Trong thời gian còn lại của buổi chiều, cô không nghĩ tới tin nhắn lạ lùng đó nữa.
Sau khi kết thúc ca làm việc, cô rời nhiệm sở và tới phòng tập để giải phóng căng thẳng tích tụ trong sáu ngày đó. Nhờ sự gắng sức và mệt nhọc trong tập luyện, cô trút ra hết những thứ làm cô khổ sở.
Sự thất bại của Moro và của đội SCO, cuộc điều tra đã bị chuyển sang cho ROS, Diana Delgaudio có dấu hiệu phục hồi nhưng khả năng này trên thực tế sẽ không bao giờ xảy ra.
Tuy nhiên, sự thật là cô không muốn về nhà. Cuộc sống thường nhật với Max làm cô sợ hãi. Lần đầu tiên cô nhận ra rằng giữa họ có chuyện gì đó thực sự không ổn. Cô không biết đó là chuyện gì và trên hết là cô không biết phải nói với anh như thế nào.
Ra khỏi phòng tắm, mở tủ chứa đồ của mình, cô chợt nhận ra trên màn hình điện thoại nhấp nháy thông báo của một tin nhắn thứ hai. Vẫn là số lạ đó, vẫn nội dung đó.
Cô tôn sùng hắn chứ?
Lúc trước cô đã nghĩ rằng ai đó gửi nhầm tin nhắn này cho cô. Nhưng giờ cô bỗng thấy hoài nghi, có khi chính cô là người nhận.
Trong lúc trở về khu Trastevere, cô thử gọi lại số của người gửi, nhưng chỉ nhận được một hồi chuông dài không người nhấc máy. Điều này làm cô bực mình. Vốn dĩ không phải là người tò mò, cô quyết định bỏ qua.
Cô đỗ xe cách nhà ít mét và trước khi xuống ô tô, cô nán lại một chút. Đặt tay trên vô lăng, từ kính chắn gió cô quan sát ô cửa sáng đèn của căn hộ cô ở. Cô có thể thấy Max đang đi lại trong bếp. Anh mặc một chiếc tạp dề và đeo kính trên đầu, có lẽ anh đang chuẩn bị bữa tối. Từ khoảng cách đó, xem ra anh vẫn lãng đãng như thường lệ, thậm chí có vẻ còn đang huýt sáo.
Mình nói với anh ấy thế nào đây? Làm sao mình có thể giải thích cho anh ấy điều mà chính mình cũng không thể giải thích nổi cho bản thân?
Nhưng dù thế nào cô cũng sẽ làm việc đó, cô phải làm vậy. Vì thế cô hít một hơi thật sâu và rời khỏi ô tô.
Ngay khi nghe thấy tiếng khóa lách cách, Max ra đón cô ở cửa như anh vẫn làm mỗi tối. “Em mệt không?” Anh hỏi cô trong lúc hôn má và đỡ giúp cô cái túi tập. “Bữa tối sắp xong rồi,” anh bổ sung mà không chờ đợi câu trả lời.
“Vâng.” Sandra chỉ thốt lên được đúng một từ, với cô thế đã là cố gắng lắm rồi. Nhưng Max không nhận ra.
“Hôm nay trên lớp anh cho kiểm tra môn lịch sử: tụi trẻ trả lời hoàn hảo mọi câu hỏi về thời Phục hưng. Anh đã cho toàn điểm cao!” Anh nói chuyện đó như thể một nhà kinh doanh vừa kết thúc một thương vụ bạc tỉ.
Max thể hiện sự nhiệt tình trong công việc của mình đến mức khó tin. Lương của anh chỉ vừa đủ trả tiền thuê nhà, nhưng nghề giáo viên dạy lịch sử với anh đáng giá hơn bất cứ sự giàu sang nào.
Một đêm anh mơ về những con số. Sandra đã bảo anh chơi xổ số nhưng anh không chịu. “Nếu trở nên giàu có, anh sẽ thấy thật là lạ khi chỉ là một anh giáo quèn. Rồi anh sẽ phải thay đổi cách sống. Nhưng anh thấy vui với cuộc sống như hiện tại.”
“Không phải thế,” cô phản đối. “Anh vẫn có thể tiếp tục làm những việc của anh, chỉ có điều anh sẽ không phải bận tâm tới tương lai nữa.”
“Thế còn thứ gì tốt đẹp hơn điều bí ẩn sẽ được khám phá trong tương lai? Nó sẽ là những kịch tính và cả những mối lo. Những ai không còn phải bận tâm về tương lai thì chẳng khác nào đã hoàn thành sớm mọi thứ cần phải làm trong cuộc sống. Anh thì ngược lại, anh có lịch sử: quá khứ là thứ chắc chắn duy nhất mà anh cần.”
Sandra bị hấp dẫn bởi người đàn ông ấy, dù người khác có thể cho rằng anh thiếu hoài bão. Với cô thì trái lại, không giống những người khác, Max biết rất rõ những gì anh cần. Và anh thấy hài lòng với nhận thức đó.
Ít phút sau, Sandra ngồi vào bàn trong khi Max đang đổ mì cho ráo nước. Max thao tác trong bếp một cách uyển chuyển. Từ khi chuyển từ Nottingham tới Roma, anh đã học thành thục mọi thứ về ẩm thực Ý. Cô thì ngược lại, chỉ biết luộc đúng hai quả trứng.
Tối đó, như thường lệ, Max chuẩn bị bàn ăn với một cây nến đặt trong cốc. Giờ nó đã trở thành một nghi thức cho sự lãng mạn. Trước khi vào bữa, anh dùng bật lửa thắp nến. Và mỉm cười với cô. Anh cũng đã mở một chai rượu vang. “Như vậy chúng ta sẽ say mềm và ngủ luôn trên sofa,” anh nói.
Sao mình có thể nói với một người đàn ông như thế rằng mình thấy khó khăn khi ở bên anh ấy? Cô thấy số phận mình thật bạc bẽo. .
Max đã chuẩn bị món Sandra yêu thích: mì Ý theo kiểu Norma⦾. Và món thứ hai là saltimbocca alla romana⦾. Vấn đề nan giải khi ở bên một người hoàn hảo là bạn luôn cảm thấy mình không phù hợp. Sandra biết là cô không xứng đáng với những quan tâm như thế, nỗi buồn bực tăng dần trong cô.
← Món mì đặc trưng của vùng Sicily (Ý) với cà chua, cà tím và phô mai tươi.
← Món thịt bò phi lê cuốn cùng thịt nguội và lá xô thơm rồi chiên qua dầu ô liu.
“Hãy thỏa thuận một việc.” Max đề xuất. “Tối nay sẽ không có án mạng hay giết người gì nữa nhé.”
Trưa hôm đó cô đã thông báo với anh qua điện thoại về vụ án quái vật Roma đã được chuyển sang cho lực lượng Hiến binh. Sandra chưa bao giờ nói với anh về những chủ đề trong công việc của mình. Cô thường lướt qua những điều xấu xa có thể làm tổn thương tâm hồn nhạy cảm của anh. Nhưng tối đó cô sợ khoảng trống trong đối thoại. Và việc loại bỏ cả chủ đề có thể có đó làm cô hoang mang. Dẫu vậy cô vẫn cố gượng cười và nói: “Được thôi.”
Max ngồi đối diện cô và đặt tay lên tay cô. “Anh thấy vui vì em không còn phải bận tâm về vụ án này. Giờ thì ăn thôi, nếu không mọi thứ sẽ nguội mất.”
Sandra cúi xuống đĩa mì và sợ mình không đủ can đảm để ngước mắt lên. Nhưng khi cô cầm lấy khăn ăn, cả thế giới bất ngờ đổ sập xuống người cô.
Dưới đó có một cái hộp bằng nhung. Trông như thể một chiếc hộp đựng nhẫn.
Sandra thấy nước mắt trào dâng. Cô cố kìm lại nhưng không được.
“Anh biết em nghĩ gì về đám cưới.” Max nói mà không hình dung nổi lý do thực sự của việc cô khóc. “Khi chúng ta quen nhau, em đã nói ngay rằng em sẽ không cưới ai khác sau cuộc hôn nhân với David. Suốt thời gian qua anh đã tôn trọng quyết định của em và anh chưa bao giờ đề cập chuyện kết hôn. Nhưng giờ anh nghĩ khác. Em muốn biết tại sao không?”
Sandra chỉ gật đầu.
“Chẳng có gì là mãi mãi cả.” Anh ngừng lại. “Nếu anh đã học được điều gì thì đó là việc những hành động của chúng ta không phụ thuộc vào việc chúng ta hình dung và hoạch định tương lai giỏi giang cỡ nào. Trái lại, nó chỉ phụ thuộc vào những gì chúng ta cảm nhận được, đây và lúc này. Vì thế dù hôn nhân, với anh, có thể không tồn tại suốt đời, nhưng anh không quan tâm. Điều quan trọng là bây giờ anh muốn điều đó. Anh sẵn sàng chấp nhận bất hạnh để được hạnh phúc vào lúc này.”
Cùng lúc đó, Sandra quan sát chiếc hộp mà không đủ can đảm để cầm nó lên.
“Có thể đó không phải là món trang sức đắt giá.” Anh nói. “Và cái hộp nhỏ này cũng không thể chứa đựng giá trị của điều mà anh cảm thấy đâu.”
“Em không muốn.” Cô khẽ thốt, như thể một tiếng thầm thì.
“Sao cơ?” Max quả thực không nghe rõ.
Sandra ngước đôi mắt đỏ đẫm lệ nhìn anh. “Em không muốn kết hôn với anh.”
Có lẽ Max chờ đợi một lời giải thích nhưng điều đó không xảy ra. Nét mặt anh bỗng đột ngột thay đổi. Không chỉ là sự thất vọng, cứ như thể anh vừa nhận được tin rằng mình chỉ còn vài ngày nữa để sống. “Em có người khác ư?”
“Không.” cô liền đáp. Nhưng cô cũng không biết liệu đó có phải là sự thật không nữa.
“Vậy thì tại sao?”
Sandra cầm chiếc điện thoại đặt trên kệ tủ. Cô mở phần tin nhắn và đưa anh xem hai tin nhắn nặc danh vừa nhận trong ngày.
“Cô tôn sùng hắn chứ?” Max đọc.
“Em không biết ai đã gửi chúng cho em và em cũng không rõ lý do. Một người khác ở vị trí của em có thể tò mò muốn biết xem có bí ẩn nào đằng sau tin nhắn lãng mạn đó. Nhưng em thì không. Và anh biết tại sao không?” Cô không đợi câu trả lời. “Vì điều này làm em nghĩ đến hai chúng ta. Nó đã buộc em phải tự hỏi em cảm thấy thế nào.” Cô lấy hơi. “Em yêu anh, Max. Nhưng em không tôn sùng anh. Và em nghĩ rằng để kết hôn với ai đó, hay thậm chí chỉ để chung sống, cần phải có thứ gì đó hơn cả tình yêu. Và ngay lúc này đây, em không cảm thấy điều đó.”
“Ý em là mọi chuyện đã chấm dứt?”
“Em thực sự không biết nữa. Nhưng em e là như vậy. Em xin lỗi.”
Trong giây lát không ai nói câu gì. Rồi Max đứng dậy khỏi bàn ăn. “Một người bạn của anh có nhà ở biển nhưng chỉ dùng vào mùa hè. Anh có thể hỏi mượn cậu ấy vào đêm nay, và có thể cả những ngày sau đó. Anh không muốn mất em, Sandra. Nhưng anh cũng không muốn ở lại đây.”
Anh ấy đã hiểu. Giờ đây một phần trong cô muốn ôm lấy Max và giữ anh ấy lại. Nhưng cô biết làm vậy là không đúng.
Max tắt cây nến trên bàn ăn.
“Colosseo⦾.”
Sandra nhìn anh. “Gì cơ?”
“Đó không phải là một việc có thật trong lịch sử, chỉ là một truyền thuyết,” anh nói. “Colosseo là một kiểu điện thờ ác quỷ được tà giáo sử dụng. Những kẻ ngoại đạo muốn tham gia vào nghi lễ thờ cúng sẽ phải trả lời câu hỏi bằng tiếng Latin: Colis Eum? , có nghĩa là Bạn tôn sùng người ấy chứ? Dĩ nhiên, từ người ấy ở đây ám chỉ ác quỷ. Colis Eum là Colosseo.” Lời giải thích làm Sandra bàng hoàng. Nhưng cô không nói gì cả.
← Đấu trường La Mã ở Roma.
Max đi khỏi phòng bếp, nhưng trước đó anh lấy lại hộp nhẫn trên bàn. Đó là phản ứng duy nhất mà anh tự cho phép bản thân làm sau khi nghe những gì Sandra nói. Và với cô, điều này nói lên rất nhiều về giá trị của anh ấy: một người đàn ông khác sẽ để cho sự kiêu hãnh lấn át và buông lời khinh miệt để đáp trả sự bẽ bàng. Max không như vậy. Nhưng có lẽ lúc đó Sandra muốn mình bị tát hơn là chịu đựng bài học về tình yêu và sự trân trọng.
Chiếc nhẫn là vật duy nhất mà Max mang theo cùng chiếc áo khoác ở cửa. Rồi anh rời căn hộ, khép cửa lại sau lưng.
Sandra không tài nào cử động nổi. Món mì Norma trên đĩa của cô đã nguội ngắt. Từ cây nến ở giữa bàn vẫn còn bốc lên một làn khói xám mỏng manh, mùi sáp ngòn ngọt lan tỏa khắp căn phòng. Cô tự hỏi có thực là đã kết thúc. Trong phút chốc cô nghĩ đến cuộc sống mà không có Max. Cô bắt đầu kéo anh ra khỏi mọi hành động và thói quen. Nó làm cô đau đớn. Nhưng vẫn không đủ. Không đủ để khiến cô đuổi theo anh và nói với anh rằng mình đã sai.
Sau một lát ổn định lại tinh thần, cô cầm điện thoại và trả lời tin nhắn có câu hỏi “Cô tôn sùng hắn chứ?” bằng từ “Colosseo.”
Ít phút sau, có một tin nhắn mới.
Vào lúc 4 giờ sáng.