Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3676 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

Anh nhét cuộn băng vào dầu đọc. Rồi ấn nút Play.

Bao phủ màn hình là một màn sương xám. Nó kéo dài một phút, một khoảng thời gian dài dằng dặc mà Marcus và Clemente không nói lời nào. Cuối cùng cũng có thứ gì đó hiện ra. Hình ảnh rung từ trên xuống dưới trong lúc cuộn băng đang cố ổn định – xem ra chẳng chóng thì chày nó sẽ bị đứt. Nhưng rồi, bỗng dưng khung hình tự ổn định trên nền một khung cảnh với những màu sắc nhạt nhòa.

Đó là căn phòng với những bức tường đầy các nhân vật cổ tích. Dưới đất có rất nhiều đồ chơi và ở một góc phòng là một chú ngựa bập bênh. Ở giữa phòng có hai cái ghế.

Ngồi vắt chân chữ ngũ trên chiếc ghế bên phải là một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi. Tóc vàng đậm, có mai và đeo một cặp kính cận tối màu. Ông ta mặc một chiếc áo blouse của bác sĩ. Có thể đoán được đó là giáo sư Joseph Kropp.

Trên chiếc ghế bên trái có một cậu bé mảnh khảnh, lưng còng và đút cả hai tay dưới đầu gối. Cậu bé mặc một chiếc áo sơ mi trắng cài khuy kín cả cổ tay và cổ áo, quần màu xám và đi đôi ủng ngắn cổ bằng da. Mái tóc ngắn màu hạt dẻ rủ xuống che một phần trán cho đến tận mắt. Cậu ta đang nhìn xuống dưới.

“Cháu biết mình đang ở đâu chứ?” Ông bác sĩ tâm thần hỏi với chất giọng pha chút âm sắc của người Đức.

Đứa trẻ lắc đầu tỏ ý không biết.

Khung hình lay động trong giây lát, như thể ai đó vẫn còn đang chỉnh lại máy quay. Đúng vậy, ngay sau đó, một người đàn ông thứ hai xuất hiện trước ống kính. Cả ông ta cũng mặc áo blouse và cầm một cặp tài liệu.

“Đây là bác sĩ Astolfi.” Kropp giới thiệu người thanh niên mà sau này là bác sĩ pháp y. Anh ta lấy một chiếc ghế và ngồi xuống bên cạnh Kropp.

Với Marcus, nó đã chứng minh rằng anh không lầm: Astolfi có liên quan và ông ta biết con quái vật. “Chúng tôi muốn cháu được thoải mái, ở đây cháu sẽ có bạn.”

Đứa trẻ vẫn im lặng, còn Kropp quay về phía cánh cửa đang mở ra hiệu. Từ đó ba y tá bước vào, một người phụ nữ tóc đỏ và hai người đàn ông. Họ bước tới đứng trước bức tường trong cùng.

Một trong hai người đàn ông thiếu cánh tay bên trái và không đeo tay giả. Marcus nhận ra người còn lại. “Đó là lão già trong đám cháy ở trường, kẻ đã tấn công tôi tại biệt thự trên phố Appia Antica.” Vẫn đôi mắt màu xanh da trời, thân hình vạm vỡ hơn – vào thời điểm đó ông ta chưa quá năm mươi tuổi. Thêm một khẳng định nữa: Kẻ đang bảo vệ con quái vật đã quen biết hắn từ khi hắn còn là một đứa trẻ.

“Ông ấy là Giovanni.” Kropp giới thiệu ông ta. “Cô ấy là Olga. Còn anh chàng gầy gò mũi to là Fernando.” Ông bác sĩ tâm thần trỏ vào người đàn ông cụt tay. Tất cả đều cười trước câu nói đùa, trừ đứa trẻ vẫn tiếp tục nhìn xuống chân.

“Cháu sẽ ở cùng chúng ta một thời gian, nhưng sau đó cháu có thể ở cùng với những đứa trẻ khác. Dù bây giờ chưa phải vậy nhưng rồi cháu sẽ thích nơi đây.”

Marcus đã nhận diện được hai trong số các nhân vật chính trong cuộn băng. Giờ anh ghi nhớ thêm tên và diện mạo của những người khác. Kropp, tóc vàng. Fernando, cụt tay. Olga, tóc đỏ.

