Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3663 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

Sandra đã giữ lời. Thậm chí cô ấy còn làm được nhiều hơn thế. Cô ấy đã cung cấp cho anh một cái tên.

Nicola Gavi. Nhưng anh không tài nào lần ra hắn.

Điện thoại đã tắt và khi ghé thăm căn hộ của hắn, Marcus có cảm giác rằng hắn đã bỏ nhà đi ít nhất cũng vài ngày.

Nicola Gavi ba mươi hai tuổi, nhưng theo lý lịch tư pháp, hắn dành phần lớn thời gian sống trong trường giáo dưỡng và trại giam. Hắn có một bản danh sách dài các vụ phạm tội: buôn lậu ma túy, trộm cắp, cướp có vũ trang, hành hung người khác.

Và cuối cùng, để nuôi thân và thói nghiện ma túy crack, hắn tự bán dâm.

Marcus tìm hiểu về những nơi hắn đi khách – những câu lạc bộ dành riêng cho nam giới, những tụ điểm bán dâm nam. Rồi anh bắt đầu truy tìm hắn, hỏi tin tức và đưa tiền để đổi thông tin. Lần cuối cùng người ta nhìn thấy hắn lảng vảng là bốn mươi tám giờ trước.

Linh mục ân giải đã đi đến kết luận: Nicola đã chết, hoặc hắn đang lẩn trốn vì sợ hãi.

Anh quyết định ngả theo giả thuyết thứ hai, cũng bởi vì có cách để kiểm tra nó. Nếu quả thật đã hai ngày rồi hắn không xuất hiện tại những tụ điểm thường xuyên lui tới, có nghĩa rằng hắn đã đi tới giới hạn và chẳng chóng thì chày hắn sẽ phải đi kiếm một liều.

Ma túy là câu trả lời. Cơn nghiện sẽ làm hắn phải bò ra khỏi hang, khiến hắn phải mạo hiểm.

Marcus không tin Nicola có tiền để dành, anh biết rất rõ những kẻ nghiện ma túy thường tiêu đến đồng xu cuối cùng. Không làm việc trong nhiều ngày, hắn sẽ phải đi kiếm khách để trả tiền cho một liều ma túy. Anh có thể tìm hắn ở những nơi hoạt động mại dâm. Nhưng cuối cùng, chỉ có một nơi duy nhất anh nên tới đó.

Quận Pigneto là vương quốc của những kẻ buôn bán ma túy. Khi trời ngả tối, Marcus bắt đầu lùng sục khu vực đó với hy vọng sẽ tìm thấy Nicola.

Vào khoảng 7 rưỡi, khi tiết trời buổi tối trở nên giá buốt hơn, Marcus đứng rình ít mét cách góc đường nơi một tên buôn bán ma túy đang phân phát hàng. Tất cả diễn ra với những cái chuyền tay chóng vánh. Những con nghiện biết rằng không cần phải xếp hàng để tránh bị lộ, vì thế chúng đứng lẩn quất quanh đó. Không khó để nhận ra chúng vì chúng chuyển động trong trạng thái thấp thỏm với cặp mắt chỉ nhắm vào một mục tiêu duy nhất. Rồi lần lượt, mỗi đứa trong bọn chúng tách ra khỏi quỹ đạo để lại gần điểm bán, tóm lấy hàng rồi rời đi.

Marcus để ý thấy xuất hiện một gã thân hình to lớn, mặc một chiếc áo nỉ màu đen. Đầu trùm mũ và tay đút túi. Với thời tiết đó, áo quần phong phanh làm anh thấy hoài nghi. Hắn ăn mặc như một kẻ bị buộc phải vội vã rời nhà và giờ không thể quay trở lại.

Hắn trao đổi với tên bán ma túy và rời đi thật nhanh. Khi hắn nhìn quanh, Marcus nhận ra khuôn mặt dưới mũ trùm đầu.

Là Nicola.

Anh bám theo, nhưng chắc chắn hắn sẽ không đi xa. Quả thực, Gavi trốn vào một nhà vệ sinh công cộng để dùng ma túy.

Anh theo sau hắn và ngay khi vừa bước qua ngưỡng cửa, anh đã thấy sộc lên một mùi cống tởm lợm. Chỗ đó rất dơ dáy, nhưng Nicola cần phải giải quyết cơn nghiện. Hắn chui vào một buồng vệ sinh và đóng kín. Linh mục ân giải chờ đợi. Lát sau, từ đó bốc ra một bụm khói xám. Sau vài phút, hắn bước ra. Hắn lại gần cái lavabo duy nhất và bắt đầu rửa tay.

