Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3705 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN BỐN
Cô bé ánh sáng
1

Anh đã uống vài chén vodka và thấy buồn ngủ, nhưng không muốn về nhà.

Quán khá đông khách, nhưng anh là người duy nhất ngồi một mình một bàn. Anh vẫn tần ngần với cái chìa khóa ngôi biệt thự ở biển. Người bạn đã đưa cho anh mà không hề hỏi một câu. Anh chỉ cần mượn nhà anh ấy vài ngày cho đến khi tìm được nơi ở mới. Vả lại, lý do của lời đề nghị đó hiện quá rõ trên nét mặt của anh.

Max chắc chắn là giữa anh và Sandra đã kết thúc. Trong túi anh vẫn còn hộp nhẫn đã bị cô từ chối. Thậm chí, cô ấy còn không thèm mở ra để xem bên trong. “Chó chết,” anh nói trước khi nốc cạn phần vodka còn lại trong chén.

Anh đã dành cho cô ấy tất cả tình yêu và sự quan tâm, anh đã sai ở đâu? Anh nghĩ rằng mọi chuyện rất ổn, thế nhưng cái bóng ma quái quỷ của người chồng cũ vẫn ám ảnh. Anh không biết anh ta, anh cũng chẳng rõ mặt mũi anh ta thế nào, nhưng anh ta vẫn luôn hiện diện. Nếu David chưa chết, nếu họ chỉ đơn giản ly dị như hàng triệu cặp đôi trên thế giới, có lẽ cô ấy đã cảm thấy được tự do và có thể yêu anh như anh đáng được hưởng.

Phải, vấn đề là ở chỗ đó. Anh chắc chắn mình xứng đáng có được tình yêu của Sandra.

Nhưng ngay cả khi mọi lý lẽ đều đứng về phía anh, không hiểu sao anh lại muốn tự trừng phạt mình. Lỗi của anh là quá hoàn hảo, anh biết điều đó. Lẽ ra anh nên quan tâm bản thân mình nhiều hơn chứ không phải lúc nào cũng dính đến cô ấy. Có lẽ nếu anh đối xử tệ hơn với cô ấy, mọi chuyện đã khác. Xét cho cùng, David là một kẻ ích kỷ, anh ta đã không vì cô ấy mà từ bỏ công việc là phóng viên tại những điểm nóng trên khắp thế giới. Dù anh ta biết rằng những chuyến đi của mình và việc chờ đợi đằng đẵng mà không có tin tức, không biết chồng có khỏe không, thậm chí anh ta còn sống hay đã chết, làm Sandra khổ sở biết nhường nào.

“Khốn nạn,” lần này anh ám chỉ bóng ma của David. Đáng lẽ anh nên làm như anh ta, anh sẽ không đánh mất cô ấy. Anh vẫn muốn tự trừng phạt mình bằng một chút vodka nữa.

Khi đang định gọi nguyên một chai, mặc kệ sáng hôm sau có giờ dạy ở trường, anh nhìn thấy một phụ nữ ló ra từ phía quầy bar trong quán. Cô ta đang uống một ly cocktail hoa quả. Cô nàng rất đẹp nhưng không quá phô trương. Quyến rũ tự nhiên mà không cố tình, anh tự nhủ. Max nâng ly lên, dù nó đã cạn, như thể muốn chúc sức khỏe Cô ấy. Anh không phải tuýp người thường làm những việc như vậy, nhưng ai thèm quan tâm. Cô ấy đáp lại, cũng nâng ly cocktail lên. Rồi cô ấy bắt đầu tiến lại gần bàn của anh.

“Anh có đợi ai không? Tôi có thể ngồi cùng anh được chứ?” Cô ấy bất ngờ tấn công anh. Max không biết phải trả lời thế nào, cuối cùng anh cũng xoay xở đáp: “Cô cứ ngồi.”

“Tôi là Mina. Còn anh?”

“Max.”

“Mina và Max. M.M.” Cô gái thích thú reo lên.

Anh nhận ra âm sắc của Đông Âu. “Cô không phải người Ý.”

“Vâng, tôi là người Rumani. Anh cũng không có vẻ là người Ý, hay tôi nhầm?”

“Tôi là người Anh, nhưng tôi sống ở đây nhiều năm rồi.”

“Tôi đã quan sát anh cả tối nay.” Lạ thật, thế mà anh chỉ vừa mới nhận ra.

“Không biết tôi có nhầm không, nhưng anh đang tức giận vì điều gì đó?”

Max không muốn nói sự thật với cô ấy. “Người phụ nữ đáng lẽ tới đây gặp tôi vừa cho tôi leo cây.”

“Vậy thì tối nay thực sự là của tôi rồi,” cô gái bình luận với một nụ cười ranh mãnh.

Anh ngắm cô nàng kỹ hơn. Bộ váy thời trang cao cấp màu đen, cổ khoét sâu, móng tay được chăm sóc tỉ mỉ và nhuộm đỏ, tay trái đeo một chiếc lắc vàng, trên cổ là một chiếc vòng với viên kim cương không rõ bao nhiêu ca⁠-⁠ra. Cô gái trang điểm hơi đậm, anh để ý. Nhưng mùi nước hoa chắc chắn là của Pháp. Một cô gái không phải dạng thường, anh tự nhủ. Anh không phải một kẻ phân biệt giới nhưng phải thú nhận rằng đôi lúc anh cũng đánh giá phụ nữ dựa trên mức sống họ chờ đợi từ bạn trai mình. Có lẽ bởi vì quá nhiều người trong số họ đã quay lưng đi khi biết anh chỉ là một giáo viên trung học bình thường. Vậy là anh thường làm vài phép tính trước khi tìm hiểu ai đó kỹ hơn và khi cần anh sẽ tránh họ trước khi họ lao vào anh. Vì vậy tốt hơn đừng ảo tưởng với cả cô gái này: anh không thể tự cho phép bản thân. Anh sẽ mời cô ấy đồ uống nhưng không trông đợi gì, chỉ để có người nói chuyện. Rồi đường ai nấy đi. “Tôi có thể gọi cho cô thêm một ly đó chứ?” anh chỉ vào ly cocktail.

Mina lại mỉm cười. “Anh có bao nhiêu tiền trong túi?”

Anh không kịp hiểu ý nghĩa của câu hỏi thẳng thắn đó. “Tôi không biết, sao cô lại hỏi vậy?”

Cô gái áp sát mặt anh, anh có thể cảm thấy hơi thở ngọt ngào của cô ấy.

“Có thực là anh không hiểu tôi làm nghề gì hay anh muốn đùa cợt?”

Một ả điếm? Anh không thể tin nổi. “Không, xin lỗi… chuyện là…” anh cố thanh minh một cách miễn cưỡng.

Kết quả là cô ta phá lên cười thích thú.

Rồi anh cố lấy lại quyền kiểm soát tình hình: “Năm mươi euro, nhưng tôi có thể rút thêm tiền từ cây ATM”. Max không tin nổi lời mình. Anh đột nhiên khao khát được vượt giới hạn. Vượt giới hạn của tình yêu vô nghĩa với Sandra, của cái cách anh thường sống – quá nghiêm túc và có lẽ cũng hơi nhàm chán.

Trong lúc ấy Mina có vẻ đang cân nhắc lời đề nghị và tiếp tục nhìn anh chăm chú. Cứ như thể cô ta có thể nhìn thấu anh hơn bất cứ người nào khác. “Được thôi, anh cũng dễ thương đấy,” cô ta tuyên bố. “Tôi sẽ giảm giá cho anh, đằng nào cũng hết tối rồi.”

Max hào hứng như một đứa trẻ. “Tôi có xe ở ngoài kia, chúng ta có thể đi đâu đó để vui vẻ.”

Người phụ nữ lắc đầu, tự ái. “Anh trông tôi có phải là loại làm tình trong xe không?”

Rõ là không.

“Hơn nữa, với tên biến thái ngoài kia…”

Cô ta có lý, còn vụ con quái vật Roma nữa chứ, anh quên mất. Những nhà chức trách đã khuyến cáo các cặp đôi không nên chọn những nơi hoang vắng để quan hệ trong xe. Nhưng còn biệt thự ở Sabaudia. Hơi xa một chút nhưng anh sẽ trả thêm tiền để thuyết phục cô ta. Và dù đang là mùa đông, có lẽ hơi lạnh, nhưng anh có thể bật lò sưởi. “Đi thôi, tôi đưa cô ra biển.”

Lửa kêu lách tách, căn phòng đang dần được sưởi ấm và Max không thấy e ngại. Anh đang sắp phản bội Sandra nhưng anh không chắc đó có thực sự được tính là phản bội. Cô không nói trắng ra là không yêu anh, nhưng những lời nói của cô rõ là có ý đó. Anh cũng không băn khoăn lũ học trò của mình sẽ nghĩ sao nếu thấy anh trong bộ dạng ấy: nằm duỗi dài trên một cái giường trong một ngôi nhà không phải là của mình, chờ một ả gái điếm cao cấp ra khỏi phòng tắm để làm tình với cô ta.

Không, chính anh cũng không tài nào hình dung nổi. Vì thế anh muốn dập tắt mọi cảm giác tội lỗi có thể có.

Trên quãng đường tới Sabaudia, Mina đã ngủ gật trên ghế. Anh đã liếc nhìn cô ta trong suốt hành trình, cố để hiểu cô gái ba mươi lăm hay ba mươi sáu tuổi đó thực sự là người như thế nào sau lớp mặt nạ dùng để quyến rũ đàn ông. Hoặc anh tự tưởng tượng về cuộc sống của cô ta, những giấc mơ của cô ta, liệu cô ta đã từng yêu hay vẫn còn đang yêu.

Khi tới nơi, cô gái ngay lập tức ngắm nhìn xung quanh. Ngôi biệt thự có một vị trí đáng ghen tị: ngay trước bờ biển. Bên trái là mũi đất Circeo cùng công viên thiên nhiên. Đêm ấy được trăng tròn soi tỏ. Đó là một quang cảnh Max sẽ không bao giờ đủ tiền mua nổi, nhưng nó lại gây ấn tượng ngay lập tức với cô gái.

Mina hỏi anh phòng tắm ở đâu. Rồi cô ta cởi giày cao gót và bước lên cầu thang dẫn lên phòng trên. Max chiêm ngưỡng cảnh tượng đó như thể chiêm ngưỡng một thiên thần đang đi lên thiên đàng.

Ga trải giường sạch sẽ. Max cởi quần áo và gấp lại gọn gàng như anh thường làm ở nhà mà không hề để ý. Một thói quen của một sự giáo dục tốt nhưng nó trái ngược với việc anh sắp làm, một hành động xa lạ với bản tính cẩn thận của anh.

Mina đã nói rõ: quan hệ không quá một giờ. Không hôn, đó là nguyên tắc. Rồi cô ta đưa Max hộp bao cao su mang theo trong túi và chắc chắn anh biết cách sử dụng. Max tắt đèn và bối rối chờ đợi cô ta xuất hiện vào bất cứ lúc nào bên khung cửa, có khi chỉ với mỗi bộ đồ lót. Anh ngửi thấy mùi nước hoa của cô ta ở mọi nơi và thấy hoang mang lẫn hưng phấn. Tất cả cốt để không nhớ tới nỗi đau Sandra vừa gây ra.

Khi nhìn thấy tia chớp ở ngưỡng cửa tối, anh thấy như thể một trò đùa của trí tưởng tượng. Nhưng chỉ lát sau, một tia sáng khác lại xuất hiện. Thế là anh bất giác quay về phía cửa sổ. Nhưng bên ngoài bầu trời quang đãng vẫn còn ánh trăng và chẳng có cơn dông nào ở phía chân trời.

Chỉ tới tia sáng thứ ba anh mới nhận ra thực tế đó là ánh đèn flash của một chiếc máy ảnh.

Và nó càng lúc càng gần.

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »