Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3662 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

Sandra nhìn thấy anh ngồi trên ghế băng ở bến chờ tàu điện ngầm tại quảng trường Repubblica. Anh đang giấu mình giữa những hành khách khác nhưng rõ ràng anh đang đợi mỗi cô.

Cô từ tàu bước xuống và nhìn thấy vị linh mục ân giải đang rời đi với ý định rõ ràng bảo cô theo sau. Cô làm vậy. Cô bước lên những bậc thang dẫn về lối ra và nhìn thấy anh rẽ sang trái. Cô giữ khoảng cách, trong khi anh tiến chậm rãi. Rồi cô nhìn thấy anh dừng lại trước một cánh cửa bằng kim loại trên đó có treo biển Lối đi nội bộ. Nhưng anh vẫn bước vào. Lát sau, cả cô cũng bước qua ngưỡng cửa.

“Tôi đã có lý. Ai đó đánh cắp một bằng chứng tại hiện trường vụ án, phải không?” Marcus lên tiếng trước. Giọng của anh vang lên trong khoang cầu thang thoát hiểm.

“Tôi không thể nói cho anh biết về cuộc điều tra.” Sandra ngay lập tức giữ thế phòng thủ.

“Tôi không muốn cô cảm thấy bị ép buộc.” Anh nhẹ nhàng đáp.

Cô cảnh sát nổi giận với anh. “Vậy ra anh biết điều đó. Anh biết rằng có người đã mang thứ gì đi và nghi ngờ một người trong chúng tôi.”

“Phải, nhưng tôi muốn cô tự đi đến kết luận đó.” Anh ngừng lại.

“Tôi đã đọc tin về vụ tự sát của bác sĩ pháp y. Có thể ông ta không chịu nổi cảm giác tội lỗi vì đã để Diana Delgaudio chết…”

Chẳng có cảm giác tội lỗi nào hết, Sandra đã định phản đối. Nhưng cô chắc chắn rằng linh mục ân giải đã hiểu phần đó của câu chuyện. “Đừng có chơi tôi nữa.” Cô cảnh báo anh.

“Đó là một đồ thủ công bằng muối, đúng không?”

Sandra rất ngạc nhiên. “Làm thế nào anh…” Nhưng ngay lập tức cô tiếp lời, “Astolfi đã hủy xong bằng chứng trước khi chúng tôi tìm được ông ta. Tôi đã sượt qua nó trong giây lát, có vẻ như là một con búp bê nhỏ.”

“Có thể nó là một bức tượng nhỏ.” Rồi Marcus rút từ áo khoác quyển truyện cổ tích anh tìm thấy trong căn phòng của con gái Cosmo Barditi.

“Câu chuyện kỳ diệu về cậu bé bằng thủy tinh.” Sandra đọc rồi nhìn anh: “Nghĩa là sao?”

Marcus không trả lời.

Sandra bắt đầu giở những trang sách. Quyển truyện chỉ có ít trang nhưng đầy những hình vẽ. Nó kể về một đứa trẻ không giống những đứa trẻ bình thường khác vì nó làm bằng thủy tinh. Nó rất mỏng manh và mỗi khi một phần cơ thể của nó vỡ ra có nguy cơ làm tổn thương những đứa trẻ bằng xương bằng thịt.

“Đứa bé sẽ trở thành một người bình thường.” Marcus khẳng định, hé lộ trước đoạn kết của câu chuyện.

“Bằng cách nào?”

“Đó là một kiểu truyện ngụ ngôn mang tính giáo dục: Có hai trang trắng trước phần kết, tôi nghĩ là giải pháp sẽ dành cho đứa trẻ đọc truyện.”

Sandra lật để kiểm tra. Đúng là ở hai trang cuối cùng, những hình vẽ được thay bằng những dòng kẻ như ở trong một quyển vở. Rồi ai đó đã xóa những dòng chữ nhưng người ta vẫn còn nhận ra nét bút chì. Cô đóng quyển truyện lại và kiểm tra trang bìa. “Không có tên tác giả, cũng chẳng có tên nhà xuất bản.”

Marcus đã nhận ra sự lạ lùng đó.

“Tại sao câu chuyện cổ tích này lại liên quan đến con búp bê bằng muối?”

“Vì có người đã chết khi kiếm cho tôi manh mối này.” Marcus không đề cập tới đoạn ghi âm ở nhà thờ Thánh Apollinare, tới con quái vật đã để lại lời nhắn trong phòng xưng tội của nhà thờ năm ngày trước khi tấn công hai thanh niên trong rừng thông ở Ostia. Nhưng anh nói: “Tôi đã nhìn thấy hắn.”

“Sao cơ…” Sandra kinh ngạc.

“Tôi đã nhìn thấy tên sát nhân. Hắn mang máy ảnh bên mình, khi phát hiện ra tôi, hắn đã bỏ chạy.”

“Anh có trông thấy mặt hắn không?”

“Không.”

“Chuyện xảy ra ở đâu?”

“Trong một ngôi biệt thự trên phố Appia Antica. Ở đó có tổ chức một kiểu tiệc tùng hay truy hoan. Bọn chúng ăn mừng cái chết thảm thương. Và hắn đã ở đó.”

Appia Antica chính là khu vực xảy ra vụ sát hại hai cảnh sát của chiến dịch lá chắn. “Tại sao anh không bắt hắn lại?”

“Vì có kẻ đã đập vào gáy để chặn tôi lại.” Người đàn ông mang đôi giày màu lam, anh nhớ lại.

Sandra vẫn không hiểu.

“Ông bác sĩ pháp y đã giấu đi một bằng chứng, vụ giết hại người cung cấp tin tức cho tôi, vụ tấn công tôi… Sandra, con quái vật đang được bảo vệ.”

Cô bỗng thấy khó chịu. Thanh tra Crespi đã cam đoan với cô rằng Astolfi không liên quan gì đến câu chuyện này, rằng hành động của ông ta chỉ là một kiểu tức giận, vì họ không phát hiện ra chuyện gì khi điều tra tỉ mỉ về đời tư của ông ấy. Thế nếu ông thanh tra nói dối cô thì sao? “Chúng tôi có mẫu ADN của hắn,” cô buột miệng nói, không hiểu vì sao. Hoặc có thể có hiểu: Cô chỉ tin vào vị linh mục ân giải.

“Nó sẽ không giúp cô tóm được hắn đâu, tin tôi đi. Ở đây không chỉ có mình hắn. Còn có những thế lực khác đang hành động trong bóng tối. Những thế lực hùng mạnh.”

Sandra đoán rằng vị linh mục ân giải cần cô giúp gì đó, nếu không anh đã chẳng tìm tới cô.

“Có lần bạn tôi đã nói rằng để tóm được kẻ xấu, cần phải biết hắn yêu như thế nào.”

“Anh thực sự tin rằng một thể loại như hắn lại có khả năng đó sao?”

“Có thể bây giờ không còn nữa, nhưng trong quá khứ thì có. Đây là một câu chuyện về những đứa trẻ, Sandra. Nếu tôi có thể tìm được đứa trẻ bằng muối, tôi sẽ khám phá ra hắn là ai và giờ hắn thế nào khi trưởng thành.”

“Vậy anh muốn tôi làm gì?”

“Cosmo Barditi, người truyền tin cho tôi đã bị sát hại. Chúng cố tình dàn dựng thành một vụ tự sát và có căn cứ là – theo bạn gái của Cosmo – anh ta đang nợ nần chồng chất. Nhưng tôi biết là không phải như thế.” Marcus cảm thấy giận dữ khi nghĩ đó cũng là lỗi của anh. “Ai đó đã lấy mất điện thoại của Barditi sau khi giết anh ta. Có thể bởi vì Cosmo đã gọi điện để lấy quyển truyện cổ tích, chắc chắn anh ta đã gặp ai đó.”

Sandra hiểu anh muốn gì thông qua câu chuyện. “Để lấy được danh sách các cuộc gọi từ nhà mạng, cần có giấy chứng nhận của một thẩm phán.”

Marcus nhìn thẳng vào mắt cô. “Nếu thực sự cô muốn giúp tôi, không còn lựa chọn nào khác đâu.”

Sandra tựa vào thanh vịn của chiếc cầu thang sắt, cảm thấy như bị cầm tù giữa hai hàng rào đang chầm chậm tiến về phía mình như thể một hàm kẹp ê⁠-⁠tô. Một bên là việc cô phải làm, còn bên kia là việc cô thấy nên làm. Và cô không biết chọn bên nào.

Vị linh mục ân giải đứng chặn trước mặt cô. “Tôi có thể ngăn hắn lại.”

Cô biết rất rõ ông thanh tra được giao nhiệm vụ điều tra về cái chết của Barditi. Sandra chắc chắn rằng, nếu đó là một vụ tự sát thì vụ án sẽ được đóng lại và lưu trữ ở chỗ thẩm phán.

Cô không thể xin xỏ người đồng nghiệp, kể cả viện cớ đi chăng nữa. Là một cảnh sát chụp ảnh hiện trường, cô chẳng có lý do nào xác đáng, và ông ta cũng sẽ chẳng tin.

Dù đó không phải là một vụ quan trọng, nhưng cô không thể tiếp cận hồ sơ. Nó nằm trong cơ sở dữ liệu của sở cảnh sát và chỉ có người tham gia điều tra và văn phòng lập hồ sơ mới có mật khẩu để truy cập.

Suốt buổi sáng, Sandra đã nhiều lần rời phòng điều hành của SCO để xuống tầng dưới nơi có văn phòng của Crespi. Cô nán lại trò chuyện với những cảnh sát khác cốt để mắt tới ông ta.

Cửa phòng luôn mở và cô thấy ông thanh tra có thói quen ghi chép lên những tờ giấy rời nằm rải rác trên bàn.

Cô chợt nảy ra một ý tưởng. Chờ cho đến khi ông ta đi ăn trưa, cô túm lấy chiếc Reflex. Cô không có nhiều thời gian, ai đó có thể trông thấy cô. Khi chỗ hành lang đã vắng người, cô lẻn vào phòng ông ta và chụp một loạt ảnh trên bàn làm việc.

Sau đó cô xem chúng trên máy tính để tìm xem có gì thú vị. Cô hy vọng rằng người đồng nghiệp đã viết lại mật khẩu vụ Barditi để khỏi quên.

Sandra phát hiện ra một mật mã trên một trong số những tờ giấy nhớ Post⁠-⁠it. Cô điền nó vào thiết bị đầu cuối duy nhất trong phòng điều hành của SCO được nối với cơ sở dữ liệu của sở cảnh sát và tệp dữ liệu đã hiện ra.

Cô phải khẩn trương vì ai đó trong số những người hiện diện có thể sẽ nghi ngờ. Rất may, Moro và Crespi ra ngoài hàng tiếng đồng hồ.

Như dự đoán, hồ sơ về Cosmo Barditi khá sơ sài. Trong đó có tiền án về buôn lậu ma túy và kiếm tiền từ hoạt động mại dâm cũng như ảnh nhận dạng của gã. Trông thấy hình xăm dấu thập ngoặc trên cổ của Barditi, Sandra cảm thấy thật khó chịu. Cô tự hỏi làm thế nào Marcus có thể tin tưởng gã ta, vì xem ra linh mục ân giải thực sự buồn rầu về cái chết của gã. Có thể chỉ là một định kiến của cô, cô biết vậy. Có khi Barditi lại tốt hơn những gì bề ngoài của gã thể hiện. Dẫu vậy, gã đã xăm trên mình một biểu tượng của sự thù ghét.

Sandra không muốn mất thời gian vào những suy nghĩ đó. Cô quay lại nghiên cứu hồ sơ và nhận ra chưa có đơn yêu cầu lên tòa án để lấy danh sách những cuộc gọi của kẻ tự sát. Cô liền điền đơn, gắn mác Khẩn rồi gửi nó đi. Có lẽ, ông thanh tra sẽ chẳng nhận ra.

Viện kiểm sát chấp thuận và tới giữa trưa, cuối cùng nhà mạng cũng gửi cho cô những gì cô yêu cầu.

Lướt qua danh sách dài các cuộc gọi Barditi thực hiện trong ngày cuối cùng còn sống của mình, Sandra nhận ra ngay rằng gã đã khá mất công để truy tìm thông tin. Chủ nhân các số điện thoại đó đều có tiền án tiền sự. Cô không biết linh mục ân giải sẽ làm thế nào để tìm ra kẻ đó khi tất cả bọn chúng đều khả nghi. Nhưng rồi cô phát hiện ra một trong số những liên lạc đó xuất hiện ít nhất năm lần trong danh sách. Cô đánh dấu nó cùng với họ tên người có liên quan.

Nửa tiếng sau, theo chỉ dẫn, bản in danh sách các cuộc gọi cùng phiếu lý lịch tư pháp của người đàn ông mà Cosmo Barditi liên lạc thường xuyên nhất đã được đặt trong một hòm công đức ở nhà thờ Thánh Apostoli.

« Lùi
Tiến »