Tôi và Yurie về phòng, rồi khóa chặt cửa từ bên trong. Tôi giục Yurie đang ủ dột mở cửa phòng ngủ ở trong góc. Cửa thông sang thư phòng vẫn đóng kín như thường. Tôi vần xe lăn băng qua phòng khách vào phòng ngủ.
“Em cũng vào đây.”
Tôi gọi Yurie đang đứng đờ ra ở cửa, nàng bước vào căn phòng tối, trông chẳng khác gì người mộng du.
Bên ngoài cửa sổ kéo kín rèm, ánh chớp trắng xanh chợt lóe lên. Một, hai, ba… tôi vừa nhẩm tính thời gian cho đến khi nghe thấy tiếng sấm, vừa tiến lại bật công tắc đèn bên cạnh giường. Đèn vừa sáng thì tiếng sấm cũng vọng đến.
“Em lại đây ngồi đi.”
Yurie nghe lời tôi, bước lại ngồi xuống mép giường. Nàng cúi đầu, chẳng thèm nhìn khuôn mặt đeo mặt nạ của tôi.
“Em đã bình tĩnh lại rồi chứ? Có thể nói chuyện bình thường với anh không?” Tôi cố nén những cảm xúc hỗn độn đang lan rộng trong lòng, nào nghi hoặc, khó hiểu, bất an, nôn nóng, và cả tức giận, để nói với nàng bằng giọng rất ôn hòa.
“Trước hết là, tại sao hắn ta - Mitamura - lại ở trong phòng em? Em không biết là hắn ta sẽ đến sao?”
Yurie chầm chậm lắc đầu.
“Em nói là không biết đúng không?”
“Vâng.” Tuy giọng rất nhỏ nhưng Yurie đã khẳng định. Nàng cố tình nói dối tôi.
Tôi bỗng không biết phải nói gì nữa. Đến lúc này rồi mà nàng vẫn muốn giấu giếm.
“Nói dối là không tốt.” Tim tôi đau nhói như bị tên bắn. “Em nói không biết là nói dối. Em thừa biết hắn ta sẽ đến kia mà?”
Yurie để hai tay trên đầu gối, đôi vai mảnh khảnh run khẽ.
“Tại sao không nói thật với anh, Yurie? Thực ra em định thế nào?”
“Không muốn trả lời anh à?”
“…”
Tôi hạ quyết tâm, nhìn Yurie chăm chú.
“Anh đã biết cả rồi. Lúc trước bữa ăn tối, anh đã nghe thấy hắn ta và em nói chuyện với nhau ở sảnh nhỏ.”
Vai Yurie lại run lên, nàng hơi ngẩng đầu, đôi mắt ẩn sau mái tóc rủ ánh lên vẻ sợ hãi.
“Hắn ta nói hơn 12 giờ sẽ đến phòng em, và em đã đồng ý”
Có lẽ không cần tôi nói thẳng thì Yurie cũng nhận ra tôi đã biết hai người lén lút hẹn gặp nhau. Nàng cúi đầu, hai tay đặt trên đầu gối khẽ run rẩy.
“Anh vẫn chờ em chủ động kể cho anh biết. Anh đã tin tưởng em, nhưng em thì…”
Nói đến đây, tôi vòng bàn tay đeo găng trắng ra sau gáy cởi sợi dây buộc mặt nạ, rồi từ từ nhấc tấm mặt nạ cao su trắng ra. Dưới ánh đèn là khuôn mặt gớm ghiếc đáng nguyền rủa của tôi.
“Yurie!” Tôi chưa từng gọi tên nàng bằng giọng lạnh lùng như thế. “Ngẩng đầu lên! Ngẩng lên nhìn mặt anh này!” Nàng vẫn cúi đầu như trước.
“Mitamura đã đến phòng em như đã hẹn, đúng chứ? Em bảo hắn ta ngồi bên ngoài chờ, còn mình thì vào tắm. Không phải thế sao?”
“…”
“Em… em muốn lên giường với hắn ta!”
“…”
Bên ngoài lại có ánh chớp nhá lên, vài giây sau là tiếng sấm vang rền. Dường như thiên nhiên đang giễu cợt màn kịch ba xu của chúng tôi. Yurie im lặng khiến tôi tức điên, đồng thời cũng cảm thấy thất vọng cùng cực. Tay tôi nắm chặt chiếc mặt nạ màu trắng.
“Yurie, bây giờ anh muốn em thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình. Có thể là anh đã hiểu lầm em. Lúc này anh thật sự không biết em đang nghĩ gì nữa.”
Tôi đặt chiếc mặt nạ vẫn còn hơi ấm lên tủ đầu giường, rồi lấy ‘bức thư đe dọa’ cất trong túi áo choàng ra.
“Em còn nhớ cái này chứ?” Tôi ném tờ giấy gấp tư lên đầu gối Yurie, nàng đưa tay ra định đón lấy nhưng nó bay xuống sàn, mà nàng cũng chẳng buồn nhặt lên.
“Nói cho anh biết!” tôi nói. “Tại sao em lại viết thế này?” Tôi đã hiểu ra, người viết lá thư chẳng phải ai khác mà chính là Yurie.
Tôi đã hiểu ra, hôm qua, lúc tôi ra cửa đón ba vị khách, hoặc là lúc tôi đang trên đường về, thì tờ giấy này đã được nhét dưới khe cửa phòng khách.
Thực ra chỉ vì tôi không để ý nên không nhìn thấy nó. Hoặc có lẽ… rất có thể tôi đã thoáng thấy nó, nhưng lại ngỡ chỉ là một vết bẩn trên thảm trải sàn. Kể cũng thật nực cười, vậy mà tôi lại không nhận ra.
“Chính em là người mở cửa thư phòng chứ gì?” tôi nói tiếp. “Tại sao phải làm chuyện này? Mục đích của em là khiến anh phải sợ hãi? Nhưng tại sao…”
Lúc nhìn thấy cánh cửa thư phòng ngay sát vách bị mở, tôi đã nghĩ đến hai khả năng, và một trong hai khả năng ấy là… Yurie chính là ‘thủ phạm’.
Tôi có nói với Shimada rằng ‘mất chìa khóa thư phòng’, nhưng đó chỉ là điều bịa đặt. Thực tế chiếc chìa khóa vẫn nằm trong ngăn kéo tủ ở phòng ngủ, và chỉ có đúng một chiếc. Chiếc chìa khóa nằm trên sàn chính là chiếc lấy từ ngăn kéo ra.
Vậy là vấn đề đã sáng tỏ, người làm ra chuyện này chỉ có thể là Yurie. Vì chỉ có tôi và nàng biết chỗ để chìa khóa.
Đồng thời, từ tận thâm tâm, tôi ra sức phù nhận cái sự thật rõ rành rành ấy. Nhưng…
Nếu Yurie là ‘thủ phạm’, thì hoàn toàn có thế hiểu tại sao thủ đoạn ‘gây án’ lại vụng về ấu trĩ như vậy. Nàng đã sống trên tháp quá nửa cuộc đời mình, gần như không biết gì về thế giới ngoài kia, vì thế cũng rất mù mờ về khái niệm ‘đe dọa’. Một người bình thường, thông qua tiếp xúc với phim ảnh, báo chí nói về các vụ án sẽ dễ dàng học được kỹ năng để đe dọa người khác. Nhưng Yurie bị nhốt kín trong khu nhà này, cho đến năm ngoái vẫn chưa từng được xem ti vi, thì chắc chắn phải nghĩ nát óc mới tìm ra cách viết lộn xộn để che giấu bút tích.
“Yurie, trả lời đi.” Tôi cố kiểm soát giọng nói của mình. “Tại sao em lại dùng thủ đoạn này để đe dọa anh, tại sao lại viết ‘hãy cút khỏi nhà này’?! Có đúng là em mong muốn vậy không?”
“Không phải…” Rốt cuộc Yurie đã mở miệng.
“Không phải?”
“Em muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi đây, bước ra thế giới bên ngoài… cho nên…”
Cho nên…
Tôi lại không biết phải nói gì.
Cho nên mới đe dọa tôi?
Yurie lại im bặt, tôi cũng lặng thinh, đầu óc hỗn loạn.
Nàng muốn đi khỏi cái nhà này cũng là điều hợp tình hợp lý. Tôi yêu nàng, muốn cùng nàng nuôi dưỡng một tình yêu sâu sắc, hai người hạnh phúc sống bên nhau trong thung lũng này và luôn tin rằng nàng cũng nghĩ như tôi. Không, không phải! Tôi không hoàn toàn nghĩ như thế. Thực ra tôi sợ, sợ rằng sau khi nàng hiểu rõ về thế giới bên ngoài, khát khao cuộc sống ngoài đó, thì nàng sẽ bỏ tôi ở lại rừng núi này mà đi.
Có lẽ Yurie đã tinh ý nhận ra nỗi sợ của tôi.
Bởi thế nàng cũng biết rằng, xin phép tôi là vô ích. Đi một mình hay đi với tôi, đều không được ưng thuận. Do đó…
Do đó, nàng vào vai kẻ đe dọa để uy hiếp tôi rời khỏi nơi này, nhân tiện mang nàng đi cùng. Có phải nàng nghĩ như thế?
Tôi có thể dễ dàng đoán ra, cũng đã hiểu được tâm nguyện của Yurie. Nhưng mặt khác, càng nghĩ tôi lại càng cảm thấy trái tim mà mình nắm trong tay, luôn cho rằng bản thân hiểu rất rõ bỗng trở nên quá đỗi xa lạ, không sao nắm bắt được.
Lúc này, tôi không biết nói gì hơn nên chỉ đành im lặng. Tôi cuộn chiếc mặt nạ đặt trên bàn lại, nhét vào túi áo choàng rồi ra khỏi phòng ngủ, để Yurie tinh thần suy sụp ngồi lại một mình.
Phòng khách của Fujinuma Kiichi.
3 giờ sáng.
Tôi nhích xe lăn đến cạnh cửa sổ, nhìn ra màn đêm bên ngoài. Mặt kính đen kịt phản chiếu khuôn mặt không đeo mặt nạ của tôi.
Trông xấu xí hết nhẽ!
Đây là cảm nhận từ đáy lòng tôi lúc này.
Xưa kia không như thế. Đôi mắt tinh anh sáng ngời trên khuôn mặt dễ nhìn năm nào giờ biến thành trống rỗng, đáng khinh, như ánh mắt một con thú hèn nhát…
Tôi tưởng tượng ra vẻ buồn bã ủ ê của Yurie ở phòng bên lúc này. Vì khao khát rời khỏi Thủy Xa Quán quá mãnh liệt nên nàng mới làm ra hành vi dọa dẫm ngu ngốc ấy. Và khi làm ra hành vi phản bội như thế, nàng không còn là thiếu nữ nữa, mà là một người ‘đàn bà’, một người ‘vợ’ phản bội ‘chồng’ mình. Bị cầm chân lâu ngày trong không gian khép kín, nàng vừa đẹp, vừa đáng thương, nhưng cũng ngu xuẩn hết chỗ nói.
Sau khi phá vỡ nhịp sống ở nơi này, cô gái chưa chín chắn ấy nghĩ gì? Từ nay trở đi nàng sẽ ra sao?
Tôi cố sống cố chết giữ gìn sự tĩnh lặng nơi đây. Nhưng, giống như người ta sớm muộn gì cũng phải chết, tĩnh lặng tồn tại chính là để bị phá tan. Và chưa biết chừng, bản thân tôi đã linh cảm được sự đổ vỡ của nó từ trước.
Từ nay trở đi, nàng, tôi, và cả Thủy Xa Quán sẽ ra sao?
Giờ mới nghĩ về điều này thì đã quá muộn.
Đã quá muộn rồi ư…
Không!
Tôi vẫn ôm một tia hi vọng, gắng sức phủ nhận điều đó.
Vẫn chưa đến lúc ấy.
Tôi rút mặt nạ trong túi áo choàng ra đeo lên mặt, rồi cố lấy lại phong độ, dịch chuyển xe lăn ra phía cửa phòng thông với hành lang.
Chưa đến lúc ấy. Mình vẫn còn cách khác.
Đúng lúc này…
Két… ken két…
Tiếng động kì lạ kia phát ra từ đâu? Âm thanh không lớn lắm, nhưng khác hẳn với những tiếng ồn nghe được trong phòng từ trước đến giờ, nghe như tiếng kim loại cọ vào nhau.
Ken két… Kẹt kẹt kẹt…
Chẳng biết có phải do tưởng tượng không mà tôi cảm thấy tiếng động phát ra cùng nhịp với ba cái bánh xe nước, âm thanh tuy nhỏ nhưng dứt khoát, làm không khí trong phòng gợn lên.
Hình như tôi đã từng nghe thấy âm thanh này ở đâu đó, vào một dịp nào đó.
À, vào buổi tối nọ.
Tôi lập tức nhớ ra.
Tối hôm đó, vào lúc…
Két ken két…
Âm thanh từ đâu truyền đến nhỉ?
Tôi căng tai lắng nghe, cố gắng xác định hướng phát ra tiếng động, cuối cùng thu được một kết luận khó tin.
Sao có thể như vậy?
Ở phía sau cánh cửa thư phòng đang đóng chặt?
Một lát sau, âm thanh ấy im bặt. Ngồi trên xe lăn, toàn thân tôi đông cứng, tất cả tinh thần tập trung vào cánh của gỗ gụ đen bóng.
Đã xảy ra chuyện gì? Sắp xảy ra chuyện gì?
Cơn ớn lạnh chạy dọc cột sống tôi. Một dự cảm chẳng lành khiến tôi rùng mình.
Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, tôi nghiến răng thật chặt, chờ đợi sự việc sắp xảy ra (sẽ không xảy ra!).
Cạch…
Không phải tiếng kim loại lúc nãy, mà là âm thanh của một chuyển động có ý thức.
Có thứ gì đó bên trong.
Cạch… lại một tiếng nữa vang lên, tiếp đó là tiếng quần áo sột soạt, rồi…
Tiếng thứ gì… không, là tiếng ai đó, nhón chân bước trên thảm.
Không thể nào!
Sự nghi hoặc đang dần bành trướng, đẩy tôi vào khủng hoảng tột độ.
Làm sao có thể như vậy!
Có người đang đi đi lại lại trong căn phòng đóng kín cửa. Là ai? Tại sao? Hắn vào bằng cách nào?
Những câu hỏi dồn dập kéo đến, phá vỡ lí trí và thường thức trong tôi, ép tôi đối mặt với một khả năng khác.
Tiếng bước chân đã tiến tới sát cửa.
Xoạch…
Tiếng xoay nắm cửa chợt vang lên khiến tôi, đang chơi vơi giữa hiện thực và ảo tưởng, đột ngột mất thăng bằng.
“Đừng tới đây!” tôi bất chấp tất cả hét lên. “Quay lại, quay lại đi!”
Trong phòng ngủ vang lên tiếng thét của Yurie, chắc nàng cũng nghe thấy những âm thanh quái lạ ở đẳng sau cánh cửa và cũng sợ hết hồn như tôi.
Tiếng xoay tay nắm cửa vẫn tiếp tục. Người trong thư phòng nhận ra cửa bị khóa, không thể mở, bèn gõ cửa.
“Đừng!” Tôi bịt chặt hai tai, hét lên điên loạn. “Tôi xin anh, đừng lại đây!”
Là kẻ ấy, quả nhiên là hắn. Kẻ biến mất đêm hôm đó nay đã trở về. Kẻ viết thư đe dọa tôi, kẻ đã mở cửa thư phòng không phải Yurie, mà là kẻ này. Hắn vẫn lẩn khuất trong Thủy Xa Quán để giày vò tôi.
Tôi đã hoàn toàn đánh mất bình tĩnh.
Tôi quên hẳn tình thế của mình, cứ thế hét lớn, bảo hắn đừng ló mặt ra, rồi khóc lóc nài nỉ.
Chẳng rõ đối phương có chịu nghe lời tôi không, nhưng tiếng gõ cửa bỗng ngừng lại. Sự tĩnh lặng trống trải lại lan tỏa xen lẫn tiếng gió mưa.
Tôi hoàn toàn kiệt sức, ngồi rũ ra trên xe lăn.
“Ông chủ?” Giọng Kuramoto từ ngoài hành lang vọng vào, ông ta đã -nghe thấy tiếng hét của tôi.
“Anh Kiichi?”
“Anh không sao chứ?”
Mấy vị khách đang ở phòng ăn cũng chạy đến.
“Ông chủ, ngài sao thế?”
“À…” Tôi nhìn vào cánh cửa đang khóa, đáp. “Không sao cả.”
“Nhưng tiếng hét vừa nãy…”
“Không sao thật mà.”
Lúc này, trong phòng ngủ lại vang lên những tiếng ken két nhỏ. Tôi cố lắng nghe, tim như ngừng đập.
Âm thanh này là…
Hình như có tiếng mở cửa. Là cánh cửa thông từ phòng ngủ sang thư phòng?
Chẳng lẽ Yurie…
Nàng đã mở tủ lấy chìa khóa ra để mở cánh cửa đó? Vì nàng không thể chịu đựng nổi những âm thanh quái dị? Hay chỉ vì nông nổi nhất thời?
“Á!”
Nàng khẽ kêu lên. Tiếp đó là tiếng bước chân như lúc nãy, nhưng lần này là ở trong phòng ngủ chứ không phải trong thư phòng.
Có nghĩa là, Yurie đã mở cửa cho người kia bước ra.
Tiếng bước chân tiến dần về phía này. Chỉ lát sau, tay nắm cửa phòng ngủ từ từ chuyển động.
Là tiếng bước chân sao?
Tôi nhận ra mình đã quá ảo tưởng.
Làm gì có chuyện đó?
“Ai đấy?”
Tôi cao giọng hỏi, dù biết quản gia Kuramoto và khách khứa vẫn đang đứng ngoài hành lang.
“Anh là ai?”
Tiếng vặn tay nắm cửa đã dừng lại, cửa phòng ngủ mở về phía tôi. Một bóng người bước ra từ khoảng tối lờ mờ trong phòng ngủ…
“Chà, cuối cùng cũng tới nơi.” Người ấy có khuôn mặt hao gầy hơi ngăm đen, đang mỉm cười vụng về. Là Shimada Kiyoshi.
“Tôi cứ tưởng mình phải quay trở lại đường cũ, may mà cô Yurie mở cửa cho tôi.”
Vẫn trong phòng khách của Fujinuma Kiichi.
3 giờ 30 phút sáng.
Shimada nhanh nhẹn lướt qua tôi, bước thẳng đến cánh cửa thông ra hành lang. Chiếc áo sơ mi màu ghi của y cáu bẩn và nặng mùi.
Y mở cửa, gọi mọi người vào phòng.
“Ồ, sao cậu Shimada lại ở đây?”
“Vừa nãy có chuyện gì thế, hả anh Kiichi?”
“Ông chủ…”
Tôi ngồi quay lưng về phía Oishi, Mori và Kuramoto, không nói không rằng.
“Các vị ạ, cuối cùng tôi đã nhìn ra toàn cảnh của bức ghép hình.” Shimada cất cao giọng. “Không khác mấy so với những gì tôi tưởng tượng. Thật quá viển vông!”
“Vậy là sao?”
“Tôi đã tìm ra sự thật, anh Kiichi ạ.” Shimada bước đến bên tôi, đưa tay che miệng ho vài tiếng. “Xin lỗi anh, trong đó bụi bặm khiếp quá, làm cổ tôi hơi khô… Chắc đã khiến anh sợ hãi?”
“Rốt cuộc có chuyện gì?” Thấy ba người kia đều nhìn chằm chằm vào mình, tôi đành mở miệng hỏi Shimada. “Cậu có thể giải thích cụ thể tình hình được không?”
Shimada chau mày, khẽ tặc lưỡi. “Anh Kiichi chịu thừa nhận rồi chứ?”
“…”
“Anh đã dám phạm tội ác tày trời thì cũng nên thẳng thắn thừa nhận đi.”
“Cậu…” giọng tôi không ngừng run rẩy. “Cậu muốn nói tôi là hung thủ?”
“Chẳng phải thế sao?”
“Cậu đừng quá quắt nhé. Tôi đã phạm tội gì?”
“Tất cả!” Shimada nói không hề do dự. “Không phải anh đã giết bác sĩ Mitamura à? Sau đó trên đường quay về phòng lại giết luôn cô Tomoko vì cô ấy đã nhận ra anh.”
“Nói láo!”
“Không chỉ như vậy, vụ việc năm ngoái cũng là do anh sắp đặt,” Shimada nói tiếp. “Anh đã đẩy chị Negishi Fumie từ ban công phòng tháp xuống, đánh cắp bức tranh cũng là anh, mà chặt xác đốt xác dưới tầng hầm cũng là anh!”
“Khoan đã, cậu Shimada.” Giáo sư Mori vội xen vào. “Chuyện này quá vô lý. Nói gì đi nữa…”
“Phải!” Nhà buôn tranh Oishi phụ họa. “Cậu có thể nghi ngờ ai khác, chứ anh Kiichi tuyệt đối không thể là kẻ giết người.”
“Đúng thế, anh nói rất đúng.” Shimada phủi bụi trên áo sơ mi, gật đầu lia lịa. “Anh Kiichi dường như không thể giết người. Khi Negishi Fumie ngã khỏi ban công thì anh ấy có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng, chân tay anh ấy lại thế kia nên không thể lên xuống tầng hầm để đốt xác.
“Vụ bác sĩ Mitamura bị giết đêm nay cũng vậy. Thang máy trục trặc khiến anh Kiichi không thể lên tháp. Vâng, quả thế không sai.”
“Cậu loạn óc rồi à?” tôi vận hết sức lực, lườm người đàn ông trước mặt. “Xem ra, mời cậu vào nhà này là sai lầm của tôi.”
“Đúng là sai lầm thật.” Shimada nheo mắt, nhếch mép cười. “Nhưng cũng không hoàn toàn như vậy. Dù hôm nay tôi không đến nhà này thì sớm muộn cũng có ngày anh thân bại danh liệt. Đó chính là số phận của anh.”
“Số phận?”
“Đúng. Số phận của những người sống trong công trình do Nakamura Seiji xây dựng.”
“Cậu đừng nói nữa.” Tôi xua tay hét lên. “Ra ngoài! Tất cả đều ra ngoài cho tôi!”
“Không thể được.” Shimada từ từ bước đến trước mặt tôi, quăng cho tôi ánh mắt thương hại như nhìn một con thú bị thương. “Anh có muốn tôi lột mặt nạ ra hộ anh không, anh Masaki Shingo?”
Vẫn trong phòng khách của Fujinuma Kiichi
3 giờ 45 phút sáng
Có lẽ Yurie ở phòng bên đang lắng nghe cuộc đối thoại của chúng tôi, vì tôi nghe thấy nàng kêu lên một tiếng.
Shimada ngoảnh sang nhìn, rồi lập tức quay lại nói với tôi.
“Anh lo cho cô ấy hả, tôi sẽ gọi cô ấy sang đây.”
“Không, không cần.” Tôi chậm rãi lắc đầu.
“Tôi nghĩ thế này, anh Masaki ạ, nhưng cũng có thể chỉ do tôi tưởng tượng.” Shimada gọi tôi bằng cái tên ấy, cứ như đó là một sự thật hiển nhiên không phải bàn cãi. “Bức thư nhét dưới cửa phòng anh mà tôi phát hiện ra hôm qua liệu có phải do cô Yurie viết?”
Thấy tôi im lặng, y hài lòng gật đầu.
“Vậy thì đúng rồi. ‘Cút đi, hãy cút khỏi nhà này’… Cô ấy muốn thông qua câu đó để ngầm nhắc anh rằng, trong Thủy Xa Quán đã có người phát hiện ra tội ác của anh, không, của cả cô ta nữa. Cô ta dùng cách này để đe dọa anh, hi vọng có thể ép anh đem theo cô ta rời khỏi đây. Sẩm tối qua, tôi đã ngồi đoán xem mẩu thư được nhét vào khe cửa khi nào, sau đó chợt nghĩ ra một điều: Nếu mẩu thư xuất phát từ cô Yurie, thì khi đi ngang qua cánh cửa đó, anh đã lỡ bỏ sót mất nó. Xét tình hình lúc tôi phát hiện ra mẩu thư thì khả năng này rất nhỏ, nhất là anh còn ngồi trên xe lăn, khoảng cách từ mắt đến mặt sàn rất gần. Nhưng, sự thật là anh đã không phát hiện ra nó, vì mẩu giấy màu xanh lục đặt trên thảm màu đỏ sẽ rất bắt mắt đối với người bình thường, nhưng với anh thì không.”
“A…” Tôi buột miệng rên rỉ.
Đúng như những gì Shimada nói, tôi không phát hiện ra mẩu thư. Nói đúng hơn là tôi không thể nào phát hiện ra nó.
“Cách đây mười hai năm, không, đến giờ đã là mười ba năm, vụ tai nạn giao thông xảy ra khi anh Kiichi lái xe đã cướp mất của anh người vợ chưa cưới, anh Kiichi cũng bị thương rất nặng. Riêng anh may mắn không bị thương, nhưng di chứng sau đó lại gây tổn thất quá lớn cho một người làm nghề vẽ. Đây cũng là nguyên nhân khiến anh gác bút sau tai nạn. Anh Mitamura cũng biết việc này nhỉ. Tôi đã hỏi thăm từ anh ấy và được cho hay rằng, trong lúc xảy ra tai nạn, đầu anh bị va đập mạnh gây ra một chứng bệnh hiếm thấy, chứng rối loạn thị giác, khiến anh không thể phân biệt màu sắc một cách bình thường, cũng giống như mù màu xanh đỏ vậy.”
“A…” Tôi lại rên lên.
Đúng thế, vì vụ tai nạn đó mà tôi không thể tiếp tục vẽ. Những sắc màu tôi nhìn thấy trước đây đều bị tước đoạt hết. Mù màu là bệnh bẩm sinh, do yếu tố di truyền. Chính vì thế mà dù không phân biệt được xanh đỏ, đối với người bị bệnh, chúng vẫn là một thứ màu nào đó. Cho đến khi kiểm tra, phát hiện ra sự thực, họ cũng chẳng cảm thấy khác biệt gì mấy. Nhưng trường hợp của tôi thì không giống thế. Những sắc màu đỏ xanh rực rỡ tôi nhìn thấy trước khi gặp tai nạn bỗng biến mất. Xanh và đỏ hóa thành một màu từa tựa nhau. Trong mắt tôi chỉ còn màu tro xám.
Hai thứ quan trọng nhất đời tôi là vợ chưa cưới và tương lai làm họa sĩ đều đã tan biến trong khoảnh khắc. Thật đau khổ và bi thương biết nhường nào! Dù hiểu đây là chuyện bất khả kháng, nhưng tôi vẫn vô cùng căm hận vụ tai nạn giao thông này và kẻ lái xe khi đó là Fujinuma Kiichi.
Cho nên, tôi đã không nhận ra mẩu giấy dưới khe cửa. Ở nhà chính trải thảm màu đỏ sẫm, còn ở nhà ngang trải thảm màu xanh rêu, rèm cửa sổ cũng vậy. Đối với tôi, chúng đều là màu tro xám. Rặng núi xa xa vây quanh khu nhà này, cây cối trong sân giữa, tất cả đều một màu u ám. Ngay hôm qua, khi Shimada đến Thủy Xa Quán, tôi cũng bị ‘cây cối rậm rạp hai bên chắn bớt tầm nhìn’ nên không sớm nhận ra chiếc ô tô màu đỏ đang đỗ bên đường mòn dưới chân dốc của y.
Mori và Oishi đi vào phòng, bước lại gần sofa.
“Cậu Shimada!” Mori hoang mang hỏi. “Thực ra là chuyện gì thế này? Cậu nói anh Kiichi chính là Masaki Shingo… Masaki đã bị giết từ năm ngoái rồi mà?”
“Cái xác bị chặt thành sáu mảnh rồi bị đốt trong lò ở dưới hầm không phải là Masaki Shingo. Các vị cũng biết rồi đấy, cái xác ấy đã cháy tới mức không thể nhận dạng. Đó là thế thân cho hung thủ, do hung thủ chuẩn bị từ trước.”
“Nhưng đã xác nhận vân tay rồi còn gì?”
“Phải.” Shimada giơ tay trái của mình lên. “Nhưng chỉ là vân tay của ngón áp út mà thôi.”
“Ồ…” Có vẻ Mori đã hiểu ra.
Oishi và Kuramoto cũng ồ lên y hệt.
“Chỉ có ngón áp út ấy là của Masaki Shingo. Dựa vào đó, người ta cho rằng Furukawa Tsunehito là hung thủ, hung thủ đã chặt ngón áp út của Masaki để chiếm đoạt chiếc nhẫn. Nhưng thực ra, Masaki đã tự chặt ngón áp út của mình để cho mọi người tin rằng cái xác bị đốt trong lò chính là anh ta.”
Shimada quay lại nhìn tôi. “Ngay từ đầu tôi đã cảm thấy kì quái hết sức. Chắc anh còn nhớ sau bữa ăn tối tôi đã chỉ ra tật của anh chứ, mỗi lần cầm tẩu thuốc hoặc ly rượu bằng tay trái, anh đều vểnh hai ngón tay ngoài cùng ra, tức ngón út và ngón áp út.” Nói rồi Shimada giơ tay trái của mình ra, nắm lại, vểnh hai ngón ngoài cùng lên, chỉ có ngón út lập tức dựng thẳng, còn ngón áp út thì không thể.
“Như thế này này, rất nhiều người có thói quen vểnh ngón út lên, nhưng đồng thời muốn duỗi ngón áp út và ngón út thẳng băng như nhau là rất khó. Thấy anh làm thế, tôi lấy làm lạ và bắt đầu nghi ngờ bàn tay giấu trong găng của anh. Tôi đề nghị giáo sư Mori và anh Oishi nhớ lại thi thế bác sĩ Mitamura lúc ở trên tháp. Tôi đã nói rằng, tư thế tay là thông điệp trước khi chết của anh ấy, đúng không? Hai anh cho rằng Mitamura dùng tay phải nắm ngón tay trái là định tháo nhẫn ra. Tôi lại không nghĩ vậy. Anh ấy không nhắm vào chiếc nhẫn, mà nhấn mạnh ngón tay đeo nhẫn, ngón áp út. Anh ấy muốn thông qua chi tiết này để báo cho chúng ta kẻ nào là hung thủ.”
“Nhưng, tại sao Mitamura lại bị giết?”
“Câu hỏi rất hay, giáo sư ạ,” Shimada nói. “Lúc mất điện, tôi đã sơ ý khiến vị chủ nhân ngồi xe lăn bị ngã. Tôi cho rằng, khi bác sĩ Mitamura đỡ anh ta dậy, có lẽ đã nắm phải bàn tay trái của anh ta và cảm thấy bất thường. Có phải thế không, anh Masaki?”
“…”
Đúng như lời Shimada nói, khi Mitamura nắm tay trái tôi, mặt hắn đã lộ rõ nghi ngờ. Tôi lập tức nhận ra nguy cơ. Rất có thể Mitamura đã phát hiện ra bàn tay trái của tôi không có ngón áp út.
“Vì thế anh quyết định giết anh ấy, nhưng tôi chưa hiểu sao anh lại giết người trong phòng cô Yurie.”
Đúng thế, còn một nguyên nhân khác khiến tôi quyết tâm giết Mitamura Noriyuki, đó là cảnh tượng trên tháp tôi nhìn thấy qua lỗ khóa…
Đã biết tay bác sĩ mê gái ấy hơn 12 giờ sẽ lên phòng Yurie, tôi đâu thể ngồi yên?
Fujinuma Kiichi - người thường xuyên ngồi xe lăn, tức là tôi, không thể một mình lên tháp khi thang máy đang trục trặc. Nhưng khi không bị ai nhìn thấy, tôi có thể chạy như bay lên xuống cầu thang bộ.
Đến giờ, tôi lặng lẽ ra khỏi phòng khách, dừng xe lăn bên ngoài cửa phòng ăn để chờ Mitamura. Rồi tôi trông thấy hắn ta đưa tay vuốt tóc, rảo bước lên tháp.
Tôi rời xe lăn, bám theo hắn lên cầu thang, rồi nấp ở chỗ ngoặt, bí mật quan sát động tĩnh trong phòng.
Thoạt đầu Mitamura giả bộ bình luận khen ngợi mấy bức tranh của Fujinuma Issei treo trong phòng. Sau đó, giọng hắn trở nên nịnh bợ xun xoe đáng ghê tởm, tuôn hàng chuỗi những lời đường mật tán tụng sắc đẹp của Yurie. Lát sau, tôi nghe thấy tiếng quần áo sột soạt của hai người và những tiếng thở dốc khe khẽ…
“Đừng… không được đâu…” Đó là giọng của Yurie, nhưng tôi không nghe ra được chút trách móc hay chối từ nào trong đó.
“Em đừng nói thế! Yurie, đối với anh, em…”
“Không được mà…”
“Em ghét anh à?”
“…”
Giữa hai người là những câu tán tỉnh cũ mèm, cuối cùng…
“Để em vào tắm đã…” Yurie xấu hổ.
“Được!” Mitamura hưng phấn. “Anh đợi em, nàng công chúa bé nhỏ của anh.”
Ngọn lửa ghen tuông bốc lên trong tôi, tay phải đi găng trắng nắm chặt thanh nhổ đinh đã chuẩn bị từ trước. Thoạt đầu, tôi định chờ hắn ra khỏi phòng Yurie, trên đường trở về nhà ngang sẽ ra tay, nhưng ý muốn giết người trong tôi bỗng bành trướng cấp tốc như tên đã lên đây.
Tôi nhòm qua lỗ khóa, thấy Mitamura đang ngồi trên ghế đàn, quay lưng về phía cửa, nghĩ ngợi bâng quơ gì đó. Tôi mở cửa, rón rén bước vào.
Sau đó…
Giết hắn ta xong, tôi vội ra khỏi phòng rồi chạy xuống cầu thang. Vụ giết người lần này tôi không có thời gian để tính toán kĩ lưỡng, nên để tạo ra manh mối giả là có kẻ từ bên ngoài đột nhập vào, tôi phải đi mở cửa sau. Nghĩ vậy, tôi bèn chạy thật nhanh từ phòng ăn ra hành lang phía Bắc, nhưng lại chạm trán cô giúp việc Nozawa Tomoko vừa đi ra từ nhà vệ sinh.
Đương nhiên cô ta ngớ người không sao hiểu nổi tại sao ông chủ tàn tật luôn ngồi xe lăn lại chạy như bay ngoài hành lang thế này. Bản năng thôi thúc Tomoko quay người bỏ chạy. Tôi lập tức đuổi theo và bóp cổ Tomoko từ đằng sau. Cô ta không kịp kêu tiếng nào đã tắt thở.
Tôi gắng sức khống chế con tim đang đập điên loạn, quay trở về phòng khách của mình và chờ nghe tiếng thét hãi hùng của Yurie.
Sau khi phỏng đoán quá trình tôi giết Nozawa Tomoko, Shimada còn bổ sung thêm.
“Lúc nãy, sau khi anh về phòng, tôi đã xem lại thi thể của Tomoko. Đương nhiên là tôi tránh tối đa đụng vào cái xác. Lúc kiểm tra vùng yết hầu, chỗ vết bóp cổ, tôi nhận ra bàn tay trái của hung thủ thiếu một ngón tay.”
Tôi luôn đeo mặt nạ, mặc áo choàng rộng để che đi khác biệt hình thể. Tôi giả bộ nói giọng khàn khàn thiếu tự nhiên, ngồi trên xe lăn, đi găng tay để che giấu bàn tay trái thiếu mất một ngón… Suốt một năm qua tôi đã gắng sức sắm vai ‘chủ nhân đeo mặt nạ’ của khu nhà này. Tôi phải hết sức thận trọng, đặc biệt đề phòng quản gia Kuramoto. Kể từ ngày hôm qua, trước mặt khách khứa đến thăm Thủy Xa Quán, tôi sợ hãi vô cùng. Lúc truy sát Tomoko, tôi không nghĩ đến vấn đề dấu vết để lại trên cổ cô ta. Mãi sau đó tôi mới nhớ ra chi tiết này, và khi nhìn thấy ‘thông điệp trước khi chết’ mà Mitamura để lại, tôi thật sự nhận ra rằng, kế hoạch của mình đã đổ sông đổ bể.
“Anh mở khóa cửa sau nhằm tạo manh mối giả là hung thủ từ ngoài đột nhập vào. Đó là cách tốt nhất để tập trung nghi ngờ vao Furukawa Tsunehito - người bị tình nghi là hung thủ trong vụ án năm ngoái phải không? Hay là anh còn định giết tất cả chúng tôi vì chúng tôi đã bắt đầu nghi ngờ anh, sau đó trút tất cả tội ác lên đầu anh Kojin? Thật quá quắt!”
Nghe giọng nói sang sảng của Shimada, tôi bất lực nhắm mắt lại.
“Cậu Shimada, cậu Shimada!” Giọng ồm ồm của Oishi xen vào. “Tôi nghe nãy giờ vẫn cảm thấy còn một chỗ không khớp, cậu có thể nói đơn giản dễ hiểu hơn một chút được không?”
“Đúng thế nhỉ.” Shimada thoáng ngưng lời, dường như đang quan sát động tĩnh của tôi. “Tuy không phải chuyên gia nhưng tôi cứ giải thích nôm na quá trình suy luận để đến được kết luận này nhé.
“Nói thực lòng, thoạt đầu tôi cũng không hiểu lắm, chỉ có cảm giác lờ mờ về đáp án. Tôi không cho rằng Furukawa Tsunehito là hung thủ, có lẽ xuất phát từ tình bạn giữa tôi và anh ấy, nhưng nhìn nhận một cách khách quan thì kết luận về vụ án năm ngoái cũng vô cùng khiên cưỡng.
“Về sau nghe các vị hồi tưởng lại diễn biến, tôi đoán chị giúp việc Negishi Fumie ngã chết là do bị kẻ ác sát hại. Xét tình hình hiện trường khi đó, hung thủ có thể là bác sĩ Mitamura, giáo sư Mori, anh Oishi hoặc Masaki. Xét về mặt thời gian, thì có thể kể thêm quản gia Kuramoto nữa, với giả thuyết lời khai nhìn thấy chị Fumie rơi xuống của bác ta là dối trá. Còn những người khác là anh Kiichi, cô Yurie và anh Kojin đều có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng, cho nên họ không thể là hung thủ giết chị Fumie.
“Nếu là bị giết, thì tại sao hung thủ phải giết chị ta?
“Tôi nghĩ nát óc không ra, căn cứ vào những gì được biết, tôi cho rằng chị ta không có lý do gì để bị giết cả. Đây là nút thắt đầu tiên.
“Vấn đề tiếp theo là Furukawa Tsunehito mất tích. Anh ấy đã ra khỏi tầng 2 nhà ngang bằng cách nào?
“Cảnh sát cho rằng, bác sĩ Mitamura và giáo sư Oishi ngồi ở đại sảnh tầng 1 đã bị qua mặt, nhưng tôi cảm thấy kết luận này rất qua loa tùy tiện. Sau khi nghe các vị kể lại một cách tường tận, tôi càng thêm tự tin về suy đoán của mình.
“Trực giác mách bảo tôi rằng trên tầng 2 của nhà ngang có thể có lối đi bí mật - cho dù tin vào trực giác là điều tối kị khi suy luận. Nhưng mọi người cũng biết rồi đấy, chúng ta đã kiểm tra một lượt, trên đó không hề có cơ quan hay mật đạo nào cả. Đây chính là nút thắt thứ hai. Nhưng, giáo sư Mori…”
“Sao cơ?”
“Chắc anh còn nhớ lúc kiểm tra phòng số 5 ở nhà ngang, tôi đã nói rằng vẫn còn một khả năng nữa?”
“À vâng, là lúc trước khi mất điện.”
“Đúng thế. Tôi muốn nói về khả năng lúc xảy ra sự việc, Masaki ở cùng tầng với Kojin đã giúp anh ấy thoát thân. Nghĩa là, anh Kojin đã trốn thoát qua một cửa sổ nào đó, rồi Masaki cài chốt cửa sổ lại.
“Nhưng giả thuyết này đã bị loại bỏ. Chúng ta đã xác định rằng cửa sổ trong phòng không thể chui qua, trong buồng tắm thì là cửa cố định, cấu tạo của cửa sổ ngoài hành lang cũng giống với cửa sổ trong phòng, dù mở chốt cũng không thể chui ra ngoài.
“Có thể nói đây là một không gian kín bưng, nhưng rõ ràng đã có người thoát ra được. Giả sử tôi không tán thành với cách giải thích kiểu né tránh kia, rằng bác sĩ Mitamura và giáo sư Mori đã không để ý thấy, thì tôi sẽ rất lúng túng vì phải đối mặt với một kết luận làm đảo lộn thế giới quan.
“Thực ra, người kinh ngạc nhất trước tình huống không thể xảy ra này có lẽ là anh Masaki? Với anh, chỉ cần Kojin mất tích không rõ nguyên nhân là đủ, vì sau đó mọi người sẽ cho rằng chính anh Kojin đã đánh cắp bức tranh rồi bỏ trốn. Việc bác sĩ Mitamura và giáo sư Mori đánh cờ ở tầng dưới đến tận khuya nằm ngoài dự tính của anh đúng không?
“Tôi đã rất đau đầu, nhưng khi nghĩ ra rồi thì mọi chuyện lại trở nên rất đơn giản. Nếu nhất quyết loại trừ khả năng hai vị kia không để ý thấy thì sao? Sau một hồi vắt óc suy nghĩ, rốt cuộc tôi ý thức được rằng, chỉ có thể đi đến một đáp án vô cùng đơn giản, tưởng chừng không thể xảy ra, nhưng thực tế nó đã xảy ra.”
Shimada ngừng lời, lần lượt nhìn Mori, Oishi và quản gia Kuramoto như một thầy giáo đang chờ học sinh giơ tay phát biểu.
“Chúng ta đã kiểm tra khắp căn phòng số 5, không có lối đi bí mật nào cả, thế mà có một người lại biến mất. Biến mất, theo quan niệm vật lý học, chỉ một người di chuyển đến một nơi nằm ngoài không gian đang ở. Phòng số 5 lúc đó chỉ có một lối duy nhất để thông ra bên ngoài là cửa sổ, nếu không tính đến cầu thang dẫn xuống tầng 1.
“Vậy thì ở đây cần suy xét chặt chẽ hơn. Người không thể chui vừa cửa sổ, chúng ta đang nói đến ‘người còn sống’.
“Nhưng nếu người ấy đã chết, bị phân thây rồi mới chuyển ra ngoài thì sao? Đây rõ ràng là một khả năng. Nói cách khác, để Furukawa Tsunehito biến mất khỏi căn phòng thì chỉ có một cách là phân thây anh ấy.”
Mori và Oishi thở dài thườn thượt, Shimada tiếp tục diễn giảng.
“Chính hai cái giả thuyết: một, giáo sư Mori và anh Oishi không để ý thấy người đi qua tầng 1, và hai, Furukawa Tsunehito là hung thủ, đã khiến mọi người chỉ nghĩ theo một hướng mà không nhận ra một đáp án rất đơn giản khác. Tất nhiên là việc Masaki và cô Yurie nhìn thấy ‘bóng’ anh Kojin sau đó cũng là chiêu bài rất tốt để che đậy sự thật này.
“Furukawa Tsunehito đã chết trên tầng 2 nhà ngang rồi mới biến mất. Xác anh ấy bị chặt thành nhiều mảnh xong thì được vận chuyển ra ngoài. Nếu suy nghĩ theo chiều hướng này thì bức tranh toàn cảnh của vụ án xảy ra năm ngoái sẽ hiện ra rất rõ nét.
“Nếu Furukawa bị giết rồi phân thây trên tầng 2 nhà ngang, thì chỉ Masaki là người duy nhất có thể thực hiện chuyện này. Từ đây, chúng ta có thể nhận ra thi thể bị chặt thành nhiều mảnh không phải xác của Masaki Shingo mà là xác của Furukawa Tsunehito.
“Đêm hôm đó, Furukawa trở về phòng rồi bị Masaki giết hại. Sau đó nạn nhân bị lột bỏ quần áo, di chuyển sang phòng tắm, bị chặt thành sáu phần bằng dao bầu và dao phay nhà bếp, bỏ vào túi nilon đen, rồi bị ném ra ngoài qua cửa sổ. Có lẽ quần áo nạn nhân và hung khí gây án cũng bị ném ra ngoài luôn thể. Chuyện thắp hương trong phòng là nhằm che át mùi máu tanh. Sau khi để cho Furukawa ‘thoát thân’, anh ta dùng bật lửa hoặc đèn pin để ra hiệu cho kẻ đồng lõa ở dưới tháp biết.”
“Kẻ đồng lõa?” Mori chỉnh cặp kính mắt. “Thế thì cô Yurie…”
“Đúng vậy. Chỉ cô Yurie mới có khả năng trợ giúp Masaki. Tín hiệu Masaki phát ra chính là ánh sáng lạ mà quản gia Kuramoto ngẫu nhiên trông thấy.”
Những cảnh tượng đáng sợ đêm đó lại hiện lên trong đầu tôi.
Lúc 11 giờ kém, tôi lên tầng 2, vào phòng của Furukawa. Sắc mặt anh ta hơi nhợt nhạt. Đó là vẻ mặt phiền muộn vì say mê tranh Fujinuma Issei nhưng lại không có tiền mua. Tôi vừa giả vờ động viên an ủi, vừa đi vòng ra sau lưng anh ta rồi quàng sợi dây thừng, thít cổ.
Furukawa nhanh chóng bỏ mạng. Tôi điều chỉnh nhịp thở, khóa cửa phòng lại, rồi bắt đầu công việc tiếp theo.
Để nhét vừa vào lò thiêu thì phải chặt xác ra, tôi còn phải làm cho một bức tranh biến mất để quy chụp cho Furukawa là kẻ trộm ôm tranh bỏ trốn. Nhưng việc chuyển xác từ phòng số 5 xuống tầng hầm lại quá rủi ro.
Tôi lột quần áo Furukawa ra, nhét vào túi nilon đen đã chuẩn bị sẵn. Sau đó tôi cũng cởi quần áo của mình (để tiện cho việc tắm gội rửa sạch vết máu), rồi kéo xác chết vào phòng tắm. Tôi mở vòi nước (không mở nước nóng, đề phòng máu bị khô bám chặt vào bồn tắm), dùng dao phay để cắt thịt, dùng dao bầu để chặt xương…
Toàn thân tôi đẫm máu, mùi tanh khiến tôi suýt nghẹt thở. Phải mất hơn một tiếng rưỡi tôi mới hoàn thành công việc này.
Tôi nhét từng bộ phận cơ thể vào túi nilon đen rồi ném ra ngoài qua khe cửa sổ. Ngoài trời vẫn mưa to gió lớn, thẳng dưới phòng này là phòng số 3 của giáo sư Mori. Tôi đoán, nếu ông ta tháo máy trợ thính ra rồi lên giường đi ngủ thì sẽ không thể nào nghe thấy tiếng túi nilon chứa đồ rơi xuống.
Tôi cọ rửa thật kĩ các vết máu cùng những mẩu thịt vương vãi trong bồn tắm, rồi tắm rửa sạch sẽ. May sao tình cờ nhìn thấy trên bàn có rất nhiều hương, tôi bèn thắp hương mù mịt để lấn át mùi tanh. Trước đó tôi còn định đập vỡ một lọ nước hoa trong buồng tắm.
Cố nén cảm giác ghê cổ, tôi đi ra hành lang, dùng đèn pin ra hiệu cho Yurie ở phòng tháp.
“Cô Yurie ở nhà tháp nhận được ám hiệu bèn đi xuống tầng dưới, tới hành lang phía Bắc tháo bức tranh, tạm đem cất vào hầm. Việc phát hiện ra bức tranh bị mất cần phải xảy ra sau khi Furukawa đã ‘bỏ trốn’, nên cô ta mở khóa cửa sau để thể hiện ràng có người đã chạy thoát thân, sau đó đến phòng anh Kiichi để báo tin.
“Thế rồi khi nhận ra bức tranh bị đánh cắp, mọi người bắt đầu xôn xao. Tiếp theo, chuyện Furukawa ‘biến mất’ được làm sáng tỏ, tổng hợp đầu đuôi, câu chuyện bị đẩy sang chiều hướng sai lệch.
“Masaki biết anh Kiichi không muốn kinh động đến cảnh sát, hơn nữa, lúc sẩm tối cảnh sát đã báo rằng đường sá sạt lở không thể đến đây ngay, nếu không, anh ta cũng sẽ cắt dây điện thoại để làm chậm trễ sự can thiệp của cảnh sát. Masaki cũng tính rất đúng rằng Kiichi vẫn cắn rứt vì vụ tai nạn xe cộ năm xưa, nếu anh ta xung phong yêu cầu để mình được giải quyết vụ việc này thì Kiichi hẳn sẽ không từ chối.
“Cô Yurie đã bịa đặt rằng mình thấy cửa sau có bóng người, Masaki vin vào điều đó để đuổi theo Furukawa. Anh ta bảo anh Kiichi cứ về phòng đợi trước, rồi bản thân đi vòng ra nhà ngang, nhặt các túi nilon trong bụi cây lên, chuyển đến gần cửa sau.
“Sau đó, Masaki đốt thi thể Furukawa trong lò đốt dưới hầm, và ngụy trang cái xác thành chính mình với toan tính: Kẻ mất tích là Furukawa chứ không phải Masaki. Thế thì Masaki sau đó đã đi đâu?
“Để cho Masaki đã mất tích biến thành chủ nhà Kiichi là điều rất đơn giản. Mặt nạ, găng tay, xe lăn, giọng nói khàn khàn, thể hình, và cả ‘người vợ’ - đồng thời cũng là đồng lõa của anh ta… đều đầy đủ. Anh ta đã đánh tráo rất thuận lợi.”
Nói xong, Shimada lại trầm tĩnh nhìn sang tôi.
“Toan tính của anh cực kì viển vông. Anh muốn xóa bỏ chính mình - một kẻ sa đọa với bàn tay nhuốm đầy tội ác, chiếm đoạt cô Yurie xinh đẹp, chiếm đoạt khu nhà này cùng toàn bộ tài sản và các tác phẩm đã sưu tầm được. Anh muốn Masaki Shingo biến mất khỏi cõi đời, rồi hóa thân thành Fujinuma Kiichi để ung dung tận hưởng một cuộc đời khác. Đương nhiên, trong đó có dã tâm trả thù Kiichi vì anh ấy đã hủy hoại cuộc đời anh.
“Tháng Tư năm ngoái, sau khi xin phép Kiichi ở nhờ tại đây, anh đã bắt đầu tằng tịu với cô Yurie thì phải? Rồi Yurie dần dần ngả theo anh, được cô ta hỗ trợ, anh bắt đầu lên kế hoạch giết người.
“Anh quan sát đặc điểm hình thể và thói quen sinh hoạt của anh Kiichi. Anh ấy luôn đeo mặt nạ khi tiếp xúc với người khác, suốt ngày giam mình trong phòng. Vì vóc người từa tựa nhau, nên anh đã tính đến chuyện sát hại Kiichi rồi sắm luôn vai anh ấy.
“Anh cũng quan sát cách nói năng, các tật và giờ giấc ăn ngủ nghỉ ngơi của Kiichi, rồi đưa ra kết luận mình hoàn toàn đủ sức hóa thân thành anh ấy. Tuy nhiên, để thực hiện được ý đồ này thì vẫn còn hai trở ngại, một trong số đó là sự tồn tại của chị giúp việc Negishi Fumie.
“Chị ấy là người chăm sóc anh Kiichi từ đâu đến chân, kể cả việc tắm gội… Muốn qua mắt Fumie là điều không thể, vì vậy anh phải giết chị ấy. Fumie chết rồi, Yurie sẽ là người chăm sóc cho anh. Điểm thứ hai cần phải đề phòng là quản gia Kuramoto. Anh tin rằng mình đủ sức diễn kịch để che mắt ông ấy phải không?”
Đúng thế. Tôi tin rằng với mặt nạ, găng tay, áo choàng và giọng nói khàn khàn bắt chước Kiichi, tôi có thể lừa được mấy người khách chỉ đến chơi mỗi năm một lần. Còn với Kuramoto, thì chủ nhân của ông ta không chỉ là Kiichi mà còn cả khu Thủy Xa Quán này. Tôi gắng hạn chế tối đa tiếp xúc với ông ta là được. Vấn đề còn lại là người nữ giúp việc rất hay để ý những chuyện không đâu.
Khi Fumie lên phòng tháp quét dọn và thông báo với Yurie rằng khách khứa đã đến, Yurie đã bảo chị ta rằng lát nữa, tôi, tức Masaki Shingo, muốn nói chuyện riêng với chị ta, mong chị ta cứ chờ ở trên này. Điều này tôi và Yurie đã thống nhất với nhau từ trước.
Tôi từng trò chuyện với Fumie về vấn đề học tập của Yurie nên chị ta khá tin tưởng tôi. Theo lời dặn của Yurie, quét dọn phòng xong, chị ta đã nán lại chờ tôi.
Khi Kuramoto từ nhà ngang trở về nhà chính rồi vào bếp, tôi lẻn vào phòng ăn, rồi đi lên phòng tháp. Vì lúc đó thấy Kuramoto sắp bước vào phòng ăn nên tôi mới vội dùng thang máy.
Fumie nhìn thấy tôi từ thang máy bước ra thì hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không cảnh giác gì. Nói chuyện một lát, chị ta đưa lưng về phía tôi. Cơ hội đã đến, tôi đánh mạnh vào đầu Fumie khiến chị ta ngất đi, tôi lôi chị ta ra ngoài ban công, đẩy xuống. Ốc vít của lan can đã bị tôi tháo lỏng từ trước. Ngay trước khi rơi xuống, chị ta chợt tỉnh lại và thét lên. Tiếng kêu thảm thiết chẳng kịp kéo dài bao lâu thì chị ta đã rớt xuống dòng nước bên dưới.
Đứng trên cầu thang quan sát tình hình, thấy Kuramoto vụt chạy khỏi phòng ăn, tôi lập tức lao xuống tầng dưới, không quên ấn nút điều khiển để gọi thang máy xuống tầng 1 rồi mới ra khỏi phòng ăn, đi về hành lang phía Bắc.
Tôi vẫn nhớ người mình ướt nước mưa, nhưng không còn thì giờ để thay đồ nữa. Tôi băng qua hành lang, ngoặt vào nhà ngang, rồi tiến về tiền sảnh, theo sau mấy vị khách đang xôn xao vì vụ việc Fumie…
“Vẫn còn một vấn đề, là xóa bỏ Masaki khỏi thế giới này như thế nào?
"Nếu muốn ‘thế thân’ trong trường hợp này thì phải hoán đổi hung thủ với người bị hại. Nhưng sát hại Kiichi rồi ngụy trang thi thể thành Masaki là điều cực kì khó khăn, vì Kiichi bị thương nặng ở khắp mặt mũi, chân tay, nên rất dễ bị lộ. Lại còn vấn đề nhóm máu nữa, dù thi thể bị thiêu hủy ở nhiệt độ cao, không thể kiểm tra ra nhóm máu, nhưng nếu cái xác bị phát hiện khi protein chưa kịp phân hủy hết thì nỗ lực của hung thủ sẽ trở thành công cốc.
"Để giải quyết vấn đề này, anh đã nghĩ ra cách lợi dụng thi thể của người thứ ba. Anh thăm dò Yurie để nắm được đặc điểm của từng vị khách, rồi chọn ra một người hơi giống mình về hình thể, tuổi tác và nhóm máu. Người đó chính là Furukawa Tsunehito. Có thể anh biết được điều này từ Yurie, cũng có thể anh biết được thông tin ấy qua cuộc trò chuyện cùng Furukawa, nhưng tóm lại, anh cùng anh ấy đều là nhóm máu O.
"Anh giết Furukawa rồi ngụy trang anh ấy thành chính mình, lại biến anh ấy thành hung thủ bỏ trốn, sau đó giết chủ nhân Kiichi, thực hiện được mục đích thật sự của mình.
"Chúng ta nên quay lại chuyện đêm hôm đó. Đây đều là những điều do tôi tự phỏng đoán nên không thể khẳng định chính xác đến từng chi tiết được…
"Anh vờ đuổi theo Furukawa, rồi chuyển các túi nilon đựng xác anh ấy ra gần cửa. Sau đó, anh tìm đến phòng của Kiichi mà không bị quản gia Kuramoto nhìn thấy. Có lẽ cô Yurie cũng có mặt ở đó, anh giả vờ báo cáo tình hình tìm kiếm Furukawa rồi tiếp cận anh Kiichi. Nhân lúc anh ấy không đề phòng, anh dùng vật cứng đánh vào đầu anh ấy. Anh Kiichi từ trên xe lăn ngã gục xuống sàn… Đây là chuyện xảy ra trong thư phòng. Rồi anh tha xác của Kiichi xuống căn mật thất dưới lòng đất.”
“Không phải thế.” Tôi buột miệng thét lên. “Cậu Shimada… à, có lẽ tôi không cần phải dùng giọng nói giả này nữa.”
Tôi khôi phục giọng nói thật sự của mình. “Tôi cũng không cần ngụy trang nữa. Suy đoán của cậu về cơ bản là đúng, ngoại trừ một điểm này. Tôi không biết trong thư phòng có mật thất. Tôi cũng cho rằng trong Thủy Xa Quán mà Nakamura Seiji thiết kế có mật thất. Có thể nó ở sát thư phòng, nhưng đến giờ tôi vẫn chưa biết được vị trí cụ thể. Hôm qua cậu xuất hiện và nhắc đến kiến trúc sư Nakamura Seiji, tôi đã cho cậu vào nhà với mong muốn thông qua cậu tìm được cơ quan ngầm trong ngôi nhà này.”
“Anh không biết?” Shimada chớp mắt thì thào, xong lập tức gật gù thỏa mãn. “Thì ra là thế. Cơ quan ngầm ấy quá đơn giản mà. Vậy thì, anh Masaki có thể kể cho chúng tôi nghe quá trình gây án của mình được không?”
Sau khi xách các túi nilon đựng xác Furukawa ra gần cửa, tôi lặng lẽ lẻn vào hành lang, xác định bức tranh Đài phun nước đã được giấu dưới cầu thang rồi đi đến phòng Kiichi. Anh ta đang ngồi trong thư phòng chờ tôi, để Yurie ngồi trên sofa trong phòng khách.
Tôi giấu chiếc cờ lê đã chuẩn bị sẵn sau lưng, bước vào thư phòng. Anh ta hoàn toàn không phòng bị. Tôi giả vờ báo cáo tình hình truy bắt Furukawa, tiến lại gần bàn làm việc, rồi bổ một cú thật mạnh xuống đầu anh ta. Trong lòng tôi khi ấy bùng cháy dữ dội ngọn lửa hận thù với người bạn đã gây ra vụ tai nạn vào mười ba năm trước. Anh ta lập tức ngã khỏi xe lăn, nằm sấp trên thảm, khẽ rên rỉ mấy tiếng rồi bất động.
Yurie trong phòng khách nhìn thấy tất cả, quá sợ hãi nên tụt huyết áp khuỵu xuống.
Tôi hốt hoảng bỏ mặc cái xác (tôi cho là thế) ở đó, chạy đến đỡ Yurie đang run lẩy bẩy lên, an ủi rồi dìu nàng lên tháp nghỉ ngơi.
Rồi tôi tức tốc quay lại phòng Kiichi, dọc đường đi nghe thấy tiếng quản gia Kuramoto.
Hình như ông ta đã phát hiện ra bức tranh giấu dưới cầu thang (tôi đã sơ suất, lúc nãy không đóng chặt cửa lại). Tôi nấp ngoài hành lang phục kích Kuramoto, dùng một vật vớ được gần đó phang lên đầu ông ta rồi tìm dây thừng trói lại. Tôi đang cầm khăn tay của Furukawa, định đem vứt đi thì lúc này đổi ý, nhét nó vào mồm Kuramoto. Xong xuôi, tôi kéo ông ta vào một góc phòng ăn.
Tôi chạy về phòng của Kiichi, ở đó tôi còn nhiều việc phải xử lý nốt. Tôi định chôn xác Kiichi trong rừng, nhưng…
Không thấy anh ta đâu nữa.
Tôi kinh hãi tột độ. Trên thảm trải sàn vẫn còn vết máu, rõ ràng Kiichi đã bị tôi đánh trọng thương. Thấy anh ta không động đậy gì nữa nên tôi cho rằng anh ta đã chết. Lẽ nào anh ta vẫn còn sống? Nhưng xe lăn vẫn còn ở chỗ cũ. Tàn tật, lại bị thương, nếu không có xe lăn thì anh ta chưa thể đi xa…
Để chắc chắn, tôi tìm khắp phòng ngủ và hành lang lần nữa, nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng anh ta đâu. Kiichi đã biến mất trước mắt tôi, cũng giống như Furukawa biến mất khỏi tầng 2 nhà ngang trước mắt mọi người.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi kết luận rằng trong thư phòng này hẳn phải có một đường hầm bí mật, Kiichi đã ra bằng lối đó rồi trốn vào căn mật thất chỉ mình anh ta biết.
Tôi biết thư phòng này có một mật thất, ngoài suy đoán từ lý lịch của kiến trúc sư Nakamura Seiji ra, tôi cũng từng nghe Kiichi nhắc qua. Anh ta đã cất bức tranh Muôn vàn ảo ảnh ở một nơi không ai tìm thấy, đó chính là căn mật thất này.
Tôi lật tung tòa nhà để tìm lối vào của mật thất. Tính toán quãng đường anh ta có thể bò được trong lúc bị thương nặng, thì lối vào chỉ có thể nằm ngay trong thư phòng. Nhưng tôi đang trong cơn hoảng loạn, mặt khác, vẫn còn vô số việc cần phải giải quyết, nên lúc ấy đã không thể tìm ra nó. Sau này tôi vẫn tiếp tục kiểm tra thư phòng nhiều lần, nhưng đều không thu được hết quả. Tồi vô cùng hoang mang sợ hãi, đành coi thư phòng là một ‘căn phòng không thể mở ra’.
Vì thế, tôi không ngớt thấp thỏm về tình tiết chưa được làm rõ của vụ án. Tôi vô cùng sợ hãi người đàn ông đột nhiên biến mất một cách không tưởng ấy, cảm giác anh ta như một u hồn lảng vảng trong khu nhà này. Tôi nghi ngờ Yurie chính là kẻ đã viết ‘thư de dọa’ và mở cửa thư phòng, đồng thời cũng không có cách nào xóa bỏ nỗi sợ hãi trước khả năng ‘Kiichi phục sinh’.
“Ra là thế.” Shimada gật đầu. “Tôi cứ tưởng là anh dấu anh ấy trong đó.”
“Trong đó là trong nào hả Shimada? Cậu vào mật thất theo lối nào?”
“Tôi đoán bừa ấy mà.”
Shimada đưa tay lên vuốt mái tóc mềm bám đầy bụi của mình.
“Tôi đã nghĩ là chắc chắn trong thư phòng ‘không mở ra được’ có bố trí một cơ quan ngầm, có thể là một mật đạo dẫn đến một căn mật thất ở đâu đó. Nếu vậy thì có lẽ mật thất nằm dưới lòng đất, và đường vào nhiều khả năng là một thang máy. Âm thanh lạ mà quản gia Kuramoto nghe thấy vào đêm xảy ra vụ án, xét về mặt thời gian thì rất có thể là tiếng động do thang máy gây nên. Nếu suy đoán này là đúng, thì muốn cất được bức tranh Muôn vàn ảo ảnh khổ lớn vào mật thất, hoặc muốn tu sửa mật thất, thì phải có thêm ít nhất một lối vào khác xây ở một nơi nào đó. Lối vào ấy hẳn phải được xây ở một nơi có liên hệ mật thiết với bánh xe nước - biểu tượng đặc trưng của Thủy Xa Quán. Vì thế nên tôi mới kiếm cớ để nhờ bác Kuramoto dẫn mình vào buồng máy xem xét.”
“Buồng máy? Cậu đã thấy gì ở đó à?”
“Vâng. Ở góc trong cùng của căn phòng, trên mặt sàn có vài khe hẹp rất khó nhận ra. Sau đó tôi phát hiện thấy khuất trong bóng đổ của máy móc có một thứ nhìn như tay nắm. Thì ra mặt sàn ấy là một cánh cửa. Nhấc nó lên, bên dưới là cầu thang dẫn xuống một căn phòng rộng rãi, trải dài từ bên dưới buồng máy đến tận hành lang phía Tây của khu nhà này. Trên tường treo bức tranh mà các vị ở đây đều mong được thưởng ngoạn.”
“Là bức Muôn vàn ảo ảnh?”
“Thật thế ư?”
Giáo sư Mori và nhà buôn tranh Oishi cùng thốt lên.
“Cậu đã nhìn thấy nó?”
“Vâng.” Shimada hơi nhíu mày. “Chẳng trách anh Kiichi không muốn cho ai xem. Hẳn là anh Masaki cũng chưa từng nhìn thấy?”
Thấy tôi gật đầu, Shimada càng nhíu mày chặt hơn.
“Thôi, không nói chuyện này nữa. Ngoài ra tôi còn thấy một thi thể nằm úp mặt dưới sàn, tay chỉ về bức tranh. Dù đã đoán được phần nào, tôi vẫn giật mình, hồn xiêu phách lạc.”
“Nhưng cậu đến thư phòng bằng cách nào?”
“Phía sau thi thể có một thang máy nhỏ vừa đủ chứa một người ngồi xe lăn. Tôi bước vào, ấn nút. Thang máy kêu két két và từ từ đi lên, hiện ra trước mặt tôi là bên trong lò sưởi của thư phòng.”
“Lò sưởi?”
“Bên trong lò sưởi chính là thang máy. Khoảng trống giữa tường và ống khói có một mô tơ. Trong hốc lò có hai khoang cùng kích cỡ xếp chồng lên nhau, một trên một dưới, khi ngồi vào khoang dưới để đi xuống, thì khoang trên sẽ hạ xuống thế chỗ. Anh Masaki tìm không thấy, có lẽ vì chỉ khoang dưới mới có bảng điều khiển.
"Nói về mật thất đến đây là đủ rồi. Tiếp theo là về hành vi gây án của hung thủ. Các vị ạ, có lẽ khỏi cần phí lời nữa phải không?
"Hắn đã chuyển các túi nilon để gần cửa xuống tầng hầm, ném vào lò, cả quần áo của nạn nhân và hung khí. Hẳn cũng đốt luôn bộ quần áo Masaki đã mặc. Ngón áp út của thi thế Furukawa bị chặt riêng ra, có lẽ đã bị chôn trong rừng.
"Sau đó đến đoạn đáng sợ nhất. Anh Masaki, anh đã buộc phải tự chặt ngón áp út của mình. Anh đã dùng than đang cháy đỏ gí vào vết thương để cầm máu chứ gì? Anh tài thật! Nếu là tôi, kể cả có thuốc giảm đau, tôi cũng không dám bắt chước.
"Anh tháo chiếc nhẫn ra, rồi cố ý vứt ngón tay ấy ra sàn. Chiếc nhẫn đó anh giấu đi đâu hay đã vứt xuống sông rồi? Rồi anh nhồi căng ngón áp út trên găng tay, mặc quần áo của Kiichi, đeo mặt nạ, sắm vai chủ nhân Thủy Xa Quán. Sau khi cái xác bốc cháy, anh chạy đi cởi trói cho quản gia Kuramoto. Cô Yurie thì làm chứng gian, nói là nhìn thấy bóng Furukawa qua ô cửa sổ trên tháp. Tiếp đó, anh chỉ cho bác Kuramoto thấy ống khói đang bốc khói, rồi tìm thấy xác chết dưới tầng hầm. Tôi đoán bức tranh bị đánh cắp cũng đang ở trong phòng lưu trữ, lẫn với các bức tranh khác đúng không?
"Anh đã bày trò ‘sát hại Masaki Shingo’, biến Furukawa Tsunehito thành hung thủ, rồi sắm vai Kiichi bắt đầu một cuộc đời mới! Anh vứt bỏ ba mươi tám năm cuộc đời mình, đổi lại thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật mà đáng ra anh phải gánh chịu, anh còn chiếm được khối tài sản kếch xù và cô gái mà anh yêu.”
Nói đến đây, Shimada nhìn đồng hồ đeo tay rồi lần tay vào túi quần bò, lấy ra hộp thuốc lá giống hộp đựng con dấu, miệng lẩm bẩm ‘Một điếu của hôm nay’, rồi đưa điếu thuốc lên môi ngậm. Hình như y đang nghĩ một lời tổng kết sao cho phù hợp với danh phận ‘thám tử’.
Lúc này…
Lẫn trong những âm thanh của gió mưa và tiếng động của bánh xe nước, có tiếng còi hụ của xe cảnh sát.
Phòng ngủ
Thư phòng
Mật thất của Fujinuma Kiichi.
4 giờ 50 phút sáng.
Mọi người đều tập trung chú ý vào tiếng còi xe cảnh sát.
Gần như đồng thời, tôi nhảy ra khỏi xe lăn bỏ chạy, va phải Shimada đứng trước mặt, chạy thẳng vào phòng ngủ.
Bên ngoài hỗn loạn, mọi người la hét ầm ĩ. Tôi chạy vào phòng ngủ rồi đóng sập cửa, khóa lại.
“Mở cửa ra!” Shimada quát to, đập cửa ầm ầm.
Yurie đang ngồi trên giường, cuốn chăn dạ, toàn thân run bắn, sợ hãi nhìn tôi.
“Em đã nghe thấy cả rồi phải không?” Tôi quăng chiếc mặt nạ cao su trắng đeo suốt một năm qua ra. Tấm mặt nạ dính ẹp trên sàn. “Yurie… em vẫn còn yêu anh chứ?”
Tôi chật vật hỏi câu này. Yurie đờ đẫn, mở to mắt, chăm chú nhìn vào khuôn mặt thật của tôi.
“Em, không biết nữa.” Nàng trả lời rành rọt. Hè năm ngoái, khi tôi chơi dương cầm trên phòng tháp (nay tôi đã thiếu một ngón tay, không thể chơi đàn được như xưa), nàng áp mặt vào vai tôi, thì thầm những lời ân ái. Nhưng bây giờ, vẫn đôi môi này, lại thốt ra lời như thế một cách hoàn toàn tự nguyện.
Người thiếu nữ sống suốt chục năm trong khu nhà khép kín, được người đàn ông tên Masaki Shingo giải cứu, cho biết thế nào là ‘thế giới bên ngoài’, thế nào là ‘đàn ông’, dạy cho nàng hiểu ý nghĩa của từ ‘yêu’, luôn răm rắp nghe theo người đàn ông này, khiến đôi tay sạch sẽ phải vấy máu tội ác. Về sau, trong không gian ‘yên bình’ mà người đàn ông hi vọng, nàng đã dần say mê thế giới bên ngoài, trái tim nàng không thuộc về nơi đây nữa…
Giờ phút này tôi mới ý thức được rằng, Yurie đã không còn là con búp bê để mặc cho tôi thao túng.
Tôi yêu con búp bê xinh đẹp bị Kiichi rút mất linh hồn, và đã thổi sự sống vào cho nó. Nhưng đến khi con búp bê có được tư duy ý chí, nó lại muốn rời bỏ tôi để bắt đầu cuộc sống của riêng mình.
Những điều này, đúng ra phải khiến một kẻ thất bại như tôi cám cảnh lắm, nhưng tôi không còn bận tâm nhiều.
Trong lòng tôi vô cùng trống rỗng, ngọn lửa căm giận bùng lên khi giết Mitamura giờ đã tắt ngấm.
Chắc chắn tôi sẽ bị bắt, rồi bị xử mức án cao nhất vì những tội ác cực kì man rợ đã gây ra. Nhưng lúc này tôi chỉ nghĩ một điều duy nhất là phải cứu nàng, tôi sẽ một mình gánh chịu mọi hậu quả, nhất định phải làm thế.
“Xin lỗi Yurie, hãy tha thứ cho anh.” Nói rồi tôi quay người, chạy như bay về phía cửa thư phòng.
Bên kia tường vọng sang tiếng hô hoán của Shimada và những người khác.
“Đừng lo, tôi sẽ không làm chuyện dại dột. Tôi chỉ muốn nhìn bức tranh ấy.” Tôi lớn tiếng trả lời, rồi chui vào lò sưởi.
Đúng như những gì Shimada nói, trong này có một công tắc nhỏ màu đen. Tôi đưa tay ấn công tắc, sàn nhà dưới chân từ từ thụt xuống, kèm theo những âm thanh kẽo kẹt.
Thoáng chốc, thang máy đã xuống đến mật thất. Tôi bất giác đưa tay bưng miệng, khẽ rên rỉ.
Trên trần nhà thấp lè tè có ngọn đèn đang chiếu sáng, nằm sấp dưới sàn là thi thể của Kiichi.
Thi thể vẫn chưa phân hủy hết, vài chỗ lộ ra những đốt xương (chỉ do tôi tưởng tượng…), những thớ thịt khô quắt lại (đây cũng là do tôi tưởng tượng!). Chiếc mặt nạ trắng đã ngả màu, áo choàng bết đất. Mùi thối ghê sợ tràn ngập khắp căn phòng…
Tôi nhớ lại hôm qua Nozawa Tomoko có nói ‘Ở dưới hầm có mùi rất lạ’, có lẽ vì căn phòng này kề sát tầng hầm Thủy Xa Quán, mùi thối len qua kẽ tường xông sang đó.
Tay phải đeo găng trắng của Kiichi giơ thẳng về phía trước. Tôi nhìn theo hướng đó, thấy một bức tranh lớn treo trên tường đối diện.
Muôn vàn ảo ảnh…
Là nó hay sao?
Quên cả đưa tay bịt miệng ngăn mùi thối, tôi há mồm trợn mắt nhìn bức tranh quái dị này.
Choán gần hết bức tranh là một khuôn hình màu đen. Đó là một tòa kiến trúc phương Tây na ná một tòa lâu đài cổ, trên mái nhà có tháp, có ống khói, bên trái nhà là ba bánh xe khổng lồ… Có phải bánh xe nước không? Đúng là bánh xe nước. Đây chẳng phải là Thủy Xa Quán sao?
Trong khuôn hình còn có vài hình vẽ kì lạ.
Một phụ nữ xinh đẹp, tóc đen dài, đôi mắt u buồn đăm đắm nhìn về phương xa.
Một đôi chân xanh xao, cứng đơ như hai khúc gỗ.
Còn một hình vẽ lờ mờ trôi giữa Thủy Xa Quán: Một chiếc mặt nạ trắng kì quái phỏng theo khuôn mặt của Kiichi, con trai duy nhất của Issei.
'Chính tôi cũng thấy sợ, thậm chí rất ghét bức tranh ấy.'
Kiichi từng nói như vậy.
'Cha tôi mắc chứng ảo giác…'
Đúng thế, Fujinuma Issei đích thực là một người mác chứng ảo tưởng thị giác. Ông là một thiên tài rất khác người, chỉ vẽ về các ảo ảnh đến với mình.
Đây là ảo ảnh mà ông nhìn thấy trước lúc qua đời.
Trong vụ tai nạn xe hơi mười ba năm về trước, Kiichi đã đánh mất đôi chân, khuôn mặt bị hủy hoại, chắc chắn bức tranh này đã khiến anh ta vô cùng kinh ngạc. Điều mà Issei cha anh đã tiên tri trong bức tranh này, chính là tình trạng của Kiichi hơn chục năm sau đó.
Tôi mở to mắt nhìn chằm chằm bức tranh.
Kiichi đã rất sợ hãi về việc người cha dự đoán được tương lai bất hạnh của anh, sợ hãi bức tranh này, nhưng anh ta không cách nào thoát ra được, rồi căn cứ vào nó để xây dựng nên Thủy Xa Quán. Tất cả đều vì Muôn vàn ảo ảnh… Vì nó nên mới có Thủy Xa Quán. Kiến trúc sư rồ dại Nakamura Seiji cũng dựa theo nó mà thiết kế nên một trong những công trình độc đáo của ông ta. Rồi Kiichi đeo mặt nạ để che giấu khuôn mặt thật, giam mình ở đây cùng thiếu nữ xinh đẹp tóc dài Yurie, và giấu kĩ bức tranh trong mật thất…
Sau đó…
Bỗng để ý đến một hình vẽ nho nhỏ ở góc bức tranh, tôi không nén nổi một tiếng thét kinh hãi.
Gì thế này? Chẳng lẽ đời tôi rốt cuộc cũng lay lắt lụi tàn giống số phận của Kiichi?
Hình vẽ nho nhỏ đó là một bàn tay trái, lòng bàn tay mở về phía người xem, những ngón tay cứng đờ xòe ra… Ngón thứ hai tính từ phải sang đã biến mất.
Và cả bàn tay, nhuốm đầy những máu.
☆ ☆ ☆ ☆ ☆