Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3710 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

Anh bước qua ngưỡng cửa căn phòng áp mái trên phố Serpenti. Và cô đã ở đó.

Marcus không hỏi vì sao cô biết nhà anh, cũng chẳng hỏi làm thế nào cô vào được. Khi Sandra đứng dậy khỏi cái giường xếp cô đã ngồi đợi anh, theo bản năng Marcus lao về phía cô. Và cô, cũng theo bản năng, ôm chầm lấy anh.

Họ đứng yên như vậy trong cái ôm thật chặt và câm lặng. Marcus không thể nhìn thấy gương mặt của cô nhưng anh cảm nhận được mùi tóc của cô, hơi ấm trong cơ thể cô. Sandra áp đầu vào ngực anh và lắng nghe nhịp đập thầm kín của trái tim anh. Anh có cảm giác thật bình yên như thể đã tìm thấy chỗ của riêng mình trên thế giới. Cô nhận ra rằng mình đã muốn có anh ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, dù cô không dám thừa nhận cho tới tận lúc này.

Họ ôm nhau chặt hơn, ý thức được rằng có lẽ họ không thể đi xa hơn nữa.

Rồi Sandra là người buông tay trước. Nhưng chỉ vì họ có một nhiệm vụ cần cộng tác. “Tôi phải nói chuyện với anh, còn rất ít thời gian.”

Marcus đồng ý, nhưng trong giây lát anh không thể nhìn thẳng vào mắt cô. Nhưng anh nhận ra cô đang chăm chú quan sát bức hình dán trên tường, bức hình người đàn ông đeo túi màu xám. Kẻ giết hại bà sơ trong vườn Vatican. Nhưng trước khi cô có thể hỏi anh điều gì đó, anh đã vội đặt câu hỏi trước: “Cô tìm được tôi bằng cách nào?”

“Đêm qua tôi đã gặp một người đàn ông. Ông ta biết mọi thứ về anh, ông ta đã bảo tôi tới đây.” Sandra rời mắt khỏi tấm hình và bắt đầu kể lại chuyện xảy ra ở Colosseo. Marcus thấy khó có thể tin những điều cô nói. Ai đó biết anh. Không chỉ địa chỉ nhà anh mà cả mục tiêu sứ mệnh của anh.

“Ông ta biết tôi quen anh.” Sandra nói. “Và rằng ba năm trước anh đã giúp tôi khám phá chuyện đã xảy ra với chồng tôi.”

Làm sao ông ta lại biết được chứ?

Người đàn ông đã xác nhận với cô rằng có một giáo phái đang bảo vệ đứa trẻ muối. Sandra kể tỉ mỉ về những chi tiết trong lời giải thích ấy, dù cô tin là kẻ lạ mặt đã giấu cô chuyện gì đó.

“Như thể ông ta chỉ hé lộ cho tôi một phần của bí mật để không phải cho tôi biết toàn bộ. Như thể ông ta làm vậy do hoàn cảnh ép buộc… Tôi không biết nói thế nào về cảm nhận của mình.”

Trái lại, đã quá rõ. Dù ông ta là ai đi chăng nữa, ông ta biết rất nhiều thứ và biết sử dụng chúng khi cần. Marcus có cảm giác rằng chính ông ta đã nhúng tay vào việc anh được thả sáng nay.

“Cuối cùng ông ta nói rằng sẽ giúp tôi ngăn chặn con quái vật.”

“Bằng cách nào?”

“Ông ta bảo tôi tới tìm anh.”

Mình là lời giải sao? Mình là đáp án sao? Marcus không tài nào tin nổi.

“Ông ta nói chỉ có anh mới đủ khả năng để hiểu câu chuyện của tên sát nhân.”

“Ông ta đã dùng đúng từ câu chuyện sao?”

“Vâng. Sao vậy?”

Tên sát nhân kể chuyện, Marcus tự nhủ. Vậy ra là đúng. Victor đang cố kể lại câu chuyện của hắn. Không biết hắn đã đi tới đoạn nào. Anh nhớ lại bức ảnh bà quản gia của gia đình Agapov đã đưa cho anh lúc viện dưỡng lão: ông bố và hai đứa con sinh đôi. Anatoli Agapov cầm tay cậu con trai chứ không phải Hana.

“Ông ta nói rằng nếu kết hợp công việc của Moro và những khám phá của anh, anh sẽ tìm ra sự thật.” Sandra nói tiếp.

Sự thật. Kẻ lạ mặt đó biết sự thật. Tại sao hắn không huỵch toẹt luôn cho được việc? Và làm thế nào hắn biết cảnh sát đã điều tra ra chuyện gì? Và trên hết là anh đã khám phá ra điều gì?

Nhưng lúc đó Marcus hiểu rằng Sandra chưa biết chuyện xảy ra với Moro. Và anh buộc phải báo tin dữ cho cô.

“Không,” đó là phản ứng hoài nghi của cô. “Không thể nào”. Cô ngồi trở lại chiếc giường xếp, mắt nhìn vào hư vô. Cô rất kính trọng phó cảnh sát trưởng Moro, đó là một tổn thất nặng nề cho lực lượng. Cảnh sát như anh ấy thường để lại dấu ấn và họ sinh ra là để thay đổi.

Marcus không dám làm phiền cô, cho đến khi chính cô yêu cầu anh tiếp tục.

“Anh nói tiếp đi.” cô chỉ nói vậy.

Tới lượt linh mục ân giải cập nhật cho cô phần còn lại. Anh tiết lộ cho cô biết về học viện Hamelin, về Kropp và những tay sai của hắn, về hình người đầu sói và về kẻ thái nhân cách bác học. Victor Agapov là tên của con quái vật và hắn đã giết Hana – em gái song sinh của mình khi còn nhỏ.

“Vì vậy đó không phải là những vụ giết người có liên quan đến tình dục.” Marcus chỉ rõ. “Hắn chọn các cặp đôi vì chỉ như vậy hắn mới có thể sống lại những trải nghiệm khi còn nhỏ. Trong cái chết của Hana, hắn cho là mình vô tội và hắn trút lên đầu những người phụ nữ việc hắn muốn làm với cô ấy.”

“Hắn bị sự giận dữ chi phối.”

“Đúng vậy, hắn hành xử với những nạn nhân là nam giới theo một cách khác: không gây đau đớn, chỉ một phát chí tử.”

Sandra đã biết việc vừa xảy ra đêm qua ở Sabaudia – trong thành phố người ta không nói chuyện gì khác ngoài vụ án đó. “Nhân nói đến nạn nhân là nam giới,” cô nói. “Trong khi đợi anh, tôi đã gọi cho một người bạn cũ là Hiến binh: hiện tại không có cách nào moi tin từ đội ROS. Danh tính của nạn nhân ở Sabaudia vẫn còn được giữ kín và người ta cũng không biết gì về cô gái đã gọi điện trình báo ngoài việc giọng cô ta có âm sắc của người Đông Âu. Tuy nhiên có vẻ như họ chắc chắn con quái vật đã xuất hiện ở biệt thự trên biển đó: trong nhà có ADN của hắn.”

Marcus suy nghĩ một lát. “Cô gái trốn thoát, vì vậy con quái vật không thể hoàn tất màn kịch của mình. Nhưng hắn vẫn muốn cho mọi người biết đó là tác phẩm của hắn.”

“Vậy anh nghĩ rằng hắn có chủ đích?”

“Đúng, hắn không thận trọng nữa. Đó là một kiểu khẳng định.”

Sandra thấy lập luận đó có lý. “Đã nhiều ngày nay chúng tôi thu thập mẫu gen của những kẻ tình nghi hay những tên tội phạm có tiền án xâm hại tình dục. Có lẽ hắn giờ đã đoán được chúng tôi có ADN của hắn, nên chẳng thèm bận tâm.”

“Ở Colosseo, kẻ lạ mặt đã bảo cô cung cấp cho tôi tất cả những bằng chứng mà Moro đang có.”

“Vâng.” Sandra xác nhận. Rồi cô nhìn xung quanh, trong căn phòng áp mái gần như trống trơn. “Anh có thứ gì để viết không?”

Marcus đưa cô một cây bút viết bảng. Cây bút anh thường dùng ba năm trước, khi những mảnh vụn ký ức mà anh đã đánh mất tái hiện trong những giấc mơ, và anh thường viết chúng lên bức tường sát chiếc giường xếp. Những ký ức tạm thời ấy, được viết vội vàng và nguệch ngoạc, được lưu lại khá lâu trên bức tường. Rồi anh đã xóa chúng đi, hy vọng sẽ lại lãng quên. Nhưng điều đó không xảy ra. Ký ức đó là tội lỗi mà anh sẽ phải trả giá bằng cả phần đời còn lại.

Vì vậy, khi Sandra bắt đầu viết lên bức tường những bằng chứng và manh mối có trên tấm bảng trong phòng điều hành của đội SCO, ký ức ảo giác hiện về trong anh thật khó chịu.

>

Án mạng tại rừng thông ở Ostia

— Vật chứng: ba lô, dây thừng leo núi, dao săn, súng lục ổ quay Ruger SP101.

— Dấu vân tay của nam thanh niên trên dây thừng và trên con dao để lại xương ức của cô gái: hắn đã ra lệnh cho cậu ta trói cô gái và đâm cô nếu muốn được cứu mạng.

— Hắn giết cậu thanh niên bằng một phát súng vào gáy.

— Hắn tô son cho cô gái (để chụp ảnh cô ấy?).

— Hắn để lại một đồ thủ công bằng muối gần chỗ nạn nhân một con búp bê?).

— Sau khi ra tay hắn thay đồ.

Án mạng hai cảnh sát Rimonti và Carboni

— Vật chứng: dao săn, súng lục ổ quay Ruger SP101.

— Hắn giết sĩ quan Stefano Carboni bằng một phát súng vào ngực.

— Hắn bắn bị thương sĩ quan Pia Rimonti vào bụng. Rồi lột quần áo của cô ấy. Hắn còng tay cô ấy vào một cái cây, tra tấn và giết cô bằng một con dao săn. Hắn trang điểm cho cô ấy (để chụp ảnh?).

Án mạng hai thanh niên đi du lịch quá giang

— Vật chứng: dao săn, súng lục ổ quay Ruger SP101.

— Hắn giết Bernhard Jäger bằng một phát súng vào thái dương.

— Hắn giết Anabel Meyer bằng nhiều nhát dao vào bụng.

— Anabel Meyer có bầu.

— Hắn chôn xác và ba lô của hai nạn nhân.

Sandra kết thúc danh sách, rồi thêm chút thông tin cô biết về vụ tấn công gần nhất.

>

Án mạng tại Sabaudia

— Vật chứng: súng lục ổ quay Ruger SP101.

— Hắn giết một người đàn ông (tên?) bằng một phát trúng tim.

— Cô gái ở cùng anh ta đã trốn thoát và gọi cảnh sát. Nhưng người ta không tìm thấy cô ta. Tại sao? (giọng mang âm sắc Đông Âu.)

— Tên sát nhân cố tình để lại ADN của mình tại hiện trường. Hắn muốn mọi người biết đó là tác phẩm của hắn.

Marcus lại gần bản danh sách, chống hai tay vào mạng sườn và bắt đầu nghiên cứu nó. Thực tế là anh đã biết tất cả. Rất nhiều thông tin trong số đó anh đọc được trên báo, một số thông tin là do anh tự tìm được. “Con quái vật đã tấn công bốn lần nhưng những bằng chứng ở vụ án đầu tiên đáng chú ý hơn những vụ còn lại. Vì thế chúng ta chỉ cần chúng để tìm hiểu chuyện gì đang chờ chúng ta ở phía trước.”

Và trong những thông tin đó, có một việc mà linh mục ân giải chưa biết.

“Trong vụ tấn công ở Ostia, phần cuối có viết Sau khi ra tay, hắn đã thay đồ. Có nghĩa là gì vậy?”

“Chính nhờ việc đó chúng tôi đã tìm thấy ADN của hắn.” Sandra tự hào khẳng định. Đó là nhờ công của cô. Cô đã kể cho Marcus về mẹ của Giorgio Montefiori – nạn nhân đầu tiên. Bà ấy đã nằng nặc đòi cảnh sát trả lại tư trang của con trai mình. Khi nhận được rồi, bà ta lại tới sở cảnh sát và nói chiếc áo sơ mi họ trả lại không phải của Giorgio vì trên đó không có thêu những chữ cái viết tắt tên cậu ta. Chẳng ai tin bà ấy, chỉ có Sandra làm việc đó vì sự cảm thương. Nhưng người phụ nữ đã có lý. “Như vậy có thể dễ dàng suy luận chuyện gì đã diễn ra: Sau khi ép Giorgio đâm dao vào Diana Delgaudio và giết anh ta bằng một phát súng vào gáy, tên sát nhân đã thay quần áo. Để làm việc đó, hắn đã đặt quần áo của mình trên ghế sau của chiếc xe, chỗ hai thanh niên cởi quần áo để làm tình. Khi rời đi, con quái vật đã nhầm giữa hai chiếc áo, bỏ lại cái của chính mình.”

Marcus suy nghĩ về diễn tiến vụ việc. Anh thấy có gì đó chưa thuyết phục. “Tại sao hắn làm việc đó? Tại sao lại thay quần áo?”

“Có lẽ vì hắn sợ bị dính máu của hai thanh niên và không muốn bị nghi ngờ khi có ai đó chặn lại, chẳng hạn một đội tuần tra chỉ đơn thuần muốn kiểm tra giấy tờ. Nếu anh vừa giết hai người, tốt hơn là không nên mạo hiểm, đúng không?”

Anh không chắc lắm. “Hắn ép cậu thanh niên đâm cô bạn gái, rồi tặng cho anh ta một cuộc hành quyết, đi sau lưng và bắn anh ta vào đầu: hắn luôn tránh xa máu me… Vậy tại sao phải thay quần áo?”

“Anh quên là sau đó hắn đã tới chỗ của Diana để trang điểm cho cô ấy. Son môi, anh nhớ không? Để làm việc đó hắn đã phải ở rất gần vết thương trên xương ức của cô ấy.”

Có thể Sandra có lý, có thể việc thay quần áo chỉ là một sự cẩn trọng, thậm chí hơi quá một chút. “Nhưng vẫn còn thiếu một chi tiết trong vụ án mạng ở Ostia,” linh mục ân giải nói. “Việc Diana Delgaudio đã tỉnh lại trong chốc lát và viết ra từ họ.”

“Bác sĩ nói đó là một loại phản xạ vô điều kiện, một từ ngẫu nhiên xuất hiện trong trí nhớ cùng hành động viết của cô ấy. Và chúng tôi biết chắc rằng Victor Agapov hành động một mình. Anh thực sự tin rằng điều đó quan trọng sao?”

Thoạt đầu, Marcus nghĩ là không. “Như chúng ta biết, câu chuyện này có liên quan đến một giáo phái. Và nếu đó là một người trong số bọn chúng thì sao? Có khi ai đó đã âm thầm đi theo con quái vật.” Anh không mấy tin những lời nói của Fernando: kẻ vờ cụt tay đã nói với anh rằng chúng mất liên lạc với Victor kể từ khi tên này ra khỏi học viện Hamelin.

“Vậy tại sao hôm sau Astolfi lại phải lấy cắp bức tượng bằng muối khỏi hiện trường vụ án? Nếu thực sự có kẻ nào trong giáo phái xuất hiện vào đêm đó, hắn ta đã làm việc ấy.”

Điều này cũng đúng. Nhưng cả hành động thay quần áo lẫn từ họ đều không ăn nhập với những gì còn lại.

“Chúng ta làm gì bây giờ đây?” Sandra hỏi.

Marcus quay về phía cô. Anh vẫn còn cảm thấy mùi hương trên tóc cô. Một cơn rùng mình thoáng qua nhưng anh không để lộ. Trái lại, anh nảy ra một ý tưởng sáng suốt về cuộc điều tra. “Cô phải tìm ra cô gái ở Sabaudia trước khi cảnh sát hay Hiến binh làm việc đó. Cô ấy sẽ có ích cho chúng ta.”

“Nhưng tôi phải làm thế nào? Tôi không có phương tiện.”

“Cô ta có giọng của người Đông Âu và cố tình trốn chạy… Vì sao?”

“Con quái vật có thể tìm ra cô ta và giết cô ta trong lúc này, chúng ta không biết được. Nhưng giọng nói của cô ta thì có liên quan gì?”

“Cứ cho là cô ta vẫn còn sống và chỉ đơn giản đang sợ lực lượng chức năng: có thể cô ta có tiền án về tội nào đó.”

“Một tên tội phạm sao?”

“Thực ra tôi nghĩ tới một cô gái điếm.” Marcus dừng lại. “Hãy đặt mình vào vị trí của cô ta: trốn chạy một tên sát nhân, báo cảnh sát và cho rằng đã thực hiện xong nghĩa vụ của mình. Cô ta có tiền để dành và là người nước ngoài: Cô ta có thể đổi môi trường sống bất cứ lúc nào, cô ta không có ý định ở lại Ý.”

“Điều này thậm chí còn có lý hơn nếu cô ta đã nhìn thấy mặt con quái vật và hắn biết có người ở ngoài kia có thể nhận diện hắn.” Sandra đồng tình.

“Hoặc là cô ta chẳng biết gì hết, không nhìn thấy gì hết và chỉ đơn giản là đang ẩn mình chờ cho dông bão đi qua.”

“Tất cả đều đúng. Nhưng cảnh sát và Hiến binh cũng có thể đi tới kết luận đó,” cô nhận định.

“Phải, nhưng họ sẽ tìm cô ta bằng cách xới tung môi trường của cô ta từ bên ngoài. Còn chúng ta thì lại có liên lạc từ bên trong…”

“Ai vậy?”

“Cosmo Barditi.” Người đàn ông đã giúp anh lần theo dấu vết của đứa trẻ muối với câu chuyện cổ tích đó. Nhưng hơn hết, gã quản lý câu lạc bộ chuyên về các màn trình diễn khiêu dâm tra tấn thể xác: SX.

“Một người chết thì giúp chúng ta thế nào đây?” Sandra nói.

“Vợ anh ta.” Marcus ám chỉ tới người phụ nữ anh đã đưa tiền để rời khỏi Roma cùng cô con gái hai tuổi. Giờ anh hy vọng cô ấy đã làm theo lời khuyên. “Cô phải tới chỗ cô ấy và nói là được người bạn của Cosmo cử tới, người bạn đã khuyên cô ấy chạy trốn. Tôi và cô ấy là hai người duy nhất biết câu chuyện, cô ấy sẽ tin cô.”

“Tại sao anh không đi cùng tôi?”

“Chúng ta có hai vấn đề phải giải quyết. Một là người đàn ông bí ẩn ở Colosseo: Chúng ta phải tìm hiểu xem hắn là ai và tại sao hắn lại quyết định giúp chúng ta. Tôi không tin là hắn hoàn toàn dửng dưng với câu chuyện này.”

“Thế vấn đề còn lại?”

“Để giải quyết việc đó, tôi phải tới một nơi mà đến giờ tôi vẫn chưa thực hiện được.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »