Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3696 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

Trong phòng điều hành của SCO, Moro chỉ còn lại một mình.

Đơn độc như một người lính thất trận nhưng không muốn trở về nhà mà nán lại chiến trường hoang vắng, giữa những bóng ma của đồng đội, chờ đợi kẻ thù nhưng không tới. Vì điều duy nhất anh biết làm là chiến đấu.

Phó cảnh sát trưởng đứng trước cái bảng đấy chứng cứ và manh mối. Tất cả những câu trả lời đều có trước mặt bạn, anh tự nhủ. Nhưng bạn đã quan sát theo hướng sai lầm, vì vậy mà bạn thua.

Họ đã loại anh khỏi vụ án vì vụ của hai thanh niên xin quá giang, hai năm trước anh đã bỏ tù một kẻ vô tội với tội sát nhân nhưng không thấy xác. Và tên khốn đó đã thú nhận là hắn không giết người.

Moro biết là hình phạt đó cũng có thể lường trước. Nhưng anh không thể từ bỏ, anh không phải người như vậy. Cho dù anh không còn vai trò gì trong cuộc điều tra về con quái vật Roma, anh cũng không thể chậm lại và chấm dứt tất cả. Anh như một cái máy đã được vận hành hết công suất để đạt mục tiêu. Đó là vì họ muốn anh như thế chứ, vì họ đã huấn luyện anh như vậy. Giờ thì anh không thể dừng lại. Nhưng anh cũng không thể mạo hiểm để họ tống anh ra khỏi ngành. Ít giờ trước anh đã xin thôi việc, nhưng Tổng chỉ huy đã từ chối với một lời hứa và một lời đe dọa.

“Chừng nào còn ở trong ngành, cậu vẫn có quyền được bảo vệ công khai, nhưng nếu từ bỏ bộ quân phục cậu sẽ trở thành một công dân bình thường, như vậy bọn họ có thể bắt cậu trả giá cho sai lầm của hai năm trước… Chúng ta hãy chờ cho bão tan.” Tổng chỉ huy khuyên nhủ. “Cậu cứ nán lại một chút trong hậu trường, để nhường cho họ cả nghĩa vụ và vinh dự. Rồi, dần dần cậu có thể trở lại với nhiệm vụ xưa kia của mình. Tôi hứa là sự nghiệp của cậu sẽ không hề hấn gì.”

Thật hết sức khốn nạn. Tuy nhiên chuyện xin thôi việc cũng chỉ là vớ vẩn. Anh biết rằng mình sẽ hoàn toàn đơn độc. Tất cả sẽ bỏ rơi anh, thậm chí đổ lên đầu anh phần lớn mọi tội lỗi.

Con quái vật đang vượt mặt họ. Moro buộc phải thừa nhận điều đó với một thái độ ngưỡng mộ phẫn nộ. Trong vụ án rừng thông Ostia, anh đã có một đống chứng cứ và manh mối, trong đó có cả mẫu ADN của hắn trên chiếc áo sơ mi bị tráo nhầm với áo của nạn nhân, khi hắn thay trang phục sau vụ giết người. Từ đó trở đi, hầu như anh chẳng thu lượm được gì nữa.

Nhưng trong danh sách ấy còn thiếu điều gì đó. Biểu tượng. Người đàn ông đầu sói.

Moro vẫn còn nhớ cái bóng do công trình điêu khắc bằng xương thú tạo ra ở nhà của Astolfi. Và anh nhớ cái cảm giác rùng mình khi trông thấy nó.

Mấy lão sếp của anh muốn giấu nhẹm câu chuyện này với đội Hiến binh. Anh vẫn còn nhớ lời của bọn họ vào trưa hôm đó, khi anh hỏi liệu có nên chuyển cho ROS cả câu chuyện về biểu tượng huyền bí.

“Chúng ta sẽ để riêng vụ này ra.” Tổng chỉ huy tán thành ý kiến của cảnh sát trưởng. “Như vậy tốt hơn.”

Dẫu vậy, chính câu chuyện đó có thể là cơ hội để đưa Moro trở lại cuộc chiến. Đúng là chẳng có ai ra lệnh cho anh ngưng điều tra về biểu tượng. Vì vậy, anh chính thức vẫn được tự do làm việc đó.

“Hai mươi ba vụ,” Moro nhắc lại. Trong hai mươi ba vụ, biểu tượng người đầu sói xuất hiện tại hiện trường vụ án, hoặc có liên quan đến người hay vật dính líu tới tội ác. Tại sao?

Anh nhớ lại một vài vụ trong số đó. Cô trông trẻ đã làm ngã bọn trẻ từ cửa sổ và giữ lại những chiếc giày của chúng như món đồ lưu niệm: cô ta đã thú nhận nhưng không biết giải thích thế nào về sự hiện diện của bức tranh hình người đầu sói trong nhật ký của mình. Vào năm 1994, hình ảnh này xuất hiện trên một chiếc gương trong phòng tắm, ở nhà của một người đàn ông đã tàn sát cả gia đình rồi tự vẫn. Năm 2005, nó tái xuất trên mộ của một gã thầy tu ấu dâm, được vẽ bằng sơn xì.

Những sự việc chẳng liên quan gì tới nhau, thời gian và nạn nhân cũng vậy. Điểm chung duy nhất của chúng là biểu tượng. Cứ như thể ai đó muốn đánh dấu những tội ác đó. Nhưng không phải để lấy công.

Có vẻ giống một cuộc… gia nhập giáo phái gì đó hơn.

Kẻ nào làm điều ác sẽ được thông cảm, đó chính là thông điệp của nó. Hắn sẽ được trợ giúp. Như việc con quái vật Roma đã được Astolfi giúp đỡ bằng cách hủy một bằng chứng tại hiện trường vụ án và cố tình để Diana Delgaudio chết, nhằm sửa chữa lại một sai lầm của kẻ sát nhân.

Moro tin rằng ở đâu đó ngoài kia có những người như lão bác sĩ pháp y. Những kẻ hiến thân cho cái ác như với một tôn giáo.

Nếu anh có thể lật mặt chúng, anh sẽ trả được thù.

Anh triệu Leopoldo Strini tới: kỹ thuật viên của LAT là người duy nhất biết câu chuyện về biểu tượng huyền bí, ngoài những người anh em đáng tin cậy trong đội SCO và thanh tra Crespi. Cũng bởi vì anh ta được giao nhiệm vụ xét nghiệm công trình điêu khắc bằng xương thú tìm thấy ở nhà Astolfi.

Moro nhìn thấy anh ta mang tới những hồ sơ theo yêu cầu. Vẻ mặt của Strini khá căng thẳng.

Anh ta nhận thấy Moro đang nhìn mình từ đầu tới chân vì có lẽ phó cảnh sát trưởng đã để ý thấy sự lo lắng của anh ta. Từ khi nói chuyện với người đàn ông bí ẩn có gương mặt châu Á ở bữa trưa, cuộc sống của anh ta đã bị xáo trộn. Sau khi biết được cuộc điều tra về con quái vật giờ thuộc thẩm quyền của Hiến binh, Strini có phần nhẹ nhõm đôi chút. Anh ta sẽ phải chuyển hồ sơ cho phòng thí nghiệm khoa học của đội ROS, nên gã bạn mới – kẻ hăm dọa – sẽ không thể yêu cầu anh ta cho xem trước hoặc tiêu hủy những bằng chứng được nữa. Ít ra là anh ta mong như thế. Vì trong đầu Strini cứ bị ám ảnh bởi suy nghĩ rằng hắn ta sẽ tiếp tục ép mình làm chuyện đó cho đến khi một trong hai không thể chịu nổi nữa. Tương lai thật tốt đẹp!

“Tất cả đây thưa ngài,” anh ta đặt chồng hồ sơ lên bàn. Rồi rút lui.

Moro ngay lập tức quên mất Strini và sự căng thẳng của anh ta, vì trước mặt anh giờ là báo cáo tóm lược của hai mươi ba vụ án có xuất hiện hình người đàn ông đầu sói. Anh bắt đầu nghiên cứu chúng để tìm ra thứ gì đó quan trọng.

Trong vụ thảm sát tại gia, khi tiến hành điều tra bổ sung, đội khoa học hình sự đã phát hiện ra biểu tượng đó trên chiếc gương trong phòng tắm và cũng tìm thấy một dấu bàn tay phải rất rõ trên sàn nhà. Báo cáo có đưa ra lời giải thích: nhiều ngày sau vụ thảm sát, ai đó đã đột nhập vào nhà và mở vòi nước nóng trong phòng tắm để vẽ biểu tượng đó trên mặt gương đầy hơi nước. Nhưng khi đi ra ,có lẽ hắn đã bị trượt chân do hơi nước ngưng tụ. Để tránh cú ngã hắn đã vươn tay chống đỡ. Vì thế mà để lại dấu trên sàn.

Nhưng giả thuyết này khá mâu thuẫn vì việc dùng một tay để chống khi bị trượt chân là không hợp lý. Theo bản năng tự vệ, người ta sẽ phải dùng cả hai tay.

Thời bấy giờ, do không làm rõ được bí ẩn, vấn đề về dấu tay cùng câu chuyện về biểu tượng trên gương đã bị xếp sang một bên. Vì – như Moro nhớ lại – cảnh sát không thích dây dưa với những vấn đề huyền bí.

Phó cảnh sát trưởng chuyển qua phân tích vụ phần mộ của tên thầy tu ấu dâm. Nhưng trong báo cáo sơ sài của những đồng nghiệp chỉ thấy nhắc tới những hành động phá hoại của những kẻ ngu dốt. Chữ viết tay cho thấy rõ đó là tác phẩm của một kẻ cố dùng tay phải. Thời xưa, một vài giáo viên thường ép những đứa trẻ thuận tay trái sử dụng bàn tay kia. Chuyện này thường xảy ra ở những trường học Công giáo. Đó là kết quả của một sự mê tín phi lý khi cho rằng tay trái là tay của quỷ, nên những người thuận tay trái phải được giáo dục để sử dụng tay phải. Nhưng ngoại trừ chi tiết đó, vụ này chẳng có gì thú vị.

Ở vụ của cô trông trẻ còn chán hơn. Tất cả cuộc điều tra tập trung vào những chiếc giày, vật thờ mà kẻ sát nhân luôn giữ bên mình sau khi đẩy những đứa trẻ qua cửa sổ. Hầu như chẳng tìm thấy gì liên quan đến bức vẽ trong trang nhật ký: người phụ nữ tuyên bố đó không phải tác phẩm của cô ta, và cảnh sát cũng vui vẻ chấp nhận lời khai đó. Nhưng dù cô ta có là tác giả hay không thì cũng chẳng có gì thay đổi trong quá trình xét xử. Trái lại, phán quyết có thể bị ảnh hưởng nếu cô trông trẻ khai là mình bị bệnh tâm thần.

“Thưa thẩm phán, tôi chỉ nhìn thấy hình một người đàn ông với cái đầu sói. Chính ông ta đã bảo tôi giết bọn trẻ!”

Nhưng đúng lúc định chuyển sang vụ khác, Moro bất ngờ tìm thấy một chi tiết thú vị. Vào thời đó, những người đồng nghiệp đã hỏi cung một người đàn ông thi thoảng đi chơi với cô nàng đang bị điều tra. Họ không phải là một đôi nhưng theo lời khai của cô ta thì họ có quan hệ tình dục. Cảnh sát thẩm vấn anh ta vì nghi ngờ là tòng phạm, nhưng sau đó không tìm được bằng chứng chống lại anh ta nên anh ta đã được tha. Tuy nhiên lời khai của anh ta vẫn được lưu lại trong hồ sơ.

Điều làm Moro chú ý không phải là những câu trả lời của người đàn ông đó, chúng quá bình thường như giấy tờ tùy thân của hắn được đính kèm trong biên bản.

Trong số những đặc điểm nhận dạng, người ta có ghi lại rằng hắn thiếu cánh tay trái.

Dấu tay trên sàn phòng tắm, Moro ngay lập tức nghĩ tới chi tiết đó. Giờ anh đã hiểu tại sao lại chỉ có bàn tay phải: hắn là kẻ cụt tay! Suy đoán của anh cũng được khẳng định qua câu chuyện về phần mộ của tay thầy tu ấu dâm: tác giả của hình vẽ đã sử dụng tay phải để thực hiện những nét vẽ rất gượng gạo. Đúng như cách của kẻ thuận tay trái đã mất đi cánh tay thuận của mình.

Phó cảnh sát trưởng lập tức đi tìm thông tin về gã tình nhân của cô trông trẻ. Ngoài tên ra, anh còn tìm thấy một địa chỉ.

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »