Thủy Xa Quán

Lượt đọc: 3987 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUÁ KHỨ
ngày 28 tháng chín năm 1985 phòng ngủ của fujinuma kiichi. 8 giờ 30 phút sáng.

Giống như mọi hôm, cứ đến giờ này là Kiichi tinh giấc.

Từ khung cửa sổ trổ ra mé Đông sân giữa, ánh dương rực rỡ xuyên qua tấm rèm vàng nhạt, hắt vào phòng. Tiếng chim ríu rít và tiếng nước chảy róc rách trong núi vọng tới, xen lẫn trong đó là tiếng bánh xe nước quay đều đặn ở phía Tây tòa nhà. Một sớm mai êm đềm yên ả.

Sang tháng Chín, ngày nào cũng gió nhẹ, nắng chan hòa. Bản tin đêm qua dự báo bão sáp kéo đến, từ chiều ngày 28, một số nơi ở khu vực Chugoku bắt đầu có mưa. Quang cảnh êm đềm sáng nay chỉ là khoảng lặng trước bão tố.

Trên chiếc giường rộng rãi, Kiichi từ từ ngồi dậy.

8 giờ 30 phút.

Đồng hồ treo tường chỉ con số giống như mọi hôm anh thức giấc.

Ngồi tựa lưng đầu giường, anh vươn tay phải lên chiếc tủ thấp cạnh đó, với chiếc tẩu gỗ thạch nam đã dùng nhiều năm, nhồi thuốc lá vào. Lát sau, hương thơm quyện cùng làn khói trắng đục từ từ lan tỏa khắp căn phòng.

Ba hôm trước bị cảm, giờ đã khỏi hẳn, anh lại nhận ra hương vị vốn có của thuốc lá.

Anh ngồi đầu giường, nhả khói thuốc, từ từ nhắm hai mắt lại.

Lại đến ngày 28 tháng Chín. Chiều nay, Oishi Genzo, Mori Shigehiko, Mitamura Noriyuki và Furukawa Tsunehito, bốn vị khách này sẽ tới theo ước hẹn.

Mỗi năm họ đến đây một lần. Với một người ẩn cư trong xó núi như Kiichi, chuyện này chẳng đáng mừng chút nào, thậm chí còn khiến anh bức xúc nặng nề. Tuy nhiên, một phần trong anh lại phủ định tâm trạng này.

Kiichi hoàn toàn có thể từ chối họ, nhưng nguyên nhân khiến bấy lâu nay anh không làm vậy lại xuất phát từ một thứ cảm xúc tựa như chuộc tội.

Dù sao đi nữa…

Mắt nhắm chặt, môi khô rang, Kiichi thở dài.

Hôm nay họ lại đến, chắc chắn sẽ đến, thôi đành vậy.

Kiichi không muốn mổ xẻ tâm lý phức tạp của mình, anh vừa cảm thấy khó ứng phó, lại vừa mong chờ chuyến viếng thăm của họ, chỉ thế thôi.

8 giờ 45 phút sáng.

Tiếng chuông điện thoại trên tủ đầu giường vang lên,báo hiệu ngày mới bắt đầu. Tiếng chuông rất nhỏ, nghe mờ ảo như bị ngăn cách bởi một lớp màng.

“Chào ông chủ!” Trong điện thoại là giọng nam trung đầm ấm đôn hậu của quản gia Kuramoto Shoji. “Ngài thấy trong người thế nào rồi ạ?”

“À, tôi đã khỏe rồi.”

“Bữa sáng sắp xong, mời ông chủ sang dùng bữa ạ.”

“Tôi sang ngay đây.”

Kiichi đặt tẩu thuốc lên giá đỡ, bắt đầu thay quần áo. Cởi đồ ngủ, mặc sơ mi và quần âu, khoác áo choàng. Xong xuôi, anh xỏ găng tay trắng. Cuối cùng là… khuôn mặt.

Mặt nạ.

Mặt nạ này tượng trưng cho toàn bộ cuộc sống, toàn bộ con người của Fujinuma Kiichi ngày hôm nay.

Mặt nạ.

Đúng thế, Kiichi không có mặt. Ngày nào anh cũng đeo mặt nạ để che đậy khuôn mặt thật đáng sợ của mình. Tấm mặt nạ màu trắng này được chế tạo mô phỏng khuôn mặt vốn có của chủ nhân Thủy Xa Quán, như một lớp cao su lạnh lẽo, không chút sinh khí dính chặt vào khuôn mặt sống.

8 giờ 55 phút sáng.

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Mời vào.” Kiichi nói.

Một phụ nữ béo lùn trung tuổi đeo tạp dề trắng, dùng chìa khóa được giao mở cửa bước vào.

Đó là Negishi Fumie, người giúp việc thường trực trong nhà này.

“Tôi đem thuốc sang. Ngài thấy trong người thế nào? Ngài đã thay quần áo rồi, hôm nay không thắt cà vạt ạ? Kìa, ngài lại hút thuốc rồi, hút thuốc có hại cho sức khỏe đấy! Tôi mong ngài hãy lắng nghe lời khuyên của tôi.”

Negishi Fumie 45 tuổi, hơn Kiichi bốn tuổi, trông vẫn rất trẻ trung. Nước da ngăm đen, cằm bạnh ra, ánh mắt nhanh nhẹn, giọng choe chóe, chị nói như bắn súng liên thanh.

Kiichi đeo chiếc mặt nạ trắng vô hồn nhổm dậy khỏi giường, Fumie vội bước đến đỡ anh.

“Tôi không sao.” Kiichi từ chối sự giúp đỡ của chị bằng chất giọng khàn khàn, anh dịch chuyển thân hình gầy còm sang xe lăn.

“Ông chủ uống thuốc đi.”

“Tôi không uống đâu.”

“Thế sao được? Ngài cứ cẩn thận cố uống thêm một ngày nữa thì hơn. Hôm nay khách lại đến chơi, ngài nên lưu ý mọi bề.”

Đành vậy, anh nhận mấy viên thuốc Fumie đưa cho, nhét vào miệng.

Fumie hài lòng, vịn tay lên lưng xe lăn.

“Hôm nay ngài đừng tắm, cứ theo dõi một ngày nữa xem sao.”

Ngán thật, Kiichi thầm nghĩ. Anh rất không thích bị Fumie nhắc nhở. Chị đã từng làm y tá nên hễ gặp vấn đề liên quan đến sức khỏe là lại nói như bắn súng liên thanh.

Fumie tính tình cởi mở, thích chăm sóc người khác, chị đã trải qua một lần đổ vỡ hôn nhân nhưng không hề tỏ ra ủ rũ chán chường. Chị rất hiền hậu, xăng xái làm đủ thứ việc nhà, giúp Kiichi tắm gội, quản lý cả vấn đề sức khỏe, tất thảy đều ngăn nắp đâu ra đấy. Dù được ưu điểm là không quá giữ khoảng cách với chủ nhân như quản gia Kuramoto ‘người máy’, nhưng Kiichi vẫn thật sự mong Fumie bớt nói đi, yên tĩnh một chút thì hơn.

“Sang ăn thôi! Mà, ông chủ không được đem tẩu thuốc theo đâu. Được rồi, đi nào!” Fumie đẩy xe lăn ra khỏi phòng. “Phu nhân và ngài Masaki đã sang phòng ăn rồi.”

“Yurie cũng đang ở phòng ăn?”

“Vâng. Gần đây phu nhân hoạt bát hơn trước nhiều, tôi rất mừng cho phu nhân. Lâu nay tôi vẫn nghĩ phu nhân nên năng ra ngoài đi lại thì tốt, ông chủ ạ.”

“Chị nói gì cơ?” Kiichi ngoảnh lại nhìn Fumie, khuôn mặt bên dưới lớp mặt nạ đanh lại.

“Xin lỗi, tôi trót nhiều lời.”

“Không sao.” Hai vai chùng xuống, anh lại quay về phía trước.

Phòng tháp.

9 giờ 40 phút sáng.

Sau bữa điểm tâm, một mình Fujinuma Yurie trở lại căn phòng nhỏ trên tháp.

Yurie là một thiếu nữ xinh đẹp, chẳng khác nào tiên nữ trong tranh bước ra. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy trong veo, cánh môi mềm mại phớt hồng như hoa anh đào, làn da trắng mịn và mái tóc mượt như lụa.

Yurie mới 19 tuổi, mùa xuân tới nàng sẽ tròn 20, độ tuổi không còn mấy thích hợp để gọi là ‘thiếu nữ’ nữa. Nhưng vóc dáng nhỏ nhắn không có vẻ gì chín chắn của đàn bà trưởng thành, lại còn u buồn trầm lắng khiến người ta thương xót.

Thiếu nữ xinh đẹp. Chỉ cách gọi này mới phù hợp với Yurie.

Nàng mặc sơ mi vàng nhạt, đứng bên khung cửa sổ trắng, ánh mát bâng khuâng xa vẳng nhìn ra phong cảnh bên ngoài.

Dòng sông xanh thẳm chảy quanh co giữa dãy núi trùng trùng điệp điệp, mây xám từ từ giăng kín trời.

Vào thu, cây cối xanh mướt bắt đầu thay sắc. Khi đông về, đứng từ đây nhìn ra, cả thung lũng chỉ còn một màu bàng bạc. Căn phòng này đã trải qua bao lần chuyển mùa như vậy?

Đây là một căn phòng lớn hình tròn, vì phòng ăn bên dưới có độ cao ngang hai tầng nhà, nên nơi này tương đương với tầng 3.

Tường dán giấy màu xám bạc trang nhã, sàn trải thảm len sáng màu, trần nhà ốp gỗ nâu sẫm nặng nề, ở chính giữa treo đèn chùm pha lê sang trọng.

Dù đang giữa ban ngày nhưng trong phòng vẫn hơi tối, có lẽ vì cửa sổ quá nhỏ so với không gian thênh thang.

Yurie rời cửa sổ, bước về phía chiếc giường lớn phủ rèm kê ở tận góc phòng, rồi ngồi xuống.

Phần diện tích nhô ra bởi đoạn tường cong phía Nam căn phòng được ngăn thành nhiều khoảng, cánh cửa dẫn đến cầu thang và cửa phòng tắm nằm cạnh nhau. Cánh cửa sắt màu nâu bên trái là thang máy chuyên dụng dành cho vị chủ nhân sống chung thân cùng chiếc xe lăn.

Trong phòng bày các đồ nội thất rất đẹp, tinh tế và sang trọng như tủ áo, bàn trang điểm, giá trang trí, bộ sofa, đàn dương cầm. Mặt tường còn lại treo vài bức tranh phong cảnh huyễn tưởng của Fujinuma Issei.

Yurie ở đây đã mười năm. Suốt mười năm qua, nàng sống ở căn phòng trên tháp trong tòa kiến trúc nằm giữa thung lũng này.

Mười năm trước, khi đó nàng mới 9 tuổi, học lớp Ba.

Trước đó hai năm, vào tháng Mười năm 1973, cha nàng là Shibagaki Koichiro qua đời ở tuổi 31, mẹ nàng thì đã mất từ khi sinh hạ nàng, Yurie trở thành đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa.

Những kí ức về người cha quá cố vẫn rõ mồn một trong trí nhớ Yurie.

Buồng bệnh màu trắng lạnh lẽo, giường ám mùi thuốc, cha ho liên hồi, ho dữ dội, và máu đỏ nhuốm đẫm tấm trải giường… Vài người mặc áo blu trắng kéo Yurie ra khỏi căn buồng.

Kí ức tiếp theo là nàng nghẹn ngào khóc không thành tiếng trong vòng tay ấm áp thoảng mùi hương ngọt ngào.

Nàng biết chủ nhân của vòng tay ấy. Đó là chú Fujinuma thường đến nhà nàng trước khi cha đổ bệnh.

Sau đó Yurie được Fujinuma Kiichi nuôi nấng, là do Koichiro cha nàng ủy thác cho Kiichi khi ông biết chẳng bao lâu nữa mình sẽ qua đời.

Kiichi là con trai duy nhất của họa sĩ Fujinuma Issei - ân sư của Shibagaki Koichiro cha nàng.

Không lâu sau khi nhận nuôi Yurie, Kiichi bị tai nạn giao thông, mặt và tứ chi bị thương nặng. Anh rời quê hương Kobe, đến nơi sơn cùng thủy tận xây công trình kiến trúc độc đáo này. Yurie cũng được anh dẫn theo.

Mười năm tiếp đó, Yurie sống những tháng ngày gần như biệt lập với thế giới bên ngoài. Tòa nhà này, căn phòng này, phong cảnh nhìn thấy qua ô cửa sổ này là toàn bộ thế giới của nàng. Nàng không đi học, không có bạn bè, thậm chí không xem ti vi, không đọc sách báo, không biết tí gì về cuộc sống của những người đồng trang lứa đang cùng sống dưới bầu trời này. Cứ như thế, mười năm trời trôi qua.

Đôi môi thiếu nữ khẽ ngân lên giai điệu bi thương. Nàng rời giường, bước đến bên cây đàn dương cầm.

Những ngón tay nhỏ nhắn đặt lên phím đàn, lựa theo âm điệu đang hát, nàng thử dạo mấy nét nhạc.

Cô gái tóc vải lanh của Debussy* . Anh Masaki Shingo bạn của Kiichi đã dạy nàng đàn khúc nhạc này vào nửa năm trước, khi anh ta đến đây ở nhờ.

Khúc nhạc rất ngắn, Yurie dựa vào trí nhớ mơ hồ để tái hiện nó, sau đó nàng đi ra ban công phía Tây căn phòng.

Không khí ngoài này rất ẩm. Gió Nam nóng hầm hập thổi từ dưới lên khiến mái tóc nàng rối tung. Tiếng nước chảy dưới tháp, tiếng bánh xe nước chuyển động dường như hối hả gấp gáp hơn mọi ngày, có lẽ do tâm trạng nên nàng cảm thấy vậy.

Đôi môi Yurie khẽ run rẩy, nhưng lúc này nàng không hề hát.

“Thật đáng sợ!”

Có lẽ đây là lần đâu tiên trong suốt mười năm qua, trái tim trong sáng không chút bụi bặm của nàng cảm thấy sợ hãi.

Sân trước.

10 giờ 10 phút sáng.

Ba bánh xe nước đồ sộ đường kính năm mét vẫn miệt mài quay không ngừng nghỉ.

Rào rào… rào rào… rào rào…

Tiếng nước nặng nề xối vào ván gỗ màu đen của guồng nước.

Bộ ba bánh xe nước này được dựng sát phía Tây tòa nhà, sự mạnh mẽ của nó khiến người ta liên tưởng đến một đầu tàu hơi nước.

Chủ nhân Fujinuma Kiichi đeo mặt nạ cao su trắng, lăn xe ra khoảng sân trước lát đá, bao quát công trình kiến trúc độc đáo này từ chính diện. Đứng cạnh anh là một người đàn ông gầy gò, hai tay khoanh trước ngực. Anh ta mặc sơ mi màu ghi sẫm với quần dài màu nâu.

“Anh Kiichi, tôi không thể không nghĩ…” Người ấy thả hai tay xuống. “Guồng nước này thực sự rất giống…”

Nói đến đây, anh ta nhìn Kiichi vẫn giữ im lặng từ nãy đến giờ.

“Rất giống cái gì?” Giọng khàn khàn vang lên sau lớp mặt nạ trắng.

“Khu nhà anh đang ở, thật giống như… tôi nên nói thế nào nhỉ? Giống như đang chống đối thời gian, guồng nước không ngớt chuyển động, nhưng lại khiến cho tất cả mọi vật trong thung lũng ngưng đọng lại.”

Ngồi trên xe lăn, Kiichi từ từ ngẩng đầu nhìn người ấy. “Anh vẫn thế, cứ như một nghệ sĩ vậy.”

Nói xong, Kiichi thở dài não nề.

Ai đã biến cuộc đời nghệ sĩ thành ra như vậy?

Người đàn ông này là Masaki Shingo, bạn cũ của Kiichi, hai người cùng chào đời ở Kobe. Masaki kém Kiichi ba tuổi, năm nay 38. Họ quen nhau ở hội nghiên cứu mỹ thuật của trường đại học, rồi kết giao đến tận bây giờ.

Kiichi đã sớm nhận ra mình không có tài như cha. Học xong trung học, anh thi vào một trường đại học công lập trong vùng, theo chuyên ngành kinh tế. Sau khi tốt nghiệp, được cha giúp đỡ, anh bắt đầu kinh doanh bất động sản và trở thành một doanh nhân thành công.

Còn Masaki, vốn rất có năng khiếu nghệ thuật nhưng lại vâng theo ý nguyện của cha, học chuyên khoa Luật, rồi định thi tuyển vào cơ quan tư pháp. Khi Masaki đang học năm hai, Fujinuma Issei tình cờ nhìn thấy một tác phẩm của anh và hết sức khen ngợi. Kể từ đó, Masaki quyết định lái cuộc đời mình sang một hướng mới. Bất chấp người cha đang làm kế toán ở Osaka phản đối, anh bỏ học rồi thi vào đại học mỹ thuật, đi theo Fujinuma Issei, quyết tâm trở thành một họa sĩ xuất sắc.

Thật trớ trêu! Kiichi thầm nghĩ.

Con của họa sĩ thiên tài tư duy bay bổng là doanh nhân, con ông kế toán lại là họa sĩ…

Hồi ấy, hiện thực này đã khiến Kiichi vô cùng cảm khái.

Anh không có tài hội họa, nhưng hết sức tự tin về năng lực thưởng lãm tranh của mình. Anh cho rằng Masaki nhất định sẽ thành công rực rỡ trên con đường này, so với Shibagaki Koichiro cùng theo học Fujinuma Issei thời đó thì Masaki ăn đứt. Trí tưởng tượng của Masaki còn phong phú hơn cả sư phụ, phong cách lại độc đáo và bay bổng. Tuy cùng phác họa thế giới nội tâm đầy huyễn hoặc, nhưng điểm khác biệt giữa anh và sư phụ mình là: Tranh anh mang bóng dáng chủ nghĩa hiện thực. Xem tác phẩm của Masaki, Issei nhận ra tâm hồn của một nghệ sĩ trẻ.

Thế nhưng…

Một vụ tai nạn xảy ra trong cái đêm mùa đông cách đây mười hai năm đã làm thay đổi cuộc đời Masaki. Hơn mười năm sau đó, anh hoàn toàn bặt vô âm tín, cho đến tháng Tư năm nay, anh mới đột ngột đến đây nhờ Kiichi giúp đỡ.

Anh mong Kiichi bằng lòng cho anh ở lại nơi này ít lâu và muốn Kiichi đừng truy hỏi lý do.

Kiichi lập tức nhận ra Masaki đang trong tình trạng bế tắc. Cha mẹ ở Osaka đều đã mất, anh không còn chỗ ở, và hành tung có vẻ đáng ngờ. Có lẽ anh đã gây ra tai họa lớn, bị cảnh sát truy nã. Kiichi hơi lo nhưng vẫn nhận lời, hoàn toàn không có ý chối từ.

“Chị Fumie nói, tinh thần Yurie hôm nay khá hơn nhiều rồi.” Kiichi ngẩng nhìn tòa tháp vươn cao trước mặt. “Phần nhiều là công lao của anh đấy.”

“Của tôi á?” Masaki ngạc nhiên hỏi lại.

Kiichi bình thản gật đầu. “Hình như Yurie rất mến anh. “Xem ra tập dương cầm trở lại là chuyện tốt đối với cô ấy. Từ hồi 5 tuổi cô ấy đã tập dương cầm thì phải?”

“Sau khi cha cô ấy ngã bệnh, Yurie không còn chơi đàn nữa. Thực ra thời gian tập không dài.”

“Yurie chơi rất tốt, đã có sẵn nền tảng nên chỉ bảo cũng dễ.”

“Thế thì tốt quá. Nhưng…”

“Chắc anh không…”

“Không gì cơ?”

“Anh không suy diễn lan man chứ?” Masaki sờ hàng ria dưới mũi, mỉm cười. “Tôi thất lễ rồi.”

“Anh cười gì vậy?”

“Không. Tôi chỉ nghĩ anh là chồng Yurie, chẳng biết anh có nghi ngờ gì tôi không?”

“Chỉ giỏi vớ vẩn!”

Sau lớp mặt nạ, Kiichi giận dữ nhìn người bạn. Masaki vốn là một người đàn ông khôi ngô sáng sủa với khuôn mặt góc cạnh. Nhưng hiện giờ trông anh ủ rũ, màu da sạm đi, ánh mắt không còn sức sống như ngày trước.

“Không sao đâu Kiichi.” Masaki lắc đầu phủ nhận rất tự nhiên. “Anh không phải lo.”

“…”

“Anh không phải lo, vì tôi chẳng có cách nào để biến cô ấy thành ‘phụ nữ’ cả, cũng như cô ấy mãi mãi không thể là ‘vợ’ của người chồng như anh.”

Kiichi mím đôi môi khô nẻ, yên lặng một lúc rồi nói. “Yurie chỉ là một đứa trẻ, có lẽ sau này vẫn như thế.”

“Sau này vẫn như thế?”

Ánh mắt Kiichi rời khỏi khuôn mặt người bạn. “Yurie đã thu mình lại. Sau cái chết của cha mười hai năm trước, ở đây cả thập kỷ, cô ấy vẫn luôn khép kín như vậy.”

“Nhưng…”

“Tôi biết, tất cả đều là lỗi của tôi. Tôi nhốt cô ấy ở đây, trên cái tháp kia, không để cô ấy nảy sinh khát vọng với thế giới bên ngoài.

“Anh cảm thấy áy náy?”

“Nếu bảo không, tức là tôi nói dối.”

“Tôi không muốn bình luận về chuyện này.” Masaki sờ túi áo, lấy ra bao thuốc lá bẹp gí. “Tôi hiểu tâm trạng của anh.”

“…”

“Tôi cho rằng, với anh, có lẽ cô Yurie chỉ giống những tác phẩm nghệ thuật thầy Issei để lại. Anh muốn đóng khung Yurie trong phong cảnh mà thầy đã diễn tả, phải vậy không?”

“Chà…” Kiichi thở mạnh. “Quả không hổ là một nghệ sĩ.”

“Tôi đâu phải.” Masaki nhún vai, đưa điếu thuốc lên miệng. “Nếu có thì cũng là chuyện cách đây hơn chục năm rồi.”

Dù Masaki vờ như không bận tâm, Kiichi vẫn cảm nhận được rõ nét sự tiếc nuối ẩn sâu tận đáy lòng anh ta.

Vụ tai nạn cách đây mười hai năm…

Nếu nói tiếc nuối, thì cũng đâu phải anh không tiếc nuối?

Rào rào… rào rào …

Tiếng guồng nước quay mãi và những âm thanh hủy diệt trong cái đêm xảy ra tai nạn năm xưa chập lại làm một.

Kiichi bất giác giơ đôi bàn tay đeo găng trắng lên bưng kín hai tai.

“Hình như sắp trở trời.” Masaki ngẩng đầu nhìn không trung, nói lảng sang chuyện khác. “Chiều nay chắc sẽ mưa.”

Thủy Xa Quán bị tường đá vây kín xung quanh khiến người ta liên tưởng đến những pháo đài cổ ở châu Âu. Tháp được xây bằng đá màu nâu đỏ. Mây đen dày đặc đang cuồn cuộn kéo đến, toàn bộ khu nhà bỗng chìm trong âm u.

« Lùi
Tiến »