“Tôi đã chuẩn bị phòng cho cậu bé.” Người phụ nữ nói với một nụ cười lịch thiệp. Cô hướng tới ông bác sĩ tâm thần nhưng trên thực tế là đang nói với đứa trẻ. “Tôi đã cho đồ đạc của cậu bé vào ngăn kéo, nhưng tôi nghĩ là lát nữa chúng ta có thể cùng nhau tới kho đồ chơi để chọn lấy một món mà cậu bé thích. Ông nghĩ sao, thưa giáo sư?”

“Tôi nghĩ đó là một ý tưởng hay.”

Đứa trẻ vẫn không có phản ứng gì. Rồi Kropp lại ra hiệu và ba y tá rời phòng.

Marcus nhận thấy tất cả họ đều rất dễ chịu và ân cần. Nhưng thái độ của họ trái ngược với những khuôn mặt không vui của các nhân vật cổ tích được vẽ trên tường.

“Giờ chúng ta sẽ hỏi cháu vài câu, được chứ?” Kropp hỏi. Đứa trẻ bất ngờ quay mặt về phía máy quay.

Kropp khơi gợi sự chú ý của nó. “Cháu có biết tại sao mình lại ở đây không, Victor?”

“Hắn tên là Victor.” Clemente nhấn mạnh rằng giờ có lẽ họ đã biết được tên của con quái vật. Nhưng hiện tại Marcus quan tâm hơn đến việc đang diễn ra trên màn hình.

Đứa trẻ quay lại nhìn Kropp nhưng cũng không trả lời cả câu hỏi thứ hai.

Kropp kiên nhẫn. “Ta tin là cháu biết điều đó nhưng cháu không muốn nói ra, phải không?”

Lại một lần nữa, không có phản ứng gì.

“Ta biết cháu thích các con số.” Ông bác sĩ đổi đề tài. “Họ nói rằng cháu rất giỏi toán. Cháu có muốn chứng minh cho ta thấy không?”

Đoạn, Astolfi đứng dậy và bước ra khỏi khuôn hình. Lát sau ông ta trở lại và đặt cạnh Victor một tấm bảng trên đó có viết một căn thức.

Rồi ông ta đặt ở đó một viên phấn và trở về chỗ ngồi.

“Cháu không muốn giải nó sao?” Kropp hỏi đứa trẻ đang không thèm quay lại để xem Astolfi làm gì.

Sau vài giây lưỡng lự, Victor đứng dậy, tới chỗ cái bảng và bắt đầu viết đáp số.

Astolfi kiểm tra trong tập hồ sơ và ra hiệu cho Kropp đó là kết quả chính xác.

“Hắn là một thiên tài nhí.” Clemente ngạc nhiên nói.

Ông bác sĩ phấn khởi. “Tốt lắm, Victor, rất tốt.”

Marcus biết rằng có những người được thừa hưởng tài năng đặc biệt về toán học, âm nhạc hay hội họa. Một số người sở hữu khả năng tính toán đến mức khó tin, số khác chỉ cần một ngày để học chơi một nhạc cụ đến mức điêu luyện, có người lại có thể ghi nhớ khung cảnh của một thành phố sau khi quan sát nó chỉ trong vài giây. Thường thì khả năng kỳ diệu ấy gắn liền với một thiểu năng tâm thần như bệnh tự kỷ hay hội chứng Asperger⦾. Ngày xưa, người ta thường gọi họ là những tên ngốc bác học. Nhưng ngày nay người ta nhắc đến họ với thuật ngữ thích hợp hơn bác học. Dù sở hữu những năng khiếu đặc biệt nhưng họ lại không có khả năng tương tác với thế giới xung quanh và bộc lộ những dấu hiệu kém phát triển đáng kể về mặt ngôn ngữ cũng như nhận thức, bên cạnh những rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

← Một loại bệnh rối loạn về sự phát triển (một dạng của bệnh tự kỷ), đặc trưng bởi những khó khăn trong giao tiếp xã hội.

Victor hẳn là một người trong số họ. Kẻ bệnh thái nhân cách bác học, anh thầm nhắc lại.

Đứa trẻ quay lại chỗ ngồi trong tư thế y hệt lúc trước, khom lưng và tay đặt dưới đầu gối. Nhưng nó lại nhìn chằm chằm vào ống kính máy quay.

“Victor, làm ơn hãy nhìn ta.” Kropp nhẹ nhàng gọi nó.

Ánh mắt của nó thật dữ dội, Marcus cảm thấy khó chịu. Cứ như thể đứa trẻ có thể nhìn thấy anh xuyên qua màn hình.

Một lát sau, Victor ngoái lại theo lời ông bác sĩ tâm thần. “Giờ chúng ta nói chuyện về em gái của cháu.” Kropp tuyên bố.

Lời nói không hề có tác động gì tới đứa trẻ – nó vẫn đang tiếp tục bất động.

“Chuyện gì đã xảy ra với em gái của cháu, hả Victor? Cháu có nhớ chuyện xảy ra thế nào không?” Sau câu hỏi, Kropp lặng yên, có lẽ để kích thích phản ứng.

Một lúc trôi qua, rồi Victor nói điều gì đó. Nhưng giọng của cậu bé quá nhỏ để có thể nghe rõ.

“Nó nói gì vậy?” Clemente hỏi.

Kropp can thiệp. “Cháu có thể nhắc lại được không?”

Đứa trẻ nói to hơn một chút và ngại ngùng nhắc lại: “Không phải do cháu.”

Hai ông bác sĩ trong phòng không đáp lại, họ chờ đợi đứa bé bổ sung thêm điều gì đó. Nhưng vô ích. Victor chỉ quay mặt lại máy quay – đó là lần thứ ba.

“Tại sao cháu lại nhìn về phía đó?” Kropp hỏi.

Đứa trẻ giơ tay lên và chỉ vào thứ gì đó. “Không có gì ở đó cả. Ta không hiểu.”

Victor nín thinh, nhưng vẫn tiếp tục nhìn trân trân.

“Cháu thấy một vật gì đó à?”

Victor lắc đầu.

“Vậy thì là ai đó… Một con người?”

Victor bất động.

“Cháu nhầm rồi, không có ai cả. Chỉ có mỗi chúng ta trong phòng này thôi.”

Nhưng đứa trẻ vẫn tiếp tục nhìn về hướng đó. Cả Marcus và Clemente đều có cảm giác khó chịu rằng Victor đang thực sự nhìn họ.

“Chúng ta phải nói về chuyện em gái cháu. Nó rất quan trọng.” Kropp nói. “Nhưng hôm nay thế là đủ rồi. Cháu có thể ở lại đây chơi, nếu cháu muốn.”

Sau khi nhìn nhau, hai ông bác sĩ đứng dậy và đi thẳng về phía cửa. Họ ra khỏi phòng, để đứa trẻ ở lại một mình mà không tắt máy quay. Marcus thấy lạ. Trong khi đó Victor vẫn tiếp tục trơ trơ nhìn ống kính ở tư thế bất động.

Linh mục ân giải cố tìm hiểu tận sâu trong ánh mắt của đứa trẻ. Nó đang che giấu bí mật nào? Nó đã gây ra chuyện gì cho em gái nó?

Một phút trôi qua. Rồi cuộn băng kết thúc và cuộc ghi hình chấm dứt.

“Giờ chúng ta đã biết tên hắn.” Clemente hài lòng nói.

Hai điểm trọng tâm từ đó anh tiến hành cuộc điều tra là cuộn băng và đoạn ghi âm của con quái vật trong phòng xưng tội tại nhà thờ Thánh Apollinare.

“… ngày xưa… Chuyện xảy ra vào ban đêm… Và tất cả nhận ra con dao của hắn được găm vào đâu… thời của hắn đã tới… những đứa con đã chết… những kẻ giả dối mang tình yêu giả dối… và hắn tàn nhẫn với họ… của đứa trẻ muối… nếu không bị ngăn chặn, hắn sẽ không dừng lại.”

Đoạn ghi hình và ghi âm cấu thành hai cực. Con quái vật lúc còn nhỏ và khi đã trưởng thành. Chuyện gì xảy ra trong quãng thời gian giữa? Và trước đó?

“Phòng xưng tội của Thánh Apollinare trong quá khứ được bọn tội phạm sử dụng để truyền tin cho cảnh sát.” Marcus tóm lược lại trong lúc làm rõ những ý tưởng. “Nhà thờ là một nơi trung lập, một địa điểm an toàn. Con quái vật biết điều đó, vì thế chúng ta hiển nhiên coi nó là một kẻ tội phạm.”

“Có thể hắn đã gây tội sau khi rời trường Hamelin.” Clemente chỉ vào màn hình. “Xét cho cùng, chúng ta biết mọi việc diễn biến thế nào. Phần lớn những đứa bé hay những đứa trẻ vị thành niên ở đây sau này vẫn tiếp tục phạm tội.”

“Số phận của chúng đã được định sẵn.” Marcus khẳng định. Nhưng điều này không chỉ là kết quả của tự suy luận. Marcus thấy mình ở rất gần một điều quan trọng. Nhờ những gì xem được trong băng ghi hình, giờ anh thấy một câu nói trong đoạn tin nhắn mang một ý nghĩa khác.

Những đứa con đã chết.

Khi mới nghe lần đầu, anh cứ nghĩ con quái vật ám chỉ đến cha mẹ của những nạn nhân trẻ tuổi. Rằng đó là một lời cảnh báo tàn ác nhằm vào họ, cho nỗi đau mà hắn sẽ gây ra cho họ.

Anh đã nhầm.

“Tôi đã hiểu tại sao hắn chọn những cặp đôi.” Marcus bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ. “Lý do không liên quan đến tình dục hay sự trả thù. Trong tin nhắn thoại hắn gọi các nạn nhân là những đứa con.”

Clemente chăm chú lắng nghe anh.

“Trong băng ghi hình đó, Kropp hỏi Victor về chuyện gì đã xảy ra với em gái của nó. Có lẽ lý do tại sao đứa trẻ lại phải vào trường Hamelin có liên quan đến cô bé: Nó đã làm hại em gái. Chính nó sau đó đã nói: Không phải do cháu.”

“Anh tiếp tục đi, tôi đang nghe…”

“Con quái vật của chúng ta là một kẻ sát nhân kể chuyện. Với những vụ giết người, hắn đang kể cho chúng ta nghe câu chuyện của chính hắn.”

“Phải rồi, những đứa trẻ!” Clemente đã tự rút ra được kết luận. “Những cặp đôi trong trí tưởng tượng của hắn chính là anh trai và em gái.”

“Để hành động hắn cần phải tóm được nạn nhân khi họ đang ở một mình hoặc ở chốn hẻo lánh. Nghĩ mà xem: Tìm thấy một cặp tình nhân thì dễ dàng hơn là một cặp anh em.”

Thêm vào đó, giả thuyết về mối quan hệ giữa những gì đang diễn ra trong những ngày qua và với chuyện đã xảy ra giữa Victor và em gái của hắn càng khẳng định rằng hung thủ chủ yếu tàn bạo với những nạn nhân là nữ giới. “Không phải do cháu. Hắn vẫn cho rằng mình chịu bất công trong thời thơ ấu. Và lỗi là do em gái hắn.”

“Và hắn đang bắt những thanh niên đó phải trả giá.”

Giờ Marcus đang tràn đầy năng lượng. Anh bắt đầu bước đi quanh phòng. “Victor làm hại em gái và họ tống hắn vào trường Hamelin. Nhưng, thay vì chuyển hóa theo hướng tích cực, chỗ đó đã khiến hắn trở thành một tên tội phạm. Vì vậy, hắn đã lớn lên và gây ra những tội lỗi khác.”

“Giá mà chúng ta biết đó là những vụ nào.” Clemente nuối tiếc. “Chúng ta đã có thể nhận diện được danh tính đầy đủ của hắn.”

Nhưng điều đó là không thể. Vụ án mà Victor gây ra trong thời thơ ấu đã bị xóa đi vĩnh viễn. Những vụ phạm tội của trẻ em không bao giờ được lưu lại trong kho dữ liệu của cảnh sát. Tất cả đều bị giấu kín. Thế giới không thể chấp nhận rằng một tâm hồn trong trắng có thể thực hiện những hành vi tội ác với sự minh mẫn tàn độc.

“Có một cách,” Marcus quả quyết khẳng định. “Nạn nhân đầu tiên của hắn.” Rồi anh giải thích rõ hơn. “Chỉ có danh tính của hung thủ bị xóa sạch, nhưng nếu khám phá ra điều gì đã xảy đến với em gái của Victor, chúng ta có thể tìm ra cả hắn.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »