Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3698 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

Màn đêm đã buông xuống.

Bầu trời đã quang mây, mặt trăng như một chiếc đèn pha. Marcus tin rằng chỉ vài giờ nữa con quái vật sẽ lại tấn công. Vì thế anh phải bắt gã đàn ông cụt tay đó khai ra nhiều nhất có thể.

Dù bị tàn tật, nhưng Fernando lái xe rất điêu luyện.

“Anh có thể nói cho tôi biết điều gì về Victor chứ?” Linh mục ân giải hỏi.

“Nếu anh tới chỗ bà quản gia, chắc chắn anh đã biết mọi chuyện.”

“Nói thêm cho tôi. Về học viện Hamelin chẳng hạn.”

Fernando đánh lái vào một vòng cua khá hẹp. “Những đứa trẻ vào đó vì đã phạm phải những tội ác nghiêm trọng hoặc sở hữu một khuynh hướng phạm tội đặc trưng theo hướng đó. Nhưng điều này thì chắc anh đã biết cả rồi, tôi nghĩ vậy.”

“Đúng thế.”

“Điều mà anh chưa biết là chẳng có bất cứ liệu pháp trị liệu nào dành cho chúng. Kropp muốn bảo tồn khả năng gây tội ác của chúng. Ông ta coi đó như một loại năng khiếu.”

“Vì sao?”

“Anh sẽ biết tất cả ngay khi chúng ta tới chỗ Kropp.”

“Nhưng tại sao anh không nói cho tôi biết bây giờ?”

Trong giây lát Fernando rời mắt khỏi đường và nhìn thẳng vào vị linh mục. “Vì tôi muốn cho anh thấy điều đó.”

“Chuyện này thì có liên quan gì tới người đàn ông đầu sói?”

Cả lần này hắn cũng không trả lời. “Anh phải kiên nhẫn, cũng sắp tới nơi rồi. Anh sẽ không thất vọng đâu,” hắn ta chỉ nói có vậy. “Anh không phải là cảnh sát. Vậy thì anh là một thám tử tư.”

“Đại loại thế.” Marcus trả lời. “Victor giờ đang ở đâu?”

“Tôi không biết.” Rồi hắn giải thích: “Chẳng ai biết cả. Những đứa trẻ ở học viện Hamelin, một khi rời trường, chúng sẽ trở lại thế giới thực và chúng tôi mất dấu chúng.” Và hắn cười: “Nhưng chúng tôi tin rằng trước hay sau cũng tìm lại được chúng. Rất nhiều người trong số chúng sau một thời gian lại tiếp tục gây tội ác. Chúng tôi biết tin qua đài báo và Kropp hài lòng vì đã đạt được mục đích: biến chúng trở thành những công cụ hoàn hảo cho cái ác.”

“Vì thế mà các anh bảo vệ Victor?”

“Trước đây chúng tôi làm vậy với cả những đứa trẻ khác. Nhưng Victor là niềm kiêu hãnh của Kropp: một kẻ thái nhân cách bác học, hoàn toàn không có khả năng xúc động về mặt tình cảm. Sự tàn ác của hắn tương đương với trí thông minh của hắn. Giáo sư biết rằng đứa trẻ muối sẽ làm được nhiều thứ lớn lao. Quả nhiên, chỉ cần nhìn những việc đang diễn ra.”

Marcus không thể xác định có bao nhiêu phần trăm sự thật trong lời nói của gã đàn ông đó, nhưng anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo hắn. “Ở bên ngoài trại dưỡng lão, khi tôi quật anh ngã, anh đã nói rằng anh biết có kẻ không phải là cảnh sát đang điều tra vụ này.”

“Cảnh sát không biết gì về đứa trẻ muối, nhưng chúng tôi biết có người đang đi theo hướng này. Tôi không làm gì khác ngoài việc đứng ngoài cửa sổ chỗ bà lão đó để kiểm tra xem bà ta có tiếp ai không. Tôi đã giải thích với anh rồi. Tôi muốn thoát khỏi câu chuyện này.”

“Còn ai khác tham gia nữa không?”

“Giovanni, ông y tá già mà anh đã gặp nhưng giờ đã chết. Rồi bác sĩ Astolfi, cả ông ta cũng ngỏm. Và Olga, một nữ y tá khác. Tôi và Kropp.”

Marcus đã thử hắn, vì anh muốn chắc chắn rằng hắn kể tên tất cả những kẻ anh đã nhìn thấy cùng đứa trẻ Victor trong cuốn băng anh lấy từ học viện Hamelin. “Không còn ai nữa ư?”

“Không, chẳng còn ai.”

Họ đi lên đường dẫn vào con đường vành đai theo hướng trung tâm.

“Tại sao anh rời nhóm?”

Fernando phá lên cười. “Vì ban đầu cả tôi cũng bị ý tưởng của Kropp chinh phục. Tôi là một kẻ bị ruồng bỏ trước khi biết giáo sư. Ông ta đã cho tôi một mục đích và một lý tưởng.” Rồi hắn tiếp: “Một sự khổ luyện. Kropp tin tưởng vào giá trị của những câu chuyện cổ tích. Ông ấy nói rằng chúng là tấm gương phản ánh chân thực nhất bản chất của con người. Nếu anh loại những kẻ xấu ra khỏi câu chuyện, chúng chẳng còn gì hấp dẫn nữa, anh thấy đúng không? Chẳng ai thích những truyện chỉ toàn người tốt.”

“Ông ta cố tình sáng tác cho bọn trẻ những câu chuyện cổ tích mà trong đó nhân vật chính chỉ toàn kẻ ác.”

“Phải, ông ấy sáng tác cả cho tôi. Câu chuyện về người đàn ông vô hình… Có một người đàn ông mà chẳng ai trông thấy anh ta vì anh ta bình thường như bao người khác, chẳng có thứ gì đặc biệt. Anh ta muốn được chú ý, muốn tất cả phải quay lại ngắm mình, không cam chịu việc mình chỉ là kẻ vô giá trị. Anh ta mua quần áo đẹp, tân trang diện mạo nhưng chẳng thu được kết quả gì. Thế là anh có biết anh ta làm gì không? Anh ta hiểu rằng không cần thêm gì cả mà nên bỏ đi thứ gì đó.”

Marcus kinh sợ khi hình dung ra phần còn lại của câu chuyện.

“Vậy là anh ta đã chặt đi một cánh tay.” Fernando nói. “Và anh ta học cách làm mọi thứ với một bàn tay duy nhất. Anh biết chuyện gì xảy ra không? Tất cả đều nhìn anh ta, họ thương cảm cho anh ta mà không biết trong con người anh ta có một sức mạnh vô song. Liệu có ai khác đủ can đảm làm điều tương tự? Vậy đấy, anh ta đã đạt được mục đích. Giờ anh ta biết mình mạnh hơn bất cứ kẻ nào.” Rồi hắn nhắc lại: “Khổ luyện”.

Marcus kinh hãi. “Và giờ anh lại muốn phản bội người đã dạy anh mọi thứ này sao?”.

“Tôi không phản bội Kropp,” hắn hùng hổ. “Nhưng những lý tưởng đó rất tốn công, và tôi đã cống hiến nhiều cho sự nghiệp đó.”

Sự nghiệp? Marcus tự hỏi. Một nhóm người bảo vệ cái ác thì có sự nghiệp gì cơ chứ?

“Còn xa không?”

“Chúng ta sắp tới nơi rồi.”

Họ tới chỗ mở rộng của một con đường ở gần phố Giubbonari. Ở đó họ xuống xe để đi bộ tới Campo de’ Fiori⦾. Nơi đó trông giống một quảng trường nhưng lại khác so với những quảng trường khác vì ban đầu nó đúng là một cánh đồng hoang. Những tòa nhà và công trình được dựng lên sau đó dĩ nhiên đã làm thu hẹp khoảng không.

← Tiếng Ý: cánh đồng hoa.

Dù tên của địa điểm gợi lên vẻ thôn quê êm đềm nhưng trong lịch sử của Roma, Campo de’ Fiori lại được nhớ tới như quê hương của girella, một công cụ tra tấn dùng thừng để kéo đứt cánh tay của bọn tội phạm. Nhưng đó cũng là nơi dựng dàn hỏa thiêu những kẻ bị lãnh án tử hình.

Chính ở đó Giordano Bruno đã bị thiêu sống. Vì tội dị giáo.

Như mọi lần băng qua quảng trường đó, Marcus ngước mắt lên nhìn bức tượng bằng đồng tưởng niệm người thầy tu dòng Đa Minh với chiếc áo choàng đen trùm cả đầu, ánh mắt bất động và sâu thẳm. Bruno – một nhà tư tưởng tự do – đã thách thức Tòa án Dị giáo và thà chịu đương đầu với ngọn lửa còn hơn phủ nhận những quan điểm triết học của mình. Vị linh mục ân giải có nhiều điểm chung với ông ấy: Cả hai đều tin vào sức mạnh của lý trí.

Fernando bước ở đằng trước anh với dáng điệu chông chênh và vung vẩy bàn tay duy nhất như thể đang diễu hành. Cái áo hắn đang mặc rộng đến mức trông hắn như thể một thằng hề.

Nơi họ tới là một tòa nhà tráng lệ được xây dựng vào thế kỷ 17 và được tu sửa vào những thế kỷ sau đó nhưng vẫn còn giữ được vẻ quý tộc của nó.

Roma có rất nhiều dinh thự diễm lệ như thế. Từ bên ngoài trông chúng có vẻ suy tàn như những người đang sống ở đó: họ là những bá tước, hầu tước và công tước vẫn còn mang tước hiệu nhưng chẳng có giá trị gì ngoài giá trị bám rễ trong lịch sử. Trái lại, ở bên trong, những dinh thự đó cất giấu các bức tranh tường, đồ nội thất cổ và những tác phẩm nghệ thuật khiến bất cứ bảo tàng hay nhà sưu tập tư nhân nào cũng phải ghen tị. Các nghệ sĩ tầm cỡ như Caravaggio, Mantegna hay Benvenuto Cellini đã cống hiến tài năng của họ để trang hoàng cho nơi ở của các nhà quý tộc thời đấy. Giờ việc chiêm ngưỡng những tuyệt tác đó chỉ dành cho những kẻ thừa kế. Cũng giống như tổ tiên, họ sống cuộc đời phung phí tài sản – kết quả của những đặc ân mà họ vô lý có được trong quá khứ.

“Làm thế nào mà Kropp lại có thể sống ở một nơi như thế?” Marcus hỏi.

Fernando quay lại cười. “Có nhiều chuyện anh không biết đâu, bạn của tôi ạ.” Rồi hắn rảo bước.

Họ bước qua một lối cửa phụ. Fernando bật công tắc đèn chiếu sáng một khoang cầu thang ngắn dẫn xuống một tầng hầm chỉ có một phòng. Chỗ của người gác cổng. Có một cái thang thoát hiểm khác dẫn lên tầng phía trên.

“Chào mừng tới nhà tôi.” Fernando chỉ về chiếc giường đơn và gian bếp nhỏ chiếm gần trọn không gian. Quần áo được treo trong một cái tủ hở và cái kệ đầy đồ ăn chủ yếu là thực phẩm đóng hộp. “Anh hãy đợi ở đây.”

Marcus tóm lấy cánh tay duy nhất của hắn. “Đừng mơ, tôi sẽ theo anh.”

“Tôi không lừa anh đâu, tôi thề đấy. Nhưng nếu muốn anh có thể đi cùng.”

Linh mục ân giải bật chiếc đèn pin và hai người cùng leo lên cầu thang thoát hiểm. Sau một chuỗi vô tận các bậc thang, họ tới một chiếu nghỉ. Không có cửa, chỉ là một ngõ cụt.

“Đùa đấy à?”

“Anh cứ tin đi.” Fernando khoái trá nói. Rồi hắn dùng lòng bàn tay đẩy vào một bức tường. Một cánh cửa mở ra. “Anh vào trước đi.”

Nhưng Marcus đã đưa tay đẩy lưng hắn vào bên trong. Rồi anh bước theo.

Họ ở trong một căn phòng mênh mông không có đồ đạc nhưng được trang trí rất cầu kỳ. Ngoại trừ một cái máy sưởi bằng gang và một ô cửa sổ lớn có cánh chớp đóng kín, đồ nội thất duy nhất là một chiếc gương lớn mạ vàng tựa vào tường đang phản chiếu ánh sáng của đèn pin và hai bóng hình của họ.

Cánh cửa nhỏ họ vừa đi qua được ngụy trang hoàn hảo trong bức tranh tường. Hệ thống những lối đi bí mật trước kia được tạo ra để cho đám người hầu di chuyển trong nhà mà không làm phiền chủ nhân. Họ xuất hiện và biến mất trong yên lặng, không gây bất cứ phiền phức nào.

“Ai ở trong ngôi nhà này?” Marcus hỏi nhỏ.

“Kropp và cả Olga.” Fernando trả lời. “Chỉ có hai người họ. Họ sống ở cánh phía đông, để tới đó chúng ta phải…”

Khi hắn chưa kịp kết thúc câu thì đã bị linh mục ân giải đấm mạnh vào giữa mặt. Fernando ngã khuỵu xuống, đưa tay lên cái mũi to đang đầm đìa máu. Đúng lúc đó, một cú đá nữa vào trúng bụng làm hắn quay lơ xuống đất.

“Ai ở đây?” Marcus hỏi lại.

“Tôi nói với anh rồi,” hắn rên rỉ.

Marcus bắt hắn quay người lại và rút ra từ túi quần sau của hắn một cái còng số tám. Anh đã để ý thấy nó khi họ đi lên cầu thang và giờ thì đập mạnh nó vào mặt hắn. “Từ nãy tới giờ anh nói dối tôi bao lần rồi hả? Tôi đã nghe anh nhưng tôi nghĩ anh không mấy chân thành.”

“Sao anh lại nói vậy?” Hắn hỏi và nhổ một bụm máu xuống sàn đá cẩm thạch.

“Anh nghĩ là tôi ngây thơ đến nỗi tin rằng anh sẽ bán đứng ông chủ của mình dễ dàng như thế sao? Tại sao anh lại đưa tôi tới đây?”

Lần này hắn bị một cú đá cực mạnh vào mạng sườn. Fernando quằn quại, lăn lộn trên sàn. Nhưng trước khi Marcus kịp ra đòn tiếp, hắn đưa tay lên chặn lại. “Thôi được rồi… Kropp đã yêu cầu tôi đưa anh tới đây.”

Trong khi Marcus băn khoăn không biết có nên tin lời nói đó hay không, Fernando dùng cánh tay duy nhất của mình để lết đi và tới nương náu ở dưới tấm gương lớn mạ vàng.

“Kropp muốn gì ở tôi?”

“Gặp mặt anh. Tôi thề là tôi không biết lý do.”

Marcus đi thẳng về phía hắn. Fernando đưa tay lên để đỡ một cú đòn sắp tới, nhưng linh mục ân giải tóm lấy cổ áo hắn. Anh lấy lại chiếc vòng tay trên sàn và kéo hắn về phía chiếc máy sưởi bằng gang để còng hắn lại đó. Rồi anh quay lưng và bước một bước về phía cánh cửa dẫn tới những căn phòng khác.

“Kropp sẽ không vui đâu.” Fernando gào lên sau lưng anh. Nhưng Marcus muốn hắn câm miệng.

“Một căn phòng không có đồ đạc, chỗ duy nhất anh có thể còng tay tôi là một cái máy sưởi. Ý tưởng hay thật.” Hắn cười nói. Marcus đặt tay lên tay cầm và kéo nó xuống. Cánh cửa mở ra.

“Ta là người đàn ông vô hình. Người đàn ông vô hình biết rằng khổ luyện là sức mạnh của anh ta. Nếu anh ta chịu được khổ luyện, tất cả sẽ nhận ra anh ta mạnh mẽ tới nhường nào.” Và hắn lại cười.

“Im đi.” Marcus đe dọa. Anh mở cánh cửa, nhưng trước khi bước qua, anh quay lại trong tích tắc về phía chiếc gương lớn mạ vàng. Anh nghĩ đó là ảo giác vì giờ gã đàn ông bị còng tại máy sưởi không còn cụt tay nữa.

Hắn có hai tay. Và tay trái của hắn đang cầm thứ gì đó.

Cái kim tiêm lóe lên trong phút chốc trong gương rồi Marcus thấy nó găm vào da đùi mình, ở chỗ động mạch.

“Anh ta khiến bọn họ tin vào con người không phải của anh ta.” Fernando nói trong khi thuốc mê đang ngấm dần vào máu của Marcus khiến anh phải bám vào tay nắm cửa để không bị ngã. “Anh ta tập đi tập lại hằng ngày với sự tận tâm và nỗ lực. Cả ngươi cũng không biết nhìn ta, giờ thì người thấy rồi đó.”

Marcus chợt hiểu hóa ra mọi thứ đều được sắp đặt trước. Vụ dàn cảnh ngoài trại dưỡng lão, chiếc còng tay ở túi quần sau mà anh cứ tưởng mình vô tình phát hiện ra, căn phòng không có đồ đạc ngoại trừ một cái máy sưởi ngay cạnh cửa. Một cái bẫy hoàn hảo. Marcus cảm thấy mình đang ngã xuống, nhưng trước khi bất tỉnh, anh vẫn còn nghe thấy giọng của Fernando.

“Khổ luyện, bạn tôi ơi. Khổ luyện.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »