiệm phải lắng nghe những lo ngại của chính mình.

Theo văn bản trong hồ sơ, những điều tra viên chẳng tìm được gì mấy. Có mẫu ADN của hung thủ nhưng điều này không làm Erriaga hoảng sợ: chỉ khoa học thì không đủ để tóm được tên quái vật, cảnh sát không biết tiếp cận vấn đề.

Vì thế, điều làm hắn lo ngại chính là biểu tượng huyền bí một lần nữa lại xuất hiện trong một vụ án mạng. Họ sẽ lại dừng chân giống những lần trước thôi, hắn tự nhủ. Vì nếu có khám phá ra sự thật, họ cũng chẳng sẵn sàng để thừa nhận nó.

Nhưng vấn đề thực sự lại là phó cảnh sát trưởng Moro. Đó là một tên cảnh sát cứng đầu, anh ta sẽ không bao giờ chùn bước trước khi khám phá tận cùng câu chuyện.

Người đầu sói.

Erriaga không thể để biểu tượng đó bị giải mã. Nhưng khi ngoài trời cơn mưa đã sắp trút xuống, hắn bỗng thấy có điềm báo.

Nếu việc đó xảy ra thật thì mọi chuyện sẽ ra sao?

« Lùi
Tiến »