Theo như ghi chép lịch sử của công ty Lương Sơn thì:
Tống Huy Tông năm Đại Quan thứ 1 (1107 sau Công nguyên), công ty đã nghiên cứu và phát triển loại rượu bổ làm đẹp cho phụ nữ, có tên là “Quý phi ngọc tửu”, còn mời cả danh kỹ số một đương triều là Lý Sư Sư làm đại diện hình ảnh cho thương hiệu, đoạn quảng cáo “Quý Phi say rượu” với những hình ảnh đẹp mắt và gay cấn đã thu hút được sự quan tâm của dư luận.
Tống Huy Tông năm Chính Hòa thứ 1 (1111 sau Công nguyên), việc công ty nhờ Lý Sư Sư nói tốt với Hoàng đế đã bị những kẻ ác ý xuyên tạc bôi xấu, trở thành tin scandal tai tiếng nhất của năm. Khắp ngóc ngách phố phường đều bàn tán: “Tiền bạc làm đảo lộn cuộc sống con người, dục vọng làm rối loạn tinh thần con người, quan hệ xã hội làm đảo lộn quy tắc chuẩn mực, kỹ nữ làm đảo lộn trật tự xã hội.” Chủ tịch hội đồng quản trị Tống Giang mở cuộc họp báo khẩn cấp và có bài phát biểu quan trọng về đề phòng hỏa hoạn, trộm cắp và đối phó với dư luận.
Tống Huy Tông năm Chính Hòa thứ 4 (năm 1114 sau Công nguyên), Thái Úy Cao Cầu tới thăm công ty, Cao Cầu và Lâm Xung đã nảy sinh mâu thuẫn gay gắt. Tháng 10 mùa đông năm đó, Lâm Xung mắc bệnh gan qua đời.
Tống Huy Tông năm Chính Hòa thứ 6 (năm 1116 sau Công nguyên), Chủ tịch Tống Giang dự “Hội nghị cấp cao các doanh nghiệp Đại Tống”, và có bài phát biểu quan trọng, ông nói: “Đối mặt với thị trường, quan trọng là phải có niềm tin, đối mặt với quan phủ cần phải hết sức thận trọng, đối mặt với cải cách cần phải quyết tâm cao độ.” Khi bàn về thị trường kinh doanh, ông lại nói: “Kinh doanh trên thị trường, quan trọng nhất là phải thu được lợi nhuận, lợi nhuận đồng nghĩa với sáng tạo. Có sáng tạo mới có thể phát triển kinh doanh, mới có thể liên tục dẫn đầu thị trường, mới có thể xây dựng cho mình một công cụ kiếm tiền hữu hiệu nhất.” Bài diễn văn này được gọi là “tam tâm lưỡng ý”, “có sáng tạo mới có kinh doanh” trở thành câu nói kinh điển trong năm của giới doanh nhân.
Tống Huy Tông năm Chính Hòa thứ 8 (1118 sau Công nguyên), do triều đình thực hiện chính sách điều tiết kinh tế vĩ mô, công ty gặp phải khó khăn nghiêm trọng trong vấn đề tài chính, công trình “Đại bản doanh thương trường” tại Vân Long Lĩnh bị buộc phải tạm dừng thi công, trở thành một công trình dở dang được dư luận quan tâm nhất.
Tống Huy Tông năm Tuyên Hòa thứ 2 (năm 1120 sau Công nguyên), nhờ vào quan hệ và sắc đẹp của mình, Lý Sư Sư đã tác động để triều đình rót vốn đầu tư vào công ty. Kể từ đó, công ty trở thành doanh nghiệp quốc doanh, truyện Thủy Hử gọi sự kiện này là “chiêu an”.
Tống Huy Tông năm Tuyên Hòa thứ 3 (năm 1121 sau Công nguyên), công ty triển khai cạnh tranh với Giang Nam Phương Lạp, Phương Lạp thất bại. Công ty cũng vì thế mà hao binh tổn tướng, nguyên khí bị tổn thương nặng nề.
Tống Huy Tông năm Tuyên Hòa thứ 5 ( năm 1123 sau Công nguyên), Hỗn Giang Long Lý Tuấn xin chỉ thị cấp trên đi phát triển thị trường Nam Dương, công ty con đầu tiên tại nước ngoài đã được thành lập.
Tống Huy Tông năm Tuyên Hòa thứ 6 (năm 1124 sau Công nguyên), Tống Giang bị triều đình điều động giữ chức An phủ sứ Sở Châu kiêm Đô tổng quản binh mã, không đảm nhiệm chức chủ tịch hội đồng quản trị công ty nữa. Cùng lúc đó, Ngọc Kỳ Lân Lư Tuấn Nghĩa bị điều đi giữ chức An phủ sứ Lô Châu, Trí Đa Tinh Ngô Dụng bị chuyển công tác đến doanh trại Võ Thắng giữ chức Thừa tuyên sứ, Đại Đao Quan Thắng bị điều đi làm tổng quản binh mã ở Đại Danh Phủ, Song Tiên Hô Duyên Chước chuyển đi làm Chỉ huy sứ binh mã Ngự Doanh, Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh cho đi làm Đô thống chế binh mã phủ Ứng Thiên. Công ty sau đó tuyên bố phá sản.
Tiểu Toàn Phong Sài Tiến cũng bị điều đi làm Đô thống chế Thương Châu. Chức vụ này bề ngoài là có quyền hành, nhưng thực chất là một chức quan nhàn hạ. Cũng may mắn một điều là việc ít nhưng tiền nhiều, lại gần nhà, mà về cái khoản ngồi ung dung an nhàn hưởng thụ thì lại chẳng hề kém cạnh ai, nên Sử Tiến đã dành thời gian rảnh để tu sửa, bài trí biến trang viên nhà mình thành một vườn hoa tuyệt đẹp. Chuyện ma mà Sử Tiến từng kể cho Lâm Xung nghe, về sau lại có thêm một phiên bản khác, chỉ có một điều khác là nhân vật chính trong câu chuyện chuyển từ Vương Luân sang vai Tống Giang.
Chuyện kể rằng, thời còn thanh niên, Tống Giang rất thích leo núi, có một cô gái muốn kết bạn với Tống Giang nên lúc nào cũng bên anh như hình với bóng. Lần đó, đội leo núi có tám nam và một nữ, đều hừng hực sức trẻ. Tuy nhiên, khi lên tới sườn núi, cả nhóm gặp phải thời thiết xấu. Qua bàn bạc, cô gái này sẽ ở lại trông coi lều trại, những người khác sẽ tiếp tục kế hoạch lên đỉnh núi như đã định. Cô gái chờ đợi trong lều trại, đợi tới ngày thứ bảy, cả nhóm cuối cùng đã quay trở lại, đồng thời cũng mang theo một tin chẳng lành - Tống Giang - người yêu của cô sau khi xuất phát không lâu đã gặp nạn.
Tính ra, đã là ngày thứ bảy từ khi Tống Giang mất, theo như cách nói của dân gian Trung Quốc, hương hồn của người chết sẽ quay về tìm người thân vào ngày thứ bảy. Thế là mọi người quây lại thành một vòng, cho cô gái kia ngồi ở giữa, để tránh cho cô bị linh hồn làm cho khiếp sợ. Thời gian dần trôi qua cho tới giữa đêm, Tống Giang đột nhiên xuất hiện, toàn thân đầy máu, nắm lấy tay kéo cô gái chạy ra ngoài. Cô sợ quá kêu toáng lên và ra sức vùng vẫy. Tống Giang chỉ còn cách ôm chặt lấy cô, và nói với cô rằng, ngày đầu tiên sau khi lên đường, cả đoàn đã gặp phải tai nạn, ngoài anh ra tất cả mọi người đều đã chết… Cô gái lại một lần nữa thất kinh sợ hãi, không biết phải tin ai.
Vậy ai là người, ai là ma? Tống Giang hay bảy người bạn kia? Điều này đã trở thành tình tiết gây cấn nhất trong toàn bộ câu chuyện. Nhưng theo như Sử Tiến nói, người bạn gái kia của Tống Giang tên là Triệu Nguyên Hảo, dáng vẻ yêu kiều, trẻ trung, so với nhan sắc của Lý Sư Sư cũng không thua kém là bao, qua lần leo núi đó thì đổ bệnh nằm liệt giường, không lâu sau qua đời. Tống Giang sau đó một thời gian dài không lấy vợ, cũng chính vì ôm nỗi áy náy trong lòng với Triệu Nguyên Hảo, cho tới khi gặp Diêm Bà Tích.
Câu chuyện của Lý Sư Sư cũng có thêm những tình tiết mới. Nhiều năm về sau, nàng đã không còn xinh đẹp trẻ trung nữa, không những bị Hoàng đế thất sủng, mà còn gặp phải sự đối xử lạnh lùng của khách hàng. Đúng vào lúc này, Lãng Tử Yến Thanh tìm đến nàng, ngỏ lời muốn được lấy nàng làm vợ, cùng nhau hưởng trọn tình yêu đích thực chốn nhân gian. Điều này quả thực là quá bất ngờ, vì một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành như Lý Sư Sư, chưa bao giờ để ý đến sự tồn tại của chàng trước đó.
Câu chuyện này có vẻ giống với một vở kịch ngôn tình cổ điển: 1. Chàng thanh niên địa vị thấp kém đã bị trúng tiếng sét ái tình với một quý phụ xinh đẹp ngay từ cái nhìn đầu tiên, tuy nhiên chỉ dám thầm yêu trộm nhớ nàng trong nhiều năm sau đó mà không có cơ hội được bày tỏ. 2. Sau này quý phụ gặp nạn, chàng trai si tình sau nhiều năm bôn ba giờ đã trở nên khá giả, chàng lập tức xuất hiện và đến bên cứu giúp nàng như hoàng tử cưỡi ngựa trắng trong các câu chuyện cổ tích thiếu nhi. 3. Quý phụ vui mừng đón nhận sự tử tế của chàng, tuy nhiên trong lòng nàng lại nghĩ, fan hâm mộ lâu năm này chẳng qua là ông vua nhặt rác tranh thủ lúc người khác gặp nạn để kiếm chác món hời mà thôi.
Sau đó, Yến Thanh đưa Lý Sư Sư đến sống ở bên bờ sông Tiền Đường, Hàng Châu. Cuộc sống của hai người có hạnh phúc hay không thì không được rõ. Có người nói rằng, Yến Thanh vốn họ là Thi, nên sau khi tới Hàng Châu đã đổi tên là Thi Thanh, hiệu Nại Am. Giống với Tiểu Toàn Phong Sài Tiến, Yến Thanh vô cùng hào hứng và sôi nổi khi kể cho mọi người nghe về câu chuyện lập nghiệp trên Lương Sơn, anh trở thành một tài tử được mọi người yêu quý. Kể đi kể lại, hình thành nên bộ truyện Thủy Hử .
Lời bình của tác giả:
Truyện Thủy Hử lưu truyền trong dân gian, vốn có rất nhiều phiên bản khác nhau. Sau khi được Quách Vũ đời nhà Minh năm Gia Kính hiệu đính và khắc bản in đến nay, đã có thêm hơn hai mươi bản khác nhau, ví dụ như bản 100 hồi, bản 110 hồi, bản 115 hồi, 117 hồi, 120 hồi, 124 hồi và rất nhiều bản khác nữa. Vào thời cuối Minh đầu Thanh, lại xuất hiện thêm bản phê bình Thủy Hử 70 hồi của Kim Thánh Thán. Nay bản chọn lọc và “xào nấu” của tôi rút lại còn 20 chương và đoạn kết này.
Cuốn sách này được bắt đầu từ sự xuất hiện của cao thủ đá cầu Cao Cầu, và kết thúc là trận so tài đá cầu giữa Tống Giang và Cao Cầu. Bắt đầu từ câu chuyện ma của Vương Luân và kết thúc là câu chuyện ma của Tống Giang. Lấy việc uất ức từ chức của Lâm Xung để bắt đầu, lấy chuyện uất ức qua đời của Lâm Xung để kết thúc. Bắt đầu bằng chuyện li hôn của người đẹp Trương thị và kết thúc bằng cuộc hôn nhân của Lý Sư Sư. Như vậy, đây là tác phẩm dùng lối viết của văn chương để diễn giải vấn đề về con người và quản lý, cũng là sáng tác đầu tiên tôi thử nghiệm lối viết này từ sau tác phẩm Tam Quốc @ diễn nghĩa.
Lý Trí viết: “Nội dung trong truyện Thủy Hử thực chất là hư cấu, nhưng vì tác giả miêu tả quá chân thực và sống động nên đã trở thành kiệt tác lưu danh thiên cổ.” Nay tôi chọn lọc và cải biên, phản ánh câu chuyện qua lăng kính khôi hài một chút, trong đó chứa đựng rất nhiều cảm xúc đặc biệt đan xen nhau mà khó nói thành lời, nên tôi đã từng đặt tên cho nó là Thủy Hử kịch tính.

Chuyện ma mà Sử Tiến từng kể cho Lâm Xung nghe, về sau lại có thêm một phiên bản khác.
Kim Thánh Thán viết: “Có vô vàn cách nhìn nhận về cùng một sự vật hiện tượng, không nên đặt ra bất kì một giới hạn nào cả, đó là ngọn nguồn của sự sáng tạo. Chỉ có như vậy mới làm nên những tác phẩm hay.”
Thiết nghĩ tiểu thư sinh như tôi, có lẽ chưa đủ làm nên những sự sáng tạo tài tình như thế, cũng không hiểu thế nào là “bút hữu tả, mặc chính phản”, chỉ biết tô màu cho “con quạ” của mình, chỉ sợ lại làm hỏng tác phẩm kinh điển. Vì thế, sau khi khổ tâm viết ra cuốn sách này, tôi lại có thêm vài phần lo sợ bất an.