Marcus đang đứng ở một góc, phía sau hắn. Anh quan sát Gavi, biết rằng hắn không nhìn thấy mình. Anh không nhầm, hắn có cơ bắp của vận động viên thể hình và khi không đội mũ, cái đầu cạo trọc và cái cổ to khiến người khác phải khiếp đảm.

“Nicola.”

Hắn quay phắt lại, trợn tròn mắt.

“Tôi chỉ muốn nói chuyện với cậu.” Marcus giơ tay trấn an hắn.

Đối diện với một người lạ mặt, Nicola lao như cắt về phía trước. Với thân hình đồ sộ, hắn quật Marcus xuống, như một cú truy cản trong bóng bầu dục. Vị linh mục đột ngột thấy ngạt thở và ngã nhào về phía sau, lưng đập mạnh xuống mặt sàn dơ dáy, nhưng vẫn kịp vươn một cánh tay tóm lấy mắt cá nhân đối phương làm hắn vấp ngã.

Nicola đổ rầm xuống mặt đất, nhưng bất chấp thân hình đồ sộ hắn rất nhanh nhẹn, hắn đứng dậy và tung một cú đá vào mạng sườn Marcus. Linh mục ân giải đau điếng người và tối sầm mặt. Anh định nói gì đó để ngăn hắn lại nhưng tên kia đã nện ngay cái đế giày to sụ vào đầu anh, rồi đứng dậy, định đạp anh bằng tất cả trọng lượng cơ thể mình. Marcus chống trả lại bằng cách túm lấy một cẳng chân hắn bằng cả hai tay và làm hắn một lần nữa mất thăng bằng. Lần này Nicola lao vào một trong những cánh cửa buồng vệ sinh, làm nó đổ sập vào bên trong.

Marcus gượng đứng dậy. Anh biết mình không có nhiều thời gian. Anh nghe thấy những tiếng rên rỉ của Gavi nhưng biết hắn sẽ sớm hồi phục và trở lại tấn công anh. Marcus chống tay lên mặt sàn bẩn thỉu và nâng người dậy trong khi đầu óc vẫn quay cuồng. Rồi anh cũng đứng dậy được nhưng đôi chân còn run rẩy. Khi cuối cùng đã đứng vững, anh thấy Nicola đang nằm ở chỗ một cái bồn cầu. Cái đầu to bự của hắn bị đập vào đó và trán đang chảy máu.

Việc vô hiệu hóa được hắn theo cách đó chỉ là do may mắn. Nếu không Gavi đã cho anh tiêu đời, anh chắc chắn như vậy. Marcus lại gần gã khổng lồ đang choáng váng và trả lại hắn một cú đá vào mạng sườn.

“Ái!” hắn rú lên với giọng của một đứa trẻ.

Vị linh mục ngồi xổm xuống cạnh hắn. “Khi ai đó nói với cậu là chỉ muốn nói chuyện, đầu tiên cứ nghe đi cái đã rồi động chân động tay sau. Hiểu chưa hả?” Hắn gật đầu. Marcus lục trong túi và ném xuống hắn hai tờ tiền năm mươi euro. “Cậu sẽ có số tiền này nếu giúp tôi.”

Nicola gật đầu thêm lần nữa với cặp mắt ngấn lệ.

“Cosmo Barditi,” Marcus nói. “Anh ta đã đến tìm cậu phải không?”

“Thằng đểu đó đã làm tôi khốn khổ.”

Lời nói đó đã khẳng định những hoài nghi của Marcus: Gavi sợ ai đó sẽ làm hại mình nên hắn đã bỏ trốn. “Anh ta chết rồi.” Marcus nói và nhìn thấy sự kinh hãi trên gương mặt của Nicola.

Lát sau, Nicola lại ra đứng trước bồn rửa. Hắn dùng giấy vệ sinh thấm vết thương trên trán. “Tôi nghe nói có kẻ hỏi thông tin về một tên biến thái thích súng và ảnh. Tôi hiểu ngay rằng nó liên quan đến con quái vật của những cặp đôi. Vì thế tôi đã tìm đến kẻ đó để moi hắn chút tiền.”

Cosmo Barditi đã không cẩn trọng. Gã hỏi khắp nơi, nhưng ngoài Nicola còn có kẻ khác dỏng tai lên nghe. Một kẻ nguy hiểm. “Cậu không biết gì, đúng không?”

“Nhưng tôi có thể giả vờ là đã từng chạm trán với một khách hàng giống tên sát nhân điên loạn đó. Tin tôi đi, tôi đã từng gặp rất nhiều thể loại kỳ quặc.”

“Nhưng Barditi đã không sập bẫy.”

“Hắn đã tẩn tôi, tên khốn đó.”

Trông thân hình và hành xử lúc nãy của Nicola, Marcus thấy thật khó tin. “Và chuyện kết thúc ở đó?”

“Không.” Rõ ràng nỗi lo sợ của Nicola có liên quan đến câu trả lời đó. “Đến một lúc, hắn nhắc đến đứa trẻ bằng muối. Vậy là tôi chợt nhớ đến quyển sách cũ mình có ở nhà. Tôi đã nói với hắn và bắt đầu cuộc thương lượng.”

Điều này giải thích cho những cú điện thoại Cosmo gọi cho Nicola trước khi bị sát hại.

“Hắn trả tiền và tôi đã giao hàng. Cả hai đều mãn nguyện.” Nicola nhấn mạnh. Rồi, bất ngờ hắn quay người lại và kéo áo lên để hở lưng: một cái băng keo y tế khá to dán ở phần thận bên phải. “Sau vụ trao đổi, có kẻ nào đó đã dùng dao tấn công tôi. Tôi thoát được chỉ vì to con hơn và tôi đã bẻ tay hắn. Rồi tôi chạy trốn.”

Lại một lần nữa, ai đó muốn che đậy câu chuyện này. Bằng mọi giá.

Nhưng giờ Marcus phải đặt câu hỏi quan trọng nhất. “Tại sao Cosmo lại mua quyển truyện? Điều gì làm anh ta nghĩ rằng nó không chỉ tình cờ liên quan đến câu chuyện về đứa trẻ bằng muối?”

Nicola cười. “Vì tôi đã thuyết phục hắn.” Trên gương mặt của Nicola hiện lên vẻ đau xót, nhưng đó là một nỗi đau quá khứ không liên quan gì tới vết thương trên trán. “Không thể làm gì khác: Dù anh có trốn chạy tới nơi đâu thì tuổi thơ của anh vẫn cứ bám theo.”

Linh mục ân giải hiểu rằng nó liên quan đến một câu chuyện riêng.

“Anh đã bao giờ sát hại người mình yêu thương?” Gavi lắc đầu cười. “Tôi đã yêu quý tên khốn đó, nhưng ông ta hiểu rằng tôi không giống những đứa trẻ khác. Và ông ta đánh đập tôi để có thay đổi điều gì đó mà chính tôi cũng không thực sự hiểu rõ.” Hắn xịt mũi. “Vậy là, một ngày nọ, tôi phát hiện ra chỗ ông ta giấu súng và tôi đã bắn ông ta khi đang ngủ. Chúc ngủ ngon, cha yêu.”

Marcus thấy rất thương cảm cho hắn. “Nhưng không thấy vụ án này trong lý lịch tư pháp của cậu.” Nicola phá lên cười. “Khi anh chín tuổi, người ta sẽ không bỏ tù anh và cũng chẳng đưa anh ra xét xử. Họ gửi anh cho dịch vụ bảo trợ xã hội và tống anh vào một trong những nơi người lớn cố tìm hiểu xem tại sao anh làm việc đó và liệu anh có tái diễn hay không. Chẳng ai thèm quan tâm đến việc cứu rỗi anh. Họ tẩy não anh, nhồi thuốc men và biện minh rằng việc đó là tốt cho anh.”

“Chỗ đó tên là gì?” Marcus có linh cảm thông tin đó khá quan trọng đến thứ anh tìm.

“Trường Kropp.” Nicola đáp liền, rồi sa sầm nét mặt. “Sau khi tôi bắn ông bố, ai đó đã gọi cảnh sát. Họ tống tôi vào một căn phòng cùng một ông bác sĩ tâm lý, nhưng chúng tôi chỉ im lặng trong suốt quãng thời gian đó. Rồi họ tới đón tôi và dẫn tôi đi vào ban đêm. Khi tôi hỏi chúng ta đi đâu, cảnh sát đáp rằng họ không thể nói cho tôi biết. Tôi thấy họ cười khi nói rằng tôi sẽ không bao giờ có thể thoát ra khỏi nơi đó. Nhưng tôi chẳng bao giờ trốn chạy vì tôi đâu biết nơi nào khác để đi.”

Marcus nhận thấy gương mặt Nicola bỗng phủ bóng của ký ức như thể nó được vật chất hóa bởi những lời nói. Anh để cho hắn tiếp tục.

“Suốt những năm tháng sống trong học viện, tôi chưa bao giờ biết chính xác chỗ đó ở đâu. Với tôi nơi đó thậm chí có thể ở trên mặt trăng.” Hắn ngừng lại. “Từ khi rời khỏi đó, tôi luôn tự hỏi liệu nó có thật hay là do tôi tưởng tượng ra.”

Lời nói đó làm Marcus thấy rất tò mò.

“Anh sẽ không tin đâu,” Nicola Gavi cười cay đắng, rồi hắn nghiêm nghị trở lại. “Cứ như thể sống trong một câu chuyện cổ tích… Nhưng không thể thoát ra.”

“Kể cho tôi đi.”

“Có một bác sĩ, giáo sư Kropp, ông ta là nhà tâm thần học đã phát minh ra cái gọi là trị liệu hư cấu này. Mỗi bệnh nhân được gán cho một nhân vật trong truyện cổ tích, căn cứ vào chứng bệnh tâm thần của họ. Tôi là đứa bé bằng thủy tinh, mỏng manh và nguy hiểm. Rồi có đứa bé bằng bụi, rơm và gió…”

“Thế đứa bé muối là ai?” Marcus nhanh nhảu.

“Trong truyện cổ tích nó là đứa bé thông minh nhất nhưng cũng vì thế tất cả đều xa lánh nó. Nó làm thức ăn hỏng, làm cây cối và hoa lá khô héo. Cứ như thể nó phá hủy mọi thứ mà nó chạm vào.”

Một trí thông minh gây phiền nhiễu, Marcus nhận xét. “Bệnh của nó là gì vậy?”

“Căn bệnh tồi tệ nhất,” Gavi nói. “Rối loạn định dạng giới tính, hận thù ngấm ngầm, một khả năng đánh lừa đặc biệt. Nhưng tất cả kết hợp với một chỉ số thông minh siêu đẳng.”

Marcus thấy miêu tả đó có vẻ phù hợp với con quái vật. Liệu có khả năng Nicola từng quen biết hắn hồi chúng còn nhỏ? Nếu giờ có kẻ tìm cách bịt miệng Nicola bằng một nhát dao thì có lẽ đúng là như vậy. “Ai là đứa trẻ muối vậy?”.

“Tôi còn nhớ rất rõ: Nó là đứa trẻ mà Kropp yêu quý nhất.” Nicola khẳng định, tăng thêm hy vọng cho Marcus. “Mắt và tóc màu hạt dẻ, ngoại hình khá bình thường. Nó khoảng trên dưới mười một tuổi, nhưng khi tôi đến nó đã ở đó được một thời gian. Nhút nhát, khép kín, lúc nào cũng ở một mình. Nó yếu đuối, có vẻ là nạn nhân hoàn hảo cho những kẻ lớn hơn bắt nạt, nhưng chúng không động đến nó. Bọn chúng sợ nó.” Rồi hắn nói rõ: “Tất cả chúng tôi đều sợ nó. Tôi không biết giải thích vì sao, nhưng đúng là như vậy”.

“Tên nó là gì?”

Nicola lắc đầu. “Tôi rất tiếc, anh bạn. Chẳng ai trong số chúng tôi biết tên thật của nhau, đó là một phần của liệu pháp. Trước khi anh tham gia cùng những người khác, anh sẽ phải ở một mình trong một thời gian ngắn. Lúc đó Kropp và cộng sự của ông ta thuyết phục anh quên đi trước đó mình là ai và loại bỏ khỏi trí não anh tội ác mà anh đã phạm phải. Tôi nghĩ họ làm vậy vì mục đích của họ là tái tạo lại con người bên trong một đứa trẻ, bắt đầu từ con số không. Cho đến năm tôi mười sáu, tôi chỉ nhớ mình tên là gì và điều mà tôi làm với cha khi một thẩm phán đọc tên thật của tôi trước mọi người vào ngày mà họ xác nhận tôi có thể trở lại thế giới bên ngoài.”

Marcus nghĩ những thông tin đó đã khá đủ. Còn một điều duy nhất cần xác minh. “Cậu đang chạy trốn ai hả Nicola?”

Hắn mở vòi nước để rửa tay. “Như tôi nói với anh, đứa trẻ muối làm tất cả sợ hãi – ý tôi là ở đó có những con người nguy hiểm, đó là những đứa trẻ phạm những tội lỗi kinh khủng mà không chớp mắt. Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên nếu đứa trẻ đó dù bề ngoài mỏng manh và thiếu tự vệ nhưng giờ ở cuộc sống thực hắn có thể làm hại ai đó.” Hắn nhìn Marcus trân trân trong gương. “Có lẽ cả anh cũng nên sợ hắn. Nhưng không phải hắn là người đã đâm tôi.”

“Vậy cậu có nhìn thấy mặt hung thủ?”

“Hắn đâm tôi từ phía sau. Nhưng hắn có đôi bàn tay già nua, cái này tôi chắc chắn. Điều thứ hai tôi để ý thấy là hắn đi đôi giày màu lam kinh tởm.”

« Lùi
Tiến »