Sandra không có ở nhà.
Anh gọi điện đến sở cảnh sát vì nghĩ cô đã bắt đầu ca trực nhưng họ trả lời anh rằng cô đã xin nghỉ phép một ngày. Marcus phát sốt phát rét vì không biết tìm cô ở đâu để chắc chắn rằng cô vẫn ổn.
Vào khoảng giữa buổi sáng, cuối cùng anh đã liên lạc được với Clemente. Qua hộp thư thoại thường lệ, bạn anh cập nhật thông tin con quái vật có lẽ đã quay trở lại tấn công vào đêm qua tại Sabaudia. Rằng một người đàn ông còn chưa biết danh tính đã bị sát hại, nhưng người phụ nữ đi cùng thì chạy thoát được và báo cảnh sát, sau đó cô ta cũng mất tích và chẳng ai biết cô ta là ai. Để phân tích sự việc xảy ra, họ hẹn gặp nhau ở một ngôi nhà liên lạc tại quận Prati.
Marcus đến trước và chờ đợi. Anh không biết tại sao cảnh sát lại thả anh đi dễ dàng như thế. Tự dưng cửa phòng giam bật mở và thanh tra Crespi bước vào cùng đống giấy tờ. Ông ta đưa cho anh ký một cách thờ ơ, như thể không thèm quan tâm đến việc đã xảy ra. Rồi ông ta thông báo rằng anh được tự do về nhà, chỉ cần anh giữ liên lạc phòng trường hợp họ cần triệu tập anh lần nữa.
Marcus đã đưa họ một số điện thoại và một địa chỉ giả. Anh thấy quy trình xử lý của họ khá bất thường và quá nhanh chóng. Đặc biệt khi anh là nhân chứng duy nhất trong vụ án mạng của phó cảnh sát trưởng. Chẳng có đội tuần tra nào đưa anh về tư gia để xác nhận xem địa chỉ anh đưa có thật hay không. Chẳng ai khuyên anh đi tìm luật sư. Và trên hết, chẳng thẩm phán nào nghe lời khai của anh.
Thoạt đầu, linh mục ân giải nghĩ đó là một cái bẫy. Nhưng sau, anh nghĩ sang hướng khác. Sự can thiệp đầy quyền năng của ai đó. Chắc chắn không phải là Clemente.
Marcus đã mệt mỏi với những luận điệu lẩn tránh, với việc phải thường xuyên cảnh giác và đặc biệt là không bao giờ biết chính xác động cơ thực sự đằng sau những nhiệm vụ của mình. Vì thế, ngay khi Clemente xuất hiện ở ngưỡng cửa, anh công kích. “Cậu đang giấu tôi chuyện gì?”
“Anh đang nói tới chuyện gì vậy?” Clemente phòng thủ.
“Tới tất cả câu chuyện này.”
“Giờ anh làm ơn hãy bình tĩnh đi. Chúng ta phải cùng nhau suy luận, tôi tin rằng anh đang phạm một sai lầm.”
“Chúng đã tự sát.” Marcus giận dữ khẳng định. “Cậu hiểu tôi nói gì không? Bọn tay chân của Kropp, những kẻ bảo vệ con quái vật, chúng cương quyết, tin tưởng vào đức tin của mình đến nỗi chấp nhận hy sinh cả bản thân để đạt được mục đích. Tôi đã nghĩ rằng tay bác sĩ pháp y nhảy qua cửa sổ hay lão già bị thiêu sống trong đám cháy do chính hắn gây ra chỉ là hiệu ứng phụ, hậu quả không lường trước nhưng cần thiết. Tôi đã tự nhủ: Chúng lâm vào bước đường cùng và đã chọn cái chết. Thế nhưng không! Chúng muốn được chết. Đó là một kiểu tử vì đạo.”
“Sao anh có thể nói ra chuyện đó?” Clemente kinh hoàng hỏi.
“Tôi đã thấy hắn làm vậy, Clemente,” anh đáp trong lúc nghĩ tới Fernando, tới lúc Olga trao cho hắn khẩu súng và thông báo theo lệnh của Kropp rằng hắn đã xong nhiệm vụ. “Ngay từ đầu, tôi đã nghi ngờ. Những lời nói của con quái vật được ghi âm trong phòng xưng tội của nhà thờ Thánh Apollinare, để thuyết phục tôi điều tra, cậu đã nói với tôi về một mối đe dọa nghiêm trọng đang tấn công Roma… Đe dọa ai cơ?”
“Anh biết mà.”
“Không, tôi không biết nữa. Tôi có cảm giác rằng nhiệm vụ của tôi ngay từ đầu đã không phải là ngăn chặn con quái vật.”
Clemente cố thoát khỏi cuộc đối thoại bằng cách đi về phía bếp. “Tôi pha cà phê.”
Marcus tóm lấy cánh tay, chặn cậu ta lại. “Hình người đầu sói là câu trả lời. Chúng là một giáo phái, một tôn giáo nào đó. Nhiệm vụ thực sự của tôi là chặn chúng lại.”
Clemente nhìn bàn tay đang siết chặt cánh tay mình. Cậu ta tỏ vẻ ngạc nhiên và thất vọng. “Anh nên tìm cách kiềm chế mình.”
Nhưng Marcus không hề có ý định đó. “Bề trên của tôi, những người đã từ ba năm nay thông qua cậu để truyền lệnh cho tôi và tôi chưa bao giờ thấy mặt họ, họ không hề quan tâm gì đến số phận của những đôi thanh niên đã bị hay sắp bị sát hại. Họ chỉ quan tâm tới mỗi việc chiến đấu chống lại giáo phái tôn sùng cái ác đó. Và lại một lần nữa, họ lợi dụng tôi.” Cũng giống như vụ án bà sơ bị chặt thành từng khúc trong vườn Vatican. Về vụ đó, anh đã đương đầu với cả một bức tường thù địch. Nhưng Marcus không tài nào quên được.
“Quỷ dữ đang ở đây.” Nữ tu cùng dòng với bà sơ khốn khổ đó đã có lý. Con quái vật đã vào Vatican nhưng có lẽ còn trước cả thời điểm đó.
“Chuyện đang xảy ra tương tự như chuyện đã diễn ra với người đàn ông mang túi màu xám. Và cậu là tòng phạm.” Marcus buộc tội Clemente.
“Anh thật vô lý.”
“Thế ư? Vậy hãy chứng minh là tôi đã sai đi. Hãy để tôi nói chuyện với người điều khiển tôi.”
“Anh biết là không thể mà.”
“Phải rồi, chúng ta không được phép hỏi, không được phép biết. Chúng ta chỉ đơn giản phải phục tùng,” anh dẫn lại câu nói Clemente vẫn thường nhắc đi nhắc lại. “Nhưng lần này tôi sẽ hỏi và tôi muốn có câu trả lời.” Anh tóm lấy ve áo của người anh vẫn coi là bạn, người đàn ông mà khi anh còn mất trí nằm trên giường bệnh đã mang lại cho anh ký ức và một cái tên, người mà anh luôn tin tưởng, và ấn cậu ta vào tường. Hành động đó khiến anh cũng thấy ngạc nhiên. Marcus không ngờ mình làm được như vậy, nhưng giờ anh đã vượt qua một giới hạn và không thể quay đầu. “Trong những năm trở lại đây, khi nghiên cứu các tội lỗi của con người được lưu lại trong kho lưu trữ của giáo đoàn ân giải, tôi đã học được cách nhận biết cái ác, nhưng tôi cũng hiểu rằng tất cả chúng ta đều có tội và nhận thức về nó không đủ để được tha thứ. Trước hay sau chúng ta cũng phải trả giá. Và tôi không muốn phải đền tội thay cho những người khác. Những kẻ quyết định mọi việc của tôi, những giám mục cấp cao kiểm soát cuộc sống của tôi, bề trên, họ là ai? Tôi muốn biết!”
“Tôi xin anh, thả tôi ra.”
“Tôi đã trao cả mạng sống của mình cho họ, tôi có quyền được biết!”
“Tôi xin anh…”
“Tôi không tồn tại, tôi đã chấp nhận sống một cách vô hình, tôi đã từ bỏ mọi thứ. Và giờ cậu phải nói cho tôi biết đó là ai…”
“Tôi không biết!”
Lời nói đó tuột khỏi miệng của Clemente, chất chứa không chỉ sự cay đắng mà cả nỗi tức giận. Marcus trừng trừng nhìn cậu ta. Đôi mắt Clemente sáng quắc: Cậu ta nói thật. Sự thú nhận đau xót của người bạn, cái câu “Tôi không biết!” đó tuôn ra như một lời giải thoát đáp lại sự dữ dội trong câu hỏi của anh, mở ra một vực thẳm giữa họ. Anh có thể chờ đợi bất cứ điều gì, thậm chí cả việc những mệnh lệnh đó do chính đích thân Giáo hoàng chỉ đạo. Nhưng không phải thế này.
“Họ đưa chỉ dẫn cho tôi thông qua một hộp thư thoại, đúng như tôi làm với anh. Lần nào cũng là giọng nói đó, ngoài ra tôi không biết gì khác.” Marcus bàng hoàng, buông tay Clemente. “Sao có thể thế được? Cậu đã dạy tôi tất cả những gì tôi biết: Cậu đã kể cho tôi những bí mật của giáo đoàn ân giải, cậu cho tôi biết những bí mật trong sứ mệnh của mình. Tôi nghĩ cậu có rất nhiều kinh nghiệm…”
Clemente ngồi xuống bên bàn, hai tay ôm đầu. “Tôi là một linh mục ở thôn quê, ở Bồ Đào Nha. Một ngày nọ, tôi nhận được một lá thư. Nó được đóng dấu của Vatican: Đó là một trọng trách mà tôi không thể thoái thác. Bên trong đó là những chỉ dẫn để đi tìm một người đàn ông vừa nhập viện ở Praha. Anh ta bị mất trí nhớ và tôi phải đưa cho anh ta hai phong bao. Một cái có chứa hộ chiếu và danh tính giả cùng tiền mặt để làm lại cuộc đời, một cái có vé tàu để tới Roma. Nếu anh ta chọn cái thứ hai, tôi sẽ nhận được những chỉ dẫn tiếp theo.”
“Mỗi khi cậu dạy tôi một bài học mới…”
“… là tôi cũng vừa mới được học.” Clemente thở dài. “Tôi không bao giờ hiểu lý do họ chọn tôi. Tôi không có tài năng đặc biệt, cũng chẳng thể hiện hoài bão làm nên sự nghiệp. Tôi hạnh phúc trong xứ đạo của mình, với những giáo dân của mình. Tôi thường tổ chức các chuyến đi cho những người già, tôi dạy giáo lý cho bọn trẻ. Tôi làm lễ rửa tội, hôn phối, thánh lễ mỗi ngày. Thế mà tôi đã phải từ bỏ tất cả.” Rồi cậu ta ngước lên nhìn Marcus. “Tôi thấy nhớ những gì tôi đã bỏ lại. Vậy nên, cả tôi cũng là người đơn độc.”
Linh mục ân giải không tài nào tin nổi. “Trong ngần ấy thời gian…”
“Tôi biết là anh cảm thấy bị phản bội. Nhưng tôi không thể rút lui. Phục tùng và im lặng, đó là bổn phận của chúng ta. Chúng ta là những bề tôi trung thành của Giáo hội. Chúng ta là linh mục.”
Marcus giật chiếc mề đay có hình Tổng lãnh thiên sứ Michele khỏi cổ và quăng vào người Clemente. “Cậu có thể nói cho họ rằng tôi không tuân lệnh một cách mù quáng và tôi không phục tùng họ nữa. Họ sẽ phải đi tìm người khác.”
Clemente đau xót nhưng không nói lời nào, cậu ta chỉ cúi xuống nhặt chiếc mề đay có hình thánh. Rồi chăm chú nhìn Marcus trong lúc anh đi thẳng về phía cửa, bước ra rồi khép cửa lại sau lưng.