Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3707 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

Họ nhốt anh trong một căn phòng không có cửa sổ.

Nhưng trước đó, cảnh sát đã cử một bác sĩ tới khám cho anh. Sau khi chắc chắn về tình trạng sức khỏe của anh, người ta đã chuyển anh vào trong đó. Từ lúc cánh cửa bị khép lại, Marcus không còn biết gì hay nhìn thấy ai nữa.

Chỉ có mỗi một cái ghế anh đang ngồi và một cái bàn bằng thép. Ánh sáng duy nhất đến từ một chiếc đèn neon trên trần nhà, và trên tường có một cái quạt thông gió đang phát ra tiếng ro ro phiền nhiễu, dai dẳng.

Anh đã đánh mất khái niệm về thời gian.

Khi họ hỏi về thông tin cá nhân, anh đã cung cấp những thông tin giả vẫn thường dùng làm vỏ bọc. Vì không mang theo giấy tờ tùy thân, anh đã đọc cho họ một số điện thoại được sử dụng trong những trường hợp khẩn cấp như thế. Đó là số hộp thư thoại của một nhân viên Đại sứ quán Argentina ở Vatican. Trên thực tế, Clemente là người sẽ thấy tin nhắn và tới sở cảnh sát ngay sau đó với một tấm hộ chiếu ngoại giao giả mạo chứng nhận anh mang tên Alfonso García – một đặc phái viên về vấn đề tôn giáo và làm việc cho chính phủ Buenos Aires.

Chưa bao giờ linh mục ân giải phải cần tới một mánh khóe phức tạp như thế. Về lý thuyết, cảnh sát Ý sẽ trả tự do cho anh vì quyền miễn trừ đối với hộ chiếu ngoại giao. Nhưng lần này sự việc rất nghiêm trọng.

Nó có liên quan đến cái chết của một phó cảnh sát trưởng. Và Marcus là nhân chứng duy nhất.

Anh không biết liệu Clemente đã có động thái nào để giúp anh ra. Cảnh sát có thể giam anh tới tận phút chót nhưng chỉ cần hai mươi tư giờ để xác minh ra rằng chẳng có ai tên là Alfonso García đang làm việc cho chính phủ Argentina và họ sẽ lột mặt nạ của anh.

Nhưng lúc này Marcus không quan tâm đến bản thân. Anh đang lo lắng cho Sandra.

Sau khi nghe câu chuyện giữa Fernando và ả tóc đỏ, anh nhận thức rằng cô đang gặp nguy hiểm. Không biết giờ cô đang ra sao và có ở nơi an toàn không. Anh không thể để chuyện gì xảy ra với cô. Vì vậy, anh quyết định dù Clemente có tới hay không, ngay khi cảnh sát mở lại cánh cửa đó anh sẽ khai với họ tất cả. Rằng anh đang tự tiến hành một cuộc điều tra về con quái vật Roma và có một nhóm người đang bao che cho kẻ sát nhân. Và anh sẽ nói ra chỗ ở của Kropp. Như vậy anh có thể cứu Sandra.

Marcus không chắc họ có tin mình không, nhưng anh sẽ phải làm thế nào đó để họ không thể xem nhẹ lời nói của mình.

Phải, Sandra quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Cô ấy là trên hết.

Từ khi bị dựng dậy vào đêm qua, thanh tra Crespi làm việc không ngừng nghỉ phút nào. Cơ thể ông cần một lượng caffein đáng kể và hai thái dương đang căng như dây đàn, nhưng cả thời gian để uống một viên aspirin ông cũng không có.

Đồn cảnh sát ở quảng trường Euclide, quận Parioli, vô cùng náo nhiệt. Nhân viên đi lại tấp nập giữa văn phòng và nhà xưởng nơi tìm thấy cái xác không hồn của Moro. Nhưng Crespi để ý thấy chưa có ai bán thông tin cho báo chí. Họ vô cùng kính trọng phó cảnh sát trưởng nên không thể phản bội lại ký ức về anh ấy. Vì vậy, tin tức về cái chết của Moro vẫn còn được bảo mật. Nhưng được bao lâu? Trưa nay Tổng chỉ huy lực lượng cảnh sát sẽ tổ chức họp báo để công bố vụ việc vừa xảy ra.

Nhưng còn quá nhiều nghi vấn cần lời giải đáp. Moro làm gì ở cái chỗ khỉ ho cò gáy đó? Cái xác được tìm thấy cách anh ta vài mét là của ai? Diễn biến vụ đọ súng là như thế nào? Có dấu bánh xe, vì thế ngoài chiếc xe của phó cảnh sát trưởng còn có một chiếc xe khác. Ai đó đã dùng nó để tẩu thoát? Còn gã nhân viên ngoại giao người Argentina bị trói và bịt miệng thì có vai trò gì?

Họ đã đưa anh ta tới đồn cảnh sát ở quảng trường Euclide vì là nơi gần nhất, nhưng cũng để giấu anh ta khỏi cánh báo chí chẳng sớm thì muộn cũng nhảy vào cuộc. Từ chỗ đó họ chỉ đạo hành động. Họ không biết việc này có liên quan gì đến vụ con quái vật Roma, nhưng họ sẽ không để cuộc điều tra về án mạng của một người trong số họ rơi vào tay Hiến binh.

Cũng bởi vì đội ROS từ vài giờ nay còn đang bận rộn với một vấn đề khác.

Theo như những gì Crespi được biết, đêm đó có khá nhiều biến động. Quá 4 giờ sáng một chút, tổng đài cứu hộ có nhận được một cú điện thoại lạ lùng. Một cô gái với âm sắc Đông Âu trong tinh thần hoảng loạn đã trình báo một vụ tấn công trong một ngôi nhà nằm ở bờ biển Sabaudia.

Khi Hiến binh tới ngôi biệt thự, họ tìm thấy xác một người đàn ông trên giường ngủ. Một phát súng trúng tim, có vẻ như của một khẩu Ruger SP101 – giống với khẩu súng của con quái vật.

Nhưng ROS vẫn chưa chắc chắn liệu đó chỉ là một sự trùng hợp hay là tác phẩm của một kẻ bắt chước. Cô gái đã chạy thoát, nhưng sau khi trình báo đã mất tăm mất tích. Giờ họ đang tìm kiếm cô ta và cả những mẫu ADN có thể có trong ngôi biệt thự để so sánh với mẫu của con quái vật mà họ đang có.

Khác với án mạng của Moro, vụ Sabaudia đã được công khai với dự luận, dù danh tính của người chết vẫn chưa được tiết lộ. Crespi biết rằng điều này là nguyên nhân chính cho việc giới truyền thông vẫn chưa đánh hơi được cái chết của phó cảnh sát trưởng.

Họ còn đang bận rộn đi tìm danh tính nạn nhân mới của con quái vật.

Vì vậy ông có dư thời gian để hành hạ gã Alfonso García này trước khi nhân viên nào đó của Đại sứ quán tới đòi thả người vì quyền miễn trừ ngoại giao. Anh ta đã đưa ông một số điện thoại để xác định danh tính của mình, nhưng Crespi thận trọng không gọi.

Ông muốn giữ anh ta cho riêng mình. Và sẽ buộc anh ta phải khai ra.

Nhưng trước tiên, Crespi rất cần một tách cà phê. Và thế là ông bước ra ngoài trong buổi sáng lạnh giá của Roma, băng qua quảng trường Euclide và đi thẳng tới một quán bar cùng tên.

“Thanh tra,” ông thấy có tiếng ai đó gọi.

Đang toan bước vào quán, Crespi bỗng quay lại. Ông nhìn thấy một người đàn ông đang bước tới chỗ mình và vẫy tay chào. Xem ra không phải là một tay nhà báo. Ông ta rõ ràng là người Philippines và Crespi nghĩ ngay đến một người giúp việc trong một ngôi nhà sang trọng ở quận Parioli.

“Chào thanh tra Crespi.” Battista Erriaga cất lời khi tới nơi. Hắn có vẻ hụt hơi vì vừa mới chạy tới. “Tôi có thể nói chuyện với ngài một lát được không?”

“Tôi rất vội,”” vị thanh tra cộc cằn đáp.

“Rất nhanh thôi, tôi hứa đấy. Tôi muốn mời ngài một tách cà phê.”

Crespi muốn thưởng thức ly espresso của mình trong yên bình và xua đuổi kẻ rắc rối này. “Nghe này, tôi không muốn bất lịch sự nhưng tôi không biết ông là ai và tại sao ông biết tên tôi, nhưng tôi không có thời gian, tôi nói với ông rồi.”

“Amanda.”

“Xin lỗi, ông nói gì?”

“Ông vẫn chưa biết nó nhưng nó là một cô bé thông minh. Nó mười bốn tuổi và đang học trung học. Cũng giống như tất cả những đứa trẻ cùng trang lứa, nó có hàng ngàn mơ ước và kế hoạch trong đầu. Nó rất yêu động vật và cũng mới đây thôi nó đã biết yêu cả những chàng trai. Có một cậu đang tán tỉnh nó, nó biết và muốn cậu ấy bày tỏ. Có thể hè năm sau, nó sẽ có được nụ hôn đầu đời.”

“Ông đang nói về ai vậy? Tôi chẳng biết Amanda nào cả.”

Erriaga vỗ một tay lên trán. “À phải rồi, tôi thật ngốc làm sao! Ông không biết cô bé vì trên thực tế cũng chẳng ai biết nó cả. Cô bé đáng lẽ đã chào đời mười bốn năm trước đây nhưng mẹ cô bé đã bị một tên quái xế đâm chết trên vạch sang đường dành cho người đi bộ ở một quận ngoại ô, hắn ta đã bỏ chạy và chưa bao giờ bị vạch mặt.”

Crespi câm lặng.

Erriaga trừng trừng nhìn ông ta. “Amanda là tên mà người phụ nữ đó đã chọn cho con gái của mình. Ông không biết sao? Có vẻ như không thì phải.”

Ông thanh tra hổn hển, quan sát người đàn ông đứng trước mặt mà vẫn chưa thốt nên lời.

“Tôi biết ông là một người sùng đạo. Chủ nhật nào ông cũng đi lễ nhà thờ và tham gia lễ ban thánh thể. Nhưng tôi không ở đây để phán xét ông. Trái lại, tôi không thèm quan tâm đến việc đêm nay ông có chợp mắt được không hay liệu mỗi ngày ông có nghĩ tới điều mình đã làm với mong ước tự nộp mạng cho những người đồng nghiệp. Tôi cần ông, thanh tra.”

“Ông cần tôi vào việc gì?”

Erriaga đẩy một cánh cửa kính của quán bar. “Ông mời tôi tách cà phê chết tiệt này rồi tôi sẽ giải thích mọi việc.” Hắn ta tuyên bố với cái vẻ lịch thiệp giả dối như thường lệ.

Ít phút sau họ ngồi trong một phòng nhỏ ở tầng trên của quán. Nội thất ở đó ngoài một vài chiếc bàn có thêm hai cái sofa bằng nhung. Màu chủ đạo là xám và đen. Điểm nhấn duy nhất là một tấm poster ảnh khổng lồ trên một bức tường chụp khán giả đeo kính 3D trong một phòng chiếu phim có lẽ của những năm 50.

Trước một công chúng bất động và im lặng, Erriaga lên tiếng: “Người đàn ông bị trói và bịt miệng mà các ông tìm thấy đêm qua ở nơi xảy ra án mạng của phó cảnh sát trưởng Moro…”

Crespi bàng hoàng. Ông tự hỏi làm thế nào hắn ta biết được. “Sao cơ?”

“Ông phải thả anh ta ra.”

“Gì cơ?”

“Ông hiểu rõ mà. Lát nữa ông về đồn cảnh sát và sẽ thả anh ta ra với cái cớ nào là tùy ông.”

“Tôi… tôi không thể.”

“Ông có thể là đằng khác. Không cần phải để anh ta chạy trốn, chỉ cần chỉ cho anh ta đường ra. Và tôi đảm bảo là các ông sẽ không bao giờ nhìn thấy anh ta nữa. Cứ như thể anh ta chưa bao giờ xuất hiện tại hiện trường vụ án.”

“Có những dấu vết chứng tỏ điều ngược lại.”

Erriaga đã tính cả đến chuyện đó. Khi Leopoldo Strini, kỹ thuật viên của LAT, đánh thức hắn vào sáng nay với thông tin về cái chết của Moro và kể cho hắn biết trước mọi việc, Battista đã chỉ cho anh ta cách hủy các bằng chứng liên quan đến người sống sót duy nhất tại vụ đọ súng. “Ông không phải lo gì cả. Tôi đảm bảo với ông sẽ không có hậu quả gì.”

Nét mặt của Crespi đanh lại. Từ cái cách ông ta siết nắm đấm, Erriaga hiểu rằng một cảnh sát cương trực như ông ta sẽ không thể chấp nhận bị hăm dọa như thế.

“Thế nếu tôi quyết định về đồn cảnh sát và thú nhận việc tôi đã làm mười bốn năm trước thì sao? Nếu bây giờ tôi bắt ông vì tội tống tiền một viên chức nhà nước?”

Erriaga nhún vai. “Ông hoàn toàn tự do để làm việc đó. Thậm chí tôi sẽ không cản ông,” hắn ra tuyên bố không hề nao núng. Rồi hắn cười. “Ông nghĩ thực sự tôi tới đây mà không tính tới trường hợp mạo hiểm đó sao? Tôi đâu có ngu như vậy. Và ông quả thực nghĩ rằng mình là người đầu tiên thuyết phục tôi theo cách đó? Ông sẽ tự hỏi làm sao tôi biết một câu chuyện mà chỉ ông nghĩ là mình biết… Điều này với ai cũng vậy thôi. Và tôi đảm bảo với ông là có những người ít cương trực hơn ông. Họ sẽ làm mọi thứ để bảo vệ bí mật của mình. Và nếu tôi cầu xin, họ sẽ không chỉ đơn giản nói không với tôi đâu.”

“Cầu xin cái gì?” Crespi bắt đầu hiểu ra và do dự.

“Ông có một gia đình hạnh phúc, thanh tra. Nếu ông quyết định đi theo tiếng gọi của lương tâm, sẽ không chỉ có mình ông phải trả giá.”

Crespi thôi siết nắm đấm và cúi đầu nhận thất bại. “Như vậy, từ giờ trở đi, tôi sẽ luôn phải lo lắng trông chừng xem ông có xuất hiện trở lại và tới yêu cầu tôi những điều gì khác nữa.”

“Tôi biết điều đó có vẻ kinh khủng. Nhưng ông hãy thử nhìn nó bằng một con mắt khác. Chung sống với một sự khó chịu thi thoảng vẫn còn tốt hơn là sống cả đời trong nỗi hổ thẹn và nhất là trong trại giam với tội danh giết người và cố ý không cứu giúp người bị nạn.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »