Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3700 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

Một ánh trăng tròn đang lấp ló giữa những con hẻm trong trung tâm.

Moro đã đi bộ tới tòa nhà của thế kỷ 17 nơi gã cụt tay trú ngụ. Hắn ở tầng trệt với nhiệm vụ gác cổng. Phó cảnh sát trưởng không muốn hành động ngay nên đã quyết định kiểm tra tình hình. Anh không chắc hắn có ở nhà hay không nhưng giờ anh đã quan sát kỹ mục tiêu và ngày mai sẽ sẵn sàng cho cuộc khám xét bất ngờ.

Anh quay người để trở lại xe, nhưng bất ngờ khựng lại bởi một hành động lạ lùng vừa xảy ra trong con hẻm cạnh tòa nhà. Ai đó đã mở toang những cánh cửa khổng lồ bằng gỗ tối màu. Lát sau, từ nơi mà trước kia là chuồng ngựa và chỗ cất xe ngựa, một chiếc station wagon xuất hiện.

Khi nó phóng qua trước mặt anh, Moro nhìn thấy bên vô lăng là một người đàn ông cụt tay trái, mũi sưng vù nhét hai miếng bông thấm đầy máu. Ở cạnh gã là một người phụ nữ hơn năm mươi, tóc ngắn nhuộm màu nâu gỗ.

Phó cảnh sát trưởng tự hỏi họ đi đâu vào lúc muộn như thế. Điều vừa trông thấy cũng đủ khiến anh cất bước chạy, cắt ngang các con hẻm, lao về phía chiếc xe của mình, hy vọng sẽ nhanh hơn họ và kịp bám theo chiếc station wagon đó trước khi nó ra khỏi mê cung của trung tâm phố cổ.

Trong lúc chạy, chiếc xe lóc xóc trên những phiến đá lát đường. Với Marcus, khi đang bị trói và nằm trong cốp xe, những cú nảy dù nhẹ đó chẳng khác nào những nhát búa đập vào hai bên thái dương. Anh đang nằm cuộn tròn trong tư thế bào thai, với hai mắt cá chân bị trói và hai tay bị buộc ở sau lưng. Chiếc khăn mùi xoa chúng nhét vào miệng anh làm anh khó thở, hơn nữa, trước khi tống anh lên xe với sự hỗ trợ của Olga, Fernando đã tặng anh một cú đấm vào mũi để trả đũa cho những cú nện khi nãy.

Dù vẫn còn mụ mị bởi ngấm thuốc mê, từ vị trí của mình anh có thể nghe lỏm được một phần cuộc đối thoại giữa hai cựu y tá của học viện Hamelin.

“Thế nào, tôi làm việc tốt chứ?” Fernando hỏi.

“Tất nhiên rồi,” người phụ nữ tóc đỏ trả lời. “Giáo sư đã biết tất cả và rất hài lòng về anh.”

Ả ta ám chỉ Kropp? Vậy thì lão ở trong tòa nhà đó. Có thể Fernando đã không nói dối anh về việc này.

Thực vậy, Olga nói: “Nhưng thật mạo hiểm khi đưa hắn tới nhà.”

“Nhưng tôi đã chuẩn bị tốt cái bẫy,” Fernando biện minh. “Hơn nữa tôi cũng chẳng có cách nào khác. Hắn ta sẽ không đi theo tôi nếu tôi đề xuất tới một nơi vắng vẻ.”

“Chắc là hắn ta đã hỏi anh vài câu. Anh nói gì với hắn?” Người phụ nữ moi tin.

“Chỉ là những gì mà hắn đã biết. Tôi đã trả lời hắn một cách vòng vo và hắn đã tin, cũng bởi vì theo tôi hắn chỉ cần sự xác nhận. Hắn cũng giỏi đấy, cô biết không?”

“Vậy là hắn không biết gì khác?”

“Có vẻ như thế.”

“Anh đã lục soát hắn cẩn thận chứ? Anh có chắc là hắn không có giấy tờ tùy thân không?”

“Chắc chắn.”

“Kể cả một tấm danh thiếp, hóa đơn của một nơi hắn đã ở?”

“Chẳng có gì cả,” Fernando đảm bảo. “Ngoài cái đèn pin, trong túi hắn chỉ có vài đôi găng tay cao su, một cái tuốc-nơ-vít có thể tháo rời và vài đồng bạc.”

Thứ duy nhất mà tên khốn đó để lại cho anh là chiếc mề đay có hình của Tổng lãnh thiên sứ Michele mà anh đeo trên cổ, Marcus nghĩ.

“Ngoài ra hắn có tấm ảnh chắc chắn do bà quản gia của gia đình Agapov đưa ở trại dưỡng lão. Có hình ông bố cùng hai đứa con sinh đôi.”

“Anh hủy nó rồi chứ?”

“Tôi đốt rồi.”

Marcus không cần tới nó nữa, anh đã ghi nhớ.

“Hắn không có vũ khí.” Fernando bổ sung thêm để hoàn tất việc tóm lược.

“Lạ thật,” người phụ nữ nói. “Hắn không phải là cảnh sát, điều này thì chúng ta biết rồi. Từ những thứ hắn mang theo có thể hắn là một tay thám tử tư. Nhưng vậy thì hắn làm việc cho ai?”

Marcus hy vọng bọn chúng muốn có câu trả lời trước khi sát hại anh. Điều này sẽ giúp anh có thêm thời gian. Nhưng thuốc mê ngăn không cho anh có khả năng tính toán điều gì đó. Anh tin là mọi chuyện sẽ sớm kết thúc.

Moro theo sau chiếc station wagon khoảng ba trăm mét. Chừng nào còn trong thành phố, anh sẽ cho những xe khác kẹp giữa để chúng không thể phát hiện ra anh qua gương chiếu hậu. Nhưng giờ chúng đã đi vào đường cao tốc có nhiều làn bao quanh thành phố, anh phải thận trọng. Nguy cơ mất dấu chúng khá cao.

Trong những hoàn cảnh khác, anh hẳn đã đề nghị sự trợ giúp của đồng đội qua radio trong xe cá nhân. Nhưng không có bằng chứng của một vụ phạm tội, hơn nữa anh thấy việc bám đuổi chúng xem ra cũng chẳng có gì nguy hiểm. Tuy nhiên, sự thật là sau khi bị rút ra khỏi cuộc điều tra về con quái vật, anh quyết định chứng tỏ giá trị của bản thân. Trên hết là với chính mình.

Để xem ông có thực sự mất khả năng kiểm soát không, lão già.

Anh biết đánh hơi một tên tội phạm khi có cơ hội. Anh rất giỏi trong chuyện đó. Và – không biết lý giải thế nào – nhưng anh tin chắc hai tên ở đằng trước đang có thứ gì đó trong đầu.

Thứ gì đó bất hợp pháp.

Anh thấy chúng chạy chậm lại trông thấy. Lạ nhỉ, bên đường chẳng có biển báo lối ra nào cả. Có khi chúng đã nhận ra mình bị theo dõi. Moro lái chậm lại, để một chiếc xe tải vượt lên trước và ngay lập tức núp sau nó. Chờ vài giây rồi anh đánh lái để kiểm tra xem chuyện gì xảy ra ở đằng trước chiếc xe đó.

Anh không nhìn thấy chiếc station wagon đâu nữa.

Anh bẻ lái thêm hai lần nữa. Nhưng chẳng thấy gì. Bọn khốn kiếp đó biến đâu vậy nhỉ? Nhưng đúng lúc đang thắc mắc trong đầu, chiếc xe anh đang bám theo xuất hiện ở phía cửa bên phải. Nó dừng lại bên đường và anh vừa mới đi qua.

“Mày có thôi đi không hả?”

Fernando gào lên nhưng Marcus vẫn tiếp tục đá hai chân bị trói vào thùng xe.

“Tao đã dừng rồi, thằng khốn. Giờ mày muốn tao ra đằng sau hả? Tao không biết mày có thích không đây.”

Olga cầm trong lòng một cái hộp da màu đen. “Có lẽ chúng ta nên cho hắn ngay một liều thứ hai,” ả ta đề xuất.

“Hắn sẽ phải trả lời những câu hỏi của chúng ta trước đã. Chúng ta phải khám phá ra hắn đã biết những gì. Rồi sẽ cho hắn một liều chính xác.”

Liều chính xác, Marcus tự nhủ. Nó sẽ chấm dứt mọi thứ.

“Nếu mày không ngừng lại ngay lập tức, tao sẽ lấy cái kích xe phang gãy cả hai chân mày.”

Lời đe dọa đã có tác dụng. Sau một hai cú đạp, Marcus dừng lại.

“Tốt rồi.” Fernando nói. “Tao thấy mày đã bắt đầu hiểu chuyện rồi đó. Tốt hơn cho cả mày nếu chúng tao khẩn trương, tin tao đi.”

Và hắn tiếp tục lái xe vào đường chính.

Moro lái chậm thêm, chuyển sang làn đường khẩn cấp. Anh dán mắt vào gương chiếu hậu.

Nhanh lên nào, ló mặt đi. Khốn kiếp thật, bọn mày trở lại đường đi nào.

Ở đằng xa anh nhìn thấy hai cái đèn pha và cầu trời đó là chiếc station wagon. Quả thực, đúng là nó. Phấn khích, anh sẵn sàng để chúng vượt qua rồi lại tiếp tục bám theo. Nhưng trong khi chờ chuyển làn, một chiếc xe tải khác đang đi ở làn đường khẩn cấp bật hàng loạt đèn pha và bấm còi inh ỏi, buộc anh phải di chuyển trước. Moro phải tránh cú va chạm.

Kết quả là chiếc station wagon lại ở phía sau. Khỉ thật.

Đáng lẽ anh nên mạo hiểm và để chúng vượt lên trước, anh không có sự lựa chọn nào khác. Anh cầu mong trong lúc đó chúng không rẽ vào đường ra. Nhưng lời cầu nguyện của anh đã không được đáp lại, vì chiếc xe phía sau đã rẽ vào hướng Salaria, hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của anh.

“Ôi không, khốn kiếp!”

Anh đạp ga và tăng tốc tối đa nhằm tìm một lối ra khác để có thể quay ngược trở lại.

Dù ở một vị trí bất tiện như thế nhưng Marcus vẫn nhận ra đường đi đã bị thay đổi. Không chỉ do vận tốc giảm mà cả việc mặt đường giờ có vẻ gồ ghề hơn. Những cú xóc và ổ gà làm anh nẩy tung vào thành cốp.

Rồi anh nghe thấy tiếng động không thể lẫn vào đâu được của một con đường lầy lội. Sỏi lạo xạo dưới gầm xe như một bữa tiệc của bắp rang bơ.

Hai tên ngồi đằng trước đã thôi chuyện trò làm anh mất đi một định hướng tâm lý quý giá. Chúng định làm gì khi tới nơi? Anh muốn biết trước điều đó, đằng này anh lại buộc phải tưởng tượng ra.

Chiếc xe đi vào một khúc cua hẹp và dừng lại.

Marcus nghe thấy hai tên y tá của Hamelin xuống xe và đóng cửa lại. Từ bên ngoài, giọng chúng giờ nghẹt lại.

“Mở giúp tôi rồi chúng ta đưa hắn vào trong.”

“Anh không thể dùng cả cái tay kia dù chỉ một lần hay sao?”

“Khổ luyện, Olga ạ. Đấy là khổ luyện.” Fernando nhắc lại ra vẻ mô phạm.

Marcus nghe thấy tiếng bánh xích bị di chuyển, rồi gã đàn ông trở lại xe và nổ máy.

Moro đã quay ngược trở lại sau ba cây số và giờ đang lái vào con đường trước mặt, đưa mắt di chuyển giữa kính chắn gió và phía bên trái mình để tìm kiếm dấu vết của chiếc station wagon.

Tới gần chỗ đường ra lúc trước anh mất dấu của chúng, nhờ có ánh trăng tròn anh nhận ra ánh sáng ở đuôi một chiếc xe. Chúng đang trên đỉnh một ngọn đồi có đường mòn bên sườn dẫn lên.

Từ khoảng cách ấy anh không thể chắc liệu có đúng là chiếc station wagon đó không. Nhưng anh thấy chiếc xe đang đi vào một xưởng lợp thiếc.

Moro tăng tốc tìm đường ra để tới đó.

Ai đó đã mở toang cốp xe và chiếu đèn pin thẳng vào mặt anh. Theo bản năng, Marcus khép hờ mắt và co người lại.

“Xin chào mừng.” Fernando nói. “Giờ chúng ta sẽ nói chuyện và cuối cùng mày sẽ nói cho chúng tao biết mày là ai.”

Hắn tóm lấy dây thừng, trói anh quanh thắt lưng và đang định kéo anh ra khỏi cái hốc đó nhưng Olga ngăn lại. “Không cần.”

Fernando quay lại nhìn ả, ngạc nhiên. “Là sao?”

“Giờ chúng ta đã đi đến hồi kết. Giáo sư bảo giết hắn, thế là xong.”

Gương mặt của gã giả cụt tay lộ vẻ thất vọng. Hồi kết của cái gì? Marcus tự hỏi.

“Chúng ta còn phải xử lý cả vụ với ả cảnh sát.” Fernando nói.

Cảnh sát nào nhỉ? Marcus bỗng thấy rùng mình.

“Ả ta để sau.” Olga nói. “Chúng ta vẫn chưa biết liệu đó có phải vấn đề hay không.”

“Cô cũng nhìn thấy cô ta trên truyền hình lúc làm dấu còn gì. Làm sao cô ta lại biết được nó?”

Chúng đang nói về chuyện gì vậy? Liệu đó có phải là Sandra?

“Tôi đã lấy thông tin, cô ta là một cảnh sát chụp ảnh hiện trường. Không có nhiệm vụ điều tra. Nhưng trong trường hợp nghi vấn, tôi đã biết cách xử lý cô ta thế nào rồi.”

Giờ Marcus chắc chắn đó chính là Sandra. Và anh không thể làm gì để cứu cô.

Người phụ nữ tóc đỏ mở cái hộp mang theo mình và rút ra một khẩu súng tự động nhỏ. “Cả chuyến hành trình của anh cũng kết thúc đây, Fernando.” Olga nói và đưa cho hắn khẩu súng.

Lại một sự thất vọng. “Không phải chúng ta nên làm điều đó cùng nhau ư?”

Olga lắc đầu. “Giáo sư đã quyết định như vậy.”

Fernando cầm khẩu súng, nâng niu nó trong lòng bàn tay, hắn bắt đầu quan sát nó. Ý định tự vẫn đã cắm rễ trong hắn từ rất lâu rồi. Hắn đã hoàn thành phần việc của hắn, hắn chấp nhận nó. Đó cũng là một sự khổ luyện. Và xét cho cùng mọi chuyện với hắn còn tốt đẹp hơn Giovanni và Astolfi. Tự thiêu sống hay tự nhảy từ cửa sổ là những cách tồi tệ nhất để kết thúc mọi thứ. “Cô sẽ nói với giáo sư là tôi đã làm rất tốt, phải không?”

“Tôi sẽ nói với ông ấy.” Olga hứa.

“Ngay cả khi tôi xin cô làm giúp tôi?”

Olga lại gần và cầm lấy khẩu súng. “Tôi sẽ nói với Kropp là anh rất dũng cảm.”

Fernando mỉm cười có vẻ mãn nguyện. Rồi cả hai cùng làm dấu thánh ngược, và Olga lùi lại sau vài bước.

Moro đã để lại xe trước đó khoảng một trăm mét và giờ đang trèo lên đồi. Anh đã lên gần tới đỉnh, trước một cái nhà xưởng bỏ hoang và nhìn thấy ánh sáng hé ra từ một ô cửa sổ bị vỡ. Anh lại gần và rút súng.

Phía bên trong xưởng được chiếu sáng bởi đèn pin và đèn pha của chiếc station wagon. Anh đếm thấy có ba người. Một người trong số họ đang bị trói và nằm trong cốp xe.

Chết tiệt, anh rủa thầm. Anh đã đoán đúng. Hai tên đó – gã cụt tay và ả tóc đỏ – đang làm chuyện gì đó. Trong khi cố nghe lỏm cuộc đối thoại của chúng nhưng bất thành, anh nhìn thấy cô ả cầm một khẩu súng trong tay và sau khi lùi lại vài bước, cô ta chĩa nó về phía gã đàn ông cụt tay. Anh không thể đợi được nữa. Huých khuỷu tay phá tung cửa sổ, ngay lập tức anh chĩa vũ khí về phía ả. “Dừng lại!”

Ba người trong xưởng cùng đồng loạt quay mặt về phía Moro.

“Quẳng súng đi!” Phó cảnh sát trưởng ra lệnh.

Người phụ nữ lưỡng lự.

“Quẳng đi, tôi nói rồi!”

Tới lúc đó, cô ả mới tuân lệnh. Rồi cô ta giơ hai tay và Fernando làm theo ả với cánh tay duy nhất.

“Cảnh sát đây. Chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?”

“Ơn trời.” Fernando thốt lên. “Con khốn này đã bắt tôi trói anh bạn,” hắn chỉ vào Marcus. “Rồi cô ta bảo tôi lái tới đây. Cô ta muốn giết cả hai chúng tôi.”

Linh mục ân giải chăm chú nhìn người đàn ông đang cầm súng. Đó là phó cảnh sát trưởng Moro, anh đã nhận ra anh ta. Nhưng anh không thích nét hoài nghi trên gương mặt của anh ta khi nghe lời nói xạo của Fernando. Anh ta không có ý định tin hắn đấy chứ?

“Anh đang lừa tôi.” Moro khẳng định.

Gã giả cụt tay nhận ra câu chuyện của mình không có hiệu quả. Hắn phải giở trò khác. “Có một tên tòng phạm đang quanh quẩn ở đây. Hắn có thể quay lại vào bất cứ lúc nào.”

Marcus hiểu trò bịp của hắn. Fernando muốn Moro bảo hắn cầm lấy khẩu súng của Olga và trông chừng ở trong lúc anh ta đi tìm tên tòng phạm. Nhưng thật may, anh cảnh sát không ngây thơ như thế.

“Tôi không để anh cầm khẩu súng đó đâu,” anh ta nói. “Và cũng chẳng có tên tòng phạm nào khác. Tôi đã thấy các người tới đây và ngoại trừ người nằm trong cốp xe thì chỉ hai người mà thôi.”

Nhưng Fernando không dễ bỏ cuộc. “Anh nói mình là cảnh sát, vậy anh sẽ phải mang theo còng tay. Tôi có một cái khác ở túi quần sau. Ả có thể còng tay tôi vào ô tô và tôi có thể làm việc tương tự với ả.”

Vì bị đánh thuốc mê, Marcus không đủ tỉnh táo để hình dung ra Fernando nghĩ gì trong đầu. Nhưng anh vẫn cố đạp chân trong cốp xe.

“Bạn anh làm sao vậy?” Moro hỏi.

“Ả khốn đó đã đánh thuốc mê anh ấy.” Hắn chỉ vào cái hộp da màu đen đang ló ra một cái ống tiêm. “Cả lúc trước anh ấy cũng phản ứng như vậy, chỉ để buộc chúng tôi phải tấp vào lề đường. Tôi nghĩ đó là chứng co giật, anh ấy cần bác sĩ.”

Marcus hy vọng Moro không rơi vào cái bẫy và tiếp tục vùng vẫy, đạp chân mạnh nhất có thể.

“Thôi được rồi. Cho tôi xem còng tay của anh.” Phó cảnh sát trưởng nói.

Fernando từ từ quay lại. Và hắn ta cũng chậm rãi kéo áo khoác lên để lộ ra thứ nằm ở túi quần sau.

“Được rồi, giờ lấy nó ra. Nhưng anh phải tự còng tay mình lại, tôi không muốn cô ta lại gần anh.”

Gã cụt tay rút nó ra, rồi hắn tới ngồi ở gần bộ phận hãm xung của chiếc station wagon. Hắn khóa một đầu còng tay vào cái móc kéo của xe. Rồi gắng sức, dùng cả đến đầu gối để khóa cổ tay phải của mình.

Ôi không, Marcus nhủ thầm. Đừng để hắn làm vậy!

Trong lúc đó, từ cửa sổ, Moro ném chiếc còng tay của mình về phía người phụ nữ tóc đỏ. “Giờ đến lượt cô.”

Cô ta nhặt nó và lại gần một cánh cửa xe để khóa nó vào tay cầm. Trong khi phó cảnh sát trưởng theo dõi xem ả có thực hiện như những gì đã ra lệnh không, Marcus thấy cánh tay trái của Fernando thò ra khỏi tay áo và tóm lấy khẩu súng ở dưới đất.

Chỉ trong tích tắc. Phó cảnh sát trưởng nhận ra chuyển động đó vừa kịp lúc và anh nổ súng bắn trúng cổ họng của hắn ta. Nhưng phát súng không giết hắn ngay vì trong lúc ngã về phía sau, Fernando còn kịp bắn hai phát. Một trong hai viên đạn đã trúng vào mạng sườn của Moro làm anh lộn nhào.

Ả tóc đỏ vẫn còn rảnh tay vội chạy xung quanh chiếc xe và trốn sau thân xe. Cô ta trèo được lên ghế lái và khởi động xe. Dù bị thương, Moro vẫn bắn về phía ả nhưng không chặn được cô ta.

Chiếc xe tông vào cánh cổng bằng thiếc và làm Marcus nảy ra ngoài từ cái cốp sau đang mở. Cú va chạm với nền đất làm anh đau tới mức bất tỉnh trong giây lát. Khi dần hồi phục, anh thấy Fernando nằm ngửa trên mặt đất trong một vũng máu tối màu – hắn đã chết. Moro thì vẫn còn sống, anh ta đang ngồi, một tay giữ súng còn tay kia cầm điện thoại. Anh ta ấn số. Nhưng anh ta đang ôm cánh tay với khẩu súng sát ngực và linh mục ân giải nhìn thấy máu đang chảy ồ ạt dọc theo mạng sườn.

Viên đạn đã xuyên trúng động mạch dưới đòn, anh tự nhủ. Chỉ lát nữa thôi anh ấy sẽ chết.

Moro đã gọi được số cấp cứu và đưa điện thoại lên tai. “Số hiệu 2724,” anh ta nói. “Phó cảnh sát trưởng Moro đây. Có một vụ nổ súng, có người bị thương. Hãy truy theo dấu cuộc gọi.” Chưa kịp kết thúc câu, anh ta bỗng đổ sập xuống, đánh rớt điện thoại.

Cả linh mục ân giải và người cảnh sát nằm duỗi dài một bên, cách nhau ít mét. Và họ nhìn nhau chăm chăm. Dù có được cởi trói, Marcus cũng không thể làm gì được nữa cho anh ấy.

Và cứ như vậy, họ ở đó nhìn nhau rất lâu, trong khi sự tĩnh mịch của thôn quê đang bao trùm còn ánh trăng chứng kiến như một khán giả thầm lặng. Moro hấp hối và linh mục ân giải cố truyền cho anh ấy sự can đảm qua ánh mắt. Họ không quen biết nhau, họ cũng chưa bao giờ nói chuyện với nhau nhưng họ là hai con người, và thế là đủ.

Marcus đã chứng kiến khoảnh khắc tia sáng của sự sống rời bỏ ánh mắt đó. Mười lăm phút sau, tiếng còi hiệu cảnh sát vang khắp khu đồi.

Người phụ nữ tóc đỏ đã tẩu thoát. Và tâm trí của linh mục ân giải giờ hướng về Sandra và về việc có lẽ cô đang gặp nguy hiểm.

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »